Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 50: Đoàn tụ sau thời gian dài: Mưa trong mắt, gió trong tay, sóng trong lòng

Cập nhật lúc: 2026-07-15 16:11:08
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ngày tiết Trung thu, Thẩm Duy Trinh tìm thấy A Xuân.

Lúc bấy giờ nàng vẫn mặc bộ y phục từ thuở rời , giặt giũ nhiều đến mức màu sắc sờn cũ, dáng vẻ rộng thùng thình. Nàng xắn nửa ống tay áo, thoăn thoắt trèo lên cây hái quả Cửu Nguyệt Hoàng.

Nông phu vùng thường gọi loại quả đó là quả Ngưu Noãn, mang sắc vàng ươm, quả to thì cỡ bằng trứng ngỗng còn quả nhỏ thì tựa trứng gà. Nàng hái nhiều, cũng chẳng màng phủi bụi mà ôm cả cành lá gom hết lòng, cẩn thận men theo cây cao tuốt dốc trèo xuống. Vừa đặt chân chạm đất, nàng nén nổi vui sướng mà gọi réo con ngựa nhỏ của .

Tiểu Hồng Táo, mau đây xem hái thứ đồ ăn ngon gì !

Nàng chọn tới chọn lui, lấy quả to nhất dùng chủy thủ rạch đôi, tách vỏ cho chú ngựa nhỏ ăn phần ruột đỏ au bên trong.

Mồ hôi lấm tấm trán và chóp mũi, A Xuân đắc ý hỏi con ngựa, ngon , lâu lắm ngươi ăn thứ , khác hái cho ngươi ăn ? Ngươi cứ ăn nhiều , ở đây vẫn còn nhiều lắm, ăn no chúng hái thêm chút quả sim rừng về ngâm rượu. À , để xem quanh đây quả táo chua nào , tự nhiên thèm ăn bánh táo chua quá.

Hắn hề bước tới mà lặng lẽ ẩn cành cây cao, cẩn thận ngắm .

Nàng gầy và cũng đen nhiều. Mái tóc búi qua loa giản dị chẳng cài lấy một cây trâm quý giá nào, chỉ dắt hờ một nhánh hoa giấy mỏng manh sắc hồng nhạt. Nàng cõng lưng chiếc tay nải nhỏ chứa đầy quả dại, ngân nga khúc hát sơn ca song hành cùng con hồng mã bước giữa núi rừng.

Tán lá cây rậm rạp cắt nát ánh mặt trời thành vô vàn đốm sáng nhỏ li ti, lấp lánh nhảy múa y phục của nàng tựa như những vạt châu ngọc rực rỡ.

Nàng cứ thế bước ánh ban mai, những lọn tóc rối tung bay bổng tựa mầm liễu đón gió xuân.

Bất chợt Thẩm Duy Trinh nhớ cái ngày đầu tiên A Xuân bước chân phủ. Khi lão tổ tông bảo qua xem mặt nàng nhưng trong lòng mang nặng hiềm khích với đứa nên sinh lòng từ chối, cố ý tìm cớ thoái thác.

Tối hôm đó khi gặp nàng, lão tổ tông cứ thở vắn than dài, gương mặt tràn ngập vẻ xót xa thương cảm. Người đứa bé gái quả thật vô cùng đáng thương, quần áo chắp vá chi chít, tóc tai chải bới cẩu thả, đến một món trang sức t.ử tế cũng chẳng , thậm chí còn dùng cành cây khô để cài tóc.

Đám hạ nhân đón nàng cũng nảy sinh thói khinh mạn, thế mà chẳng lấy một kẻ nào chịu nhắc nhở nàng một bộ y phục mới để bước phủ cho đoan trang tươm tất.

Thẩm Duy Trinh lặng lẽ dõi theo A Xuân.

Thì thuở ban đầu nàng chính là như , một xoa sừng áo vải, một thiếu nữ lớn lên giữa núi rừng hoang dã, ôm theo sự tò mò xen lẫn nỗi bất an mà rụt rè bước chân chốn hầu môn.

Sao ngày đó nỡ lòng từ chối gặp nàng.

Sao nhẫn tâm đối xử lạnh nhạt với nàng như thế.

Nếu như , nếu như chuyện, liệu kết cục khác ?

Lồng n.g.ự.c truyền đến từng trận đau nhức âm ỉ. Trơ mắt bóng lưng A Xuân khuất dần, Thẩm Duy Trinh kìm mà cất bước lặng lẽ bám theo.

Hắn vẫn ngắm nàng đủ.

Tân Di từng rằng đôi mắt của nàng hiện tại lên nhiều, dẫu ở nơi thiếu sáng cũng thể lờ mờ nhận diện sự vật. Thế nhưng đây dẫu cũng là căn bệnh bẩm sinh nên khả năng y thuật hiện tại của Tân Di cũng chỉ thể giúp đến mức độ đó.

Để tạ ơn đôi , , là tạ ơn đôi phu thê , Thẩm Duy Trinh gửi thư về Hầu phủ sai cẩn thận chép những quyển y thư trân bản hiếm khi truyền ngoài, dự định sẽ gửi đến cho họ xem như lễ vật tạ ơn.

Còn lúc đây, Thẩm Duy Trinh chỉ dán chặt ánh mắt của .

Hắn cuộc sống hiện tại của nàng vô cùng kham khổ. Nàng dùng loại dầu dưỡng da rẻ mạt chỉ đáng giá ba mươi đồng đồng, tự gánh nước đun nước để tắm rửa, hàng ngày đào rau dại bẫy thỏ rừng bắt gà rừng để lấp dày. Những thứ thức ăn dân dã thỉnh thoảng nếm thử cho vị lạ thì , nhưng thể sánh bằng loại thịt nuôi nấng tuyển chọn kỹ lưỡng. Vậy mà nàng tỏ chẳng chút mảy may bận tâm.

Thẩm Duy Trinh cứ thế theo ngắm A Xuân suốt ba ngày trời.

Trong ba ngày đó, Thẩm Duy Trinh lúc nào cũng đau đáu suy nghĩ xem nên dùng phận gì để đối diện với nàng, nên xuất hiện mặt nàng . Thế nhưng dám cất lời hỏi, bởi sợ những lời từ chối tuyệt tình tựa như trong cơn ác mộng.

Sáng sớm tinh mơ, A Xuân tỉnh giấc múc nước gánh nước cho ngựa ăn. Bà lão chủ nhà trọ vốn tỉnh dậy sớm nhưng hành động chậm chạp, thế là nàng tiện tay gánh luôn nước cho bà, còn giúp bà rải thóc cho gà ăn. Sau một hồi bận rộn tới lui suốt buổi sáng, bà lão chủ nhà lảo đảo tiến cửa bếp tươi vẫy gọi nàng.

Tiểu Xuân , nấu cháo xong , hôm nay cháu ăn kèm với củ cải khô là dưa muối chua.

A Xuân nghiên cứu cánh cửa gỗ rào quanh sân của bà lão nhẩm tính xem nên chặt cành cây nào về chèn cho chắc chắn. Nghe gọi, nàng liền mỉm đáp, bà cho cháu củ cải khô , chiều nay cháu còn thu mua d.ư.ợ.c liệu, dưa muối chua bà ngon quá cháu sợ ăn nhiều no căng bụng tính toán nhầm sổ sách thì nguy.

Bà lão mỉm hiền từ, thì để tối về hẵng ăn.

Thẩm Duy Trinh vẫn kiên nhẫn bám theo gót chân nàng.

Cả một ngày dài, A Xuân bận rộn chạy theo thương nhân thu mua d.ư.ợ.c liệu. Nghe ông chủ hết lời khen ngợi tài tính toán của A Xuân, Thẩm Duy Trinh bỗng thấy tự hào lây, trong lòng thầm kiêu hãnh nghĩ, điều đó là dĩ nhiên .

Lúc rảnh rỗi, A Xuân còn giúp một phụ nhân bán t.h.u.ố.c thư báo bình an gửi về quê nhà. Người nọ ngớt lời xuýt xoa khen chữ nàng . Thẩm Duy Trinh điềm nhiên nghĩ thầm, tất nhiên là , đó là nhờ công sức tìm kiếm vàng khắp nơi để ép rèn chữ mà thành.

Lại tấm tắc khen A Xuân văn chữ , nhất định là học phú ngũ xa nhiều sách thánh hiền.

Đến lúc Thẩm Duy Trinh đành nhắm mắt ngơ với lương tâm mà thừa nhận, đúng , A Xuân thường ăn no căng bụng mới lôi sách .

Hắn vẽ vô vàn kịch bản để tương phùng cùng nàng, nhưng rốt cuộc đến cuối cùng chẳng gì cả.

Mặt trời ngả bóng về tây, A Xuân cưỡi ngựa từ biệt ông chủ d.ư.ợ.c liệu. Ông chủ hồ hởi gọi nàng một tiếng Lý Xuân, cẩn thận dặn dò thời gian gặp mặt khởi hành tiết Trung thu dúi tay nàng một con gà thơm nức.

Thẩm Duy Trinh lặng im quan sát hồi lâu, cho đến khi thấy nàng cùng bà lão chủ nhà ăn xong bữa tối, quét sạch quá nửa đĩa dưa muối chua, mới lặng lẽ rút lui.

Giờ thì hiểu thứ mà A Xuân thực sự khao khát là gì.

Những ngày tháng đó, ngoài thời gian xử lý công vụ bận rộn, Thẩm Duy Trinh vẫn thường xuyên lui tới ngắm A Xuân.

Thuở ban đầu vì yên tâm nên phái vài ám vệ bí mật bảo vệ nàng đề phòng bọn sơn tặc cướp đường. Về khi thấy A Xuân và vị ông chủ thương nhân đều ứng biến vô cùng nhạy bén lạ, Thẩm Duy Trinh mới dần dần rút bớt nhân thủ về.

A Xuân từng rằng ở Nam Ngô Châu còn hàng ngàn hàng vạn con mang phận như A Xuân, nếu thực sự yêu thương nàng thì hãy đem tình yêu đó san sẻ cho bá tánh Nam Ngô Châu .

Nhớ câu châm ngôn Kính già nhà để kính già , yêu trẻ nhà để yêu trẻ năm xưa, nàng học vẹt mãi mới thuộc, lúc trả bài thì đến mức đảo lộn trật tự, báo hại phu t.ử phạt đ.á.n.h lòng bàn tay mấy cái. thực nàng sớm thấu hiểu đạo lý sâu xa mà chẳng cần cầu kỳ nhặt nhạnh từ trong sách vở.

Hàng vạn câu danh ngôn cảnh cú đời đều là do những bậc vĩ nhân từng trải qua muôn vàn thăng trầm của cuộc đời đúc kết mà thành.

Nàng dẫu ham mê sách thì , nàng thậm chí còn thấu tỏ lẽ sống hơn vô kẻ mọt sách đời.

Từ việc an dân trận cuồng phong, tái thiết thành trì, cải thiện mùa màng để tăng sản lượng lúa gạo cho đến việc xử lý triệt để đám quan tham nhũng bại lộ trong đợt đắp đê cứu trợ qua. Cùng với đó là việc cải cách hàng loạt quy định hành chính thủ cựu, thống kê kiểm tra hộ khẩu hộ tịch, thao luyện sương quân trong hạt, ban lệnh truy nã đạo tặc và lên kế hoạch tiễu phỉ quy mô lớn.

Ngoài còn đau đầu tìm cách để điều tra rõ ràng âm mưu hãm hại của Lý Chí Đồng mà đ.á.n.h động đến sự định của Hiệu Thuận quân.

Thẩm Duy Trinh giải quyết việc đấy vô cùng ngăn nắp, nhưng hễ chút thời gian rảnh rỗi lén thăm A Xuân, xem dạo nàng gầy , ăn uống thế nào, ngủ nghê , Chương Giản và Lý Trung Ngọc phái phiền nàng , kẻ nào dám chọc giận nàng mất vui .

Thật kỳ lạ.

Hắn vốn là việc quyết đoán dứt khoát, mà đây là đầu tiên trong đời bộc lộ sự nhút nhát và chùn bước khi đối diện với chuyện gặp nàng.

Thẩm Duy Trinh vô cùng chán ghét sự lặp , chán ghét sự do dự chần chừ .

Hắn sở hữu một trái tim đủ sắt đá để gánh vác hậu quả, nhưng mỏng manh đến mức thể chịu đựng thêm một lời từ chối nào từ nàng.

Cho đến tận đêm nay.

Thẩm Duy Trinh vẫn luôn thuê căn phòng trọ ngay vách tường sát cạnh phòng A Xuân.

Nếu gã nam nhân gõ cửa phòng nàng, lẽ đêm nay cũng chỉ trôi qua như bao đêm giông bão bình thường khác.

Thế nhưng gã gõ cửa.

Ngay khoảnh khắc A Xuân đ.â.m nhát d.a.o đầu tiên, xông cửa bước .

A Xuân chú ý đến sự hiện diện của .

Khuôn mặt nàng vấy đầy m.á.u tươi nhưng đôi tay vẫn quên bồi thêm nhát d.a.o chí mạng. Một nhát, hai nhát. Thẩm Duy Trinh lặng im quan sát, trong lòng dâng lên niềm an ủi tột độ, cuối cùng nàng cũng .

Những lời nàng đây đều là sự thật.

Nàng thực sự thể tự bảo vệ bản .

Thế nhưng việc xử lý một cái xác còn khó khăn gấp vạn việc g.i.ế.c .

Bên trong căn phòng vương mùi t.ử khí, Thẩm Duy Trinh cẩn thận lau vệt m.á.u mặt A Xuân. Nàng vẫn đờ đẫn, ngờ sẽ gặp trong cảnh trớ trêu .

A Xuân tự hoài nghi kinh hãi tột độ nên đ.â.m sinh ảo giác .

Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ, đang ngỡ mơ, nhưng đối với thì đây là một giấc mộng là một cơn ác mộng.

Một lúc lâu mới khẽ giọng hỏi, bây giờ rửa mặt một bộ y phục sạch sẽ .

A Xuân khẽ gật đầu, .

Đêm giông bão tại một nhà trọ tồi tàn nhỏ bé, Thẩm Duy Trinh sai chuẩn nước ấm để A Xuân tắm gội và y phục. Về phần , âm thầm gọi thuộc hạ đến dọn dẹp sạch sẽ hiện trường, xử lý thi thể, lau sạch vết m.á.u và cho bao tải mang một cách gọn gàng nhanh nhạy.

Đợi đến khi A Xuân xong y phục sạch sẽ, Thẩm Duy Trinh bưng một bát cháo nóng hổi gõ cửa bước .

Hắn đưa cho nàng hai phương án lựa chọn. Một là lập tức tìm vị ông chủ thương nhân rõ ngọn ngành sự việc. Thẩm Duy Trinh điều tra rõ ràng hai gã đồ vốn là trẻ mồ côi ông chủ nhận nuôi từ nhiều năm , chỉ cần bồi thường cho lão một khoản tiền là xong chuyện.

Hai là ngụy tạo hiện trường giả, vờ như kẻ uống say trượt chân té ngã mà bỏ mạng.

A Xuân trầm ngâm hồi lâu quyết định chọn phương án thứ nhất.

Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu, đêm nay cứ ngủ tạm ở phòng , sàn nhà bên đó dọn dẹp xong ngay .

Hắn dậy, cất bước bao xa thì cảm giác ống tay áo ai đó níu chặt lấy. Nghiêng , thấy A Xuân đang dùng sức kéo áo .

Thẩm Duy Trinh dịu dàng hỏi, chuyện gì .

Muội hối hận ?

Trong lòng A Xuân rối bời tựa mớ bòng bong. Nàng hàng vạn câu hỏi chất chứa tuôn trào. Tại xuất hiện ở đây? Tại xuất hiện đúng lúc ? Có ở đây từ lâu ? Lẽ nào vẫn luôn theo dõi ? Cả lúc ngủ cũng lén ?

Quá nhiều câu hỏi cần giải đáp.

Hơn nữa nàng mới tự tay kết liễu mạng sống của một từng sớm tối chung đụng.

Ông chủ thương nhân đối xử với nàng , trả thù lao vô cùng hậu hĩnh, tính tình phóng khoáng, còn tận tình truyền dạy cho nàng cách nhận phân biệt vô loại d.ư.ợ.c liệu. Vậy mà nàng nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t đồ của ông .

Kẻ g.i.ế.c là một tên ác tặc, Thẩm Duy Trinh tưởng nàng vẫn còn canh cánh chuyện nên lên tiếng an ủi. Bằng sự tinh tế nhạy bén, dễ dàng thấu hiểu nguyên do, suy cho cùng tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t quen cũng là một đả kích lớn. Trừ bạo an dân là việc , nếu bẩm báo sự việc lên nha môn để đích thụ lý, chẳng những phán vô tội mà còn nhận thưởng nữa, đừng sợ.

A Xuân khẽ lắc đầu, sợ chuyện đó.

Vậy sợ chuyện gì?

Trong thâm tâm Thẩm Duy Trinh thầm hy vọng đối tượng nàng e sợ .

A Xuân buông thõng tay áo , ngước mắt hỏi, tìm thấy từ lúc nào ?

Thẩm Duy Trinh dán chặt ánh mắt bàn tay đang buông thõng của nàng.

Hai ngày tiết Trung thu, hề giấu giếm, ở ngọn núi bên ngoài Kim Ngưu trại.

A Xuân sững sờ.

Nàng thế mà chẳng hề gì. Hóa , hóa phát hiện nàng từ sớm đến ?

A Xuân ngập ngừng hỏi, vẫn luôn lén lút theo dõi ?

Đó gọi là bí mật bảo vệ, Thẩm Duy Trinh khựng một nhịp, vẻ mặt thất thần của nàng đành buông tiếng thở dài. Cũng hẳn là lén lút, chỉ lẳng lặng ngắm mà thôi.

Thực còn vô lời tỏ bày cùng nàng.

Đoạn thời gian qua sống vui vẻ ? Muội từng nghĩ đến ? Dẫu chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua? Nếu , là lúc đang vui lúc đang buồn? Hiện tại thấy sợ ? Muội đang suy nghĩ điều gì? Gặp ca ca thấy vui ? Nếu chấp thuận từ nay về chúng vĩnh viễn chỉ giữ phận , bằng lòng chủ động gặp mặt ?

A Xuân thu mép giường, mái tóc gội xong còn ẩm ướt buông xõa vai. Trời mưa dầm dề lạnh buốt, chiếc áo khoác duy nhất đủ giữ ấm của nàng vẫn còn vứt ở phòng bên cạnh, hiện tại nàng chỉ đang khoác hờ chiếc áo bào của Thẩm Duy Trinh.

Muội đang tính xem bồi thường bao nhiêu tiền mới đủ, A Xuân buồn bã than vãn, hiện tại mỗi tháng kiếm nhiều nhất cũng chỉ ba lượng bạc, hỏi qua bọn buôn , bây giờ mua một tỳ nữ cũng tốn kém ít nhất hai mươi lượng. Đó là kể Bình Sa là đồ do ông chủ tốn công nuôi dưỡng rèn giũa bao nhiêu năm nay...

Đã ca ca lo liệu chu cho , đừng bận tâm dằn vặt vì mấy chuyện vặt vãnh , Thẩm Duy Trinh ôn tồn . Thôi mau nghỉ ngơi . Đêm nay sẽ qua ngủ ở phòng bên cạnh, chính là căn phòng lúc nãy của đấy. Nếu nửa đêm thấy sợ, cứ gõ nhẹ vách tường, sẽ lập tức chạy qua ngay.

A Xuân sững sờ .

Thế là thế nào? Huynh bỗng chốc trở nên cư xử vô cùng bình thường, hệt như một vị trưởng mẫu mực đoan chính.

Đáng lý Thẩm Duy Trinh nở nụ tà mị thốt lên đừng sợ ca ca ở đây , nếu sợ thì cứ ôm chặt lấy ca ca, đó ngang nhiên leo lên giường ôm ghì lấy nàng bắt đầu hôn tóc hôn má c.ắ.n môi nàng mới đúng chứ?

Sự chuyển biến đường đột trở thành một vị chính nhân quân t.ử của ca ca khi hai ở chốn riêng tư khiến A Xuân trở tay kịp.

Rời nhà hơn hai tháng trời, thời gian ngần đủ để hoa phượng vĩ nở rộ úa tàn, chuyện quái quỷ gì cũng khả năng xảy cả.

Chẳng hạn như Thẩm Duy Trinh đột ngột đầu là bờ, hoặc là uống t.h.u.ố.c bùa chữa dứt điểm cái căn bệnh l.o.ạ.n l.u.â.n cuồng loạn nên mới thèm quấy rối nữa.

Vừa lóe lên suy nghĩ , A Xuân chợt giật nhận tâm trạng hiện tại của bản là vui mừng hởn hở, mà đó là nỗi hụt hẫng đến nao lòng.

Hệt như lúc nãy khi g.i.ế.c xong, ngoắt thấy Thẩm Duy Trinh, cảm giác ngự trị trong lòng nàng là sự kinh sợ mà là niềm vui sướng khôn tả.

Gần mực thì đen gần đèn thì rạng.

Lẽ nào đến hiện tại nàng cũng lây nhiễm căn bệnh l.o.ạ.n l.u.â.n điên rồ từ ca ca mất ?

A Xuân bắt đầu thấy hoang mang sợ hãi.

Thẩm Duy Trinh vẫn bất động.

Hắn đang gồng kiềm chế khát khao chạm , mặc dù trong thâm tâm đang gào thét điều đó đến nhường nào.

Nàng mới tắm gội xong, mái tóc nửa khô nửa ướt vương vấn khắp căn phòng một làn hương thơm ngát thuộc về riêng nàng. Hắn vươn tay ôm lấy nàng, chí ít là chạm nhẹ bàn tay để xem sắc mặt nhợt nhạt hiện tại của nàng là do sợ hãi vì nhiễm lạnh.

Hắn cố gắng kìm nén hạ giọng dịu dàng, là để sai mang thêm chăn bông lên cho nhé? Hoặc là đêm nay chúng chuyển sang khách điếm khác ngủ?

Không cần , A Xuân khẽ lắc đầu, nàng rụt rè thăm dò, ca ca định khi nào thì rời ?

Liệu tiếp tục cưỡng chế ép theo như đây ?

Thẩm Duy Trinh đăm đăm nàng, rời lắm ?

Muội thấy sợ ? Muội ở chung một chỗ với ? Dẫu chỉ là lấy tư cách bình thường?

Không , A Xuân vội vàng phủ nhận, chỉ tò mò thôi.

Tò mò quyết định hiện tại của , việc từ mà biệt, lẩn trốn biệt xứ khiến tức giận phẫn nộ ?

Thẩm Duy Trinh chững một giây, gương mặt hao gầy của A Xuân nghĩ đến sự tình kinh hoàng nàng trải qua, e rằng hiện tại nàng bất kỳ nam nhân nào tiến gần.

Thế là đành lùi xuống bên chiếc bàn tròn cách xa giường một .

Hai ngày nay nghỉ mộc, Thẩm Duy Trinh chậm rãi đáp, sáng mốt sẽ khởi hành về phủ nha.

A Xuân ừ nhẹ một tiếng, xốc chiếc áo khoác cho kín đáo.

Thẩm Duy Trinh dậy rót thêm một bát nước ấm đưa cho nàng cất giọng trầm buồn, Thu Sương và Đông Tuyết bây giờ ngày nào cũng lóc ỉ ôi. Hoa Trung đường thứ vẫn vẹn nguyên như cũ. Mẫu từ kinh thành lặn lội đến đây, vốn định để cúng bái biểu cô mẫu, nhưng khi tin tức của vô cùng đau lòng xót xa.

A Xuân cảm thấy áy náy khôn cùng, đều do suy tính thiếu chu , phu nhân hao tâm tổn trí .

Đáng lý nàng nên một bức thư gửi cho Lý phu nhân để bà an lòng.

Lý phu nhân vô cùng xem trọng tiền đồ quan lộ của Thẩm Duy Trinh, chắc chắn khi nhận bức thư đó bà sẽ giấu biệt cho Thẩm Duy Trinh .

Thẩm Duy Trinh rơi trầm mặc.

Vốn dĩ định trách cứ tại nàng tuyệt tình thư về, nhưng những lời mắng mỏ giờ phút phỏng ích gì. Tại thư ư? Vì nàng về, sợ lùng sục bắt nên mới nhẫn tâm xóa sạch dấu vết chẳng để chút tung tích nào.

Khôi phục sự tĩnh tại, Thẩm Duy Trinh hỏi, lẽ nào nghĩ chỉ mẫu mới lo lắng thôi ?

A Xuân ngẩng mặt lên ngơ ngác .

Còn thì ? Thẩm Duy Trinh chất vấn, bỏ dứt khoát như , để lấy một tia manh mối, chẳng lẽ ca ca cũng sẽ đau lòng tổn thương ?

A Xuân cúi đầu lí nhí đáp, là do với ca ca, mong ca ca thứ tội.

Muội thừa những lời khách sáo , thôi bỏ , Thẩm Duy Trinh thở dài não nuột, phịch xuống ghế chuyển chủ đề, hiện tại trong Hoa Trung đường trồng nhiều hoa , tất cả đều mang màu sắc đỏ rực mà thích nhất. Lúc hoa nở rộ, về ngắm ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-50-doan-tu-sau-thoi-gian-dai-mua-trong-mat-gio-trong-tay-song-trong-long.html.]

A Xuân bưng bát nước uống một ngụm lớn, đợi đến khi cơ thể dần dần ấm lên mới khẽ hỏi, ca ca về ngắm ?

Thẩm Duy Trinh chậm rãi đáp, Hoa Trung đường xuân hoa đào đỗ quyên, hạ hoa nhài hoa giấy, thu mộc phù dung đan quế, đông hoa mai hoa . Tứ thời phong cảnh, đều giữ cho ngắm .

A Xuân ngập ngừng, nhưng vẫn tự do ngắm hoa cỏ ngoài , ?

Được.

Nàng khư khư ôm bát nước, trợn tròn mắt kinh ngạc Thẩm Duy Trinh.

Trải qua kiếp nạn , tĩnh tâm suy nghĩ nhiều, Thẩm Duy Trinh thong thả tiếp, nếu sống trong lồng son trạch viện thể mang niềm vui cho thì nên ích kỷ giam cầm trong vùng trời chật hẹp . Nếu căm ghét việc ép buộc đồng sàng cộng chẩn cùng trưởng thì nguyện ý...

Hắn khựng nuốt nghẹn một nhịp thở, cố gắng ép bản nốt những lời cùng, nguyện ý từ nay về , chỉ một trưởng đúng nghĩa của .

Lời còn dứt, cái miệng của A Xuân nhanh nhảu vọt cả đại não, thật sự ?

Thẩm Duy Trinh mặt lạnh tanh cảm xúc, thật sự.

ruột thịt như thế nhân vẫn nhận định đó hả? A Xuân dám tin vặn hỏi , chứ kiểu sinh là để leo lên giường phu thê như lời đó chứ?

Thẩm Duy Trinh nghiến răng, ...đúng .

A Xuân thẫn thờ đặt bát nước xuống mặt bàn, trái tim nặng trĩu tựa như hòn đá tảng kéo tuột xuống đáy vực.

Thôi xong .

Nàng nhận câu trả lời tàn khốc, chẳng cần tốn công dò xét thêm nữa.

Căn bệnh cuồng yêu của Thẩm Duy Trinh quả thực chữa khỏi dứt điểm .

cớ nàng cảm thấy hụt hẫng đến ?

Thẩm Duy Trinh cũng rơi trạng thái im lặng đến đáng sợ.

Nội tâm lúc đang giày vò đè nén đến ngạt thở.

Đêm nay cứ như thể phần tiếp nối của cơn ác mộng , nhưng ít kết cục phần tươi sáng hơn bởi A Xuân hiện tại đang bằng xương bằng thịt sờ sờ ngay mặt .

Thế nhưng nếu tiếp tục cố chấp ép buộc, sớm muộn gì nàng cũng sẽ héo hon tàn tạ tựa như đóa hoa ở kinh thành, kịp nở rộ vội vã lụi tàn.

Sáng mốt theo hồi phủ, Thẩm Duy Trinh đưa quyết định, sẽ cấm cản tự do du ngoạn, nhưng về nhà . Tình hình đạo tặc hiện nay vẫn dẹp yên, nhất vẫn nên tuyển chọn vài hạ nhân theo bảo vệ. Việc cứ để tự quyết định.

A Xuân nín thinh, nàng cắm cúi chằm chằm đôi bàn tay đang đan , cố gắng lý giải nguyên do của sự hụt hẫng đang lan tỏa trong tâm trí.

Tại lồng n.g.ự.c bức bối khó thở đến , đây chẳng chính là kết cục viên mãn mà nàng luôn khát khao ?

Cảm giác hệt như lúc mua chiếc bánh trứng mỡ mà nàng vất vả dò la tìm kiếm bao nhiêu năm nay, thèm thuồng khao khát nếm hương vị tuổi thơ, nhưng đến lúc ăn thử thì mùi vị chẳng hề thơm ngon như tưởng tượng.

Lẽ nào bản nàng thực sự đổi ?

Được, A Xuân ủ rũ đáp , sẽ về.

Ngẫm nghĩ một lát nàng bổ sung thêm, nhưng rõ ràng với ông chủ, thể tiếp tục theo ông thu mua d.ư.ợ.c liệu ghi chép sổ sách nữa.

Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu, .

Hắn dậy, thôi muộn , mau...

Vừa những lời thực sự xuất phát từ phế phủ ? A Xuân đột ngột nhảy xuống giường tiến đến chắn ngang mặt , ngửa mặt lên truy hỏi, ca ca thực sự định cả đời chỉ coi ruột thịt, tuyệt đối mang ý niệm nào khác ?

Thẩm Duy Trinh mặt lạnh như băng, đúng .

A Xuân tiến thêm một bước ép sát , nên ca ca cũng sẽ giống như cách đối xử với ngũ tỷ tỷ lục , nhọc lòng tìm kiếm cất công lựa chọn cho một lang quân như ý ?

Thẩm Duy Trinh nín lặng, hàng chân mày nhíu chặt thành một chữ xuyên, A Xuân.

Đáng lý ca ca gọi là Tĩnh Huy mới đúng, Tĩnh Huy là cái tên do đích ca ca đặt cho , lẽ nào quên ? A Xuân tiếp tục lấn lướt dồn ép, nàng thể cứ đè nén những băn khoăn trong lòng nữa, nàng bắt buộc , bắt buộc đòi bằng một câu trả lời cho dẫu bản cũng chẳng hiểu lý do tại hỏi. Tóm cứ thích hỏi thì hỏi thôi, hỏi là đủ . Chiếc khăn voan từng thêu tuy dùng một nhưng vẫn thể tái sử dụng hai chứ? Đêm động phòng hoa chúc, nếu phu quân của cùng ân ái mặn nồng...

A Xuân! Thẩm Duy Trinh ép lui đến sát vách thể lùi thêm nữa, lưng va mạnh chiếc bàn phía , giơ hai tay ghì chặt lấy bờ vai nàng, ngăn cho nàng tiếp tục thốt những lời sắc nhọn sức sát thương phát điên nữa. Rốt cuộc thì đang cái trò gì ?

Hắn sững khi thấy hai dòng nước mắt nóng hổi trào khỏi khóe mi A Xuân, lăn dài gò má tụ nơi chóp cằm rơi xuống.

Bàn tay đang ghì chặt bờ vai nàng chợt buông thõng vô lực.

Từng giọt nước mắt như hóa thành những thanh sắt nung đỏ rực hung hăng dí chặt trái tim .

Ca ca ruột thịt với , thì những việc chẳng đều là trách nhiệm mà một ca ca ruột nên chuẩn ? A Xuân nức nở chất vấn, thật hiểu, lẽ nào ca ca chỉ giỏi ba hoa múa mép ngoài miệng thôi ?

Ba hoa múa mép cái gì cơ? Thẩm Duy Trinh trầm giọng gằn từng chữ, nếu cam tâm tình nguyện thê t.ử của thì đồng ý vĩnh viễn chỉ ruột thịt với . từng hé răng nửa lời đồng ý cho xuất giá!

Ca ca chuyện thật vô lý hết sức! A Xuân cự cãi, đời chuyện trưởng ruột thịt cấm cản cho xuất giá lấy chồng?

Thẩm Duy Trinh nghiến răng trừng mắt, cấm đấy thì ! Muội còn gả cho ai nữa? Lý Trung Ngọc ? Thậm chí bây giờ còn dám đổi cả họ sang họ Lý của !

A Xuân ngớ dám tin tai , đó là vì tiểu biểu di mẫu của mang họ Lý nên mới... Không đúng, đời chỉ một mang họ Lý. Lý Tư, Lý Bạch, Lý Thế Dân, Lý Tĩnh, Lý Hạ, Lý Long Cơ, lẽ nào bọn họ đều là một nhà hết chắc? Mẫu của , phu nhân cũng họ Lý đấy thôi. A Cẩu ca mang họ của nghĩa phụ , nghĩa phụ mang họ của phu nhân. Thế nên lui một vạn bước mà , dẫu mang họ Lý chăng nữa thì đó là mang họ của phu nhân!

Lý Thế Dân và Lý Long Cơ đúng là một nhà thật... Thẩm Duy Trinh bừng bừng lửa giận quát lớn, giỏi lắm, thật sự tính toán chi li lùi một vạn bước với đó ?

Đương nhiên là lùi!

Vậy tại còn gọi nhũ danh ái xưng của thiết như thế?

A Xuân ngẩn tò te nửa ngày trời mới ý thức cụm từ nhũ danh ái xưng mà Thẩm Duy Trinh ám chỉ chính là hai chữ A Cẩu.

Đó là nhũ danh của mà, nhũ danh đấy! Ở Nam Ngô Châu chúng những nhũ danh kiểu đó nhan nhản đầy đường, bây giờ cứ đường hét lớn một tiếng A Cẩu là đảm bảo cả đống ! A Xuân dở dở giải thích, nó cũng giống như tự Nguyên Kính của thôi, thế mà gọi là ái xưng nỗi gì? Nếu thật sự để tâm hẹp hòi đến mức đó thì để đặt cho một cái ái xưng nhé. Huynh thấy A Miêu thế nào? Có êm tai ? Từ nay về cứ gọi là A Miêu ca ?

Thẩm Duy Trinh sa sầm mặt mày, bớt nhăng cuội .

Vốn dĩ là sự thật rành rành đó, A Xuân đưa hai tay tóm chặt lấy cổ áo , lẽ nào đúng ? Rõ ràng là ca ca đang nhăng cuội thì ! Miệng thì nam mô a di đà bảo coi như ruột, thế mà nhắc đến chuyện chung đại sự của thì giở chứng trở mặt như lật bánh? Cái khái niệm ruột thịt trong miệng ca ca lẽ nào là cái kiểu l.o.ạ.n l.u.â.n khốn nạn như Tề Tương Công và Văn Khương đó ?

Thẩm Duy Trinh gằn giọng, nếu thật sự là Tề Tương Công và Văn Khương, tuyệt đối sẽ bao giờ để gả những mười lăm năm trời.

A Xuân phản pháo, chứng tỏ những lời lúc nãy là lời thật lòng.

Đương nhiên là lời thật lòng , Thẩm Duy Trinh trừng mắt nàng, giới hạn chịu đựng phá vỡ , bảo thể thật lòng cơ chứ? Trơ mắt thê t.ử từng bái thiên địa uống rượu giao bôi với gả cho một tên nam nhân khác ư? Ta điên điên ?

A Xuân kiễng chân lên dán chặt mắt truy vấn, cớ ca ca thốt những lời dối trá ? Huynh còn chẳng dám tưởng tượng đến cảnh tượng và kẻ khác bái đường thành , ngay đến cả chiếc khăn voan dùng để xuất giá cũng cấm tiệt cho nhắc tới. Nếu hạ quyết tâm một lòng một chỉ ruột thịt với , chẳng lẽ chuyện xuất giá là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ? Hãy thẳng mắt ca ca, cho tại cho phép nhắc đến? Tại chịu lắng ? Lúc ép uổng cưỡng bách thành , lẽ nào ca ca từng nghĩ đến sẽ ngày hôm nay ? Ca ca từng nghĩ đến cảnh tượng và phu quân của ...

Thẩm Duy Trinh thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, hai tay nâng lấy khuôn mặt nàng, điên cuồng áp môi xuống niêm phong chặt cái miệng nhỏ nhắn đang hót líu lo ngừng nghỉ .

A Xuân hôn đến mức lồng n.g.ự.c nổ tung vì thiếu dưỡng khí.

Thế nhưng qua cơ thể đang run lên bần bật cùng với sự phẫn nộ hừng hực bốc cháy của Thẩm Duy Trinh, nàng rốt cuộc cũng cảm nhận .

Hóa những lời thề thốt từ nay về chỉ ruột thịt khiến lòng nàng thắt lúc nãy đều chỉ là những lời dối trá trắng trợn.

Đều là do khẩu thị tâm phi mà thôi.

Nước mắt A Xuân cứ thế tuôn rơi lã chã, nàng lóc nức nở như một đứa trẻ hàm oan, tiếng dồn dập nấc nghẹn như trút cạn tủi hờn hoang mang và những uất ức kìm nén suốt chặng đường dài bôn ba.

Nàng phát hiện .

Nàng sớm lây nhiễm căn bệnh điên cuồng của Thẩm Duy Trinh .

Đối với nàng, Thẩm Duy Trinh từ lâu còn đơn thuần chỉ là một ca ca nữa.

Bây giờ đến lượt nàng cũng cần uống t.h.u.ố.c bùa để chữa bệnh .

Thậm chí còn uống nhiều, nhiều t.h.u.ố.c bùa mới khỏi .

Thẩm Duy Trinh hôn nàng lâu, lâu đến mức cuối cùng thở dốc lùi . Nguyên nhân dừng cũng một phần vì nước mắt của A Xuân chảy quá nhiều, cọ xát ướt nhẹp cả gương mặt và bàn tay . Thứ nước mắt mặn chát cứ như thể là cả một đại dương mênh m.ô.n.g đủ sức di mẫum c.h.ế.t .

Chính những giọt nước mắt ngăn Thẩm Duy Trinh dám tiếp tục xâm chiếm.

Hắn buông lỏng vòng tay, bất lực A Xuân mà chẳng thế nào cho . Một bộ óc vốn dĩ túc trí đa mưu liệu sự như thần, giờ khắc trống rỗng chẳng thể nặn nổi một kế sách vẹn nào. Khi tình yêu khắc sâu đến tận cùng cõi lòng, con bỗng trở nên vô phương cứu chữa, lực bất tòng tâm.

Thẩm Duy Trinh vô cùng chán ghét bản trong bộ dạng yếu ớt bất lực đối diện với những giọt nước mắt của thế .

Hắn khó nhọc lên tiếng, quả thực cách nào trơ mắt gả , nhưng chí ít thể cho ...

Lời còn kịp dứt, A Xuân rướn vòng tay ôm chặt lấy cổ , chủ động dâng môi hôn lên khóe môi .

Thẩm Duy Trinh cứng đờ chôn chân tại chỗ.

Đứa bé nhỏ từng bắt nạt ức hiếp, giờ đây mang theo những giọt nước mắt mặn đắng lạnh buốt cọ xát , thút thít chủ động hôn .

Huynh thế, A Xuân lớn tiếng trách móc, lúc một lòng một ruột thịt thì cứ khăng khăng ép phu thê. Bây giờ hồi tâm chuyển ý phu thê với thì dở chứng ruột thịt.

Thẩm Duy Trinh khẽ chấn động cơ thể.

Vừa nãy lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t quen , thực sự sợ hãi. ngay khoảnh khắc thấy ca ca xuất hiện, sự vui sướng mừng rỡ lấn át nỗi lo sợ ca ca bắt về, A Xuân lóc nỉ non tỏ bày, lúc đó liền nhận tình hình , lẽ thực sự thích mất . Muội... bây giờ, uống nước bùa.

Thẩm Duy Trinh ôm siết lấy nàng, nữa xem.

Muội lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t ...

Chỉ trọng điểm thôi.

Muội uống nước bùa.

Thôi bỏ .

Thẩm Duy Trinh thầm nhủ với bản , tục ngữ câu lời ý đến thứ hai, mà cũng chẳng cần đến thứ hai gì.

Một là quá đủ .

Mưa to gió lớn ngừng rít gào ngoài cửa sổ. Thẩm Duy Trinh kích động đến mức phế phủ chấn động, dang tay ôm ngang eo A Xuân bế bổng lên. Nàng còn định lẩm bẩm điều gì đó nhưng đôi môi Thẩm Duy Trinh bá đạo cướp lấy niêm phong chặt chẽ.

Đôi bàn tay nhỏ bé của nàng luống cuống sờ soạng khắp nơi, cuối cùng chạm đường gân xanh cuộn nổi nơi yết hầu và bắp tay đang cuồn cuộn lửa giận của Thẩm Duy Trinh, căng tràn sức mạnh tựa như bộ rễ cổ thụ thô to vững chãi.

Ta , Thẩm Duy Trinh khẽ giọng thì thầm, vui, tình nguyện cùng uống nước bùa.

A Xuân khựng một giây mím môi đề nghị, nếu là hai chúng đều đừng uống nữa, uống nhiều nước bùa sẽ tào tháo rượt đấy.

Thẩm Duy Trinh ừm một tiếng từ trong cổ họng, siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, , đều theo .

A Xuân vội vàng vòng tay ôm lấy Thẩm Duy Trinh. Vừa nàng thực sự tưởng Thẩm Duy Trinh lột xác đổi ... hệt như cái cách khi ép nàng học thuộc lòng mớ quy củ đạo đức lễ nghi thì bản vứt sạch sành sanh chẳng thèm tuân thủ quy củ nào. Nàng còn tưởng Thẩm Duy Trinh cố nhồi nhét mớ lý luận tà đạo phu thê đầu nàng để bản về một kẻ bình thường thanh tịnh!

Cái là bài trừ độc tố, lẽ nào đem những thứ dơ bẩn của gieo rắc cho khác là bản sẽ tự nhiên trở nên trong sạch ?

Hôm nay xảy quá nhiều biến cố kinh hoàng. Từ việc g.i.ế.c , xử lý xác c.h.ế.t, cảm giác đ.á.n.h mất tìm Thẩm Duy Trinh, cho đến cuộc tranh cãi nảy lửa biện luận gay gắt. Giờ khắc , trong gian khách điếm tồi tàn nhỏ bé đang oằn chống chọi với sấm chớp giật liên hồi và mưa gió bão bùng, chẳng một ai thèm bận tâm đến chiếc giường gỗ ọp ẹp đang lung lay sắp sập.

Tiếng sấm sét đinh tai nhức óc gào thét át thanh âm kiều diễm. Lớp áo lụa mỏng manh x.é to.ạc chẳng thương tiếc. Thẩm Duy Trinh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của A Xuân, dạy nàng cách qua một lớp vải chạm cự vật đang nuốt trọn.

Tình yêu mà Thẩm Duy Trinh dành cho nàng vượt khỏi ranh giới của sự mất trí, điên cuồng đến mức chẳng thế nào cho thỏa.

Hắn hận thể ăn tươi nuốt sống A Xuân, nuốt chửng đứa bé bỏng . Bắt đầu từ những ngón tay thon thả cho đến từng ngón chân nhỏ bé, gặm nhấm tất thảy chẳng chừa một mảnh vụn nào, như thế nàng mới vĩnh viễn thuộc về một cách trọn vẹn nhất.

cũng khao khát A Xuân c.ắ.n nuốt, bắt đầu từ chính nơi đang c.ắ.n nuốt , hoặc giả từ những ngón tay của cũng .

Thẩm Duy Trinh đưa ba ngón tay miệng nàng, khép hờ đôi mắt, cảm nhận hàm răng, chiếc lưỡi mềm mại ấm nóng cùng vòm họng chật hẹp của nàng. Hắn khát khao A Xuân thể nuốt trọn lấy , để dù nàng chân trời góc bể đến , cũng thể như hình với bóng bám theo nàng, hai vĩnh viễn hòa một bao giờ chia lìa.

Mất tìm thấy, bóng liễu hoa tươi rạng ngời.

Tựa như mộc khô phùng xuân, đ.â.m chồi nảy lộc.

A Xuân ôm chặt Thẩm Duy Trinh, trong cơn đê mê mờ mịt, nàng thầm nghĩ, đây là ca ca của .

Nàng thể chấp nhận, nàng ưng thuận, nàng tự nguyện.

Nhớ những ngày đầu bước chân phủ, kẻ sai mang xấp vải vóc lụa là đến may y phục cho nàng, chọn lựa trang sức quý giá kết hợp cùng Minh Mục Hoàn gửi đến cho nàng, là ca ca.

Lúc nàng học hành dang dở kém cỏi, nửa đêm chạy hòn non bộ trốn tránh tủi , kẻ kiên nhẫn rèn giũa kèm cặp bài vở cho nàng, cũng là ca ca.

Lúc Thu Sương đổ bệnh nặng, dẫu thế là phá vỡ quy củ gia môn nhưng kẻ vẫn vì nàng mà phá lệ dung túng, che đậy dọn dẹp tàn cuộc, vẫn là ca ca.

Rõ ràng trong lòng nàng rời xa, nhưng kẻ vẫn lén lút giấu vô bạc vụn những lớp lót y phục mà nàng thường mặc, cũng là ca ca.

Và giờ phút , kẻ đang kịch liệt xâm chiếm nàng, cách một lớp da bụng va đập lòng bàn tay nàng, cũng chính là ca ca.

.

Thật sự là .

Trở khoảnh khắc trong hang động năm xưa, nàng chủ động mặc y phục của , màng sống c.h.ế.t lao ngoài thu hút sự truy sát của quan binh để đổi lấy mạng sống cho , lẽ nào hành động đó thực sự chỉ đơn thuần là báo ân ?

Lời chối từ đầu môi rả suốt ngày, riết cũng tự đ.á.n.h lừa luôn cả bản .

A Xuân ôm siết lấy Thẩm Duy Trinh, bật nức nở.

Ca ca, ca ca, Thẩm Duy Trinh...

Hai chẳng màng đổi tư thế, nghỉ ngơi lấy sức chốc lát tiếp tục triền miên.

Đêm nay mây đen giăng kín lối, mưa dông trút nước đến bốn bận mới chịu thôi.

Thẩm Duy Trinh khoác độc một bộ trung y trắng muốt, lồng n.g.ự.c vằn vện vô dấu răng cũng chẳng buồn màng tới, đang bận bịu lục lọi tìm kiếm xung quanh xem thứ gì chêm tạm cái chân giường gãy để đêm nay chỗ ngả lưng êm ái.

Vị chưởng quyền Hầu phủ uy phong lẫm liệt, đầu tiên trong đời trải nghiệm cảm giác ngủ chiếc giường sập rầm một cái bất thình lình.

Trên chiếc giường ọp ẹp tồi tàn còn đang chứa chấp một đứa quý giá tựa châu ngọc của . Lúc đây, nàng đang tròng chiếc áo bào của , lọt thỏm giữa đống đồ đạc ngổn ngang bừa bộn, hai tay áp chặt bát nước ấm, nghiêm túc ngẩng mặt lên hỏi, nếu ca ca tìm thấy từ sớm , tại nhẫn tâm chịu gặp mặt? Nếu hôm nay lỡ tay g.i.ế.c thì ca ca định trốn biệt tích luôn chịu ló mặt ?

Thẩm Duy Trinh vã mồ hôi hột mới chêm xong cái giường, chí ít đêm nay lo sập nữa.

Hắn trầm mặc giây lát nhỏ giọng đáp, vì đang cảm thấy sợ hãi.

A Xuân trợn tròn mắt kinh ngạc, đời thứ sợ hãi ?

Có chứ, nhiều lắm, chẳng hạn như lúc lão tổ tông đổ bệnh sẽ sợ, lúc mẫu tái phát chứng ho m.á.u cũng sợ, Thẩm Duy Trinh điềm tĩnh , ví dụ như bây giờ, một câu vẫn luôn khao khát gặp mặt để hỏi , nhưng sợ những lời chối từ cay đắng.

A Xuân tò mò, chuyện gì ?

Ta hỏi , tại nhất quyết chịu về nhà? Thẩm Duy Trinh hạ thấp giọng, thật sự căm ghét những hành động của đến thế ?

Muội từng căm ghét ca ca! A Xuân quả quyết, chịu về nhà là vì sợ sẽ ca ca nhốt giống như , đến cửa lớn bước cũng ... Muội sẽ bức bối khó chịu lắm.

Ta sẽ nhốt nữa, sai, Thẩm Duy Trinh chân thành xin , phụ bỏ mạng ở Nam Ngô Châu, chỉ sợ cũng sẽ...

Hắn nghẹn lời hết câu.

A Xuân mở to hai mắt, sực nhớ một chuyện quan trọng, đúng , tìm thấy manh mối liên quan đến Khiên Ngưu Hồng Nương Tử!

Nàng kích động chỉ mau chóng chia sẻ thông tin cho Thẩm Duy Trinh, vốn định thư báo cho nhưng Bình Sa đột ngột xông cắt đứt mất...

Thế nên, Thẩm Duy Trinh tiếp lời, bàn để một tờ giấy chỉ vỏn vẹn ba chữ Lý Trung Ngọc là vì lý do ?

, A Xuân ngơ ngác hỏi , chứ nghĩ vì lý do gì?

Thẩm Duy Trinh bật thành tiếng.

Hắn trút một tiếng thở dài thườn thượt, ghé sát tai nàng thủ thỉ, A Xuân ngốc nghếch, nếu thực sự thư cho , lập tức thể truy tung tích của đang ở . Nếu hạ quyết tâm bắt nhốt thì chạy đằng trời cũng thoát .

Muội chứ, ngốc, A Xuân ngước đôi mắt trong veo thẳng mắt , nhưng so với việc nhốt , càng xảy chuyện bất trắc hơn.

 

Loading...