Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 51: Trời cao mây rộng: Phi ngựa khắp chân trời

Cập nhật lúc: 2026-07-15 16:11:10
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Muội hỏi , ăn những món mang phong vị Nam Ngô Châu.” Thẩm Duy Trinh cất lời: “bởi vì đây vốn chẳng hề thích vùng đất Nam Ngô Châu ."

Trong đêm mưa lạnh lẽo ẩm ướt, khi hai lau rửa qua loa, Thẩm Duy Trinh liền dọn dẹp giường chiếu cho ngay ngắn.

A Xuân uống nhiều nước ấm, trải qua một hồi "vận động", hiện tại cả ấm áp ngủ chiếc áo choàng lớn của Thẩm Duy Trinh. Trên nàng đắp áo ngoài của , bên cùng mới là một lớp chăn.

Thẩm Duy Trinh nghiêng, bàn tay vỗ về A Xuân, nhè nhẹ dỗ dành nàng giấc ngủ. Hắn cũng là để phòng ngừa nàng đột nhiên đổi ý bỏ trốn, chỉ cần nàng dậy là thể lập tức tóm lấy nàng ngay.

A Xuân gì, ánh mắt lẳng lặng cổ áo hé mở của Thẩm Duy Trinh, chằm chằm dấu răng nàng cắn, lúc mới ý thức thì nãy dùng sức lớn đến .

"Phụ từng nhắc đến chuyện ông ép buộc nương của , mãi lâu mới . Ta từng chán ghét Nam Ngô Châu.” Thẩm Duy Trinh trầm giọng: “ đúng hơn là sợ hãi. Phụ , vị tri châu tiền nhiệm, cùng với nhiều khác đều c.h.ế.t một cách minh bạch ở nơi ... Ta lo lắng cho , A Xuân ."

Ngay khoảnh khắc , A Xuân chợt hiểu hành xử như . Thì , căn nguyên của sự kiểm soát ngặt nghèo đều bắt nguồn từ nỗi sợ hãi mất mát. Hèn chi, hèn chi như thế.

Trong giây phút , cõi lòng A Xuân bỗng mềm mại tựa như một chú ly miêu nhỏ. Nàng Thẩm Duy Trinh, cảm giác hệt như đang một con hổ to xác nhưng đang thương.

Nàng xoay sang, chủ động ôm lấy Thẩm Duy Trinh: " cũng sinh và lớn lên ở đây mà. Nơi nào chẳng kẻ , nếu rắp tâm hại thì dẫu ở kinh thành cũng chẳng thể thoát . Nếu ca ca xót , đợi khi trở về hãy dạy thêm cho vài bộ kiếm pháp ."

Thẩm Duy Trinh xác nhận : "Muội thật sự bằng lòng theo trở về ?"

"Ca ca hứa sẽ quản thúc nữa, cho phép tự do , cớ gì về? Hơn nữa cũng tình ý với ca ca, những ngày tháng qua nhớ , nhớ Tương Mai, nhớ cả Thu Sương và Đông Tuyết nữa." A Xuân chân thành thổ lộ: “Thực , khi mắt khỏi hẳn, từng nghĩ đến chuyện về nhà, chỉ là về sớm như thôi. Nếu đến, đợi khi nào dạo chơi bên ngoài đủ thì cũng sẽ tự về..."

Thẩm Duy Trinh nắm chặt lấy tay nàng: "Cho dù trở về vẫn sống những tháng ngày như ?"

A Xuân cảm thấy vô cùng e lệ, nàng khẽ ừ một tiếng: "Thế nên mới cũng đổ bệnh mất ."

"Đây là bệnh.” Thẩm Duy Trinh mỉm : “mà là hai tâm ý tương thông."

A Xuân rụt tay , nàng khẽ mở các ngón tay , mơn trớn những dấu răng dặn dò: "Vậy tuyệt đối đừng uống nước bùa nhé, hãy hứa với là cả đời cũng đừng uống." Nếu cái thứ tình cảm trái luân thường đạo lý thực sự là bệnh, nàng cũng chẳng chữa trị nữa.

Thẩm Duy Trinh mỉm : "Ta hứa, vĩnh viễn sẽ đụng đến nước bùa."

"Trong thời gian theo thương nhân bán t.h.u.ố.c ngoài, thấy nhiều điều." A Xuân bắt đầu nhắc đến chuyện quan trọng: “Thì lệnh cấm trồng Khiên Ngưu Hồng Nương T.ử của quan phủ căn bản thi hành triệt để. Không chỉ lén lút trồng sâu trong núi mà còn thương lái chuyên thu mua thứ , chỉ là đổi tên thành Hồng Liên Tử."

Thẩm Duy Trinh điềm nhiên đáp: "Lệnh cấm thì vẫn là lệnh cấm, nhưng thương nhân vốn hám lợi, chỉ cần lợi nhuận đủ hậu hĩnh thì chuyện gì bọn họ chẳng dám , huống hồ đây là hành vi mua bán d.ư.ợ.c liệu ngấm ngầm như ."

A Xuân tặc lưỡi: "Chẳng khác nào hai chúng ..."

Thẩm Duy Trinh đoán nàng định gì, lập tức đưa tay bịt kín miệng nàng : "Muội và cùng chung một gia phả, thế nên tuyệt đối là loạn luân."

A Xuân ư ư hai tiếng ngoan ngoãn gật đầu. Đợi đến khi Thẩm Duy Trinh buông tay , nàng mới tiếp: "Cho nên mấy ngày nay một mực theo thương nhân đó cũng là vì tìm hiểu nguyên nhân cái c.h.ế.t của cha... của cữu cữu. Muội rốt cuộc là kẻ nào âm thầm hạ độc hại ông , hại nương và cả nữa."

Thẩm Duy Trinh ân cần bảo: "Nếu quen gọi là cha thì cần đổi miệng . Nếu như hiện tại ông còn sống, chắc chắn ông cũng sẽ mong mỏi như ."

A Xuân ừ một tiếng, nhưng trong lòng thầm nghĩ. Nếu cha bây giờ còn sống, so với mong mỏi thì lẽ ông sẽ thấy tuyệt vọng nhiều hơn.

Nàng nghiêm túc giải thích cho Thẩm Duy Trinh : "Huynh phái bao nhiêu mật thám chăng nữa cũng vô dụng thôi. Giao dịch mua bán Khiên Ngưu Hồng Nương T.ử cực kỳ bí mật, theo ông chủ việc lâu như , đến mức ông còn gả luôn cho con trai thì mới chịu hé răng nhắc đến cái tên Hồng Liên T.ử ..."

Tại Thẩm phủ.

Lý phu nhân lễ Phật xong, bèn xuống tĩnh tâm chép kinh.

Một nguyện cho lão tổ tông thể khang kiện, vô bệnh vô tai.

Hai nguyện cho Thẩm Duy Trinh còn điên cuồng như , sớm ngày bình an trở về.

Ba nguyện cho vong linh Thẩm Vân Nga yên nghỉ, kiếp đầu t.h.a.i nhà t.ử tế.

Bốn nguyện cho A Xuân luôn khỏe mạnh bình an, Thẩm Duy Trinh tổn thương...

Màn đêm tĩnh mịch buông xuống, một tỳ nữ bước bẩm báo, rằng Lý tướng quân đến và xin bái phỏng phu nhân.

"Hãy mời ông về .” Lý phu nhân nhàn nhạt đáp: “cứ rằng thể khỏe, tiện tiếp khách."

Tỳ nữ lời, che ô lui ngoài. Lý phu nhân tiếp tục tâm tạp niệm mà chép kinh thư.

Ở cái tuổi , bà sớm chẳng còn sự bốc đồng của thời tuổi trẻ. Hơn nữa bà vốn là thấu hiểu đạo lý, tự bản nên thế nào cho .

Năm xưa bà từng rung động dung mạo của nọ, nhưng thừa hiểu phận hai khác biệt tựa mây bùn, nếu cố chấp sẽ chỉ rước lấy nỗi nhục nhã cho gia tộc. Do đó bà luôn khắc kỷ thủ lễ, từng nửa điểm chuyện vượt quá giới hạn. Về nhận ân điển, thoát khỏi tiện tịch để tòng quân.

Lúc chia tay, đến bái tạ ân đức của tiểu thư, thẳng mắt bà thề rằng nếu ngày lập chiến công hiển hách, nhất định sẽ báo đáp tiểu thư gấp trăm ngàn .

Ấy mà Lý phu nhân thể thực sự buông bỏ đoạn tình cảm chính vì ánh mắt đó. Bà thể thấu sự tham lam cuộn trào trong đáy mắt , nó to lớn hơn gấp bội so với tấm lòng báo ân chân thật. Kẻ dã tâm bừng bừng nhưng khuyết thiếu lòng ơn, tuyệt đối thể kết giao sâu sắc, chứ đừng đến những chuyện khác.

Trong những coi mắt , Lý phu nhân chấm trúng năng lực, tướng mạo và gia thế của Thẩm Sĩ Nho. Chỉ như mới xứng đáng cha của những đứa trẻ do bà sinh , mới thể mang cho con cái bà một cuộc sống êm đềm thoải mái. Về phần Thẩm Sĩ Nho, ông cũng cần một thê t.ử đoan trang, hiểu lễ nghĩa và thấu đạt đại cục. Hai gặp gỡ hai ngày cưới, lập giao ước ba điều bắt đầu bàn chuyện hôn nhân, hạ sính lễ và kết tóc se tơ.

Trước ngày đại hôn, một tiểu tỳ nữ lén lút lôi một bức thư đưa cho Lý phu nhân, thư gửi về từ doanh trại quân đội ngoài biên cương xa xôi.

Lý phu nhân hề nhận lấy mà mang đốt thẳng tay, đồng thời nhanh chóng xử lý tiểu tỳ nữ , tống ả đến việc ở điền trang và vĩnh viễn cho phép hầu hạ gần nữa.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, trong cõi lòng Lý phu nhân sớm chẳng còn vương vấn sự tiếc nuối. Dẫu hạt muối mặn chát đến cũng sẽ dòng nước của tuế nguyệt cho nhạt nhòa. Hiện tại Lý Chí Đồng đến bái phỏng rốt cuộc là mang tâm tư gì, Lý phu nhân đều chẳng thèm bận tâm.

Trước mắt chẳng chuyện gì quan trọng bằng đứa con trai Thẩm Duy Trinh của bà. Tiền đồ của nhi t.ử liên quan mật thiết đến tương lai của cả Thẩm gia lẫn Lý gia. Đáng lẽ nó bước con đường thênh thang rộng mở, ai ngờ cứ như một con ngựa điên đ.â.m đầu con đường trái luân thường đạo lý. Thử hỏi Lý phu nhân lo sầu cho !

Người kẻ sơ vốn khác biệt, cộng thêm Lý Chí Đồng là kẻ chừng mực. Từ khi phát giác điều đó, Lý phu nhân còn qua quá nhiều với ông nữa.

Một lát , tỳ nữ bẩm báo Lý tướng quân rời . Lý phu nhân khẽ gật đầu.

Bà hướng mắt màn mưa rả rích dứt bên ngoài, cõi lòng dâng lên nỗi ưu sầu sầu muộn. Không Thẩm Duy Trinh còn đang âm thầm bám theo A Xuân nữa ? Than ôi, A Xuân ơi A Xuân... đến khi nào mới thể gặp đây?

Bên trong khách điếm, bóng tối bao trùm khắp nơi, ngọn nến cháy trụi từ lâu.

A Xuân lầm bầm lẩm bẩm đây là cuối cùng thực sự thể nữa , áp mặt dấu răng bên trong cổ áo của Thẩm Duy Trinh mà dùng sức mút mạnh một cái. Nàng chợt phát hiện hình như chỗ đó mút đến sưng đỏ lên ít .

"Tình hình biến.” Thẩm Duy Trinh khi thỏa mãn, bắt đầu kiên nhẫn suy nghĩ. Nhớ những lời A Xuân kể, càng nghĩ càng thấy đúng: "Chỉ e rằng bọn chúng sẽ nhân lúc vắng mặt để gây sóng gió, ngày mai chúng lập tức hồi thành."

A Xuân ngoan ngoãn gật đầu.

"Muội hình như Lý Trung Ngọc tìm thương lái để mua Hồng Liên Tử." Thẩm Duy Trinh giữ vẻ bình tĩnh phân tích: “Với cái đầu óc của thì mà nghĩ chuyện ? Chắc chắn là do vô tình bắt gặp khác đến mua. Nếu kẻ đó là trong Hiệu Thuận quân, thì Lý Chí Đồng ắt hẳn cũng đường dây liên hệ. Lần xảy chuyện cũng dính líu đến ông , còn rõ ông hành động vì mục đích gì, nhưng xem tình hình hiện tại thì kẻ thể giữ nữa."

A Xuân ngẫm nghĩ một chút bổ sung: " dẫu trong tay ông cũng đang nắm giữ Hiệu Thuận quân."

"Giả như chỉ là một tri châu nhỏ nhoi của Nam Ngô Châu, tự nhiên sẽ kính nể ông ba phần." Thẩm Duy Trinh trầm giọng: “ chuyến phụng chỉ Thánh Thượng đến đây đảm nhiệm chức vụ An phủ sứ, trong tay nắm giữ binh quyền. Nếu điều động Hiệu Thuận quân, Lý Chí Đồng cũng cách nào khác ngoài việc lệnh của . Mấy ngày nay vẫn bình yên vô sự chẳng qua là vì xem trong hồ lô của ông rốt cuộc bán thứ t.h.u.ố.c gì mà thôi."

A Xuân ngáp dài một cái, giọng điệu rầu rĩ: "Nếu cứ tiếp thì sẽ nhức đầu mất, chẳng am hiểu mấy cái chức quan gì đó , chúng ngủ . Khuya khoắt thế , một đêm nay đ.á.n.h g.i.ế.c , cãi với hoan ái đến bốn năm , dẫu là thần tiên cũng chẳng chịu nổi nữa."

Thẩm Duy Trinh quấy rầy nàng nữa, mỉm chiều chuộng .

Sáng sớm hôm , khi A Xuân tỉnh giấc thì Thẩm Duy Trinh sắp xếp thỏa việc.

Ông chủ thương lái cũng chẳng kẻ ngang ngược hiểu lý lẽ. Lão rõ đồ của gây họa tày trời . Huống hồ chi lão dẫu hám lợi nhưng vẫn luôn giữ ranh giới cuối cùng, dư sức hiểu tên súc sinh háo sắc đến tư cách còn chẳng . Hơn nữa, Thẩm Duy Trinh chịu bỏ một khoản bồi thường kếch xù.

Mọi chuyện liền dẹp êm, chỉ công bố ngoài rằng Bình Sa vì say xỉn nên tự rơi xuống nước c.h.ế.t đuối.

Còn về việc của Khiên Ngưu Hồng Nương Tử, Thẩm Duy Trinh vạch rõ ranh giới, nếu thương lái chịu lấy công chuộc tội, tai mắt cho quan phủ và cung cấp manh mối thì sẽ miễn trừ hình phạt.

Ông chủ là thông minh, đương nhiên sẽ lựa chọn hợp tác với Thẩm Duy Trinh.

Lúc từ biệt, thương nhân khách khí chắp tay với Thẩm Duy Trinh: "Kẻ hèn Xuân cô nương là biểu của Tri châu đại nhân, dọc đường chiếu cố chu , cúi xin Tri châu đại nhân thứ tội."

Thẩm Duy Trinh bật : "Không , tính tình nàng vốn dĩ thích dạo chơi bên ngoài. Chưởng quỹ đối đãi với nàng như là vô cùng quan tâm , Thẩm mỗ thật lòng vô cùng cảm kích. Đa tạ ông chăm sóc cho vị hôn thê của Thẩm mỗ."

Ông chủ thầm kêu vạn hạnh vì bản , rắp tâm cố gắng mối A Xuân cho con trai .

A Xuân đeo lên lưng cây cung tiễn do Thẩm Duy Trinh mang tới. Thẩm Duy Trinh bảo cứ phòng ngừa vạn nhất, kỹ năng kỵ xạ của nàng , chặng đường trở về chẳng đụng độ sơn phỉ nữa , mang theo vài món vũ khí phòng vẫn luôn hơn.

Nàng cùng nữ nhi của ông chủ bịn rịn chia tay . Trước lúc rời , nàng tình cờ để ý thấy tên đồ còn đang lén lút trộm liếc nàng bằng ánh mắt kỳ lạ.

Thẩm Duy Trinh cũng phát hiện điều đó, liền kéo ông chủ một góc nhắc nhở riêng: "Sự tình đêm qua e rằng do một gây . Ta việc ông dạy dỗ đồ chẳng dễ dàng gì, nhưng nếu quyết đoán diệt trừ tận gốc thì sớm muộn gì cũng dưỡng hổ di họa."

Ông chủ chắp tay ôm quyền: "Đa tạ Tri châu đại nhân nhắc nhở."

Thẩm Duy Trinh mỉm . Thấy A Xuân cõng theo cung tiễn của phi lên lưng hồng mã, cũng hành lễ từ biệt ông chủ dứt khoát xoay lên ngựa.

Vừa bước khỏi cổng khách điếm, Thẩm Duy Trinh đột ngột cất giọng gọi lớn một tiếng: "A Cẩu."

A Xuân kinh ngạc quanh quất, lẽ nào Lý Trung Ngọc cũng mò tới tận đây ?

Chẳng bóng dáng Lý Trung Ngọc nào cả, đó là dăm ba đủ vóc dáng mập ốm cao thấp đồng loạt ngoái đầu ngó dáo dác: "Ai gọi đấy?"

Thẩm Duy Trinh nhịn bật thành tiếng: "Xem quả nhiên nhiều dùng cái tên , nó chẳng là ái xưng gì nhỉ."

"Đương nhiên !" A Xuân hung hăng lên tiếng chỉ trích: “Muội thể lừa cơ chứ, A Miêu ca!"

Mưa tạnh trời quang, hai tươi rạng rỡ rời khỏi thị trấn, vút ngựa lao nhanh giữa thảo nguyên bát ngát, kề vai sát cánh thẳng tiến về châu phủ.

Chiều tà buông xuống, tại Thẩm phủ, Lý Chí Đồng một nữa đến gõ cửa bái phỏng.

Lý phu nhân vẫn nhất mực chối từ gặp mặt.

Sau khi tỳ nữ truyền lời, nét mặt Lý Chí Đồng chẳng mảy may đổi. Lão sững sờ hồi lâu bỗng nhiên nhấc bước thẳng về phía hậu viện. Lão thời gian dành cho còn nhiều nữa.

Mấy ngày nay Thẩm Duy Trinh đào sâu điều tra ngày một quyết liệt, sớm muộn gì cũng sẽ manh mối đến đầu lão. Tên tiểu t.ử tâm tư thâm hiểm độc ác chẳng hề kém cạnh cha năm xưa, thể nhổ cỏ tận gốc, quả thực để mầm tai họa quá lớn. Đứa con gái tên A Xuân bề ngoài trông vẻ liễu yếu đào tơ, thế quái nào thực sự cứu mạng Thẩm Duy Trinh chứ?

Lý Chí Đồng c.ắ.n răng quyết định, dẫu hôm nay c.h.ế.t thì lão cũng lôi Lý phu nhân cùng.

Mật thám báo tin ngày hôm qua Thẩm Duy Trinh đột ngột rời thành, tìm một tên thương nhân chuyên buôn bán Khiên Ngưu Hồng Nương Tử. Ngay lúc đó Lý Chí Đồng cảm nhận điềm dữ, sinh lòng nghi ngờ Thẩm Duy Trinh thu thập manh mối quan trọng nào đó.

Để phòng vạn nhất, nhận mật báo là lão lập tức lao đến tìm Lý phu nhân ngay, ôm hy vọng thể moi móc chút tin tức. Nào ngờ Lý phu nhân một mực tránh mặt tiếp, chẳng ngóng phong phanh tin tức gì .

nữa, hôm nay lão bắt buộc gặp bà.

Lý Chí Đồng bất chấp lời can ngăn, sải bước dài tiến thẳng hậu viện. Bên trong hậu viện, đám tỳ nữ hoảng loạn kêu thét thất thanh, thì xông chắn đường, thì ba chân bốn cẳng chạy gọi hộ vệ. Lý Chí Đồng vờ như thấy gì, lão ngang nhiên rút trường kiếm khỏi vỏ, dọa lùi bao nhiêu , một mạch xông tận Phật đường của Lý phu nhân. Đợi đến khi thấy bóng lưng đang quỳ lạy thành kính tượng Phật, lão bất chợt sững .

Đã từ lâu lão diện kiến tiểu thư. tiểu thư lúc nào cũng vẫn giữ vẻ kiều diễm rung động lòng như thuở mới gặp gỡ, cao cao tại thượng chẳng thể với tới.

Nghe thấy động tĩnh, Lý phu nhân xoay , thấy lão liền cau mày. Tự tiện xông hậu viện, tay còn lăm lăm cầm kiếm, điên ? Lẽ nào phong thủy ở cái đất Nam Ngô Châu thực sự vấn đề? Một Thẩm Sĩ Nho, một Thẩm Duy Trinh, khi đặt chân tới chốn xong thì kẻ nào cũng trở nên bất bình thường là ?

Chưa đợi Lý phu nhân cất lời quát mắng, Lý Chí Đồng chầm chậm bước tới gần: "Tiểu thư."

Sắc mặt Lý phu nhân vẫn suy suyển, bà hiệu cho đám tỳ nữ núp lưng điềm đạm đáp: "Ngươi nên gọi là phu nhân mới ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-51-troi-cao-may-rong-phi-ngua-khap-chan-troi.html.]

"Thẩm Sĩ Nho c.h.ế.t từ đời thuở nào .” Lý Chí Đồng cuồng ngạo buông lời bất kính: “Theo luật pháp của triều đình, tiểu thư thể tái giá bất cứ lúc nào. Kẻ đó phản bội tiểu thư, cớ tiểu thư còn thủ tiết vì ?"

Lý phu nhân nhíu chặt hàng mày.

"Chớ nhăng cuội!" Bà nghiêm giọng quát lớn: “Biểu e là say xỉn quá chén , mau mau rời khỏi đây , chớ càn ở chỗ ."

"Thuở chẳng tiểu thư từng đáp ứng ? Nói rằng sẽ đợi kiến công lập nghiệp... đợi khi nào đủ bản lĩnh để rước tiểu thư về dinh.” Lý Chí Đồng giơ thanh đao lên, ánh mắt dán chặt Lý phu nhân với bộ dạng như thể kẻ phát rồ phát dại: “Bây giờ , hiện tại thống lĩnh bộ Hiệu Thuận quân, phận xứng đào mận với tiểu thư ."

Thấy bộ dạng kỳ quặc của Lý Chí Đồng, Lý phu nhân lập tức xoay chạy về phía cánh cửa bên của Phật đường, chẳng thèm ngoái đầu , càng buồn phí lời đôi co với lão.

Đám thị vệ rốt cuộc cũng chạy ùa tới. Vừa thấy cảnh Lý Chí Đồng những xông thẳng nội viện mà còn to gan rút kiếm đe dọa phu nhân giữa Phật đường, đều sợ xanh mặt, lập tức nhào đến bủa vây hòng bắt sống lão.

Lý Trung Ngọc vốn lẻo đẽo theo Lý Chí Đồng tới đây, tận mắt chứng kiến cảnh tượng hóa đá. Đến khi một tên thị vệ đ.â.m trường thương về phía , mới cuống cuồng giơ vũ khí đỡ gạt gào lên trong tuyệt vọng: "Người nhà! Người nhà cả! Ta là nội ứng do Tri châu đại nhân cài !"

Tên thị vệ gầm lên: "Ngươi bằng chứng gì?"

Lý Trung Ngọc vội vã lôi tấm lệnh bài giơ cao: "Lệnh bài chính do tay Tri châu đại nhân ban cho!"

Sau khi rõ tấm lệnh bài, gã thị vệ lập tức mũi giáo, phi thẳng về phía Phật đường để ngăn cản Lý Chí Đồng. Lý Chí Đồng lúc c.h.é.m ngã bốn tên thị vệ, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực hung tàn.

Lão hiểu rõ, so tài đấu trí thì mưu lược của lão tuyệt đối thể sánh kịp cha con nhà họ Thẩm vốn đắm trong mưu mô chính trị từ nhỏ. Hơn nữa, Thẩm Sĩ Nho một lòng biến pháp, trái ngược với tư tưởng chính trị của kẻ mà Lý Chí Đồng đang dốc lòng tận trung. Đạo bất đồng bất tương vi mưu, bất luận xét về lý về tình, Lý Chí Đồng đều g.i.ế.c c.h.ế.t ông.

Thế nhưng Lý Chí Đồng thể hạ độc, lén lút hạ độc từng chút từng chút một. Thẩm Vân Nga xuất chỉ là một phụ nữ nông thôn mà dám đoạt lấy trượng phu của tiểu thư, trượng phu của tiểu thư đúng là mù mắt , bỏ mặc một tiểu thư khuê các quyền quý yêu say đắm một ả nông phụ mù chữ...

Chính vì , Lý Chí Đồng âm thầm giấu thứ kịch độc Khiên Ngưu Hồng Nương T.ử trong loại bánh ngọt mà Thẩm Vân Nga thường mua về nhà. Ả ngốc nghếch chẳng cái gì, dễ dàng dắt mũi lừa gạt, cứ thế ngây thơ nuốt trọn bánh tẩm độc bụng.

Chẳng những tự ăn, ả còn vui vẻ mang chỗ bánh đó đem chia cho đôi vợ chồng hàng xóm chơi . Cặp phu thê nọ - cũng chính là cha ruột của Lý Trung Ngọc, vốn bản tính tham ăn bạc mệnh, tình cờ ăn chung với bát cơm gói trong lá Nam Thiên Trúc, hậu quả là ngay trong đêm đó độc tính bùng phát t.ử vong.

Thẩm Sĩ Nho lờ mờ phát giác sự tình, nhưng ông cứ đinh ninh rằng hạ độc là Thẩm Vân Nga nên vẫn cam tâm tình nguyện uống lấy uống để.

Lý Chí Đồng chỉ ngửa mặt lên trời phá lên, đến ông trời cũng đang tiếp sức giúp lão trừng trị cái loại vô ơn bạc nghĩa . là một nhà ngu xuẩn. Ồ, vẫn còn cả con nha đầu tên A Xuân nữa. Đáng tiếc là con ranh đó lớn mạng lớn, thể chất đặc thù, giữ cái mạng đành, đằng chẳng hề để bất cứ di chứng bệnh tật nào.

Lý Chí Đồng căm thù Thẩm Sĩ Nho, và đương nhiên cũng hận lây sang cả đôi "thê nữ" mà ông yêu quý. Chỉ ngặt nỗi Thẩm Vân Nga trúng độc quá sâu, cơ thể đang ốm yếu, nếu lúc lão tiếp tục tay diệt trừ ả thì e rằng sự tình sẽ quá đỗi lộ liễu, dễ khác nghi ngờ và điều tra chân tướng.

Một góa phụ mang trọng bệnh, cộng thêm một con nha đầu mới vỏn vẹn mười ba tuổi đầu, thực chẳng cần nhọc công tính kế hãm hại gì cho mệt. Chỉ cần phao tin bọn chúng đang ôm một đống bạc nải cùng cửa hiệu trang sức mà tứ cố vô , ắt hẳn sẽ khối kẻ tranh xông đến ăn tươi nuốt sống bọn chúng. Đến khi cạn kiệt tài sản thì thử xem bọn chúng thể cầm cự sống thêm bao lâu nữa.

Nào ai ngờ , Thẩm Duy Trinh bất thần giở chiêu hồi mã thương, lặn lội xa xôi đến tận Nam Ngô Châu để nhặt xác phụ . Đã thế tên nghịch t.ử còn dám yêu cầu m.ổ x.ẻ cả thi hài ruột thịt của , mời hẳn ngỗ tác đến khám nghiệm t.ử thi Thẩm Sĩ Nho phanh phui độc tố Khiên Ngưu Hồng Nương Tử.

Càng thể ngờ là, chỉ ba năm , ung dung rước luôn hai con Thẩm Vân Nga lên kinh thành.

Ngay từ khoảnh khắc đó, ý định g.i.ế.c c.h.ế.t Thẩm Duy Trinh trong đầu Lý Chí Đồng trở nên vô cùng kiên định. Thằng ranh con do tiểu thư dứt ruột đẻ , đáng lý chịu sinh t.ử vì tiểu thư, cớ cứ nằng nặc nung nấu ý định trả thù cho tên cha bội bạc khốn nạn đó?

Hơn thế nữa, nếu Thẩm Duy Trinh mất mạng, dẫu tiểu thư đau đớn c.h.ế.t sống nhưng cũng chẳng còn cái cớ gì để tiếp tục lưu Thẩm phủ nữa, thể tái giá tự do...

Thẩm Duy Trinh đáng c.h.ế.t. Chỉ điều g.i.ế.c quá khó.

Tại đất Nam Ngô Châu , nếu vắng bóng tri châu thì quyền lực tối thượng sẽ rơi tay Lý Chí Đồng lão. Tên tri châu tiền nhiệm lúc đầu vẫn còn ngoan ngoãn sắm vai một con rối mặc cho Lý Chí Đồng giật dây, về càng ngày càng tỏ cứng đầu bất trị, còn cả gan định dâng sớ cáo ngự trạng lên kinh thành. Tình thế ép buộc, Lý Chí Đồng đành trừ khử tên đó.

Ai mà ngờ Thẩm Duy Trinh chủ động xin chuyển công tác đến đây, còn tàn nhẫn bứng rễ dần dần từng tên quan lớn nhỏ do Lý Chí Đồng cất công gài gắm, thậm chí liên tiếp tiêu diệt gọn mấy sào huyệt sơn phỉ quan hệ mật thiết với lão.

Nếu cứ để tình trạng kéo dài, Thẩm Duy Trinh sớm muộn gì cũng sẽ Thánh Thượng trọng dụng. Điều đó chỉ đe dọa đến mạng sống của cá nhân Lý Chí Đồng mà còn uy h.i.ế.p trực tiếp đến cả vị chủ nhân mà lão đang ngày đêm tận trung. Chặn con đường tài lộc của khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha , huống hồ chi giữa Lý Chí Đồng và tên oắt con đó vẫn còn tồn tại những ân oán hận thù thâm căn cố đế. Nếu Thẩm Duy Trinh mò tới chốn , lẽ Lý Chí Đồng vẫn thể giữ mối quan hệ nước sông phạm nước giếng với thêm vài năm nữa. đến nước , chuyện sắp sửa bại lộ, lão bắt buộc hạ sát thủ.

G.i.ế.c! Phải g.i.ế.c! Nhất định g.i.ế.c!

Máu tanh văng tung tóe khắp mặt, dẫu cũng đang rướm m.á.u bởi vô vết đao c.h.é.m nhưng Lý Chí Đồng dường như chẳng hề bận tâm. Lão lăm lăm thanh kiếm tay, từng bước một dồn ép Lý phu nhân. Lý phu nhân lùi đến bước đường cùng, còn chỗ nào để trốn tránh, nhưng gương mặt bà vẫn chẳng mảy may biến sắc. Bà sừng sững che chắn cho đám tỳ nữ phía , ánh mắt lạnh lẽo quét qua lão.

"Lần con trai thích khách phục kích, là do một tay ngươi gây .” Lý phu nhân lạnh lùng lên tiếng: “ đúng ?"

Lý Chí Đồng bà bằng ánh mắt si dại: "Tiểu thư, hãy theo tiểu nhân , hãy theo tiểu nhân, chúng sẽ cùng quy ẩn núi rừng."

Lý phu nhân lão đầy thất vọng. Giây lát , bà ngẩng cao đầu kiêu hãnh cất giọng: "Hôm nay ngươi cứ việc g.i.ế.c , con trai vốn dĩ thông minh tài trí, hữu dũng hữu mưu, chắc chắn sẽ báo thù rửa hận."

Lý Chí Đồng nâng mũi kiếm lên, nghẹn ngào thốt lên: "Đáng tiếc là nó chẳng còn cơ hội đó nữa . Tiểu thư đừng sợ, tiểu nhân sẽ cùng tiểu thư lên đường. Nếu như khi sống thể đồng sàng cộng chẩn, thì chúng đành c.h.ế.t cùng một giờ cùng một khắc ."

Lý phu nhân thoáng thấy bóng dáng Lý Trung Ngọc đang rón rén bước gần từ phía lưng Lý Chí Đồng. Hắn đang âm thầm giương cao thanh kiếm tay. Bà cố gắng kìm nén sự căng thẳng, đợi đến khi Lý Chí Đồng chuẩn vung kiếm c.h.é.m xuống bỗng nở một nụ : "Khoan !"

Lý Chí Đồng khựng , vẻ mặt bừng lên niềm vui sướng hân hoan, xúc động đến mức run lẩy bẩy: "Tiểu thư vẫn còn lời nhắn nhủ với tiểu nhân ? Rốt cuộc cũng chịu mở miệng chuyện với tiểu nhân ư?"

Vừa thốt những lời , Lý Chí Đồng phịch một tiếng quỳ sụp xuống chân Lý phu nhân, ánh mắt nóng rực đăm đắm hướng về bà: "Người đổi ý ?"

"E rằng dẫu c.h.ế.t cũng thể c.h.ế.t cùng một giờ.” Lý phu nhân cất giọng điềm tĩnh: “Ta đường đường là đương gia phu nhân của Thẩm phủ, khi tạ thế cũng sẽ an táng trong lăng miếu họ Thẩm. Còn ngươi, một tên loạn thần tặc tử, hôm nay dám phạm tội tày trời , e rằng cái mạng quèn của ngươi chỉ nước vứt thây bãi tha ma mà thôi."

"Ta bận tâm những thứ đó.” Lý Chí Đồng , bàn tay run rẩy vươn , khao khát chạm tà váy của Lý phu nhân: “Chỉ cần c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm với tiểu thư, đó là sự thương xót tột bậc của ông trời . Xin tiểu thư hãy ban ân chuẩn tấu, cho tiểu nhân đặc ân đích tiễn lên đường... ự!"

Lời còn kịp dứt, từ phía , Lý Trung Ngọc phóng tới đ.â.m thẳng một kiếm xuyên thủng lồng n.g.ự.c Lý Chí Đồng.

Lý Chí Đồng đau đớn ngoắt đầu . Vừa thấy kẻ đ.â.m lén chính là , đôi mắt lão trợn ngược trắng dã: "Giỏi lắm, cái thằng ch.ó con dám cả gan hành thích nghĩa phụ !"

Dẫu lồng n.g.ự.c vẫn còn cắm một lưỡi kiếm sắc nhọn, nhưng sự hung hãn bạo tàn của Lý Chí Đồng dường như chẳng mảy may thuyên giảm. Lão nhanh như chớp vung kiếm xoay định đoạt mạng Lý Trung Ngọc, may mà nhanh nhẹn né tránh kịp thời. Lưỡi kiếm mắc kẹt giữa lớp xương sườn lồng n.g.ự.c của Lý Chí Đồng, Lý Trung Ngọc nhất thời rút . Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đành cuống cuồng nhặt lấy thanh đao của tên thị vệ t.ử nạn ngã rạp mặt đất, khó khăn lắm mới chống đỡ đòn tấn công như vũ bão của Lý Chí Đồng. Thanh đao chất lượng kém xa bảo kiếm nên c.h.é.m mẻ một mảng lớn.

"Giữa Thẩm đại nhân và cha vốn dĩ chẳng thâm thù đại hận gì.” nét mặt Lý Trung Ngọc u ám đầy sát khí: “Rõ ràng là do ngươi mưu đồ hạ độc Thẩm đại nhân nên mới gián tiếp khiến cha ăn nhầm miếng bánh tẩm độc !"

Lý Chí Đồng cất tiếng khanh khách man rợ: "Thì ngươi tỏng chuyện từ lâu ! Hừ hừ, mà, năm đó tự dưng ngươi chủ động chặn xe ngựa của xung phong xin nghĩa tử... Ta cứ tưởng ngươi rắp tâm mưu sát cha con Thẩm Sĩ Nho để báo thù rửa hận cho song , hóa ngươi thâm nhập đây là để âm thầm điều tra chân tướng... Ha ha, quả là một đứa con chí hiếu. Đôi vợ chồng già của ngươi vốn chỉ là lũ sâu kiến hèn mọn, đáng lý c.h.ế.t đói một cách bình thường như bao kẻ khác. Bọn chúng c.h.ế.t tay âu cũng là một vinh hạnh lớn lao , ngươi còn mau quỳ xuống dập đầu tạ ơn ."

Lý Trung Ngọc phẫn nộ gầm lên: "Nạp mạng !"

Hai bóng lao quần thảo dữ dội.

Bàn về võ công, Lý Trung Ngọc quả thực chẳng thể nào so bì với Lý Chí Đồng. Lý Chí Đồng tuy nuôi dã tâm bồi dưỡng Lý Trung Ngọc thành lưỡi đao sắc bén để tiêu diệt Thẩm Duy Trinh nhưng lão vẫn khôn ngoan giấu bài, tuyệt nhiên truyền dạy pho kiếm pháp chân chính cho . Thế nhưng hiện giờ Lý Chí Đồng mang thương tích đầy , lồng n.g.ự.c cắm phập một mũi kiếm lạnh buốt nên mới chật vật tài nào chiếm thế thượng phong.

Giữa lúc cuộc chiến đang diễn ác liệt, bỗng thấy tiếng Lý phu nhân cất gọi: "Vượng nhi."

Trái tim Lý Chí Đồng chợt chấn động mãnh liệt.

Vượng nhi.

Đó chính là cái tên thuở thiếu thời khi lão còn nô bộc. Hóa tiểu thư vẫn còn nhớ rõ.

Mặc dù tỏng là mai phục, nhưng Lý Chí Đồng vẫn bất chấp đầu .

Vút...

Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm hình bóng Lý phu nhân, Lý Chí Đồng bỗng cảm thấy đầu óc như đang nở rộ những đóa hoa rực rỡ, niềm hạnh phúc trào dâng đến mức linh hồn dường như sắp sửa lìa khỏi xác thịt. Một mũi tên sắc nhọn xuyên thủng hộp sọ của lão. Lão quỳ gục xuống mặt Lý phu nhân, dùng chút sức tàn lực kiệt cuối cùng, bàn tay ngừng run rẩy rốt cuộc cũng chạm tà váy của bà.

A, a, a.

Cuối cùng cũng chạm tiểu thư .

Lý Chí Đồng vui vẻ khép đôi hàng mi. Lão c.h.ế.t còn chút nuối tiếc gì nữa.

Thẩm Duy Trinh lao tới vung một kiếm bổ rơi chiếc thủ cấp của lão.

Lý phu nhân hãy còn kinh hồn bạt vía ngước mặt lên . Chỉ thấy ở một nơi cách đó xa, A Xuân đang thở dốc từng cơn, mồ hôi ướt đẫm trán, nét mặt nghiêm nghị, chậm rãi buông cây cung trong tay xuống.

Tốc độ chạy của A Xuân chậm hơn . Vừa tin Lý Chí Đồng tự tiện xông hậu viện là nàng lập tức gỡ cung xuống cài sẵn mũi tên. Chính tiếng gọi của Lý phu nhân khiến Lý Chí Đồng phân tâm khựng trong tích tắc, nhờ nàng mới thể tung một phát tiễn chí mạng xuyên thủng đầu lão.

Mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.

A Xuân chầm chậm bỏ cây cung tiễn xuống, Thẩm Duy Trinh lạnh lùng vẩy sạch vệt m.á.u còn vương thanh kiếm, Lý Trung Ngọc rạp mặt đất kiệt sức rã rời.

Mối huyết hải thâm cừu của phụ mẫu cuối cùng cũng báo đáp.

Quá trình thu dọn tàn cục của Lý Chí Đồng diễn cực kỳ nhanh chóng.

Sau khi lấy lời khai tường tận từ Lý Trung Ngọc, nguyên nhân hậu quả lẫn những tội ác tày trời mà Lý Chí Đồng gây ở Nam Ngô Châu trong suốt ngần năm đều Thẩm Duy Trinh ghi chép rành rẽ tỉ mỉ, chuẩn sẵn sàng dâng tấu lên kinh thành.

Tại Hoa Trung đường, một hồi dỗ dành Thu Sương và Đông Tuyết đến mệt lả , A Xuân đ.á.n.h một giấc no say. Lúc tỉnh , nàng phát hiện hai tiểu nha đầu mắt vẫn còn sưng đỏ hoe.

"Gì thế .” A Xuân dịu dàng cất giọng dỗ dành: “ dễ nhè thế chứ? Chẳng chuyện đều thỏa cả ? Hai vẫn còn cái nỗi gì nữa ?"

Thu Sương thút thít: "Nô tỳ chỉ sợ đây là một giấc mộng."

"Ây da.” A Xuân thở dài sườn sượt: “ hai cứ từ từ tỉnh táo nhé, tìm Xuân Vũ đây. Bây giờ đói rã ruột , tự nhiên thèm thuồng món chân giò om nước tương quá, chẳng thể chờ nổi đến lúc hai tỉnh mộng ."

Thu Sương hớn hở mặt: "Cô nương vẫn mê mẩn món thịt y như ngày nào, xem đây là mơ ."

Đông Tuyết quệt vội nước mắt, vui vẻ phụ họa theo: "Nô tỳ lập tức xuống nhà bếp ngay đây."

Sau khi hai cô tỳ nữ hoan hỉ rời phòng, Thẩm Tương Mai mò tới. Thẩm Tương Mai chìa một gói điểm tâm to bự, hồ hởi chia sẻ: "Lại đây nhanh lên, nhất định sẽ thèm món mà. Đây là bánh mứt mai của Bảo Nguyệt Trai đó, mẻ bánh mới lò nóng hổi luôn..."

A Xuân ăn ngấu nghiến sạch bách.

Sau khi xơi tái hơn phân nửa đĩa chân giò om và húp trọn một bát cháo, nàng Thu Sương bẩm báo Thẩm Duy Trinh tới.

Thẩm Duy Trinh tìm A Xuân là để bàn bạc, chờ khi sóng gió dẹp yên, sẽ sàng lọc một nhóm cao thủ tinh nhuệ để A Xuân đích lựa chọn hộ vệ tín cho .

Kể từ nay về , nếu A Xuân nổi hứng chu du tứ hải hoặc dấn con đường kinh doanh hương liệu d.ư.ợ.c thảo thì cứ dẫn theo đám , phòng hờ đụng độ lũ lục lâm thảo khấu.

A Xuân thì hí hửng nhận lời ngay tắp lự.

"À, vẫn còn cả chuyện hôn sự của hai nữa.” Thẩm Duy Trinh lên tiếng hỏi: “Thánh chỉ tứ hôn cách đây vài ngày ban xuống . Tuy là hôn sự do Thánh Thượng đích ban hôn, nhưng những sính lễ thủ tục thì vẫn thể bỏ qua . Từ nạp thái, vấn danh, nạp cát, qua đại lễ, thỉnh kỳ... nhất thiết tuần tự diễn đầy đủ. Ta nghĩ bụng, biểu di mẫu và biểu di phụ của vẫn còn khỏe mạnh, là chúng gửi mời họ đến tham dự... Muội thấy ?"

A Xuân gật gù tán thành: "Chuyện đó là lẽ đương nhiên ... Khoan , Thánh Thượng ban hôn ư?"

Nàng tròn xoe mắt Thẩm Duy Trinh đầy vẻ sửng sốt: "Tại Thánh Thượng hạ chỉ tứ hôn? Huynh... Cái gì cơ? Hóa những lời thề thốt ruột thịt lúc ở khách điếm đều là kế hoãn binh để gạt ? Một mặt lén lút dâng tấu xin Thánh Thượng tứ hôn, mặt khác trơ trẽn tuyên bố mặt ruột... Giỏi lắm! Huynh còn dám thề non hẹn biển khẳng định chắc nịch với rằng cái kiểu sinh là để lôi lên giường nữa cơ đấy!"

Thẩm Duy Trinh nghiêm mặt : "Chuyện đó quả thực là bất đắc dĩ, chỉ e chịu về. Nếu chịu về bên cạnh , dẫu từ nay về chúng chỉ giữ đạo tương kính như tân, trở thành ruột thịt đúng nghĩa thì cũng cam tâm tình nguyện."

A Xuân bĩu môi: "Cái gì mà ruột thịt chứ? Chắc chắn là cái kiểu hở một chút là đòi thơm thơm hôn hôn chứ gì... Hứ, thấu tim đen của từ lâu !"

"Suỵt... suỵt..." Thẩm Duy Trinh mỉm rạng rỡ: “Nói nhỏ thôi, nhỡ đám nha đầu vểnh tai lên lén thì còn thể thống gì nữa? Niềm vui chốn khuê phòng nên oang oang lớn tiếng đến ."

A Xuân hạ giọng thì thầm lí nhí: "Vô sỉ, đồ vô sỉ, ca ca chốn khuê phòng vô sỉ cùng cực, vô sỉ nhất thiên hạ luôn."

Thẩm Duy Trinh bộ dáng khiêm tốn: "Muội quá khen. Muội ơn cứu mạng với , ân tình thực sự khó lòng báo đáp nổi, thế nên đành đem cả kiếp dâng hiến cho thôi."

"Thế khác gì chuyện nông phụ bụng cứu một con rắn, con rắn nhất quyết đòi lấy nông phụ cơ chứ..." A Xuân trừng mắt với vẻ ngờ vực, vặn vẹo: "Huynh thử khai thật , còn giấu giếm chuyện gì nữa ?"

"Nhắc đến chuyện con rắn mới nhớ, quả thật là vẫn còn một chuyện." Thẩm Duy Trinh nhếch mép đầy thâm ý: “Biết đấy từng qua giai thoại về Vương Uy náo sông, trong lúc say xỉn c.h.é.m c.h.ế.t đôi rắn độc chăng? Có một việc cũng cần thành thực khai báo với . Túi mật của hai con rắn mà ông đ.á.n.h c.h.ế.t năm xưa vô tình cứu sống mạng của một vị công t.ử họ Thẩm..."

--- Hoàn chính văn ---

 

Loading...