Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 52: Ngoại truyện 1: Bức thư từ Nam Ngô Châu - Duy Chu chi Trinh

Cập nhật lúc: 2026-07-15 16:11:11
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ lúc đại phu bắt mạch chẩn đoán mẫu mang thai, Thẩm Duy Trinh vẫn luôn ngày đêm mong ngóng sự chào đời của .

Uông Thần Minh, bằng hữu của , một cô nhỏ nhắn đáng yêu, gương mặt nét hao hao giống y, khiến Thẩm Duy Trinh mỗi trông thấy đều khỏi chạnh lòng ghen tị.

Hài t.ử Thẩm gia vốn khai tâm mở trí từ sớm, Thẩm Duy Trinh mới lên ba bắt đầu ê a mặt chữ. Phụ Thẩm Sĩ Nho ngoài những lúc bận rộn quốc gia đại sự, tâm trí gần như đều dồn hết việc đốc thúc chuyện học hành của . May , mẫu tính tình ôn hòa, lão tổ tông vô cùng hiền từ, gia đạo luôn đầm ấm thuận hòa, nay sắp sửa đón thêm một tiểu , Thẩm Duy Trinh cảm thấy mỗi một ngày trôi qua đều tràn ngập niềm vui.

Lý phu nhân thỉnh ý lão tổ tông ban tên cho đứa trẻ. Bởi đại phu xem mạch và chắc chắn là t.h.a.i nữ, nên hàng loạt cái tên dành cho nam nhi mà Thẩm Sĩ Nho cất công suy nghĩ đó đành xếp xó.

Lão tổ tông lật tung vô kinh thư điển tịch, chọn mười mấy cái tên mỹ miều nhưng vẫn dùng dằng chốt . Vừa vặn lúc Thẩm Duy Trinh đến thỉnh an, lão tổ tông bèn tiện miệng hỏi xem ưng ý cái tên nào.

Thẩm Duy Trinh chẳng chút do dự chọn ngay hai chữ "Tĩnh Huy".

Thế nhưng, cô mang tên Tĩnh Huy vĩnh viễn chẳng cơ hội chào đời. Lý phu nhân nhiễm phong hàn, vốn dĩ chỉ là cảm mạo lặt vặt, nhưng tình cờ ngày hôm bà về thăm nhà đẻ, chẳng rõ ăn nhầm thứ bánh trái gì mà lúc về liên tục nôn mửa. Chỉ hai ngày , đứa bé trong bụng liền giữ .

Đứa bé sẩy nào t.h.a.i nữ, dẫu thành hình nhưng vẫn thể lờ mờ nhận đó là một Con mang giới tính nam.

Thẩm Duy Trinh vô cùng đau buồn, nhưng hiểu rõ nỗi đau cắt da cắt thịt trong lòng mẫu còn nhân lên gấp trăm ngàn . Dẫu tuổi đời còn nhỏ, vẫn chủ động xin túc trực bên giường bệnh, tự tay bưng t.h.u.ố.c hầu hạ mẫu .

Ngược , Lý phu nhân nhẹ nhàng an ủi nhi tử: "Vạn vật đời đều định , nhân sinh cứ hãy thuận theo chữ duyên. Lúc m.a.n.g t.h.a.i con, cũng từng ăn nhầm đồ hỏng nhưng đến nỗi như thế , chứng tỏ đứa bé bẩm sinh ốm yếu, vốn dĩ duyên nợ với cõi trần. Giả sử cưỡng cầu đưa nó đến thế gian , e rằng cũng chỉ khổ nó thêm thôi. Nay nó , đỡ chịu cảnh đày đọa trần ai, âu cũng là một chuyện ."

Thẩm Duy Trinh thừa mẫu chỉ đang cố cứng để tự dối lòng.

Bà vốn dĩ chẳng bao giờ tin mấy thứ gọi là mệnh an bài.

Năm ngoái, Lý phu nhân từng xin xăm bói quẻ hỏi về tiền đồ của Thẩm Duy Trinh, kết quả rút trúng quẻ Trung Bình, quẻ thi : "Dục cầu thắng sự khả phi thường, tranh nại nhân nhật tạm mang; đáo đầu cánh tất thành trung tiễn, quý nhân chỉ dẫn quý nhân hương." (Muốn cầu việc thật phi thường, nào ngờ họ hàng ngày một bận; đến cuối cùng ắt thành mũi tên trúng đích, quý nhân chỉ lối đến quê hương quý nhân).

Lý phu nhân xem xong thì cực kỳ bất mãn, một mực đòi rút rút mấy , cho đến khi rút quẻ Thượng Thượng mang điềm báo gấm thêm hoa mới chịu dừng tay, vẻ mặt hớn hở mặt: "Con trai quả nhiên chí khí."

Thế nên, Thẩm Duy Trinh thừa , mẫu chẳng hề tin mệnh.

Trái ngược với mẫu , phụ Thẩm Sĩ Nho mang một tác phong khác biệt. Ông lúc nào cũng đặt quy củ thể thống lên hàng đầu, tính tình nghiêm khắc đến mức hà khắc. Quanh năm suốt tháng, Thẩm Duy Trinh thấy cha nở nụ chỉ đếm đầu ngón tay.

Lý phu nhân từng giải thích với Thẩm Duy Trinh rằng đó chính là gia phong của Thẩm gia. Bởi lo sợ việc nuông chiều sẽ hư con cái nên từ nhỏ rèn giũa gia quy nghiêm ngặt, uốn nắn từ thuở ấu thơ thì mới lo chệch hướng.

Thẩm Duy Trinh trời sinh bản tính phản nghịch, lọt tai mấy lời giáo huấn sáo rỗng ? Hắn hề tán đồng quan điểm của phụ , càng tự trói buộc bản . Sách cần thì vẫn , nhưng chơi thì vẫn chơi cho thỏa thích.

Trèo cây thì ? Lội suối bắt cá thì gì là sai? Chơi đùa trong chính khuôn viên nhà lẽ nào cũng phạm tội?

Mười roi gia pháp quất xuống cộng thêm hai canh giờ quỳ gối sám hối trong từ đường của Thẩm Sĩ Nho giáng cho Thẩm Duy Trinh một câu trả lời đanh thép: Không .

Nam nhi đổ m.á.u đổ lệ.

Thẩm Duy Trinh đ.á.n.h đến rách da nát thịt vẫn c.ắ.n răng rên một tiếng, bắt quỳ từ đường thì cứ quỳ, nhưng tuyệt nhiên trong lòng hề phục tùng, chẳng cho rằng bản gì sai trái.

Cớ nhi t.ử nhà tự do vui đùa trong chính nhà , còn thì ?

Bóng lưng Thẩm Sĩ Nho sừng sững giữa từ đường, giọng vương chút cảm xúc hỉ nộ: "Bởi vì con là đích trưởng tử, tương lai kế thừa gia nghiệp. Mẫu con thể ốm yếu, con cũng sẽ là đứa con trai duy nhất của . Gia sản to lớn nhường giao phó tay con, thể để con dung túng bản hành xử theo ý thích nữa. Làm cõi đời , tuyệt đối chuyện chỉ hưởng thụ mà gánh vác trách nhiệm. Con nhận đặc ân, ắt thành bổn phận của ."

Đang quỳ rạp đất, khoảnh khắc Thẩm Duy Trinh bỗng chốc bừng tỉnh. Hóa , dã tâm của phụ nhào nặn đứa con trai trở thành một bản hảo của ông.

Đó là ngày Thẩm Duy Trinh cảm thấy kính trọng phụ nhất. Mặc dù quỳ gối chịu phạt trong từ đường, nhưng tâm phục khẩu phục, bởi thấu hiểu và chấp nhận những lời răn dạy của phụ .

Tuy nhiên, chẳng bao lâu ngày hôm , Thẩm Sĩ Nho vì dâng tấu chủ trương biến pháp đắc tội với kẻ khác, viện cớ hạch tội đày ải đến chốn Nam Ngô Châu xa xôi hẻo lánh.

Biến cố ập đến quá đỗi đường đột. Lúc bấy giờ Thẩm Duy Trinh vẫn đang miệt mài kinh sử ở học đường thì tùy tùng của Thẩm Sĩ Nho bỗng thúc ngựa phi nước đại đến báo tin: Lão gia sắp khởi hành Nam Ngô Châu theo thánh chỉ, yêu cầu đại công t.ử lập tức hồi phủ gặp mặt cuối.

Khi Thẩm Duy Trinh còn rành rẽ thuật cưỡi ngựa, tên tùy tùng đành quất ngựa phi nước đại dọc đường, xóc nảy đến mức Thẩm Duy Trinh suýt nôn mửa mấy bận. Hắn c.ắ.n răng chịu đựng, ba chân bốn cẳng chạy ào nhà hỏi han rõ ngọn ngành lao thẳng đến từ đường, tìm thấy Thẩm Sĩ Nho đang thắp hương kính cáo tổ tiên.

Thẩm Sĩ Nho , dang tay ôm chầm lấy nhi tử, bàn tay to lớn xoa nhẹ lên đỉnh đầu : "Từ nay con chăm sóc cho mẫu , trông nom các đường đường . Cái gia đình , giờ giao phó cho con."

Đó là đầu tiên trong trí nhớ của Thẩm Duy Trinh, phụ chịu ôm lòng.

Thế nhưng, Thẩm Sĩ Nho ôm ấp A Xuân nhiều hơn thế gấp bội phần.

Năm Thẩm Duy Trinh lên sáu, bất ngờ đổ bệnh liệt giường vì ăn nhầm đồ hỏng. Cơn sốt cao hầm hập kéo dài ròng rã hơn một tháng trời lùi, đại phu tìm nguyên nhân, phần lớn thời gian đều chìm trong hôn mê sâu, suýt chút nữa bỏ mạng.

Bản mơ màng chẳng gì, mãi đến lúc tỉnh mới các thúc phụ thậm chí rục rịch chuẩn hậu sự cho ... mẫu và lão tổ tông lóc t.h.ả.m thiết đến ngất tỉnh mấy bận, khiến vô cùng áy náy.

Hắn hiểu rõ phụ chắc chắn thể trở về kịp. Nam Ngô Châu quá đỗi xa xôi, dẫu dùng trạm dịch hỏa tốc báo tin thì ít nhất cũng mất mười bữa nửa tháng mới tới nơi.

Hơn nữa, nếu thánh chỉ triệu hồi, dẫu Thẩm Duy Trinh nhắm mắt xuôi tay chăng nữa, Thẩm Sĩ Nho cũng chẳng quyền rời bỏ nhiệm sở về kinh.

Thẩm Duy Trinh phụ tuân thủ quy củ nghiêm ngặt nên chẳng bao giờ cưỡng cầu.

Thẩm Sĩ Nho tuy thể về nhưng gửi gắm một xấp gia thư dày cộp.

Ngoài những lời căn dặn Lý phu nhân kiểm tra cẩn thận chuyện ăn uống thường ngày, giám sát chặt chẽ đám hạ nhân nhà bếp, mời thêm vài vị đại phu am hiểu độc lý túc trực trong phủ... ông còn riêng cho Thẩm Duy Trinh một bức thư, báo rằng: Con .

Cái tên là do mẫu đặt, vỏn vẹn một chữ Xuân, Thẩm Xuân, lấy ý từ loài hoa Sơn Trừng, cũng chính là hoa Sơn Trà. Bởi Nam Ngô Châu khí hậu ôn hòa thích hợp cho loài hoa sinh trưởng, khiến khắp núi rừng cũng rực rỡ sắc đỏ hoa Sơn Trà.

Thẩm Duy Trinh suýt chút nữa xé nát bức thư thành trăm mảnh.

Hắn thừa phụ lén lút nuôi ngoại thất ở Nam Ngô Châu. Lão tổ tông vốn định giấu nhẹm chuyện , nhưng đám ma ma lắm lời não ngắn, dọa dẫm vài câu khai tuốt tuồn tuột.

Lý phu nhân bất lực đành giải thích với nhi tử, rằng Thẩm Sĩ Nho gửi thư cam đoan tuyệt đối để thê sinh thêm hài t.ử nào nữa, sẽ đe dọa đến vị thế đích trưởng t.ử cũng như chia chác gia sản của Thẩm Duy Trinh.

"Nữ nhân đó ân cứu mạng với phụ con.” giọng điệu Lý phu nhân bình thản hệt như an ủi Thẩm Duy Trinh lúc sẩy t.h.a.i năm xưa: “Hơn nữa ả mới góa chồng, trong nhà chẳng còn ai nương tựa, cũng là một kẻ đáng thương, thôi bỏ , bỏ . Chung quy cũng là chuyện của bề , con chớ bận tâm suy nghĩ nhiều gì, cứ chuyên tâm dùi mài kinh sử là ."

thứ Thẩm Duy Trinh bận tâm nào là khối gia sản kếch xù .

Thứ khiến để tâm là sự yêu thương chiều chuộng tràn ngập trong từng câu chữ của Thẩm Sĩ Nho dành cho đứa .

Một bức gia thư dày cộp mà quá nửa là để khoe khoang về .

Thẩm Sĩ Nho , lúc con mới sinh nhẹ cân hơn những đứa trẻ bình thường, yếu ớt đến mức b.ú sữa cũng sức, kiên nhẫn bón từng chút một. Tỳ vị của cũng vô cùng yếu ớt, vi phụ ngày đêm túc trực chăm bẵm, bao đêm ôm con dỗ ngủ xử lý công vụ. Thấy con như , vi phụ kìm nhớ dáng vẻ của con lúc nhỏ... con lọt lòng bụ bẫm hơn hẳn những đứa trẻ khác, ăn khỏe ngủ kỹ, tiếng cũng vang dội dõng dạc.

Ông còn thêm, trông vài nét hao hao giống con, lẽ đó chính là duyên phận.

Muội thường giật quấy giữa đêm, vi phụ bèn lấy những bài văn bài thơ con ngâm nga cho , quả nhiên vô cùng hữu hiệu, một lúc là ngủ ngay. Nghĩ ắt hẳn đó là linh cảm tương thông giữa hai .

Thẩm Duy Trinh chẳng cái thứ linh cảm tương thông giữa đó tồn tại , nhưng dám chắc chắn giữa và Thẩm Sĩ Nho tuyệt nhiên chẳng chút tình cảm phụ t.ử tương thông nào.

Bởi nếu , Thẩm Sĩ Nho lúc hạ bút thư hẳn tiên liệu rằng, Thẩm Duy Trinh lúc chỉ lao ngay đến Nam Ngô Châu để đ.â.m c.h.ế.t ông.

Bức thư ném sang một bên chẳng thèm hết, Thẩm Duy Trinh hé răng nửa lời với bất kỳ tùy tùng tỳ nữ nào, dứt khoát thu dọn hành lý. Chẳng thiết tha gì chuyện học hành nữa, Thẩm Duy Trinh sắp sửa lên bảy tuổi hừng hực khí thế quyết tâm Nam Ngô Châu để đ.â.m c.h.ế.t tên phụ phụ bạc.

Lý phu nhân hớt hải chạy đến ngăn cản, lệnh cho một đám thị vệ xông cản đường .

Thẩm Duy Trinh tuy chạy nhanh nhưng hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, trong lúc vùng vằng giằng co, áo ngoài của xé rách toạc. Lòng tự tôn nổi lên phừng phừng, Thẩm Duy Trinh tức giận sững , quát lui tất cả bọn họ.

Lần đó, Lý phu nhân tâm sự với lâu.

Những chuyện vốn nên để một đứa trẻ , Lý phu nhân cũng đem dốc bầu tâm sự hết.

Ví như trong giới thế gia vọng tộc, để củng cố lợi ích hai bên thì việc liên hôn là chuyện bình thường. Hiện tại Lý phu nhân tuy căm hận Thẩm Sĩ Nho bội tín vong nghĩa, nhưng bà tuyệt đối Thẩm Duy Trinh ôm lòng oán hận phụ .

"Con bây giờ còn quá nhỏ, hiểu đạo hiếu thể đè c.h.ế.t . Bất luận thế nào thì ông vẫn là phụ ruột thịt của con.” Lý phu nhân kiên nhẫn khuyên răn: “Tình cảnh hiện tại, phụ con một sớm một chiều khó lòng hồi kinh , con cứ coi như ông c.h.ế.t . Phải dụng tâm học hành, Duy Trinh , Thẩm gia và Lý gia ngày một sa sút, con bắt buộc xuất nhân đầu địa, rạng rỡ tổ tông."

Chẳng bao lâu, phụ "c.h.ế.t" ở Nam Ngô Châu bỗng nhiên xác c.h.ế.t vùng lên, gửi thư về.

Thẩm Duy Trinh miễn cưỡng mở xem.

Quả nhiên ngoài dự đoán, mười lăm bức gia thư thì chẳng lấy một bức nào lải nhải hai chữ " ".

Sức khỏe khá hơn nhiều, vi phụ thường xuyên kể cho những mẩu chuyện về con. Mặc dù mới vài tháng tuổi, hiểu gì cả nhưng thích , vi phụ cứ nhắc đến tên con là khúc khích.

Lúc con còn nhỏ, vi phụ thường xuyên "Sử Ký" cho con , nhưng chỉ con thích thôi, còn con thì chịu, hễ ré lên, lẽ là thích.

Nếu con rảnh rỗi, hãy gửi thêm vài bài văn con mới gần đây đến, vi phụ sẽ cho , như thế sẽ ngủ ngon hơn.

Thẩm Duy Trinh phát phiền đến tận cổ, dứt khoát gửi bất cứ bài văn nào.

Lão tổ tông ép thư phản hồi, cũng chỉ qua loa chiếu lệ vài chữ: Mọi chuyện đều , xin phụ chớ bận lòng.

Ba bốn năm ròng rã đó, Thẩm Duy Trinh từng đặt tâm tư cho Thẩm Sĩ Nho một bức thư t.ử tế nào, thế nhưng Thẩm Sĩ Nho đều đặn hàng tháng gửi thư về cho trượt phát nào.

Đến lễ Thôi nôi của , vi phụ cất công chuẩn bao nhiêu đồ vật, thế mà chẳng thèm ngó ngàng tới món nào, thò tay trong tay áo vi phụ lôi bức gia thư do con .

Muội ngóc đầu , lật , mọc răng .

Mọc răng đau nhức, gặm nhấm đồ vật lung tung. Vi phụ sợ hỏng răng, sợ nuốt dị vật, thật là đau đầu nhức óc...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-52-ngoai-truyen-1-buc-thu-tu-nam-ngo-chau-duy-chu-chi-trinh.html.]

Đọc đến đây Thẩm Duy Trinh chịu nổi nữa, cau mày thầm nghĩ, cái gì đau đầu nhức óc?

Hắn phá lệ hồi âm: Thịt bò khô, cành cây tiêu... thiếu gì thứ cho mài răng.

Thẩm Sĩ Nho lập tức hồi thư tốc hành, sung sướng huyên thuyên rằng quả nhiên là đồng tâm, cực kỳ khoái cành cây tiêu, chảy nước dãi cũng ít hẳn.

Thẩm Duy Trinh chẳng thèm một đứa như thế.

Ai thèm đồng tâm với nó chứ?

vẫn thể tiếp tục hết những bức thư dông dài của Thẩm Sĩ Nho: Muội tự dậy , thích mút tay lắm; , bò nhanh thoăn thoắt, hở một cái là bò mất hút; cai sữa đêm , nhưng vẫn ...

Thẩm Duy Trinh chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo mà lướt qua.

Mãi đến khi lên năm, Thẩm Sĩ Nho rốt cuộc cũng hạ quyết tâm khai tâm mở trí cho nó, dạy nó nhận mặt chữ học thi thư. Thế nhưng ròng rã hai mươi ngày trời, nó đến cả cuốn "Thiên Tự Văn" cơ bản nhất cũng nhớ nổi.

Nghĩ năm xưa, Thẩm Duy Trinh chỉ cần qua mười thuộc làu làu.

Đó là kể Thẩm Duy Trinh khai tâm mở trí sớm hơn nó nhiều.

Thẩm Duy Trinh hồi âm cho Thẩm Sĩ Nho: Con , nhưng phụ điều gì? Người dốc tâm dốc sức chăm bẵm thư báo cáo cặn kẽ cho nhi t.ử xem, rốt cuộc là dụng ý gì?

Người nhi t.ử hồi đáp thế nào đây?

Kể từ dạo đó, tần suất Thẩm Sĩ Nho nhắc đến A Xuân trong thư mới dần dần thưa thớt .

Thế nhưng thỉnh thoảng ông vẫn điểm xuyết vài dòng, khen ngợi bản tính nó lương thiện, hào sảng câu nệ tiểu tiết, giữ trọn vẹn tấm lòng xích t.ử thiên nhiên. Thẩm Sĩ Nho nỡ trói buộc ép uổng nó, chỉ truyền dạy cho nó vài phép tắc đối nhân xử thế cơ bản, còn những lễ nghi phép tắc rườm rà phức tạp chốn kinh thành, Thẩm Sĩ Nho ý định bắt nó học hỏi.

Đến lúc Thẩm Duy Trinh mới thấm thía sự ích kỷ của phụ .

Năm xưa thì luôn miệng yêu cầu Thẩm Duy Trinh chí tiến thủ, viện cớ là trưởng t.ử nên khắt khe đòi hỏi đủ điều; nay mặt tiểu nữ nhi thì khoác lên tấm áo từ phụ bao dung, chuyện gì cũng mặc kệ để nó tự do tự tại. nếu cứ thế , nghị gả chồng ?

Chốn kinh thành hoa lệ , nếu gả nhà quyền quý cao môn, thể thiếu vắng việc trau dồi lễ nghi phép tắc.

Lẽ nào Thẩm Sĩ Nho từng lo lắng tính toán cho tương lai của nó ?

Bao nhiêu năm trôi qua, Thẩm Duy Trinh nhổ tận gốc rễ những kẻ ăn bám trong phủ, dùng thủ đoạn sắt m.á.u dẹp yên bọn phản loạn ở điền trang và cửa tiệm. Lối suy nghĩ hiện tại của khác xưa một trời một vực. Tự bản ý thức , đang bước từng bước vững chãi con đường mà mẫu , phụ và lão tổ tông hằng mong đợi: Hiếu kính trưởng bối, cần mẫn đèn sách, thi đỗ công danh, chăm lo cho các ...

Đương nhiên, bao gồm cả đứa A Xuân .

Thẩm Duy Trinh hiếm hoi chủ động nhắc tới , bày tỏ hy vọng Thẩm Sĩ Nho nên thuê về rèn giũa quy củ cho nó. Lẽ nào tương lai nó định chôn vùi thanh xuân gả cho một gia đình ở cái xó Nam Ngô Châu khỉ ho cò gáy đó?

Dẫu nó cũng là ruột thịt của Thẩm Duy Trinh. Dù chán ghét đến mấy, cũng thể trơ mắt nó chịu khổ, cam chịu lấy chồng thấp hèn.

Thẩm Sĩ Nho hồi âm cực kỳ nhanh chóng. Bức thư dài lê thê lết thết, ngập tràn những lời căn dặn dông dài. Nào là trưởng như phụ, nếu một ngày nào đó vi phụ khuất núi, con nhất định chăm sóc chở che cho .

Bản tính cũng lương thiện hiền lành hệt như mẫu Thẩm Vân Nga của nó, dễ kẻ ức h.i.ế.p bắt nạt.

Nằm mơ Thẩm Duy Trinh cũng thể lường rằng, chỉ một thời gian ngắn khi nhận bức thư , hung tin Thẩm Sĩ Nho qua đời đột ngột truyền về.

Đích lặn lội xuống Nam Ngô Châu để rước thi hài phụ hồi hương.

Cũng chính trong chuyến định mệnh , Thẩm Duy Trinh đầu tiên diện kiến Thẩm Vân Nga.

Người phụ nữ yếu đuối mỏng manh y đúc những gì phụ từng mô tả trong thư, mang bạo bệnh, sắc môi nhợt nhạt trắng bệch, tha thiết van xin đừng khai quan khám nghiệm t.ử thi, đừng quấy rầy vong linh khuất.

Lăn lộn bao nhiêu năm chốn quan trường, nhãn quang của Thẩm Duy Trinh luyện sắc bén như dao. Chỉ thoạt thấu rõ Thẩm Vân Nga ác ý. Bà thốt những lời tật giật , mà chỉ đơn thuần là khuyên can ... bà thật tâm tin rằng việc nhi t.ử lệnh cho ngỗ tác m.ổ x.ẻ thi hài phụ là một tội ác tày trời, nên mới quỳ gối van xin đừng phạm sai lầm.

Thẩm Duy Trinh nào sợ mấy thứ đó.

Hắn chẳng thèm tin mấy cái thứ quỷ thần hư vô mờ mịt .

So với cái thứ gọi là đạo hiếu cứng nhắc, để tâm đến nguyên nhân cái c.h.ế.t của Thẩm Sĩ Nho hơn nhiều. Nếu Thẩm Sĩ Nho thực sự kẻ gian mưu hại, Thẩm gia càng nâng cao cảnh giác, đề phòng vạn nhất.

Vốn dĩ cũng định gặp mặt A Xuân một , đứa chỉ chứng kiến quá trình trưởng thành qua những bức thư nhưng từng một giáp mặt. Thế nhưng Thẩm Vân Nga giấu nhẹm nó , giấu kỹ đến mức ngay cả vạt áo cũng chẳng để thấy.

Thẩm Duy Trinh cũng chẳng thèm để tâm chuyện đó.

Thậm chí còn lạnh lùng suy tính, nếu bọn họ c.h.ế.t hết , chuyện sẽ chôn vùi vĩnh viễn, coi như từng gì xảy , mẫu và lão tổ tông cũng cần ngày đêm canh cánh trong lòng nữa.

Ai ngờ , bọn họ thực sự sắp ép đến đường cùng cái c.h.ế.t .

Toàn bộ tiền bạc điền sản mà Thẩm Sĩ Nho để cho hai con đều bọn gian thương dùng thủ đoạn lừa gạt chiếm đoạt sạch sẽ. Khổ nỗi hai con sở hữu dung nhan kiều diễm hoa nhường nguyệt thẹn nên liên tục bọn đạo tặc nhòm ngó dòm ngó.

Cuối cùng lão tổ tông cũng lên tiếng thở dài: Trẻ con chung quy cũng tội tình gì.

Thẩm Vân Nga mang bạo bệnh, A Xuân tuổi còn nhỏ dạt mướn khắp nơi kiếm tiền trang trải... Quả là một đứa trẻ hiểu chuyện và hiếu, thể trơ mắt chúng tiếp tục chịu khổ sở như .

Lý phu nhân cũng gật đầu đồng ý.

Đến lúc lờ mờ đoán ẩn tình uẩn khúc bên trong sự việc năm xưa. Mặc dù vẫn tránh khỏi việc giận cá c.h.é.m thớt, nhưng dẫu bà cũng là một , thể nhắm mắt ngơ những lời t.h.ả.m thương .

Thẩm Duy Trinh phái rước họ về. cái ngày A Xuân bước chân phủ, cố tình kiếm cớ thoái thác chịu mặt gặp.

Đối với đứa từ trời rơi xuống , hạ quyết tâm: Cứ đối xử với nó như những đường Tông Thục, Tương Mai, cứ nuôi đấng t.ử tế, đợi đến khi nó cập kê thì chuẩn một phần hồi môn gả quách là xong chuyện.

Mãn tang phụ , Thẩm Duy Trinh cũng bắt đầu rục rịch chuyện nghị .

Người lão tổ tông và Lý phu nhân "chấm" là tiểu thư nhà họ Mạnh. Nghe đồn nàng tài sắc vẹn , thi thư đầy bụng, tính tình đoan trang hiền thục.

Thẩm Duy Trinh vốn chẳng đòi hỏi gì cao xa đối với vị thê t.ử tương lai, đại khái cũng giống như song của , tương kính như tân là đủ.

Hơn nữa vốn chẳng kẻ trọng nữ sắc, tâm trí đều dồn hết chốn quan trường, thê t.ử chỉ cần hiền thục đoan trang là đủ mãn nguyện .

Hai bên giao ước , để tránh sự đường đột và e ngại, gặp gỡ đầu tiên chỉ cách một hồ sen, lén dung mạo. Nếu đôi bên đều ưng thuận thì mới tiến tới định ngày gặp gỡ hai. Trong gặp thứ hai, cả hai mới phép đến gần hơn, trò chuyện đôi ba câu quen.

Thẩm Duy Trinh đúng hẹn mặt bên bờ hồ sen.

Từ đằng xa, tinh mắt thu trọn tầm dải áo lụa màu lam nhạt bồng bềnh.

Dưới cái nắng oi ả chói chang của mùa hè, giữa hồ sen hồng rực rỡ, thiếu nữ vận bộ y phục màu lam nhạt bước với dáng vẻ cực kỳ lanh lợi nhẹ nhàng, hệt như một con cọp con đầy sức sống. Hoàn khác xa với dáng điệu yểu điệu thục nữ của những thiên kim tiểu thư khuê các khác, nàng tung tăng chạy nhảy hết chỗ đến chỗ , ngó nghiêng tò mò hết thứ đến thứ khác, vẻ mặt tràn ngập sự hiếu kỳ.

Chỉ liếc mắt một cái, Thẩm Duy Trinh chắc mẩm nàng tuyệt đối chẳng dính dáng gì đến hai chữ "thục nữ".

Thục nữ đời nào hành xử như một con chim sẻ non thế . Nhìn kỹ mà xem, lúc chạy nhảy nàng còn chẳng thèm bận tâm đến chuyện tà váy gió thổi tung bay lộn xộn, sải bước cứ như một con ngựa non sung sức.

Cũng , Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ, thê t.ử tính tình hoạt bát cởi mở một chút cũng chẳng gì là tệ.

Lão tổ tông và mẫu đều là những hiền từ độ lượng, chắc chắn sẽ gò ép nàng khuôn khổ quá mức.

Nàng vẫn mải mê chơi đùa mà chẳng hề phát hiện .

Mãi đến khi tiến gần hơn, Thẩm Duy Trinh rốt cuộc cũng rõ dung nhan của nàng. Hắn lập tức khựng , bất động tại chỗ, cảm giác như những đóa sen hồng và tán lá xanh mướt mắt bỗng chốc nhạt nhòa, vạn vật như ngừng trôi. Tiếng chim hoàng oanh hót véo von bên tai chợt tắt lịm, những đàn bướm dập dờn ngưng bặt nhịp cánh, thiên nhiên tĩnh mịch đến lạ thường. Dòng nước ngưng chảy, ngọn gió thôi thổi, trong mắt lúc chỉ còn đọng hình ảnh duy nhất của thiếu nữ áo lam nhạt đang thong dong rảo bước gần.

Thẩm Duy Trinh chôn chân tại chỗ, lặng lẽ ngắm nàng.

Rất lâu , thiếu nữ rốt cuộc cũng nhận sự hiện diện của .

Cách một hồ sen, nàng vò chặt chiếc khăn tay trong tay, vẻ mặt tỏ rõ sự bối rối tột độ, lóng ngóng thực hiện một cái nhún hành lễ.

Thẩm Duy Trinh cảm nhận rõ mồn một sự căng thẳng của nàng.

Có một cái lễ chào hỏi đơn giản thế thôi mà động tác cũng sai bét nhè.

Cũng may mà cách giữa hai khá xa, Thẩm Duy Trinh rộng lượng bao biện , chắc là gặp mặt, nàng sẽ biểu hiện hơn... Chỉ là... trông nàng vẻ nhỏ tuổi thế nhỉ? Hay là do ghi chép sai lệch tuổi tác?

Hay là... nàng là Mạnh tiểu thư?

Giữa lúc muôn vàn mối nghi ngờ đang bủa vây, thiếu nữ bóp nghẹt chiếc khăn tay, lắp bắp cất tiếng gọi: "Thẩm công tử."

Thẩm Duy Trinh trút một phào nhẹ nhõm.

Không sai , chính là vị thê t.ử tương lai của .

Bốn mắt chạm , Thẩm Duy Trinh chìm đắm trong ánh say đắm, nỡ dứt ...

Chính là nàng .

Hắn tự nhủ với lòng .

Quay về hối thúc cầu hôn ngay, lập tức, ngay và luôn.

 

Loading...