Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 53: Ngoại truyện 2: Cạm bẫy cấm kỵ - Yêu thấu xương tủy, khắc cốt ghi tâm

Cập nhật lúc: 2026-07-15 16:11:12
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc phái gã tiểu tư chạy về bẩm báo, Thẩm Duy Trinh cân nhắc từ ngữ vô cùng cẩn trọng.

Đại sự cả đời há thể qua loa đại khái. Nếu trúng tiếng sét ái tình thì cứ thẳng ruột ngựa, càng rõ ràng rành mạch càng , kẻo lão tổ tông và mẫu suy diễn sai ý thì xôi hỏng bỏng . mặt khác, cũng thể sổ toẹt một cách sỗ sàng, nhỡ đến tai nàng tưởng là kẻ lỗ mãng đắn, đ.â.m hoảng sợ thì nguy to.

Thế là dặn dò gã tiểu tư về thuật nguyên văn với lão tổ tông và Lý phu nhân thế : “Hôm nay Mạnh tiểu thư vận một áo lụa màu lam nhạt, rực rỡ tựa vầng trăng sáng soi rọi khu rừng, cốt cách thoát tục hệt như tiên nữ hạ phàm."

Lão tổ tông và phu nhân xong, ngay lập tức bắt sóng tâm tư của nhi tử, vội vã sai gói ghém lụa là gấm vóc, quà cáp quý giá gửi sang tặng ngay tắp lự.

Theo đúng quy trình thủ tục, chỉ cần gặp gỡ thêm vài nữa là thể đường hoàng nhờ bà mai đến dạm ngõ .

Việc chung đại sự coi như an bài đấy. Thẩm Duy Trinh một bộ thường phục tươm tất ung dung thỉnh an lão tổ tông, tiện thể hỏi xem định thu xếp chỗ ở cho A Xuân như thế nào.

Lão tổ tông buông tiếng thở dài thườn thượt, bảo rằng phận của A Xuân quả thực quá đỗi đáng thương.

Thẩm Duy Trinh bỗng giật nhớ những bức gia thư mà phụ từng gửi. Những năm gần đây, tần suất ông nhắc đến cái tên A Xuân thưa thớt hẳn .

Hắn mù tịt việc hiện tại A Xuân nhồi nhét bao nhiêu chữ nghĩa đầu, sở thích của nó là gì, thậm chí vóc dáng nó cao lớn đến ngần nào cũng chẳng mường tượng .

Dẫu thì nó cũng đặt chân phủ , thể để nó chịu thiệt thòi thêm nữa.

Thẩm Duy Trinh lên tiếng, cứ đối xử với nó công bằng như bao vị tiểu khác trong nhà. Từ bổng lộc hàng tháng, lượng nha hầu hạ cho đến định mức may vá quần áo, tất cả đều nhất kiến đồng nhân, tuyệt đối thiên vị... À mà, nó mới nhập phủ, nên cho thợ may may thêm vài bộ y phục mới cho nó.

Lão tổ tông gật gù tán thành: "Ý của tổ mẫu cũng giống hệt cháu. Hôm nay cháu khen Mạnh tiểu thư mặc áo màu lam nhạt trông mắt. Tổ mẫu thấy Tĩnh Huy mặc màu đó chắc chắn cũng hợp nên cố tình để dành cho nó một xấp lụa."

Thẩm Duy Trinh phẩy tay chẳng mảy may để tâm: "Chỉ là vài tấc lụa cỏn con, cháu sai hạ nhân chợ mua thêm là ."

Hàn huyên thêm vài câu, Thẩm Duy Trinh mới cung kính cáo lui.

Tâm trạng vô cùng khoan khoái nhẹ nhõm, thậm chí còn cảm thấy bản may mắn tột độ... Khác biệt với những cuộc hôn nhân mang tính chất sắp đặt liên hôn thông thường, thực sự rơi lưới tình với vị thiếu nữ hoạt bát sôi nổi mà gặp hồi chiều.

Hôn nhân nhất thiết cứng nhắc tôn trọng như khách, ân ái quấn quýt như keo sơn chẳng là viễn cảnh tươi hơn .

Lòng hoan hỉ, bước chân cũng trở nên phiêu diêu theo. Thẩm Duy Trinh sải bước chân dài hướng ngoài sân. Nơi cây cối um tùm rậm rạp, vòng qua một bụi chuối tây xum xuê, chợt phát hiện một chiếc đèn lồng leo lét ánh vàng đậu đang lao thẳng về phía , tình thế quá đỗi bất ngờ khiến kịp tránh né.

Một cái trán nhỏ nhắn tông sầm lồng n.g.ự.c , cú va chạm hề nhẹ chút nào, chứng tỏ chủ nhân của nó sức lực cũng chẳng dạng .

Chưa kịp định thần rõ dung mạo tới, Thẩm Duy Trinh ngửi thấy một mùi hương hoa sen thoang thoảng dịu nhẹ ập thẳng khứu giác. Mùi hương thanh khiết dễ chịu giống hệt như hương sen tỏa từ hồ sen buổi chiều, cứ như thể gom nhặt hết hương thơm của cả đầm sen ngưng tụ nơi .

Hắn cúi đầu xuống, đập mắt là một gương mặt ngoài dự đoán.

Thiếu nữ một tay ôm trán suýt xoa, bên cạnh là nha Thu Sương đang theo hầu hạ... Thẩm Duy Trinh nhận ngay con nha đầu , nó vốn là tỳ nữ hầu hạ trong viện của lão tổ tông.

Thu Sương hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, run rẩy bẩm báo: "Cô nương nhà nô tỳ mới nhập phủ, vẫn học thuộc lòng quy củ, vô tình mạo phạm đến Đại gia, cúi xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ chớ trách tội."

Thẩm Duy Trinh chau mày thầm nghĩ, ăn kiểu gì thế ? Mạnh tiểu thư đường đường là khuê các tiểu thư, khuya khoắt thế còn lảng vảng ở đây gì? Lại còn dám mở mồm bảo là mới nhập phủ, học thuộc quy củ? Thê t.ử tương lai của , vị đương gia chủ mẫu quyền uy của Thẩm phủ , thử hỏi kẻ nào to gan lớn mật dám ép nàng học thuộc quy củ cơ chứ... Khoan .

Cái ý nghĩ tồi tệ mới le lói, thiếu nữ e dè ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên cất tiếng gọi: "Ca ca."

Thẩm Duy Trinh trơ như phỗng.

Cái quái gì thế ?

Hắn cất giọng hoang mang: "Ca ca?"

Ca ca nào ở đây?

Cô là ai?

là thê t.ử của ?

"Thẩm công tử.” thiếu nữ nhún hành lễ, động tác chuẩn mực hơn buổi chiều nhiều: “mắt tật, hễ trời tối là vật. Lúc nãy hề công t.ử đang ở đây..."

Ca ca.

Thu Sương.

Lão tổ tông từng bảo vì thương tình A Xuân nên sắp xếp một tỳ nữ tín theo hầu hạ nàng.

Chuỗi sự kiện chắp vá với .

Hoàn ăn khớp.

Sự tình còn diễn biến tồi tệ gấp trăm ngàn những gì thể tưởng tượng.

Thẩm Duy Trinh bàng hoàng tột độ, lảo đảo lùi một bước.

Nàng là A Xuân?

ruột thịt của ?

Hôm nay trúng tiếng sét ái tình với chính ruột của ?

... là hành vi của loài cầm thú!

"Muội là Tĩnh Huy ?" Thẩm Duy Trinh chỉ thầm cầu mong nàng sẽ lắc đầu phủ nhận. Dẫu trong lòng đang nổi sóng to gió lớn nhưng bề ngoài vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh lạnh lùng: "Mắt ?"

"Tĩnh Huy là cái tên lão tổ tông ban cho ngày hôm qua. Công t.ử cứ gọi là A Xuân thì hơn..."

Nàng bộc bạch nhiều chuyện. Mắt nàng mắc một căn bệnh bẩm sinh kỳ lạ, chứng bệnh di truyền giống hệt Thẩm Sĩ Nho.

Thẩm Sĩ Nho cũng bẩm sinh mang chứng bệnh , hễ màn đêm buông xuống là thị lực giảm sút trầm trọng, chữa trị kiểu gì cũng khỏi.

Thẩm Duy Trinh lúc chẳng còn tâm trí mà vểnh tai tiếp nữa.

Cú sốc vì sự nhầm lẫn tai hại trong ngày hôm nay đ.á.n.h gục ý chí của . Sau cơn choáng váng là cảm giác nhục nhã ê chề, phẫn nộ tột cùng, sửng sốt bàng hoàng, sợ hãi tột độ và cả sự nuối tiếc khôn nguôi...

Thẩm Duy Trinh thốt thêm nửa lời, sải bước dài lưng bỏ .

Hắn cần một gian yên tĩnh để lấy bình tĩnh.

... Không , việc cấp bách bây giờ là cử đến Mạnh phủ ngay lập tức. Phải giải thích rõ ràng ngọn ngành để tránh lỡ dở thanh xuân của Mạnh tiểu thư. Kèm theo đó là vô lễ vật giá trị để tạ , kẻo rước họa .

như dự đoán, Lý phu nhân tức giận đến mức chỉ thẳng mặt mắng c.h.ử.i một trận xối xả.

Thẩm Duy Trinh tuyệt nhiên dám hé răng nửa lời về việc nhận nhầm thành Mạnh tiểu thư nên mới gật đầu đồng ý cuộc hôn nhân ... Bằng , Lý phu nhân chỉ dừng ở mức nổi trận lôi đình, e rằng bà sẽ tức điên lên mà ngã bệnh mất thôi.

Cũng may Lý phu nhân cố chấp ép uổng. Mắng thì mắng thế thôi, nhưng ngay trong đêm hôm đó, bà vẫn sai mang theo hậu lễ tức tốc chạy sang Mạnh phủ để dập đầu tạ tội.

Gia phong Mạnh gia vốn độ lượng khoan dung nên cũng chẳng buông lời trách móc nửa câu.

Thẩm Duy Trinh mất trọn một đêm để tự trấn an bản .

Nửa đêm trằn trọc chợp mắt nổi, trong đầu trống rỗng, chỉ còn sự chấn động kinh hoàng khi nhận trót nảy sinh tình cảm với .

Gần rạng sáng, Thẩm Duy Trinh mới lơ mơ . Trong giấc mộng mị, thấy trượt chân rơi tỏm xuống hồ sen. Thiếu nữ vận áo màu lam nhạt tựa như một tinh linh hoa sen uyển chuyển bơi về phía . Thân hình nàng nhẹ tựa hồng mao, hư ảo hệt như một giấc mơ .

Và quả thực đó là một giấc mộng xuân tình tuyệt . Nàng vòng tay ôm chặt lấy định kéo lên bờ, nhưng bắt lấy cổ chân thon thả của nàng, lôi tuột nàng trong một chiếc đình mát nhỏ.

Thô bạo x.é to.ạc lớp lá sen bao bọc, phơi bày những ngó sen trắng ngần mướt mát, Thẩm Duy Trinh tàn nhẫn c.ắ.n một miếng, nuốt trọn tâm sen thanh tú, hung hăng bóc trần đài sen hãy còn e ấp nở rộ.

Hắn tất thảy những chuyện tồi tệ đê hèn mà một kẻ ngụy quân t.ử bao giờ dám .

Thiếu nữ hoa sen lúc đầu còn sức vùng vẫy chống cự, nhưng về đành bất lực thu , miệng lẩm bẩm những tiếng rên rỉ ngắt quãng hòa lẫn tiếng thút thít nỉ non. Âm thanh kích thích màng nhĩ Thẩm Duy Trinh, khiến như một con dã thú phát điên. Giữa lúc cao trào dâng trào, Thẩm Duy Trinh cúi xuống hôn nàng một cái. Hắn khom xuống, định xoay khuôn mặt đang lưng của nàng về phía ...

Hắn thấy khuôn mặt của A Xuân.

Cùng với đó là đôi mắt nhòa lệ ngập tràn nỗi hoảng loạn kinh hoàng: "...Ca ca, đang cái trò gì ."

Thẩm Duy Trinh giật thót , mồ hôi lạnh toát ròng ròng. Trong khoảnh khắc , đất trời như nghiêng ngả, núi lở biển gầm, vòm trời như chọc thủng một lỗ lớn, sấm sét x.é to.ạc màn đêm, thác nước cuồn cuộn đổ xuống như trút nước.

Hắn trân trân đáng thương đang đè chặt . Nàng chẳng thể nhúc nhích cựa quậy, chỉ trơ mắt cái bụng cứ ngày một to dần lên như thổi, hệt như một nụ hoa đang tốc độ bung nở rực rỡ. Dường như nàng đang mang trong giọt m.á.u của , chuẩn hạ sinh một sinh mệnh mới chỉnh.

Cơn ác mộng dừng ở đó.

Một giấc mơ mang đầy nhục d.ụ.c đáng sợ thể dùng lời nào để miêu tả.

Thẩm Duy Trinh giật choàng tỉnh, ướt đẫm mồ hôi lạnh, bật dậy giường. Mất một lúc lâu mới định thần , gọi tỳ nữ bưng nước . Hắn cần gột rửa sạch sẽ thể ngay lập tức để rũ bỏ thứ ô uế nhơ nhớp . Giường chiếu cũng mới bộ. Những thứ dơ bẩn bỉ ổi chỉ nên tồn tại trong cõi mộng, tuyệt đối phép mọc rễ sinh sôi ở đời thực.

Chuyện tuyệt đối trò đùa. Thẩm Duy Trinh cố gắng đè nén dòng cảm xúc hỗn độn đang gào thét trong lòng, hạ quyết tâm từ nay về , nếu chuyện bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ hé mắt A Xuân thêm một nào nữa.

Đó là của cơ mà.

Đứa ruột thịt duy nhất đời .

Bao nhiêu năm đèn sách dùi mài kinh sử, lễ nghĩa liêm sỉ, đạo lý hiếu đễ trung tín, lẽ nào đem vứt hết cho ch.ó gặm ?

Cho đến khi trời hửng sáng, Thẩm Duy Trinh vẫn trằn trọc chợp mắt .

Hắn thực sự nỗ lực tìm cách để giữ cách với nàng.

Không chỉ một .

Khổ nỗi, A Xuân nào gì về tâm tư đen tối của ca ca. Nàng vẫn hồn nhiên tươi quan tâm chăm sóc , hết tặng hương nang đến hầu bao, lúc thì mang t.h.u.ố.c bổ, khi đem điểm tâm...

Bản tính nàng lương thiện và chân thành đến .

Đã lúc Thẩm Duy Trinh định dùng roi mây gia pháp quất cho nàng một trận nhừ t.ử để nàng khiếp sợ , để nàng cũng ngoan ngoãn cúi đầu e dè như những khác trong nhà, từ nay về bao giờ dám tự ý bén mảng đến gần nữa.

nỡ tay.

Nửa đời nàng chịu quá nhiều tủi cực cay đắng, đôi bàn tay chai sần thô ráp, nay ép học thuộc mớ quy củ lễ nghi chốn hầu môn. Sống trong cái phủ xa hoa lộng lẫy , phận nàng đủ thê lương , nỡ nhẫn tâm trách phạt thêm nữa. Thế là đành lữa hết đến khác.

Chính sự dung túng dẫn đến một hậu quả khôn lường.

Nàng đ.â.m dựa dẫm ỷ . Nàng tin tưởng vô điều kiện, món ngon vật lạ gì cũng đều nhớ phần đầu tiên.

Cảm giác khiến Thẩm Duy Trinh sung sướng ngất ngây giày vò thống khổ.

Thôi , thôi .

Chỉ còn cách gả quách nàng cho khuất mắt.

Hắn tự nhủ sẽ đích kén chọn cho nàng một đấng lang quân như ý, để nàng nở mày nở mặt phong quang xuất giá. Một khi nàng rời khỏi gia môn, chạm mặt ít , Thẩm Duy Trinh tự khắc sẽ buông bỏ đoạn tình cảm tội .

Nói là , bắt đầu rà soát kỹ lưỡng danh sách những thanh niên tài tuấn trong kinh thành. Kẻ nào lai lịch rõ ràng, phẩm hạnh đoan chính, tướng mạo đường hoàng, Thẩm Duy Trinh đều lôi săm soi soi xét. rốt cuộc, thất vọng tràn trề khi nhận chẳng một gã nào đủ tư cách để xách dép cho của .

Đứa linh động tựa tiên nữ giáng trần của , thể gả cho đám phàm phu tục t.ử thô lỗ đó cơ chứ.

Mặt khác, để bù đắp cho lầm vì phút chốc hoa mắt nhận nhầm , cũng như để che giấu thứ tình cảm l.o.ạ.n l.u.â.n nhớp nhúa đang gặm nhấm tâm hồn, Thẩm Duy Trinh quyết định trích thêm một phần lớn điền sản và cửa hiệu để của hồi môn cho A Xuân. Hắn còn định khuyên mẫu nhận nàng nghĩa nữ để nâng tầm phận cho nàng.

Thẩm Duy Trinh tuyệt đối cho phép bất cứ kẻ nào dám coi thường khinh khi nàng.

Hắn cứ đinh ninh rằng lèo lái con thuyền đúng hướng quỹ đạo, chuyện sẽ trở trật tự vốn của nó, bản sẽ tiếp tục sắm vai một trưởng mẫu mực.

Cho đến khi tai họa ập xuống đầu A Xuân.

Hôm , đáng lý Thẩm Duy Trinh cũng thắp hương lễ Phật, nhưng vì tránh mặt nàng nên kiếm cớ cáo bệnh . Ai mà ngờ , chính quyết định né tránh ngu ngốc suýt chút nữa đẩy A Xuân cửa tử!

Nhìn thấy chiếc hương nang may mắn mà A Xuân định tự tay tặng cho tỳ nữ dâng lên, đôi lông mày của Thẩm Duy Trinh xoắn chặt thành một chữ "xuyên".

Cũng may mà A Xuân vẫn bình an vô sự.

Cũng may đó chỉ là một phen hú vía kinh hồn bạt vía.

Sau khi trải qua kiếp nạn kinh hoàng , Thẩm Duy Trinh bỗng chốc đốn ngộ. Hắn chẳng buồn bận tâm đến chuyện chuẩn của hồi môn cho nàng nữa.

Thứ nghiệt duyên hệt như một sợi dây da trâu ngâm nước, càng giãy giụa thì nó càng siết chặt lấy thể . Càng cố gắng kháng cự thì càng trói chặt đến mức nghẹt thở thể động đậy.

Thẩm Duy Trinh cay đắng nhận bản lún sâu vũng bùn lầy nhơ nhớp , vĩnh viễn chẳng cơ hội đầu nữa.

Thôi thì đành cam chịu .

Đường đường là quyền thần đương triều, chẳng lẽ Thẩm Duy Trinh đủ sức nuôi nổi một đứa ? Việc gì đẩy nàng tay kẻ khác cơ chứ? Cứ giữ nàng ở trong phủ, giấu nhẹm là xong. Hắn nguyện sẽ chu cấp cho nàng một cuộc sống sung túc an nhàn đến cuối đời, bảo bọc nàng lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền.

trớ trêu , A Xuân đang tơ tưởng đến chuyện lấy chồng.

Không những dám tơ tưởng mà nàng còn dám mạo hiểm hành động. Dám to gan lớn mật lén lút thư từ qua với tên thư sinh Chương Giản . Sự việc bại lộ khiến Thẩm Duy Trinh tức giận đến mức thất điên bát đảo, đầu óc cuồng xử trí thế nào cho .

Nàng dám... Nàng thể nhẫn tâm ruồng bỏ theo kẻ khác!

Chẳng lẽ ca ca đối xử với đủ ?

Bất cứ thứ gì một nam nhân thể mang cho nữ nhân, Thẩm Duy Trinh đều thể dâng hiến bằng cả hai tay.

Tình yêu, tiền tài, quyền lực... ngoại trừ việc thể sinh con đẻ cái, đều thể đáp ứng tất thảy.

khoan ...

Chuyện con cái cũng là vấn đề gì to tát.

Thẩm Duy Trinh cất công tìm gặp các bậc danh y lão luyện để thỉnh giáo. Hắn mua một loại t.h.u.ố.c bí truyền, chỉ cần nam nhân kiên trì uống liên tục trong ba ngày, thì nội trong bảy ngày tiếp theo, tuyệt đối sẽ nữ nhân thụ thai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-53-ngoai-truyen-2-cam-bay-cam-ky-yeu-thau-xuong-tuy-khac-cot-ghi-tam.html.]

Giờ thì trở ngại đều dọn sạch, thể dâng hiến trọn vẹn bản cho A Xuân .

Duy nhất chỉ một mà thôi.

Gánh nặng trách nhiệm đặt vai Thẩm Duy Trinh quá đỗi to lớn. Sự đời của mang sứ mệnh thiêng liêng là vực dậy sự hưng thịnh của hai đại gia tộc, khôi phục thời kỳ hoàng kim rực rỡ của hai phủ Hầu tước đang đà suy thoái.

Trước khi bóng hình A Xuân chen ngang cuộc đời, Thẩm Duy Trinh lúc nào cũng sống khuôn phép chuẩn mực, một lòng dốc sức vì gia tộc. con thần thánh mà hảo tì vết. Hắn chỉ là lỡ trót yêu thương chính ruột của mà thôi, chứ cướp vợ mà sợ thiên hạ đàm tiếu.

Hắn chỉ cho phép bản buông thả buông lỏng duy nhất một trong đời, vì chuyện mà thôi.

Cứ như , Thẩm Duy Trinh tự tìm lý do bao biện cho bản , tự thuyết phục chính , tự mở mang đầu óc, và cuối cùng cũng vui vẻ chấp nhận sự thật là "khai giới".

Thế nhưng, nhẫn tâm bỏ trốn.

Khoảng cách từ kinh thành đến Nam Ngô Châu xa xôi vạn dặm là thế, lẽ nào nàng cần đến cái mạng nhỏ nữa ? Dù bỏ mạng cũng nhất quyết rời xa ư.

Thẩm Duy Trinh thể nào diễn tả nổi nỗi thất vọng tràn trề tột độ đang gặm nhấm tâm can . Hắn vốn là kẻ hô phong hoán vũ, gió gió mưa mưa, đời từng thứ gì lọt mắt xanh mà chiếm đoạt . Vậy mà khi mặt , liên tiếp gặp những thất bại t.h.ả.m hại, bó tay bất lực chẳng .

Hắn dám chắc chắn một điều, A Xuân tình cảm với .

Nàng chỉ đang cố chấp chịu vượt qua ranh giới luân lý đạo đức đang đè nặng trong lòng mà thôi.

Rõ ràng là A Xuân hề kháng cự quyết liệt như vẻ bề ngoài. Mỗi hai kề vai sát cánh ôm ấp, cơ thể nàng cũng run rẩy phản ứng những động chạm của . Nhớ ngày trong viện hôm đó, khi tự tay bóc đài sen, ngón tay trượt qua lớp áo yếm mỏng manh của nàng, cảm nhận rõ mồn một sự ươn ướt dính dáp nơi vùng tư mật. Nếu nàng thực sự chỉ coi như một trưởng đáng kính thì tuyệt đối sẽ bao giờ xuất hiện những phản ứng sinh lý trớ trêu như . Nàng sẽ dễ dàng đạt khoái cảm tột đỉnh khi bờ môi áp xuống, càng ngoan ngoãn phó mặc cho ôm ấp mà chẳng hề giãy giụa đẩy .

Không cả.

Thẩm Duy Trinh thừa kiên nhẫn để đợi chờ nàng. Nếu nàng nhất quyết từ chối, tuyệt đối sẽ vượt quá giới hạn cuối cùng.

Bản cũng đang mong ngóng ngày danh chính ngôn thuận rước nàng về thê tử, kết bái phu thê sự chứng kiến của đất trời.

Có như , lũ đàn ông thô thiển ngoài mới hết cơ hội dòm ngó thèm thuồng sắc của nàng.

cũng còn nơm nớp lo sợ A Xuân nổi hứng đòi lấy chồng thêm một nào nữa.

Thẩm Duy Trinh bắt đầu âm thầm vạch kế hoạch hảo cho đại sự . Đầu tiên, chứng minh bằng giá rằng A Xuân chỉ là một cô em họ hàng xa b.ắ.n đại bác mới tới. Tiếp theo, giấu nhẹm những bí mật nhơ nhuốc mà Thẩm Sĩ Nho gây năm xưa, biến Thẩm Vân Nga trở thành một thích xa tít tắp mù khơi của Thẩm gia.

Chỉ cần đạt mục đích, dẫu khuynh gia bại sản Thẩm Duy Trinh cũng chẳng màng.

thật trớ trêu, hiện thực tàn khốc giáng cho một đòn chí mạng.

Thì , A Xuân sớm rõ mười mươi giữa hai chẳng chút quan hệ huyết thống nào, thế mà nàng vẫn nhẫn tâm che giấu sự thật suốt bao nhiêu năm trời... Khốn kiếp, thật là khốn kiếp!

mà... nàng đáng yêu đến cơ chứ.

Sự kiên nhẫn của Thẩm Duy Trinh cạn kiệt . Đêm dài lắm mộng, chuyện hôn sự ngày nào định đoạt thì ngày đó còn ăn ngon ngủ yên.

A Xuân hoảng hốt cầu cứu mẫu , để thoát khỏi móng vuốt của , nàng quả thực từ thủ đoạn nào.

quá ngây thơ .

Muội .

Dẫu ba đầu sáu tay, dùng trăm phương ngàn kế chăng nữa, thì thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay của ca ca cơ chứ?

Thẩm Duy Trinh mới ngày đầu bước chân cái phủ . Chuyện gì nên , như thế nào, nắm rõ như lòng bàn tay.

Đường là do chọn, vận mệnh trong tay .

Một khi nhắm trúng mục tiêu, tuyệt đối phép chần chừ do dự, hạ thủ dứt khoát.

Không ai chủ trì hôn lễ cũng chẳng , Thẩm Duy Trinh sẽ tự cáng đáng bề. Dẫu cho trời tru đất diệt, sấm sét bủa vây cũng chẳng thể ngăn cản bước chân rước A Xuân về vợ.

Hắn nhất định lấy nàng vợ.

Sự phản kháng của A Xuân chỉ như gãi ngứa ngoài da.

Nàng hề kháng cự quá mức mãnh liệt, chỉ khẽ khép hờ đôi mắt khi thể lột trần trụi. Thẩm Duy Trinh lệnh cho nàng mở to mắt . Hắn nàng cho rõ, xem trưởng mà nàng hằng tôn kính lột xác trở thành phu quân của nàng như thế nào.

chuyện diễn quá đỗi gấp gáp nên bỏ sót việc chuẩn gương soi. Đáng lẽ đặt bốn tấm gương lớn xung quanh giường, bao vây lấy hai , để nàng thể chiêm ngưỡng trọn vẹn cảnh ân ái mặn nồng từ góc độ.

Thực đây cũng là đầu tiên Thẩm Duy Trinh nếm mùi hoan ái.

Để chuẩn cho đêm động phòng hoa chúc , miệt mài dùi mài "Xuân cung đồ" suốt ba ngày ba đêm.

Trong ba ngày ngắn ngủi đó, lượng dâm thư sắc hiệp mà Thẩm Duy Trinh tiêu thụ còn nhiều hơn tổng sách thánh hiền mà trong suốt hai mươi năm qua cộng .

Biết rõ thị lực của A Xuân , Thẩm Duy Trinh liền thắp sáng rực rỡ vô ngọn đèn lớn nhỏ trong phòng. Hắn cần rõ mồn một phản ứng của nàng, và nàng cũng thật kỹ những gì đang diễn .

Phải cho rõ, những kỹ năng mà một phu quân thể , thì ca ca cũng thể .

Thậm chí ca ca còn điêu luyện và xuất sắc hơn cả phu quân nữa kìa.

Sẽ chẳng một gã nam nhân nào cõi đời nâng niu chiều chuộng nàng hơn . Tuyệt đối chuyện vì ham thỏa mãn nhục d.ụ.c nhất thời mà hành sự lỗ mãng, đoái hoài đến cảm nhận của nàng. Hắn tuyệt đối loại nam nhân háo sắc thô lỗ, bất chấp hậu quả tổn thương cơ thể ngọc ngà của nàng.

Chỉ ca ca mới nguyện vì hạnh phúc thăng hoa của mà dốc tâm nghiên cứu nghiền ngẫm y thư tình thú .

Mơn trớn nhè nhẹ, hôn phớt hờ hững, vuốt ve mơn trớn, tiến thong thả chậm rãi.

Khi nàng run rẩy vì khoái cảm, lập tức ôm siết lấy nàng, kề môi tai thì thầm những lời ân ái ngọt ngào xoa dịu những cơn co giật đê mê. Nếu A Xuân khẽ nhíu mày đau đớn, sẽ lập tức giảm nhịp độ ; nếu nàng thở dốc vì ngạt thở, sẽ vội vã dồn ép nàng bước đường cùng. Thẩm Duy Trinh đem hết thảy sự kiên nhẫn tích tụ cả đời để dỗ dành nàng, yêu thương nàng.

Thử hỏi thế gian gã phu quân nào đến mức như ca ca đây?

Thẩm Duy Trinh sủng ái A Xuân đến tận xương tủy, cưng chiều nàng như chính khúc ruột do đẻ .

Hắn thừa chênh lệch kích cỡ giữa hai là quá lớn, chắc chắn nàng sẽ chịu đựng ít đau đớn khổ sở. Thế nên vắt óc tìm đủ phương kế để giảm thiểu tổn thương, giúp nàng mau chóng thích nghi. Cổ nhân câu Đại Vũ trị thủy ba ngang qua nhà mà , còn thì , lảng vảng cửa hang động cả ba mà vẫn cố nén d.ụ.c hỏa nỡ đ.â.m xuyên . Dòng nước mắt của vốn mong manh như sương mai, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là tan biến, thế nhưng mỗi giọt lệ rơi xuống như những mồi lửa đỏ rực thiêu đốt da thịt , để những vết sẹo rướm m.á.u sâu hoắm trong tim.

Thẩm Duy Trinh thực sự đành lòng tổn thương nàng.

Cái gọi là ái dục, chung quy cũng chỉ đến nhường mà thôi.

Thương xót đến khắc cốt ghi tâm, Thẩm Duy Trinh nỡ nàng rơi thêm một giọt lệ nào nữa, đành lòng để nàng cau mày nhăn nhó, càng nàng vì chuyện hoan ái đêm nay mà sinh tâm lý ám ảnh sợ hãi về .

Hắn hít một thật sâu để trấn định tâm thần, kiên nhẫn dùng tay hầu hạ đưa A Xuân lên đỉnh Vu Sơn tận hai mới từ từ chậm rãi thâm nhập cơ thể nàng. Thẩm Duy Trinh chớp mắt chằm chằm A Xuân, ép nàng đan mười ngón tay tay . Người vẫn thường bảo mười ngón tay liền với tim, khao khát chiếm đoạt trọn vẹn trái tim nàng. Hắn tìm thấy một thứ tình cảm khác lạ hiện lên trong ánh mắt , chứ đơn thuần chỉ là sự kính trọng sùng bái dành cho trưởng. Hắn tình yêu, một thứ tình yêu cuồng nhiệt nồng cháy dành cho phu quân.

cớ cứ mãi thôi.

Nàng cũng nức nở mở miệng van xin, gọi ca ca, ca ca, ca ca cứu với.

Giọng run rẩy yếu ớt đứt quãng, mà xót xa thương tâm đến độ Thẩm Duy Trinh cúi gập xuống ôm trọn lấy hình nhỏ bé đang run lẩy bẩy lòng. Hắn đau lòng cất tiếng dỗ dành, ca ca đang ở ngay đây , đừng sợ, đừng sợ, chỉ đau một chút xíu thôi, lát nữa là sẽ sướng rêm ngay.

Những giọt nước mắt nóng hổi của A Xuân thi cọ xát hõm cổ, thấm ướt vòm n.g.ự.c rắn rỏi của . Từng giọt lệ lạnh lẽo buốt giá như những mũi kim lê hoa tinh xảo tàn nhẫn đ.â.m xuyên qua trái tim , gây những cơn đau nhói âm ỉ triền miên.

Thẩm Duy Trinh rõ từng tiếng thở dốc hổn hển của nàng. Hơi thở nóng hổi phả lồng n.g.ự.c , xuyên qua lớp da thịt thiêu đốt trái tim đang run rẩy vì sung sướng của . Kể từ giây phút đ.â.m phá phòng tuyến cuối cùng, nàng còn đẩy xa nữa. Giống như một con cá nhỏ bé nuốt chửng trong khoang bụng sâu thẳm, nàng chỉ bám víu cấu chặt lấy cánh tay , miệng lí nhí gọi hai tiếng ca ca.

Thẩm Duy Trinh âu yếm đặt nụ hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của nàng, giọng trầm ấm thủ thỉ: "Ca ca ở ngay đây ."

Hắn chỉ ước gì thuật phân thuật, chia hai nửa. Một nửa vẫn đang điên cuồng cắm rễ thật sâu bên trong nàng, thỏa sức ôm ấp chìm đắm trong nhục dục; nửa còn thì vòng đằng ôm trọn lấy hình mảnh mai , dịu dàng lau những giọt nước mắt vương vấn khóe mi nàng.

Trong tư thế kẹp chặt bủa vây từ như thế , nàng sẽ chẳng còn chỗ nào để trốn tránh, vĩnh viễn thể thoát khỏi vòng tay của .

A Xuân dùng đôi mắt m.ô.n.g lung ngấn lệ trân trân. Hồi lâu , nàng mới từ từ vòng tay ôm chặt lấy bờ vai vạm vỡ của , rúc mặt hõm n.g.ự.c rắn chắc ngoan ngoãn im mặc cho định đoạt, chẳng còn lấy một tia phản kháng chống cự nào.

Cũng chính trong khoảnh khắc viên mãn , Thẩm Duy Trinh hạ quyết tâm dâng sớ xin Thánh Thượng hạ chỉ tứ hôn.

Bắt buộc thánh chỉ, kim khẩu ngọc ngôn của Hoàng đế, kháng chỉ là tội tru di cửu tộc, mà hôn nhân do Hoàng đế ban hôn thì vĩnh viễn chuyện hòa ly.

Dẫu cho mai và A Xuân con cái nối dõi tông đường, Thẩm Duy Trinh thể lấy lý do Thánh Thượng ban hôn để viện cớ từ chối lời đề nghị nạp cưới thêm phu nhân. Cả đời chỉ cần một A Xuân là đủ, khi sống chung chăn chung gối, lúc nhắm mắt xuôi tay chôn chung một huyệt mộ, trong tim vĩnh viễn chỗ trống cho kẻ thứ ba chen chân .

trớ trêu , A Xuân hề tình cảm với .

Thẩm Duy Trinh vốn dĩ là kẻ tài ba hùng biện, thể dùng mưu lược ăn thuyết phục tất thảy thế gian , duy chỉ một thể nào thuyết phục nổi, đó chính là trái tim của chính .

Lúc bấy giờ hai an tọa ở Nam Ngô Châu. Thẩm Duy Trinh hào phóng giao phó bộ quyền hành cai quản phủ cho A Xuân, tuyên bố dõng dạc rằng của cải tiền bạc trong phủ nàng cứ việc thoải mái vung tay chi tiêu. Kể từ nay nàng chính là đương gia chủ mẫu quyền uy của cái trạch viện , gì thì , ai quyền can thiệp.

Chỉ cần nàng dùng tiền đó để b.a.o n.u.ô.i tình nhân bên ngoài, thì dù nàng phá gia chi t.ử đến , Thẩm Duy Trinh cũng sẽ nhắm mắt ngơ chẳng thèm đoái hoài.

Thế nhưng mức chi tiêu của A Xuân vô cùng tằn tiện.

Nàng tỉ mỉ lên kế hoạch chi tiêu từng đồng từng cắc cho thật hợp lý. Vẫn giữ nguyên nề nếp may đo quần áo như hồi còn ở kinh thành, nàng đích lựa vải vóc may thêm y phục mới, đóng giày mới cho đám nha hạ nhân trong phủ...

Tất nhiên là thể thiếu phần của Thẩm Duy Trinh.

Nàng may một lèo năm bộ y phục sang trọng cho Thẩm Duy Trinh, nghiêm túc nhắc nhở rằng, ở nơi sơn cùng thủy tận thế , quan địa phương đều là lũ giảo hoạt khó đối phó. Khi giao thiệp với bọn chúng, Thẩm Duy Trinh tuyệt đối ăn vận quá xuề xòa giản dị kẻo chúng khinh thường...

Lúc đó nàng mới múa xong một bài kiếm pháp, Thẩm Duy Trinh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng ân cần hỏi han: "Cớ tự may cho vài bộ y phục lụa là gấm vóc mà mặc?"

A Xuân thật thà đáp: " quần áo của nhiều mặc hết cơ mà. Hồi ca ca cứ liên tục sắm sửa y phục mới cho , bao nhiêu bộ còn kịp đụng đến, bây giờ tủ quần áo trong phòng sắp nhét nữa ."

Thẩm Duy Trinh mỉm cưng chiều: "Không , hôm khác sai thợ mộc đóng thêm vài cái tủ quần áo lớn đem qua phòng ."

Ngẫm nghĩ một hồi, A Xuân nảy ý tưởng mới: "Hay là ca ca sai may cho vài bộ nam trang ? Mặc váy dài lượt thượt vướng víu lắm, việc gì cũng thấy bất tiện."

Thẩm Duy Trinh vội vàng nhận lời ngay: "Để suy nghĩ ."

A Xuân cũng vòi vĩnh thêm nữa. Nàng phịch xuống tảng đá nghỉ mệt một lát ríu rít dặn dò Thẩm Duy Trinh: "Dạo Nam Ngô Châu mưa gió thất thường, lúc nào ngoài ca ca cũng nhớ mang theo ô dù áo tơi nón lá che chắn cẩn thận nhé, tuyệt đối đừng để dính mưa kẻo đổ bệnh cảm lạnh đấy."

Thẩm Duy Trinh bật chua chát: "Ta mà đổ bệnh thì cơ hội bỏ trốn sẽ càng lớn hơn, đáng lý nên nhắc nhở mới ."

A Xuân tròn xoe mắt ngơ ngác : "À há, đúng nhỉ."

Nàng cúi gầm mặt xuống trầm ngâm suy nghĩ một hồi, nhíu mày lắc đầu lia lịa.

"Không đúng, sai bét .” A Xuân nghiêm túc phản bác : “Dẫu cho bỏ trốn đến mức nào chăng nữa, cũng tuyệt đối bao giờ nguyền rủa ca ca đổ bệnh."

Chỉ là một câu bâng quơ vô tình thốt , xong nàng phắt dậy tiếp tục miệt mài luyện kiếm.

Thẩm Duy Trinh sững sờ hóa đá, chôn chân tại chỗ hồi lâu thốt nên lời.

Hắn chợt nhận một sự thật phũ phàng, trong thời gian chung sống , nhẫn tâm dùng thủ đoạn đê hèn tồi tệ nhất để chà đạp lên một tâm hồn thánh thiện chân thành đến nhường nào.

Dẫu cho đến tận bây giờ, A Xuân vẫn một lòng quan tâm lo lắng cho sức khỏe của .

Một viên ngọc quý giá vô ngần như thế, thử hỏi thể cam tâm tình nguyện buông tay cho ?

... Nếu diện nam trang, A Xuân chạy trốn sẽ càng thuận tiện hơn.

Đặc biệt là ở đất Nam Ngô Châu , nơi vốn dĩ là địa bàn quen thuộc của nàng. Một khi nàng sểnh khỏi phủ thì hệt như cá gặp nước, chẳng mấy chốc sẽ lặn mất tăm mất tích để chút dấu vết nào.

cuối cùng Thẩm Duy Trinh vẫn nhượng bộ chiều theo ý nàng.

Không những thế, còn sai may cho nàng hẳn một chục bộ.

Hắn tuyệt đối thuê thợ may bên ngoài, bộ y phục đều giao phó cho hai tỳ nữ tâm phúc của nàng là Thu Sương và Đông Tuyết tự tay cắt may. Hai đứa nha gắn bó hầu hạ nàng từ lâu, lúc nào cũng đặt sự an nguy của nàng lên hàng đầu.

Thẩm Duy Trinh ý thức hành động của sẽ dẫn đến hậu quả gì.

Ngay từ lúc gật đầu đồng ý may nam trang cho A Xuân, dự liệu viễn cảnh tồi tệ nhất thể xảy .

Hắn thực sự hề A Xuân rời xa , nhưng càng nỡ trơ mắt nàng lưu lạc đầu đường xó chợ, bươn chải thuê mướn, trèo đèo lội suối thợ nề thợ mộc kiếm sống qua ngày.

Những dòng suy nghĩ mâu thuẫn giằng xé nội tâm đến mức chính bản Thẩm Duy Trinh cũng cảm thấy bế tắc lối thoát.

Có lẽ thực sự phát điên .

Rõ ràng là nàng bỏ .

Đặc biệt là mỗi khi hai nảy sinh tranh cãi cãi vã, Thẩm Duy Trinh thường bực tức thầm nghĩ, nếu một ngày nàng thoát ngoài , nếm trải đủ đắng cay tủi nhục của cuộc đời, tự khắc nàng sẽ thấu hiểu sống trong phủ sung sướng ấm êm nhường nào... Thế nhưng, sâu thẳm trong thâm tâm, xót xa nỡ để chịu khổ cực.

Những đau đớn bất hạnh mà nàng gánh chịu trong nửa đời là quá đủ .

Phải dùng loại vải bền bỉ chắc chắn nhất, màu sắc quá sặc sỡ lèo loẹt để tránh thu hút sự chú ý của bọn thảo khấu cướp đường. Giày dép cũng đóng bằng chất liệu bền bỉ và thoải mái nhất, đảm bảo dẫu nàng cuốc bộ mười dặm đường trường cũng phồng rộp gót chân.

"Lần lúc cô nương nhà các ngươi rục rịch bỏ trốn, nàng lén lút giấu vô bạc vụn trong lớp lót quần áo, hai ngươi còn nhớ ?" Thẩm Duy Trinh lạnh lùng dặn dò Thu Sương và Đông Tuyết: “Hãy giấu hết vàng bạc và ngân phiếu trong y phục của nàng . Khâu vá cho thật cẩn thận, giấu cho thật kỹ , vẫn là vị trí cũ như ... tuyệt đối tiết lộ nửa lời cho cô nương các ngươi ."

Số bạc vụn để nàng chi tiêu lặt vặt dọc đường, đến mức rút hầu bao lớn lộ tài sản khiến kẻ gian nhòm ngó; còn vàng thỏi , nếu nàng tìm chỗ an cư lạc nghiệp, thể lấy vốn liếng kinh doanh buôn bán nhỏ, hoặc cứ tàng tàng dưỡng lão, ít cũng đến nỗi túng quẫn thiếu thốn, bán mặt cho đất bán lưng cho trời vì miếng cơm manh áo.

Trong trường hợp bất đắc dĩ rơi đường cùng, bắt buộc mang xấp ngân phiếu đổi điện...

Lúc đó Thẩm Duy Trinh tự khắc sẽ đ.á.n.h tung tích của nàng đang ở .

Với tính cách cẩn trọng của A Xuân, nàng sẽ bao giờ mang một xấp ngân phiếu mệnh giá lớn như thế ngoài đổi tùy tiện. Nếu bắt buộc đổi, ắt hẳn là nàng đang vướng một rắc rối cực kỳ nan giải thể tự giải quyết .

Và lúc đó, Thẩm Duy Trinh sẽ xuất hiện như một vị cứu tinh, âm thầm giúp nàng tháo gỡ rắc rối.

Sau khi dặn dò hạ nhân xong xuôi việc, Thẩm Duy Trinh chắp tay lưng bất động cửa sổ. Hắn ngước mặt lên trời, đôi mắt đăm đăm qua ô cửa chạm trổ hoa văn tinh xảo, dõi theo bóng dáng những đàn chim trắng muốt đang sải cánh chao lượn giữa tầng bao la.

... Nếu cam chịu kiếp sống chim lồng cá chậu, khao khát sổ lồng tung cánh bay xa, rời bỏ vòng tay che chở của , Thẩm Duy Trinh chỉ thầm cầu mong bầu trời ngoài sẽ cao rộng thêm một chút, để nàng thể tự do tự tại sải cánh bay đến những chân trời xa xôi, bay cao hơn, xa hơn nữa.

Bởi vì chính là ca ca của nàng.

 

Loading...