Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 54: Ngoại truyện 3: Quân tử như trúc - Nếu ta cam lòng, như nàng thật dạ

Cập nhật lúc: 2026-07-15 16:11:13
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên cạnh Nhân Thọ Đường trồng một rừng trúc mướt mát. Mỗi khi cõi lòng trĩu nặng ưu tư, Thẩm Duy Trinh thường một tĩnh tọa dạo giữa rừng trúc.

Loài trúc mang sức sống xâm lấn vô cùng mãnh liệt. Chưa cần bàn đến chuyện măng xuân thể đội cả đá tảng mà vươn lên mọc nhanh như thổi; chỉ riêng bộ rễ trúc bám sâu lòng đất, ngang ngược đ.â.m nhánh lan tràn tứ phía, chằng chịt đan xen cũng đủ khiến kinh ngạc. Chỉ cần một đoạn rễ nhỏ xíu còn sót , lơ là một chút là chúng thể sinh sôi nảy nở thành cả một rừng trúc um tùm.

Rừng trúc dày đặc rậm rạp, che rợp cả bầu trời, tước đoạt bộ ánh dương kim quang của những loài hoa cỏ khác. Chỉ trừ một ít loài cỏ dại và rêu phong màng ánh nắng, mới thể lay lắt sống sót những tán lá trúc âm u.

Người đời vẫn thường ca tụng quân t.ử như trúc, vươn thẳng hiên ngang dây dưa cành lá, mà nào thấy bên vẻ ngoài thanh cao thoát tục , ẩn sâu trong lòng đất tối tăm là những bộ rễ trúc gân guốc, bám víu vươn vòi với hình thù vặn vẹo dữ tợn.

Cũng chính vì lẽ đó, Thẩm Duy Trinh dành cho loài trúc một sự ưu ái đặc biệt.

Hệt như cái cách thế nhân tôn sùng hình tượng bậc khiêm khiêm quân t.ử với đầy đủ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, Liêm. Thẩm Duy Trinh phủ nhận những giá trị đó, chỉ là, những đạo lý rỗng tuếch bắt buộc thốt từ miệng của kẻ mạnh.

Nếu bản chẳng chút thực lực nào trong tay, thì há mồm chuyện Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín phỏng ích gì? Chung quy cũng chỉ là lời tự an ủi t.h.ả.m hại của một kẻ vô năng hèn mọn mà thôi.

Bậc quân t.ử mà hướng tới, là kẻ câu nệ tiểu tiết, bàn tay vững vàng nắm giữ quyền lực tột đỉnh.

Chỉ khi quyền và tiền đều ngoan ngoãn gọn trong lòng bàn tay, lúc hẵng bàn đến chuyện nhân ái bao dung.

Lão tổ tông và Lý phu nhân bản tính nhân từ hiền hậu, hai vị thúc phụ thì cả ngày nhàn vân dã hạc chẳng màng thế sự, chính sự buông lỏng đó mới khiến đám bàng hệ nội ngoại nổi lòng tham lam dòm ngó gia sản, đẩy Hầu phủ từng bước rơi cảnh suy vong.

Sự nhân ái mù quáng của kẻ yếu đuối chỉ càng tiếp tay dung túng cho tai ương giáng xuống đầu . Địa Tạng Bồ Tát trải qua chín khúc mười tám ngã rẽ khổ ải, chẳng cuối cùng cũng giác ngộ chân lý "Trừng ác tức là dương thiện", nhờ mới đắc đạo thành Phật đó ?

Thẩm Duy Trinh quá quen thuộc với phương thức xử thế . Tấm lòng nhân từ bắt buộc song hành cùng những thủ đoạn sấm sét. Đã tay là trăm phát trăm trúng, từng một nếm mùi thất bại.

Duy chỉ một chữ "Tình", là ngoài tầm kiểm soát của .

Hắn rõ A Xuân chỉ sắm vai một trưởng .

Giống như cách Thẩm Duy Trinh vẫn luôn đau đáu khao khát nàng thể tâm ý yêu thương .

Làm ai mà chẳng hy vọng, Thẩm Duy Trinh còn hy vọng bản sẽ từng bước thăng quan tiến chức, thâu tóm quyền hành, tiên dọn dẹp sạch sẽ đám quan thùng rỗng kêu to ăn hại đái nát, đó tống cổ bộ bè lũ tham quan ô , lũ sâu mọt đục khoét bách tính thiên lao cho bằng hết.

Mọi chuyện đều tiến hành theo trình tự từng bước một.

cũng sẽ dùng sự kiên nhẫn vô biên để đợi chờ A Xuân từng chút từng chút một nảy sinh tình cảm, để nàng tự nguyện công nhận là phu quân của .

Cách nhất để đối đãi với A Xuân, theo suy nghĩ đơn giản của Thẩm Duy Trinh, chính là: Ngoại trừ việc rời khỏi , nàng bất cứ thứ gì, cũng sẽ dâng đến tận tay.

Tự tay tỉ mỉ chọn lựa, rèn cho nàng một thanh bảo kiếm sắc bén, kiên nhẫn tận tình chỉ dạy nàng từng đường kiếm pháp; tiện tay tặng luôn cho nàng bộ cung tên mà vẫn luôn mang bên . Bất cứ món đồ nào A Xuân lỡ đưa mắt lâu thêm một chút, chỉ buột miệng nhắc đến một lời, dẫu khó khăn rắc rối đến , Thẩm Duy Trinh cũng sẽ vắt óc tìm cách lấy cho bằng ... Bao gồm cả con hồng mã nhỏ bé mà thuở thiếu thời nàng từng đau xót bán .

Con nha Thu Sương mà chướng mắt, nếu nàng thích, thì cứ giữ . Không những giữ , còn hào phóng thưởng thêm tiền tiêu vặt, cốt để A Xuân khỏi ngày đêm lải nhải lo lắng cho nó; A Xuân giam mãi trong chốn trạch viện tù túng, Thẩm Duy Trinh liền nghĩ cách may đo nam trang cho nàng, tự tay ngụy tạo phận biểu để cớ danh chính ngôn thuận dẫn nàng ngoài mở mang tầm mắt.

Nữ t.ử cải trang nam nhi, nếu kỹ kiểu gì cũng sẽ nhận sơ hở.

Thẩm Duy Trinh vì chiều chuộng nàng mà vứt luôn cả danh dự thể diện của một vị quan lớn. Mỗi dẫn A Xuân ngoài, đối mặt với những ánh dòm ngó kỳ lạ của thiên hạ, đến tối về luôn cảm giác hai má nóng ran.

hễ thấy dáng vẻ rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui của A Xuân, Thẩm Duy Trinh tự nhủ, mặt mũi đỏ bừng thì , đỏ quen tự khắc sẽ thấy bình thường.

Huống hồ chi, hạ quyết tâm sắt đá lấy nàng vợ, cưới hỏi đàng hoàng, phô trương thanh thế; chờ đến khi hai kinh thành, cơ hội để "muối mặt" còn nhiều đếm xuể.

Lúc , Thẩm Duy Trinh tính toán kỹ lưỡng, nếu A Xuân thực sự yêu , sẽ tiếp tục kìm kẹp nàng khắt khe như . Nếu nàng trót nặng tình với vùng đất Nam Ngô Châu , thì mỗi năm sẽ đưa nàng về đây tiểu trú một thời gian.

Trường hợp bận rộn thể tháp tùng, sẽ cắt cử một đội thị vệ tinh nhuệ bảo vệ nghiêm ngặt, thuê thêm những tiêu sư lão luyện nhất giang hồ hộ tống...

Hắn cũng dốc lòng truyền thụ trọn vẹn pho kiếm pháp gia truyền cho A Xuân, tự bản nàng cũng dư sức tự vệ lúc nguy nan.

Chỉ tiếc là những dự định tươi kịp thốt nên lời, nàng bặt vô âm tín.

Dòng nước xiết lạnh buốt xương tủy.

Thẩm Duy Trinh từng tự lao xuống dòng sông , thấu rõ cái lạnh thấu xương của dòng nước miền sơn cước. Nàng đang mang vết thương trúng tên, thậm chí còn khả năng nhiễm kịch độc... Nàng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng đến nhường nào.

Chỉ cần mường tượng đến cảnh tượng thôi, Thẩm Duy Trinh cảm thấy nghẹt thở.

Đêm đến trằn trọc chợp mắt nổi, nhưng lý trí bắt buộc ngủ.

Sức chịu đựng của con đều giới hạn, cần tĩnh dưỡng phục hồi tinh lực để dốc lực tìm A Xuân.

Đại phu kê đơn t.h.u.ố.c an thần, tối nào Thẩm Duy Trinh cũng đắng cay nuốt trọn một bát lớn khi ngủ, cố gắng cho đến lúc bình minh ló rạng.

Hắn bao giờ tự hù dọa bản bằng những suy nghĩ bi quan. Suy nghĩ vẩn vơ chẳng giải quyết vấn đề gì, sa sút tinh thần tự oán tự than cũng vô dụng. Sự việc xảy , điều duy nhất cần là tập trung tìm cách giải quyết chứ ôm mặt than thương hại bản .

Ngày nối ngày, ngày qua ngày, Thẩm Duy Trinh vẫn kiên trì mệt mỏi trong cuộc tìm kiếm.

Hắn cũng đích tấu chương khẩn cấp gửi về kinh thành, bẩm báo với Thánh Thượng: Dân nữ Thẩm Xuân, mẫu của nàng từng ân cứu mạng với phụ thần. Để đền đáp ân tình sâu nặng, phụ thần cho phép nàng nhập gia phả, nhận biểu .

Lần Nam Ngô Châu sinh biến, kẻ gian bày mưu hãm hại tính mạng thần, Thẩm Xuân dũng cảm quên , xả cứu thần thoát khỏi lưỡi hái t.ử thần trong gang tấc. Thần vô cùng ngưỡng mộ tấm lòng son sắt của Thẩm Xuân, cộng thêm việc giữa hai vốn duyên tiền định, nay thần nguyện xin cưới nàng thê tử. Sự việc gấp gáp, thần tổn hại đến danh tiết của Thẩm Xuân, cúi xin Thánh Thượng mở lời vàng ngọc, ban cho thần ân điển tứ hôn...

Thẩm Duy Trinh danh chính ngôn thuận kết tóc se tơ với A Xuân, bất luận hiện tại nàng còn sống thác.

Nếu chẳng may nàng thực sự còn cõi đời , nguyện ý thủ tiết ôm bài vị của nàng đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Sau tìm đứa trẻ quá kế con nuôi, lấy danh nghĩa nàng để hương khói phụng thờ, để nàng chịu cảnh bơ vơ cô quạnh nơi suối vàng.

Trăm năm , cũng sẽ chung một nấm mồ với nàng.

Một thời gian , đích ngự bút của Thánh Thượng đưa tới.

Nội dung vô cùng ngắn gọn súc tích, hết lời ngợi khen Thẩm Xuân tài đức vẹn , Thẩm Duy Trinh dẹp loạn cứu đói lập công lớn, đúng là trời sinh một cặp, châu liên bích hợp.

Trong thư, Hoàng đế còn ngự ban hai ngày lành tháng . Nể tình A Xuân hiện tại vẫn còn đang trong thời kỳ để tang, mặc dù ở chốn nhân gian quá câu nệ tiểu tiết, nhưng chiểu theo lễ nghi của tầng lớp quý tộc kinh kỳ, cả hai ngày hoàng đạo đều lùi đến tận hai năm .

Khi Lý phu nhân tin động trời , bà suýt chút nữa thì ngất xỉu ngay tại chỗ.

"Con, con, con, con..." Lý phu nhân đau lòng ôm ngực, run rẩy chỉ tay mặt nhi tử: “Con điên ? Ta tưởng con chỉ bâng quơ cho sướng miệng... Ai ngờ con dám to gan lớn mật lừa dối cả Thánh Thượng? Con sợ tội khi quân mất đầu ?"

"Con lừa dối chỗ nào cơ?" Thẩm Duy Trinh điềm nhiên cất kỹ bức thánh chỉ, giọng điệu sắc lạnh: “Chẳng lẽ mẫu của A Xuân từng cứu mạng phụ con ? Chẳng lẽ vì thế mà nàng mới gia nhập gia phả họ Thẩm? Lẽ nào A Xuân xả cứu con một mạng?"

Lý phu nhân hoảng hốt cứng họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-54-ngoai-truyen-3-quan-tu-nhu-truc-neu-ta-cam-long-nhu-nang-that-da.html.]

"Từng câu từng chữ con đều là sự thật rành rành, thiết nghĩ cũng chẳng kẻ chán sống nào dám cả gan bẩm báo với Thánh Thượng rằng se nhầm duyên.” Thẩm Duy Trinh chậm rãi : “Hiện tại Thánh Thượng cũng phê chuẩn lời vàng ngọc khen ngợi con và A Xuân là châu liên bích hợp, giai ngẫu thiên thành, mẫu nay thể yên tâm kê cao gối ngủ ."

Lý phu nhân thể yên tâm cho .

từng chứng kiến kẻ nào to gan càn đến mức độ .

Trớ trêu kẻ đó chính là nhi t.ử dứt ruột đẻ của bà!

Chứng kiến bộ dạng cuồng dại của Thẩm Duy Trinh, thêm tung tích của A Xuân đến nay vẫn còn là một ẩn , Lý phu nhân đành nuốt ngược những lời quở trách bụng. Bà chỉ chau mày nhăn trán, đau đầu vắt óc suy nghĩ xem nên báo tin với lão tổ tông ở kinh thành như thế nào cho thỏa.

Chuyện A Xuân mất tích, hiện tại vẫn đang bưng bít tuyệt đối.

nếu cứ giấu nhẹm mãi như thế ... sẽ lúc cây kim trong bọc cũng lòi .

Thẩm Duy Trinh chẳng cho phép bản ngơi nghỉ một khắc nào.

Đặc biệt là trong chiến dịch tiễu phỉ dẹp loạn.

Địa hình Nam Ngô Châu đồi núi trập trùng hiểm trở, vô cùng thuận lợi cho lũ thảo khấu nơi ẩn náu nương , chỗ nào cũng dễ thủ khó công.

Thẩm Duy Trinh khôn khéo dùng mưu dùng lợi để chiêu hàng, chia rẽ nội bộ, thi triển kế ly gián, điệu hổ ly sơn, lượt đập tan từng ổ nhóm phản loạn. Mỗi khi triệt phá thành công một sào huyệt sơn phỉ, đích sẽ dẫn quân đến tận nơi lùng sục rà soát, nuôi hy vọng tìm thấy manh mối liên quan đến A Xuân.

Mãi cho đến ngày tìm nàng.

Tìm viên ngọc quý A Xuân.

Hình ảnh A Xuân chân trần, xắn cao ống quần lội xuống dòng suối trong vắt dùng thanh kiếm sắt đ.â.m cá, bỗng khiến Thẩm Duy Trinh nhớ về một đêm hè oi ả ở kinh thành. Tiếng ve râm ran kêu inh ỏi, A Xuân hào hứng kéo tay Thu Sương lén lút trốn hoa viên xem đom đóm.

Mặc kệ những lời can ngăn của Thu Sương, nàng tháo phăng đôi giày vớ vướng víu, để đôi chân trần chạm đất mát rượi. Dường như vẫn thỏa mãn, nàng rạp cả xuống bãi cỏ mềm mại, khẽ khàng thủ thỉ với Thu Sương: "Đã lâu lắm mới cảm giác hòa gần gũi với đất thế ."

Lúc đó Thẩm Duy Trinh chỉ đơn thuần nghĩ rằng nàng đang nhớ về cố hương, mãi cho đến tận bây giờ mới vỡ lẽ, nàng chẳng hề nhớ quê, mà nàng chính là chú chim nhỏ nhốt trong lồng đang khao khát khôn nguôi sải cánh tự do bay lượn bầu trời bao la.

Nàng vốn dĩ thuộc về chốn hậu viện thâm nghiêm ngột ngạt.

Thẩm Duy Trinh từng thực sự ý định buông tay để nàng tự do tung cánh bay .

Nếu nàng thực sự đem lòng si mê lối sống tự tại nhường , thể trao cho nàng sự tự do đó.

...

Xin đừng như thế.

Làm phu thê thì thôi, nhưng chí ít cũng đừng vứt bỏ luôn cả cái mác .

Bằng giá giữ một sợi dây liên kết với , đừng để bơ vơ cô quạnh một .

Đó chính là điểm nghiệt ngã nhất khi giữa hai mối liên hệ cốt nhục nào.

Giả sử bọn họ thực sự là ruột thịt m.á.u mủ tình thâm, cái đạo lý đ.á.n.h gãy xương còn liền gân , nếu đoạn tuyệt triệt để thì trừ phi lột sạch da thịt, rút cạn m.á.u trong , bẻ nát cả xương cốt thì may mới chấm dứt .

Còn hiện tại, chẳng huyết thống ràng buộc, cái danh xưng biểu ca biểu , ca ca ... tất thảy chỉ là những danh xưng trống rỗng vô nghĩa. Một khi nàng lưng bước , thì giữa hai sẽ chẳng còn chút vương vấn nào.

Vào đúng cái ngày định mệnh tìm thấy nàng, trong n.g.ự.c áo Thẩm Duy Trinh vẫn còn cất giữ cẩn thận hộp bánh ngọt vốn định mua về cho nàng thưởng thức. một hồi lặng lẽ quan sát từ xa, quyết định xuất hiện vội, lẳng lặng mang hộp bánh gót rời .

...

Hoa Trung đường, đêm khuya tĩnh lặng, cơn mưa rào dứt.

"Vậy .” A Xuân tỏ vẻ khó hiểu: “Lúc đó định mang cho ăn bánh gì ? Có ngon ?"

Dưới ánh nến bập bùng, Thẩm Duy Trinh trút một tiếng thở dài thườn thượt.

"A Xuân.” nét mặt vô cùng nghiêm túc: “Ta đang moi t.i.m móc ruột bộc bạch nỗi lòng với , đúng lúc nên nhào lòng , tặng cho một nụ hôn nồng cháy, hoặc thốt vài lời đường mật êm tai, chứ thắc mắc xem hộp bánh đó ngon ."

A Xuân ừ vài tiếng, ngoan ngoãn vòng tay ôm chặt lấy Thẩm Duy Trinh.

Vừa mới trải qua một trận phiên vân phúc vũ mồ hôi đầm đìa, hai đùi trong và gốc đùi của nàng hiện tại vẫn còn đau nhức mỏi nhừ, tuy chút khó chịu nhưng nàng chẳng bận tâm. Nàng vòng tay ôm riết lấy cổ Thẩm Duy Trinh, đặt một nụ hôn chùn chụt cực kỳ vang dội lên má . Một tay nàng áp chặt vòm n.g.ự.c rắn rỏi, tay ôm riết lấy cổ, rúc đầu hõm cổ ấm áp của khẽ cọ cọ, bắt đầu thao thao bất tuyệt xả một tràng từ ngữ bóng bẩy.

"Nỗi khổ tâm của ca ca, đều thấu tỏ cả .” A Xuân vắt óc lục lọi vốn liếng thành ngữ bốn chữ nghèo nàn của : “Bây giờ trong lòng vô cùng cảm kích đến mức rơi lệ, khắc cốt ghi tâm, vạn kiếp quên..."

Thẩm Duy Trinh xót xa đưa tay xoa nhẹ trán nàng: "Tốt lắm lắm, thôi đừng nghĩ nữa, lông mày nhíu tít thành một cục kìa, đừng khó cái bộ não ngốc nghếch của nữa, cho nó nghỉ phép một ngày ."

A Xuân sán gần, ghé sát tai háo hức hỏi: "Vậy tóm lúc đó định mang món ngon gì cho thế? Ngày mai chúng ăn thử ?"

Hai tay Thẩm Duy Trinh nắm lấy eo A Xuân, nhấc bổng nàng khỏi đặt xuống nệm, đó khoác áo dậy, một mạch thẳng ngoài.

Một lát từ gian ngoài trở , tay xách theo một hộp gỗ nhỏ, Thẩm Duy Trinh tủm tỉm: "May mà tính toán từ , chiều nay phái mua sẵn . Ta tỏng kiểu gì cũng sẽ hỏi câu mà... Lại đây, nếm thử xem , là bánh Thái Sử và bánh Trạng Nguyên, còn cả bánh sữa chiên giòn nữa đấy."

A Xuân vơ vội chiếc áo khoác choàng lên lao xuống giường: "Đa tạ ca ca!"

Thẩm Duy Trinh bất lực lắc đầu: "Tiếng gọi ca ca lọt tai hơn đứt cái bài diễn văn buồn nôn lúc nãy của đấy."

Hắn vốn thói quen ăn đêm nên chỉ chống cằm say sưa A Xuân ăn.

Nhiều lúc bộ dạng ăn uống ngon lành của nàng, Thẩm Duy Trinh cảm thấy sảng khoái no bụng hơn cả khi tự ăn.

Xem tối nay vắt kiệt sức đói lả .

Nhìn A Xuân ăn ngấu nghiến, Thẩm Duy Trinh rót một chén hoa hồng an thần đưa cho nàng, tiện miệng hỏi: "Muội thích loại bánh nào nhất?"

A Xuân trả lời chút do dự: "Bánh Trạng Nguyên."

Thẩm Duy Trinh gật đầu: "Được, ngày mai sẽ... "

Lời còn dứt, đôi môi mềm mại của A Xuân dán chặt lấy môi , mang theo hương vị ngọt ngào thơm lừng của bánh ngọt.

Sau nụ hôn phớt lướt qua, A Xuân tì trán lên trán , ánh mắt lấp lánh nụ : "Bởi vì thích cái tên bánh Trạng Nguyên... Trạng nguyên, thích Trạng nguyên."

Loading...