Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 56: Ngoại truyện 5: Từ chối hôn nhân sắp đặt: Ta muốn thành thân với ca ca
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:16:26
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thẩm Duy Trinh vén rèm trúc bước , A Xuân đang mải mê ôn bài.
"Đừng giả vờ chăm chỉ nữa." Hắn thản nhiên : “Những thứ mà hai đứa xem lúc chập tối, sẽ chỉ coi như từng thấy."
A Xuân vui vẻ vứt bỏ quyển sách mãi chẳng hiểu, bước nhanh tới ôm chầm lấy : "Lòng ca ca thật sự ngày càng rộng rãi . Muội vẫn còn nhớ lúc ca ca năm bảy lượt lệnh cho phép chúng xem những thứ cơ mà."
Vốn dĩ Thẩm Duy Trinh còn tỏ đắn một chút, nhưng ôm lấy thì cả liền tựa như lớp tuyết mỏng ánh mặt trời, tức khắc tan chảy.
"Trước cho các xem là vì khi các còn nhỏ tuổi, hiểu rõ những chuyện tình ái. Nếu mấy thứ mà đổi tính tình thì thật ." Thẩm Duy Trinh một tay ôm eo nàng, tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên nghiêm túc tiếp: "Hiện tại cho phép các là bởi Tương Mân và đều hiểu chuyện. Giờ xem thì cũng chỉ để giải sầu nên việc gì cấm cản nữa."
A Xuân hớn hở đáp: "Vậy thì quá, vẫn còn vài cuốn xem nhưng tìm thế nào cũng chẳng thấy. Đặc biệt là cuốn Hồng hạnh tường ký, kể chuyện kể một nửa thì ông kể nữa, bảo là triều đình cấm cuốn . Thế nhưng thực sự đoạn rốt cuộc xảy chuyện gì."
Thẩm Duy Trinh buông một tiếng thở dài thườn thượt.
A Xuân ngơ ngác hỏi: "Sao ạ?"
"Muội bắt một mệnh quan triều đình tìm sách cấm cho ?" Thẩm Duy Trinh nhướng mày: “Ta chỉ nhắm mắt ngơ cho phép các giải sầu, chứ mù cả hai mắt."
"Ây da." A Xuân lập tức áp mặt lồng n.g.ự.c , vươn tay vuốt ve xuôi xuống theo nhịp tim nhẹ nhàng vỗ về: “Muội thực sự xem mà. Hơn nữa cũng từng lén phái tìm , tốn bao nhiêu công sức mà vẫn bặt vô âm tín. Muội chỉ nghĩ đến việc ca ca là gì nên chắc chắn sẽ cách, vì thế mới cầu cứu ca ca. Muội quên mất ca ca chỉ là trai của mà còn là một vị Tri châu đại nhân chính trực. Trách , đều trách cả, thể vì chút chuyện nhỏ nhặt của bản mà bỏ qua đại nghĩa của ca ca chứ."
Sau một hồi vuốt ve xuôi lông, Thẩm Duy Trinh tỏ vô cùng hưởng thụ.
Hắn khẽ cau mày suy nghĩ trong giây lát cất giọng ôn hòa: "Ngày mai hãy tìm Diệp Thanh."
A Xuân reo lên: "Ca ca thật là quá mất."
"Dừng ." Thẩm Duy Trinh cắt ngang: “Ta bảo sẽ tìm giúp . Thân là một vị quan địa phương, tuyệt đối sẽ luật mà còn phạm luật. Các lén lút thế nào là chuyện của các , đừng để bắt gặp là ."
A Xuân vòng tay ôm lấy cổ , thơm lên hai bên má mỗi bên một cái hì hì: "Muội , mà. Vậy vị Thanh thiên đại lão gia chấp pháp công bằng , nếu đêm nay ngài bắt một nữ tặc nhỏ bé đáng yêu như thì ngài định thẩm vấn và giáo huấn thế nào để đường nẻo chính đây?"
Thẩm Duy Trinh chăm chú nàng, chợt vung tay phát m.ô.n.g nàng một cái nghiêm mặt quát: "Bình thường sách thánh hiền chẳng lọt chữ nào, xem mấy thứ nhớ dai như đỉa. Đứng lên, nhuyễn tháp quỳ xuống."
A Xuân buông tay , vô cùng hào hứng bước về phía chiếc tháp. Trong khi đó, Thẩm Duy Trinh đảo mắt quanh quất, định tìm một dải lụa thật dài.
Chợt thấy tiếng Thu Sương gõ cửa bẩm báo: "Cô nương, ngũ cô nương đến thăm ạ."
Thẩm Duy Trinh tức khắc sầm mặt .
A Xuân bước tới bên tháp thì bỗng cảm thấy như sấm sét nổ rền bên tai, đầu óc tối sầm . Nàng liếc Thẩm Duy Trinh một cái, cúi xuống bộ đồ lụa mỏng manh .
Thôi xong, tiêu đời . Đây chẳng chính là cảnh tượng yêu đương vụng trộm bắt quả tang như trong mấy cuốn thoại bản !
Giữa lúc đang luống cuống tay chân, nàng chợt giọng điệu hết sức bình tĩnh của Thẩm Duy Trinh vang lên: "Lên giường xuống, đắp chăn cẩn thận, giả vờ ốm ."
Mưa bụi rơi lất phất mang theo lạnh mỏng manh.
Thẩm Tương Mân chuẩn sẵn tinh thần đại ca trách mắng. Nàng hạ quyết tâm, dứt khoát bước qua ngưỡng cửa phòng.
Dù thì ở đây cũng chẳng từ đường nên nàng sẽ chịu phạt quỳ.
Thế nhưng khi vén rèm bước trong, nàng chỉ thấy A Xuân đang yên giường, còn Thẩm Duy Trinh thì thẳng tắp, nét mặt vô cùng đoan trang tự tại.
Thẩm Tương Mân lờ mờ nhận gì đó đúng.
Theo lẽ thường tình, dẫu là em ruột thịt chăng nữa thì canh giờ muộn màng thế , Thẩm Duy Trinh cũng nên xuất hiện trong phòng ngủ của . Huống hồ chẳng lấy một thị nữ nào túc trực bên cạnh.
Nàng cung kính hành lễ, ngoan ngoãn gọi một tiếng đại ca.
Thẩm Duy Trinh cất giọng hỏi: "Muộn thế còn tới đây gì?"
Thẩm Tương Mân bẽn lẽn đáp: "Đêm muộn ngủ nên sang ngủ cùng Tĩnh Huy."
Nói đoạn, nàng trân trân sắc mặt của ca ca ngày một trở nên ngưng trọng.
"Thật may, tối nay ho khúng khắng, e là thể ngủ cùng ." Thẩm Duy Trinh thản nhiên bịa chuyện: “Vừa nãy Thu Sương sai tới Nhân Thọ đường tìm . Ta còn tưởng chuyện ban chiều dọa sợ nên mới chạy qua xem thử."
A Xuân thẳng băng giường thầm nghĩ, thể trắng trợn đe dọa cả ngũ thế . Trước khi còn việc ở Hàn lâm viện, liệu cũng bộ dạng chăng? Hắn từng dùng cách thức để uy h.i.ế.p cấp và đồng liêu ?
Vừa đến chuyện ban chiều, Thẩm Tương Mân lập tức nhớ ngay đến vụ việc lén lút sách cấm trong thư phòng.
Chuyện tuyệt đối là chuyện đùa. Chút dũng khí vất vả lắm mới gom góp tức khắc tan biến. Nàng chẳng dám ho he thêm nửa lời, chỉ cúi gằm mặt xuống đất.
Do dự hồi lâu, nàng mới lí nhí mở miệng: "Là do xem sách, nếu đại ca ..."
"Được ." Thẩm Duy Trinh phẩy tay ngắt lời nàng: “Sau đồ đạc gì thì cất giấu cẩn thận một chút, tuyệt đối ."
Thẩm Tương Mân vui mừng khôn xiết, vội vã đáp: "Đa tạ đại ca."
Nói tới đây, nàng sang A Xuân đang đỏ bừng cả mặt nhuyễn tháp, chắc mẩm trong bụng rằng đang sốt cao. Nghĩ , sự thương xót trong lòng nàng càng dâng trào. Nàng tiếp tục suy diễn, ngờ Thẩm Duy Trinh m.á.u lạnh đến mức buông tha cho cả một bệnh, truy cứu đến tận giường bệnh để giáo huấn.
Lúc thấy đại ca dễ chuyện như , nàng dám cá là nãy nhất định hung hăng trách mắng Tĩnh Huy một trận tơi bời khói lửa để xả giận .
Thẩm Tương Mân tuyệt đối cho phép tiếp tục chịu khổ. Do đó nàng sức vắt óc suy nghĩ, viện đủ lý do đời, khó khăn lắm mới thuyết phục Thẩm Duy Trinh dậy rời .
Thẩm Duy Trinh sầm mặt bước khỏi phòng.
Trở với căn phòng ngủ ấm áp dễ chịu, Thẩm Tương Mân vô cùng xót xa sờ lên trán A Xuân, quả quyết ở ngủ cùng nàng.
"Chẳng qua là ca ca dọa sợ thôi." Thẩm Tương Mân ôn tồn an ủi: “Đừng lo lắng, ngủ một giấc là khỏi ngay. Có tỷ ở đây với , nếu đại ca còn dám mắng nữa, tỷ sẽ chịu phạt cùng , đừng sợ."
A Xuân nghẹn đến đỏ ửng cả mặt, chỉ ừm một tiếng qua chuyện.
Nàng thực sự nỗi khổ khó mà chẳng thể giãi bày. Càng trớ trêu , nàng nên báo tin cho Thẩm Tương Mân như thế nào. Chuyện đại ca đột nhiên cưới của , nếu bây giờ sự thật, chắc chắn nàng sẽ mất ngủ cả đêm mất.
A Xuân năm bảy lượt định mở miệng, nhưng chẳng bắt đầu từ .
Hôm , Tân Di đến tận cửa bái phỏng. Đi cùng nàng còn cả Mạnh Tự Tiêu và Tân Văn Vô.
"Lần A Xuân nhắc tới một loại quả nhỏ, trở về suy tính một lượt thì nhận nó hẳn là chìa khóa để giải độc tiễn." Tân Di vẫn đặt trọn tâm trí việc nghiên cứu t.h.u.ố.c men, phấn khích : "Tối qua và ca ca bàn bạc suốt cả đêm, phát hiện Thẩm đại nhân dường như cũng từng ăn loại quả , vì thế mới vội vã tới đây để hỏi thăm."
A Xuân gật gù: "À, loại quả đó hả, dân địa phương bọn đều gọi nó là quả đen. Ăn sẽ khiến tay chân cứng đờ thể cử động, hơn nữa còn cơ thể mất cảm giác."
Sự nhiệt tình của Tân Di càng tăng lên gấp bội: "Thứ kỳ d.ư.ợ.c như mà hề ! Nếu loại t.h.u.ố.c , khi khâu vá ngón tay đứt lìa rửa vết thương cho bệnh, chẳng sẽ giúp họ giảm bớt vô khối đau đớn ?"
A Xuân gật đầu tán thành: "Quả thực là như ."
Thẩm Tương Mân cau mày thắc mắc: "Khi các đang truy sát cơ mà, tại ăn loại quả đen chứ?"
A Xuân ngại ngùng giải thích: "Là do dụ dỗ đám truy binh, nhưng ca ca chịu, thế nên đành dùng thứ để đ.á.n.h gục ."
Thẩm Tương Mân bừng tỉnh ngộ: "Thì là thế, cơ mà cũng ăn luôn ?"
A Xuân ấp úng mãi, chẳng dám sự thật. Chẳng lẽ khai là vì Thẩm Duy Trinh sống c.h.ế.t chịu há miệng nên nàng đành bày trò mớm t.h.u.ố.c bằng cách chạm môi ép nuốt xuống ư.
Nàng đành lấp liếm: "À thì... là do vô tình... ăn nhầm, đúng , là do ăn nhầm thôi."
Tân Di nhíu mày ngẫm nghĩ một lát: " là như , hỏi qua trưởng. Tối hôm đó khi bắt mạch cho Thẩm đại nhân phát hiện độc tố trong cơ thể ngài tiêu tán mất bảy tám phần. Còn A Xuân thì trái ngược, độc tố trong cơ thể vẫn còn lưu tới sáu bảy phần. Theo suy đoán của , lẽ trong lúc đút quả đen cho Thẩm đại nhân, tay A Xuân vô tình dính bột của quả đó, đó lấy tay cầm thức ăn khác bỏ miệng. Cứ như thế nên nó mới chỉ giải một chút ít độc tố, đồng thời cũng may mắn cho chân tay tê liệt ."
A Xuân rối rít gật đầu đầy vẻ ơn: " đúng đúng, sự thật chính là như ."
Mạnh Tự Tiêu chắp hai tay ngực: "A di đà Phật, đúng là Phật tổ Bồ tát hiển linh phù hộ độ trì. Chuyện nguy hiểm đến thế mà vẫn tai qua nạn khỏi, ắt hẳn các phúc khí sâu dày thì mới nhận cơ ngợi ngần ."
Nàng chỉ bộ ngọn nguồn câu chuyện khi A Xuân bình an trở về, từ tận đáy lòng, nàng thực sự cảm thấy vui mừng cho bạn . Lại bất giác nghĩ tới tương lai , Mạnh Tự Tiêu thừa hiểu, với công lao liều cứu mạng gia chủ lớn như , chắc chắn nhà họ Thẩm sẽ bao giờ bạc đãi A Xuân. Mai nếu A Xuân xem mắt gả chồng, ắt hẳn sẽ tìm đến một mối duyên môn đăng hộ đối ở bậc cao hơn nữa.
Bốn đang say sưa trò chuyện thì Xuân Vũ bước tới, nhỏ nhẹ hỏi xem các cô nương buổi trưa dùng món gì để nhà bếp chuẩn cơm nước. Tân Di thường xuyên sang đây chơi nên sớm quen thuộc với thứ, nàng chẳng hề khách sáo mà há miệng gọi liền một lúc bốn món ăn. Bọn A Xuân cũng lượt gọi thêm vài món theo sở thích của riêng .
Bữa trưa vẫn sắp xếp thành hai khu vực nam nữ riêng biệt như lệ cũ. Lúc đang độ hoa quế tỏa hương ngào ngạt, mà giống hoa quế ở Nam Ngô Châu cực kỳ đa dạng, nào là đan quế, kim quế, ngân quế cho đến quế tứ quý, loại nào cũng . Vì yến tiệc bày biện ngay trong hòn non bộ hóng mát sát rặng hoa quế, mâm của nam và nữ khách mỗi bên một bàn.
Sau khi bàn luận chán chê về chủ đề y dược, chuyển sang tán gẫu chuyện nhà cửa đời thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-56-ngoai-truyen-5-tu-choi-hon-nhan-sap-dat-ta-muon-thanh-than-voi-ca-ca.html.]
Sắp tới Mạnh Tự Tiêu sẽ khởi hành về kinh thành để sửa soạn cho hôn sự của bản . Trong khi đó, Thẩm Tương Mân vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Thẩm Lâm Anh chần chừ mãi chịu hồi âm thư từ, bèn cẩn thận dặn dò Mạnh Tự Tiêu khi trở về nhớ qua gặp Thẩm Lâm Anh một chuyến, tiện thể hỏi thăm xem rốt cuộc xảy cơ sự gì.
Bên cạnh đó, nàng cũng ngỏ ý nhờ Mạnh Tự Tiêu mang theo vài món đồ chơi nhỏ nhắn thú vị cùng mấy món trang sức độc đáo do thợ thủ công bản địa chế tác để biếu cho Thẩm Lâm Anh và Mã phu nhân.
Mạnh Tự Tiêu vui vẻ nhận lời yêu cầu.
Vì trót uống nhiều nước nên A Xuân y phục. Nào ngờ mới bước mấy bước Thẩm Duy Trinh chặn .
"Có lẽ trong hai ngày tới mẫu sẽ gọi tới hỏi chuyện." Thẩm Duy Trinh tỉ mỉ căn dặn, đem bộ những lời tối qua kịp nay kể hết một lượt cho nàng : “Muội chỉ cần bẩm với bà rằng thật lòng gả cho , hơn nữa cũng cam tâm tình nguyện thành với hai ."
"Chắc chắn là tình nguyện thành hai ." A Xuân hồn nhiên đáp: “Chúng bái cao đường một , chẳng bây giờ vẫn còn thiếu bái cao đường thứ hai ?"
Thẩm Duy Trinh bật : "Trẻ nhỏ dễ dạy."
" mà phu nhân hỏi qua từ sớm ." A Xuân thành thật khai báo: “Bà hỏi thành với , bảo là . Muội còn tuy vẫn luôn coi ca ca như trai ruột thịt, thế nhưng chợt nhận bản còn ở gần bên ca ca, ôm ca ca, và những chuyện giữa vợ chồng với ca ca nữa."
Nghe nàng thốt những lời quá đỗi thẳng thắn như , thoạt đầu Thẩm Duy Trinh vẫn duy trì nụ môi, thậm chí nụ còn ngừng mở rộng. Thế nhưng ngay khi nàng thốt câu ôm ca ca, sắc mặt liền đổi đột ngột. Hắn chấn động hỏi : "Muội thẳng với mẫu luôn ?"
" ." A Xuân gật đầu cái rụp: “Đều là những lời thật lòng cả thôi, bộ vấn đề gì ? Ơ kìa, ca ca cúi đầu xuống gì ?"
Thẩm Duy Trinh vô cùng đau đớn trả lời: "Ta đang tìm đồ."
"Huynh đang tìm thứ gì ?" A Xuân ân cần hỏi han, cúi đầu xuống, cẩn thận xách tà váy lên quan sát kỹ lưỡng: “Để giúp một tay."
"Tìm thể diện của vi vứt ." Thẩm Duy Trinh cay đắng : “Xem thử xem rốt cuộc nó đứa ngoan của ném tới phương trời nào ."
"... Da mặt của ca ca dày đến thế cơ mà, đ.á.n.h rơi mất một lớp thì cũng chẳng hề hấn gì , chắc chắn bên vẫn còn một lớp nữa."
"Da mặt dày đến mấy thì cũng thể chạy tới mặt mẫu mà bô bô mấy lời ." Thẩm Duy Trinh đau xót tột độ: “Chuyện chăn gối giữa vợ chồng, mặt ngoài tuyệt đối phép nhắc tới nửa lời."
A Xuân ngoan ngoãn ô một tiếng.
Vốn dĩ nàng còn định thắc mắc xem phép nhắc tới ở chỗ nào cơ, chẳng lão tổ tông và phu nhân cũng từng giục sinh con đẻ cái ? Nếu chuyện chăn gối thì thế nào mà đẻ chứ? Con thể nào giống như Tôn Ngộ Không, cứ nứt từ trong khe đá mà chui lên.
Suy nghĩ của kinh thành quả thực quá sức kỳ lạ.
Thẩm Duy Trinh hít thở sâu một hồi lâu mới thể vớt vát cái thể diện vứt , đó tỉ mẩn dặn dò A Xuân một phen. Hắn cho ngày cưới ấn định, hai sẽ tổ chức một buổi tiệc cưới ở Nam Ngô Châu, đó sẽ tổ chức thêm một buổi nữa ở kinh thành.
A Xuân kinh ngạc thốt lên: "Thế chẳng là chúng sẽ bái cao đường tới ba ?"
"Lão tổ tông tuổi cao sức yếu, cách nào lặn lội tới tận Nam Ngô Châu để tham dự hôn lễ ."
"Vậy thì chúng chỉ cần tổ chức ở kinh thành là mà." A Xuân để bụng đáp: “Ở chẳng như ."
"Không , như thì muộn màng quá." Thẩm Duy Trinh thẳng thừng bác bỏ, bộc bạch lòng : “Ta cứ mãi lén lút với . A Xuân, hề mong trải qua chuyện như đêm qua thêm một nào nữa. Dù thì cũng cho ca ca một danh phận đàng hoàng chứ."
A Xuân: "..."
Đến khi nàng rảo bước trở mâm tiệc của các chị em, câu chuyện chuyển sang chủ đề hôn sự của Tân Di và Tân Văn Vô.
Hai họ đang tất bật sửa soạn để cử hành hôn lễ mùa hạ năm .
"Thật đáng quý bao." Thẩm Tương Mân chân thành gửi lời chúc phúc: “Hai quen từ nhỏ, đây đúng là duyên phận trời định."
"Ta chỉ cảm thấy chút kỳ quặc." Tân Di vò đầu bứt tai khổ não: “Từ nhỏ đến lớn gọi ca ca quen miệng mất , cứ nghĩ tới chuyện gọi là phu quân, ngập ngừng mở miệng nổi, cảm giác kỳ cục ."
A Xuân thì cực kỳ đồng cảm: " đó."
Mạnh Tự Tiêu khúc khích: "Các tỷ tỷ ở nhà từng , khi thành con sẽ đổi tâm tính. Rất nhiều lời cất thành lời, đến lúc đó cũng sẽ dễ dàng thốt thôi. Ta thật sự ngưỡng mộ , gả một gia đình hiểu rõ gốc gác ngọn nguồn như , dù cũng hơn ngàn vạn chuyện nhắm mắt đưa chân."
A Xuân chống cằm suy nghĩ một lát lên tiếng: "Nếu như là do tin tưởng và yêu thương lựa chọn phu quân cho , thì dẫu là cha đặt con đấy, cũng tình nguyện."
Nói tới đây, Thẩm Tương Mân chợt nhớ chuyện ban sáng, bèn căng thẳng gặng hỏi A Xuân: "Có dạo gần đây đại ca đang tìm mối mai cho ? Tại sáng sớm tinh mơ lúc mới ngủ dậy, tỷ thấy nha trướng của đại phu nhân xì xào bàn tán về việc chuẩn của hồi môn cho nhỉ?"
Chỉ trong nháy mắt, cả sáu con mắt đều đổ dồn về phía A Xuân.
A Xuân tỏ chật vật đáp : "... ."
Thẩm Tương Mân ngỡ ngàng: "Hả, tiến triển nhanh đến mức ? Vậy mà tỷ chẳng hề ngóng chút phong thanh nào cả. Thế đối phương là Nam Ngô Châu là kinh thành ?"
Tân Di cũng nhao nhao hỏi tới: "Tướng mạo đó ? Thân thể cường tráng ? Có cần bảo ca ca tới bắt mạch cho một chuyến ? Để xem thử bệnh kín nào ?"
Mạnh Tự Tiêu nãy giờ vẫn im lặng nửa lời.
Nàng khẽ chau mày, chợt nảy sinh một suy nghĩ táo bạo. Lúc nãy đường tới đây, Tân Văn Vô vô tình buột miệng kể rằng Thẩm Duy Trinh hôm nay mặc dù nghỉ phép nhưng vẫn bận rộn sấp mặt, nguyên nhân là vì mải lo chuẩn sính lễ.
A Xuân chần chừ đắn đo đôi chút, cuối cùng cũng quyết định sẽ thật.
Nàng ấp úng mở miệng: "Là kinh thành..."
"Sao cơ?" Thẩm Tương Mân giật thon thót: “Vậy cuối năm nay sẽ theo chúng tỷ cùng về kinh thành ?"
A Xuân khẽ lắc đầu.
"Thế thì chẳng là nhắm mắt đưa chân ?" Tân Di sốt sắng lên tiếng: “Muội mặt ở kinh thành, bàn chuyện cưới xin thế nào đây? Chẳng lẽ cứ phó mặc chuyện cho bậc trưởng bối định đoạt ?"
"Muội từng gặp ." A Xuân thành thật khai báo: “Tướng mạo xuất chúng, còn tiền đồ vô lượng, vì thể tính là hôn nhân sắp đặt ."
Mạnh Tự Tiêu khẽ đảo mắt suy luận: "Chẳng lẽ đó là Chương Giản Chương công t.ử ?"
Thẩm Tương Mân ngạc nhiên hỏi dồn: "Có thật là ?"
A Xuân uống cạn một ngụm để hạ quyết tâm.
Nàng thể cứ mãi lừa gạt đám tỷ của nữa.
"Là Thẩm Duy Trinh." A Xuân chậm rãi thốt từng chữ với thái độ cực kỳ nghiêm túc: “Muội sắp thành với ca ca ."
Không một ai lên tiếng.
Cũng chẳng một ai cựa quậy.
Ngay cả tỳ nữ đang mải rót rượu cho Mạnh Tự Tiêu cũng sững sờ dừng hẳn động tác, ngây ngốc chằm chằm A Xuân. Dòng rượu trong suốt cứ thế ừng ực tràn ngoài, chảy dọc theo mép bàn tong tỏng xuống đất.
A Xuân yên, lo lắng thấp thỏm chờ đợi hồi lâu mà vẫn chẳng thấy tỷ nào lên tiếng đáp lời.
Thậm chí đến biểu cảm gương mặt của các nàng cũng chẳng hề mảy may đổi, vẫn nguyên xi nét mặt từ lúc . Cứ như thể ngay khoảnh khắc A Xuân buông cái tên , bộ vạn vật xung quanh đều đóng băng bất động .
Bầu khí kỳ dị khiến trái tim A Xuân đập thình thịch, nàng nhịn đành gượng , chữa cháy: "Chuyện đó, mới lừa thôi..."
Cùng lúc , nàng lập tức thấy ba tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên.
Thẩm Tương Mân liên tục vuốt ve n.g.ự.c : "Làm tỷ hết cả hồn, thể lôi loại chuyện tày đình trò đùa cơ chứ, quả thực là dọa c.h.ế.t khiếp mà."
Tân Di xị mặt thất vọng: "Lẽ nào chỉ phu quân tương lai của là ca ca thôi ư?"
Mạnh Tự Tiêu gật gù: "Quả nhiên tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên."
Tỳ nữ bấy giờ mới sực tỉnh, luống cuống quỳ xuống xin thỉnh tội vội vàng thu dọn chén bát, lau sạch sẽ vũng rượu vương vãi mặt bàn.
A Xuân tiếp tục cất lời: "... Thực tuyệt đối thể nào chấp nhận nổi kiểu hôn nhân nhắm mắt đưa chân."
Lại thêm một trận tĩnh lặng bao trùm lấy gian.
Rất lâu , Thẩm Tương Mân mới dò hỏi: "Rồi nữa?"
"Làm gì nữa." A Xuân điềm nhiên đáp: “Dẫu cho thánh thượng ban hôn thì vẫn cam tâm tình nguyện thành với ca ca."
Nàng tinh ý nhận , một nữa các tỷ của tiếp tục hóa đá.