Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 57: Ngoại truyện 6: Công bố với thiên hạ: Chấn động Nam Ngô Châu

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:16:27
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Muội cũng chẳng rõ như thế coi là ban hôn . Tóm khi liều mạng cứu ca ca , bẩm báo bộ sự tình lên thánh thượng. Thánh thượng liền sai lựa chọn hai ngày lành tháng , còn hết lời khen ngợi và ca ca xứng lứa đôi, châu liên bích hợp."

"Ngày đại hỉ cũng ấn định . Ca ca bảo thiết tiệc một ở Nam Ngô Châu, đó sẽ lên kinh thành tổ chức thêm một nữa."

Dứt lời, A Xuân liền nốc cạn một lèo hai chén .

Thẩm Tương Mân quẳng hết lễ nghi rườm rà đầu, hét toáng lên thất thanh: "Trời ơi! Trời ơi! Trời ơi! Bồ Tát hiển linh! Ngọc Hoàng đại đế Vương Mẫu nương nương hiển linh !"

Tân Di cuối cùng cũng hồn trở , lẩm bẩm: "Ta ngay mà. Ánh mắt khác biệt so với khi Tương Mân."

Tiếng la hét của Thẩm Tương Mân càng chói tai hơn nữa: "Đừng lôi cả tỷ chuyện chứ!"

Mạnh Tự Tiêu một hồi chấn kinh tột độ dần lấy sự bình tĩnh.

Mặc dù chuyện ngoài sức tưởng tượng, nhưng ngẫm thì cũng hợp lý thuận tình.

Nàng nhớ tới buổi du xuân dạo nọ, túi thơm của Thẩm Duy Trinh và tà váy của A Xuân may từ cùng một loại vải. Thêm đó, hai họ còn sử dụng chung một kiểu quạt ngà voi và ngọc bội treo giống hệt .

Ban đầu nàng chỉ đơn thuần cho rằng tình cảm giữa hai em bọn họ vô cùng khăng khít gắn bó, chẳng ngờ thực chất là...

Mạnh Tự Tiêu liền thoải mái thở phào một cái.

Dạo khi còn theo học ở Lan Chương đường, nàng vô cùng thiết với A Xuân nên thấu hiểu rõ A Xuân sở hữu một trái tim nhiệt thành và chân chất đến nhường nào. Việc Thẩm Duy Trinh nảy sinh lòng ái mộ với nàng âu cũng là lẽ dĩ nhiên.

Vào những dịp tham gia thi hội nhã tập, vì bản tính thông thạo thi thư, thêm xuất thấp kém nên A Xuân quả thực từng chịu cảnh ghẻ lạnh của đời. Ngay cả khi A Xuân dời khỏi kinh thành, vẫn thường ít kẻ lôi nàng trò , đinh ninh rằng nàng sẽ chẳng bao giờ cơ hội ngóc đầu trở chốn hoa lệ nữa. Mạnh Tự Tiêu xưa nay vốn luôn chướng mắt với phường thói giậu đổ bìm leo, tự cao tự đại đó. Nàng hiểu rõ, trong quan hệ giao tiếp giữa với , sự chân thành đối đãi mới là điều cốt lõi.

A Xuân sở hữu một tấm lòng quý giá ngàn vàng, chỉ trách những kẻ nông cạn tầm thường mắt như mù nên mà thôi.

Ngay lúc đây, trong đám đang tụ tập, kẻ cảm thấy sợ hãi và hoang mang tột độ nhất ai khác chính là Thẩm Tương Mân.

Người ngoài thể , nhưng nàng từng phạt quỳ trong từ đường và nhẫn nhịn lắng Thẩm Lâm Anh răn dạy cơ mà.

Thẩm Lâm Anh từng dõng dạc rằng ruột của A Xuân, Thẩm Vân Nga, thực tế chính là ngoại thất mà Thẩm Sĩ Nho nuôi giấu bên ngoài.

Thế... thế... thế!

Chuyện ... chuyện ... chuyện !

Thẩm Tương Mân bần thần suy nghĩ, chẳng lẽ đêm qua ngủ ngon giấc nên hôm nay đ.â.m sinh ảo thính ?

"Muội sắp thành với ai cơ?" Thẩm Tương Mân gặng hỏi A Xuân, thầm cầu mong sẽ một cái tên khác: “Với ai ?"

A Xuân thẹn thùng mỉm : "Đại ca của chúng đó, Thẩm Duy Trinh."

Thẩm Tương Mân hoảng hốt đến mức mặt cắt còn giọt máu: "Hình như tỷ phát ốm mất . Hôm nay tỷ cứ liên tục thấy những lời chướng tai gai mắt, thật đáng sợ quá ."

"Thẩm công t.ử là biểu ca của , hai vốn quen thuộc với từ . Nay kết phu thê, chẳng càng thêm ." Mạnh Tự Tiêu định thần trở , gửi lời chúc phúc chân thành: “Mối lương duyên thật vô cùng viên mãn."

Tân Di càng vui mừng khôn xiết: "Muội thể thẳng mặt ca ca của gọi một tiếng phu quân ? Sửa miệng xưng hô dễ dàng ?"

Thẩm Tương Mân hồn bay phách lạc, sáu vía trọn: "Trời đất quỷ thần ơi, Tây Vương Mẫu nương nương ơi, Hạo Thiên Thượng Đế ơi, Nguyên Thủy Thiên Tôn ơi..."

A Xuân chẳng hiểu nổi tại tự dưng ngũ tỷ của nổi cơn lôi tên các vị thần tiên tụng niệm như .

Thế nhưng nàng vẫn sang nghiêm túc giải đáp khúc mắc cho Mạnh Tự Tiêu.

"Thật mẫu của và phụ của ca ca - Thẩm lão gia mối quan hệ m.á.u mủ huyết thống nào. Rất nhiều năm về , Thẩm lão gia vô tình rắn độc c.ắ.n trúng, sử dụng phương t.h.u.ố.c bí truyền của gia tộc để cứu mạng ông . Do quá đỗi cảm kích ơn cứu mạng, tình cờ hai nhà trùng họ với nên ông mới nhận nhà gia phả."

Mạnh Tự Tiêu lúc bấy giờ mới vỡ lẽ: "Thì là như ."

Thẩm Tương Mân vẫn lẩm bẩm như mất hồn: "Thổ công Thổ địa ơi, Táo quân Táo bà ơi, Tam Thánh Mẫu nương nương ơi..."

Tân Di cũng tán thành gật đầu: "Sự tình như thì còn gì bằng. Vừa nãy còn chẳng dám hé răng nửa lời, nhỡ hai thực sự là ruột thịt thì và ca ca ắt hẳn kéo tới bắt mạch cho hai một phen mới yên tâm. Hai thể cường tráng thì chẳng , chứ ngộ nhỡ mang trong mầm bệnh nào đó, khó mà bảo đảm rằng sinh con đẻ cái, bọn trẻ sẽ di truyền, thậm chí tình hình còn trở nên tồi tệ hơn."

A Xuân vẫn đang đau đáu bận tâm về câu hỏi phía của Tân Di: "Bản cũng đang buồn rầu đây. Chẳng khi thành xong thì đổi cách xưng hô như thế nào cho phép. Bình thường mở miệng là gọi một tiếng ca ca quen , bây giờ tự dưng bảo đổi sang hai tiếng phu quân, cứ cảm thấy ngắc ngứ thế nào , thật khó mà thốt lời."

Những lời của nàng đúng là lời thật tận đáy lòng.

Ngay bản nàng cũng lấy kỳ quái. Đừng đến những lúc bình thường, ngay cả khi chuyện vợ chồng nọ, những từ như , phu tử, thanh thiên đại lão gia nàng thể dễ dàng buột miệng thốt hề do dự, duy chỉ hai tiếng phu quân là đ.á.n.h c.h.ế.t cũng rặn khỏi miệng .

Thẩm Tương Mân loáng thoáng mấy lời , chợt hối hận thà rằng cứ điếc luôn cho rảnh nợ.

Chuyện quả thực đáng sợ đến cùng cực. Căn bệnh ảo thính của nàng ngày một trở nặng , bây giờ thậm chí còn chẳng màng đến chút luân thường đạo lý nào nữa cơ.

Mạnh Tự Tiêu lựa lời an ủi: "Biết đến khi chính thức thành thì sẽ đổi cách xưng hô thì ? Dù thì bây giờ hai vẫn tới bước đó cơ mà."

Vì cả bọn vẫn đang là thiếu nữ khuê các nên những lời nàng thốt cũng mang hàm ý vô cùng kín đáo.

A Xuân xong càng thêm sầu não.

Nào chuyện tới bước đó chứ, nàng và Thẩm Duy Trinh bái thiên địa động phòng hoa chúc từ thuở nào , hiện giờ chỉ còn thiếu mỗi chuyện nặn đứa con nào nữa thôi.

Thế nhưng sự thật bẽ bàng nàng tuyệt đối thể toạc .

Tân Di đồng tình gật đầu, bèn nghĩ kế hiến sách: "Nếu như thực sự cách nào đổi xưng hô thì cứ thẳng thắn trao đổi với Thẩm đại nhân xem . Một khi ngài thấu hiểu nỗi khổ của thì dẫu đó cũng chỉ là danh xưng thôi mà, cũng chẳng cần thiết ép uổng bản sửa đổi gì."

Chuyện cũng giống như Tân Văn Vô, từng tủm tỉm với nàng rằng chuyện đều do nàng định đoạt, tùy ý nàng cũng .

Thật vẫn thích Tân Di ngọt ngào gọi một tiếng ca ca hơn cả.

Có lẽ là do bình thường Tân Di quen thói réo gọi bằng những cái tên xách mé như "Ê": “Văn Vô" hoặc "Cái tên " nên mới dẫn đến cớ sự .

Xem là do ngày thường A Xuân quá mức ngoan ngoãn và đối xử với Thẩm Duy Trinh quá đỗi !

Thẩm Tương Mân giục giã: "Món thịt nướng mật ong mà Tĩnh Huy chọn ngon tuyệt, chúng mau tranh thủ ăn lúc còn nóng hổi ."

A Xuân đáp lời: " thế nhỉ. Mấy bữa thời tiết oi bức nên ai cũng chán ngán mấy món ngọt khé cổ . mà nay tiết trời chuyển mát mẻ , cá là thể ăn liền tù tì món suốt ba ngày ròng rã mà hề thấy ngán."

Bốn vị cô nương ríu rít suốt cả buổi. Sau khi dùng bữa xong xuôi, họ rủ nhâm nhi bánh thong thả ngắm hoa để tiêu thực. Chờ đến khi đôi mắt bắt đầu trĩu nặng buồn ngủ, cả bọn mới chịu kéo thủy tạ ngả lưng một chiếc nhuyễn tháp lớn chợp mắt nghỉ ngơi.

Thẩm Tương Mân trằn trọc mãi mà chẳng thể chợp mắt.

Nàng mất ngủ trầm trọng.

Trong khi đó, A Xuân đ.á.n.h một giấc vô cùng say sưa ngon lành. Sau khi giải tỏa bầu tâm sự nặng trĩu chất chứa trong lòng bấy lâu nay, chẳng cần nơm nớp lo sợ giấu giếm đám tỷ nữa, tâm trạng nàng tựa như tháo gỡ tảng đá ngàn cân đè nặng ngực. hiện tại tảng đá đó chuyển sang đè nặng lên trái tim của Thẩm Tương Mân .

Thảo nào.

Thẩm Tương Mân bỗng dưng bừng tỉnh ngộ. Thì giữa đêm hôm khuya khoắt như , Thẩm Duy Trinh đích lặn lội tới thăm A Xuân đang đổ bệnh. Hắn chẳng là để oai giáo huấn nàng, mà thực chất là thăm vị hôn thê của ! Á, á, á!

Càng nghĩ càng thấy ngượng ngập và kỳ cục !

Cảm giác của nàng lúc thực sự chẳng thể dùng lời lẽ để diễn tả. Dần dà Thẩm Tương Mân coi A Xuân như ruột thịt trong nhà. Vậy mà hiện tại, trai của nàng định rước cô về vợ ? Hành động há chẳng là vứt bỏ luân thường đạo lý, bất chấp lời đàm tiếu dị nghị của thiên hạ !

Lẽ nào đại ca thực sự nhan sắc của A Xuân hớp hồn, cho nên mới dùng sức mạnh quyền thế để ép uổng nàng khuôn khổ như ?

Mặc dù từ tới nay Thẩm Duy Trinh luôn nổi tiếng là tính cách cương trực và nghiêm khắc, thế nhưng cha nàng là Thẩm Sĩ Nho năm xưa chẳng cũng từng vì chuyện trăng hoa mà mờ mắt, lén lút nuôi ngoại thất ở bên ngoài ?

Biết Thẩm Duy Trinh lỡ trót nảy sinh tình cảm lối thoát thì ?

Bất kể sự tình thì chuyện chắc chắn cũng chẳng liên quan gì đến A Xuân. Con bé ngốc nghếch đó vốn dĩ từng hiểu chuyện nam nữ tình trường. Lúc xem dăm ba cuốn thoại bản yêu đương lăng nhăng, nàng luôn chỉ coi đó như một trò tiêu khiển mua vui, chẳng bao giờ chịu ngấm đầu khắc cốt ghi tâm.

Thẩm Tương Mân cảm thấy cõi lòng đau đớn như hàng vạn lưỡi d.a.o cắt xẻ.

Trớ trêu , cô bé A Xuân đáng thương vẫn chẳng gì, cứ thế chìm sâu giấc ngủ say sưa.

Thậm chí nàng còn là cuối cùng trong nhóm lồm cồm bò dậy.

Bốn vị cô nương rủ đ.á.n.h bài diệp t.ử một chốc. Thấy bóng tà dương sắp sửa khuất bóng, cả bọn mới quyến luyến lời chia tay .

Thẩm Tương Mân vẫn giữ nguyên bộ dạng thẫn thờ như cõi , dắt díu đám tỳ nữ lủi thủi trở về viện của . Dọc đường tình cờ chạm mặt Thẩm Duy Trinh, nàng sửng sốt một giây, lập tức cúi đầu hành lễ: "Đại ca."

Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu đáp lễ, đoạn tiếp tục rảo bước qua.

Hắn vẫn giữ nguyên vẻ ngoài y phục chỉnh tề và nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị như thường ngày.

Thẩm Tương Mân ngây chôn chân tại chỗ lâu, một lúc mới thều thào với tỳ nữ bên cạnh: "Không trưa nay bát canh nấm bỏ độc , dường như thấy Tĩnh Huy gả cho đại ca."

Tỳ nữ dè dặt đáp: "Chắc là độc ạ. Nô tì hề đụng đũa món đó mà vẫn thấy rành rành đấy thôi."

Thẩm Duy Trinh vốn định tới tìm Lý phu nhân để bàn bạc kỹ lưỡng về chuyện sắm sửa của hồi môn cho A Xuân. Trên đường ngang qua, thấy vẻ mặt bồn chồn hốt hoảng của Thẩm Tương Mân, cũng chỉ đơn giản suy diễn rằng đường của quá mệt mỏi mà thôi. Ban đầu dự định sẽ sai báo cho A Xuân một tiếng, bảo nàng sang ngó nghiêng hỏi han một chút. Dù thì chuyện giữa tỷ với bao giờ cũng dễ dàng thiết và cởi mở hơn so với .

Ai mà ngờ mới khuất vài bước, chợt thấy tiếng la hét thất thanh của Thẩm Tương Mân truyền từ phía lưng.

"Cái gì cơ!!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-57-ngoai-truyen-6-cong-bo-voi-thien-ha-chan-dong-nam-ngo-chau.html.]

Âm thanh kinh động cả đàn chim tước bay tán loạn cành cây. Thẩm Duy Trinh xoay , bước tới nơi liền phát hiện A Xuân mặt ở đó và đang ríu rít dỗ dành Thẩm Tương Mân.

Đám nha thì ý tứ dạt một góc thật xa, chẳng dám bén mảng tới gần.

"Ngũ tỷ đừng lo lắng thái quá, là do tự thương mến ca ca . Ca ca sở hữu tướng mạo xuất chúng như , thêm tinh thần cầu tiến, tính nết hiền hòa dễ gần. Bất kể là với với tỷ, đều hết mực cưng chiều, cầu tất ứng. Vậy nên việc nảy sinh ý cùng kết phu thê âu cũng là chuyện thường tình thôi, đúng nào?"

Thẩm Duy Trinh lặng lẽ chôn chân tại chỗ, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ rạng rỡ.

Quả thực là như .

Hắn hề bước tới can thiệp mà chỉ im lặng một bên quan sát cô vợ tương lai của nhẹ nhàng dỗ dành khác.

" mà... mà..." Thẩm Tương Mân vẫn chìm trong nỗi hoang mang tột độ: “Huynh là ca ca của cơ mà."

"Không giấu gì tỷ, dẫu mẫu và Thẩm cữu cữu từng qua với một thời gian..." A Xuân ngập ngừng giây lát: “ hai bọn họ từng trải qua nghi thức thành chính thức nào, cũng chẳng hề ghi danh gia phả. Và sự thật là Thẩm cữu cữu phụ ruột của ."

Trong ký ức của , A Xuân hầu như chẳng mường tượng chút dấu ấn nào về cha ruột thịt.

Thẩm Vân Nga cực kỳ hiếm khi đả động đến ông .

Ngoại trừ một duy nhất lúc món yến Thái Bình.

Khuôn mặt Thẩm Tương Mân trắng bệch như tờ giấy: "Chuyện đáng sợ quá, , tuyệt đối ..."

Ở vùng đất Nam Ngô Châu hẻo lánh thì thể nhắm mắt ngơ, nhưng một khi trở chốn kinh thành hoa lệ, hai em kết vợ chồng, liệu đối diện với miệng lưỡi thế gian ?

À đúng , còn cả lão tổ tông cùng chỗ Thẩm Lâm Anh nữa... Ông trời ơi, cái tin tức động trời truyền tới tai bọn họ như thế nào đây?!

A Xuân và Thẩm Duy Trinh, một đứa thì ngây ngốc chất phác, một tên thì lầm lỳ ít , tự dưng âm thầm cái chuyện tày đình chứ?

"Có gì đáng sợ chứ?" A Xuân dịu dàng dỗ dành: “Chẳng lúc ngũ tỷ từng dạy ? Chữ tình xưa nay luôn chứa đựng bao điều trái ngang, khó lòng mà tự kiềm chế bản . Hơn nữa, phu nhân vô cùng yêu thương sủng ái , khi gả cho ca ca, cũng sẽ chẳng bận lòng lo nghĩ về mối quan hệ chồng nàng dâu đầy rẫy chông gai, đúng nào?"

Thẩm Tương Mân vẫn hết bàng hoàng, nàng gắt gao nắm chặt lấy tay A Xuân, nhịn bèn gặng hỏi: "Muội thực sự động chân tâm với đại ca ?"

Trong mắt Thẩm Tương Mân, Thẩm Duy Trinh mang dáng dấp của một kẻ cùng thế hệ với .

Hắn toát lên vẻ uy nghiêm đáng nể, thủ đoạn quản lý nhà cửa cũng cực kỳ cứng rắn. Hắn còn liên tục đôn đốc thúc giục bọn trong nhà chú tâm con đường học vấn thi cử. Đem so sánh với Thẩm Kế Xương, Thẩm Duy Trinh chẳng dáng một trai, mà giống như một cuốn từ điển gia quy sống hơn. Phàm mở miệng trò chuyện với , nếu tra hỏi gắt gao về chuyện sách vở học nghiệp thì cũng là phạt đòn, khái niệm tán gẫu.

Dòng suy nghĩ miên man dừng ở đây, Thẩm Tương Mân chợt hạ giọng thì thào: "Nếu cam tâm tình nguyện, thể dốc cạn tâm can với tỷ, tỷ nhất định sẽ giữ mồm giữ miệng. Chuyện chỉ trời , đất , và tỷ , tuyệt đối tiết lộ nửa lời cho thứ ba thấy."

Thật là giỏi.

Thẩm Duy Trinh nở nụ đầy mãn nguyện. A Xuân , hiện tại thêm một tỷ tỷ một lòng xót thương .

Thế nhưng mà, đáng lý Thẩm Tương Mân là tuyệt đối tiết lộ cho thứ tư thấy mới đúng.

Bởi vì vẫn đang lừng lững ở đây, rời .

"Muội tình nguyện mà." A Xuân gật đầu cái rụp: “Thực dạo lúc mới chân ướt chân ráo bước phủ, từng ao ước giá như thể gả một gia đình êm ấm, dẫu lẽ thì cũng cam lòng. Chính ca ca là điểm hóa cho , dạy nên nung nấu suy nghĩ hèn mọn đó. Suốt bao nhiêu năm ròng rã, ca ca vẫn luôn tận tâm tận lực vì ..."

"Huynh đối xử chân thành với là bởi vì bản vô cùng xuất sắc ." Thẩm Tương Mân cắt ngang lời nàng: “Ngàn vạn đừng vì một đàn ông đối với dễ dàng đem lòng yêu thương . Yêu một là bản tự nguyện đối xử với đó, chứ dựa dẫm việc đối xử t.ử tế với . Muội ngốc nghếch , đừng để cảm xúc đ.á.n.h lừa. Tự vấn lòng xem rốt cuộc thực sự yêu thương , chỉ đơn thuần là quyến luyến cảm giác cưng chiều? Chuyện cần cho rõ ràng rành mạch."

Thẩm Duy Trinh vẫn lẳng lặng lắng câu chuyện của hai bọn họ, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt bóng hình hai tỷ .

Hắn thấy đôi lông mày của A Xuân khẽ nhíu , vẻ như nàng đang suy tính điều gì đó.

Thẩm Duy Trinh chợt nảy sinh xúc động xuất hiện, xen ngang phá vỡ cuộc trò chuyện của các nàng.

Nếu đổi là dạo , chắc chắn Thẩm Duy Trinh sẽ bao giờ trao cho A Xuân một cơ hội nhỏ nhoi nào để nghiền ngẫm sâu sắc về mối quan hệ tình cảm .

giờ đây thứ đổi .

Thẩm Duy Trinh vẫn im phăng phắc, lẳng lặng dõi theo hình bóng nàng, đồng thời cũng cảm nhận rõ sự xốn xang lo lắng đang cuộn trào mãnh liệt trong lồng ngực. Hắn thấu hiểu rõ nguyên nhân dẫn tới cảm giác bất an .

Dẫu cho hai chính thức thành , e rằng cái cảm giác nơm nớp lo âu vẫn sẽ mãi quấn lấy .

A Xuân tập trung cao độ suy nghĩ hồi lâu.

"Muội phân biệt rạch ròi ." A Xuân dõng dạc : “Có thể chẳng am hiểu tường tận dăm ba cái khái niệm lang tình ý sến súa..."

Thẩm Tương Mân hổ vội vã đưa tay lên bịt kín miệng nàng, đôi gò má đỏ ửng như gấc: "Những chuyện đáng hổ năm xưa, tuyệt đối bới móc nữa."

"Vâng ." A Xuân gật đầu liên lịa, thủ thỉ với nàng: "Điều là, chẳng bận tâm xem thứ tình yêu mến mộ trong con mắt của dưng hình thù . Muội chỉ chắc chắn một điều rằng, sống gắn bó bên đại ca mãi mãi..."

Vốn dĩ nàng còn nhồi thêm cụm từ chuyện vợ chồng, nhưng sực nhớ tới bộ dạng cong m.ô.n.g tìm kiếm thể diện của Thẩm Duy Trinh ban nãy, A Xuân liền nhanh trí đổi sang một cách uyển chuyển hơn: "... Sinh con đẻ cái, sớm tối . Dạo nọ lục từng bày tỏ ước tìm một vị phu quân hợp cạ, đinh ninh rằng thể trò chuyện hợp ý chính là tình yêu. Muội nghĩ, một thể khiến tình nguyện dâng hiến cả cuộc đời để bạn đồng hành, đó ắt hẳn chính là tình yêu. Cho nên, thực sự lòng ca ca ."

Thẩm Duy Trinh khẽ nở nụ rạng rỡ thành tiếng dứt khoát xoay rời .

Tâm trạng lúc vô cùng thư thái, chẳng còn vướng bận chút âu lo trăn trở nào nữa. Hắn quả quyết hạ quyết tâm, chờ tới lúc cử hành đại hôn, nhất định mở tiệc thết đãi, mời A Cẩu... Ồ , là Lý Trung Ngọc và Chương Giản đến dự tiệc.

Lại cả tên Lý Tề keo kiệt bủn xỉn, mang tiếng hiếu thảo với cha và đam mê câu cá nữa.

Dù là ở Nam Ngô Châu tận kinh thành xa xôi, chắc chắn cũng lôi bằng cái bọn tới tham dự, để bọn họ thơm lây phúc khí của đoạn kim ngọc lương duyên tuyệt vời .

Trong khi đó, tâm trí Thẩm Tương Mân ngập tràn những câu của A Xuân: "Muội chung sống bên đại ca mãi mãi.” "Muội thực sự lòng ca ca ."

Sống chung với Thẩm Duy Trinh.

Với cái tên hiện của khuôn phép và sự nghiêm ngặt .

Sau một hồi tĩnh lặng kéo dài, Thẩm Tương Mân mới từ tận đáy lòng bộc bạch với A Xuân: "Muội quả thực là cô nương dũng cảm nhất mà tỷ từng gặp đời."

...

Đêm nay A Xuân chẳng ngủ cùng Thẩm Duy Trinh.

Thẩm Tương Mân dọa cho mất mật, hai tay nắm chặt tay, rúc tỉ tê bao nhiêu là chuyện.

Tuy đến nhưng Thẩm Duy Trinh phái bưng tới vô đồ đạc, đủ các loại đồ chơi mới lạ tinh xảo, cả món hạt dẻ nướng khoái khẩu của A Xuân. Thậm chí đáy hộp gỗ còn lót vài chiếc khăn tay bọc chặt lấy cuốn sách Hồng hạnh tường ký mà A Xuân mòn mỏi ngóng trông từ lâu.

Chắc mẩm hôm nay tâm tình của Thẩm Duy Trinh vô cùng , A Xuân thỏa mãn thầm nghĩ.

Chẳng qua mới thừa nhận là phu quân tương lai thôi mà sướng rơn như , dễ dãi thỏa mãn thế .

Ngày chính thức bái đường thành , chẳng rõ còn vui mừng đến mức nào nữa.

Sang ngày thứ hai, vì mải mê xử lý công vụ nên Thẩm Duy Trinh về phòng khá trễ, lúc A Xuân say giấc nồng. Hắn hề kinh động đến nàng, chỉ âm thầm ngả lưng nghiêng bên cạnh. Sợ đ.á.n.h thức nàng dậy nên chẳng dám chạm nàng, chỉ mải mê hít hà hương thơm thanh khiết thoang thoảng cơ thể nàng nhẹ nhàng chìm giấc ngủ.

Ngày thứ ba, Tân Di xách theo bình rượu vải thiều mới ủ tới chơi. A Xuân uống say bí tỉ, cả ngày ngoài ngủ li bì thì chỉ mượn rượu càn. Về nàng còn ôm chặt lấy Thẩm Duy Trinh gào gọi . Thẩm Duy Trinh thức trắng gần như cả đêm để canh chừng, dịu dàng vỗ về bờ vai nàng. Hắn mặc kệ A Xuân ngang ngược kéo toạc vạt áo của , cọ xát c.ắ.n xé và mút mát lồng n.g.ự.c .

Dẫu thể thích ứng với trò , nhưng nghĩ nghĩ , nàng bao phen để ăn no nê thỏa thích, giờ nhường nhịn nàng một thì cũng chẳng mất mát gì.

Ngày thứ tư, hậu quả của việc quá chén khiến A Xuân đau đầu như búa bổ nên đành lên giường ngủ từ sớm.

Thẩm Duy Trinh ân cần dặn dò đám thị nữ trong Tàng Xuân Ổ, thường xuyên để mắt tới nàng, nhất quyết để nàng nốc rượu nhiều; giả sử cản thì cũng nhanh nhẹn lên, mau chóng sắc sẵn bát canh ngọt giải rượu cho nàng, bằng nàng sẽ chịu đựng cơn đau đầu hành hạ.

Ngày thứ năm, A Xuân cùng Thẩm Tương Mân tháp tùng Lý phu nhân ngoài dâng hương lễ Phật, cả bọn nghỉ chân trong sương phòng của thiền tự, hề trở về nhà.

Ngày thứ sáu, A Xuân vẫn tiếp tục lưu chốn Phật đường.

Ngày thứ bảy.

Mặt trời vẫn khuất ngọn núi, Thẩm Duy Trinh uống cạn bát t.h.u.ố.c Bắc xong liền tắm gội sạch sẽ, bước chân Tàng Xuân Ổ.

Hắn Thu Sương bẩm báo , rằng ban trưa A Xuân mới về đến nhà, cơm nước xong xuôi thì liền ngả lưng ngủ, tính đến nay cũng tròn hai canh giờ .

Thẩm Duy Trinh hạ lệnh bảo đám thị nữ chuẩn sẵn nước ấm tất cả lui hết ngoài.

Hắn nhẹ nhàng vén lớp màn trướng mỏng manh lên, A Xuân đang cuộn tròn bên trong, say sưa đ.á.n.h giấc nồng. Hắn khẽ mỉm , cúi rạp xuống, yêu chiều vuốt ve gò má nàng, thì thầm bằng chất giọng ngập tràn sự cưng nựng: "A Xuân ?"

A Xuân vẫn tỉnh giấc.

Thẩm Duy Trinh cúi sát mặt hít một , thoang thoảng mùi rượu nhạt.

Khỏi , ắt hẳn nàng lén uống loại rượu do Tân Di mang đến .

Hơi men say chuếnh choáng nhuộm hồng hai bên gò má A Xuân, nhiệt độ cơ thể cũng nóng hổi hơn thường ngày đôi chút. Thẩm Duy Trinh lặng lẽ bên mép giường một lát, đó cởi bỏ áo khoác ngoài, cúi xuống hôn nhẹ lên chiếc cổ trắng ngần của nàng.

"A Xuân .” Thẩm Duy Trinh giữ nguyên bộ dạng nghiêm túc cất giọng: “Thời tiết hôm nay tồi, cùng nàng chuyện phu thê hai , chẳng ý nàng thế nào. Nếu nàng bằng lòng thì lên tiếng đáp một lời; còn như ba thì cứ giữ im lặng nhé."

Đáp chỉ tiếng thở đều đặn và dễ chịu của A Xuân đang chìm sâu trong mộng .

"Ngoan lắm, tiểu nương t.ử ngoan của ." Thẩm Duy Trinh buông lời tán thưởng, cúi đầu xuống, l.i.ế.m nhẹ lên mạch m.á.u cần cổ của A Xuân, cất tiếng thở dài thỏa mãn: "Vậy thì đành thuận theo ý A Xuân nhà chúng , ba nhé."

 

Loading...