Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 58: Ngoại truyện 7: Đường về trong mưa tuyết: Muội đã lâu rồi chưa thành thân.

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:16:28
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi Thẩm Duy Trinh cưỡng hôn, A Xuân vẫn luôn hiểu "tình cảm nam nữ" rốt cuộc là gì.

Mẫu đối xử với Thẩm Sĩ Nho luôn đỗi hờ hững.

Khi Thẩm Sĩ Nho còn sống, trong nhà nhiều tỳ nữ, cần bà động tay việc nhà nên mẫu thường chút nữ công gia chánh. Từ chiếc yếm nhỏ, nội y cho đến y phục bên ngoài của A Xuân gần như đều do một tay mẫu may vá.

Thế nhưng bà từng may cho Thẩm Sĩ Nho lấy một bộ nào.

"Tình nghĩa phu thê, thì như keo sơn gắn bó, tương kính như tân." Thẩm Sĩ Nho mỉm giải đáp thắc mắc cho A Xuân: “Mẫu con dịu dàng nội liễm nên lúc yêu thương khác cũng kín đáo. Nếu mẫu con yêu thì đồng ý ở bên chứ?"

A Xuân chạy hỏi mẫu , lúc đó bà đang khâu dải vải dùng cho kỳ nguyệt sự của A Xuân. Bà là một cực kỳ chu đáo, dẫu con gái đến tuổi nhưng chuẩn sẵn sàng từ sớm.

Bà ngẩn hồi lâu, gật đầu cha con đúng đấy.

Từ đó về A Xuân còn hoài nghi nữa.

Nàng vốn sầu não suy nghĩ nhiều, việc gì cũng ưu tiên điều quan trọng nhất mắt.

Ví như tên trộm lén lút mò nhà, việc đầu tiên A Xuân là trực tiếp vác gậy lớn gõ ngất , đó mới gọi hàng xóm láng giềng cùng hợp sức áp giải lên quan phủ.

Ví như bà mối đến cửa hỏi nàng gả qua đó , A Xuân sẽ hỏi gia cảnh đối phương . Khi phát hiện gia sản của mà bà mối nhắc đến chẳng mấy phong hậu, khó lòng chống đỡ tiền t.h.u.ố.c thang cho mẫu , nàng liền dứt khoát từ chối.

Ví như khi tiền t.h.u.ố.c của mẫu ngày một cao, đến lúc túng quẫn, kinh thành đến đón các nàng phủ, A Xuân đồng ý mà hề do dự.

Nàng bản tài cán gì lớn lao, chỉ dồn hết sức lực để công việc quan trọng nhất ở hiện tại.

A Xuân ngờ rằng Thẩm Duy Trinh yêu nàng, thứ tình yêu nam nữ chứ tình cảm .

Đây là chuyện hóc búa nhất mà A Xuân vấp trong suốt bao năm qua.

Nếu là kẻ xa với bản tính độc ác, A Xuân thể nện một gậy gáy , trớ trêu như .

Gạt bỏ phận ca ca, Thẩm Duy Trinh quả thực chính là một vị phu quân lý tưởng trong lòng A Xuân. Tướng mạo tuấn tú, học vấn uyên bác, đầu óc thông minh cầu tiến, tài sản và dư sức chăm sóc cho mẫu của nàng.

Làm nàng thể dứt bỏ đây?

A Xuân thích thở của nhưng từ tận đáy lòng vẫn luôn kính trọng như một trai, chẳng thể nào vượt qua rào cản tâm lý .

Nàng từng đối mặt với chuyện phức tạp như . Phu t.ử ở Lan Chương đường từng giảng lịch sử vết xe đổ, chuyện của nàng Văn Khương và Tề Tương công đủ các loại thi thư truyện ký. Dẫu lưu danh sử sách nhưng mang danh loạn luân.

A Xuân Thẩm Duy Trinh cũng chịu cảnh như .

Lão tổ tông và phu nhân đều đặt kỳ vọng cao . Đáng lý từng bước thăng tiến, trở thành một vị danh thần vì nước vì dân với danh tiếng vang xa khắp thiên hạ.

Nếu lén lút ở bên cạnh , đừng đến chuyện thăng quan tiến chức, chỉ e đến chiếc ghế quan viên cũng chẳng giữ nổi.

Đó mới là điều nàng lo sợ nhất.

Thế nhưng Thẩm Duy Trinh kiên quyết cho phép nàng gả cho kẻ khác, những cấm cản mà còn khăng khăng đòi cưới nàng.

Đêm bái đường ở Tàng Xuân Ổ, tay A Xuân cứ run rẩy ngừng. Nàng sợ hãi, chỉ sợ chuyện vỡ lở sẽ đời chê mà còn sợ hãi chính những phản ứng của cơ thể .

Dường như thứ gì đó đổi kể từ khoảnh khắc nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, ánh mắt nóng bỏng chằm chằm chậm rãi tiến .

Ví như việc A Xuân ngày càng nhiều cảm xúc hờn dỗi với Thẩm Duy Trinh. Nàng bắt đầu cãi vã với và cũng vì thế mà đau lòng.

Ban đầu nàng cứ ngỡ tất cả là do việc sách gây bèn cố ý bỏ suốt bảy ngày liền để xem liệu trái tim thể khôi phục sự bình yên như xưa . Thế nhưng nỗ lực đều vô ích. Những dư vị chua cay ngọt bùi mà nàng nếm trải xuất phát từ sách vở, ngọn nguồn của tất cả chỉ ở Thẩm Duy Trinh.

A Xuân bắt đầu lao sách điên cuồng. Phu t.ử thường dạy rằng trong sách tự nhà vàng, trong sách tự nhan như ngọc. Nàng khao khát tìm cách phá giải thế bế tắc từ những trang giấy nhưng thứ duy nhất nàng tìm thấy là muôn vàn lời c.h.ử.i rủa của thiên hạ dành cho tội l.o.ạ.n l.u.â.n giữa .

Cách duy nhất chỉ thể là chạy trốn. Chỉ cần rời xa Thẩm Duy Trinh, nàng sẽ còn đau khổ nữa, còn lún sâu mớ bòng bong và cũng chẳng rơi lệ thêm.

Tuy nhiên những chuỗi ngày khi rời hề diễn như A Xuân tưởng tượng.

Dẫu cách xa vạn thủy thiên sơn cũng chẳng thể nào chặt đứt nỗi sầu muộn nhỏ bé .

Khi những trong thương đội hết lời ca ngợi Tri châu đại nhân dùng mưu kế tiêu diệt tận ổ sơn tặc, A Xuân thầm cảm thấy tự hào về .

Khi thưởng thức món thịt nướng thơm ngon, A Xuân vẩn vơ suy nghĩ ca ca từng ăn món , liệu thích hương vị .

Thậm chí khi lửa trại bùng lên giữa khu doanh địa, trong thương đội thỏa sức ca hát nhảy múa, A Xuân chỉ ôm gối trầm ngâm t.h.ả.m cỏ bầu trời cao rộng mây giăng lối, nàng thầm nghĩ.

Giá như ca ca ở đây thì mấy.

Dù là niềm vui nỗi buồn, nàng đều kìm khao khát sẻ chia cùng .

Trong lúc thương đội nhảy múa hát ca, đống củi khô gần đó ẩm nên khi cháy phát những tiếng lách tách xèo xèo. Âm thanh khiến A Xuân chợt nhớ chuyện kinh thành hai năm về .

Trong bữa tiệc hoa cúc ở phủ họ Chương năm đó, các cô nương đang chơi trò phi hoa lệnh còn A Xuân thì đang mải thèm thuồng mấy quả hồng lớn.

Lúc bấy giờ nàng ngước cây hồng, nhớ về Nam Ngô Châu, trong đầu trống rỗng chỉ quanh quẩn một ý nghĩ giá như ca ca ở đây thì mấy.

Trải qua hai vòng xuân hạ thu đông, ngoảnh đầu chuyện xưa, A Xuân bỗng bừng tỉnh nhận . Hóa ngay tại khoảnh khắc , mầm mống của mối nghiệt duyên âm thầm cắm rễ sâu và đ.â.m chồi nảy lộc từ lúc nào .

Nhớ như dòng nước chảy, thuở nào mới cạn vơi.

A Xuân chẳng cố gắng thấu thứ gọi là tình ái nữa. Nàng chỉ rằng tình yêu của mỗi mang một dáng vẻ khác biệt. Tình yêu của Thẩm Tông Thục là sự kính trọng, của Thẩm Tương Mân là lòng dũng cảm, của Thẩm Lâm Anh là sự thấu hiểu sẻ chia còn tình yêu của Thẩm Duy Trinh là sự chiếm hữu.

Tình yêu của A Xuân chính là sự đồng hành.

Nàng ở bên cạnh Thẩm Duy Trinh.

Đó chính là tình yêu của nàng.

Hôm nay A Xuân lén uống loại rượu mới do Tân Di mang tới, là rượu hoa hạnh.

Ở Nam Ngô Châu vốn dĩ cây hạnh, đây là rượu mà Tân Di cất công mang về từ chuyến lên phía Bắc. Nhắm rượu cùng cá hấp, thịt dê hầm táo đỏ và vài món mứt quả hoa quả khô, nàng lỡ miệng uống nhiều. May mắn là Thu Sương kịp thời ngăn cản nên nàng mới say khướt.

Nàng căn dặn Thu Sương dối, nếu ai hỏi thăm thì cứ bẩm báo rằng nàng xe ngựa váng đầu, bây giờ ngủ một giấc thật say.

Thu Sương lo lắng hỏi: "Thật sự ? Người quên mất là bản cưỡi ngựa Tiểu Hồng Táo chạy suốt một canh giờ đường núi mà còn chẳng chóng mặt là gì ."

"Vậy thì em cứ nghĩ bừa cái cớ nào đó giúp ." A Xuân vội vàng tắm rửa súc miệng nhanh chóng leo lên giường: “Tóm đừng để ai uống quá chén là ."

Hoa hạnh tác dụng thanh nhiệt giải độc, hoạt huyết hóa ứ. Sau khi uống rượu hoa hạnh, cơ thể A Xuân cũng bất giác nóng ran lên. Ngay cả trong giấc mơ nàng cũng thấy nóng hầm hập hệt như mùa hè đổ lửa ở Nam Ngô Châu với ánh mặt trời thiêu đốt gay gắt. Trớ trêu bên cạnh nàng còn rực cháy một lò lửa khiến nàng nóng đến mức mồ hôi tuôn đầm đìa.

Giấc mộng đứt đoạn lộn xộn. Trong cơn mơ màng, nàng thấy một con mèo bự oai phong lẫm liệt bước tới. Chú mèo cao lớn vạm vỡ hơn nàng, cứ thế đè thẳng xuống suýt chút nữa nàng ngạt thở. sờ lớp lông mèo thấy mát mẻ vô cùng nên A Xuân đang phơi nắng đến choáng váng lập tức dán chặt . Nàng dang tay ôm ghì lấy nó, miệng lúng búng gọi mèo ngoan.

Con mèo bự cuộn tròn nàng giữa hai chân , bắt đầu l.i.ế.m láp khuôn mặt, đôi mắt đến trán nàng. Nó vô cùng tỉ mỉ, hệt như cách Thẩm Duy Trinh vẫn , từ đỉnh đầu xuống tận đầu gối chẳng chừa bất cứ một chỗ trống nào. A Xuân mơ màng lầm bầm bảo là mèo con, cần .

Có lẽ câu chọc giận con mèo lớn, nó chồm dậy dang như một tấm chăn dày dặn bao trùm lấy bộ cơ thể nàng.

A Xuân phát hiện con mèo bự cũng mặt trời sưởi nóng .

Nàng định bỏ chạy nhưng nó giam cầm chặt chẽ, nhúc nhích nổi. Ánh nắng ngày càng chói chang độc địa, nóng bốc lên ngùn ngụt. Đột nhiên vầng thái dương treo lơ lửng trung hóa thành một quả trứng ngỗng luộc chín, nhiệt độ hề thuyên giảm mà sức nóng dường như cô đặc , tàn nhẫn dồn thẳng hết nàng.

Cảm giác giống hệt như thần tiên chuyển thế đầu thai, hồn phách kịp quy vị mà nhục thể chạm đến hồng trần. Sự hỗn mang điên đảo khiến cho cả linh hồn cũng chấn động.

A Xuân bật kêu lên một tiếng, mơ hồ mở hé đôi mắt. Trong màn trướng tối mờ, tỉnh giấc chẳng thể rõ xung quanh, chỉ thấy giọng điệu trầm đục cực kỳ kiềm chế của Thẩm Duy Trinh vang lên: "Mới một phần đầu mà tỉnh . Đừng nhúc nhích, thấy dường như sắp rách ."

Thần trí vẫn tỉnh táo, A Xuân vẫn đang kẹt trong cái mùa hè nóng rực của cơn mộng mị, khẽ cất giọng gọi một tiếng ca ca.

Lẽ nàng nên thốt tiếng gọi .

Vừa cất lời, thứ coi như triệt để mất kiểm soát.

Thẩm Duy Trinh dịu dàng lau mồ hôi rịn trán nàng, trầm giọng hỏi: "Vẫn còn nhận ca ca cơ . Sao về tới nhà vội lăn ngủ ? Hai ngày gặp còn tưởng sẽ thức đợi chứ. Lẽ nào nhớ ca ca ?"

A Xuân khó nhọc đáp lời, nhớ chứ, nhớ vô cùng.

Mí mắt nặng trĩu mở lớn , đầu óc nàng cứ cuồng tựa như nửa khúc nến tàn ép bừng cháy.

Thẩm Duy Trinh vùi mặt hõm cổ nàng, hít sâu một vương vấn: "Ta cũng nhớ . A Xuân, gọi ca ca thêm vài tiếng nữa , thích gọi như ."

A Xuân thầm nghĩ, và Tân Văn Vô chắc chắn sẽ trở thành đôi bạn nối khố tâm giao mất.

ý nghĩ cũng nhanh chóng tiêu tán hệt như đóa bồ công gió lớn thổi bay lưu dấu vết.

Nàng Thẩm Duy Trinh ôm bổng lên trong tư thế , cũng nốt. Hắn cúi đầu thưởng thức bữa ăn nhấm nháp quên đỡ lấy nàng để dỗ dành hỏi chuyện, bận rộn là thế mà vẫn đ.á.n.h mất vẻ nghiêm chỉnh thường ngày: "Lúc lên chùa dâng hương nhớ tới ca ca ? Xem A Xuân nhà lúc lễ Phật tâm tịnh ."

A Xuân hờn dỗi kêu lên: "Huynh đào hố chờ nhảy xuống đó hả!"

"Nào .” Thẩm Duy Trinh mỉm : “Chẳng đang tự nguyện nhảy xuống hố do đào sẵn ?"

Vừa ngẩng mặt lên vuốt ve gò má A Xuân. Trong bóng tối, ánh mắt sáng rực rỡ đến lạ thường.

"Sao chỉ mọc một cái thế .” Thẩm Duy Trinh đầy vẻ tiếc rẻ: “Giá như mọc thêm vài cái nữa thì mấy."

A Xuân sợ đến mức chẳng dám tưởng tượng thêm: "Chỉ một cái thôi thức trắng cả nửa đêm , thêm vài cái nữa thì còn ngủ nghê thế nào nữa?"

Thẩm Duy Trinh ghì chặt gáy nàng, bắt nàng chủ động hôn , hạ giọng dụ dỗ: "Chỉ là thêm đồ vật thôi chứ thì vẫn chỉ một, thời gian chẳng vẫn y nguyên ? Sao đến mức ngủ chứ?"

A Xuân thật thà suy nghĩ một chốc nhưng vẫn chẳng thể hiểu thấu. Nàng tò mò nếu thực sự mọc mấy cái đó thì nàng ứng phó , rốt cuộc thì nàng cũng chỉ một cái thôi mà. Trong những sách nàng từng qua cũng từng đề cập đến vấn đề . Nàng rầu rĩ buồn bực một lúc quyết định khó bộ não nhỏ bé của nữa, chỉ dồn hết tâm trí chuyện đang dang dở.

Thôi mặc kệ , đợi đến khi thực sự mọc thêm hẵng tính.

Nàng vẫn còn một chuyện hệ trọng báo cho Thẩm Duy Trinh cơ mà.

Hai mãi dùng bữa tối.

Bữa ăn khuya cũng bỏ bê luôn.

Không khí trong phòng mập mờ quyến luyến, ngọt ngào rực lửa mang theo bao tình ý mặn nồng.

Thẩm Duy Trinh tinh ý dặn Xuân Vũ từ , dùng lửa nhỏ ninh nồi đất hầm thịt mềm rục, thêm cả nhãn lồng, táo đỏ, kỷ t.ử và hạt dẻ.

Bát cơm trắng chín tới nở bung nóng hổi xới vun đầy ngọn, một bát canh gà hầm bong bóng cá thơm phức, một đĩa rau xanh mướt mát cùng mấy đĩa thức ăn kèm thanh đạm.

Mãi đến lúc ăn no nê A Xuân mới mở miệng chuyện.

"Phu nhân bảo hồi kinh, bà dẫn cùng về."

Thẩm Duy Trinh nhíu mày hỏi: "Tại ?"

"Đâu tại .” A Xuân đáp lời với giọng điệu hiển nhiên: “Chúng sắp thành , phu nhân đưa về diện kiến lão tổ tông, tiện thể nhờ mấy vị ma ma dạy dỗ quy củ cho ."

"Không cần học quy củ gì." Thẩm Duy Trinh thẳng thừng gạt : “Trong nhà chúng cần đến những thứ lề thói đó."

"Phu nhân cũng .” A Xuân gật gù: “ dẫu cũng ngoài giao thiệp với phu nhân các nhà, thể cái gì cũng . Muội thể trốn tịt trong nhà mãi, những thứ cần học thì vẫn học thôi."

Thẩm Duy Trinh trầm ngâm một lát lên tiếng: "Tiểu di mẫu và di phụ của đang đường tới đây đấy."

"Không , phu nhân , đợi thiết đãi họ chu đáo xong xuôi thì mới khởi hành về kinh."

Nghe A Xuân cứ mở miệng là phu nhân , Thẩm Duy Trinh cảm thấy đau đầu.

Nằm mơ cũng thể ngờ rằng khi cưới A Xuân, đối mặt với mâu thuẫn chồng nàng dâu chính là bản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-58-ngoai-truyen-7-duong-ve-trong-mua-tuyet-muoi-da-lau-roi-chua-thanh-than.html.]

Lý phu nhân rõ ràng nâng niu A Xuân như con gái ruột rà do chính rứt ruột đẻ .

Thế mà biến thành đứa con nuôi ghẻ lạnh.

"Để suy nghĩ thêm ." Thẩm Duy Trinh dặn dò: “Muội đừng vội nhận lời mẫu ... Hay là lỡ đồng ý ?"

A Xuân chỉ ngượng ngùng.

Thẩm Duy Trinh thở dài não ruột.

"Để cân nhắc thêm.” trầm giọng: “Ta thật sự chút nỡ."

Quả thực là nỡ rời xa nàng.

Chuyến kẻo kẻo về ít nhất cũng ngốn mất hai ba tháng trời, nhỡ bề trễ nải thì kéo dài bốn năm tháng cũng là chuyện thường tình.

Giờ đây Thẩm Duy Trinh còn kìm kẹp A Xuân nữa. Mấy ngày nàng hứng chí bừng bừng đòi theo Tân Di lên núi hái t.h.u.ố.c tìm cỏ quý, một mạch suốt sáu bảy ngày trời. Dù Thẩm Duy Trinh phái thị vệ theo bảo vệ nghiêm ngặt nhưng mỗi ngày trôi qua với đều dài như một thế kỷ. Kể cả cốt nhục ruột thịt chia xa e rằng cũng chỉ mang đến cảm giác đến nhường là cùng.

Nếu nàng thực sự về kinh thành, chỉ e ngày đêm đều thao thức nhớ mong mất.

Sau khi ăn uống no nê, Thẩm Duy Trinh lên giường . A Xuân liền chủ động lăn lồng n.g.ự.c , cất giọng dịu dàng dỗ ngọt: "Muội cũng nhớ lão tổ tông lắm mà. Huống hồ ngài vẫn chuyện giữa hai chúng ... Dù cũng đích đến báo cho ngài một tiếng chứ."

"Chuyện đó cứ để mẫu bẩm báo là ." Nhắc đến chuyện chính sự, Thẩm Duy Trinh nắm chặt lấy tay nàng, nét mặt trở nên nghiêm nghị: “Muội theo về đó thì ít thôi, hãy dùng đôi mắt để quan sát ngài nhiều hơn. Tuy ngài thương nhưng đôi khi ăn quá mức thẳng thừng, sợ già như ngài chịu nổi đả kích."

A Xuân ngoan ngoãn hai tiếng, rúc đầu n.g.ự.c c.ắ.n nhẹ hai cái mới buông lầm bầm: "Hơn nữa cũng nhớ mấy bạn ở Lan Chương đường kinh thành nữa. Dư Hiểu Sơn sắp thành , đến thăm tỷ ... Tiện thể xem thử kinh thành dạo thành hôn , lâu lắm thành nên bỡ ngỡ."

Thẩm Duy Trinh câu đùa của nàng chọc cho bật .

Ngẫm , Dư Hiểu Sơn cũng là bạn học cùng ở Lan Chương đường của nàng ? Trước đây hiếm khi nàng nhắc tới, hóa quan hệ giữa họ cũng thiết.

A Xuân thao thao bất tuyệt: "Ngoài nụ hoa lạp mai nhà Chương Hồng Phu sắp nở rộ , tỷ hứa sẽ tặng một chậu đó."

Nụ môi Thẩm Duy Trinh tắt ngấm: "Chương Hồng Phu ? Hoa sơn của Nam Ngô Châu chẳng thể nào nở nổi ở kinh thành, lẽ nào lạp mai của kinh thành thể bén rễ nảy mầm ở Nam Ngô Châu ?"

"Chính vì thế đấy.” A Xuân tựa cằm lên n.g.ự.c , nũng nịu đáp: “Muội cần đem về đây, chỉ lên kinh ngắm một chút thôi mà."

Thẩm Duy Trinh gặng hỏi: "Muội thể ?"

A Xuân kiên quyết: "Muội chữ ."

Bốn mắt đắm đuối. Một lúc , A Xuân thăm dò: "Huynh... sẽ vì chuyện cỏn con cho về kinh chứ?"

Thẩm Duy Trinh lạnh nhạt: "Thực sự trả lời là ."

A Xuân lập tức bật dậy chẳng thèm khoác thêm áo ngoài, cứ thế hầm hầm định bước khỏi cửa: "Huynh đồng ý cũng chẳng , sẽ tìm phu nhân..."

Lời còn dứt, Thẩm Duy Trinh cũng chỉ bận mỗi áo trong phóng thẳng ngoài cửa với tốc độ kinh cản đường nàng: "Đi, chúng cùng ."

Hành động bộc phát của khiến A Xuân hoảng hồn, vội vàng ôm chặt lấy : "Huynh định trò gì thế?"

"Muội gì thì cái đó.” Thẩm Duy Trinh rũ mi mắt, thần thái vẫn ung dung tự tại: “Phu thê chúng tuy hai mà một, tất nhiên đồng cam cộng khổ, cùng tiến cùng lùi."

A Xuân trợn tròn mắt há hốc mồm: "Cùng tiến cùng lùi kiểu đó hả?"

Nàng thật sự e sợ Thẩm Duy Trinh với bộ dạng sẽ cứ thế mà lao ngoài mất. Nàng đành dở đủ ngón đòn lôi kéo trở giường. Ngồi đùi , nàng ôm lấy gương mặt tuấn tú hôn hít sức dỗ dành. Vất vả lắm mới nịnh cho nhoẻn miệng , A Xuân mới gượng gạo thốt lên: "Muội tòng rốt cuộc nãy ghen tuông vớ vẩn ."

Thẩm Duy Trinh thẳng thắn thừa nhận: "Nhân vô thập , vi phu vốn tính ghen."

Ngừng một lát, bồi thêm một câu vớt vát thể diện: "Đây cũng chẳng hẳn là khuyết điểm, gọi là đặc điểm thì đúng hơn."

"Vâng , ca ca từ đầu đến chân chỗ nào cũng tràn ngập ưu điểm, chỗ nào cũng là sở trường cả." A Xuân vuốt ve: “ mà quan hệ giữa và Hồng Phu thực sự . Muội vì ba cái rắc rối mà đ.á.n.h mất một bạn đối xử chân thành với ."

Nàng liến thoắng thẳng ruột ngựa: "Trong lòng xưa nay từng vấn vương mảy may tình cảm ái mộ nào với Chương công t.ử cả. Cây ngay sợ c.h.ế.t ... ơ, hình như là quang minh chính đại mới đúng. Thôi kệ , mấy cái đó quan trọng, hiểu ý . Tóm đường hoàng tới phủ họ Chương thản nhiên thẹn với lòng ."

Thẩm Duy Trinh tán thưởng: "Muội sục sôi dõng dạc thật đấy, chỉ tiếc là trong chuyện khó tránh khỏi hẹp hòi ích kỷ."

"Ca ca .” A Xuân thơm một cái rõ kêu lên má , dõng dạc hứa hẹn: “Nếu , nhất định sẽ rủ thêm mấy tỷ cùng, cứ yên tâm."

Thẩm Duy Trinh nheo mắt: "Nếu Chương Giản đòi gặp chốn thì ..."

A Xuân xắn cao tay áo hùng hổ tuyên bố: "Muội não bộ còn cả sức mạnh cơ bắp nữa cơ mà."

Bảy ngày , rốt cuộc Thẩm Duy Trinh cũng miễn cưỡng gật đầu ưng thuận.

Dù trong lòng vẫn ngập tràn sự cam tâm nhưng thừa hiểu bản tính của A Xuân nào giống chim lồng cá chậu để nhốt . Sơn đỏ rực mọc dại khắp vùng đồi núi, sinh sôi nảy nở mạnh mẽ thì ắt hẳn tự do vươn trong sương gió đất trời.

Điều duy nhất Thẩm Duy Trinh thể là phái thêm những tên thị vệ thủ nhanh nhẹn võ công cao cường để tháp tùng bảo vệ nàng, đồng thời ngừng dặn dò hạ nhân chăm bẵm cẩn thận cho con ngựa Tiểu Hồng Táo của A Xuân. Con ngựa kiêu kỳ vốn chẳng ưa gì , hiện giờ nuôi trong phủ nó chỉ cho phép độc nhất A Xuân quyền cưỡi lên lưng .

Ngựa quý thường mang sẵn ngạo cốt. Thẩm Duy Trinh vỗ nhè nhẹ lên lưng Tiểu Hồng Táo nghiêm túc căn dặn: "Phải chăm sóc A Xuân cho cẩn thận đấy. Chờ chuyến mi bình an trở về, nhất định sẽ xuất tiền xây cho mi một cái chuồng ngựa mới toanh và cho mi loại cỏ khô nhất."

Tiểu Hồng Táo dường như hiểu tiếng , hắt một tiếng rõ to đáp .

Lần tiểu di mẫu và di phụ về kịp để gặp mặt A Xuân.

Vương Uy vốn dĩ sắp sửa đặt chân đến nơi thì cuốn một phi vụ ăn béo bở đành bận rộn xoay vòng buôn bán kiếm tiền. Ông đành nhờ gửi một phong thư báo bình an hẹn ít bữa nữa mới qua thăm .

Thấy thời tiết nắng ấm quang đãng, A Xuân cùng Lý phu nhân và Thẩm Tương Mân khẩn trương thu dọn hành lý, chất đồ lên xe ngựa bắt đầu chuyến hành trình về kinh thành.

Thu Sương và Đông Tuyết vẫn lẽo đẽo hầu hạ bên cạnh A Xuân.

Thẩm Duy Trinh tiễn đưa phái đoàn tận cổng thành. Vì quá đỗi lưu luyến, tẩn mẩn đưa tiễn thêm mười dặm đường nữa.

Khung cảnh trời cao đất rộng thênh thang, vầng thái dương tỏa nắng rạng rỡ, đoàn xe ngựa cùng nhóm hộ vệ dần dần khuất bóng nơi cuối chân trời, Thẩm Duy Trinh mới chịu đầu ngựa trở . Nào ngờ lúc , tình cờ bắt gặp Lý Trung Ngọc đang phi ngựa tới.

Lần hợp sức tiễu trừ phản tặc Lý Chí Đồng đây, Thẩm Duy Trinh báo cáo công lao cứu của Lý Trung Ngọc lên . Giờ đây dẫu còn cái mác con nuôi của vị quan lớn che chở nhưng với bản tính lương thiện t.ử tế, Lý Trung Ngọc vẫn giữ việc trong Hiệu Thuận quân. Hơn nữa nhờ chiến công dũng cảm cứu thoát nhà Tri châu, còn ban thưởng thêm công trạng.

Lý Trung Ngọc giục ngựa đuổi kịp Thẩm Duy Trinh cao giọng : "Ta ngài ý định cầu hôn A Xuân."

Thẩm Duy Trinh cực kỳ chướng tai gai mắt khi gọi tên A Xuân mật như .

"Là chuẩn thành , ngày đại hỉ cũng ấn định xong xuôi ." Thẩm Duy Trinh lạnh nhạt đáp trả: “Do chính thánh thượng phái chọn lựa ngày lành tháng . Đến lúc đó nhất định sẽ gửi thiệp mời đến tận tay Lý ."

Lý Trung Ngọc nhún vai: "Được thôi."

Đi thêm một đoạn, bất chợt lên tiếng: "Mấy cái lời hứa hẹn chỉ phúc vi hôn năm xưa suy cho cùng cũng chỉ là câu đùa bỡn lúc dư tửu hậu, tuyệt đối tính toán gì. Thẩm đại nhân ngàn vạn đừng canh cánh trong lòng, càng đừng vì chút chuyện vặt vãnh mà giận cá c.h.é.m thớt lên đầu A Xuân."

Thẩm Duy Trinh sầm mặt bất duyệt.

Thế nào gọi là giận cá c.h.é.m thớt lên đầu A Xuân? Lẽ nào trong mắt , là loại hẹp hòi như ?

Ta chỉ trút giận lên đầu ngươi thì .

Trong chuyện A Xuân lầm gì cơ chứ? Liên quan quái gì đến nàng ?

"Tóm là..." Lý Trung Ngọc tiếp: “Đến lúc đó nhất định sẽ tới uống ly rượu mừng."

Nói đoạn quất roi thúc ngựa phóng vút .

Thẩm Duy Trinh chẳng buồn bận tâm xem Lý Trung Ngọc vác mặt tới ăn cỗ .

Trái tim lúc chỉ đau đáu ngóng trông bóng hình A Xuân trở về.

Đó mới là việc trọng đại nhất chiếm ngự tâm trí lúc .

Một tháng ròng rã trôi qua, Thẩm Duy Trinh mới nhận lá thư báo bình an gửi hỏa tốc từ kinh thành, thông báo cập bến an , trong nhà vạn sự lành. Chuyện thánh thượng tứ hôn cũng thưa chuyện với lão tổ tông, ngài vô cùng vui mừng và tự hào.

Hắn nâng niu lật mở phong thư của A Xuân. Vừa xé lớp vỏ bọc bên ngoài, một làn hương hoa thoang thoảng xộc thẳng mũi. Lấy xem, bên trong phong thư kẹp lẫn vài cánh hoa lạp mai phơi khô ép mỏng.

A Xuân kín cả mười mấy mặt giấy tíu tít kể lể hoa lạp mai năm nay nở sớm bao. Dù những bông hoa nở tít bên ngoài Tàng Xuân Ổ nhưng nàng vẫn cực kỳ yêu thích. Cảnh vật trong Tàng Xuân Ổ vẫn nguyên vẹn như thuở nào, ở Nhân Thọ đường cũng . Hà Lộ vui mừng khôn xiết khi thấy nàng trở về còn tự tay may cho nàng mấy đôi giày tất vô cùng tinh xảo.

Thẩm Duy Trinh lướt qua một lượt, nhấp một ngụm nóng tỉ mẩn thưởng thức từng câu chữ thêm nữa. Đọc xong liền trải giấy mài mực đặt bút hồi âm cho A Xuân.

"Nếu thực sự đem gốc lạp mai mà Chương Hồng Phu tặng về Nam Ngô Châu vun trồng cũng chẳng là việc gì to tát. Muội cứ việc nhận lấy tâm ý của , phần việc còn hãy để ca ca lo liệu..."

Bức thư gửi .

Bặt vô âm tín, hề hồi âm.

Chờ đợi mỏi mòn nửa tháng, nửa tháng nữa trôi qua, một tháng tròn chẵn bay vèo, bức thư vẫn lặn mất tăm .

Kinh thành lúc chắc hẳn tuyết rơi trắng xóa. Tiết trời rục rịch chuyển sang năm mới. Nam Ngô Châu thời tiết cũng dần chớm lạnh nhưng đến nỗi mặc y phục quá mức dày cộm, cùng lắm chỉ cần khoác thêm một chiếc áo kép mỏng tang. Vận động một lúc là đổ mồ hôi.

Xuân Vũ bê lên bát cháo mùng tám tháng chạp nóng hổi. Thẩm Duy Trinh nhấm nháp vài miếng tỏng đây là khẩu vị ưa thích của A Xuân. Vừa nghĩ đến bóng hình nhỏ bé vẫn kịp về, buông tiếng thở dài thườn thượt, phần cháo còn dư cũng chẳng buồn động đũa.

Hắn định sai dò la ngóng xem rốt cuộc sự tình , lẽ nào thư từ thất lạc giữa đường?

Hiện tại phương Bắc tuyết rơi ngập trời, cái rét cắt da cắt thịt, chắc mẩm A Xuân thể nào đuổi kịp về đây ăn Tết.

Thôi thì cũng đành.

Thẩm Duy Trinh tự an ủi lòng , kinh thành phồn hoa đô hội, nếu nàng đó ăn Tết cũng .

Trời chập choạng tối.

Thẩm Duy Trinh đang vùi đầu giải quyết công văn trong thư phòng chợt thấy tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên. Hắn khẽ chau mày cất giọng hỏi: "Có chuyện gì ?"

Bên ngoài tĩnh lặng như tờ, một âm thanh đáp trả.

Hạ nhân trong phủ từng kẻ nào dám hành xử vô phép tắc như .

Trừ phi là... nàng.

Cảm giác kỳ lạ khiến trái tim Thẩm Duy Trinh bất giác rung động liên hồi. Hắn nén nổi sự kích động, rảo bước tới nhanh tay mở toang cánh cửa gỗ.

Là Diệp Thanh.

Diệp Thanh ho khan hai tiếng sù sụ mới chắp tay bẩm báo: "Uông đại nhân sai thuộc hạ mang tới hồ sơ vụ án ngài yêu cầu. Hiện xếp sẵn ở căn phòng phía , ngài thuộc hạ khiêng đây ?"

"Được.” Thẩm Duy Trinh khẽ gật đầu. Thấy hai gò má ửng đỏ khác thường, nhớ tới tràng ho khan ban nãy, bèn ân cần căn dặn: "Ngươi khoan vội vội, hãy sang chỗ Trần đại phu khám bệnh bốc t.h.u.ố.c , cứ bảo là sai ngươi ."

Vết thương do kiếm đ.â.m của Diệp Thanh để di chứng khá nặng nề lên lục phủ ngũ tạng, hễ trời trở rét là ho rũ rượi.

Diệp Thanh vô cùng cảm kích đa tạ ân điển lui xuống.

Thẩm Duy Trinh thở dài bật vì sự hụt hẫng của bản lúc .

Đang mộng giữa ban ngày ? Bão tuyết mịt mù rét mướt cắt da cắt thịt thế , A Xuân cách nào mà từ kinh thành xa xôi vạn dặm về tận đây chứ?

Ánh trăng rằm thanh tịnh dát ánh bàng bạc xuống sân rợp bóng cây xanh.

Thẩm Duy Trinh lùi một bước, tay định khép cánh cửa . Bất thình lình một bàn tay thon thả từ bên ngoài thò mạnh mẽ giữ chặt lấy mép cửa: "Đợi một chút nào."

Thẩm Duy Trinh sững sờ chôn chân tại chỗ.

Khi vô thức nới lỏng tay , bên ngoài dễ dàng đẩy bật cánh cửa. Ánh trăng sáng vằng vặc ùa soi tỏ khắp nội thất. A Xuân bận bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng tuyết tinh khôi khoác áo choàng đỏ rực màu hoa hải đường. Đôi gò má nàng đỏ ửng vì lạnh, trong vòng tay ôm khư khư chậu lạp mai nho nhỏ. Nàng ngẩng khuôn mặt rạng rỡ lên , nở nụ tươi tắn.

"Mới hai tháng gặp ca ca sốt sắng đến thế ?"

 

Loading...