Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 59: Ngoại truyện 8: Trăm năm hòa hợp: Nhị bái cao đường
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:16:29
Lượt xem: 81
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay đêm A Xuân đặt chân đến kinh thành, lão tổ tông mỉm lấy bức thư nhà bảo là do Thẩm Duy Trinh gửi tới.
Thư gửi bằng dịch trạm của triều đình nên tốc độ nhanh hơn hẳn đoàn xe ngựa rề rà của A Xuân. Tính nhẩm thời gian, chắc hẳn ngay khi bọn A Xuân rời khỏi Nam Ngô Châu phong thư đầu tiên của Thẩm Duy Trinh phái cưỡi ngựa hỏa tốc gửi .
Sau đó thêm bức thư thứ hai, thứ ba nối gót theo .
A Xuân bóc phong thư đầu tiên xem.
"Thấy thư như thấy mặt: Chia tay đầy một năm mà núi sông cách trở, mỗi ngước mây phương Bắc trong lòng khỏi thổn thức nỗi nhớ quê hương về. Gần đây mới nhận thư nhà, học hành ngừng nghỉ, chăm chỉ cần mẫn tròn bổn phận, vi vô cùng an ủi. Cày cấy cốt ở sự chăm chỉ, thu hoạch cốt ở lòng kiên trì. Ở chốn thư viện chốn quan trường nên khiêm tốn học hỏi bạn bè và đồng liêu, tuyệt đối kiêu ngạo lười biếng. Tứ thể chất yếu ớt suy nghĩ nhiều, răn dạy luôn cẩn trọng; Thất tính tình bướng bỉnh đốc thúc nghiêm ngặt..."
Căng mắt từng chữ một một cách chật vật, A Xuân buồn ngủ ríu cả mắt. Nàng loáng thoáng nhận điều gì đó sai sai bèn gấp nếp thư , cho kỹ phong bì... Nhầm nhọt sang trồng trọt , đây rõ ràng là bức thư gửi cho Thẩm Kế Xương mà!
A Xuân thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng ngàn cân.
Nàng bảo mà, Thẩm Duy Trinh thừa cái trình độ chữ nghĩa lẹt đẹt của nàng , rảnh rỗi mà mấy lời văn hoa bóng bẩy sến súa như chứ.
A Xuân cất bức thư , vẫy tay gọi nha nhờ đem sang cho Thẩm Kế Xương. Còn nàng thì háo hức bóc tiếp phong thư thứ hai.
"A Xuân mến: Thấy thư mong vui vẻ. Bức thư chắc chắn sẽ đến nơi sớm hơn , hôm nay là ngày đầu tiên về đến nhà, dọc đường vất vả lắm ? Trước bên cạnh Xuân Vũ một đồ nhỏ tuổi tên là Tố Liên. Nếu thèm ăn món gì cứ sai chạy qua Nhân Thọ đường gọi đích danh con bé đó nấu là . Ngày đầu tiên đừng để cơ thể quá sức. Sau khi thỉnh an lão tổ tông xong xuôi, cứ ngoan ngoãn về phòng nghỉ dưỡng sức . Tuyệt đối bận tâm đến chuyện báo cáo với lão tổ tông, bàn bạc kỹ lưỡng với mẫu từ . Việc cần là ăn no ngủ kỹ, ngủ thật say..."
, thế mới chuẩn là phong cách của chứ.
A Xuân hí hửng xong bức thư. Lúc Hà Lộ dẫn theo một toán nha bưng bê lỉnh kỉnh đồ đạc bước .
Trong Tàng Xuân Ổ chẳng còn ai khác, Thu Sương và Đông Tuyết chạm mặt Hà Lộ vui mừng nắm tay trò chuyện, kích động đến mức chẳng thế nào cho .
Hà Lộ tấm tắc khen ngợi A Xuân: "Sắc mặt của cô nương dạo rạng rỡ hẳn lên đấy!"
A Xuân đưa tay sờ khuôn mặt ngượng ngùng đáp: "Chắc do suốt dọc đường ăn món ngon nên mới đẫy đà một chút."
Hà Lộ hì hì bồi thêm: "Đâu chỉ , ánh mắt cô nương sáng ngời ngời, thư thái hơn nhiều lắm. Xem phong thủy ở Nam Ngô Châu vô cùng hợp với cô nương. Đi một chuyến về càng toát vẻ ung dung tự tại hiếm thấy."
Nàng nán lôi thôi lâu la, chỉ dỡ đồ đạc xuống vội vã cáo lui, bảo là do Thẩm Duy Trinh cẩn thận căn dặn trong thư từ .
Trong một năm nay Thẩm Duy Trinh mặt ở kinh thành nhưng Hà Lộ vẫn luôn lệnh quán xuyến việc. Quý nữ kinh thành bây giờ chuộng loại son phấn nào, thích cài bộ trâm trang sức , ưa chuộng may kiểu y phục gì đôi hài thêu hoa văn nào, Hà Lộ đều lấy đo của A Xuân tự tay may vá cắt gọt. Tất cả chỉ để chờ ngày A Xuân về đồ mới tinh tươm mặc ngoài dự tiệc khách.
Thu Sương tiễn Hà Lộ tận cổng Tàng Xuân Ổ. Hà Lộ níu lấy tay áo nàng cực kỳ lanh lợi dò hỏi: "Có sắp đổi cách xưng hô với cô nương ?"
" .” Thu Sương gật đầu cái rụp, đảo mắt quanh quất kề tai Hà Lộ thì thầm: “Ngày mai phu nhân sẽ đích bẩm báo chuyện với lão tổ tông."
Hà Lộ mừng rỡ mặt: "Trời ơi! Thế thì còn gì bằng nữa!"
A Xuân bản tính hiền lành nhân hậu, đối xử với đám tỳ nữ trong Tàng Xuân Ổ chẳng khác nào tỷ ruột rà. Thử hỏi ai tận tâm hầu hạ một vị chủ t.ử bụng đến như cơ chứ?
Hai cùng lớn lên ríu rít chia sẻ tin vui, nắm tay hàn huyên tâm sự một hồi lâu mới bịn rịn lời tạm biệt.
Thẩm Lâm Anh cũng nhấp nhổm chạy sang thăm A Xuân nhưng thừa hiểu dọc đường xóc nảy A Xuân và Thẩm Tương Mân ắt hẳn mệt lử nên đành c.ắ.n răng nhịn suốt một đêm. Sáng sớm hôm nàng hớt hải chạy sang, ở Tàng Xuân Ổ bẩm báo rằng A Xuân tháp tùng Lý phu nhân sang Mục Hòa đường thỉnh an lão tổ tông .
Thẩm Lâm Anh định gót đuổi theo thì Thẩm Tương Mân kéo giật : "Muội khoan hẵng , bọn họ đang chuyện hệ trọng cần bàn bạc. Muội nhảy lúc e là tiện ."
Thẩm Lâm Anh vốn tinh ý bèn vặn hỏi: "Có hôn sự của Tĩnh Huy nhà mối nào ?"
Nghĩ tới phản ứng sắp tới của tỷ , Thẩm Tương Mân cố nhịn gật đầu nghiêm túc: "Chuẩn cần chỉnh."
Thẩm Lâm Anh gặng hỏi: "Gả cho nhà nào thế?"
Thẩm Tương Mân trân trân tỷ tỷ, rốt cục nhịn nữa phì một cái: "Nhà chúng ."
"Cái... gì... cơ...?!!!"
Tại Mục Hòa đường, Lý phu nhân dặn dò chuẩn từ , mang theo vài loại thanh hỏa tĩnh tâm, buổi trưa còn hầm thêm canh an thần.
Lại chuẩn sẵn cả nhân sâm đan để đề phòng bất trắc.
Thấy Lý phu nhân dẫn A Xuân đến thỉnh an, lão tổ tông trong lòng lờ mờ đoán tám chín phần là vì chuyện chung đại sự của A Xuân nên bà vô cùng từ ái.
Trong đám con cháu, lão tổ tông yêu thương nhất thiên vị nhất đương nhiên là Thẩm Duy Trinh. Còn với đám con gái, bà vốn cưng chiều Tông Thục nhất vì con bé tính nết điềm đạm vững vàng. Từ lúc Tông Thục xuất giá bà sống quanh quẩn trong nỗi hiu quạnh tuổi già nên càng khoái ở gần đám cháu gái.
Có lẽ do thấu hiểu xuất chìm nổi của A Xuân nên lão tổ tông càng thương xót kẻ yếu thế, bất giác dành cho nàng nhiều sự quan tâm sủng ái hơn.
Hiện giờ hôn sự của Thẩm Lâm Anh định hình hòm hòm , tính tình của Thẩm Tương Mân cũng ngày càng mài giũa đằm thắm hơn, phu nhân đang nhắm sẵn vài đám môn đăng hộ đối chờ con bé xem mắt. Còn A Xuân thì chớp mắt cái cũng sắp xong xuôi đấy .
Lão tổ tông tuy mừng thầm trong bụng nhưng sâu thẳm vẫn khỏi gợn lên chút xót xa.
Những cô nương xinh tươi mơn mởn như nụ hoa chớm nở, một khi gả hết, chốn khuê phòng ắt hẳn sẽ vắng vẻ lạnh lẽo lắm.
Nhất là A Xuân, con bé tính tình nhu mì, thật thà chất phác, ai bảo gì cũng ngoan ngoãn lời. Giờ mẫu nàng còn nữa bỏ đứa trẻ đáng thương trơ trọi một . Lão tổ tông sớm hạ quyết tâm trong bụng nhất định đích kén chọn cho nàng một vị hôn phu thật ý.
Tính cách của nàng vốn , tuyệt đối thể để nàng rơi tay một tên phu quân hà khắc bới lông tìm vết .
Nào ngờ câu đầu tiên Lý phu nhân thốt là về hôn sự của Thẩm Duy Trinh.
"Duy Trinh rèn luyện ở Nam Ngô Châu trọn một năm, nhờ công cai trị nên thánh thượng ngợi khen." Lý phu nhân nhỏ nhẹ mở lời: “Con thấy nó tuổi tác cũng lớn , đáng lý lập gia thất từ lâu."
Lão tổ tông gật gù tán thành: "Lần con lặn lội đến tận Nam Ngô Châu thăm nó, đả động gì đến chuyện ? Nó chịu nới miệng ?"
Lý phu nhân ôn tồn đáp: "Chịu nới miệng ạ. Nó bảo sẵn lòng thành ."
Lão tổ tông mừng rỡ mặt: "Tốt quá . Đã ngắm tiểu thư nhà nào ? Gia thế cao thấp thành vấn đề, cốt yếu là tính nết hiền thục, phẩm hạnh đoan chính, tài mạo vẹn là ."
A Xuân - tính nết thì hiền thục, phẩm hạnh thì đoan chính nhưng tài mạo thì dốt đặc cán mai - vội vã khắc sâu lời dặn dò của Thẩm Duy Trinh não, giương đôi mắt nai tơ chăm chú lão tổ tông.
"Chính vì việc mà con mới đ.á.n.h động đến đây.” Lý phu nhân tiếp: “Có một tin và một tin , lão tổ tông cái nào ?"
Lão tổ tông giục giã: "Mau mau toạc móng heo , đừng úp mở nữa!"
Lý phu nhân thuật : "Dạo Duy Trinh manh nha ý định điều tra tệ nạn tham ô nhũng nhiễu ở Nam Ngô Châu, xém chút nữa thì kẻ gian hãm hại mất mạng."
Lão tổ tông kinh hãi vuốt n.g.ự.c thon thót: "Cái gì cơ?"
"Người đừng hốt hoảng.” Lý phu nhân vội vã an ủi: “Cũng may là nhờ một vị cô nương xả cứu mạng, Duy Trinh giờ bình phục . Vì sợ nhọc lòng lo lắng e bề thư từ lách rành rọt nên con mới lén giấu nhẹm chuyện . Mãi tới bây giờ con mới dám bẩm báo tường tận."
Lão tổ tông gặng hỏi: "Đây là tin tin ?"
"Tai qua nạn khỏi hiển nhiên là tin ạ." Lý phu nhân tiếp lời: “Bây giờ con xin phép báo tin đây. Thánh thượng chuyện , lập tức ban chỉ tứ hôn ép Duy Trinh thành với nữ t.ử liều mạng cứu nó."
Lão tổ tông biến sắc sượng trân: "Ơn cứu mạng gì chuyện lấy báo đáp chứ? Nữ t.ử ... và Duy Trinh, cả hai đứa nó đều thuận tình ?"
Chẳng dám buông lời mạo phạm hoàng ân chỉ hôn lung tung, bà nhíu mày nhăn trán tiếp tục vặn vẹo: "Nữ t.ử đó phẩm hạnh ? Đã dám hi sinh cả tính mạng để cứu chắc phẩm chất cũng đến nỗi tệ. Chẳng qua là rõ xuất lai lịch..."
Lý phu nhân chậm rãi dậy, khoan t.h.a.i bước tới cạnh A Xuân, dịu dàng đặt tay lên bờ vai nàng.
"Con đang định báo nốt tin đây ạ." Lý phu nhân cất giọng êm ái: “Vị cô nương xả cứu mạng Duy Trinh đích thánh thượng tứ hôn đó ai xa lạ mà chính là Tĩnh Huy tài mạo song , phẩm hạnh đoan chính của nhà đây ạ."
Lời tuôn khỏi miệng, lão tổ tông sững sờ nghẹn họng suốt một chốc lâu.
A Xuân lật đật lên cung kính cúi chào lão tổ tông cất giọng vô cùng ngoan ngoãn lanh lợi: "Lão tổ tông."
Lão tổ tông bàng hoàng hít sâu một ngụm khí lạnh. Đám ma ma nha xung quanh cuống cuồng bu kẻ thì dâng , thì vuốt n.g.ự.c tấp nập. Lý phu nhân vội vàng cầm viên nhân sâm đan nhét lưỡi lão tổ tông nhưng bà chịu ngậm, chỉ hoảng hốt thốt lên: "Ông trời ơi!"
Trái ngang đây là cặp kế cơ mà!!!
Lý phu nhân bưng chén ôn tồn khuyên nhủ: "Tĩnh Huy vốn dĩ là di phúc tử, ngay từ đầu thấu rõ cội nguồn mà. Trước lúc rời kinh thành con cũng từng bẩm báo với đúng ? Vân Nga gia phả thực chất là biểu họ hàng xa của nhà . Huống hồ ngày xưa nàng cũng từng dang tay cứu mạng Sĩ Nho. Nay Tĩnh Huy liều cứu sống Duy Trinh. Cộng thêm cả thánh chỉ tứ hôn của thánh thượng, đây đích thị là cặp kim đồng ngọc nữ, giai ngẫu thiên thành. Chuyện vui viên mãn châu liên bích hợp thế , đáng lý mẫu vui mừng mới ."
Lão tổ tông húp một ngụm nóng chật vật hồi lâu mới vuốt xuôi cơn nghẹn tức. Bà chằm chằm A Xuân vẫy vẫy tay.
A Xuân lập tức bước tới quỳ thụp xuống bên đầu gối bà. Đặt tay lên chân lão tổ tông nàng ngước đôi mắt lên : "Lão tổ tông."
Lão tổ tông run rẩy vuốt ve đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng: "Đứa nhỏ ngốc nghếch , ngoan lắm. Nói thật cho , con cam tâm tình nguyện thành với Duy Trinh ?"
A Xuân rành rọt gật đầu.
"Con tình nguyện ạ.” nàng : “Con kết bái phu thê với ca ca, ca ca cũng thành với con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-59-ngoai-truyen-8-tram-nam-hoa-hop-nhi-bai-cao-duong.html.]
Lão tổ tông xoáy đôi mắt trong veo của nàng, còn gì mà tỏ tường nữa? Từ hồi con bé mới chập chững bước cửa phủ, Thẩm Duy Trinh khăng khăng từ chối lời mai mối kén vợ. Thảo nào, thảo nào. Hồi lâu lão tổ tông mới buông tiếng thở dài thườn thượt vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay nàng.
"Nếu hai đứa tâm đầu ý hợp cũng chẳng xen gì nữa.” lão tổ tông hạ giọng: “Chỉ là nếu cứ thế ... chắc chắn sẽ hứng chịu ít lời đàm tiếu thị phi, con gánh vác nổi miệng lưỡi thế gian ?"
A Xuân điềm nhiên đáp: "Thiên hạ đàm tiếu về con là do họ lắm điều nhiều chuyện, lầm thuộc về họ. Việc con ở bên cạnh ca ca là do con tình nguyện, cớ con vì lầm của kẻ khác mà lỡ mất đại sự của chứ?"
Lão tổ tông bấy giờ mới nở nụ hiếm hoi.
"Thôi bỏ .” bà thủ thỉ: “Đến tận bây giờ Duy Trinh vẫn phòng bóng chiếc. Từ hồi năm ngoái sinh nghi cái tính bướng bỉnh chịu nghị của nó là do trong mộng. Giờ thì thứ sáng tỏ... Con là một cô nương , còn Duy Trinh do một tay nuôi nấng khôn lớn... Chao ôi!"
Bao nhiêu lời nghẹn ứ trong cổ họng cuối cùng đọng trong một tiếng thở não nề.
Lão tổ tông thừa hiểu cái tính tình ương ngạnh của Thẩm Duy Trinh y hệt như cha nó. Hễ nhắm mắt đưa chân thì mười con trâu cũng lôi chẳng .
Chính vì lẽ đó, dạo Thẩm Duy Trinh một mực từ chối xem mắt lão tổ tông cũng đành nhắm mắt ngơ, chỉ sợ t.h.ả.m kịch của Thẩm Vân Nga tái diễn.
"Con lên .” lão tổ tông ân cần đỡ A Xuân dậy: “Vẫn còn một chuyện răn dạy con đây. Một khi con vợ Duy Trinh thì tuyệt đối phép tùy tiện như lúc còn con gái khuê các nữa. Kể từ nay về khi ngoài khách, ứng xử giao tiếp với khách khứa lễ tiết đều chu ..."
Vừa mới dứt lời răn dạy, một nha mặt cắt còn giọt m.á.u tất tả lao cửa, cuống cuồng bẩm báo: "Lão tổ tông, phu nhân! Lục cô nương và Ngũ cô nương đang chuyện phiếm bỗng dưng lăn ngất xỉu !"
...
"Lâm Anh chuyện giữa hai dọa sợ mất mật, mất tận hai ngày mới hồn. Thấy mà tỷ chực ngất, qua tận bảy ngày mới thú nhận với là vẫn ngỡ đang mơ. Còn đó thì á? Lão tổ tông bèn mời mấy vị ma ma kỳ cựu tới dạy dỗ quy củ cho ." A Xuân ríu rít kể lể: “ lão tổ tông cũng dặn rằng, mặt khác hiển quý bao nhiêu thì lưng cũng chịu tủi nhục bấy nhiêu, suy cho cùng đó cũng chỉ là hai mặt của một vấn đề mà thôi."
Thẩm Duy Trinh đang tỉ mẩn bôi t.h.u.ố.c lên những vết trầy xước rướm m.á.u đôi chân trần của nàng. Nghe ngước đầu lên bắt gặp ánh mắt lấp lánh của A Xuân.
"Muội bảo với lão tổ tông là hiểu thấu chuyện. Kể từ ngày đầu tiên bỡ ngỡ bước chân phủ tỏng là rèn giũa quy củ , nhưng quy củ thì chẳng thể nên chuyện." A Xuân dõng dạc : “Vì chung sống hạnh phúc bên ca ca cam tâm tình nguyện học thuộc mớ quy củ đó."
Thẩm Duy Trinh xót xa : "Chỉ cần ở bên cạnh , trong viện của chúng chẳng cần gò ép bản bất cứ khuôn khổ nào hết... Có đau lắm ?"
A Xuân một một cưỡi ngựa phóng về.
Lúc nàng nhận phong thư thứ hai của Thẩm Duy Trinh thấy bảo nàng cứ ôm chậu lạp mai về đây. Chẳng bao lâu nàng ngóng phong thanh tin tức sắp bão tuyết. Mỗi khi gần đến năm mới mà bão tuyết đổ ập xuống là đường sá tắc nghẽn vô phương cứu vãn.
Đến lúc đó kiểu gì nàng cũng kẹt ăn Tết kinh thành.
Vừa đám Tân Di thu gom kha khá d.ư.ợ.c liệu quý hiếm định khởi hành về Nam Ngô Châu. A Xuân liền ngay trong đêm chạy tới thỉnh thị ý kiến của Lý phu nhân và lão tổ tông, về Nam Ngô Châu đón Tết cùng Thẩm Duy Trinh.
Đặt vị trí của , A Xuân đành lòng để lủi thủi cô đơn đón Tết một ở Nam Ngô Châu lạnh lẽo.
Cũng giống như bây giờ , dẫu lão tổ tông, phu nhân, các tỷ và cả Thu Sương vây quanh, A Xuân ăn Tết kinh thành vẫn cảm thấy lẻ loi hiu quạnh tột cùng.
Hai vị trưởng bối tuy lòng đầy lưu luyến nhưng cuối cùng cũng bấm bụng thả A Xuân . Họ tức tốc chuẩn xe ngựa, lựa chọn những tên thị vệ cường tráng nhất theo bảo vệ. Chuyến A Xuân tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc lớn bé mang về cho Thẩm Duy Trinh.
"Lúc chỉ còn cách nhà trăm dặm, thấy sắc trời tối mịt mà tiến độ xe ngựa rùa bò chậm chạp. Muội tỏng kiểu gì cũng kịp về khi đóng cổng thành bèn leo lên lưng Tiểu Hồng Táo, ôm khư khư chậu hoa chạy thục mạng về ." A Xuân hì hì: “Huynh xem thật là đỏ như son, cuối cùng vẫn đuổi kịp về nhà nè."
Nàng kể bằng giọng điệu nhẹ bẫng tựa lông hồng nhưng ánh mắt Thẩm Duy Trinh ghim chặt những nỗi gian truân vất vả mà nàng cố tình giấu giếm.
Thẩm Duy Trinh xót xa thốt lên: "Chân trầy xước hết cả đây ."
Nào chỉ đôi chân, ngay cả m.ô.n.g cũng thê t.h.ả.m chẳng kém. Cưỡi ngựa xóc nảy dữ dội, Tiểu Hồng Táo phi nước đại như bay. Trong tình cảnh đó bắp đùi của A Xuân cọ xát đến sưng tấy, nhiều chỗ còn rịn cả m.á.u tươi.
"Tiểu Hồng Táo còn mệt nhọc hơn nhiều." A Xuân xua tay: “Lúc về đến nơi mới phát hiện ca ca tự tay dựng cho nó cái chuồng mới tinh tươm , nó vẻ khoái chí lắm."
Thẩm Duy Trinh cúi sát đặt một nụ hôn khẽ khàng lên miệng vết thương rỉ m.á.u của nàng.
"Ta tài đức gì.” thì thầm: “Mà vinh hạnh lấy A Xuân vợ cơ chứ."
A Xuân ngượng ngùng đỏ mặt: "Đây là đầu tiên thấy khiêm nhường đến đấy."
Thẩm Duy Trinh lùi vòng tay siết chặt lấy nàng.
A Xuân ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cằm tựa sát vai .
Nàng luống cuống tay chân chẳng hiểu mô tê gì tự dưng Thẩm Duy Trinh đòi ôm ấp vuốt ve.
Hai chân nàng vẫn còn trần trụi. Tuy thời tiết ở Nam Ngô Châu đến nỗi buốt giá nhưng lúc gió lùa vẫn thấy lạnh róc xương.
Thẩm Duy Trinh hạ giọng thì thào: "Sau từ từ chỉ dạy cho ca ca nhé, ?"
"Việc còn khó nhằn hơn cả chuyện bắt tụng thuộc lòng Tứ thư Ngũ kinh nữa." A Xuân méo mặt khổ não: “Liệu cả đời ca ca học cách khiêm tốn thật sự đây?"
"Thì cứ dạy dỗ cả đời là .” Thẩm Duy Trinh đáp: “Tuyệt đối xao nhãng dù chỉ một ngày."
A Xuân ôm chầm lấy : "Vâng!"
Dịp cận Tết, tiểu di mẫu và di phụ cuối cùng cũng lề mề tới nơi.
Nhờ Thẩm Duy Trinh huấn luyện kỹ càng từ , A Xuân đành chai mặt dối trót lọt vụ "mật rắn".
Vương Uy tin sái cổ ngay tắp lự: "Trời ơi, đây đúng là mối nhân duyên do trời cao an bài mà!"
Riêng tiểu di mẫu đưa mắt nghi ngờ chằm chằm Thẩm Duy Trinh. Sau bảy ngày trăn trở suy nghĩ nát óc, bà hích cùi chỏ mạn sườn Vương Uy: "Này ông, ông xem khi nào Thẩm đại nhân đang lừa gạt ông ? Hồi đó ông đập c.h.ế.t con rắn xong chẳng nuốt ngay bụng ? Cái thứ mật rắn nào mà chẳng giống y xì đúc, là do hai mua của ông? nghi ngờ Thẩm đại nhân cố tình vẽ vời chiêu trò để lôi kéo với nhà thôi."
Vương Uy ngẩn tò te vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Phu nhân quả là minh thần võ! Để lập tức mang năm mươi lạng bạc trả cho Thẩm đại nhân..."
Vừa dứt lời tiểu di mẫu túm rịt : "Á á á! Trả cho ngài cái khỉ gì? Tiền rơi túi thì cứ nhét kỹ ... Chuyện gọi là cướp phú tế bần đấy. Rút ruột đứa cháu rể giàu nứt đố đổ vách để cứu trợ cho cái nhà nghèo kiết xác của !"
Vương Uy vợ bằng ánh mắt sùng bái tột độ: "Phu nhân quả là uyên bác thông tuệ. Nào nào, phu nhân mau ngả lưng xuống , để bưng chậu nước rửa chân hầu hạ phu nhân."
Thời gian thoi đưa, hoa sơn hai nở tàn.
Ngày thành hôn của A Xuân và Thẩm Duy Trinh cuối cùng cũng gần kề.
Trên hôn thư, tên dùng là "Thẩm Xuân" và "Thẩm Duy Trinh". Dẫu mang chung một họ nhưng gốc gác một ở tít Nam Ngô Châu, kẻ chốn kinh thành xa xôi thành thử cũng chẳng mảy may phạm cái luật lệ " cùng họ kết hôn" thời xưa. Hơn nữa thánh chỉ tứ hôn của thánh thượng mộc bảo chứng. Thêm đó suốt hai năm ròng rã bôn ba, A Xuân còn cải trang thành nam giới nữa mà đường hoàng lấy phận nữ nhi để hành sự. Bất luận là cứu tế nghèo giám sát thi công công trình, lặn lội dò la ý dân nàng đều đích lăn xả lụng cật lực.
Đặc biệt trong trận dịch bệnh kinh hoàng, A Xuân kề vai sát cánh cùng nhà họ Tân ngược xuôi cứu . Thẩm Duy Trinh phụ trách khua môi múa mép kêu gọi quyên góp bạc tiền còn A Xuân và Tân Di, Tân Văn Vô thì rong ruổi khắp chốn thu gom d.ư.ợ.c liệu, đích hành y cứu .
Thế nên, ngay trong ngày đại hỉ của A Xuân và Thẩm Duy Trinh ở Nam Ngô Châu hàng tá bá tánh từng chịu ơn cứu mạng tự động may tấm "chăn bách gia" sặc sỡ màu sắc đem đến tận phủ cung chúc.
Lý phu nhân, Thẩm Tương Mân và cả Thẩm Lâm Anh cũng quản ngại đường xá xa xôi tới dự tiệc vui.
Hỉ phục may thêu tỉ mỉ ròng rã suốt một năm trời, mũi kim đường chỉ đều vô cùng tinh xảo tuyệt mỹ.
Mọi thủ tục đều nhất nhất tuân theo phong tục cưới hỏi bản địa của Nam Ngô Châu. Cờ quạt chiêng trống vang lừng rộn rã, Thẩm Duy Trinh ngập tràn hỉ khí nhưng vẫn quên sai tỳ nữ mang đồ ăn thức uống tới cho A Xuân lót .
"Nếu nàng đói thì cứ cho nàng ăn. Trong ngày đại hỉ, tuyệt đối để phu nhân của đói. Cởi hỉ phục để y phục khác thì bất tiện lắm, ngươi cứ tìm Minh Nhi lấy cái thùng cung vệ sinh mới mang ." Thẩm Duy Trinh cẩn thận dặn dò: “Nếu nàng mệt mỏi rã rời, phiền ngươi nhắc nàng cố gắng chịu đựng thêm một chút xíu nữa thôi. Đợi khi giao bái uống rượu hợp cẩn xong xuôi sẽ cho bất cứ khách khứa nào tới phiền nữa để nàng tự do cởi y phục nghỉ ngơi cho thoải mái."
Tỳ nữ tuân lệnh, chạy một mạch tân phòng.
A Xuân đang gặm nhấm ngon lành - đồ ăn do chính Lý phu nhân sai lén lút mang .
Ai cũng bảo thành là vất vả đói mệt. Thế nhưng A Xuân chỉ thấy mệt mỏi chứ chẳng hề đói. Quanh quẩn , hết Lý phu nhân, Thẩm Duy Trinh tới Thẩm Lâm Anh và Thẩm Tương Mân mang cho nàng hai đĩa bánh ngọt lót .
Đến khi Thẩm Duy Trinh trở về phòng, A Xuân chén no nê đến mức qua để tiêu thực.
Thẩm Duy Trinh phì .
A Xuân tinh mắt vô tình liếc thấy vật phẩm tay ngập ngừng hỏi: "Huynh mang cái gì thế? Hiện giờ no căng rốn chẳng nhét thêm thứ gì nữa . Có điều... nếu thật sự ngon thì cũng ráng thử một miếng xem ."
Thẩm Duy Trinh dịu dàng: "Không là đồ ăn ."
Hắn thận trọng đặt một chiếc hộp gỗ nặng trịch lên bàn, từ từ mở nắp .
A Xuân ló đầu ngó nghiêng, đập mắt nàng là một xấp thư giấy vàng ố giòn rụm, dày cộp.
"Hồi âm cho con trai Duy Trinh khải"
"Hửm?" A Xuân tò mò tròn mắt: “Đây là thư cha cho ?"
Thẩm Duy Trinh cẩn thận mở từng bức thư , mỉm mãn nguyện.
"Là tơ hồng đích phụ giăng sẵn cho hai đứa chúng đấy."