Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 6: Không thể loạn: Sớm ngày gả nàng ra ngoài
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:39
Lượt xem: 247
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Xuân hiểu Thẩm Duy Trinh đang cái gì.
Huynh nãy còn trách nàng nên gặp cái vị Chương công t.ử , nhưng thấy nàng định thì chẳng hiểu đổi giọng, đột nhiên bảo trách, mắng nàng nữa. Ngay đó, bắt đầu giảng giải mấy đạo lý như " học lễ thì thể lập ", mà đầu nàng cứ ong ong cả lên.
Thẩm Duy Trinh thấy ánh mắt nàng ngày càng mờ mịt và trống rỗng, liền dừng : "Thấy trong khỏe ?"
A Xuân chỉ tay lên đầu, nhăn nhó: "Chỗ thấy khỏe lắm."
Nàng thở dài tiếp: "Giọng ca ca êm tai, hiểu nhưng vẫn . Khổ nỗi xong thì nhớ rõ, dùng đầu óc để nghĩ, cứ nghĩ mãi nghĩ mãi thì đầu bắt đầu đau."
Những gì Thẩm Sĩ Nho dạy nàng thật sự ít ỏi đến mức ngoài dự liệu của Thẩm Duy Trinh. Thôi . Phụ lúc sinh thời giáo điều trói buộc, nghiêm khắc cả một đời, lẽ vì thế nên mới rộng lượng với nàng. Ông bắt nàng học lễ nghi, cũng chẳng ép Nữ Giới, thế nên hôm nay nàng mới những cử chỉ tự nhiên, nhiệt tình đến .
Thẩm Duy Trinh thêm mấy lời vô bổ khuyên nhủ sách nữa mà chuyển chủ đề: "Màu váy hôm nay của , là đồ mới may ?"
A Xuân tươi, xoay một vòng mặt Thẩm Duy Trinh: "Là xấp vải ca ca tặng đó. Thu Sương chất vải mỏng nhẹ mát mẻ, nếu may mặc ngay thì đến khi lập thu sẽ khó lên nữa. Nàng thức may cho trong hai ngày qua đấy. Nghe xấp vải đắt tiền, cảm ơn ca ca nhọc lòng."
Thẩm Duy Trinh ừ một tiếng. Đột nhiên, cảm thấy chút hổ thẹn. Từ khi nàng phủ, những xấp vải đưa tới đó đều do đích chọn. Hắn chỉ tùy tiện sai Hà Lộ lấy, hoa văn, màu sắc chất liệu đều từng qua, để tâm. Vậy mà A Xuân xem như báu vật, trong lòng đầy vẻ ơn.
Mãi thấy ca ca lên tiếng, A Xuân thấp thỏm: "Có ca ca chê ít sách ?"
"Không .” Thẩm Duy Trinh đáp: “Cá và tay gấu thể cả hai. Bản tính chất phác, như là điều hiếm ."
A Xuân ngượng ngùng: "Cảm ơn ca ca khen chất phác, nhưng dám ăn tay gấu , ăn cá là ."
Thẩm Duy Trinh: "..."
Buổi trưa, đích Xuân Vũ cô nương của Nhân Thọ đường mang một phần cá chép Hoàng Hà hồng xíu tới Tàng Xuân ổ.
Tại tam phòng, Thẩm Tương Mân đang cằn nhằn với mẫu là Mã phu nhân, chê tôm cá nhà bếp chung mua tươi, món canh hải sản đậu phụ đưa tới ban trưa ăn chẳng gì. Vừa tin , nàng sửng sốt: "Đưa tới Tàng Xuân ổ ư? E là đưa nhầm chăng?"
Mã phu nhân bảo: "Đứa ngốc , trong cái phủ ai cũng thể sai, chỉ duy nhất hạ nhân trong viện của đại ca con là bao giờ phạm . Nói chừng là Tĩnh Huy nha đầu ăn, tay nghề Xuân Vũ cô nương nên cầu xin Lão tổ tông. Lão tổ tông với đại ca con, thì mới sai đưa tới."
Đối với bậc trưởng bối, lai lịch của con Thẩm Vân Nga chẳng chuyện gì mới mẻ. Trong lòng Mã phu nhân sáng như gương, chỉ là tiện rõ với con gái ruột mà thôi.
Thẩm Tương Mân lập tức sầm mặt, trong lòng thấy khó chịu.
Thẩm phủ nhân đinh tính là nhiều. Đại phòng chỉ độc một đích trưởng t.ử là Thẩm Duy Trinh. Nhị phòng tam cô nương Thẩm Tông Thục, tứ công t.ử Thẩm Văn Hoán và lục cô nương Thẩm Lâm Anh. Tam phòng thì nhị công t.ử Thẩm Kế Xương, ngũ cô nương Thẩm Tương Mân cùng thất công t.ử Thẩm Nguyên Kiệt tròn sáu tuổi.
Trong nhà vốn ít con gái, Lão tổ tông lớn tuổi, ngày thường thích quây quần bên những cô cháu gái hoạt bát. Khi Thẩm Tĩnh Huy tới, nếu đồ gì ngon vật gì lạ thì đều chia đều cho ba tỷ ; những món trân phẩm do đại ca Thẩm Duy Trinh mang về cũng luôn dành phần cho ba nàng.
Thẩm Tĩnh Huy bước chân phủ, sự cân bằng liền phá vỡ.
Chưa kể đến mớ vải vóc trang sức mà Lão tổ tông ban tặng lúc nàng mới đến. Chỉ chuyện hôm phòng bếp chung may y phục mới, theo lệ thì mỗi tháng mỗi vị cô nương chỉ may hai bộ, mà Lão tổ tông đặc cách cho Thẩm Tĩnh Huy may đến sáu bộ, đó là còn tính lụa khoác vai, váy quây đai lưng kèm.
Yên chi thủy phấn do phủ mua chung đủ mịn màng, các cô nương vốn kén chọn nên đa phần đều tự bỏ tiền túi mua riêng. Sáng nay lúc Thẩm Tương Mân dùng hết yên chi, sai hầu mua mới vô tình dạo gần đây tam tỷ Thẩm Tông Thục mua đồ gì cũng mua thành hai phần, cố ý đưa một phần đến Tàng Xuân ổ. Từ tới nay, Thẩm Tương Mân bao giờ nhận sự quan tâm nhường từ tam tỷ ?
Chỉ riêng mấy chuyện thì thôi cũng đành , bởi Thẩm Tương Mân mẫu yêu thương. Nàng thích nên Mã phu nhân thường xuyên lấy tiền riêng để may y phục mới và sắm thêm trang sức cho con gái.
Mã phu nhân cũng từng an ủi Thẩm Tương Mân, rằng lúc Thẩm Tĩnh Huy phủ mặc đồ vá chằng vá đụp, Lão tổ tông thương xót nàng đến một bộ y phục t.ử tế để ngoài gặp khách cũng nên mới ban thưởng nhiều hơn một chút. Nếu đem so đo, Lão tổ tông chắc chắn vẫn thương đứa cháu gái ruột thịt hơn.
Thẩm Tương Mân vất vả lắm mới suy nghĩ thông suốt , thì nay, đại ca vốn luôn nghiêm túc lạnh lùng trong nhà đột nhiên sai đưa canh cá tới Tàng Xuân ổ. Lại nghĩ đến sự thiên vị của Lão tổ tông và Thẩm Tông Thục... thử hỏi nàng tức giận cho .
"Lần đại ca tặng cho tỷ cây trâm bộ diêu như , còn tinh xảo hơn cả trâm cài lúc con và Lâm Anh lễ cập kê.” Thẩm Tương Mân ấm ức. Từ lúc Thẩm Tĩnh Huy cây trâm hoa sơn đó, nàng tức giận đến mức chẳng bao giờ thèm cài cây trâm vàng sơn mà từng nhận nữa: “Tỷ chẳng qua chỉ là một kẻ đến ăn bám, tại đón phủ? Thà cho con họ chút bạc đuổi ngoài sống cho khuất mắt..."
"Im miệng!" Mã phu nhân quát: “Mấy lời là thứ con thể tùy tiện ?"
Thẩm Tương Mân tự lỡ lời, bèn cúi đầu, tay ngừng vò vò chiếc khăn lụa.
Mã phu nhân thấy con gái chịu ấm ức thì xót xa, ôm nàng lòng vỗ về: "Con gái ngốc, nương trong lòng con buồn bực, nhưng chuyện đón Tĩnh Huy và mẫu nó lên kinh là chủ ý của Lão tổ tông và bá nương con, tuyệt đối bừa nữa. Lão tổ tông thương yêu Tĩnh Huy, đó là phúc phận của nó, nhưng con nhớ kỹ một điều: nó vĩnh viễn thể vượt qua các con . Hiện giờ nó nhận nhiều đồ hơn, cũng chẳng qua là do Lão tổ tông thấy đáng thương mà thôi."
Thẩm Tương Mân buồn bã lầm bầm: "Sao ngay cả đại ca cũng đối xử với tỷ ."
Đến cả nàng còn ăn món canh cá do đích Xuân Vũ hầm cơ mà.
"Chỉ là Lão tổ tông yêu cầu thôi.” Mã phu nhân rõ nội tình nên chẳng mấy bận tâm, tiếp tục dỗ dành con gái: “Bây giờ thì cái gì? Đại ca con thiếu tiền, tặng nó vài món trang sức cũng chẳng tốn kém là bao. Con cứ chờ xem đến lúc Thẩm Tĩnh Huy xuất giá, đại ca con chịu thêm của hồi môn cho nó , và liệu sẽ cho bao nhiêu? Ngốc ạ, các con mới là danh chính ngôn thuận của , đại ca con chuyện thiên vị nó ?"
Thẩm Tương Mân lau khóe mắt, ngập ngừng hỏi: "Liệu khi nào... đại ca trúng Tĩnh Huy ?"
Mã phu nhân kinh hãi: "Con là cô nương xuất giá, thể mấy lời vô liêm sỉ như thế? Khép cái miệng ngay cho ."
Bà cảnh giác quanh, sai tỳ nữ bên cạnh lui ngoài mới thấm thía dặn dò: "Chuyện đó tuyệt đối khả năng."
Thẩm Duy Trinh và Thẩm Tĩnh Huy, đó là...
"Sao thể?" Thẩm Tương Mân vẫn cố cãi: “Người còn nhớ ngày thứ hai Tĩnh Huy phủ ? Đó cũng là ngày đại ca và Mạnh tiểu thư xem mắt. Đại ca khen Mạnh tiểu thư mặc y phục màu bích thiên thủy , nhưng con cũng thấy Mạnh tiểu thư , nàng mặc đồ màu xanh đồng cơ mà. Hôm đó nhà chẳng nữ khách nào khác, tỳ nữ Mạnh tiểu thư mang theo cũng mặc đồ màu hạnh nhân, chỉ duy nhất váy của Tĩnh Huy là màu bích thiên thủy."
Lụa Hàng La màu bích thiên thủy vốn quý giá, sắc màu vô cùng hợp với mùa hè. Thẩm Tương Mân yêu cái nên hôm đó bất giác lưu tâm hơn một chút.
Nàng vô cùng ghen tị khi Thẩm Tĩnh Huy phủ mặc thứ lụa là đắt giá .
Mã phu nhân thở phào nhẹ nhõm, phì : "Đại ca con dồn hết tâm trí chuyện sách vở, trong phòng đến một bóng hầu hạ cũng , phân biệt nổi màu sắc y phục của nữ tử."
Thẩm Tương Mân vội chêm : " đại ca giỏi hội họa cơ mà? Hắn thể nhầm lẫn màu sắc ? Tối hôm đó, đại ca đột nhiên bảo bàn chuyện hôn sự với Mạnh tiểu thư nữa, thấy kỳ lạ ? Có lúc đến vấn an Lão tổ tông, vô tình đụng mặt Tĩnh Huy nên mới nhận nhầm ?"
"Càng càng hồ đồ.” Mã phu nhân gắt nhẹ: “Lúc Tĩnh Huy đến viện Lão tổ tông thì tất cả chúng đều ở đó, đại ca con hề gặp nó."
Thẩm Tương Mân ngẫm , hình như đúng là .
"Vậy Thẩm Tĩnh Huy cứ ở lì trong phủ nhà thế , sợ kẻ ngoài ?" Thẩm Tương Mân nhíu mày: “Trong nhà, nhị ca và tứ ca đều đến tuổi bàn chuyện cưới xin , Tĩnh Huy nhan sắc như , chẳng lẽ Lão tổ tông sợ xảy rắc rối gì ư?"
Mã phu nhân xòa bảo thể nào, nhưng trong lòng âm thầm đ.á.n.h trống - chuyện cũng chừng.
Bà rõ thế của Thẩm Tĩnh Huy, Thẩm Duy Trinh cũng , nhưng mấy vị công t.ử của nhị phòng và tam phòng thì chắc tường tận.
"Trong cái nhà , bất luận là chuyện dựng vợ gả chồng thì đều đại ca con gật đầu đồng ý." Mã phu nhân bán tín bán nghi tự trấn an: “Thẩm Tĩnh Huy nhất định sẽ gả ngoài thôi."
"Tỷ chỉ là biểu họ hàng xa, câu khó thì với chúng chẳng huyết thống ruột thịt gì, lỡ như..." Thẩm Tương Mân : “Lần nhị ca từ thư viện về nhà, còn cố ý hỏi con xem Tĩnh Huy thích thứ đồ chơi gì để mua về quà."
Lời thực chất oan uổng cho nhị ca Thẩm Kế Xương. Lời hôm đó vốn là "Lục và Tĩnh Huy thứ gì ", nhưng Thẩm Tương Mân tính đa nghi nên tự động bỏ qua sáu chữ "Lục " .
Trong mắt nàng , chỉ nàng cùng Thẩm Tông Thục, Thẩm Lâm Anh mới là danh chính ngôn thuận. Một cô nương của Thẩm phủ thể để Thẩm Tĩnh Huy chung mâm .
Mã phu nhân thì bắt đầu yên.
Bà vốn nhẹ nuông chiều con gái, bình thường Thẩm Tương Mân gì bà cũng theo, từng nghi ngờ. Hơn nữa, nhi t.ử nhà bà chuyện học hành vốn dĩ chẳng , nay trong nhà thêm một " " xinh như hoa, đang tuổi thiếu niên khí thịnh, lỡ như... lỡ như...
Vài câu khiến tim Mã phu nhân đ.á.n.h thót một cái, nhưng ngoài miệng vẫn răn đe: "Đừng bừa, nếu lọt tai ngoài thì danh tiếng của con còn giữ ?"
Nói thì , nhưng đến giờ nghỉ trưa hôm nay, Mã phu nhân chợp mắt nổi.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc Lão tổ tông ngủ trưa dậy, Mã phu nhân vội vàng vắt chân lên cổ chạy qua thỉnh an. Bà dám nhắc thẳng đến chuyện Thẩm Tĩnh Huy mà chỉ uyển chuyển hỏi thăm chuyện hôn sự tương lai của nhi t.ử Thẩm Kế Xương.
Lão tổ tông kinh ngạc: "Trước chẳng đợi nó thi khoa cử xong mới tính ?"
Mã phu nhân ấp úng, cuối cùng đành hươu vượn vài câu lủi thủi về.
Trong bụng ôm một cục tức vô cớ, bà thầm nghĩ, giá như Lão tổ tông và Lý phu nhân đừng đón cái con Thẩm Tĩnh Huy về phủ thì , nếu cớ bà rước bực thế ?
Tối đến, khi Thẩm Duy Trinh tới thỉnh an, liền Lão tổ tông nhắc chuyện .
Hắn bình thản đáp: "Mấy hôm con chuyện với đám Kế Xương. Bậc nam nhi lấy lập nghiệp trọng, sự nghiệp vững vàng mới thành gia, chuyện cưới xin cần quá vội vàng. Bọn đều tán đồng."
"Nhị thẩm mẫu của con đúng là giữ bình tĩnh, tai mềm, chẳng ai xúi giục mà cứ nghĩ quẩn nghĩ quanh.” Lão tổ tông thở dài: “Cũng trách , suy cho cùng xuất từ nhà tiểu môn tiểu hộ nên kiến thức hạn hẹp. Có nghĩ sai đôi chút cũng ."
Xuất của Mã phu nhân quả thực cao, phụ bà hiện giờ cũng chỉ quan tòng lục phẩm. Năm xưa chính nhị lão gia quỳ gối cầu xin Lão tổ tông chủ để rước bà cửa. Những năm qua bà cũng gây ít trò , tuy chẳng việc gì lớn lao, nhưng Lão tổ tông hạ quyết tâm: chuyện cưới xin của đời cháu nội nhất định chọn lựa cẩn thận, cầu quyền quý phú gia nhưng gia cảnh tuyệt đối thể chênh lệch quá nhiều.
Đó là tham giàu phụ nghèo, mà là sự tương đồng về kiến thức và tính cách.
Bởi lẽ thành gia lập thất chỉ là chuyện của hai , mà là sự hòa hợp giữa hai gia tộc.
Nói đến đây, Lão tổ tông hỏi: "Còn con thì ? Con mà thành thì mấy đứa bên cũng khó bàn chuyện cưới hỏi. Tông Thục là định sẵn từ nhỏ, thành con cũng đành chịu. Con cứ thật với tổ mẫu xem, rốt cuộc con một nữ t.ử thế nào? Lần xem mắt Mạnh tiểu thư, cớ con đồng ý?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-6-khong-the-loan-som-ngay-ga-nang-ra-ngoai.html.]
Thẩm Duy Trinh chợt nhận hôm nay bàn đặt một chiếc bình sứ màu thanh trúc, bên trong cắm hai cành hoa sen hé nở.
Hèn chi từ lúc bước cửa ngửi thấy mùi hương hoa sen thoang thoảng.
Hắn trấn tĩnh , đáp: "Dung mạo nữ t.ử quan trọng, cốt yếu là tài học , đoan trang hiểu lễ nghĩa."
Lời cũng chẳng gì mới mẻ. Từ lâu đây, Lý phu nhân và Lão tổ tông từng hỏi, Thẩm Duy Trinh cũng chỉ dùng một bài cớ y như để đáp lời.
Thẩm Duy Trinh mười chín tuổi đỗ Giải nguyên, văn chương xuất chúng. Về việc nội bộ, từ khi Thẩm Sĩ Nho qua đời, tính tình của nhị phòng, tam phòng vốn nhu nhược nên chuyện lớn nhỏ đa phần đều do giải quyết. Hắn coi trọng gia tộc, tự nhiên cũng tìm một thê t.ử dung mạo đoan trang, thông kinh bác sử.
Lão tổ tông gặng hỏi: "Lẽ nào Mạnh tiểu thư cũng đủ tiêu chuẩn ?"
Bàn về tài học và lễ tiết, trong kinh thành e rằng hiếm nữ t.ử nào qua mặt Mạnh tiểu thư.
"Hiện tại con đang dốc sức chuẩn cho Xuân vi, gì tâm trí mà bàn chuyện cưới xin?" Thẩm Duy Trinh đáp: “Đợi con thi xong hẵng bàn tiếp. Ngày thường Lão tổ tông nếu trúng ai, cũng xin chờ kỳ Xuân vi hãy ."
Lão tổ tông cũng hết cách với .
"Tính toán thì Tương Mân, Lâm Anh và cả Tĩnh Huy cũng đều đến tuổi cả ."
Lão tổ tông hiểu ý tứ buổi chiều của Mã phu nhân. Bà cho rằng đó là chuyện lo bò trắng răng, lời đồn vô căn cứ. Các tôn nhi của bà đều là , tuyệt đối hạng háo sắc. Tĩnh Huy cũng là một đứa bé ngoan, tuy lễ nghi chút thiếu sót nhưng tâm địa lương thiện, chừng mực, trong nhà tuyệt đối sẽ xảy những chuyện tày trời như .
Bà cẩn thận dặn dò: "Ta lo lắng cho Tương Mân và Lâm Anh, chỉ hôn sự của Tĩnh Huy là con cân nhắc cho kỹ. Nếu gặp hàn môn quý t.ử nào tiền đồ thì gia cảnh nghèo khó một chút cũng , chúng bù đắp thêm cho nó thật nhiều của hồi môn là ."
Lão tổ tông suy nghĩ chu . Thẩm Tĩnh Huy năm nay mười sáu tuổi, mười sáu năm đều sống nơi đồng nội sông ngòi. Trong những bức thư đây, Thẩm Sĩ Nho cũng thường xuyên khen nàng thông minh nhanh trí, thể vác gậy vót nhọn đ.â.m cá, giương cung b.ắ.n chim sơn tước bách phát bách trúng.
chốn kinh thành gì dòng sông rộng lớn nào để nàng mặc tình tự do vẫy vùng. Quy củ trong nhà cao cửa rộng càng khắt khe. Thay vì để nàng gả chốn quyền quý chịu tủi nhục, chi bằng chọn một gia đình môn thấp nhưng phu quân chí tiến thủ, như đối phương sẽ dám oán thán xuất của nàng.
Thẩm Duy Trinh khẽ khựng , khẽ gật đầu: "Vâng."
Hắn bước chân sân, Hà Lộ vội thì thầm báo cáo: "Tĩnh Huy cô nương hôm nay phạt đ.á.n.h tay đấy ạ."
Làm việc trong viện của Lão tổ tông và Thẩm Duy Trinh lâu như , Hà Lộ thừa sức cảm nhận vị đại gia đối xử với biểu cô nương vô cùng đặc biệt.
Mặc kệ ngoài gì, thực tế là đại gia tuyệt đối hề chán ghét biểu cô nương.
Nói cũng thật kỳ lạ. Trước khi biểu cô nương phủ, đại gia luôn giữ kín như bưng chuyện về hai con nàng, một chữ cũng cho ai nhắc tới. Thế mà hiện tại biểu cô nương đến , đại gia ngược đối xử với nàng . Chẳng xa, nội chuyện đưa tặng Minh Mục cũng là phá lệ . Đại gia chỉ một , nhưng bao giờ thấy ngài tỉ mỉ đến thế?
Tặng vàng bạc châu báu thì gì to tát, đại gia vốn thiếu tiền, tùy tay ban thưởng, quà cáp đều do hạ nhân tự chuẩn , đối với ngài chỉ là chuyện mở miệng lệnh một câu. để tâm chu đáo tặng các loại t.h.u.ố.c men, thức ăn bổ dưỡng trị đúng bệnh, còn cho phép biểu cô nương tới nhà bếp nhỏ trong viện của - điều thật vô cùng hiếm .
Chính vì thế, Hà Lộ đương nhiên nể trọng Tĩnh Huy. Nàng giao tình với Thu Sương, bên Tàng Xuân ổ động tĩnh gì là bên đều rõ mồn một.
Bao gồm cả chuyện hôm nay biểu cô nương phu t.ử đ.á.n.h tay.
Chiều nay, nữ phu t.ử mời tới dạy dỗ Thẩm Tĩnh Huy tiến phủ. Chuyện Thẩm Duy Trinh từ .
Bên ngoài đều là do Lão tổ tông chọn lựa, nhưng thực tế, ấn định chọn là Thẩm Duy Trinh.
Thẩm Duy Trinh nghiêng hỏi: "Ai đ.á.n.h ?"
"Là phu t.ử ạ.” Hà Lộ đáp: “Phu t.ử khảo nghiệm bài vở, bốc trúng một đoạn trong 'Luận Ngữ', cô nương thuộc nên phạt đ.á.n.h tay."
Thẩm Duy Trinh nhíu mày: "Thật hồ đồ, nay từng học qua, mà thuộc?"
"Phu t.ử bảo dặn hôm nay sẽ kiểm tra, cô nương đáng lẽ ôn bài từ sớm.” Hà Lộ nhỏ: “Hôm nay cô nương thuộc, nhẹ thì là để lời phu t.ử trong lòng, nặng thì là tội bất kính tôn sư trọng đạo. Bởi mới đ.á.n.h ba cái để cô nương nhớ lấy bài học ."
Đánh ba thước, thực cũng tính là nhiều.
Đã học chữ, hiếm ai mà từng nếm mùi roi vọt.
Chỉ là nàng nhè .
Trước mắt hiện lên đôi mắt ướt át, trong veo như ngói xanh cơn mưa rào hôm .
Thẩm Duy Trinh vẫn luôn phiền muộn vì sự cố nhận nhầm bên hồ sen. Cũng may chuyện đó kẻ ngoài , bằng thì một vụ xúy luân động trời như giải quyết thế nào cho êm . Xuất phát từ sự áy náy thầm kín , mới tặng thêm nhiều đồ cho Tĩnh Huy như một sự bù đắp.
Hao công tổn trí điều dưỡng suốt một tháng, vất vả lắm mới coi nàng như ruột thịt , mà mấy ngày nay nàng chạy tới lui liên tục khiến đau đầu thôi.
Chi bằng theo lời Lão tổ tông, mau chóng chọn một nhà t.ử tế gả nàng ngoài, khoái đao trảm loạn ma. Không thấy nàng thì tự nhiên lòng sẽ loạn nữa.
Hà Lộ đỡ cho A Xuân: "Thực biểu cô nương chăm chỉ. Hôm nay phạt đ.á.n.h tay, ăn tối xong ngài vẫn luôn mải miết sách."
Thẩm Duy Trinh ừ một tiếng, thầm nghĩ lát nữa bên Mục Hòa đường nhất định sẽ đưa t.h.u.ố.c sang. Có điều, ban nãy Lão tổ tông đả động gì đến chuyện , chỉ đến vấn đề hôn sự mà thôi.
Hắn gọi Hà Lộ : "Chuyện là Thu Sương cho ngươi ?"
Hà Lộ gật đầu .
Thẩm Duy Trinh căn dặn: "Tiểu cô nương thường trọng thể diện, đ.á.n.h đòn chẳng chuyện vang dội gì, chắc khác . Ngươi khố phòng tìm mấy lọ cao dán trật đả, lén lút đưa qua cho biểu cô nương... Đừng để , cứ lẳng lặng giao cho Thu Sương là ."
Hắn Thẩm Tĩnh Huy chạy tới mang ơn đội nghĩa cảm tạ thêm một nào nữa.
Rất dễ sinh loạn.
Hà Lộ nhắc khéo: "Đại gia, trận mưa ngài cho mang t.h.u.ố.c qua , cần gửi thêm nữa ?"
Thẩm Duy Trinh lúc mới nhớ .
Quả nhiên là loạn , chuyện đều loạn cào cào, ngay cả trí nhớ của cũng trở nên mơ hồ.
"Vậy thì gửi thêm nến sáp .” Thẩm Duy Trinh dặn: “Chỉ chọn loại nến trắng, loại nến mang từ Tô Châu lên , mùi nhẹ, khói cũng ít. Mắt biểu cô nương ..."
Hắn chợt dừng , cảm thấy nên nhiều như . Việc gì giải thích dài dòng chi.
Hà Lộ phát hiện sắc mặt đại gia thoắt cái trầm xuống.
Nàng hiểu rõ tình huống nên chẳng dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng .
"Cứ mang nến qua đó .” Thẩm Duy Trinh dứt khoát: “Sau nếu còn gặp chuyện tương tự, ngươi cứ tự xem xét mà . Tâm trí dồn cả Xuân vi, e là để mắt tới biểu cô nương . Muội thiếu thứ gì, thích thứ gì, ngươi cứ lấy mang tới Tàng Xuân ổ; trong viện thì sai ngoài mua. Từ nay về , phàm là chuyện liên quan đến biểu cô nương cứ tính hết sổ sách của , cần xin chỉ thị nữa... Cũng cần báo cho ."
Hà Lộ sững sờ tại chỗ, kinh ngạc.
Thế là thế nào? Lỡ như biểu cô nương đòi trời, chẳng lẽ đại gia cũng vung tiền thuê hái xuống cho ngài ?
Nàng thật thể nào đoán thấu tâm ý của Thẩm Duy Trinh.
Đây là đối xử với biểu cô nương, nhưng quá đỗi cận chăng?
Làm phận tỳ nữ, đoán ý chủ nhân là bản lĩnh bắt buộc, nhưng suy diễn quá đà thì rước họa .
Hà Lộ ngoan ngoãn cung kính lui .
Thẩm Duy Trinh trở về thư phòng, liên tục vài bức thư pháp nhưng đều ý, bèn vò thành viên ném sang một bên.
Hắn vươn thẳng , khẽ ngẩng đầu lên thì vặn thấy một bức hoành phi treo tường.
"Trật trật tư can, u u nam sơn; như trúc bao hỹ, như tùng mậu hỹ."*
*Khe suối trong veo, núi nam thâm u; như gốc trúc bám chặt, như cành tùng xanh .
Đây là nét chữ do chính tay Thẩm Sĩ Nho khi Nhân Thọ đường khánh thành, trích từ Kinh Thi.
Bài thơ vốn dùng để xưng tụng cung điện mới của Chu Vương xây xong, cầu chúc cho con cháu phồn thịnh, gia đình hòa thuận, thế hệ hưng vượng.
Thẩm Sĩ Nho đích tặng là để khích lệ coi trọng nhà, hữu cung, giữ cho gia tộc ngày càng hưng thịnh.
Đặt cây bút lông dùng xong thau rửa, Thẩm Duy Trinh làn nước trong vắt dần thứ mực đen kịt nhuốm bẩn, loang lổ tỏa như dải lụa, như tơ liễu, quấn quýt vặn vẹo tựa như một oan hồn vất vưởng tan.
Lễ Thu xã sắp đến, giữa hè oi ả qua, hoa sen trong hồ cũng sắp tàn lụi, sẽ còn cái mùi hương phiền phức cứ vương vấn mãi thôi nữa.
Hắn trầm ngâm suy nghĩ, chờ gả nàng ngoài thì lòng sẽ còn loạn nữa.