Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 60: IF 1
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:40:18
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Xuân gặp vấn đề tương tự như Tân Di.
Việc đổi cách xưng hô từ "ca ca" sang "phu quân", đối với nàng quả thực còn khó hơn lên trời.
Ngay cả trong đêm động phòng hoa chúc, miệng nàng vẫn quen thói réo gọi một tiếng "ca ca". Ngay từ khi từng chạm mặt Thẩm Duy Trinh, khi A Xuân chỉ mới báo tin rằng nàng một vị ca ca kinh thành, cái danh xưng bám chặt lấy như hình với bóng. Trong tiềm thức của nàng, nghiễm nhiên là "ca ca". Cho dù bây giờ nàng thể thành thạo màn "kỵ mã" với chăng nữa, thì nàng cũng chỉ đơn thuần nghĩ rằng ca ca thể cùng nàng ba cái chuyện mờ ám . Không thể lấy cái cớ thăng cấp lên "phu quân" mà tước cái danh hiệu "ca ca" của .
Thẩm Duy Trinh cũng đến mức cưỡng ép nàng đổi xưng hô.
"Thế nhưng mà, khi chuyện trò với các nữ quyến nhà quan khác mà nhắc tới , nàng nên dùng hai tiếng 'phu quân ' thì sẽ phép hơn.” Thẩm Duy Trinh ân cần dạy dỗ nàng: “Cũng là để giữ cho chút thể diện mặt thiên hạ. Sống ở bên ngoài, dẫu cũng chú ý đến thanh danh của ."
A Xuân châm chọc : "Để ý thanh danh đến mà còn nằng nặc đòi cưới cơ đấy."
"Thanh danh quan trọng đến cũng chẳng thể nào sánh ngang với tính mạng; cái nào nặng cái nào nhẹ, đương nhiên tự cân nhắc." Thẩm Duy Trinh bật : “Nàng nghỉ ngơi đủ ? Lấy sức thì chúng tiếp tục nào... Lần cấm trốn tránh nữa, nội cái việc đè nàng xuống thôi ngốn mất phân nửa sức lực của . Nàng thừa t.ử huyệt của ở mà, đến cuối cùng lỡ như kìm chế nổi nàng thương thì khốn."
A Xuân ngoan ngoãn đáp lời, hứa sẽ cố gắng kiềm chế bản .
Nàng ngoan ngoãn im bất động. Thẩm Duy Trinh nghiêng sang, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, nhẹ nhàng mút mát phần thịt mềm mại gò má.
Hắn cực kỳ si mê tư thế , mê mẩn cảm giác giữ chặt gáy nàng, hoặc ôm trọn lấy nàng mà hôn ngấu nghiến. Vào những khoảnh khắc như , A Xuân dường như nuốt trọn vòng tay bao bọc vững chãi.
A Xuân luôn cảm giác Thẩm Duy Trinh đang ăn tươi nuốt sống .
Thật kỳ lạ, lúc nào cũng thế, thích c.ắ.n chỗ một cái, gặm chỗ một cái, kiểu c.ắ.n thô bạo đến ứa máu, mà là từ từ nhấm nháp, hai hàm răng khép mở nhịp nhàng, l.i.ế.m láp mút mát tinh tế hệt như một con ma cà rồng đang thưởng thức dòng m.á.u ngọt ngào xuyên qua lớp da mỏng manh. Nàng thì tuyệt đối cái sở thích kỳ quặc đó, nàng thích ôm Thẩm Duy Trinh hơn, chẳng cần gì cả, cứ ôm thật chặt là đủ mãn nguyện .
Ở Nam Ngô Châu, ngày thứ hai khi thành , thấy A Xuân vẫn quyến luyến cái viện cũ ở Hoa Trung đường, Thẩm Duy Trinh lập tức sai chuyển bộ đồ đạc sang đó.
Nơi tu sửa và cơi nới thêm, bên ngoài Hoa Trung đường dựng thêm một dãy nhà khang trang dùng thư phòng và nơi tiếp khách cho Thẩm Duy Trinh. Hiện tại, Thu Sương và Đông Tuyết vẫn nắm quyền quán xuyến việc lớn nhỏ trong Hoa Trung đường. Hai tỳ nữ tháo vát sắp xếp công việc đấy, chu thứ để A Xuân ít bận tâm lo nghĩ.
Lúc , tâm trí của A Xuân đều dồn cả về phía Tân Di.
Hồi còn nhỏ xíu, nàng lẽo đẽo theo mẫu và Thẩm Sĩ Nho lên núi hái thuốc. Thẩm Vân Nga nắm giữ vài phương t.h.u.ố.c bí truyền chuyên đặc trị nọc độc của rắn rết, sâu bọ, bà đều dốc lòng truyền thụ cho A Xuân, tỉ mẩn chỉ dạy nàng nhận diện từng loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm khó tìm.
Có những loại thảo d.ư.ợ.c mọc lẩn khuất ở những góc kẹt xó xỉnh, ngay cả Tân Di - một đại phu thực thụ - cũng chắc nhận mặt , hoặc khi còn nhầm lẫn.
A Xuân cẩn thận chép tay các phương t.h.u.ố.c đó thành một bản tặng cho Tân Di. Không chỉ , nàng còn năm bảy lượt dẫn nàng lên núi, tận tay chỉ dạy cách phân biệt và thu hái từng loại d.ư.ợ.c liệu cần thiết.
Tân Di vô cùng cảm động: "Mấy cái bí phương gia truyền vốn dĩ là báu vật vô giá thể truyền ngoài, nay hào phóng trao cho , thật sự báo đáp thế nào cho đạo."
"Mẫu thường xuyên nhắc nhở rằng, ơn cứu mạng cao như núi, nặng hơn trời.” A Xuân đáp lời: “Tỷ từng xả cứu mạng , bán cũng chẳng thể nào đền đáp nổi ân tình , càng thể lấy báo đáp..."
Tân Di vội vàng dáo dác quanh, xác nhận các ca ca của hai bên mặt mới thở phào nhẹ nhõm, chăm chú tiếp.
A Xuân tiếp tục phân tích: "Mấy cái phương t.h.u.ố.c nếu cứ ôm khư khư trong tay , thử hỏi cả đời thể gặp mấy rắn cắn, sâu độc đốt tìm đến cầu cứu? Chi bằng trao nó cho tỷ, tỷ dùng nó để nghiên cứu điều chế cao dán, hành y tế thế, cứu sống vô sinh mạng, chẳng là ý nghĩa hơn gấp trăm ngàn việc cứ giữ bo bo của riêng ."
Đây cũng chính là bài học mà Thẩm Vân Nga truyền dạy cho nàng.
Mật rắn là một vị t.h.u.ố.c quý, những săn rắn thường liều mạng lặn lội rừng sâu núi thẳm mới bắt rắn. Lúc Thẩm Vân Nga chịu tang phu quân, bà nhận vô vàn sự đùm bọc, giúp đỡ của bà con xóm giềng. Bất kỳ ai núi bắt rắn cũng đều tìm đến bà xin một ít cao dán trị độc rắn c.ắ.n phòng .
Thẩm Vân Nga vốn tấm lòng bồ tát, lắm lúc bà còn chủ động vanh vách phương t.h.u.ố.c cho họ chép để đề phòng bất trắc.
Đó chính là những bài học mà A Xuân thấm nhuần từ nhỏ: Sống hướng thiện, đối xử với , sẵn lòng tương trợ giúp đỡ lẫn .
Tân Di luôn khắc ghi ân tình to lớn , bởi ai hiểu rõ giá trị liên thành của những phương t.h.u.ố.c bí truyền hơn nàng . Đám vương tôn quý tộc luôn cất giấu những bài t.h.u.ố.c gia truyền như báu vật, tuyệt đối hé nửa lời ngoài.
Hậu quả là, hễ gia tộc nào sa cơ lỡ vận, tịch thu gia sản tru di cửu tộc, những phương t.h.u.ố.c quý báu cũng thất lạc, dẫn đến nguy cơ thất truyền vĩnh viễn.
Đây chính là nỗi trăn trở lớn nhất của Tân Di.
Thấy A Xuân bộc lộ thiên bẩm trong việc nhận d.ư.ợ.c thảo, mang trong tấm lòng lương y như từ mẫu, Tân Di gặng hỏi và A Xuân gật đầu đồng ý theo học y thuật. Nàng bèn chủ động thỉnh thị ý kiến của các bậc trưởng bối, khi chấp thuận, liền dẫn A Xuân theo học hỏi y thuật.
A Xuân đem chuyện bàn bạc với Thẩm Duy Trinh, nàng nghiêm túc hỏi : "Muội khiến thể diện của Tri châu đại nhân tổn hại ?"
"Làm thể chứ?" Thẩm Duy Trinh đáp : “Hành y tế thế, cứu giúp đời là hành động hành thiện tích đức cơ mà."
A Xuân ái ngại thổ lộ: "Chỉ là sợ tối học chậm, ngoài lấy cớ đó để đàm tiếu rước một ả thê t.ử ngu ngốc về nhà."
"Nói xằng bậy, nàng mà thông minh ? Nhớ ngày đó, mấy cái kiếm chiêu lằng nhằng đó, nàng chỉ liếc mắt qua một lượt là thuộc làu làu, chỉ là nàng khoái sách chữ mà thôi." Thẩm Duy Trinh mắng yêu, mặt nghiêm: “Kẻ nào to gan dám đàm tiếu về nàng? Khai mau để xử tội."
" mà học y thì dùi mài kinh thư y thuật.” A Xuân lo lắng : “Bây giờ còn nuốt trôi chữ, ngộ nhỡ hết hứng thú, chữ nghĩa cứ như đàn kiến bò giấy, thể nào nhồi nhét đầu nữa thì ? Bỏ dở giữa chừng thì thật cả."
Thẩm Duy Trinh đột ngột chuyển chủ đề: "Lúc nàng mới bắt đầu học Luận Ngữ, thấy hứng thú ? Có nuốt trôi chữ nào ?"
A Xuân lắc đầu quầy quậy chút do dự.
Mới học bài "Học nhi thời tập chi" nàng đầu hàng ngay tắp lự.
"Thế thì đó là cảm giác mới mẻ.” Thẩm Duy Trinh kiên nhẫn phân tích: “Nàng từng bảo, đầu tiên chuyện phu thê, nàng đau đến mức sống c.h.ế.t , nhưng ai ép buộc , chẳng đó nàng mê mẩn đòi thêm vài hiệp đó ? Bởi vì nàng yêu , nên nàng cũng sẽ yêu thích việc y thư thôi... Đừng lo lắng vẩn vơ, nếu một ngày nào đó nàng thực sự nuốt nổi chữ, theo học nữa thì cứ thẳng thắn với một tiếng, lập tức..."
A Xuân ngưỡng mộ : "Lập tức cơ?"
"Thì lập tức dỡ nó cái biển hiệu y quán của nhà họ Tân đó chứ ."
"..."
"Ba cái chuyện vặt vãnh đáng là gì.” Thẩm Duy Trinh kéo nàng gọn trong lòng , hai tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho nàng: “Cái đầu nhỏ bé của nàng thể nào ngày ngày chứa chấp một mớ kiến thức nặng nề như , hiện tại chỉ riêng việc y thư thôi cũng đủ khiến nàng đau đầu nhức óc ."
A Xuân ngửa mặt , dựa dẫm khuôn n.g.ự.c ấm áp vững chãi của : "Thế thì đành ủy khuất cho ca ca..."
Đang dở, nàng ngắc ngứ nên đổi cách xưng hô thế nào cho : "Phu quân ca ca? Hay là ca ca phu quân?"
Thẩm Duy Trinh im lặng một hồi lâu, buông tiếng thở dài bất lực: "Thôi nàng cứ tiếp tục gọi là ca ca , ít nhất thì nó còn giống tiếng ."
A Xuân ròng rã theo Tân Di học hỏi y thuật. Lo sợ Thẩm Duy Trinh sắp sửa điều chuyển về kinh thành, thời gian học tập chẳng còn bao lâu, nàng càng thêm chăm chỉ, dốc sức dùi mài kinh sử y thuật.
Và Thẩm Duy Trinh chính là thấm thía rõ ràng nhất hậu quả của việc .
Ban ngày A Xuân nhồi nhét một mớ kiến thức y học đầu. Theo lời nàng kể lể, việc còn vắt kiệt sức lực hơn cả việc chân lấm tay bùn việc chân tay. Hậu quả là, khi tắm gội xong xuôi, nàng chỉ lăn kềnh giường đ.á.n.h một giấc ngon lành, hoặc Thu Sương, Đông Tuyết kể chuyện gẫu. Nàng tuyệt đối động não thêm bất kỳ giây phút nào, và đương nhiên, chuyện chăn gối với cũng đình trệ luôn.
A Xuân thành thật khai báo rằng nàng quá mệt mỏi , nếu thể nhanh lên một chút thì mấy.
Thẩm Duy Trinh nàng chọc tức đến mức bật .
Nếu thực sự nhanh, nàng tuyệt đối sẽ đời nào cho đó là chuyện gì.
Nhịn nhục suốt hơn một tháng trời, Thẩm Duy Trinh đành xuống nước thương lượng với nàng. Hay là thế , nàng chỉ cần bỏ một bàn tay thôi, sẽ tự biên tự diễn, nàng chẳng cần hao tâm tổn sức gì hết.
A Xuân đồng ý cái rụp.
Thực tình nàng cũng thấy Thẩm Duy Trinh đáng thương.
Bây giờ do nàng bận tối tăm mặt mũi mới còn tâm trí mà ba cái chuyện đó. A Xuân thừa hiểu cái cảm giác sung sướng tột độ đó, Thẩm Duy Trinh càng ghiền hơn. Bắt ăn chay niệm Phật suốt hơn một tháng ròng, hậu quả là đêm nào nàng cũng mơ thấy một tảng đá đè nặng lên , khó chịu vô cùng. Nếu cứ tiếp diễn cái đà , chỉ e tảng đá sẽ nổ tung mất.
Chưa kể, A Xuân còn một chuyện hệ trọng bàn bạc với .
Nàng thuần thục tóm gọn lấy yếu điểm của . Trải qua bao nhiêu trận chiến, nàng quá rành rọt từng ngõ ngách, thuộc lòng đến mức thể nào thuộc hơn nữa. Nàng ép sát lồng n.g.ự.c Thẩm Duy Trinh, ngoan ngoãn để mặc l.i.ế.m láp gò má, vầng trán, vành tai nàng. Sau một hồi tốn bao nhiêu công sức, thở của ngày càng dồn dập, A Xuân lấy đà định một cho xong chuyện, nào ngờ Thẩm Duy Trinh tóm chặt lấy cổ tay nàng, ngăn .
"Đợi một chút.” Thẩm Duy Trinh khàn giọng lệnh: “Đợi một lát nữa hẵng tiếp tục."
A Xuân ngơ ngác như hòa thượng sờ mãi thấy tóc: "Tại chứ? Chẳng đang mong ngóng chuyện đó ? Bây giờ mà dừng , thấy khó chịu ? Nói thật là thế cũng thấy cực kỳ khó chịu."
"Không cần vội.” Thẩm Duy Trinh nhắm nghiền mắt, cố gắng điều chỉnh nhịp thở: “Chẳng đó nàng thấy sướng rơn đó ?"
A Xuân ngẫm nghĩ một lát, công nhận đúng.
Thế nhưng cái quá trình chờ đợi quả thực là một màn tra tấn tinh thần cực hình.
Thẩm Duy Trinh ghì chặt lấy nàng cho nhúc nhích, trực tiếp ôm gọn nàng lòng, thì thầm thủ thỉ: "Kiên nhẫn một chút A Xuân, thói quen nuốt chửng món ngon chỉ trong một miếng ."
A Xuân bĩu môi vặn : " mà lúc hùng hổ xông pha, thấy thế ..."
Lời còn dứt, Thẩm Duy Trinh phủ môi hôn nàng.
"Đợi thêm một lát nữa.” Thẩm Duy Trinh tận tình chỉ bảo : “Cứ thế nhé, hễ thấy tiếng rên rỉ là nàng dừng tay ngay lập tức; đợi khi nào bảo tiếp tục thì nàng hẵng tiếp tục."
Đây là một trò chơi đòi hỏi sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai .
Thẩm Duy Trinh khẽ nheo mắt ngắm A Xuân. Muội của , dẫu chẳng am hiểu sự đời, nhưng hễ nhận lời thì sẽ tận tâm tận lực thành; giao phó việc gì cho nàng, thể yên tâm. Dẫu cho kết quả thể dở dang hỏng bét, nhưng chắc chắn nàng sẽ dốc tâm ý để thực hiện.
Một con gái tuyệt vời đến nhường , là , là thê t.ử của ; khi thành kề cận sớm tối, khi thành càng thêm gắn bó keo sơn... Trăm năm , cũng sẽ cùng chung một nấm mồ.
Nghĩ đến đây, trong lòng Thẩm Duy Trinh trào dâng một thứ tình cảm mãnh liệt hơn bao giờ hết, ấm áp như gió xuân, mềm mại như nụ hoa chớm nở.
Khuôn mặt A Xuân ửng hồng e thẹn, nửa vì ngượng ngùng, nửa vì thấm mệt. Tầng mồ hôi mỏng lấm tấm trán chứng tỏ nàng đang việc cực kỳ nghiêm túc. Nàng vểnh tai lên như một chú thỏ con, chăm chú lắng từng nhịp thở của . Cái dáng vẻ ngoan ngoãn lời khiến khỏi nảy sinh lòng thương xót, mà xen lẫn trong đó là một sự đồng cảm sâu sắc. Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ, may mắn nàng gả cho , đời chỉ một ca ca như mới thể chu che chở, bảo bọc nàng vô điều kiện.
Hắn l.i.ế.m những giọt mồ hôi lấm tấm trán , ánh mắt vẫn ghim chặt đôi mắt nàng, dẫu cho ngọn lửa d.ụ.c vọng đang ngày một bùng cháy dữ dội.
A Xuân ánh mắt của Thẩm Duy Trinh dọa cho khiếp vía.
Cái như thể nuốt chửng nàng ngay lập tức .
vì Thẩm Duy Trinh thường xuyên lộ cái ánh mắt đó những lúc hai ở riêng với , nên A Xuân riết cũng thành quen. Bởi lẽ, tính đến thời điểm hiện tại, chuyện quá đáng nhất mà ca ca từng với nàng, cũng chỉ là cái lôi tuột nàng - lúc bấy giờ đang hoảng loạn bò lê bò lết khắp giường - trở bằng cách tóm chặt lấy cổ chân, mặc cho nàng lóc van xin t.h.ả.m thiết thế nào cũng kiên quyết buông tha.
Ngoài cái "bạo lực" , Thẩm Duy Trinh bao giờ tổn thương nàng dù chỉ một sợi tóc.
Cứ như , màn tra tấn ngọt ngào lặp lặp đến bốn năm . Thẩm Duy Trinh c.ắ.n nhẹ vành tai nàng, giọng run rẩy báo hiệu lệnh xuất phát. A Xuân lập tức lấy tinh thần, dốc sức cày cuốc. Chẳng bao lâu , một âm thanh trầm đục, như đau đớn, như sung sướng tột độ vang lên đỉnh đầu nàng. Hắn đột ngột siết chặt lấy tay nàng, miệng lẩm bẩm gọi tên nàng ngớt: "A Xuân, A Xuân, A Xuân ngoan của ."
"A Xuân ngoan" bấy giờ mới cảm thấy vô cùng bức thiết cần rửa tay, giặt giũ y phục, , là tắm gội sạch sẽ mới đúng.
khi giải thoát, nàng vẫn tiếp tục dùng sức ôm chặt lấy Thẩm Duy Trinh. Hắn đúng là một kẻ kỳ quặc, ở bên ngoài thì lúc nào cũng giữ kẽ, tuân thủ nghiêm ngặt lễ nghi, đến cái nắm tay còn hiếm hoi, còn dặn dò nàng ngoài tuyệt đối ôm ấp tình tứ. Thế nhưng, đằng cánh cửa đóng kín, hễ cơ hội ở riêng với , Thẩm Duy Trinh nếu nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng thì cũng là ôm nàng khư khư trong lòng. A Xuân luyện chữ, phía vòng tay ôm nàng; A Xuân sách, cũng gọn lỏn trong lòng - hận thể hóa thành em sinh đôi dính liền với nàng.
Đặc biệt là khi ba cái chuyện mờ ám xong, Thẩm Duy Trinh luôn bắt nàng ôm , nhất quyết chịu buông .
A Xuân ngoan ngoãn trong vòng tay ca ca nghỉ ngơi một hồi lâu, mới cất giọng hỏi: "Hôm nay ca ca thấy thế nào?"
Thẩm Duy Trinh tuy chút mệt mỏi nhưng tinh thần vô cùng sảng khoái: "Có chuyện gì thì cứ thẳng, đừng vòng vo tam quốc."
A Xuân bẽn lẽn mỉm : "Tân Di kể rằng phụ mẫu tỷ ý định chuyển lên kinh thành định cư. Muội thiết nghĩ, đợi khi nào chúng hồi kinh, tiếp tục theo chân hai vị tiền bối để học hỏi y thuật."
Kể từ lúc thành và gánh vác trọng trách gia chủ, Tân Di luôn bận rộn với công việc. Trong khi đó, phụ mẫu nàng lên kế hoạch chu du tứ phương, dự định điểm đến đầu tiên sẽ là kinh thành. Bởi kinh thành vốn là nơi đô hội phồn hoa, dân cư đông đúc, là chốn quy tụ của đông đảo các vị danh y, là cơ hội tuyệt vời để giao lưu, học hỏi y thuật.
Thẩm Duy Trinh lập tức đồng ý, đây vốn dĩ là chuyện nhỏ, trầm ngâm suy nghĩ.
Ở Nam Ngô Châu thì dễ dàng, luật lệ nới lỏng, chẳng mấy ai soi mói, thêm phận quan của ở đây cũng tiếng , hiếm kẻ nào dám buông lời đàm tiếu. kinh thành thì khác xa, quan đông đảo, quy củ nghiêm ngặt, lắm chuyện thị phi - cứ tấm gương của phu nhân Chương Giản thì rõ. Bà vốn là một tính tình hiền hậu, hòa nhã, nhưng mỗi giao thiệp ở kinh thành đều tuân thủ nghiêm ngặt các lễ nghi phép tắc. Chính vì lẽ đó, bà thường xuyên dẫn theo con cái du ngoạn để khuây khỏa.
"Nếu thấy khó xử thì sẽ nhận lời nữa, thể tự tự học y thư ở nhà cũng .” A Xuân áp mặt n.g.ự.c , vô cùng ngoan ngoãn và thấu tình đạt lý: “Chỉ là, nếu gặp chỗ nào hiểu, thể đến thỉnh giáo hai vị lão nhân gia ?"
Thẩm Duy Trinh nắm chặt lấy tay nàng: "Để suy nghĩ thêm , đừng vội."
Chỉ một tiếng "để suy nghĩ thêm" thôi, thấm thoắt thêm một thời gian nữa trôi qua. Thời hạn trở về kinh thành ngày một đến gần, Tân Di bèn tổ chức một bữa tiệc chia tay linh đình, mời A Xuân đến dự.
"Lần chia tay , chẳng đến bao giờ mới dịp hội ngộ.” Tân Di buồn bã thở dài: “Haiz... giờ là gia chủ, gánh nặng vai, còn tự do tự tại, hứng lên là xách m.ô.n.g như xưa nữa. Lần hồi kinh, thể giúp chuyển món đồ cho Tự Tiêu ? Tỷ từ khi lấy chồng cũng hiếm khi dịp ghé Nam Ngô Châu nữa, ôi..."
A Xuân vui vẻ nhận lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-60-if-1.html.]
Trước khi khởi hành, Tân Di lôi mấy lọ thuốc, cẩn thận dặn dò: "Mấy viên đan d.ư.ợ.c cực kỳ trân quý, dẫu cho bệnh chỉ còn thoi thóp một thở, chỉ cần ngậm một viên lưỡi là thể kéo dài mạng sống thêm ít nhất mười ngày nửa tháng. Loại t.h.u.ố.c cực kỳ khó bào chế, mất ròng rã sáu năm trời mới gom đủ d.ư.ợ.c liệu, cũng chỉ luyện vỏn vẹn ba lọ. Nay tặng một lọ, nhớ cất giữ cẩn thận đấy."
A Xuân xúc động khôn xiết: "Trân quý đến thế cơ á!"
Tân Di tiếp tục giới thiệu từng loại đan d.ư.ợ.c còn : "Hai lọ tác dụng đen tóc bạc, kích thích mọc tóc; còn hai lọ giúp sáng mắt - mắt mờ là do trúng độc từ trong bụng , t.h.u.ố.c uống uống cũng chẳng , cứ giữ phòng hờ, việc cần dùng đến. À, còn cái nữa, cực phẩm xuân d.ư.ợ.c đây, cho dù là đấng nam nhi đắn, đạo mạo đến mấy, chỉ cần nếm một viên, đảm bảo sẽ hóa thành một con ngựa đực hoang dâm vô độ..."
A Xuân vội vàng xua tay: "Cái lọ cuối cùng nhận ."
"Cứ cầm lấy.” Tân Di dúi mạnh tay nàng, nghiêm mặt : “Phu quân của nổi tiếng là nghiêm khắc cứng nhắc, hơn tận sáu tuổi, là con nhà gia giáo học thức uyên thâm, qua là kiểu khô khan, chẳng hiểu phong tình là gì; thì tuổi còn trẻ, nếm trải hết sự cuồng nhiệt của đàn ông. Cứ cất , ngộ nhỡ dịp dùng đến, chắc chắn sẽ cảm tạ cho mà xem."
A Xuân nỡ từ chối ý của Tân Di, đành ngậm ngùi nhận lấy và lời cảm tạ.
Nàng luôn ghi nhớ lời căn dặn của Thẩm Duy Trinh - ca ca là coi trọng thể diện, ngoài tuyệt đối phép hé răng nửa lời về chuyện phòng the. Nàng đành nuốt cục tức ngọt ngào bụng.
Cùng lắm là cho ca ca là .
Khi đoàn về đến kinh thành, tuyết mùa đông rơi lác đác. Tuy ngày cử hành hôn lễ ấn định tháng hai năm , nhưng Thẩm Duy Trinh sốt sắng bắt tay chuẩn thứ. Nhờ thành tích xuất sắc trong thời gian cai quản Nam Ngô Châu, đặc cách thăng liền hai cấp bậc. Công việc bề bộn là thế, nhưng chuyện cưới xin, Thẩm Duy Trinh vẫn tự tay lo liệu việc lớn nhỏ.
Việc đặt tiệc ở tửu lâu nào, chỉ đích danh đầu bếp nào, thực đơn , rượu nước thế nào, Thẩm Duy Trinh đều tự quyết định.
Lý phu nhân nửa mừng nửa lo.
Bà vui mừng vì thấy nhi t.ử đối đãi với A Xuân như , cuối cùng cũng rước trong mộng về dinh, cuộc sống hôn nhân êm ấm hạnh phúc, quả là một mối lương duyên trời định tuy đến muộn nhưng vô cùng viên mãn.
Thế nhưng bà lo âu vì liên tục giải thích với ngoài, e sợ họ sẽ những suy nghĩ lệch lạc, đ.á.n.h giá gia phong nghiêm túc - việc nhi t.ử đường hoàng rước cô biểu xa đến ở nhờ về vợ, khó tránh khỏi miệng lưỡi thế gian dèm pha, suy diễn.
Lý phu nhân vốn là cực kỳ trọng sĩ diện, coi trọng danh tiếng. Dẫu trong thâm tâm chấp nhận sự thật , nhưng bà vẫn thể nào lọt tai nổi những lời đàm tiếu, bàn tán xôn xao của thiên hạ.
A Xuân nhạy bén nhận nỗi phiền muộn của bà, liền thường xuyên lui tới thăm hỏi. Viện cớ đến học hỏi quy củ phép tắc, nàng kề cận trò chuyện giải khuây, đích xuống bếp nấu món gà hầm hạt dẻ mà Lý phu nhân vô cùng yêu thích.
"Ta hề oán trách con.” Lý phu nhân nắm lấy tay nàng, thở dài: “Ta con là một đứa trẻ ngoan ngoãn. Sau ngoài khách, nếu kẻ nào dám buông lời khó , con cứ về kể cho , sẽ xả giận con."
A Xuân lắc đầu: "Chẳng ai gì ạ."
Đặt vị trí của khác, Lý phu nhân thấu hiểu rằng, những lời gièm pha mà A Xuân gánh chịu chắc chắn cũng chẳng hề thua kém gì bà. Mặc dù thánh chỉ ban hôn chỗ dựa vững chắc, nhưng mà...
Vẫn sẽ những kẻ lắm mồm, ngu phân biệt trái.
Vào dịp cuối năm, những cành lạp mai trong viện Chương phủ nở rộ, Chương Hồng Phu theo thông lệ phái gửi thiệp mời tham gia hội ngắm hoa.
Trong năm nay, hôn sự của Thẩm Lâm Anh và Trình T.ử Hi định đoạt; Thẩm Tương Mân thì vẫn đang trong quá trình tìm hiểu kén rể. Nàng giờ đây còn mặn mà với những tài t.ử hào hoa phong nhã nữa, mà chuyển hướng sang say mê những vị võ tướng lầm lì ít .
A Xuân cùng hai vị tỷ vui vẻ đến Chương phủ dự tiệc. Quả đúng như dự đoán, nàng thấy những lời đàm tiếu chói tai.
Hai cô nương tuổi đời còn khá trẻ, nấp khóm trúc đang phủ đầy tuyết trắng, xì xào to nhỏ. Bọn họ khẳng định chắc nịch rằng A Xuân chắc chắn dùng một thủ đoạn ma giáo nào đó để mê hoặc Thẩm Duy Trinh trong thời gian ở Nam Ngô Châu. Thẩm Duy Trinh vốn nổi tiếng là kẻ kén cá chọn canh, suốt mấy năm trời thèm ngó ngàng đến chuyện kết hôn. Lúc đỗ Trạng nguyên, bao gia đình danh giá gả con gái cho , thậm chí cả những vị quan chức địa vị cao hơn cũng kết thông gia - nhưng kết cục thì ? Thẩm Duy Trinh đều thẳng thừng từ chối, chứng tỏ tiêu chuẩn chọn vợ của cao ngất ngưởng.
"Thế mà cuối cùng để cho một cô biểu xa nẫng tay mất?" Một cô nương chép miệng tiếc nuối: “Tỷ cũng thấy đấy, nàng thậm chí còn chẳng buồn tham gia thi hội, rõ ràng văn tài cũng chẳng gì xuất sắc. Chắc chắn là nàng dùng chiêu trò mờ ám ở phương diện khác , quả là thông minh tuyệt đỉnh, thủ đoạn cao minh mà."
A Xuân thầm nghĩ, hóa trong mắt ngoài, nàng là một nữ nhân tâm cơ, đầy mưu mô xảo quyệt cơ đấy.
Đây là đầu tiên khen nàng thông minh tuyệt đỉnh, thủ đoạn cao tay nha.
Nàng vốn định nhắm mắt ngơ, coi như thấy, nhưng cô nương tiếp tục bồi thêm một câu: " thế, ai mà ngờ vị Thẩm đại nhân oai phong lẫm liệt là một kẻ say đắm sắc đến mờ mắt cơ chứ..."
"Các cô xỉa xói thì còn bỏ qua , nhưng dựa mà dám bôi nhọ ca ca ?"
A Xuân nhịn nổi liền lên tiếng.
Nàng dứt khoát bước khỏi chỗ nấp, gặng hỏi: "Hai vị là thiên kim nhà nào? Khuê danh là gì?"
Hai cô nương giật b.ắ.n , định thần kỹ khuôn mặt nàng, nhan sắc lộng lẫy dọa thêm một phen hết hồn.
A Xuân cho họ cơ hội lấp liếm, lịch sự nhưng vô cùng trực diện hỏi: "Các cô trốn ở đây bàn tán chuyện của tỏ vẻ am tường lắm. Nếu hỏi rõ danh tính của hai vị thì quả thực là phụ lòng quan tâm của các cô dành cho quá. Có mới toại lòng , các cô lôi chuyện của mổ xẻ, thì cũng trách nhiệm tìm hiểu xem hai vị đây là ai chứ."
Thẩm Tương Mân hầm hầm bước tới, lớn tiếng quát: "Muội còn đó chuyện đạo lý với bọn họ gì? Bọn họ bôi nhọ danh dự của thế cơ mà. Đi, ngoài, tối nay gặp phụ mẫu của bọn họ, hỏi cho nhẽ xem họ dạy dỗ con cái kiểu gì mà để con gái chạy rông ngoài ăn hàm hồ xằng bậy như !"
Thẩm Lâm Anh bước chậm hơn một nhịp, nét mặt vô cùng nghiêm nghị: "Đâu chỉ là ăn hàm hồ xằng bậy. Hôn sự của biểu tỷ và đại ca là do chính kim khẩu ngọc ngôn của thánh thượng ban chỉ định đoạt. Hai trốn ở đây to nhỏ xì xào những lời lẽ , chẳng lẽ là ý bất kính với thánh thượng? Dám nghi ngờ quyết định của thiên t.ử ?"
Lời thốt , hai cô nương sợ đến tái xanh mặt mày, lắp bắp thành lời.
Nào là đòi gặp phụ mẫu, nào là ghép tội ngỗ nghịch với thánh thượng, những cái mũ khổng lồ giáng xuống đầu khiến một trong họ òa nức nở, lý nhí lắp bắp: "Thẩm cô nương, cho chúng xin ."
"Người các cô cần xin là , mà là ca ca , và cả đương kim thánh thượng nữa!" A Xuân dõng dạc : “Xin thì giải quyết cái gì?"
Cô nương còn cũng mếu máo sắp : "Vậy chúng thế nào bây giờ?"
A Xuân đảo mắt hai vị tỷ của .
Thẩm Lâm Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Tương Mân, ngăn cho tỷ tỷ tiếp tục tuôn những lời lẽ ngông cuồng, nàng bình tĩnh phân tích: "Xét thấy các cô tuổi còn nhỏ dại, ý thức mức độ nghiêm trọng của sự việc nên mới lỡ mồm thốt những lời xằng bậy. Lẽ chúng nên rộng lượng bỏ qua, để tránh mang tiếng là kẻ hẹp hòi thù dai. Thế nhưng hôn sự là do chính tay thánh thượng ban chỉ, các cô tụ tập lén lút bàn tán lưng như quả thực là hành vi mạo phạm hoàng ân! Nếu chúng ngơ cho qua, lỡ như ngày chuyện bay đến tai thánh thượng, chỉ e rồng nổi giận, đổ tội cho chúng bao che dung túng cho những lời đồn thổi vô căn cứ. Hơn nữa, thánh thượng còn thể giáng tội xuống đầu phụ mẫu các cô vì cái tội dạy dỗ con cái!"
Hai cô nương run lẩy bẩy như cầy sấy.
"Thôi thế , các cô về nhà bẩm báo với phụ mẫu, nhờ trưởng tỷ của các cô dẫn hai đến Thẩm phủ chúng khách.” Thẩm Lâm Anh lạnh nhạt : “Đến lúc đó, nếu lỡ thánh thượng phong thanh tin tức gì, chúng cũng cớ để thanh minh. Rằng hai cô chỉ là trẻ con hiểu chuyện, phụ mẫu hai cô chuyện lập tức dẫn con cái đến cửa tạ - Ít nhất thì chúng cũng lời giải trình hợp lý với thánh thượng chứ."
Hai cô nương cuống quýt gật đầu lia lịa: "Vâng! Vâng! Vâng! Đa tạ tỷ tỷ - từ nay về chúng bao giờ dám nhiều chuyện nữa."
A Xuân ấm ức cho Thẩm Duy Trinh, vẫn ép họ đích đến xin , nhưng Thẩm Lâm Anh can ngăn, cho rằng xử lý như là quá đủ .
"Thế nhưng ca ca đáng chịu đựng những lời bôi nhọ kinh tởm như .” A Xuân uất ức : “Ca ca vốn dĩ là hạng đê tiện ham mê nữ sắc!"
Thẩm Lâm Anh ngạc nhiên: "Sao để tâm đến thanh danh của ca ca dữ ? Huynh hiện giờ quyền cao chức trọng, mỗi ngày những lời chướng tai gai mắt hơn thế gấp trăm ngàn - Sao lo cho cái danh tiếng "bậc thầy thủ đoạn" của ?"
A Xuân ngập ngừng suy nghĩ: "Muội cũng chắc nữa, chắc lẽ vì xưa nay hiếm ai gọi như thế chăng? Nghe cái danh xưng "bậc thầy thủ đoạn" cũng oách phết đấy chứ."
Thẩm Tương Mân thở dài thườn thượt.
"Thật đáng ghen tị.” nàng lẩm bẩm: “Dù là lời cay độc, tai cũng đều hóa thành hoa hồng hết."
Chuyện ba cô nương giải quyết gọn gàng êm thấm. Quả đúng như dự đoán, từ đó về còn bất kỳ tiếng xì xào bàn tán nào lọt ngoài nữa.
Đùa , đến cả hoàng đế còn lôi dọa, hai cái mồm loa mép giải trưởng tỷ túm cổ đến xin , thử hỏi kẻ nào chán sống mà dám hó hé nửa lời nữa chứ?
Thế nhưng tin đồn cuối cùng vẫn bay lọt tai Thẩm Duy Trinh.
Lúc bấy giờ mới đặt chân về đến nhà, liền thỉnh an lão tổ tông, đó cùng Lý phu nhân bàn bạc về việc chuẩn của hồi môn cho A Xuân.
Dân kinh thành cực kỳ coi trọng của hồi môn. Thẩm Duy Trinh tự móc hầu bao, vung tiền tiếc tay để sắm sửa cho A Xuân vô đồ trang sức, lụa là gấm vóc quý giá. Số lượng và giá trị còn vượt xa cả của hồi môn mà Thẩm Tông Thục nhận lúc xuất giá. Hắn thậm chí còn hạ năn nỉ lão tổ tông, nhờ bà góp thêm chút ít để điểm tựa vững chắc cho A Xuân.
Lý phu nhân nhớ tình nghĩa năm xưa với Thẩm Vân Nga, cũng hào phóng tặng thêm nhiều châu báu, nữ trang quý hiếm.
Trong hôn lễ , tuyệt đối để kẻ nào cơ hội coi thường A Xuân.
Thẩm Duy Trinh phô trương cho thiên hạ thấy rõ sự sủng ái vô bờ bến của dành cho nàng. Mặc dù A Xuân chỉ mang danh phận cô biểu xa xôi, nhưng bản nàng các bậc trưởng bối trong gia tộc hết mực yêu thương. Chưa kể đến công lao cứu mạng ở Nam Ngô Châu...
Tiếp theo, Thẩm Duy Trinh đề cập đến chuyện A Xuân đến bái phỏng các vị trưởng bối nhà họ Tân để học y thuật.
Lý phu nhân lập tức cau mày, tỏ ý hài lòng.
Làm gì phu nhân quan nào những hành xử như thế?
Thẩm Duy Trinh hao tâm tổn trí, dùng đủ lý lẽ để thuyết phục, cuối cùng mới lay chuyển quyết định của Lý phu nhân bằng một câu chạm đến tâm can.
"Mẫu của A Xuân sức khỏe yếu ớt, qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo.” bùi ngùi kể : “Nỗi đau đó trở thành một vết thương lòng khó phai trong tâm trí nàng. Hơn nữa, giờ đây việc trong nhà lo liệu quán xuyến, A Xuân phụ trợ cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian. Thời gian rảnh rỗi còn , xin cứ để nàng tự do theo sở thích của . Người cũng đấy, nàng vốn quen sống tự do tự tại ở Nam Ngô Châu, là do nhi t.ử ngang ngược ép buộc nàng lên kinh thành cùng nhi tử. Nếu nàng thật lòng yêu thương nhi tử, thì nàng thể hy sinh lớn lao như ? Chẳng lẽ nỡ lòng nào nàng giam cầm trong chốn kinh thành gò bó mãi ?"
Nhắc tới Thẩm Vân Nga, tình mẫu t.ử trong lòng Lý phu nhân bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
Bà cũng thừa hiểu, lúc ban đầu A Xuân nhất quyết trở về Nam Ngô Châu đến nhường nào.
"Thôi .” Lý phu nhân rốt cuộc cũng chịu lùi bước: “Ta già , chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của đám thanh niên các con nữa - Học y thuật cũng chẳng , nhưng ngoài thì cứ là tuổi cao sức yếu, bệnh tật liên miên, nên nàng vì hiếu thảo mới thường xuyên lui tới Tân gia để thỉnh giáo y thuật chăm sóc - Giải thích như , con thấy chứ?"
Thẩm Duy Trinh mỉm dậy, cung kính cúi gập Lý phu nhân: "Đa tạ mẫu cảm thông và thấu hiểu cho A Xuân."
Lý phu nhân nghiêm mặt dặn dò thêm: "Ta cũng điều nhắc nhở con. Bé Bảo Nhi nhà Kế Xương quả thực thông minh, đáng yêu, nhưng con tuyệt đối ôm ấp mộng tưởng nhận nuôi đứa bé đó! Sau khi thành , con và A Xuân cũng sẽ sinh con đẻ cái, từ nay cấm tiệt con nhắc tới chuyện nhận nuôi đứa trẻ nào nữa!"
Bảo Nhi là nhi t.ử của Kế Xương, năm nay tròn một tuổi, lanh lợi, hoạt bát. Thẩm Duy Trinh cực kỳ cưng chiều đứa bé, hễ chạm mặt trong hoa viên là trêu chọc, bế bồng buông.
Những lời ngông cuồng lúc của Thẩm Duy Trinh khiến Lý phu nhân khỏi lo lắng, nơm nớp sợ hãi. Đã mấy đêm liền bà mơ thấy ác mộng, mơ thấy vợ chồng Kế Xương quỳ rạp đất, nước mắt giàn giụa cầu xin Thẩm Duy Trinh đừng cướp con của họ .
"Con . Chẳng qua là do A Xuân còn trẻ non , con thúc ép nàng vội vàng sinh đẻ.” Thẩm Duy Trinh phì : “Con thể nhẫn tâm cướp con của khác chứ?"
Lý phu nhân thầm nghĩ trong bụng: “Biết đấy".
Đến ngay cả thê t.ử mà con còn cướp trắng trợn về tay , huống hồ chi là cướp một đứa trẻ?
"Về phần những gia đình rảnh rỗi sinh nông nổi , dạy dỗ con cái đến nơi đến chốn, gia phong buông lỏng, chắc chắn con đường quan lộ của bọn họ cũng chẳng bao xa.” Thẩm Duy Trinh lên chuẩn rời : “Hai nhà đến tạ thì thôi cứ coi như xí xóa. Còn những kẻ khác... mẫu cứ việc lên danh sách cho con, con sẽ xử lý từng một."
Lý phu nhân ngạc nhiên hỏi : "Chẳng con từng cần bận tâm đến miệng lưỡi thiên hạ ?"
"Con quan tâm là một chuyện, nhưng lỡ những lời lẽ đó lọt tai A Xuân, khiến nàng phiền muộn là chuyện khác.” Thẩm Duy Trinh đáp trả: “Đến chút chuyện cỏn con con còn bảo vệ nàng, thì xứng đáng phu quân của nàng đây?"
Nói xong, rời , bí mật Tàng Xuân Ổ.
Thẩm Duy Trinh giấu nhẹm chuyện cho A Xuân , chỉ báo tin vui rằng thuyết phục Lý phu nhân, từ nay A Xuân thể danh chính ngôn thuận đến nhà họ Tân để học y thuật.
"Tuy nhiên, khi đối mặt với ngoài, bảo rằng đang nỗ lực học hỏi để chăm sóc cho sức khỏe của mẫu và lão tổ tông nhé.” Thẩm Duy Trinh ân cần căn dặn: “Hiện nay triều đình đang đề cao đạo hiếu, chắc chắn sẽ kẻ nào dám hé răng phán xét ."
A Xuân xong mà mắt chữ O mồm chữ A, vô cùng thán phục: "Thì trong nhà chúng đều thích lôi những cái danh nghĩa cao cả, vĩ đại để chèn ép thiên hạ."
"Đâu ?" Thẩm Duy Trinh đầy thâm ý: “Ca ca đè cần mượn cái danh nghĩa to tát đó."
Trong lúc chuyện trò rôm rả, A Xuân chợt nhớ : "Mấy hôm nay sách nhiều quá, mắt mũi kèm nhèm hết cả , để uống một viên minh mục cho sáng mắt ..."
Thẩm Duy Trinh ấn nàng xuống: "Muội cứ nghỉ ngơi , để lấy cho."
Một đống lọ sứ nhỏ la liệt bàn. Thẩm Duy Trinh thừa cái lọ ngoài cùng bên là minh mục mà A Xuân dùng. Hắn cầm lọ t.h.u.ố.c tới, đưa cho A Xuân một viên, cũng tự lấy cho một viên.
Chưa kịp nuốt trôi xuống dày bao lâu, Thẩm Duy Trinh bắt đầu cảm thấy cơ thể những dấu hiệu bất thường: "Thuốc minh mục uống nóng ? Sao thấy ngoài mắt , đều nóng hừng hực thế ?"
A Xuân cũng cảm thấy nóng ran khó tả, nàng cau mày thắc mắc: "Không , bình thường uống thấy thanh mát lắm cơ mà. Chẳng lẽ là do hôm nay địa long đốt ấm quá chăng?"
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh lập tức đổi, thầm kêu , linh cảm chẳng lành ập tới, lẽ nào t.h.u.ố.c kẻ nào đó lén lút tráo đổi?
Hắn vội vàng cầm lọ t.h.u.ố.c lên, đưa cho A Xuân xem: "Đây chắc chắn là minh mục ?"
A Xuân gật đầu xác nhận, nàng nheo mắt kỹ , bất chợt hai mắt trợn tròn: "Cái ... cái hình như là minh mục ..."
... Nghe vẻ giống như cái viên xuân d.ư.ợ.c mà Tân Di từng , sức mạnh biến một đấng nam nhi đạo mạo thành một con ngựa đực hoang dâm vô độ...
"Ta lập tức tìm đại phu.” Thẩm Duy Trinh dứt khoát dậy: “Chờ ở đây."
Hắn lên định rời , A Xuân ôm chầm lấy .
"Chuyện đó... Tìm đại phu cũng vô ích thôi, giải d.ư.ợ.c tính .” A Xuân lí nhí thì thầm: “Bây giờ nên đóng cửa , , khóa luôn cả cửa sổ nữa. Tiếp theo đây, cho dù lóc cầu xin thế nào, cũng tuyệt đối dừng nhé... phu quân."