Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 61: IF 2
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:40:20
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mãi cho đến lúc đo đạc may hỉ phục, A Xuân vẫn cảm giác lâng lâng như đang trong một giấc mộng.
Thị nữ Thu Sương miệng tươi rói ướm thử một cây trâm lên búi tóc nàng: "Cô nương xem , cây trâm cài tóc hình hoa sơn nạm hồng ngọc vô cùng tôn lên vẻ của , giữ cái ạ?"
A Xuân thủ thỉ: "Ta rành sở thích đeo đồ trang sức của kinh thành, chuyện đành trông cậy cả mắt thẩm mỹ của tỷ tỷ thôi. Tỷ tỷ bảo thì chắc chắn là chê , nhất định giữ chứ."
Thu Sương tủm tỉm trêu chọc : "Sao cô nương gọi em là tỷ tỷ cơ chứ? Chỉ cần qua ít ngày nữa thôi là em đổi giọng gọi là 'phu nhân' . Đại gia vốn dĩ quản lý gia sự nghiêm ngặt, ngàn vạn đừng để ngài bắt thóp ."
A Xuân ngoan ngoãn gật gù: "Được , ."
Đây là đầu tiên A Xuân bước chân lên kinh thành phồn hoa.
"Đại gia" trong miệng Thu Sương chính là đang nắm quyền sinh sát của Hầu phủ hiện tại - Thẩm Duy Trinh. Hắn lớn hơn A Xuân sáu tuổi, nàng từng chạm mặt vài , công nhận là vô cùng tuấn. Có điều vẻ ưa đùa cợt và cũng hiếm khi chủ động đến gặp nàng.
A Xuân sinh và lớn lên ở vùng đất Nam Ngô Châu. Cha nàng vốn dĩ chỉ là một viên tiểu quèn chốn châu phủ. Nhờ may mắn vị Tri châu đại nhân đương thời là Thẩm Sĩ Nho trúng và cất nhắc nên cuộc sống gia đình mới khấm khá lên phần nào. Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, một trận bạo bệnh cướp sinh mạng của cha nàng, chỉ để vợ ốm yếu Thẩm Vân Nga và giọt m.á.u A Xuân còn đang trong bụng .
Nhớ ân tình Thẩm Vân Nga từng tay cứu mạng Thẩm Sĩ Nho khi ông rắn độc cắn, Thẩm Sĩ Nho bèn nhận góa phụ cô độc nơi nương tựa biểu . Trùng hợp hai cùng mang họ Thẩm nên ông liền ghi tên nàng gia phả.
Chỉ tiếc là phận Thẩm Sĩ Nho quá đỗi hẩm hiu. Vào một ngày cuồng phong bão táp, trong lúc xả cứu giúp một hộ gia đình mắc kẹt, ông may sẩy chân ngã xuống nước mà bỏ mạng. Mất sự che chở của vị Tri châu, Thẩm Vân Nga đành ngậm đắng nuốt cay, một nách cõng theo cô con gái xinh xắn chật vật vượt qua ba năm ròng rã. Giữa lúc tưởng chừng như sắp thể bám víu nổi nữa thì Thẩm phủ - nơi ba năm từng đ.á.n.h tiếng đón hai con lên kinh - một nữa đưa lời thỉnh cầu các nàng phủ.
Ân tình cứu mạng cao như núi lớn hơn trời.
Người tự tay chắp bút bức thư đó là Lý phu nhân. Bà bày tỏ trong thư rằng, Thẩm dẫu suy tính cho bản thì cũng vì tương lai của A Xuân mà trăn trở. Con bé tuổi đời còn nhỏ dại, nhan sắc muôn phần diễm lệ. Nếu mang phận biểu cô nương của Thẩm gia, chắc chắn sẽ dễ dàng tìm một mối lương duyên viên mãn chốn kinh thành, gả cho một vị lang quân như ý. Còn nếu cứ chôn chân ở Nam Ngô Châu xa xôi hẻo lánh, Thẩm phủ ở kinh thành dẫu lòng cũng đành bó tay, e rằng khó lòng mà tiếp tục bảo bọc chở che cho mẫu t.ử nàng nữa.
Thẩm Vân Nga lúc bấy giờ mới gật đầu ưng thuận.
Bà từng đem chuyện bàn bạc với A Xuân. Về chuyện "xuất giá tòng phu", A Xuân quả thực từng mảy may nghĩ tới. một khi mẫu hạ quyết tâm thì nàng nào dám một chữ .
Bất kể là kinh thành phồn hoa Nam Ngô Châu hẻo lánh, chỉ cần kề cận bên mẫu thì ở A Xuân cũng cảm thấy vui vẻ.
Thế nhưng mơ A Xuân cũng ngờ rằng, ngay trong đêm đầu tiên bước chân phủ, Thẩm Duy Trinh trực tiếp mở lời đòi rước nàng về dinh.
Chuyện quả thực quá sức kinh khủng.
Lẽ nào phong cách việc của kinh thành đều chớp nhoáng đến mức ?
Vào thời điểm đó, A Xuân mới hầu chuyện lão tổ tông xong. Trời ngả về tối nên tầm của nàng phần hạn chế. Thẩm Vân Nga từng kể rằng, hồi m.a.n.g t.h.a.i nàng, bà vô tình trúng độc của loài nhện độc khiên ngưu. Dẫu phát hiện kịp thời và lượng độc đáng kể, thế nhưng từ lúc lọt lòng, đôi mắt của A Xuân vẫn tránh khỏi gánh chịu những di chứng nhất định.
Ban ngày ban mặt thì , nhưng cứ hễ trời sẩm tối là mắt nàng mờ mịt chẳng rõ thứ gì.
Trớ trêu cây cỏ trong vườn um tùm rậm rạp, những tán lá chuối tây to bè che khuất cả lối . Vì lỡ sẩy chân cẩn thận, nàng cứ thế lao sầm lồng n.g.ự.c của Thẩm Duy Trinh.
Đó là đầu tiên hai chạm mặt . A Xuân căn bản rõ diện mạo của , chỉ lờ mờ nhớ rằng tỏa một mùi hương dễ chịu, giọng cất lên vô cùng êm tai nhưng thái độ thì lạnh lùng băng giá đến thấu xương.
Thẩm Sĩ Nho ít lặp lặp với A Xuân về đứa con trai mà ông hết mực tự hào . Hắn vốn dĩ mang thiên tư thông tuệ xuất chúng nên khi tuổi đời còn trẻ đỗ đạt Giải nguyên. Suốt quãng thời gian Thẩm Sĩ Nho vắng mặt ở kinh thành, sự lớn nhỏ trong nhà đều do một tay Thẩm Duy Trinh và mẫu quán xuyến. Nhờ mà trong ngoài đều ngăn nắp trật tự, gia phong giữ gìn nghiêm ngặt, từng để lọt bất cứ một tin đồn thất thiệt nào.
A Xuân cũng loáng thoáng chuyện Thẩm Duy Trinh mới mãn tang cha, hiện giờ lão tổ tông và Lý phu nhân đang sốt sắng tìm kiếm đối tượng để mai mối cho .
Bản vốn rành chữ nghĩa nên nàng đặc biệt ngưỡng mộ những học vấn uyên thâm. Vì cái đêm tình cờ va Thẩm Duy Trinh, A Xuân chỉ hai suy nghĩ duy nhất chạy qua trong đầu: "Hương thơm thật giống với những gì tưởng tượng", và cảm giác phấn khích tột độ khi cuối cùng cũng diện kiến "thiên chi kiêu tử" bằng xương bằng thịt. Còn những chuyện khác, nàng tuyệt nhiên hề nghĩ ngợi thêm mảy may.
Vào buổi tối hôm đó, Thu Sương lén lút lẻn phòng A Xuân và thì thầm kể chuyện Thẩm Duy Trinh tới Ngọc Hoa viện của Lý phu nhân. Nàng kể rằng khẩn khoản xin Lý phu nhân dừng việc mai mối kén vợ, lý do là vì trong mộng - và đó ai khác chính là A Xuân, cô nương mới chân ướt chân ráo bước phủ sáng ngày hôm nay.
A Xuân hoảng hốt đến mức hồn bay phách lạc.
Lẽ nào cái thứ nàng va là lồng n.g.ự.c vững chãi của Thẩm Duy Trinh, mà thực chất là trái tim mới chớm nở xuân tình của ?
"Sáng nay tỷ đồn đại rằng đại ca xử lý việc vô cùng dứt khoát cơ mà.” A Xuân ấp úng: “Thế nhưng dứt khoát đến mức thì quả thật là quá đáng sợ ."
Thu Sương rạng rỡ hẳn lên: "Đây là hỉ sự đó cô nương! Người xem, đại gia mạo tuấn dật, phẩm hạnh đoan chính như thì chắc chắn tiền đồ vô cùng xán lạn! Hôm nay ngài mới chạm mặt cô nương lập tức chạy xin phu nhân cưới , rõ ràng là ngài say mê cô nương như điếu đổ !"
A Xuân lí nhí cãi : "Chắc là thích cái nhan sắc của thôi đúng ? Hay là mê mẩn cú húc như trời giáng ban nãy của ?"
Thu Sương hờn dỗi trách móc: "Cô nương bậy bạ gì thế, chắc chắn là ngài đem lòng cảm mến cái vẻ ngoài huệ chất lan tâm của ."
A Xuân nghệch mặt thắc mắc: "Huệ chất lan tâm là cái gì tỷ?"
Đến nước thì ngay cả Thu Sương cũng cạn lời, chẳng giải thích thế nào cho đặng.
Dù thì hôn sự cũng Thẩm Duy Trinh quyết định xong xuôi. A Xuân đám đại nha tai thính mắt tinh như Thu Sương lén lút rỉ tai truyền tin đồn khắp hang cùng ngõ hẻm cơ chứ.
Ba năm để tang cha khiến Thẩm Duy Trinh lỡ dở chuyện nghị , nhưng với gia thế, nhân phẩm, dung mạo và tài năng xuất chúng sờ sờ đó, rước một thiên kim tiểu thư danh gia vọng tộc về vợ cũng chẳng là chuyện khó như hái trời. Thế nhưng chỉ mới tình cờ bắt gặp A Xuân một nhất quyết nhận định nàng, thậm chí còn mặt dày chạy cầu xin Lý phu nhân và lão tổ tông bao nhiêu bận. Hắn thà mang tiếng "ép báo ân" chứ quyết bỏ cuộc, nhất định rước bằng nàng về chính thê.
Thẩm Vân Nga phân vân chẳng bèn gọi A Xuân tới hỏi han ý kiến. Bản nàng vốn dĩ chỉ mong mỏi gả một gia đình khá giả bình yên, nay Thẩm Duy Trinh vẻ ngoài xuất chúng, đầu óc thông minh, văn chữ . Thế là tuy nàng thực sự ưng bụng, nhưng lời mẫu và xuýt xoa khen ngợi, nàng cũng đành tặc lưỡi gật đầu cái rụp.
Sau khi lễ đính hôn định đoạt, một yêu cầu khắt khe đặt .
Lý phu nhân kiên quyết điều kiện, ngày thành bắt buộc lùi kỳ thi mùa xuân. Đồng thời trong quãng thời gian khi bái đường, A Xuân chuyên tâm học hỏi cách quản lý gia sự và phép tắc lễ nghi.
Thuở ban đầu A Xuân phần e dè vị Lý phu nhân , bởi bà toát lên vẻ tao nhã đoan trang và cái gì cũng tường tận thông thạo. Trong khi đó, A Xuân từ nhỏ vốn mặn mà với chuyện sách vở. Đứng vị phu nhân tài hoa xuất chúng kiêm chồng tương lai , nàng luôn mang trong cảm giác tự ti sâu sắc - thứ mà phu t.ử vẫn thường gọi là "tự tàm hình uế".
Thế nhưng Lý phu nhân bao giờ lấy đó cớ để khó dễ chế giễu nàng. Mặc dù khuôn mặt bà lúc nào cũng lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng tấm lòng vô cùng hiền từ nhân hậu. Bà kiên nhẫn từng li từng tí chỉ dạy cho nàng cách cư xử ứng phó với xung quanh, cách xem xét sổ sách thu chi. Thậm chí đôi khi A Xuân lúng túng nhầm liệu, bà cũng chẳng hề nặng lời trách mắng một câu.
A Xuân ngày càng cảm thấy quyết định gật đầu đồng ý mối hôn sự quả là sáng suốt.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện mẫu của Thẩm Duy Trinh đối đãi với nàng như , nàng cũng cam tâm tình nguyện gả cho .
Nhắc đến Thẩm Duy Trinh - lúc bái đường, A Xuân và chạm mặt đếm đầu ngón tay còn hết.
Hắn bận tối mắt tối mũi chuyên tâm ôn luyện cho kỳ thi mùa xuân, đồng thời còn một giao kèo ngầm với Lý phu nhân. Chỉ khi nào đỗ đạt trong kỳ thi và chính thức bổ nhiệm quan thì mới đường hoàng cử hành hôn lễ với A Xuân mùa thu cùng năm.
Giả sử lỡ như thi trượt, bảng vàng tên hoặc thậm chí còn chẳng lọt nổi tam giáp, thì hôn sự sẽ đành hoãn thêm một thời gian nữa, tức là lùi sang tận mùa xuân năm .
Trong một lúc rảnh rỗi, Lý phu nhân lén lút tiết lộ với A Xuân rằng, thực đây chỉ là chiêu khích tướng của bà. Thẩm Duy Trinh xưa nay coi trọng thể diện và danh dự nhất đời, ba cái trò cam kết vớ vẩn vốn dĩ chẳng tác dụng trói buộc gì cả. vì bẽ mặt mẫu , chắc chắn sẽ dốc tâm ý để đạt mục tiêu.
Nhân một ngày tuyết rơi dày đặc, trong phòng sưởi ấm bằng than củi cháy hừng hực, Lý phu nhân cùng A Xuân và Thẩm Vân Nga quây quần nhâm nhi nóng.
Chuyện chung đại sự của nhi t.ử cuối cùng cũng đấy, thêm việc càng A Xuân bà càng cảm thấy ưng mắt, tâm trạng Lý phu nhân vô cùng sảng khoái. Bà tươi hớn hở bảo Thẩm Vân Nga một lát nữa hãy lựa thêm vài xấp vải vóc lụa là để may y phục mới. Tết nhất cận kề đến nơi , A Xuân cũng xúng xính may lấy hai bộ đàng hoàng để diện ngoài gặp mặt mới .
Đang lúc chuyện trò rôm rả thì bỗng hạ nhân bẩm báo: "Đại gia tới ạ".
Thẩm Duy Trinh trong bộ cẩm bào màu lam sẫm vén rèm bước , quy củ thỉnh an với Lý phu nhân.
A Xuân len lén liếc vị phu quân tương lai của . Nàng bất giác khuôn mặt tuấn tú cho mê mẩn đến mức nỡ rời mắt - thế nhưng trái ngược , Thẩm Duy Trinh vẫn giữ nguyên bộ dạng mắt thẳng mảy may liếc ngang liếc dọc. Cung kính vấn an xong xuôi, sang hành lễ với nàng và Thẩm Vân Nga, miệng nhả một chữ " " rõ rành rành.
Thậm chí ngay cả ngụm cũng chẳng buồn uống, chỉ nán dăm ba phút đội tuyết lặn lội về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-61-if-2.html.]
Chính cái thái độ dửng dưng khiến A Xuân đ.â.m nghi ngờ xung quanh đang quá lên .
Cái từ mà phu t.ử dạy lúc là gì nhỉ? Tam nhân thành hổ, chừng Thẩm Duy Trinh chẳng hề ôm ấp cái thứ tình cảm lưu luyến si mê, gặp yêu với nàng như lời đồn đại của thiên hạ cũng nên.
Đa phần những chạm mặt ngày thành của hai đều diễn trong bầu khí tẻ nhạt như , Thẩm Duy Trinh chẳng hề mảy may thể hiện chút nào sự thiên vị đặc biệt dành cho nàng.
Nếu điểm gì khác thường để kể thì đó là những lúc Thẩm Duy Trinh đem tặng lễ vật cho các tỷ trong nhà, phần của A Xuân luôn luôn nhỉnh hơn đôi chút về lượng và vượt trội hơn hẳn về chất lượng so với những khác.
Thẩm Tương Mân khỏi chép miệng ghen tị: "Muội là con dâu tương lai của phu nhân, đương nhiên là đối đãi khác bọt . Đồ tặng thì cứ việc ngoan ngoãn mà nhận . Ôi dào, nếu phu quân tương lai của tỷ mà cũng chiều chuộng tỷ bằng mấy cây trâm ngọc quý giá thì còn gì mãn nguyện bằng."
Thẩm Tông Thục tủm tỉm trêu: "Thôi đừng chọc ngoáy nữa, da mặt A Xuân vốn mỏng manh lắm, mới thế mà đỏ rựng lên kìa. Muội mà cứ lải nhải mấy cái , càng thẹn thùng cho xem."
A Xuân cuống quýt thanh minh: "Muội ngượng ngùng gì , chẳng qua là do chiếc lò sưởi tay nóng quá, túa mồ hôi nên mặt mới đỏ bừng lên thôi."
Chỉ tiếc là chẳng một ai thèm tin cái lý do sứt sẹo của nàng.
Đến giờ phút , Thẩm phủ ai A Xuân chính là vị phu nhân tương lai, nên hiển nhiên thái độ đối đãi với nàng cũng kính trọng thêm vài phần. Giữa muôn vàn tỷ trong phủ, ai nấy đều tận tình quan tâm chăm sóc nàng. Chuyện A Xuân đột xuất ép học nữ học gặp vô vàn khó khăn, cứ vướng mắc chỗ nào là lập tức các tỷ xúm nhiệt tình giảng giải, chỉ bảo tường tận cho nàng.
Có phu t.ử đề bài luận, A Xuân vắt óc suy nghĩ mà chẳng nặn chữ nào, sầu não đến mức phát rồ. Thẩm Lâm Anh thấy bèn tay nghĩa hiệp hẳn hai bản, lén lút tuồn cho nàng một bản. Xui xẻo , hành động mờ ám bắt quả tang ngay tại trận, hậu quả là cả hai phạt ở chép bài luận thêm vô buổi tối.
Sự việc tày đình đương nhiên thể giấu giếm nhà.
Thẩm Lâm Anh vốn đinh ninh rằng sẽ bình an vô sự thoát khỏi hình phạt, nào ngờ Thẩm Duy Trinh khi điều tra ngọn ngành sự việc lạnh lùng phán quyết A Xuân cùng chịu chung hình phạt chép phạt với nàng , lượng còn gấp đôi so với yêu cầu của phu tử.
Thẩm Lâm Anh ấm ức vô cùng, thẳng thắn tuyên bố cứ phạt một nàng là đủ , rốt cuộc thì đó là chủ kiến của nàng , chẳng liên quan gì đến A Xuân cả.
Thẩm Duy Trinh ném ánh mắt sắc lẹm về phía A Xuân cất giọng hỏi: "Bài văn mà lén lút đưa cho , chép ?"
A Xuân ngoan ngoãn đáp: "Muội chép ."
"Đã chép thì thể gọi là vô tội.” Thẩm Duy Trinh thản nhiên phán một câu xanh rờn: “Dám thì dám chịu."
Đêm hôm đó, A Xuân hì hục chép phạt đến mức cổ tay nhức mỏi rã rời.
Thẩm Duy Trinh bèn sai Hà Lộ mang tới một hộp cao dán chuyên dùng để trị đau nhức cổ tay. Thu Sương nàng nhận lấy, miệng lẩm bẩm oán trách bất bình cho nàng, cảm thấy Thẩm Duy Trinh thật sự quá mức khắt khe, đến phu nhân tương lai của mà cũng nhẫn tâm trách phạt nặng nề như .
"Ca ca gì sai.” A Xuân xoa bóp cổ tay thở dài: “Tuy là phu quân tương lai của , nhưng dẫu cũng là ca ca của và Lâm Anh cơ mà. Chuyện quả thực sai. Nếu chỉ phạt qua loa chiếu lệ cho , thì thể khiến Lâm Anh tâm phục khẩu phục nữa?"
Thu Sương hờn dỗi lườm nàng một cái: "Cô nương ngốc nghếch, em là đang bênh vực cho đấy."
"Ta chứ.” A Xuân phì : “Thu Sương ngoan, nhưng mà ca ca là trọng đạo lý. Ta thấu hiểu tấm lòng dành cho , và cũng hiểu rằng là phu quân tương lai của - chỉ mong đều vui vẻ hòa thuận là đủ ."
Miệng thì cứng thôi chứ trong bụng A Xuân thực chất lo lắng phập phồng.
Bởi nàng và Thẩm Duy Trinh trò chuyện với thật sự quá ít ỏi. Lần duy nhất hai chuyện riêng tư là khi A Xuân và Thu Sương lén lút lẻn khỏi phủ mua đồ ăn vặt, vô tình tóm gọn.
Hắn nghiêm mặt lên giọng giáo huấn nàng một trận trò, đến mức đầu váng mắt hoa, món ngon đang ăn dở cũng đ.â.m nhạt nhẽo.
Nàng bắt đầu lo sợ một ngày nào đó khi bái đường thành cũng sẽ lặp điệp khúc giáo huấn .
Chứ kết hôn kiểu gì mà cứ như gả cho cha .
lo thì lo, ván đóng thuyền, chạy cũng thoát.
Kỳ thi mùa xuân Thẩm Duy Trinh xuất sắc đỗ Trạng nguyên, thánh thượng vô cùng sủng ái trọng dụng, công việc bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi. Hắn cuồng với đủ thứ việc, chẳng còn thời gian mà lo liệu chuyện cưới xin. Cứ thế lây lất cho đến tận mùa xuân năm , khi liên tục thăng quan tiến chức, lúc bấy giờ mới rảnh rỗi để tổ chức hôn lễ với A Xuân.
Đến tận thời điểm , mức độ hiểu của A Xuân về Thẩm Duy Trinh vẫn còn kém xa tít mù tắp so với Lý phu nhân.
Đôi khi nàng còn trộm nghĩ, nếu nàng gả cho là Lý phu nhân thì tuyệt bao, cuộc sống nhất định sẽ tự do tự tại, sung sướng nhàn nhã.
Tất nhiên đó chỉ là những suy nghĩ vụt qua trong đầu, mấy lời phản nghịch tày trời như nàng dám ho he nửa lời. Với tâm trạng bồn chồn lo âu, A Xuân cuối cùng cũng khoác lên bộ hỉ phục rực rỡ, chính thức gả cho vị ca ca Thẩm Duy Trinh đầy xa lạ.
Trái với dự đoán, ngày thành hề vất vả nhọc nhằn như nàng tưởng tượng. Lý phu nhân và Thẩm Vân Nga căn dặn nàng từ rằng, quy củ kinh thành vốn rườm rà, các tập tục cưới xin và nghi lễ đều vô cùng nghiêm ngặt, nên chắc chắn hôm nay nàng sẽ chịu ít vất vả.
Ấy thế mà A Xuân chẳng hề cảm thấy khó khăn mệt mỏi chút nào.
Hỉ phục lộng lẫy kiêu sa, tuy chiếc mũ phượng đội đầu nặng nề, nhưng hễ nghĩ đến việc nó đúc từ vàng ròng và khảm nạm ngọc ngà châu báu, đem cầm đồ chắc chắn sẽ đổi một khoản kha khá để mua t.h.u.ố.c cho mẫu , nàng liền cảm thấy chẳng gì là nặng nhọc cả. Thậm chí đội thêm hai cân vàng nữa nàng cũng sẵn sàng gánh vác nổi.
Còn về phần khác, nàng từ Tàng Xuân Ổ xuất giá chuyển sang sống ở Nhân Thọ đường, suy cho cùng cũng chỉ là đổi chỗ ở thôi. Mẫu , các tỷ , Thu Sương, Đông Tuyết, Hà Lộ vẫn túc trực ở đó. Sợ nàng đói lả mệt mỏi, ai nấy đều phiên lén lút mang đồ ăn thức uống tới tẩm bổ cho nàng.
Đến khi Thẩm Duy Trinh trong bộ hỉ phục đỏ rực tất việc tiếp khách và trở động phòng, A Xuân no nê căng rốn, thoải mái dài giường sắp chìm giấc ngủ.
Đang trong cơn mơ màng, bất chợt khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Duy Trinh phóng to chiếu sáng cả một góc phòng, A Xuân giật nảy bật dậy, buột miệng gọi một tiếng ca ca.
Thẩm Duy Trinh khẽ chỉnh : "Muội nên gọi là phu quân."
A Xuân nín nhịn một hồi lâu, nhưng thật sự thể mở miệng thốt hai chữ đó với : "... Phu..."
"Thôi bỏ .” Thẩm Duy Trinh vẫn giữ nguyên thái độ hờ hững: “Nếu thật sự gọi thì cứ gọi ca ca cũng chẳng . Ta sai Thu Sương và bọn họ lui ngoài hết , lát nữa sẽ tự tay cởi y phục cho ."
Trước đây ma ma dày dặn kinh nghiệm chỉ dạy cho A Xuân, nên nàng hiểu rõ những bước tiếp theo cần gì. tình huống ngoài sức tưởng tượng của nàng, đáng lẽ nàng mới là cởi y phục cho Thẩm Duy Trinh mới đúng chứ?
Thôi kệ , dù thì cũng là cởi y phục, ai cởi cởi thì cũng thế cả thôi.
Biết chừng Thẩm Duy Trinh đang nhường nhịn nàng cũng nên.
Vào cái đêm tân hôn đáng nhớ , A Xuân càng thêm tin tưởng rằng những lời đồn thổi chỉ là do quá lên mà thôi.
Thẩm Duy Trinh vẫn luôn giữ thái độ lạnh lùng xa cách.
Hắn từ tốn cởi bỏ từng lớp y phục cho nàng, cẩn thận lau cho nàng, nhẹ nhàng lời xin , đó đột ngột bước ngoài trầm ngâm một lát. Cuối cùng, thản nhiên bước , hạ giọng hỏi xem thể ngủ .
A Xuân ngượng ngùng đáp: "Chiếc giường rộng thênh thang mà, thêm hai ca ca nữa cũng thể . Ca ca ngủ thì cứ ngủ , cần hỏi ."
Thẩm Duy Trinh một lời, chỉ dứt khoát bế bổng nàng lên ném xuống giường, đó lập tức đè lên c.ắ.n mút đôi gò má của nàng.
A Xuân nếm trải sự cuồng nhiệt rực lửa trái ngược với vẻ bề ngoài lạnh nhạt của .
Trời đất ơi, thể một thứ lớn như quả trứng ngỗng như chứ, điều khác xa so với những gì vẽ trong cuốn sách nhỏ mà ma ma đưa cho nàng xem.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, ngước ánh mắt của Thẩm Duy Trinh, A Xuân mới chợt bừng tỉnh nhận một sự thật phũ phàng, trong khi đôi má vẫn đang đau rát vì c.ắ.n mút.
Vào đêm tân hôn , e là nàng thật sự sắp hứng chịu một trận khổ ải !