Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 62: IF 3
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:40:21
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm tân hôn của A Xuân trôi qua một cách dài đằng đẵng.
Cảm giác còn lê thê hơn cả những lúc nàng ngâm nga thuộc lòng mấy cuốn kinh thư.
Nàng bắt đầu lờ mờ nghi ngờ ma ma dạy sai, do cuốn bí kíp phu thê mà hai học lỏm vẽ sai một cách trầm trọng? Ma ma từng dặn dò A Xuân rằng, đàn ông vốn dĩ bản tính nôn nóng, tuyệt đối để mặc gì thì . Nàng chủ động âu yếm bờ môi , nhẹ nhàng vuốt ve mơn trớn, đó mới thể tiến tới bước ân ái phu thê.
Ấy mà A Xuân còn kịp chạm môi Thẩm Duy Trinh, chồm tới nuốt trọn nàng.
Hành động đột ngột khiến một kẻ non nớt, thiếu trải nghiệm như nàng dọa cho hết hồn hết vía.
Lẽ nào Thẩm Duy Trinh thật sự nhầm hình vẽ trong sách? Hay cuốn sách của , nam nữ vốn dĩ vẽ ngược so với cuốn của nàng?
A Xuân mù tịt.
Sao thể hề thấy ghê tởm cơ chứ.
Mọi chuyện diễn hề suôn sẻ. Mặc dù A Xuân tự nhận kiểu than vãn yếu đuối, thế nhưng nàng vẫn kìm nén nổi những tiếng rên la đau đớn. Nàng cứ ngỡ với vẻ mặt lạnh lùng sắt đá , dẫu nàng lóc van xin cũng vô ích. Nào ngờ Thẩm Duy Trinh lập tức dừng , ôm nàng lòng vỗ về an ủi đừng sợ hãi, nếu chịu nổi thì đành thôi , dẫu thì tương lai còn dài.
Dứt lời, ôm chặt A Xuân hồi lâu. Hắn vòng tay siết lấy nàng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, thở trở nên dồn dập, đó dần lắng xuống và trầm đục hơn. Cuối cùng, mới miễn cưỡng chống tay dậy: "Với tình hình thế , đêm nay nhất định thể chung giường với , nếu e rằng sẽ mạo phạm mất. Muội cứ ngủ , ngoài chiếc kỷ kỷ ngoài nghỉ một lát."
A Xuân suy nghĩ khác hẳn.
Nàng tự nhủ trong bụng, cái gì mà "tương lai còn dài": “tương lai" chẳng là chuyện sớm muộn gì cũng đối mặt ?
Nàng mới lơ mơ buồn ngủ thì Thẩm Duy Trinh ôm hôn c.ắ.n mút một trận tơi bời, hiện giờ tỉnh như sáo, bao nhiêu cơn buồn ngủ đều bay biến sạch bách. Cơ thể nàng còn cảm thấy nóng bừng lên một cách kỳ lạ. Có lẽ do đang độ tiết xuân vạn vật hồi sinh sinh sôi nảy nở, nên con cũng ảnh hưởng đ.â.m bứt rứt nóng nảy theo chăng?
A Xuân diễn tả thế nào, nhưng cảm giác lúc nãy khi ôm chặt lòng quả thực dễ chịu. Trơ mắt Thẩm Duy Trinh vén rèm bước xuống giường, nàng thẫn thờ một lúc lâu, khổ não suy nghĩ xem rốt cuộc nên theo lời ma ma dạy bảo " vợ thì giữ nết đoan trang nhàn nhã, chủ động mở miệng đòi hỏi phu quân gần gũi", là nên thuận theo tự nhiên, chạy ngoài bảo với Thẩm Duy Trinh rằng nàng tiếp tục ân ái với ?
Cái đầu nhỏ lanh lợi của nàng liền lóe lên một sáng kiến vẹn cả đôi đường - cần , cứ thế lao thẳng, thế chẳng là xong chuyện ?
Nghĩ thông suốt điểm , A Xuân lập tức thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
Nàng vốn hề thông thuộc đường lối trong Nhân Thọ đường. Nàng chỉ căn phòng hiện tại hai đang ở là do Thẩm Duy Trinh đích cho dốc tốc xây dựng mới tinh ngay khi ngày cưới ấn định. Nó rộng rãi hơn Tàng Xuân Ổ nhiều, chiếc giường cũng to hơn hẳn, nàng lết vài bước mới thể bước xuống .
Bên ngoài gian phòng là một chiếc giường kỷ kê sát vách. Thẩm Duy Trinh đang nghiêng đó, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt m.ô.n.g lung, chẳng rõ đang suy tư điều gì.
Thấy nàng lững thững bước , giật phắt dậy: "Lúc nãy đau ? Hay là thương ở ?"
A Xuân lắc đầu nguầy nguậy, tiện tay vén tấm chăn đắp giường kỷ của lên, chui tọt trong trùm kín chăn ôm chặt lấy .
Cái quả trứng ngỗng vẫn còn sờ sờ ở đó, nàng thở phào yên tâm.
"Muội và là vợ chồng, cái nghi thức sớm muộn gì cũng thực hiện mà.” A Xuân dõng dạc : “Phu t.ử thường răn dạy rằng phàm việc gì cũng nhanh chóng đưa quyết định, do dự để lâu sinh lắm chuyện... Muội nhớ nhầm chứ? Học vấn của vốn dĩ lẹt đẹt, nếu lỡ miệng sai thì ca ca cũng đừng chê nhé."
"Ta dám .” Thẩm Duy Trinh đặt tay lên lưng nàng, vỗ về nhẹ nhàng, khen ngợi nàng một cách vụng về: “Tĩnh Huy cấm sai, đạo lý thấu hiểu còn sâu sắc hơn cả nữa."
Tĩnh Huy là cái tên mới mà Lý phu nhân và lão tổ tông ban cho nàng.
Nghĩ thì nàng đến học đường dành riêng cho nữ nhi để học, chỉ dùng một chữ "Xuân" e rằng trang nhã cho lắm. Ngày Lý phu nhân từng sẩy t.h.a.i một đứa con, cái tên "Tĩnh Huy" vốn dĩ chuẩn từ nhưng cơ hội dùng đến. Nay thấy tính nết A Xuân ngoan ngoãn dễ thương, bà bèn đem tặng cho nàng.
A Xuân bẽn lẽn ngại ngùng: "Nếu mà A Cẩu chuyện Trạng nguyên đương triều nức lời khen ngợi , chắc chắn sẽ ghen tị đến nổ con mắt cho xem."
"A Cẩu là gã nào? Sao gọi bằng cái tên kỳ quặc thế ?"
"Là hàng xóm cũ của hồi còn ở Nam Ngô Châu.” A Xuân hồn nhiên kể: “Những gia đình nghèo rớt mồng tơi như bọn thường đặt tên lót cho con như , cái tên càng thì càng dễ nuôi. Nào là hoa lá cành, ch.ó mèo lợn gà, tóm là càng bần hèn thì càng sống dai."
"Thế nào gọi là 'những gia đình nghèo rớt mồng tơi như bọn ' hả?" Thẩm Duy Trinh vuốt ve lớp áo trong ướt sũng mồ hôi của nàng, giọng trách móc: “Muội là phu nhân danh chính ngôn thuận của , trong cái Thẩm phủ , ngoại trừ lão tổ tông và mẫu , phận của là cao quý nhất. Từ nay về tuyệt đối phép thốt những lời lẽ tự ti đó nữa."
A Xuân ngơ ngác định mở miệng hỏi , thế còn thì ? Huynh thứ mấy trong cái phủ ? Lẽ nào cao quý hơn cả cơ ?
Thế nhưng lời còn kịp thốt khỏi miệng, Thẩm Duy Trinh bất thình lình bế bổng nàng lên ngang hông sải bước trở gian phòng ngủ tĩnh mịch.
Quả đúng như dự đoán, nàng c.ắ.n răng nếm mùi đau đớn thấu xương.
A Xuân cứ thế cấu chặt lấy góc tấm chăn bằng lụa tơ tằm thượng hạng thêu hình mẫu đơn rực rỡ và đôi bướm vờn , cào rách toạc cả . Nàng hoảng sợ đến tột độ, cứ ngỡ sẽ c.h.ế.t chắc trong đêm nay, gục ngã ngay trong thời khắc đại sự trọng đại của đời .
Chắc là Nguyệt Lão tuổi tác cao, mắt mờ chân chậm nên mới se duyên nhầm cho nàng chăng? Cớ gán ghép một viên ngọc trai to tướng một con trai bé xíu như thế chứ?
Trên thế gian gì chuyện con bồ câu nhỏ bé đẻ quả trứng ngỗng to đùng. Nàng hiện tại còn đáng thương hơn cả con bồ câu ép đẻ trứng ngỗng nữa.
Đó là bộ những suy nghĩ vẩn vơ quẩn quanh trong đầu A Xuân trong nửa đêm đầu tiên.
Nàng quá đỗi mệt mỏi, thừa dịp Thẩm Duy Trinh dừng nghỉ ngơi liền tranh thủ một giấc ngắn. Trong cơn mơ màng, nàng cứ ngỡ vẫn đang ở Tàng Xuân Ổ, bên cạnh là Thu Sương. Cứ đến mùa xuân là lũ mèo hoang đua gào rú điếc tai nhức óc, âm thanh the thé hệt như tiếng trẻ nhỏ thét.
A Xuân từng nếm qua mùi vị cay đắng của sự nghèo đói, từng chứng kiến cảnh những đứa trẻ ốm đau bệnh tật, c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát. Tiếng mèo hoang réo gọi mùa xuân luôn gợi trong tâm trí nàng những ký ức kinh hoàng đó, khiến nàng hoảng sợ đến mức cầu xin Thu Sương ôm lấy ngủ...
Đêm nay cũng ngoại lệ.
A Xuân ngủ mơ màng, đưa tay nắm chặt lấy cánh tay của bên cạnh. Tiếng "Thu Sương" còn kịp bật khỏi miệng thì thấy tiếng thở dài thườn thượt của đàn ông truyền đến.
Tất nhiên.
So với nửa đêm đầu tiên thì cục diện hiện tại khả quan hơn nhiều. Thẩm Duy Trinh quả hổ danh là công t.ử bột xuất từ danh gia vọng tộc. Bất luận là điểm nào cũng tỏ nhã nhặn, lịch sự hỏi han xem A Xuân chịu đựng nổi . A Xuân thật tình , ma ma truyền thụ cho nàng nhiều bí quyết phòng the nhưng bao giờ đề cập đến chi tiết cụ thể đến nhường . Nàng cũng mù tịt về việc đó chỉ một lối duy nhất mà còn tồn tại vô đường cong ngõ hẻm quanh co, mỗi chỗ mang một cái tên khác biệt.
Nói dễ một chút, chỉ cần ca ca thì kiểu gì cũng chiều - câu buột miệng thốt , kết quả là hành hạ tới tận lúc trời sáng bảnh mắt.
bù , A Xuân phát hiện công dụng kỳ diệu của cái quả trứng ngỗng .
Phải gửi lời cảm tạ chân thành đến vị Nguyệt Lão se mối nhân duyên .
Trong tháng đầu tiên khi thành .
Chưa bàn đến chuyện nàng vẫn thong dong sống trong Thẩm phủ quen thuộc, lão tổ tông vốn dĩ tấm lòng từ bi hỉ xả, Lý phu nhân hết mực cưng chiều nàng, thậm chí còn miễn luôn cả cái lệ thỉnh an sớm chiều. Bà chỉ dặn dò nàng một điều duy nhất là hãy dốc lòng chăm sóc cho sức khỏe của Thẩm Duy Trinh.
A Xuân vắt óc suy nghĩ mãi mà chẳng chăm sóc Thẩm Duy Trinh thế nào cho đúng cách.
Chuyện cơm nước hàng ngày của Xuân Vũ lo liệu từ A đến Z, còn chuẩn thêm những món ăn tẩm bổ quý giá. Còn về phần may vá thêu thùa, A Xuân mới bập bẹ học vài đường cơ bản khi phủ, tay nghề còn non kém vô cùng. Lần Thất Tịch năm ngoái, Thẩm Duy Trinh nhận lấy cái túi thơm nàng cất công thêu thùa cúng bái, chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ rằng đôi mắt nàng vốn yếu ớt, nên ráng sức thêu mấy thứ tỉ mẩn kẻo hại mắt. Nếu lúc rảnh rỗi g.i.ế.c thời gian thì thể vài cái đơn giản cho dùng là ...
Xem Thẩm Duy Trinh chẳng thiếu thốn thứ gì cả.
À,
Khoái lạc sung sướng là thật, nhưng mà hao tâm tổn sức cũng là thật nốt. Thông thường A Xuân lên đỉnh tới hai ba thì Thẩm Duy Trinh mới xong chuyện một hiệp. Ngặt nỗi là kẻ ham hố cuồng nhiệt, một hiệp chắc chắn chẳng thể nào khiến thỏa mãn. Lâu ngày dài tháng, A Xuân cũng bắt đầu kiệt sức chịu nổi. Có mấy đang hầu chuyện Lý phu nhân mà nàng cứ gà gật, ngáp ngắn ngáp dài.
Lý phu nhân ít mừng hụt tưởng nàng mang hỉ mạch.
Thế nhưng chỉ A Xuân mới rõ mười mươi, nàng tuyệt đối thể m.a.n.g t.h.a.i lúc .
Ngay trong đêm tân hôn, Thẩm Duy Trinh nghiêm túc bàn bạc với nàng về chuyện . Hắn bảo tuổi tác của nàng hiện tại còn quá nhỏ, nếu m.a.n.g t.h.a.i sẽ cực kỳ tổn hại đến sức khỏe. Hắn cưới nàng với mục đích nối dõi tông đường, mà chỉ vì những bậc trưởng bối trong nhà cứ thúc ép mãi, dù khuyên can họ cũng chẳng lọt tai. Do đó, lén lút dặn sắc một bát t.h.u.ố.c đặc biệt, chỉ cần uống thứ nước đều đặn thì đảm bảo nữ t.ử sẽ bao giờ thai.
Khi nào hai thực sự mong con, chỉ cần ngưng uống t.h.u.ố.c là xong, gây ảnh hưởng gì đến cơ thể.
Trước , A Xuân và Lý phu nhân bí mật nào giấu , nhưng giờ đây chuyện đổi chóng mặt. Nàng ép đồng lõa với Thẩm Duy Trinh giữ kín một bí mật tày đình, cảm giác giống như nàng âm thầm lôi kéo về phe mà một ai .
Nàng nhận Thẩm Duy Trinh thông minh xảo quyệt hơn những gì nàng từng nghĩ nhiều.
Phu quân thông minh giảo hoạt thì càng chứ .
A Xuân thầm nghĩ, Lý phu nhân thông tuệ sắc sảo sinh một Thẩm Duy Trinh trí dũng song . Chắc chắn nàng cũng sẽ sinh một đứa con lanh lợi, mà một đứa trẻ tài trí hơn sẽ góp phần rạng danh Thẩm phủ, đồng thời thể phụng dưỡng báo hiếu nàng và mẫu của nàng...
Đó chính là những suy nghĩ ngây thơ giản dị nhất của A Xuân.
Bên cạnh đó, nàng cũng vấp một phiền muộn nhỏ nhặt đáng kể.
Ngoại trừ những ngày nguyệt san ghé thăm, hầu như đêm nào Thẩm Duy Trinh cũng đều đặn ghé phòng nàng, hề sai một li. Tối thiểu là hai hiệp trở lên, còn giới hạn tối đa thì phụ thuộc cường độ việc của ngày hôm đó. Công việc càng nhàn rỗi, càng đòi hỏi ân ái nhiều hơn.
Tuy rằng sung sướng khoái lạc, nhưng mà cũng vắt kiệt sức lực của nàng.
Từ khi thành đến nay, A Xuân một nào thưởng thức bữa sáng thơm ngon do Xuân Vũ tự tay nấu nướng.
Lúc tỉnh giấc thì mặt trời lên cao bằng con sào, chuẩn dọn bữa trưa đến nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-62-if-3.html.]
Trớ trêu , ma ma từng dạy dỗ nàng rằng, những chuyện phòng the ái ân chỉ phép giữ kín trong khuê phòng, tuyệt đối hé môi để lộ ngoài, đường giữ tư thế đoan trang thục nữ. A Xuân suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề , bỗng nhận Thẩm Duy Trinh chính là ví dụ điển hình. Bước chân khỏi cửa, luôn khoác lên bộ dạng đạo mạo nghiêm nghị, chỉ khi nào lên giường thì mới bản chất nhiệt tình cuồng dã đến mức nào.
Một đêm nọ, nguyệt san bất ngờ ghé thăm sớm hơn thường lệ. Thể chất A Xuân vốn cường tráng nên hề gì, nàng vẫn say sưa ngủ li bì. Ngược , Thẩm Duy Trinh - đang ôm chặt nàng ngủ say - là choàng tỉnh giấc đầu tiên.
A Xuân mệt mỏi rã rời, trong cơn mơ màng chỉ tiếp tục chìm giấc ngủ. Cuối cùng, chính Thẩm Duy Trinh là lúi húi lau dọn thể, y phục, gọi tỳ nữ lấy dải băng nguyệt sự, tận tay mặc cho nàng. Làm xong xuôi chuyện, tiếp tục ôm nàng ngủ ngon lành.
Sáng hôm tỉnh dậy, nhớ chuyện tối qua, A Xuân ngượng ngùng đỏ bừng cả mặt.
nàng cũng nhanh chóng gạt , Thẩm Duy Trinh còn chẳng thèm bận tâm đến việc ăn nhầm, huống hồ là ba cái chuyện lau dọn lặt vặt ?
Bản tính A Xuân thích suy nghĩ sâu xa, rườm rà. Cuộc sống khi kết hôn với nàng đủ vui vẻ, mãn nguyện , nên nàng cũng chẳng bận tâm thêm điều gì nữa. Nàng chỉ dốc lòng theo học ma ma và phu tử, khao khát trở thành một vợ hiền dâu thảo, giúp Lý phu nhân trút bớt gánh nặng lo toan.
Nàng thực lòng ưng thuận cuộc hôn nhân , và cũng đem lòng yêu mến phu quân Thẩm Duy Trinh luôn mang vẻ ngoài lạnh lùng nhưng giường nồng nhiệt như lửa.
Thẩm Duy Trinh cũng tâm ý yêu thương cuộc hôn nhân , và yêu sâu đậm vợ A Xuân thẳng thắn, ngây thơ, thẹn thùng của , bất kể lúc nào, ở .
Chỉ duy nhất một điều hảo.
A Xuân hề yêu .
Ngay từ khoảnh khắc chạm mặt bên gốc chuối tây hôm đó, Thẩm Duy Trinh quyết tâm rước nàng về vợ.
Hắn loại cổ hủ, bảo thủ. Hắn thừa nàng mang danh nghĩa là biểu họ hàng xa, còn lặn lội đường sá xa xôi đến cậy nhờ. Nếu kết hôn với nàng, thế nào đời cũng dèm pha, bảo Hầu phủ cậy thế bắt nạt cô nhi quả phụ...
so với đại sự cả đời, dăm ba cái danh ảo đó đáng là bao.
Vừa tin lão tổ tông và Lý phu nhân đang nhắm mắt chọn rể cho nàng. Lo sợ đêm dài lắm mộng, Thẩm Duy Trinh uống cạn hai chén quả quyết hạ quyết tâm. Hắn tức tốc chạy đến tìm mẫu để bày tỏ cõi lòng .
như dự đoán, Lý phu nhân mắng cho một trận té tát.
Biết con ai bằng , mà cũng chẳng ai bằng con.
Thẩm Duy Trinh chuẩn tâm lý từ , nên khi Lý phu nhân giận dữ chỉ thẳng mặt mắng c.h.ử.i là đồ bất hiếu, chuyện nghịch luân.
Tất cả đều trong dự tính, mẫu chẳng thể dùng lời lẽ nào nặng nề hơn nữa.
Ý chí của Thẩm Duy Trinh sắt đá lay chuyển. Hắn dùng đủ lý lẽ tình cảm để thuyết phục, thậm chí tuyên bố thẳng thừng nếu lấy A Xuân, sẽ ở giá cả đời. Khó khăn lắm mới lay chuyển Lý phu nhân, khiến bà miễn cưỡng gật đầu đồng ý sang dạm ngõ.
Lại sợ thiên hạ đồn đại ác ý, dẫu phận của A Xuân cũng nhạy cảm. Trong phủ vài tên hạ nhân quét tước thường xuyên tụ tập to nhỏ, tung tin đồn nhảm rằng A Xuân là hồ ly tinh giở trò quyến rũ Thẩm Duy Trinh, những lời lẽ thô tục, bỉ ổi khó lọt tai. Thẩm Duy Trinh xử lý đám hạ nhân đó một cách lạnh lùng, tống cổ bộ trang viên hẻo lánh ở vùng ngoại ô.
Hắn cũng hiểu rõ sức mạnh của bia miệng. Để ngăn chặn những tin đồn thất thiệt, sai bí mật rỉ tai ngoài, rằng bản ngưỡng mộ vẻ nội tâm và đức hạnh hiền thục của A Xuân. Lý phu nhân cũng nhắc nhở Thẩm Duy Trinh, vì thanh danh của A Xuân , khi chính thức thành hôn, tuyệt đối phép lén lút gặp gỡ, tiếp xúc riêng với nàng.
Thẩm Duy Trinh nhẫn nhịn chịu đựng suốt một năm trời.
Hắn chẳng rõ đời lấy vợ , cũng chẳng thèm bận tâm kẻ khác hành xử thế nào. Hắn chỉ rằng, ngay từ cái đầu tiên chạm mặt A Xuân, khao khát chung chăn gối với nàng. Hay đơn giản hơn, chỉ cần ôm nàng lòng là đủ.
Thẩm Duy Trinh đoái hoài gì đến thứ tình cảm mãnh liệt, từng rốt cuộc là gì. Bất cứ thứ gì nhắm tới, tuyệt đối chuyện đạt .
Ngày thành hôn trọng đại là điều tất yếu diễn . Thế nhưng trong thời gian chờ đợi , mỗi chạm mặt A Xuân đối với đều là một hình phạt tàn nhẫn.
A Xuân trong tà áo đỏ rực tựa như cánh đào chớm xuân, mặc váy hồng như đóa sen kiêu sa giữa mùa hạ, khoác xiêm y vàng như đóa quế tỏa hương thanh khiết lúc thu sang, khoác áo choàng đỏ tựa nhành mai đỏ kiên cường giữa mùa đông lạnh giá.
Suốt bốn mùa xuân hạ thu đông đều là hình bóng nàng. Thẩm Duy Trinh luôn gồng kìm nén khao khát đến gần nàng, sợ rằng nếu lỡ buông thả một phút giây, sẽ vô tình mạo phạm nàng bằng những lời lẽ đúng mực.
Nàng tuyệt đối sẽ những lời đường mật .
Chỉ còn cách nhẫn nhịn, c.ắ.n răng chịu đựng cho đến ngày chính thức nên duyên vợ chồng.
Đã vô tưởng chừng như thể kiềm chế , lén lút gặp nàng để hàn huyên tâm sự, nhưng cố gắng nuốt trọn những khao khát cháy bỏng trong.
Thẩm Duy Trinh hiểu rõ, A Xuân chắc đem lòng yêu . Nàng vô cùng ngoan ngoãn và phụ thuộc mẫu . Từ việc rời quê lên kinh thành nương náu cho đến chuyện thành , thứ đều do một tay mẫu nàng - Thẩm Vân Nga - sắp đặt. Chính vì , Thẩm Duy Trinh dồn ít công sức để lấy lòng Thẩm Vân Nga, khiến bà an tâm giao phó con gái yêu quý cho .
Ngay cả khi kết hôn, tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Mỗi gần gũi ái ân càng tăng thêm sự thèm khát trong , chẳng khác nào uống rượu độc để giải cơn khát.
Thẩm Duy Trinh từng lầm tưởng rằng, chỉ những kẻ từng nếm trải nhục d.ụ.c mới thứ cảm giác bứt rứt, khó chịu hành hạ.
khi trải qua mùi vị đó, chỉ ước gì ngày nào cũng đắm chìm trong hoan lạc, càng nhiều càng . Tình cảm sâu đậm đến mức A Xuân cứ mãi bám dính lấy , nàng theo đó, rời xa dù chỉ nửa bước.
A Xuân sợ hãi tột độ: "Làm mất mặt quá ? Sức lực chịu nổi ? Dù sức khỏe dồi dào đến mấy cũng thể chịu nổi cường độ bóc lột !"
Một câu của nàng khiến Thẩm Duy Trinh bừng tỉnh. Hắn A Xuân đang ướt đẫm mồ hôi, vợ danh chính ngôn thuận của , với đôi má phúng phính mềm mại, trông hệt như một bát chè sữa nướng thơm lừng mới lò.
Đã kết hôn hai tháng trời, Thẩm Duy Trinh vẫn kìm khao khát c.ắ.n yêu nàng, chỉ nuốt trọn nàng bụng, giấu kỹ cho bất kỳ ai ngoài chiêm ngưỡng vẻ .
"Sẽ ngoài .” Thẩm Duy Trinh sợ nàng hoảng, bèn mỉm dịu dàng dỗ dành: “A Xuân thể thả lỏng thêm chút nữa ? Đừng sợ."
A Xuân ngoan ngoãn theo. Một lúc , nàng mới nhăn nhó than vãn: "Muội để thư giãn cả, hình như nó chịu lời ."
Thẩm Duy Trinh khẽ thành tiếng, vòng tay ôm trọn lấy nàng, thì thầm xin chỉ ôm nàng thật chặt, như khảm nàng sâu trong lồng n.g.ự.c .
Đây là vợ danh chính ngôn thuận của .
Thẩm Duy Trinh thầm nghĩ, ít thì về mặt danh nghĩa và trong mắt đời, nàng là vợ , sẽ còn kẻ nào dám dòm ngó, mơ tưởng đến nàng nữa.
Còn về việc nàng yêu ... Cứ từ từ, tương lai còn dài.
Hắn đủ kiên nhẫn để đợi nàng.
Sau khi thành , tâm trạng Thẩm Duy Trinh vô cùng phấn khởi. Dù gặp bao nhiêu muộn phiền rắc rối ngoài , chỉ cần bước chân viện của hai vợ chồng, lo âu đều tan biến như mây khói.
Mấy đứa , bên cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng. Hiện tại Thẩm Duy Trinh bổ nhiệm quan, cộng thêm thời gian dùi mài kinh sử ở thư viện đây, kết giao với ít bậc nam nhi tài trí. Hắn luôn âm thầm để mắt tới những nhân phẩm , gia cảnh khá giả, dung mạo tuấn tú để mai mối cho các cô của .
Điển hình như Chương Giản.
Hắn là bạn học của Thẩm Duy Trinh, cùng đỗ tiến sĩ nhất giáp trong kỳ thi mùa xuân năm ngoái. Hiện tại đang đảm nhận một chức vị trong Lễ bộ. Tuy tính tình phần nóng nảy bốc đồng nhưng ghi điểm bởi tấm lòng chân thành, bộc trực hiếm .
Thẩm Duy Trinh dự định sắp xếp cho và Thẩm Lâm Anh cơ hội gặp mặt xem mắt.
Thẩm Lâm Anh là cô nhỏ nhất trong nhà, sở hữu tính cách điềm đạm, cẩn trọng. Nếu ghép đôi với một nam t.ử tấm lòng chân chất như thì quả là một cặp trời sinh.
Đến ngày hẹn, Thẩm Duy Trinh cho bày biện yến tiệc bên ngoài giàn hoa tường vi trong phủ, đồng thời dặn dò Thẩm Tông Thục đúng giờ dẫn Thẩm Lâm Anh tới. Mọi thứ chuẩn đấy, Chương Giản mới đủng đỉnh xuất hiện nhưng với bộ dạng thất thần, mất hồn mất vía.
Thẩm Duy Trinh nhạy bén phát hiện điều bất thường, bèn gặng hỏi xem .
Khuôn mặt và hai vành tai Chương Giản đỏ lựng như gấc. Lắp bắp mãi một lúc lâu, mới thốt nên lời: "Ta ý định mai mối cho và lục của . Nguyên Kính , hiểu ý của , cũng lục là một cô nương dung mạo đoan trang, phẩm hạnh . mà... mới tình cờ bắt gặp một khác của , nàng xinh hệt như tiên nữ giáng trần . Cho đến tận bây giờ, tim vẫn còn đập thình thịch đây ..."
Thẩm Duy Trinh chợt hiểu vấn đề.
Đây chính là tiếng sét ái tình.
"Không cả.” Thẩm Duy Trinh điềm đạm đáp : “Huynh thấy nào của ? Nếu thật lòng ý, sẽ dò hỏi ý tứ của xem . Nếu cả hai bên đều bằng lòng, tuyệt đối sẽ cấm cản."
"Thật... thật ?" Chương Giản vui mừng khôn xiết, vội vã bật dậy, chắp tay cúi gập tạ ơn Thẩm Duy Trinh: “Rốt cuộc đó là vị nào ? Ta thực sự , hiếm khi tiếp xúc với các cô nương nhà họ Thẩm, chỉ là nàng vô cùng xinh ... Còn về chuyện nàng mặc y phục gì, đeo trang sức , cũng chẳng nhớ rõ nữa, chỉ nhớ nàng tựa như tiên nữ..."
Thẩm Duy Trinh nén nổi tiếng : "Huynh dẫn đó xem thử ."
Hắn thầm tính toán trong đầu, trong các nhà họ Thẩm, hiện giờ chỉ còn mỗi Thẩm Tương Mân là đính ước.
Nếu đó là Thẩm Tương Mân thì cũng đến nỗi tệ. Ngặt một nỗi, tính khí của cũng bốc đồng kém. Hai con nóng nảy mà ở cạnh , tuy dễ dàng bắt nhịp nhưng cũng dễ gây những chuyện dở dở ...
Chương Giản lăng xăng dẫn đường, băng qua những khóm cây, rặng liễu rậm rạp. Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, hoa lựu nở đỏ rực cả một góc trời. Từ đằng xa, Thẩm Duy Trinh thấy trong vọng lâu, A Xuân đang vui vẻ trò chuyện rôm rả với một gã đàn ông lạ mặt.
Hửm?
Kẻ là ai? Ở chui ?
Thẩm Duy Trinh nhíu chặt đôi lông mày, cố gắng lục lọi trong trí nhớ xem danh tính của kẻ . Bất chợt, tiếng run rẩy vì kích động của Chương Giản vang lên bên tai.
"Chính là vị đang trong vọng lâu .” Chương Giản quả quyết: “Ta rước của về vợ."