Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 64: IF 5
Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:40:23
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A Xuân hiểu ý Thẩm Duy Trinh cho lắm.
Trước khi Thẩm Vân Nga nhận lời đồng ý hôn sự , Thẩm Duy Trinh từng sai Hà Lộ mang nhiều món đồ chơi nhỏ nhắn tinh xảo tới tặng A Xuân, đồng thời còn nhờ nhắn nhủ một câu: "Nếu chỉ coi như trưởng cũng chẳng , khi thành , vẫn sẽ yêu thương chăm sóc như cũ."
Những ngày tháng khi thành , mỗi lúc chuyện ái ân đó, A Xuân đều một lòng tôn kính yêu thương Thẩm Duy Trinh như một ca ca ruột thịt.
Thế nên bây giờ đột nhiên ném câu hỏi , quả thực khiến nàng hoang mang tột độ.
Thẩm Duy Trinh lẳng lặng nàng.
A Xuân cũng đăm đăm .
Ngọn nến leo lét khẽ chao đảo, bóng râm của bức màn trướng lướt qua khuôn mặt . Đôi mắt sâu thẳm tựa một hồ nước tĩnh mịch c.h.ế.t chóc, xa xăm in bóng một cánh nhạn cô độc bay vút giữa trời thu.
"Chúng là vợ chồng." Thẩm Duy Trinh chậm rãi nhả từng chữ: “Lời của môi giới, lệnh của cha, thì bẩm báo liệt tổ liệt tông, thì thông cáo vãn bối họ hàng. Tam thư lục lễ, kiệu lớn tám khiêng, thiên địa tông đều chứng giám cho hai ."
A Xuân hễ cứ mấy cái từ ngữ nho nhã văn chương là thấy nhức đầu. Dù thì cũng chỉ tóm gọn bằng một ý nghĩa duy nhất: Chúng thành .
Nàng thừa mà.
"Ca ca nhiều sách thánh hiền, thừa điều đó." A Xuân rầu rĩ phàn nàn: “ chuyện thể thẳng thắn hơn một chút ? Huynh cũng học hành dốt nát mà, mấy cái lời viện dẫn kinh điển chẳng hiểu gì cả."
Thẩm Duy Trinh tiến sát gần nàng, hỏi: "Hôm nay, thấy nàng cùng Liễu công t.ử trò chuyện vô cùng vui vẻ."
" ." A Xuân gật gù: “Chúng lâu lắm gặp , nên thấy nhớ nhung lắm."
Nhắc tới đây, nàng chợt nhớ Nam Ngô Châu da diết.
Kinh thành phồn hoa , Nam Ngô Châu hẻo lánh cũng tuyệt. Nàng lâu lắm thưởng thức hương vị quê nhà. Dẫu đường sá xa xôi vạn dặm, bao nhiêu hoa quả ngon ngọt kịp vận chuyển tới kinh thành thối hỏng mất .
Thậm chí một quả vải thiều tươi roi rói cũng chẳng mà ăn, chỉ mỗi món mứt vải khô khốc, nhưng mùi vị vải thiều thì phai nhạt nhiều.
Ít ngày nữa A Cẩu ca sẽ lên đường trở về Nam Ngô Châu. Trùng hợp , Lý phu nhân cũng nhã hứng tới đó du ngoạn nán một thời gian. Thẩm Vân Nga thương nhớ quê hương bản quán nên quyết định sẽ cùng tháp tùng. A Xuân cũng vô cùng háo hức theo. Thế nhưng nàng chẳng mở miệng bẩm báo với Thẩm Duy Trinh thế nào cho lọt tai.
Trong thâm tâm A Xuân, vẫn luôn sắm vai một vị đại ca cực kỳ nghiêm khắc. Bề ngoài tuy ấm áp nhưng thiết quân luật cực kỳ hà khắc.
Thẩm Duy Trinh gặng hỏi: "Trước nàng cũng gọi là ca ca ?"
A Xuân nghiêm túc ngẫm nghĩ một lát: "Thế thì , thường gọi là A Cẩu ca."
Thẩm Duy Trinh hỏi: "Vậy còn A Miêu ca nào nữa ?"
A Xuân ngơ ngác hiểu: "Muội , ở quê hiếm ai đặt tên là A Miêu lắm... Ca ca, ?"
Trong lúc trò chuyện, cách giữa hai ngày một kéo gần . Thẩm Duy Trinh ngắm gò má nàng, làn da mịn màng mọng nước tựa như một quả đào chín mọng thơm lừng.
Trong cái nhà , khi cử hành hôn lễ, Thẩm Duy Trinh mạnh tay chỉnh đốn bộ đám hạ nhân. Hắn thẳng tay tống cổ lũ a bưng bô lắm mồm thích nhai thị phi tận trang viên hẻo lánh. Hắn cũng cẩn thận bẩm báo với lão tổ tông và Lý phu nhân, thiết tha thỉnh cầu họ rộng lòng bao dung cho sự non nớt của A Xuân, để nàng từ từ quen với phép tắc quy củ, tuyệt đối ép uổng thúc giục.
Cho dù từ góc độ nào chăng nữa, hình tượng của A Xuân đối lập một trời một vực với tiêu chuẩn của một vị nữ chủ nhân mà gia tộc đang cần. Thế nhưng Thẩm Duy Trinh chỉ chấp nhận một nàng thê t.ử của , và vị trí đó cũng chỉ duy nhất nàng mới tư cách lên.
Hắn hề đòi hỏi nàng thập thập mỹ, cũng chẳng ôm ấp ảo vọng vọng thê thành phượng. Tâm nguyện duy nhất của là mong A Xuân vui vẻ hạnh phúc...
Không, điều thực sự khao khát chính là tình yêu của nàng dành cho .
Suy nghĩ xẹt qua trong đầu bùng cháy mãnh liệt, kìm nén nổi.
"Không gì." Thẩm Duy Trinh thấy chính giọng của cất lên hỏi nàng: “Nàng ở bên cạnh thấy vui vẻ, là ở bên thấy vui vẻ hơn?"
A Xuân ân cần sờ trán : "Ca ca, dạo chuyện nhiều quá nên đầu óc hồ đồ ?"
Thẩm Duy Trinh gạt : "Nàng trả lời ."
"..."
A Xuân với bản tính thật thà chất phác nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu mới thốt lên: "Đương nhiên là ở bên cạnh ca ca hơn ."
Thẩm Duy Trinh bật . Hắn cũng tự lấy kỳ lạ, chỉ một câu nhẹ bẫng của nàng thôi mà ma lực xua tan sạch sành sanh bực dọc, hờn ghen đang tắc nghẽn trong lồng n.g.ự.c ?
"Vậy thì ." Tâm trạng Thẩm Duy Trinh bỗng chốc trở nên vô cùng khoan khoái, dang tay : “Lại đây, xuống, đến giờ ngủ ."
A Xuân ngoan ngoãn ngả lưng xuống, rúc lồng n.g.ự.c ôm lấy Thẩm Duy Trinh.
"Vì ca ca đối xử với , đối với mẫu cũng hiếu thuận." A Xuân thủ thỉ: “Mấy hôm , hẹn vài bạn đồng song uống . Vài tỷ trong đó thành gia lập thất sớm hơn , họ kể lể rằng dẫu phu quân trong nhà ôn nhu chu đáo đến mấy thì phận dâu vẫn nhất nhất tuân theo quy củ. Sáng thỉnh an, tối hầu hạ chồng, ngay cả khi bà chồng hiền lành nhân hậu chăng nữa thì lúc dùng bữa vẫn hầu hạ gắp thức ăn... Lắm lúc chịu đói meo râu, đành len lén sai tiểu trù phòng nấu đồ ăn khuya lót . Phu nhân và lão tổ tông thương lắm, lúc dùng bữa chẳng bao giờ ép hầu hạ quy củ. Tối nay dùng bữa, ngài còn cố tình sai món thịt nướng mà khoái khẩu nhất nữa cơ."
Thẩm Duy Trinh lặng lẽ lắng .
Trước chuyện trong nhà vốn dĩ cũng diễn theo đúng quy củ khuôn phép. Ngặt nỗi lão tổ tông là tính tình hòa ái dễ gần, bà lấy cớ tuổi cao sức yếu, thích hầu hạ bên cạnh để miễn luôn cái lệ bắt Lý phu nhân hầu cơm. Nhà bếp cứ nấu nướng xong xuôi chia hai phần mang tới hai nơi, ai nấy ăn. Mỗi dịp lễ tết mở tiệc gia đình, bà cũng luôn viện đủ lý do để Lý phu nhân an tọa nghỉ ngơi từ sớm.
Lý phu nhân cũng xót thương cho A Xuân tuổi đời còn non nớt, học hành quy củ gian nan vất vả. Hơn nữa xuất của nàng cao sang hiển hách, bà chỉ yêu cầu nàng gắp vài gắp thức ăn lấy lệ trong những buổi yến tiệc quan trọng cốt để bịt miệng thiên hạ, tránh cho nàng mang tiếng bất hiếu vô lễ. Xong xuôi đấy, bà liền thả cửa cho nàng xuống dùng bữa vui vẻ cùng các tỷ và Thẩm Vân Nga.
"Chính vì cái điểm mà cảm thấy nhà vô cùng tuyệt vời." Nhắc đến món thịt nướng, A Xuân bỗng thấy thòm thèm, nàng ôm riết lấy cánh tay , bày tỏ lòng ơn chân thành: “Từ khi thành với , cứ cảm giác vận khí của ngày một đỏ lên thì ."
Thẩm Duy Trinh bỗng dưng tắt hứng chẳng buồn lên tiếng nữa. Quanh quẩn nàng chỉ nhắc tới chuyện ăn uống thế .
"Giả sử nàng kết hôn với Liễu công t.ử thì cũng chẳng để nàng chịu đói ." Hắn gặng hỏi: “Nàng thành với ?"
"Không ." A Xuân thành thật lắc đầu: “Tính khí của A Cẩu ca cực kỳ tồi tệ. Tướng mạo của cũng chẳng xuất chúng bằng ca ca, mùi hương cũng thua xa ca ca luôn."
Thẩm Duy Trinh sầm mặt: "Nàng còn từng ngửi mùi của cơ ? Ngửi từ bao giờ?"
"Thì ngửi từ hồi còn bé xíu cơ mà." A Xuân nhíu mày suy nghĩ, khả năng tính nhẩm của nàng vốn cực đỉnh nên chẳng cần bẻ ngón tay cũng tính cái rụp: “Chắc cũng mười bốn năm về . Hồi đó chúng rủ trộm trứng chim, lóng ngóng trèo cây dở tệ, cứ trèo lên tụt xuống. Báo hại lẽo đẽo trèo theo ngay phía lãnh trọn xui xẻo, giáng nguyên cái m.ô.n.g đầu."
Thẩm Duy Trinh nghiêm mặt răn dạy: "Lần chuyện gì khai báo cho rành rọt ngọn nguồn, cấm chỉ cái trò úp úp mở mở, một nửa giấu một nửa."
A Xuân ngoan ngoãn gật gù: "Muội ."
Một lát , nàng thì thầm: "Có điều, nếu như lên kinh thành, lẽ mẫu thực sự gả cho ."
Cơn buồn ngủ của Thẩm Duy Trinh tức khắc bay sạch sành sanh.
"Vào đúng dịp sinh thần mười hai tuổi của , Liễu di nhắc chuyện một . Di mẫu bảo mẫu và di mẫu từng ước hẹn chỉ phúc vi hôn. lúc đó còn đời, với đó cũng chỉ là câu đùa của lớn thôi. Chuyện thành bại thì còn xem tính tình của và A Cẩu ca hợp nữa." A Xuân b.ắ.n một tràng dài vấp váp: “Thêm nữa là A Cẩu ca thường xuyên vắng nhà vì tòng quân, lúc bấy giờ cũng mù tịt chẳng hiểu gả chồng là cái gì. Thế nên chuyện đó đành gác . Mãi lúc sửa soạn lên kinh, Liễu di mới dặn dò đừng giữ những lời đùa đó trong lòng, lên kinh thành cố gắng tìm một gia đình mà gả ."
Thẩm Duy Trinh cạn lời, chẳng nàng kể lể chi tiết cặn kẽ đến mức : "Ta thấy bây giờ nàng dường như cũng chẳng hiểu gả chồng mang ý nghĩa gì ."
A Xuân vội vàng phản bác: "Sao thế ? Bây giờ gả chồng đấy thôi, còn gả cho một nhân trung long phượng nữa chứ - bộ như là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-64-if-5.html.]
Thẩm Duy Trinh thở dài: "Nàng chuyện lúc thì lọt tai êm ái, lúc chướng tai gai mắt thế nhỉ?"
A Xuân ngáp ngắn ngáp dài. Nàng bắt đầu thấy buồn ngủ ríu mắt .
"Nào , giờ chỉ lời thật lòng từ tận đáy tâm can thôi." A Xuân ngây ngốc phân trần: “Nếu ca ca thấy lúc thì êm tai, lúc khó , thì chắc chắn ở phía ca ca . Dù thì vẫn luôn , hễ ca ca những lời hợp ý thì khen , lúc những lời trái tai thì chê bai - chung quy , lọt tai là do suy nghĩ của bản ca ca mà thôi."
Thẩm Duy Trinh thốt lên: "Trước nay quả thực xem thường nàng . Thấy nàng tài ăn lanh lợi, mồm mép tép nhảy thế , cớ thích học hành sách nhỉ?"
"Khối kẻ một chữ bẻ đôi , chẳng lẽ bọn họ đều câm như hến chuyện ?" A Xuân bĩu môi vặn : “Đâu cứ cắm đầu sách vở mới học đạo lý. Ca ca nhiều sách thánh hiền quá, cuối cùng tự lấy dây trói mớ lý thuyết suông thôi."
Thẩm Duy Trinh chống tay dậy. Phía bức màn trướng mỏng manh, chăm chú kỹ khuôn mặt A Xuân, là biểu , là thê t.ử của .
Thê t.ử nép mặt cánh tay , phần thịt mềm mại gò má ép chặt lấy , vầng trán tỳ n.g.ự.c , truyền tới một cỗ ấm áp len lỏi thẳng tận trái tim.
"Nếu cơ hội gả chồng thêm một nữa, vẫn sẽ kiên quyết chọn ca ca." A Xuân lí nhí : “Mẫu từng dạy, tìm phu quân thì tìm nhân phẩm , đối xử t.ử tế với , với nhà của , với bằng hữu của ... À , là đối xử với tất cả . Tính tình của ca ca , dẫu quản giáo nghiêm khắc thì chung quy cũng chỉ vì cho cái nhà mà thôi... A Cẩu ca bản chất cũng , nhưng tính khí của bạo tàn lắm, còn kiếm cớ gây gổ cãi vã khiến rơi lệ đau lòng."
Cứ lầm bầm lầm bầm, A Xuân dần dần chìm giấc ngủ say sưa với nụ thỏa mãn môi.
Thẩm Duy Trinh thức trắng gần nửa đêm.
Hắn tuyệt đối coi những lời bộc bạch ngây ngô là lời xu nịnh lấy lòng.
Ba cái mớ lý thuyết tương kính như tân, cử án tề mi gì gì đó... là những lời dối trá lừa gạt đời. Con chỉ khi nào bận tâm đến một ai đó thì mới vì đó mà rơi lệ đau lòng.
Còn A Xuân đối với thì ? Thật sự dám suy ngẫm sâu xa.
Càng nghĩ, ngọn lửa ghen tuông trong lòng càng bùng cháy dữ dội. Trời hửng sáng mờ mờ, Thẩm Duy Trinh vẫn trằn trọc chợp mắt . Hắn ôm chặt lấy con gái trong vòng tay, hận thể chui tọt giấc mộng của nàng để xem rốt cuộc nàng đang tơ tưởng đến điều gì.
Tại thể nàng đang mơ thấy gì?
Tại thể xâm nhập thế giới trong mơ của nàng?
Tại thể giam cầm nàng bên cạnh bất kể ngày đêm?
A Xuân , nàng sinh đời là để đày đọa ?
Sao nàng thể sở hữu một tâm hồn chân thật, ngây ngô đến mức chẳng vướng bận chút giả tạo nào như thế?
Cái đầu nhỏ bé của nàng chẳng lẽ linh hoạt uốn nắn một chút, suy nghĩ sâu xa phức tạp thêm một chút ?
Nàng thể chiều ý , thốt vài câu ngọt ngào giả dối để dỗ dành ca ca một chút ?
Thôi bỏ , bỏ . Tốt nhất là nàng đừng nên . Nàng thừa si mê nhất chính là tấm lòng son sắt trong ngoài như một của nàng mà.
Thẩm Duy Trinh siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy nàng thêm chút nữa. Trong suốt bốn mươi bảy đêm từ ngày cử hành hôn lễ, thường xuyên ôm ấp thê t.ử đang say giấc nồng theo cách thức bá đạo như . Còn thê t.ử của thì cứ đ.á.n.h một giấc thẳng cẳng đến sáng bảnh mắt, gì về những tâm tư cuộn trào trong lòng .
Nàng sẽ chẳng bao giờ , khi nàng chìm sâu giấc ngủ, phu quân của nàng chong đèn say sưa ngắm nàng tỉ mỉ đến nhường nào. Từ xuống , từ đầu đến chân, thậm chí ngay cả nốt ruồi son nhỏ xíu ẩn nấp giữa khe ngón chân nàng, Thẩm Duy Trinh cũng thấu rõ mồn một. Nàng càng thể ngờ rằng, khi thành , mỗi khi dịp may đo y phục mới, đặc biệt là những món nội y kề sát da thịt, đều tự tay săm soi kiểm tra cẩn thận. Hắn tỉ mẩn vê từng thớ vải, sờ nắn từng đường kim mũi chỉ thêu thùa hoa văn, cốt để đề phòng bọn hạ nhân ranh ma giở trò ma lanh, tráo đổi hàng kém chất lượng hòng lừa gạt nàng.
Ngay từ thuở thiếu thời, Thẩm Duy Trinh rèn luyện phương pháp quản lý thủ hạ, kỹ năng điều hành gia sự, các ngón đòn giao tiếp chốn quan trường và cả những mưu mô xảo quyệt lừa lọc lẫn . Hắn học quá nhiều, chứng kiến quá nhiều mặt tối của con - chính vì thế càng trân trọng sự thuần khiết đáng quý của A Xuân. Hắn thấu hiểu rõ bản tính thật thà dối của A Xuân, mê mẩn cái ưu điểm , nhưng giờ phút căm ghét chính cái ưu điểm đó.
Những lời thật lòng mới chính là những lưỡi d.a.o sắc bén nhất cứa nát cõi lòng.
Càng ngẫm nghĩ càng thấy lồng n.g.ự.c bức bối ngột ngạt giải tỏa nổi. Thẩm Duy Trinh đưa tay nhẹ nhàng bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của thê tử, cúi xuống đặt một nụ hôn khẽ khàng lên má nàng. Hắn vốn dĩ đành lòng đ.á.n.h thức nàng dậy, ngờ thấy tiếng A Xuân lầm bầm mớ ngủ rõ ràng: "A Cẩu ca, thực sự phước lớn lắm..."
Sắc mặt Thẩm Duy Trinh tức khắc sầm tối đen như hũ nút.
A Xuân vần vò cho đến lúc bừng tỉnh.
Trong giấc mơ, nàng đang hớn hở xách hai con cá to bằng bắp tay tung tăng chạy khoe khoang với đám bạn bè. Đột nhiên A Cẩu thò mặt , chỉ thẳng mặt nàng phá lên chế giễu: "Cái con nha đầu lấm lem bùn đất như , ch.ó nó mới thèm rước."
A Xuân tức lộn ruột, réo gọi ầm ĩ vài tiếng ca ca. Ngay lập tức, Thẩm Duy Trinh tỏa hào quang chói lọi giáng trần như một vị thần. Nàng vô cùng tự hào ôm rịt lấy cánh tay , vênh váo tự đắc đáp trả: "Ai bảo ? A Cẩu ca, thực sự phước lớn lắm đấy - Phu quân của khôi ngô tuấn tú lắm nhé!"
Lời còn kịp thốt hết câu, A Xuân bỗng cảm thấy rơi tự do một khu rừng rậm rạp. Vô vàn những sợi dây leo khổng lồ gân guốc vươn trói chặt lấy tay chân nàng. Sợi dây leo thô bạo nhất điên cuồng ức h.i.ế.p nàng, hệt như đoạt mạng nàng ngay tại chốn . A Xuân hoảng loạn tột độ, luống cuống tay chân cố gắng bò lên phía , nhưng tài nào thoát khỏi vòng vây của những nụ hoa cành lá mọc tua tủa dây leo, khiến cả nàng như tắm mưa ròng rã. Nàng sợ hãi thét lên "Ca ca cứu ", toát mồ hôi hột mở choàng mắt dậy. Giữa bóng tối nhập nhoạng, nàng đụng ngay khuôn mặt cau mày của Thẩm Duy Trinh.
Cho dù ngắm bao nhiêu chăng nữa, ở cách gần gũi thế , A Xuân vẫn kìm nén cảm giác ngây ngốc mê mẩn.
Động tác của Thẩm Duy Trinh vô cùng nhanh gọn nhưng giọng điệu chầm chậm rề rà. Hắn vỗ nhẹ lên má nàng: "Sao ? Bị cho đến mức ngốc nghếch luôn ?"
"Không ." Đầu óc A Xuân vẫn còn đang cuồng trong cơn say ngủ, nàng ấp úng thốt lên: “Sao ca ca ..."
"Trong lúc mơ cứ liên tục réo gọi tên ." Thẩm Duy Trinh cúi đầu, ôm bổng cả nàng lên. Vẫn là tư thế quen thuộc hai đối diện . Hắn nhẹ nhàng vỗ về lưng A Xuân, cất giọng dỗ dành: “Mơ thấy ác mộng ?"
A Xuân vẫn tỉnh ngủ hẳn, đầu óc lơ mơ dán chặt mặt hõm cổ Thẩm Duy Trinh. Hít hà mùi hương quen thuộc cơ thể , tâm trạng nàng dần dần bình tĩnh trở . Trước nàng cứ đinh ninh rằng mùi hương ngào ngạt toát từ Thẩm Duy Trinh là do tẩm ướp hương liệu. Mãi về nàng mới vỡ lẽ . Bản sinh thơm tho như thế , dù chỉ tắm gội bằng nước lã trong vắt thì vẫn tỏa một thứ hương thơm nhè nhẹ vô cùng khoan khoái, hễ ngửi thấy là chỉ rúc lòng đ.á.n.h một giấc ngon lành.
Chỉ điều sợi dây leo gân guốc trong giấc mộng bỗng chốc hóa thành hiện thực. Nàng vẫn tiếp tục giam cầm, bấu víu quấn quýt buông, cơn mưa mồ hôi vẫn rả rích tuôn rơi.
"Cảm ơn ca ca đ.á.n.h thức dậy." A Xuân ríu rít ơn: “Bây giờ thể ngoài ? Muội chợp mắt thêm một lát nữa."
Vừa , nàng nơm nớp lo sợ xóc nảy ngã nhào nên đành vòng tay ôm riết lấy cổ Thẩm Duy Trinh.
Vòng tay của thê t.ử ôm chặt lấy với tư thế vô cùng ỷ , như thế ỷ . Thẩm Duy Trinh chỉ thấy một trận khoái cảm sảng khoái đ.á.n.h ập lên tận đỉnh đầu, thế nhưng vẫn cách nào xua tan bóng đen u ám đang bủa vây quanh lồng ngực.
Thuở còn bé xíu, nàng và cái tên A Cẩu c.h.ế.t tiệt nối khố lớn lên bên . Liệu đôi cánh tay ngọc ngà từng nắm kéo gã bao giờ ? Lúc cái thằng vô tích sự A Cẩu trèo cây ngã lộn cổ xuống đất xui xẻo nện trúng nàng, gã đè lên nàng ?
Thẩm Duy Trinh cau mày nhăn nhó. Hắn hận ông trời cớ sắp đặt cho nàng sinh và lớn lên ở cái chốn Nam Ngô Châu khỉ ho cò gáy . Hận bản thể trở thành thanh mai trúc mã lớn lên bên cạnh nàng từ thuở còn cởi truồng tắm mưa. Càng hận nàng cớ sinh trong chính căn nhà của . Mấy cái trò bắt cá trèo cây mà nàng đam mê đó, dư sức trùm sỏ. Nếu cô bé A Xuân lẽo đẽo theo m.ô.n.g , chắc chắn sẽ nâng niu bế bổng nàng lên cây đầu tiên, nhường cho nàng trèo lên . Giả sử nàng bất cẩn trượt tay ngã xuống, thì bên vẫn luôn tấm nệm thịt sẵn sàng đỡ lấy nàng cơ mà.
Lại càng hận nàng cớ kết bái với những vị "ca ca" ất ơ nào khác. Không chịu gọi phu quân thì thôi , đằng đến cái danh xưng "ca ca" cũng chẳng là đặc quyền tồn tại duy nhất của riêng .
Trong màn đêm mịt mùng, Thẩm Duy Trinh bắt đầu chậm rãi nghiền ngẫm ma sát: "Có quá, chịu khó chờ thêm một lát nữa nhé."
Đợi đến khi dập tắt ngọn lửa ghen tuông ngùn ngụt trong lồng n.g.ự.c .
A Xuân ngoan ngoãn ồ ồ đáp lời, chủ động vươn bờ môi mềm mại thơm tho gần môi . Ngay khi hai đôi môi sắp sửa chạm , A Xuân bỗng dưng cảm thấy ngượng ngùng đỏ mặt. Không đúng, ma ma từng dặn dặn , nữ nhân là tiết chế, tuyệt đối để mặc phu quân càn. Phải giữ gìn nữ đức đoan trang, phép lẳng lơ ong bướm.
Thẩm Duy Trinh lường việc A Xuân chủ động xích gần. Hắn khựng động tác, chẳng rõ nàng lúc đang nũng trong cơn mớ ngủ là mượn nụ hôn để dụ dỗ rút quân ngoài.
Trước nay A Xuân từng chủ động hôn . Kể từ ngày thành đến giờ, A Xuân thậm chí còn bao giờ mở lời đòi hỏi chuyện chăn gối dù chỉ một , huống hồ là chủ động dâng hiến nụ hôn. Suốt ngần thời gian, cuộc hoan ái đều do một tay Thẩm Duy Trinh khơi mào.
Trơ mắt A Xuân run rẩy ghé sát môi gần, nhưng đột ngột khựng , lộ vẻ mặt vô cùng phiền não. Thẩm Duy Trinh rốt cục cũng nén nổi tò mò, mở miệng hỏi: "Muội định gì ?"
Đừng tra tấn thêm nữa. Hôm nay sắp ngọn lửa d.ụ.c vọng thiêu rụi thành tro tàn .
"Muội hôn hôn ca ca." A Xuân thở vắn than dài thườn thượt: “Thế nhưng thì vi phạm nữ đức mất ... Than ôi, từ hồi lấy chồng đến giờ, từng tuân thủ nữ đức lấy một ngày. Cứ nghĩ đến chuyện biến thành một con dâm phụ lẳng lơ, u sầu đến mức hôn xuống nổi nữa."