Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 65: IF 6

Cập nhật lúc: 2026-07-17 17:40:24
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Xuân rụt rè thú nhận, đôi mắt chớp lấy một cái chằm chằm Thẩm Duy Trinh, chẳng rõ liệu há miệng trách mắng nàng .

Nào ngờ đăm đăm nàng một lúc lâu chợt bật . Hắn đưa một tay lên nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cọ xát đôi môi lên môi nàng. Không thể tránh khỏi việc đ.â.m sâu thêm một tấc. Cái cảm giác no căng no phồng như nổ tung ùa về. A Xuân hít sâu một ngụm khí lạnh, nương theo những ngón tay đang mơn trớn của mà khẽ ngửa mặt lên.

"Mấy lời nhảm nhí vô dụng , tai cái gì cơ chứ?" Thẩm Duy Trinh dứt khoát bảo: “Ma ma tuổi tác cũng cao, đến lúc cáo lão hồi hương để tận hưởng tuổi già . Đợi sáng sớm ngày mai, sẽ bẩm báo với mẫu một tiếng, ân chuẩn cho bà xuất phủ để đoàn tụ với con cháu."

A Xuân ngớ : "Hả? Thế nhưng vẫn còn bao nhiêu đạo lý phu thê kịp học mà."

... ... Tỷ như bí quyết sống chung hòa thuận với phu quân, tỷ như...

"Đâu cần nhờ vả ngoài chỉ bảo. Nàng và là phu thê danh chính ngôn thuận, cớ mượn khác nhúng tay dạy dỗ?" Thẩm Duy Trinh hung hăng ưỡn thẳng eo, giữ chặt lấy nàng cho nhúc nhích: “Nếu chỗ nào hiểu thì cứ mạnh dạn thỉnh giáo vi phu là . Nàng trốn tránh cái gì cơ chứ? Ta phạt nàng ."

A Xuân gật gù cảm thấy những lời vô cùng lý. Quả hổ danh là Trạng nguyên đương triều. Chuyện chốn khuê phòng của vợ chồng son đúng là chẳng cần mượn ngoài nhúng mũi thật.

Huống hồ chi, mấy cái quy củ cấm kỵ mà ma ma tốn công căn dặn nàng phép phạm , hai vợ chồng bọn họ gần như phá vỡ sạch sành sanh . Nào là ban ngày ban mặt cấm chuyện đồi phong bại tục, trời mưa gió cũng nhịn, sấm chớp đùng đùng càng ... Còn cái mớ lý thuyết khắc kỷ kiềm chế nhảm nhí thì càng quẳng thẳng m.ô.n.g từ tám đời.

A Xuân vô cùng tiếc rẻ thầm nghĩ, sớm khi lấy chồng nếm trải sự sung sướng đến nhường , đáng lý nàng nên gật đầu cái rụp đồng ý mối hôn sự từ lâu mới .

Trước khi chìm giấc ngủ, Thẩm Duy Trinh ngậm lấy vành tai nàng, đùa nghịch c.ắ.n mút mấy cái mới nhẹ nhàng thủ thỉ: "Cái gì mà dâm phụ lẳng lơ chứ, nàng tuyệt đối nhồi nhét mấy cái thứ lý thuyết tào lao bịa đặt đầu. Trai gái yêu đương, tình cảm phu thê mặn nồng vốn dĩ là quy luật tự nhiên của tạo hóa."

A Xuân ôm siết lấy , cõi lòng tràn ngập sự an tâm. Nếu nàng quy chụp là dâm phụ thì Thẩm Duy Trinh còn lâu mới thoát tội - loại đàn ông như gọi là gì nhỉ? Dâm phu chăng? Trạng nguyên lang uy phong lẫm liệt còn chẳng sợ tai tiếng, nàng gái mỏng manh thì việc gì co vòi sợ hãi chứ!

Trải qua tháng thứ hai tân hôn tuy mệt nhoài nhưng vô cùng khoái lạc, mức độ thiết giữa A Xuân và Thẩm Duy Trinh tiến triển vượt bậc. Hễ thấy đủng đỉnh rửa tay là A Xuân lập tức hiểu ngay đang rục rịch nổi hứng đòi cái chuyện tày đình .

Ban đầu A Xuân còn e thẹn đỏ mặt tía tai, nhưng khi Thẩm Duy Trinh lột trần sạch sẽ mặt một , nàng cũng dần dần buông thả bản , chẳng còn thẹn thùng e dè gì nữa.

Nhân lúc hai vợ chồng đang trong thời kỳ trăng mật mặn nồng, thêm tiết trời trong xanh gió mát, Lý phu nhân thường xuyên dẫn A Xuân ngoài du ngoạn, thăm viếng họ hàng. Bà còn đích dạy nàng cưỡi ngựa, đá cầu.

A Xuân chợt nhớ đây cũng từng sở hữu một chú ngựa con lông đỏ chót, đặt tên là Tiểu Hồng Táo. Trong một đợt Thẩm Vân Nga phong hàn trở nặng suýt chút nữa thì mất mạng, để xoay xở tiền t.h.u.ố.c thang cứu , A Xuân ngậm đắng nuốt cay đem bán nó . Cứ mỗi nhắc tới chuyện , A Xuân đau buồn rơi nước mắt.

Nàng chỉ mới tâm sự chuyện với Lý phu nhân đúng một duy nhất, đó là khi bà ngỏ ý tậu cho nàng một chú ngựa con để nuôi dưỡng. A Xuân kiên quyết lắc đầu từ chối, kể ngọn nguồn sự tình và khẳng định với phu nhân rằng, nếu nàng nuôi nấng một con ngựa khác thì quả thực quá với Tiểu Hồng Táo.

Cứ tưởng những lời tâm sự bộc bạch xong là sẽ trôi tuột dĩ vãng. Nào ngờ , đúng một tháng , nhân ngày Thẩm Duy Trinh nghỉ phép tắm gội. Hắn đột nhiên phá vỡ nếp sinh hoạt thường nhật, dùng xong bữa sáng liền thèm kéo nàng thư phòng để "tận tâm học hành" như khi nữa, mà đường hoàng bước khỏi cửa phủ. Mãi cho đến tận giữa trưa mới vác xác trở về phòng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại ướt đẫm cả y phục. Thậm chí còn kịp đồ bẩn, hớn hở réo gọi A Xuân: "Mau dậy , đây xem mang lễ vật gì về cho nàng ."

Đây là đầu tiên A Xuân thấy nụ rạng rỡ sảng khoái đến khuôn mặt . Nàng vội vã vứt chiếc túi thơm đang thêu dở sang một bên, tò mò lẽo đẽo theo ngoài. Bầy ngựa trong Hầu phủ vốn nuôi nhốt trong một khu vực chuồng ngựa chuyên biệt, A Xuân từng dịp dạo quanh vài . Giờ đây, trong chuồng ngựa dọn dẹp riêng một gian trống trải rộng rãi, bên trong là một chú ngựa con lông màu đỏ sẫm đang nhẩn nha gặm cỏ.

A Xuân ngẩn sững sờ, đợi đến khi rõ mồn một dáng dấp con ngựa, nàng lập tức mừng rỡ chạy vụt tới: "Tiểu Hồng Táo!"

Tiểu Hồng Táo hắt một tiếng giòn giã đáp , liền dậy lộc cộc lao thẳng về phía nàng.

Thẩm Duy Trinh hề bước tới chung vui. Dưới ánh mặt trời chói chang gay gắt, lặng ngắm hình ảnh A Xuân ôm ấp quấn quýt bên chú ngựa nhỏ màu đỏ sẫm. Trong khoảnh khắc , bỗng cảm thấy bầu trời dường như cao rộng thênh thang hơn, tinh thần cũng trở nên thư thái sảng khoái vô cùng.

Thật kỳ lạ. Thẩm Duy Trinh ngắm nụ tươi rói của A Xuân, chứng kiến sự vui sướng ngập tràn của nàng, cảm thấy còn thỏa mãn hơn cả việc bản thu hoạch bất cứ món bảo vật quý giá nào.

Thoắt cái bước sang tháng thứ ba kể từ ngày thành hôn, đường quan lộ của Thẩm Duy Trinh thăng tiến thuận buồm xuôi gió, gia đạo ấm êm hòa thuận. Thậm chí thê t.ử của còn chủ động tặng một chiếc túi thơm thêu tay tinh xảo - vô cùng hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Đang giữa lúc sự êm xuôi , Thẩm Lâm Anh vặn buổi coi mắt với Trình T.ử Hi. Thẩm Duy Trinh đắn đo suy nghĩ xem nên sắp xếp cho A Xuân cùng tham gia . Hắn nhờ nàng giúp đỡ xem xét, đ.á.n.h giá nhân phẩm đối tượng cho các cô , đồng thời cũng tiện thể rèn luyện năng lực quản lý chuyện nội bộ gia đình cho nàng.

Hắn còn kịp mở miệng thương lượng với A Xuân, nàng ném cho một quả b.o.m tin tức khiến tối tăm mặt mũi.

"Mẫu về thăm quê hương một chuyến. Mẫu bảo mấy năm nay sức khỏe của Liễu di cho lắm nên dự định sẽ về Nam Ngô Châu thăm nom di mẫu ." A Xuân ríu rít kể: “Phu nhân cũng ngỏ ý nhân cơ hội du ngoạn cho đó đây, ngài bảo tìm hiểu phong thổ nhân tình ở vùng đất Nam Ngô Châu."

Thẩm Duy Trinh chút kinh ngạc, nhưng cũng điềm tĩnh suy nghĩ một lát đáp: "Cũng , sẽ điều động thêm nhân thủ theo bảo vệ. Chuyến cả lẫn về chắc cũng đến tiết thu mới ."

Hắn thầm tính toán trong bụng, Lý phu nhân thì trong nhà sẽ trống vắng quán xuyến việc. A Xuân lẽo đẽo theo học hỏi Lý phu nhân bấy lâu nay, nay cơ hội cũng nên thử sức một phen. Suy cho cùng, nàng là thê t.ử của , cũng chính là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của cái gia tộc .

A Xuân hí hửng phụ họa: "Muội cũng đang tính toán hệt như đấy. Nếu cứ nấn ná đến tận mùa đông giá rét, bàn tới chuyện bão tuyết cản trở giao thông, thì cả lẫn ngựa đều chịu khổ sở trăm bề. Muội quan sát thấy Tiểu Hồng Táo chằng chịt vết thương, chắc hẳn những năm qua nó hứng chịu ít trận đòn roi roi vọt. Muội thật sự nỡ lòng nào bắt nó lặn lội đường xa giữa trời đông buốt giá."

Thẩm Duy Trinh thản nhiên đề xuất: "Cứ để Tiểu Hồng Táo ở kinh thành là ."

"Hả?" A Xuân tròn mắt ngạc nhiên: “Ca ca đang cái gì ? Cả mẫu và phu nhân đều về Nam Ngô Châu, đương nhiên là cũng lẽo đẽo bám đuôi theo chứ."

Thẩm Duy Trinh mới rửa tay xong, thấy liền khựng động tác lau tay.

"Muội cũng sẽ cùng Nam Ngô Châu mà, còn cả Tương Mân nữa." A Xuân hăm hở bổ sung: “Lão tổ tông gật đầu đồng ý , Mã phu nhân cũng ưng thuận luôn."

Thẩm Duy Trinh gằn giọng: "Tất cả bọn họ đều nàng sắp sửa Nam Ngô Châu? Chỉ cuối cùng trong cái nhà thông báo?"

"Không , thể như chứ?" A Xuân lật đật giải thích: “Mấy vị ca ca khác trong nhà chắc hẳn vẫn ai ."

Thẩm Duy Trinh chọc cho tức đến bật : "Nàng chắc chắn là chẳng còn ai khác chuyện ?"

A Xuân gãi đầu gãi tai ngượng ngùng: "Hồi chiều vô tình chạm mặt Nguyên Kiệt nên lỡ mồm khai báo với mất ."

Thẩm Duy Trinh im bặt thốt một lời. Hắn phịch xuống nhuyễn tháp, quăng cho nàng một ánh mắt mang tính sát thương cao độ, đầy vẻ trách móc: "Chúng vẫn đang trong thời kỳ tân hôn ngọt ngào đấy."

A Xuân lân la xích gần cạnh : "Muội mà."

"Cả lẫn về ít nhất cũng ngốn mất ba, bốn tháng trời ròng rã, đường sá xa xôi cách trở." Thẩm Duy Trinh nhíu mày phàn nàn: “Ta thực sự yên tâm chút nào."

"Chẳng ca ca hứa sẽ cắt cử thêm thị vệ theo bảo vệ ?" A Xuân hì hì: “Với ca ca cứ yên tâm kê cao gối mà ngủ, chuyến về Nam Ngô Châu A Cẩu... nhầm, Liễu Trung Ngọc sẽ tháp tùng chúng . Nguyên một đám võ tướng võ công cái thế theo hộ tống, chắc chắn sẽ xảy bất trắc gì ."

Thẩm Duy Trinh thấy cụm từ "một đám võ tướng", sắc mặt lập tức đen như đ.í.t nồi: "Hắn cũng theo?"

" ."

"Thế thì nàng càng tuyệt đối phép ."

"..."

A Xuân ngơ ngác hiểu vì cớ gì, bèn gặng hỏi nguyên do. Thẩm Duy Trinh điềm nhiên lôi chuyện hai từng đính ước từ thuở trong nôi bia đỡ đạn.

Nàng trợn tròn hai mắt, sững sờ chằm chằm Thẩm Duy Trinh.

" mà thời điểm đó còn chui khỏi bụng cơ mà, với đó cũng chỉ là lời đùa giỡn cửa miệng của các bậc phụ thôi, cũng kể hết sạch sành sanh cho còn gì." A Xuân gân cổ cãi : “Huống hồ chi bây giờ danh chính ngôn thuận trở thành thê t.ử của , còn lo sợ cái gì nữa?"

"Ta sợ, chỉ đơn thuần là thấy ngứa mắt với thôi." Thẩm Duy Trinh lạnh lùng chỉnh đốn lời nàng: “Ta cực kỳ chướng mắt với cái kiểu nàng đắm đuối của ."

Hắn thực sự chỉ khoét luôn đôi mắt của Liễu Trung Ngọc cho hả giận. Thẩm Duy Trinh khôn ngoan nuốt ngược câu tàn độc đó trong, e rằng sẽ dọa nàng sợ mất mật.

A Xuân khăng khăng phân trần: "Chắc chắn là nhầm , từ nhỏ đến lớn và A Cẩu ca luôn coi như ruột thịt trong nhà, tuyệt đối bao giờ nảy sinh loại tình cảm nam nữ xằng bậy nào ."

Thẩm Duy Trinh hậm hực: "Sao nàng cứ thích mở miệng mấy lời kích động cơn ghen tuông của với thế nhỉ?"

A Xuân ngơ ngác như hòa thượng sờ mãi thấy tóc, lúng túng hỏi : "Huynh đang lảm nhảm cái gì thế? Chẳng lẽ coi như ca ca ruột thịt thì mới hả lòng hả ?"

Thẩm Duy Trinh gắt gỏng: "Hắn cũng chút m.á.u mủ ruột rà nào với nàng . Nàng chỉ phép xem như bạn bè chơi chung thuở nhỏ là đủ ."

A Xuân thấy thật khó tin: "Sao thể ngang ngược vô lý đến mức chứ?"

Thẩm Duy Trinh vặn : "Những lời đáng coi là quá đáng lắm ?"

Đây là cuộc cãi vã đầu tiên nổ giữa hai vợ chồng kể từ lúc thành hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-65-if-6.html.]

Cuộc chiến kết thúc bằng việc A Xuân tức giận đùng đùng lưng bỏ .

Đến đêm lúc hai ân ái, A Xuân vẫn còn đang ôm hận trong lòng. Thẩm Duy Trinh sán tới định đặt nụ hôn lên môi nàng, nàng liền phụng phịu mặt trong giả vờ ngủ say. Thẩm Duy Trinh cũng chẳng thèm bận tâm, nhấc chân bước qua nàng xuống tiếp tục giở trò sàm sỡ. Hành động trơ trẽn khiến A Xuân tức lộn ruột vùng dậy mắng chửi. Cái tên một khi nổi cơn động d.ụ.c thì mặc xác nàng đang ngủ thức, dẫu nàng đang ngáy pho pho thì cũng túm lấy vần vò cho bằng thích mới thôi. Cứ nghĩ tới viễn cảnh đó, nàng đành ngậm ngùi dẹp luôn màn kịch giả bộ ngủ. Nàng úp mặt xuống gối, hai tay bưng kín mặt rúc sâu trong lớp chăn ấm.

Thẩm Duy Trinh lật tung tấm chăn lên, quyết tâm chui lôi cổ nàng ngoài.

Hai bày trò bắt trạch trong chậu, một thì cứ lẩn trốn lủi như chạch khắp mặt giường, kẻ còn thì ráo riết truy lùng buông tha.

A Xuân chơi trò trốn tìm mệt đứt cả , nàng quỳ gối bệt xuống giường, tức giận hất văng tấm chăn lên trùm kín đầu. Nàng lườm cháy mắt: "Đêm hôm khuya khoắt lo ngủ , ngày mai còn hẹn với mấy tỷ ngoài ăn chè trôi nước giải nhiệt nữa đấy!"

"Mới thành vỏn vẹn hai tháng mà nàng nhăm nhe xa." Thẩm Duy Trinh đáp trả bằng giọng điệu lạnh nhạt: “Trước đó thèm mở miệng bàn bạc với lấy một lời thì thôi , nay đến cả việc cho gần gũi một chút cũng mẩy."

A Xuân chống chế: "Nào , khai báo rõ ràng với cơ mà."

"Việc trọng đại như thế , nàng đáng mang bàn bạc kỹ lưỡng với mới đúng."

"Muội thương lượng chán chê với phu nhân , phu nhân cũng chuẩn y ."

"Ta mới là phu quân danh chính ngôn thuận của nàng."

"Thế nhưng phần lớn sẽ gạt phắt , kiên quyết phản đối chứ gì."

"Nàng còn thèm thử nghiệm, dám chắc như đinh đóng cột là sẽ từ chối?"

"Được .” A Xuân đành nén giận, hít một thật sâu : “Phu quân , bàn bạc với chuyện . Muội thực sự cùng mẫu và phu nhân trở về Nam Ngô Châu dạo chơi một phen."

Thẩm Duy Trinh phán một câu xanh rờn: "Không , dứt khoát đồng ý."

A Xuân gào lên: "Chẳng mới bảo là cứ đem bàn bạc thử xem hả?"

" , thử nghiệm xong đấy, kết quả là vẫn đồng ý." Thẩm Duy Trinh thản nhiên vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh : “Mọi chuyện giải quyết êm thấm , mau xuống ngủ thôi."

A Xuân chọc tức đến phát điên, nàng thò một chân khỏi chăn giáng cho một cú đá trời giáng hùng hổ nhảy xuống giường bỏ .

Vừa hai bước, nàng hậm hực ngoắt trở ôm riết lấy chiếc gối và một cái chăn mỏng của , miệng lầm bầm tức tối: "Muội ngoài ngủ đây."

Trên chiếc giường thênh thang rộng lớn giờ đây chỉ còn chỏng chơ một Thẩm Duy Trinh.

Sự thiếu vắng của nàng khiến gian càng trở nên trống trải, quạnh hiu.

Một cỗ cô đơn trống vắng khó diễn tả thành lời dâng lên trong lòng.

Gian ngoài kê một chiếc nhuyễn tháp sát ngay mép cửa sổ, thường ngày A Xuân khoái ngả lưng chợp mắt buổi trưa ở chỗ . Bây giờ xung quanh tĩnh mịch vắng ngắt, chẳng lấy một mống nha túc trực hầu hạ. Nguyên do là bởi mỗi A Xuân và Thẩm Duy Trinh ân ái đều kinh động ầm ĩ. A Xuân thì mặt mỏng hổ, Thẩm Duy Trinh sĩ diện hão coi trọng thể diện, thành thử cả hai thống nhất cho phép đám tỳ nữ lở vởn xung quanh hầu hạ. Lúc , A Xuân tự lúi húi trải chăn trải gối xong xuôi, đắp hờ tấm chăn mỏng lên dứt khoát thổi tắt phụt ngọn nến đang cháy dở.

Vừa mới nhắm tịt mắt , bên tai vọng tới tiếng bước chân lẹp xẹp.

Hứ.

A Xuân tức khắc trở ngoắt mặt trong tường giả vờ ngủ say.

Giữa màn đêm đen kịt, Thẩm Duy Trinh rón rén bò lên chiếc nhuyễn tháp, từ phía vòng tay ôm trọn lấy nàng trong lòng.

"Không ngờ tính khí của nàng lớn đến mức , quả thực lừa ." Hắn cưng nựng xoa đầu A Xuân: “Nàng xem, chỉ vì chiều ý nàng mà nàng đùng đùng bỏ giường ngoài ngủ. May phước bây giờ là nửa đêm nửa hôm, chứ nếu đổi là ban ngày ban mặt, e rằng nàng vác mặt chạy sang lóc ầm ĩ ở viện của phu nhân cũng nên."

A Xuân giật thon thót thầm nghĩ, toi , nắm thóp mất .

Nếu quả thực bây giờ trời đang sáng, chắc chắn nàng xách váy chạy mách lẻo với Lý phu nhân thật.

"Chẳng tuyệt tình cho phép thương lượng." Thẩm Duy Trinh khẽ thở dài, ngừng một chút mới dốc bầu tâm sự những lời bộc bạch tận đáy lòng: “Nàng cũng đặt vị trí của mà suy nghĩ chứ. Chuyến ngốn mất bao nhiêu thời gian đằng đẵng, vợ chồng mới cưới bao lâu, thử hỏi nỡ lòng nào xa nàng cho đành?"

A Xuân vùi mặt tấm chăn lầm bầm: "Trước khi thành , ca ca chẳng vẫn cô đơn gối chiếc một một giường suốt bao nhiêu năm đó . Cớ hồi đó rên rỉ than vãn khó ở, bây giờ bắt đầu dở chứng khó ở?"

"Làm mà giống cho ?" Thẩm Duy Trinh cuối cùng cũng ôm trọn con nhỏ bé còn giãy giụa trong vòng tay, nghiêm giọng biện bạch: “Thuở ban đầu A Xuân chẳng cũng cảm thấy chuyện phòng the vô cùng đau đớn khó chịu đó , thế mà về nàng chẳng ngoan ngoãn đeo bám lấy đòi thêm vài hiệp đó ư?"

A Xuân vắt óc suy ngẫm một lát, cũng lý phết.

"Cho thêm hai ngày để suy nghĩ kỹ càng xem ."

Thẩm Duy Trinh buông một tiếng thở dài thườn thượt. Thực lòng vô cùng chán ghét việc gật đầu ưng thuận, thế nhưng cũng thừa hiểu rằng, phu thê cốt lõi nhất là lắng thấu hiểu lẫn . A Xuân sinh và lớn lên ở vùng đất Nam Ngô Châu, ắt hẳn trong lòng luôn đau đáu nhớ thương quê nhà. Đã cất bước theo chồng, thỉnh thoảng cho phép nàng trở về thăm quê nán một thời gian cũng là lẽ thường tình.

Những tình huống tiến thoái lưỡng nan , ngay từ đầu tiên chạm mặt nàng trong lúc nhâm nhi hai chén , Thẩm Duy Trinh lường cả .

"Cứ để từ từ cân nhắc thêm ." Rốt cuộc Thẩm Duy Trinh cũng nhún nhường mở miệng: “Chuyện chung thuyền với Liễu Trung Ngọc... tạm thời cứ gác sang một bên khoan hãy vội. Ta từng dân tình đồn thổi ở Nam Ngô Châu một gia tộc mang họ Tân, y thuật của họ vô cùng uyên thâm tinh diệu, lưu truyền từ đời sang đời khác. Nếu vì bận bịu công vụ triều đình bám thể tùy tiện rời khỏi kinh thành, vốn dĩ đích hộ tống nàng đến bái phỏng nhà bọn họ để chữa trị dứt điểm căn bệnh về mắt cho nàng . Căn bệnh bắt nguồn từ việc nhiễm độc từ trong bụng , chắc chắn bọn họ sẽ phương pháp chữa trị tận gốc."

"Không cần phiền phức ." A Xuân vội vàng từ chối: “Công việc của triều đình là hết, đôi mắt của cũng chẳng cản trở gì lớn lao cả. Dù bây giờ trong nhà cũng rủng rỉnh tiền bạc mua nến thắp sáng trưng cả ngày lẫn đêm , nên ."

Vừa dứt lời, A Xuân liền nghiêng sang một bên, chủ động vòng tay ôm chặt lấy cổ Thẩm Duy Trinh, úp mặt sát mặt mà cọ xát cọ xát. Nàng đắn đo do dự trong giây lát quả quyết hạ quyết tâm, chơi liều dâm phụ lẳng lơ thêm một bận nữa. Nàng chủ động kề môi hôn chụt lên môi . Nàng bắt chước theo điệu bộ của Thẩm Duy Trinh mỗi khi ân ái, rụt rè dè dặt thò lưỡi l.i.ế.m láp hàm răng , mơn trớn đầu lưỡi .

Mãi một lúc lâu , nàng mới luyến tiếc buông . Trong luồng ánh sáng mờ ảo le lói, A Xuân giật nhận đôi mắt Thẩm Duy Trinh đang sáng quắc lên hệt như một con sói đói mồi.

"Muội thừa trong lòng đang nơm nớp lo sợ điều gì." A Xuân tủm tỉm : “Huynh đang ghen tuông vớ vẩn chứ gì, đang ăn giấm chua của A Cẩu ca."

Thẩm Duy Trinh vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh: "Ta nào hẹp hòi ích kỷ đến mức đó."

"Thế thì cứ coi như bụng tiểu nhân lỡ đo lòng quân t.ử của ca ca ." A Xuân vòng tay siết chặt lấy cổ , chủ động thơm cái chụt lên khóe môi đang nhếch lên của : “Hồi nãy lời còn hết đùng đùng đ.í.t bỏ chạy, nghĩ nghĩ cũng là do sai. Ngẫm thì, ca ca... , phu quân. Phu quân yêu thương , quan tâm tới , lo sợ chắp cánh bay mất nên mới giãy nảy lên ghen tuông như thế. Muội cũng một lòng yêu mến phu quân, gắn bó bách niên giai lão với phu quân nên mới chia sẻ những dự định với phu quân. Bây giờ hai vợ chồng hòa nhé, đừng dỗi hờn giận dỗi nữa, sẽ khai báo thành khẩn hết cho . Xa đằng đẵng mấy tháng trời như , cũng đau thắt ruột gan luyến tiếc phu quân lắm chứ. Chắc lẽ quen bén mùi , bây giờ cứ hễ đêm xuống mà phu quân đắp chăn ủ ấm, phu quân ôm ấp trong vòng tay, co ro một cũng thấy chăn đơn gối chiếc lạnh lẽo lắm."

Thẩm Duy Trinh bỗng dưng bừng tỉnh nhận , cái quyết định tống cổ mụ ma ma khỏi phủ để về quê chăn vịt quả thực là một nước sáng suốt vô cùng.

Mồm mép nàng ngày càng bôi mỡ, câu nào mát ruột câu đó.

Ngay từ đầu nên rước ngoài về nhồi nhét đầu nàng dăm ba cái thứ "nữ đức" thối hoắc .

Hắn kìm chế nữa bèn vồ lấy bàn tay A Xuân nắm chặt, một luồng sảng khoái từng len lỏi khắp cơ thể, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch liên hồi tựa như tiếng trống trận giục giã.

"Cơ mà vẫn một lòng một tháp tùng mẫu và phu nhân về thăm Nam Ngô Châu." A Xuân tiếp tục điệp khúc lèo nhèo: “Chỉ về đó nán một thời gian ngắn sẽ tức tốc ngay thôi. Ở Nam Ngô Châu hằng hà sa món ngon vật lạ. Phu quân ngày nào tan tầm về nhà cũng cất công mua cho bao nhiêu là đồ ăn ngon, đồ chơi lạ. Muội cũng mua chút gì đó đem về quà cho phu quân... Có phu quân?"

Thẩm Duy Trinh vẫn im lặng ừ hử nửa lời.

A Xuân rụt rè thò tay luồn lách vạt áo n.g.ự.c , trượt qua lớp vải mỏng ôm riết lấy cơ thể săn chắc, áp sát khuôn mặt hõm cổ , dùng đỉnh đầu cọ cọ lấy lòng: "Phu quân ."

Cọ xát kỳ kèo ỉ ôi một hồi lâu, rốt cuộc mới thấy tiếng thở hắt bất lực của : "... Được."

A Xuân mừng rỡ nhảy cẫng lên sung sướng, nhào tới đè sấp Thẩm Duy Trinh xuống giường. Nàng mạnh bạo dang chân cưỡi hẳn lên , liên tục chu mỏ hôn chụt chụt mấy cái liền : "Phu quân cứ ở nhà ngoan ngoãn chờ trở về nhé. Muội hứa danh dự sẽ gom góp cả một xe ngựa đầy ắp đồ ăn ngon về bồi bổ cho phu quân. Lại còn vô vàn những thứ ho kỳ lạ mà ở chốn kinh thành đào cũng , nhất định sẽ khuân hết về cho phu quân mở mang tầm mắt! Chốn Nam Ngô Châu quê hương cũng bạt ngàn của ngon vật lạ đấy nhé!"

Thẩm Duy Trinh ngửa phơi bụng giường, say sưa ngắm khuôn mặt rạng rỡ hớn hở của A Xuân, kìm khóe môi cong lên bật .

"Thật là đồ hết t.h.u.ố.c chữa."

Hắn lầm bầm mắng yêu.

Chẳng rõ là đang mắng nàng, là đang tự mắng c.h.ử.i chính bản nữa.

... ... mà Thẩm Duy Trinh cực kỳ tận hưởng cái sự "hết t.h.u.ố.c chữa" .

... ... ... Hết truyện... ... ...

Loading...