Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 7: Thu xã: Gió thu hiu hắt, lệ tuôn trào

Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:40
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không học nữa.

A Xuân thật sự học nữa.

Lão tổ tông lời răn dạy từ , tết Thu xã, tất cả các tỷ đều tới nữ học lên lớp, nàng đương nhiên cũng ngoại lệ.

Vị nữ phu t.ử mời đến tên là Hướng Vân, hiệu Viễn Sơn cư sĩ, là tác giả của tập thơ Quần Sơn Ngọc Vân Tập. Thơ từ do bà sáng tác đa phần đều giới danh nhân nhã sĩ hết lời khen ngợi, đến cả Thái t.ử Thái phó cũng từng khen thơ bà "phong cốt cô ngạo, câu nệ khuôn mẫu".

Khắp kinh thành, thường xuyên những gia đình quyền quý mời Hướng Vân về dạy dỗ nữ nhi trong nhà. Trước khi đến Thẩm phủ, bà đang phu t.ử vỡ lòng cho hai vị cô nương ở phủ Uy Ninh Bá tước.

Hướng Vân dạy học vô cùng nghiêm khắc, đến giao cho A Xuân một đống bài vở. Thời gian đến tết Thu xã chẳng còn bao lâu, phu t.ử yêu cầu nàng hiểu thông suốt trọn bộ năm cuốn Luận Ngữ, Mạnh Tử, Trung Dung, Kinh Thi và Thượng Thư, thậm chí còn bắt học thuộc lòng. Nhận thấy A Xuân thật sự nhồi nhét nổi, bà mới chọn một vài phần trọng điểm, bắt buộc học thuộc khi lễ Thu xã diễn .

A Xuân rầu rĩ đến mức gầy rộc cả .

Dù gầy vẫn c.ắ.n răng mà học. Nàng thừa hiểu, Thu xã, một khi bước chân nữ học mà vẫn giữ cái đầu óc mù mờ như bây giờ thì sẽ bôi tro trát trấu mặt Hầu phủ mất. Không chỉ riêng nàng mất mặt, mà mẫu , Lão tổ tông, ca ca, Thu Sương, các tỷ và cả các vị khác... mặt mũi của cả Thẩm phủ sẽ nàng ném sạch sành sanh.

Lão tổ tông , con cháu Thẩm phủ ai ai cũng yêu sách, giỏi học.

Phải cố gắng giành lấy thể diện.

A Xuân âm thầm tự nhủ.

Đáng tiếc , ý chí thì thừa nhưng trí nhớ bằng .

Chẳng những thế, Hướng Vân nét chữ của nàng cũng chỉ lắc đầu thở dài, ép nàng luyện , chép phạt thật nhiều. Đừng chuyện khác, chỉ đầy bảy ngày mà A Xuân chép phạt cuốn Luận Ngữ tới hai . Có lúc lòng bàn tay thước đ.á.n.h sưng tấy, Thu Sương đành tìm một mảnh vải sô mềm quấn quanh tay cho nàng tiếp tục cầm bút chép.

A Xuân thật sự hối hận hồi nhỏ chăm chỉ học hành.

Lúc nhỏ, thầy dạy nàng vỡ lòng là Thẩm Sĩ Nho. Ông dạy nàng hai cuốn Tam Tự Kinh và Thiên Tự Văn. Biết nàng háu ăn, ham chơi, Thẩm Sĩ Nho liền dỗ dành nàng: học thuộc lòng thì sẽ dắt chợ mua đồ ăn ngon, chép xong mặt chữ thì sẽ cho trèo cây hái quả lệ chi.

Đó đều là những chuyện của ngày xưa xưa .

Còn A Xuân của hiện tại, mắt buồn ngủ díp , lòng bàn tay thì sưng tấy, vẫn gồng gắng gượng tiếp tục chép bài.

Thu Sương bất bình cho A Xuân: "Chữ của cô nương , hơn chữ nhiều. Cô nương tham gia khoa cử, tại cứ cắm đầu luyện mãi chứ?"

"So với ngươi và thì là , nhưng đem so với các vị công t.ử tiểu thư khác thì ?" Xuân Vũ lắc đầu: “Đại gia đặt kỳ vọng cao cô nương, há để ngươi và đem so đo ? Này, bưng cho cẩn thận, chú ý đừng để sánh ngoài. Hiện tại canh vẫn còn nóng, để nguội bớt một chút hẵng bưng cho Thẩm phu nhân uống."

Mấy ngày nay, trời sáng A Xuân bò dậy học bài; đến lúc trời tối mịt mới chợp mắt. Ngoài việc mỗi ngày thỉnh an Lão tổ tông , nàng gần như chẳng ló mặt khỏi Tàng Xuân ổ, buổi tối còn ôn bài, luyện chữ, lấy thời gian xuống nhà bếp.

Những bát canh tẩm bổ hiện đều theo phương t.h.u.ố.c A Xuân đưa, Xuân Vũ trực tiếp sắc ở Nhân Thọ đường mang tới.

Thu Sương nhỏ giọng hỏi: "Đại gia uống ?"

"Đại gia thích hương vị canh của vùng Nam Ngô châu.” Xuân Vũ khẽ: “Ngươi ngàn vạn đừng để biểu cô nương , kẻo ngài sinh lòng buồn bã."

Thu Sương gật đầu: "Muội ."

Ngày nay, Thu Sương trở thành tỳ nữ tiếng nhất ở Tàng Xuân ổ. Từ chuyện quản lý đồ đạc sổ sách trong viện, đến chuyện ăn mặc ngủ nghỉ của A Xuân và Thẩm Vân Nga đều do một tay nàng lo liệu đấy. Thỉnh thoảng Lão tổ tông cũng sẽ gọi nàng đến hỏi han, luôn dặn dò Thu Sương hầu hạ A Xuân cho , nếu A Xuân tiền đồ thì chắc chắn nàng cũng sẽ nhờ.

Thu Sương năm nay mười tám tuổi, nàng luôn tâm niệm rằng chỉ cần quan hệ giữa A Xuân và đại gia , thì tiền đồ tương lai chắc chắn sẽ xán lạn. Thỉnh thoảng A Xuân nhận thứ đồ chơi lạ mắt gì, nàng cũng đều ở bên cạnh nhắc khéo, xui nàng đem một chút sang Nhân Thọ đường quà.

Dạo gần đây, A Xuân bù đầu vì học bổ túc, Thẩm Duy Trinh cũng đang cắp sách tới thư viện, hai gần như chẳng gặp mặt nào. nhờ Thu Sương ở giữa khéo léo vun vén, sự qua trao đổi giữa hai viện vẫn hề đứt đoạn.

Chớp mắt, tết Thu xã tới.

Ngày Mậu thứ năm Lập thu, là tết Thu xã, ngày nhà đều dâng lễ cúng tế thần Thổ địa. Ngày , từ thiên t.ử cho đến bách tính, nhà nhà đều bận rộn cúng bái. Chốn hoàng cung đại nội thì lập đàn tế lễ, múa hát tưng bừng; thôn quê cũng dựng rạp hát tuồng, ngả lợn tạ ơn đất đai. Những gia đình quyền quý như Thẩm phủ cũng bày tiệc nhà, đốt pháo hoa, bánh nếp nặn xôi và mời các đào kép về hát hí khúc.

A Xuân nghỉ một ngày, Hướng Vân cho phép nàng xả , cần đến lớp.

Thẩm phủ vốn nuôi sẵn gánh hát, những gánh xiếc đào kép đều thuê từ bên ngoài , diễn tạp kịch, tung hứng, tối nay còn cả múa rối nước. Các cô nương xem say sưa chớp mắt, A Xuân mới nhỏ giọng hỏi Thẩm Tông Thục: "Tam tỷ, thấy đại ca ? Huynh thích xem kịch ?"

"Thư viện nơi đại ca học cũng mở tiệc xã hội, đại ca sang bên đó chủ trì .” Thẩm Tông Thục đáp: “Khổ còn nhớ tới , đợi đến tối chắc chắn sẽ về thôi."

A Xuân khẽ ừ một tiếng, trong lòng chút hụt hẫng.

Hôm nay kịch tạp kỹ đến , tiếc là đại ca xem.

Không tiệc xã hội bên thư viện vui , thuê về diễn kịch hát khúc thế nhỉ?

Kịch diễn thâu đêm suốt sáng, buổi tối còn thêm cả múa rối nước và kịch bóng xuyển.

Giữa trưa, hai vị cô mẫu xuất giá của Thẩm phủ trở về thăm nhà. Tứ cô mẫu tính tình hiền hậu hòa ái, mang quà cáp chia đều cho từng cô nương công tử, bao gồm cả A Xuân; còn Ngũ cô mẫu thì tính hồ đồ, lúc gặp A Xuân mới sực nhớ thiếu mất một phần quà. Bà vội vàng rút cây trâm ngọc đang cài tóc xuống, tự tay cài lên búi tóc của A Xuân, miệng rối rít rằng tất cả là do tỳ nữ quên mang theo, lúc về nhất định sẽ phạt nặng.

Chuyện vốn nhỏ nhặt như , A Xuân cũng để trong lòng.

Cơm trưa xong xuôi, Nhị công t.ử Thẩm Kế Xương sai tỳ nữ qua Tàng Xuân ổ, đưa phần lễ vật mà Ngũ cô mẫu tặng cho sang cho nàng. Hắn nhắn nhủ rằng lớn , mấy món đồ chơi mới lạ cứ để cho biểu giữ lấy mà ngắm nghía.

A Xuân vô cùng cảm kích, báo đáp bằng gì. Vừa vặn tay đang một chiếc túi thơm mới thêu, nàng liền dùng nó quà đáp lễ.

Giữa với , chuyện vốn dĩ bình thường.

Ngặt một nỗi Mã phu nhân đang trong cơn nghi thần nghi quỷ, tỳ nữ lén lút bẩm báo xong là bà yên. Nếu Thẩm Tĩnh Huy thật sự chỉ là biểu họ hàng xa, Thẩm Kế Xương thích nàng thì nạp cũng chẳng ; nhưng đằng ... đằng ...

"Thật đáng hận, mọc cái mặt như thế gì cơ chứ!"

Mã phu nhân phiền não cùng cực, lời dám đem bàn với ai vì sợ cả nghĩ sứt mẻ danh tiếng và tình của hai đứa. Bà lo lắng đến mức chỉ hận thể dậm chân đào luôn một cái hố giữa phòng mà chui xuống cho khuất mắt. Cứ qua mãi, cuối cùng bà cũng nảy một kế.

Mấy ngày nay, bà liên tục cầu xin nhị lão gia lưu tâm hơn một chút, cố tìm một tấm chồng t.ử tế gả Thẩm Tĩnh Huy ngoài, thế là vẹn cả đôi đường đúng ? Dẫu Thẩm Tĩnh Huy cũng chỉ là biểu tỷ họ hàng, xuất giá các tỷ ruột cũng chẳng gì quá đáng.

Vốn là vội vàng, nghĩ là ngay, bà lập tức đem chuyện than thở với nhị lão gia. Lúc đó nhị lão gia đang cầm bức thư pháp của Thẩm Tương Mân lên ngắm, thuận miệng đáp:

"Chuyện hôn sự của Tĩnh Huy cần bà nhọc lòng, Lão tổ tông bắt đầu coi mắt . Mẫu sẽ chọn cho A Xuân một cử nhân tài đức vẹn , nhân phẩm đoan chính trọng hậu, dù gia cảnh bần hàn đôi chút cũng chẳng ."

Chuyện bát tự còn lấy một nét phẩy, mà khi lọt tai Thẩm Tương Mân, nàng đinh ninh rằng Thẩm Tĩnh Huy chẳng mấy chốc sẽ gả , sẽ còn ai giành phần tình thương của Lão tổ tông tranh lấy quà tặng của đại ca nữa. Mừng húm đến , buổi tối khi gặp , tâm trạng nàng trở nên vui vẻ lạ thường.

A Xuân Thẩm Tương Mân đang hí hửng chuyện gì. Nàng chỉ ở cái phủ tuyệt đối phép chơi trội. Những món trang sức đẽ ban thưởng nàng đều cất kỹ , luôn cố gắng ăn mặc cho giống với các cô nương khác, quá phô trương.

Hôm nay nàng chỉ mặc một chiếc váy màu hồng đào nhạt đỗi bình thường. Tháng lúc may y phục mới, các tỷ khác đều chê màu quá nhạt nhẽo, dệt hoa văn chìm, nên A Xuân chủ động xin lấy xấp vải .

Lúc Thẩm Tương Mân cũng từng bĩu môi chê xấp vải quá đơn điệu, nào ngờ hôm nay khi A Xuân mặc lên , sự đơn điệu toát lên một vẻ thanh tao tĩnh tại. Nhìn kỹ hơn, bên hông nàng còn đeo một dải ngọc bội kết cấm bộ hình chùm hồng thị điêu khắc từ mã não đỏ -đây là phần lễ vật tết Thu xã mà Ngũ cô mẫu tặng lúc trưa.

Nhị ca ruột thịt của nàng đem đồ vật tặng cho A Xuân.

Nếu là đây, những món đồ xinh xẻo nhị ca đều nhường hết cho nàng .

Thẩm Tương Mân kìm nén cơn khó chịu, chủ động mỉm nhắc đến chiếc túi thơm A Xuân đưa cho Thẩm Kế Xương, khen ngợi dạo tay nghề của nàng tiến bộ vượt bậc, thêu thùa khéo.

A Xuân hổ đáp chỉ là tầm thường thôi. Nàng tự tay nghề chẳng .

"Chỉ e là qua lễ Thu xã , Tĩnh Huy bắt đầu thêu đồ cưới .” Thẩm Tương Mân nhỏ giọng khích bác: “Nghe Lão tổ tông bắt đầu coi mắt cho đấy, còn kén cho một vị hàn môn quý t.ử cơ."

A Xuân sững .

Nàng thầm nghĩ: Hàn môn quý tử?

Thế thì .

Nếu nghèo quá thì lấy tiền sắc t.h.u.ố.c cho mẫu mỗi tháng chứ?

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-7-thu-xa-gio-thu-hiu-hat-le-tuon-trao.html.]

Tiệc xã hội bên thư viện tổ chức vô cùng náo nhiệt, mãi đến đêm khuya mới tàn. Lúc Thẩm Duy Trinh cưỡi ngựa trở về phủ thì canh giờ qua nửa đêm. Đêm khuya thanh vắng, chút men rượu nên buồn ngủ, bèn dặn Diệp Thanh và đám hầu nghỉ ngơi , còn thì chậm rãi dạo hóng gió.

Cứ mãi mãi, bất tri bất giác dừng bước bên hồ sen.

Không giống với những phủ khác, hồ sen của Thẩm phủ là một hồ nước thiên nhiên. Ngày xưa khi xây cất dinh thự, hồ sen bao trong khuôn viên và tu sửa đôi chút. Mặc dù dinh thự qua ba nới rộng, nhưng cảnh quan xung quanh hồ sen vẫn giữ nguyên vẹn. Nghe đồn đáy hồ mạch nước ngầm, nhờ dòng nước suối tuôn trào róc rách tưới tắm ngày đêm mà hoa sen mới nở rộ tươi đến .

Hồi nhỏ, Thẩm Duy Trinh vì kiểm chứng lời đồn nên thử nhảy xuống hồ tìm kiếm mạch nước ngầm, nào ngờ bùn lầy và rong rêu quấn chặt chân, suýt chút nữa là bỏ mạng đó. Khi chính Thẩm Sĩ Nho bất chấp sự can ngăn, vội vã lao xuống vớt lên.

Sen trong hồ vẫn ở đó, nụ tàn, nhưng phụ thì còn nữa.

Thẩm Duy Trinh chậm rãi vòng qua hòn non bộ. Hôm nay xem kịch Thu xã nhộn nhịp là thế, nhưng bữa tiệc rộn rã tưng bừng , khó tránh khỏi cảm giác cô đơn lạnh lẽo tràn về.

Giữa muôn ngàn suy tư ngổn ngang, bỗng tiếng nức nở vang lên.

Tiếng tuy khẽ nhưng đêm quá đỗi u tịch, vắng lặng đến mức tiếng cánh hoa rơi cũng che giấu nổi.

Bước chân chợt khựng , tiếp tục cất bước về phía , coi như hề thấy gì.

Hòn non bộ lớn nhưng khá cao, lỗ hổng rãnh khe chằng chịt, những luồng gió thu tinh ranh cứ thế men theo đó mà luồn lách trong, âm thanh lóc nhỏ xíu từ bốn phương tám hướng vọng .

Thẩm Duy Trinh sải bước dài hơn, buồn đầu , cứ thẳng tiến về phía , cuối cùng cũng vượt qua hòn non bộ, xuyên...

"Bụp."

Một quả hồng thị chín nẫu rơi từ cành cây phía , vỡ toác rớt ngay xuống phiến đá chân Thẩm Duy Trinh.

Quả hồng nát bấy nhầy nhụa thịt quả, chỉ trơ phần cuống lá màu xanh úa vẫn còn nguyên vẹn, xanh ngắt như trúc giữa trời nắng gắt.

Thẩm Duy Trinh .

Suy tư một lát, xoay , theo tiếng mà tiến sâu trong hòn non bộ.

Đến gần hơn, mùi giấy cháy dần tỏa thoang thoảng. Thẩm Duy Trinh cau mày, cúi lách qua những mỏm đá, gập tiếp tục tới.

Dáng cao lớn, hồi nhỏ chui hòn non bộ chơi trốn tìm, cao lên nên dễ cụng đầu đá. Dù hơn chục năm chui trong , đêm nay về thăm chốn cũ, trong lòng trào dâng một mùi vị thể gọi tên.

của , chọn chỗ trốn cũng giống hệt ngày bé.

Hòn non bộ xây sát mép hồ, bên trong một góc khuất vô cùng tinh xảo và kín đáo. Đó là một hang đá hình vòm, lớn lắm, chỉ đủ chứa hai . Phía hang khe đá nhỏ nối thẳng hồ sen. Nếu chui hang khom xuống, chỉ cần vươn tay là thể vục một vốc nước hồ. Gió bên ngoài thổi tới , ngoài cũng chẳng dễ gì tìm thấy, quả là nơi ẩn nấp tuyệt vời nhất.

Hồi nhỏ, để trốn tránh những trận đòn roi của phụ , Thẩm Duy Trinh thường rúc góc . Mặc kệ ngoài cuống quýt gọi tên , dù huy động bao nhiêu tỳ nữ, hầu tìm thì kết cục vẫn bặt vô âm tín.

Hắn còn tưởng chốn bí mật sẽ chẳng thứ hai phát hiện .

Vậy mà bây giờ, bên trong đang một tiểu cô nương mặc váy hồng nhạt xổm thu lu ở đó, hệt như một quả đào phấn nhỏ bé. Nàng lưng về phía , bên cạnh đặt một ngọn đèn lồng, một tay cầm mớ giấy xé dở, tay gạt nước mắt, đốt.

"Cha ơi, ngày xưa cha cứ đau đầu vì con sách , bây giờ con gái cha tiền đồ , con lưng chừng bài Luận Ngữ đấy. Dù bây giờ con chỉ mới thuộc một đoạn nhỏ thôi, nhưng phu t.ử khắt khe lắm, con tin chắc là chẳng bao lâu nữa con sẽ nhai trọn cả quyển Luận Ngữ cho cha xem..."

"Phu t.ử khắt khe thì liên quan gì đến chuyện thuộc Luận Ngữ hả?"

Thẩm Duy Trinh đột nhiên lên tiếng.

A Xuân sợ đến mức c.h.ế.t khiếp nhưng dám hét to vì sợ kinh động khác. Luống cuống giấu mấy tờ giấy kịp đốt, nhưng Thẩm Duy Trinh khom bước .

Sự xuất hiện bất ngờ của khiến A Xuân suýt nữa thì nghẹt thở.

Nước mắt vương khóe mi lúng túng lăn dài rớt xuống má.

Thẩm Duy Trinh trầm tĩnh nàng.

A Xuân càng sợ hơn, lưng dán chặt vách đá lạnh lẽo. Vách đá gồ ghề cứa lưng đau nhói, nàng dám lớn, chỉ cầu xin: "Ca ca."

Thẩm Duy Trinh cúi , nhặt lên một tờ giấy cháy mất một nửa ngay sát viền váy nàng.

Đó là nét chữ của nàng, đó một dòng vẫn cháy hết.

"T.ử , tam niên vô cải vu phụ chi đạo, khả vị hiếu hỹ."

Là tờ Luận Ngữ chép phạt, bên cạnh vẫn còn một xấp nữa kịp hóa.

Nhìn lớp tro tàn, hẳn là nàng đây đốt giấy lâu .

Xem tâm trạng nàng , quá nhiều điều , thế nên mới trốn đây mượn đêm thanh vắng tâm sự với vong phụ.

Thẩm Duy Trinh lướt qua là hiểu ngay: "Nửa đêm nửa hôm thức giấc, lén lút trốn đây là để cúng bái phụ ."

Trong góc tối tăm, A Xuân rụt rè tựa lưng vách đá, khẽ gật đầu "".

"Lúc cha còn sống, cứ đến kỳ Thu xã là cha tự tay bánh nếp hương và hái táo cho con ăn, cha bảo đó là phong tục ở kinh thành. Hôm nay là đầu tiên con ăn bánh nếp của kinh thành..." A Xuân nghẹn ngào nổi nữa, ngón tay bồn chồn cạy cạy kẽ đá, hít một sâu: “Ca ca, nhớ cha."

Thẩm Duy Trinh trầm ngâm .

Tiếng "cha" trong miệng A Xuân khiến thấy vô cùng lạ lẫm.

Trong ký ức của Thẩm Duy Trinh, phụ từ thuở thiếu niên đỗ Thám hoa lang, phong độ ngời ngời, ý chí bừng bừng, đối xử với con cái luôn nghiêm khắc và tỉ mỉ, dung thứ một sai lầm nhỏ. Còn "cha" mà A Xuân hiểu, là một viên quan liên tục giáng chức, nản lòng thoái chí với chốn quan trường, chỉ mượn non nước giải sầu, buông thả, dung túng cho nàng vui đùa chạy nhảy khắp nơi.

"Nếu tế bái, thể tới từ đường.” Thẩm Duy Trinh lên tiếng: “Bài vị của phụ đang đặt ở đó."

A Xuân đáp: "Chữ của , học vấn kém cỏi. Nếu đến đó hóa vàng, e rằng tổ tiên sẽ chê cha, càng sợ các vị tiên tổ sẽ trách mắng cha đường dạy dỗ con cái."

"Thấy tâm ý chân thành, các ngài vui mừng còn hết, nỡ lòng trách mắng.” Thẩm Duy Trinh hiệu: “Lại đây, cẩn thận lửa bén váy bây giờ."

A Xuân chần chừ một thoáng. Hôm nay đôi hài nàng đang đế khá mềm, hình như giẫm lên lửa . Ánh sáng ở đây quá tối tăm, mắt nàng vốn dĩ rõ, bây giờ càng thấy rõ mặt Thẩm Duy Trinh. Chẳng ca ca đang biểu cảm gì, nhưng qua giọng , nàng đoán tức giận.

Nàng rụt rè nhích từng chút tiến gần Thẩm Duy Trinh: "Ca ca, sẽ chăm chỉ sách, cũng sẽ kiên nhẫn luyện chữ. Mấy hôm nữa đến nữ học, sẽ cố gắng, sẽ nỗ lực tiến bộ, quyết tâm một viên phân chuột hỏng cả nồi canh."

"Hồ đồ.” Thẩm Duy Trinh quát lớn: “Có ai tự như bao giờ? Nếu là phân chuột, là cái gì? Là ca ca của phân chuột ?"

A Xuân nhanh nhảu nịnh bợ: "Ca ca , là một nồi canh ngon."

Thẩm Duy Trinh thật sự nên mắng nàng ngốc nghếch khen nàng lanh lợi nữa.

Bảo ngốc thì câu nào câu nấy cãi chem chẻm. bảo thông minh lanh lợi thì chỉ vài ba câu thơ học qua học cả buổi chiều cũng xong, thường xuyên phu t.ử đ.á.n.h phạt tay.

"Sau đừng thốt những lời như nữa.” Thẩm Duy Trinh dặn dò: “Muội là cô nương của Hầu phủ, quy củ, hiểu lễ tiết."

"Ở đây ngoài.” A Xuân lí nhí: “Ca ca sẽ chê ăn thô bỉ ?"

"Không chê."

"Thế thì..."

"Quân t.ử thận độc.” Thẩm Duy Trinh giảng giải: “Việc nghĩ thế nào liên quan gì tới lời và việc của . Cho dù hôm nay ở đây thì cũng thốt mấy từ như chuột canh phân gì đó."

A Xuân đáp: "Ca ca là quân tử, chẳng quân tử."

Thẩm Duy Trinh nhíu mày: "Muội là thục nữ."

"Thục nữ ?" A Xuân ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên nhớ tới lời dạy của Hướng Vân, bèn hỏi: "Là thục nữ trong câu 'Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu' đó hả ?"

 

Loading...