Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 8: Đồng phạm: Ánh trăng giấu kín
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:41
Lượt xem: 224
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Duy Trinh gắt nhẹ: "Lại ăn hồ đồ."
A Xuân mơ hồ: "Không ? Chẳng lẽ thuộc sai ?"
"Câu thơ sai, nhưng thể đem hình dung và ."
"Vì chứ?"
Thẩm Duy Trinh nàng.
Nếu A Xuân mắc chứng bệnh giống hệt phụ , ánh sáng mờ mịt thế , hẳn nàng thể rõ khuôn mặt . Trong bóng tối, nàng chẳng khác nào một con gấu mù đáng thương. Đã mù tịt hẳn, cứ cố chấp dựa thính giác để tìm âm thanh, càng như , nàng càng cố trừng lớn mắt để cho rõ. Đôi mắt nàng mở to nhưng tài nào gom tụ ánh sáng, cứ thế chìm trong một mảng đen kịt, trông vô cùng đáng thương.
Nàng chẳng những thấu trong đêm đen, mà đến những vần thơ nàng cũng chẳng hiểu rõ.
"Kinh Thi ba thể là Phong, Nhã, Tụng. Thể Phong là những bài ca d.a.o dân gian, hát về tình ái nam nữ, phong tục lao động.” Thẩm Duy Trinh giảng giải: “Bài Quan Thư mà nhắc tới là một khúc tình ca mà nam t.ử hát để theo đuổi nữ tử. Ta và là ruột thịt, thể dùng nó để ví von ."
A Xuân nghĩ tới tầng nghĩa , nàng thậm chí còn hiểu bài thơ gì. Nghe ca ca giải thích, nàng giật nảy , vội vàng xua tay: "Muội ."
Thẩm Duy Trinh đáp nhẹ nhàng: "Ta là ."
Hắn hỏi: "Phu t.ử của giảng giải mấy chuyện ?"
Không lý nào như thế.
Uông Thần Minh từng vỗ n.g.ự.c bảo đảm rằng Hướng Vân là dạy dỗ vô cùng cẩn trọng, mới hết lời tiến cử bà.
"Phu t.ử sách trăm , nghĩa tự hiện .” A Xuân sợ ca ca chê ngốc, trả lời lí nhí thiếu tự tin: “Muội đây từng mấy quyển sách , phu t.ử thời gian quá gấp rút, cứ bắt nhẩm cho quen miệng , đợi đến lúc tới nữ học, khác nhắc tới thì chí ít cũng đôi chút."
Lễ Thu xã qua, với trình độ thế mà vác xác tới nữ học thì e là khó theo kịp nổi bạn học.
Không nàng nỗ lực, thực sự là do nền tảng trống rỗng mất gốc quá lâu, thể một miếng ăn ngay thành gã mập mạp .
Thẩm Duy Trinh nàng, trong lòng dâng lên sự thương xót.
Thật sự quá đỗi đáng thương, đáng thương đến nhường .
"Nếu chỉ là lướt qua cho mặt chữ, thực sự cần vội vã hiểu ý nghĩa ngay lập tức.” ân cần khuyên nhủ: “ nếu học thuộc lòng, nhất là thông hiểu đại ý bài thì mới đạt hiệu quả gấp đôi. Nếu cứ cắm đầu học vẹt, hèn chi học mãi mà vẫn chậm như rùa."
A Xuân sáng mắt lên: "Ca ca bí quyết gì để học thuộc lòng nhanh hơn ?"
"Chẳng gọi là bí quyết gì cả.” Thẩm Duy Trinh : “Bất luận là văn chương thơ từ, cứ hiểu rõ ý nghĩa tiên, thẩm thấu tư tưởng và cảm xúc của tác giả thì việc ghi nhớ sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều."
lúc đó, một luồng gió lạnh buốt lốc xoáy lọt hang đá, A Xuân hắt xì một cái rõ to. Nàng vội lưng để đối diện với Thẩm Duy Trinh, lấy khăn tay che kín miệng.
Đó lẽ là khoảnh khắc thục nữ hiếm hoi nhất của nàng đêm nay.
Hắn thầm nghĩ.
Thẩm Duy Trinh dứt khoát: "Chỗ lạnh lẽo quá, theo ngoài, tìm chỗ khác ."
Trời sang thu, là nam nhi, sáng nào cũng dậy sớm luyện quyền múa kiếm nên thể cường tráng. A Xuân mấy ngày nay nhốt lì trong viện sách, e là ngay cả trống vận động hít thở khí trời cũng , hóng gió lạnh thế dễ nhiễm phong hàn.
A Xuân một tiếng, khom xuống định xách ngọn đèn lồng lên.
Thẩm Duy Trinh nhận thị lực của nàng còn tồi tệ hơn những gì suy đoán. Nàng thể bắt trúng vị trí chiếc đèn lồng, bàn tay cứ quờ quạng trong hai ba cái mới chộp cán đèn, đó mới ngập ngừng dậy.
A Xuân cũng tự ý thức sự lúng túng của .
Hồi bé nàng hề cảm thấy buồn bã vì điều đó, cứ ngỡ rằng ai cũng giống . Cho đến khi phát hiện khác trong đêm tối vẫn thể rõ vật, nàng mới thấy sấm sét giữa trời quang, lóc ầm ĩ một trận linh đình.
Sau Thẩm Sĩ Nho dỗ dành nàng, bảo rằng bản phụ cũng mắc căn bệnh , còn đời nhiều cũng giống như nàng, nàng là kẻ lập dị cô độc. Ông còn bảo mắt rõ trong đêm cũng chẳng , cản trở ông việc...
Đạo lý A Xuân đều hiểu cả, nhưng nàng thực sự trưng cái bộ dạng của một kẻ nửa mù mặt Thẩm Duy Trinh. Nàng run rẩy xách đèn lồng: "Ca ca, mời ."
Nàng Thẩm Duy Trinh phía dẫn đường.
Bởi vì A Xuân thấy cửa hang ở , nàng chỉ cất công mò theo luồng gió mới chui tọt góc bí mật . Hòn non bộ vô cùng kín đáo, những tảng đá bên trong gồ ghề lởm chởm, chân hề bằng phẳng. Thẩm Duy Trinh khen nàng là thục nữ xong, nàng thật sự để phát hiện đang khua khoắng chân tay mò mẫm đường giống hệt con gấu mù mất mặt.
Thẩm Duy Trinh giơ tay : "Muội thể bám cánh tay ."
A Xuân lời, khẽ khàng quờ tay dò dẫm trong trung, bỗng thấy xúc cảm gì đó là lạ.
Nàng ngập ngừng: "Đây là..."
Thẩm Duy Trinh bình thản đáp lời: "Đây là lồng n.g.ự.c của ca ca ."
A Xuân vội vàng rối rít xin , sờ soạng một hồi, cuối cùng cũng tìm bắp tay của mà bấu chặt lấy.
Quy củ ở kinh thành phiền phức quá mất, A Xuân thầm nghĩ. Nếu ở Nam Ngô châu, thể trực tiếp nắm tay nàng kéo ngoài .
mà .
Thực nàng ghét những cái quy củ .
ca ca là luôn giữ quy củ.
Thẩm Duy Trinh dìu nàng, dọc đường ngừng nhắc nhở lúc nào nhấc chân, khi nào cúi đầu, đừng cựa quậy lung tung, mãi mới lôi A Xuân khỏi hòn non bộ an . Những xấp giấy dở hóa của nàng đều Thẩm Duy Trinh nắm gọn trong tay, hai cùng tiến về phía Thính Tuyết hiên của phủ .
Lấy những bài thơ mà A Xuân cần học thuộc, Thẩm Duy Trinh để ý trông chừng tránh để nàng vấp ngã, tỉ mỉ giảng giải ý nghĩa cho nàng .
A Xuân dỏng tai nghiêm túc lắng .
Ca ca dạy học quả thực hơn đứt phụ . Phụ tính tình tuy hiền hòa, nhưng mỗi khi thấy nàng mãi xong là ông sẽ cáu gắt đau lòng, tức giận đến tột độ thì còn đập đầu tường, trông vô cùng thống khổ.
Sức chịu đựng của ca ca giỏi hơn nhiều. Nếu nàng hiểu, cứ việc hỏi , đều kiên nhẫn giải thích tường tận, thỉnh thoảng còn lồng ghép thêm vài câu chuyện lịch sử thú vị dã sử dân gian để nàng dễ dàng ghi nhớ.
Thính Tuyết hiên xây cất ở bờ bên của hồ sen, đối diện với hòn non bộ, xung quanh trồng nhiều hoa mai vàng, vốn dùng để ngắm tuyết mùa đông. Ngoại trừ mùa đông thì ngày thường ít đặt chân đến, xung quanh cũng chẳng hầu tỳ nữ nào gác đêm.
Thẩm Duy Trinh thừa hiểu, dù là ruột thịt thì cũng nên gặp riêng tư lúc nửa đêm thế . nếu cứ mặc kệ bỏ mặc nàng, thì đợi đến lúc nàng nữ học, hai bàn tay e là sẽ đ.á.n.h nát đến mức đôi đũa cũng cầm nổi.
Lão tổ tông sẽ xót ruột cho mà xem.
Khi đến Thính Tuyết hiên, A Xuân xách đèn lồng định tìm nến thắp sáng, nhưng Thẩm Duy Trinh ngăn : "Đừng thắp."
A Xuân ngơ ngác: "Vì ạ?"
Mắt nàng rõ, trong bóng tối luôn mang đến cảm giác bất an.
Ánh sáng từ ngọn đèn lồng thật sự đủ sáng.
"Nếu thắp nến, ánh lửa bập bùng ở đây nhất định sẽ thu hút sự chú ý của hạ nhân gác đêm.” Thẩm Duy Trinh nhắc nhở: “Chuyện và thế , hợp với lễ nghi ."
A Xuân khẽ "ồ" một tiếng.
Nàng tài nào hiểu nổi cái chữ "lễ" , nhưng nàng , đó là thứ Thẩm Duy Trinh vô cùng coi trọng.
Tuy ít tới lui nhưng hằng ngày vẫn tỳ nữ dọn dẹp quét tước, bên trong Thính Tuyết hiên vô cùng sạch sẽ, cần mất công dọn dẹp. Thấy A Xuân hề ý buồn ngủ, Thẩm Duy Trinh liền kiên nhẫn giảng giải nốt vài bài thơ còn .
Hắn cũng nhân tiện truyền cho nàng vài "bí quyết": bịt tai thật to thành tiếng thì nhớ mới sâu; nếu gặp đoạn văn bài thơ dài thì hết cứ to lướt qua một lượt, tốc độ chậm rãi, tuyệt đối nôn nóng. Lặp như ba đến năm , đó dùng bút khoanh tròn những từ quan trọng, tìm hiểu cặn kẽ ý nghĩa của nó. Khi hiểu rõ thì thử nhắm mắt thầm, nếu câu nào nhớ hoặc ấn tượng mờ nhạt thì đ.á.n.h dấu , tập trung học thuộc kỹ càng cho đến khi trôi chảy bài.
Thẩm Duy Trinh bổ sung thêm: "Trước khi ngủ và ngay lúc thức dậy là lúc đầu óc tỉnh táo nhất. Muội thể cầm sách trong thời gian đốt nửa nén hương, trí nhớ sẽ vững chắc hơn."
A Xuân rầu rĩ: "Lúc mới ngủ dậy thì , nhưng khi ngủ mà bắt sách nửa nén nhang thì khó lắm. Muội mà học bài khi ngủ là càng học càng sầu, chỉ sợ thao thức cả đêm nhắm mắt ."
Thẩm Duy Trinh trêu: "Xem đêm nay cũng học bài nhiều quá, tự rước phiền não ."
"Chuyện đó thì ..." A Xuân lo lắng yên, một lúc lâu mới lí nhí tiếp: “Muội là sợ chuyện gả chồng."
Thẩm Duy Trinh ngạc nhiên: "Gả chồng cái gì?"
A Xuân nhắc tên Thẩm Tương Mân: "Muội , Lão tổ tông đang chọn phu quân cho ."
Thẩm Duy Trinh thản nhiên: "Không riêng gì , Tương Mân, Lâm Anh... các đều đến tuổi . Thành là chuyện hệ trọng cả đời, luôn xem mắt lựa chọn từ sớm."
Ngay từ lễ cập kê, Lão tổ tông bắt đầu để tâm tìm kiếm .
Thẩm Duy Trinh là nam tử, tự hỏi thể thấu hiểu tình cảnh của nữ nhi. Tuy rằng các đều sẽ trở thành công cụ liên hôn chính trị, nhưng sẽ bao giờ vì chút quyền lực mà đẩy hang hùm miệng sói.
Gia thế, nhân phẩm, dung mạo, tài học của tương lai phu đều sẽ do đích khảo nghiệm. Còn những mối quan hệ ngóc ngách trong chốn thâm trạch đại viện thì sẽ do Lão tổ tông và Lý phu nhân tìm hiểu.
Những chuyện Thẩm Duy Trinh vốn tưởng A Xuân hiểu rõ, ai dè hiện tại bộ dạng ngơ ngác , mới nàng mù tịt. Chuyện bóng chim tăm cá ở thế mà cũng đủ nàng mất ngủ .
Sau nếu thực sự xuất giá, chẳng nàng sẽ thức trắng nhiều đêm .
Hắn cũng chẳng cách an ủi .
Các khác cũng chẳng cần quan tâm, tự trưởng ruột thịt và mẫu của các nàng lo liệu chu .
Duy chỉ Tĩnh Huy, trong cái phủ , chỗ dựa duy nhất của nàng cũng chỉ thôi.
Nghĩ đến đây, lòng thương xót của Thẩm Duy Trinh trỗi dậy.
"Ta sẽ đích xem mắt .” hứa: “Lựa chọn một chồng ."
A Xuân rụt rè: "Theo đúng lễ pháp thì ca ca nên những lời với mới chứ?"
Thẩm Duy Trinh vặn : "Theo đúng lễ pháp thì cũng nên đem chuyện đó bàn bạc với ."
" ca ca vẫn để đó thôi.” A Xuân nhỏ xíu: “Muội xin ."
"Lễ pháp là để ràng buộc lời và việc của bản , chứ dùng để đày đọa kẻ khác.” Thẩm Duy Trinh đáp: “Cũng chẳng cần quá câu nệ cứng nhắc gì, vạn sự đều thể linh hoạt. Muội phủ bao lâu, thể khắt khe đòi hỏi chuyện gì cũng tuân thủ nghiêm ngặt ? Cho dù là thánh nhân thì cũng thể lúc nào cũng nghiêm giữ lễ. những lời chỉ thốt mặt thôi, còn ở mặt ngoài thì vẫn nên lưu ý cẩn trọng đôi chút."
Mắt A Xuân nóng lên cay xè.
Tuy rằng Thẩm Duy Trinh cho phép nàng gọi là ca ca, nhận nàng , nhưng mãi tới đêm nay, nàng mới thật tâm cảm nhận Thẩm Duy Trinh thực sự là ca ca của .
Đêm nay nàng mới thật sự bộc bạch tâm giao với .
"Cảm ơn ca ca.” A Xuân lí nhí: “Nếu ca ca là , thì thẳng nhé. Ca ca kén rể cho xin hãy chọn gia thế một chút, gả cho hàn môn quý t.ử . Chỉ cần gia sản dồi dào, hào phóng rộng rãi, còn dung mạo học vấn nọ, thứ đều thể xếp về phía ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-8-dong-pham-anh-trang-giau-kin.html.]
Thẩm Duy Trinh dần dần cau mày: "Vì ?"
"Muội chẳng hiểu quy củ, chẳng tài tình gì, thế như , những công t.ử nhân phẩm , gia thế cao quý chắc chắn sẽ đời nào chọn .” A Xuân lên tiếng lòng: “Trên đời vốn chuyện gì thập thập mỹ. Ngay cả khi thực sự một nam nhân hảo tì vết, bằng lòng cưới chăng nữa thì chắc phúc phần gặp . Chỉ xin ca ca chọn cho một gia đình giàu dư dả tiền bạc..."
Ngẫm nghĩ một chút, A Xuân sợ yêu cầu của phần quá tham lam bèn rào : "Nếu chính thê, cũng chịu."
"Hồ đồ!!!"
Thẩm Duy Trinh lập tức sầm mặt, vụt bật dậy, quát lớn: "Chắc là ban nãy gió quá to, thổi bay luôn não nên mới chạy đây năng hàm hồ như !"
A Xuân dọa cho giật thót .
Đây là đầu tiên nàng thấy Thẩm Duy Trinh giận dữ - ánh mắt sắc lẹm, hung hăng như thể ăn tươi nuốt sống nàng.
A Xuân sợ đến mức câm bặt, ngoan ngoãn cúi gằm mặt xuống.
Thẩm Duy Trinh tức váng đầu.
Lúc nãy nàng học chữ , ngắt câu, đều cảm thấy chẳng gì to tát, cũng trách nàng ngốc nghếch gì, chỉ đinh ninh nàng mới học, cứ từ từ sẽ giỏi. câu của nàng quả thật m.á.u nóng trong sôi trào...
"Xem hôm nay vốn dĩ nên tới đây, càng nên với những lời vớ vẩn .” Thẩm Duy Trinh hằn học: “Muội về ."
Đó là thái độ chuyện nữa.
Thẩm Duy Trinh mà chuyện , cái gì bây giờ? Dù gì cũng chỉ là ca ca của nàng, chứ tỷ tỷ. Níu kéo thêm nữa, sợ sẽ buông lời cay nghiệt tổn thương nàng, mà nhẹ nhàng quá thì sợ nàng hiểu rõ lợi hại.
Thôi .
Ngày mai bảo Thẩm Tông Thục tới tìm nàng khuyên bảo vài câu là .
"Ca ca, nương mắc bệnh, mỗi tháng tiền bốc thuốc, mua d.ư.ợ.c liệu tốn kém như nước chảy.” A Xuân đau lòng, lo sợ ca ca sẽ còn gần gũi thiết với nữa nên vội vàng giải thích: “Muội thầm nghĩ, nếu lấy chồng giàu ..."
"Muội sợ ca ca nuôi nổi con ?"
"Không..."
Thẩm Duy Trinh mới xoay định , nàng xong thì ngoắt đầu, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Nàng thốt những lời sai trái thể chấp nhận , đáng lẽ giáo huấn nàng một trận trò.
hiện tại nàng đang mặc áo mỏng, bơ vơ giữa lầu gác , vẻ mặt đầy sự hoàng sợ bi thương. Ban nãy chỉ quát mắng một câu mà nàng run rẩy như thể gây tội ác tày trời - cần gì đến mức độ đó.
Ngày phạt mấy khác, lời mắng mỏ còn nặng nề hơn gấp trăm cũng thấy đứa nào sợ hãi đến mức .
Nói cho cùng, vì nàng bơ vơ nơi nương tựa, nên sống ở Thẩm phủ mới dè dặt, lo sợ rụt rè đến .
Cũng là do ca ca như .
"Tại cái ý nghĩ vớ vẩn đó?" Thẩm Duy Trinh ôn tồn : “Ta thề linh vị phụ , thể bỏ mặc hai . Có Lão tổ tông, mẫu chứng, cớ cứ nhất định đòi rời ?"
Trong lòng A Xuân thật sự khó chịu: "Muội chung quy cũng gả chồng mà."
"Sau xuất giá thì đây vẫn là nhà đẻ của ; mẫu ở đây, sẽ tự cắt cử hầu hạ.” khi hiểu rõ cớ sự, sắc mặt Thẩm Duy Trinh cũng dịu đôi chút. Nếu nàng suy nghĩ bậy bạ lệch lạc thì những lời lúc nãy của quả thực nặng nề. Giọng mềm : "Phụ từng thư, hy vọng thể cho nhập gia phả, chỉ là chút khó xử. Mấy ngày Lão tổ tông nhắc tới chuyện , gọi đến bàn bạc, bảo để phụ nhận nghĩa nữ. Như trong gia phả, sẽ ghi tên trướng phụ . Sau ngoài khách thì là Thẩm Tĩnh Huy - cô nương danh chính ngôn thuận của Thẩm phủ."
A Xuân xong cứ ngơ ngác như bò đội nón.
Nàng còn đang mắc kẹt trong nỗi buồn vì vẻ mặt giận dữ lúc nãy của , đếm xỉa gì đến chuyện gia phả gia phả. Ghi tên đó thì ích lợi gì cơ chứ? Biểu cô nương cô nương thì khác gì ? Đâu thể nàng nhanh khỏi bệnh, cũng chẳng đem sự giúp đỡ tức thời cho cuộc sống hiện tại.
Nàng chỉ tiền, đủ tiền để trị bệnh cho thôi.
Hơn nữa, cái tên Thẩm Tĩnh Huy cũng tên nàng. Nàng tên là A Xuân, còn Thẩm Tĩnh Huy là tên đồng bào yểu mệnh của Thẩm Duy Trinh cơ mà.
"Muội của , thể khom lưng cho .” Thẩm Duy Trinh gằn giọng: “Hôm nay những lời kinh thế hãi tục, tuyệt đối bép xép nhai với bất kỳ ai."
"Lời gì mà kinh thế hãi tục.” A Xuân ấm ức: “Rõ ràng là tại cái bầu trời ở kinh thành quá hẹp hòi, thế tục nhỏ bé, thế nên mới quy kết là hợp quy củ. Con sống đời sinh lắm quy củ chi cho mệt mỏi."
Thẩm Duy Trinh đáp: "Muội hiện tại đang sống ở kinh thành, đang ăn nhờ ở đậu Thẩm phủ, sống cho yên thì tuân thủ quy củ ở đây. Nam Ngô châu quy củ trói buộc, sống tự do tự tại, bây giờ bảo về, về ?"
A Xuân lập tức nhớ những ngày tháng công vất vả cực nhọc còng lưng ở Nam Ngô châu mà vẫn gom đủ tiền bốc thuốc, nên nàng xìu mặt ngay tắp lự: "Thôi bỏ ."
Tuy ủ rũ nhưng nàng vẫn cố lầm bầm: "Ca ca yên tâm, mấy lời kể lể với ai cả... Muội chỉ với ca ca thôi."
Thẩm Duy Trinh thầm thở dài não nuột.
Bây giờ giở trò ăn khéo léo bùi tai đấy, ban nãy suýt chút nữa là nàng chọc tức hộc máu.
Chỉ vài câu dễ liền bỏ qua nhẹ nhàng cho nàng cũng , thể nuông chiều quá mức, lỡ nuôi dạy nàng thành tính cách tiểu thư của Thẩm Tương Mân thì hỏng bét.
"Ban nãy đời việc gì thập thập mỹ đúng .” Thẩm Duy Trinh giảng giải: “Thì là như đó. Cuộc sống ở Thẩm phủ thì vinh hoa phú quý nhưng nặng nề quy củ; Nam Ngô châu tự do phóng khoáng nhưng sống cảnh bần hàn - tự lựa chọn cho riêng ."
A Xuân cãi lý: "Vậy chuyện hôn sự lựa chọn luôn ? Gia thế dung mạo đều là thứ bẩm sinh, lẽ nào còn phân định sang hèn? Tại nam nhân quân t.ử theo đuổi 'yểu điệu thục nữ' thì ca ngợi tung hô thành thơ ca, còn phận thục nữ theo đuổi 'quân t.ử giàu ' mắng là hồ đồ?"
Thẩm Duy Trinh đáp chắc nịch: "Đó là Lễ."
A Xuân vặn vẹo: "Vậy thì ghét cay ghét đắng cái chữ 'lễ'."
Thẩm Duy Trinh hít một thật sâu: "... Xem hôm nay quyết tâm chọc tức cho bằng c.h.ế.t mới thôi đúng ."
A Xuân hốt hoảng vội xua tay: "Phủi phui cái miệng, xin đừng thốt mấy lời xui xẻo . Thân thể ca ca tráng kiện, chắc chắn sẽ sống lâu trăm tuổi phúc lộc đủ đầy."
Thẩm Duy Trinh nhăn nhó: "Nhìn cái bộ dạng của lúc , tự dưng đầu đau nhức râm ran đây ."
Suy nghĩ một lúc, A Xuân lúi húi móc từ trong ống tay áo một chiếc khăn tay nhỏ, lật mở lớp thứ nhất thấy một lớp khăn tay khác bọc cẩn thận. Nàng rụt rè chìa đưa cho Thẩm Duy Trinh, giở giọng nịnh bợ: "Ca ca ăn chút đồ ngon , đặc biệt để dành đấy. Ăn chút đồ ngon thì đầu sẽ đau nữa."
Thẩm Duy Trinh liếc mắt , là bánh nếp Thu xã.
Hắn vốn thói quen ăn khuya. Trước từng tu tâm dưỡng tính theo công phu của Đạo gia nên chú trọng dưỡng sinh, nếu ăn quá no khi ngủ sẽ cho tỳ vị.
là một kẻ nửa mù đáng thương. Xung quanh tối om, nàng rõ, những khối bánh nếp run rẩy yếu ớt chiếc khăn tay, nếu nhận e là chúng sẽ rơi mất.
Thẩm Duy Trinh nhận lấy, bỏ miệng nhai chậm rãi.
Đã lâu đụng đến món bánh Thu xã do phủ nhà tự .
Thu xã là một ngày lễ trọng đại, sơn trưởng học viện mực coi trọng, nên những việc cần lo toan thu xếp nhiều, mặt ngoại giao. Gần như năm nào cũng , mãi đến khi đêm khuya khoắt mới lết xác về nhà.
Thẩm phủ vô cùng chú trọng tẩm bổ dưỡng sinh, ngay cả món bánh nếp Thu xã cũng cho thêm d.ư.ợ.c liệu như khiếm thực, nhân sâm, bạch truật, phục linh và sa nhân. Người lấy bột gạo nếp pha với bột gạo tẻ chế biến , tuy thêm đường trắng để điều vị nhưng ăn quá ngọt khé ngấy mỡ.
Há miệng mắc quai.
Hôm nay Thẩm Duy Trinh coi như thấm thía câu .
Đã ăn bánh của thì há miệng trách cứ nàng thêm nữa - vẫn còn là một tiểu nha đầu vô tư, nào hiểu thế nào là xuất giá với chẳng thành hôn...
vẫn quên hỏi: "Muội cố ý cất riêng cái bánh ? Thích ăn lắm ?"
A Xuân thành thật đáp: "Định đốt cho cha nếm thử, cha nhớ hương vị bánh Thu xã ở kinh thành."
Thẩm Duy Trinh suýt thì mắc nghẹn.
Trong một thoáng, bỗng nên tiếp tục nhai nhổ luôn ngoài.
"Cha bảo ca ca một góc bí mật ở hòn non bộ, ai tìm thấy , chỉ ca ca là thôi.” A Xuân rủ rỉ tâm sự: “Muội nhớ cha, nên ca ca dạo ở hòn non bộ giữa đêm khuya thế , cũng là vì đang nhớ cha đúng ?"
Thẩm Duy Trinh ăn chỗ bánh còn nữa. Hắn dùng khăn tay gói cẩn thận, định bụng lát nữa sẽ mang tới đặt bài vị của phụ .
Đây là một tấm lòng thành của nàng.
"Nếu thật sự nhớ cha, thì hãy sống cho t.ử tế, sống cho vui vẻ và đàng hoàng." Thẩm Duy Trinh lảng tránh câu hỏi, phơi bày cảm xúc mặt cô nhỏ bé của . Sự mất mát, buồn tủi, chần chừ... những cảm xúc đó quá yếu đuối, là trưởng, là ca ca của nàng, thể để nàng thấu ruột gan cơ chứ.
Phàm là trưởng, bổn phận là che gió che mưa cho , chứ xô mưa hắt gió của bản rưới xuống đầu bọn họ.
Hắn từ tốn : "Sự vui vẻ hạnh phúc của còn sống, là lời cáo phó nhất để an ủi khuất."
A Xuân ngẫm nghĩ một hồi, "sống t.ử tế, sống vui vẻ, sống đàng hoàng", hạnh phúc sung sướng giữa chốn kinh thành , sẽ nếm bao nhiêu thước bảng, bao nhiêu quyển sách, thuộc bao nhiêu vần thơ.
Chỉ mới mường tượng thôi thấy rùng ớn lạnh .
Nhìn nàng thất thần, Thẩm Duy Trinh khẽ thở dài nhượng bộ: "Nếu thích gia cảnh bần hàn, sẽ tìm một gia đình phú quý thích hợp cho . Bỏ ba cái chữ '' với 'lẽ' từ nay về tuyệt đối phép nhắc nữa, lỡ truyền ngoài cho thối mũi."
A Xuân ngoan ngoãn lí nhí , định thêm gì đó nhưng tiếng vọng từ bên ngoài xen : "Ai ở trong đó?"
Nàng phản xạ chớp nhoáng, lập tức với tay định thổi tắt ngọn đèn lồng minh ngõa; nhưng Thẩm Duy Trinh mắt tinh tay lẹ, cũng vươn tay chộp lấy ngọn đèn, hai bàn tay vô tình chạm . Chỉ mất một giây, liền buông tay ngay lập tức.
A Xuân cảm thấy việc chạm tay gì to tát, thế nhưng Thẩm Duy Trinh thì chấn động cả . Hắn nhăn mày, khựng vài giây mới cầm ngọn đèn lồng lên, hạ giọng dặn dò: "Tuyệt đối lên tiếng."
A Xuân vô cùng ngoan ngoãn, nàng gật đầu lấy gật đầu để.
Bởi vì rõ nên nàng lưng với Thẩm Duy Trinh mà gật đầu lia lịa.
Thẩm Duy Trinh khẽ buông một tiếng thở dài.
Nghe thấy tiếng động, A Xuân bèn xích gần, ngoảnh mặt đối diện với , ngượng ngùng hì hì gật đầu mạnh thêm một cái nữa.
Chính khoảnh khắc , Thẩm Duy Trinh nâng ngọn đèn lồng minh ngõa lên, đây là cách ánh sáng chiếu gần mặt nhất trong đêm nay.
Bên trong Thính Tuyết hiên tối đen như mực, đôi mắt A Xuân chỉ thể bắt nguồn sáng phát từ chiếc lồng đèn nhỏ xíu. Ngọn đèn nâng cao, lượt rọi sáng...
Tà áo xanh ngọc bích điểm xuyết họa tiết lá trúc ẩn hiện mờ ảo, yết hầu, quai hàm thanh thoát, đôi môi mỏng khép hờ, sống mũi cao thẳng, đôi mắt... Đôi mắt của ca ca to, đen lay láy và sâu thẳm đến nhường , lông mi dài rậm chớp chớp, xương chân mày góc cạnh...
A Xuân khẽ rùng một cái.
Cảm giác giống như một ngọn nến nổ lách tách tung tóe.
Nàng nghĩ thầm.
Thì ca ca tuấn mỹ đến nhường ... Trước đây Thẩm Duy Trinh luôn nghiêm khắc, hề tỏ gần gũi thiết, vì thế nàng chẳng bao giờ dám thẳng, thậm chí còn thứ khí chất lạnh lẽo của áp bức đến mức chỉ cắm mặt xuống mũi giày, tài nào ngắm kỹ dung mạo .
Trời đất ơi! Ca ca thế mà trai kinh khủng!!!