Kiều Khách Giữa Ngàn Hoa - Chương 9: Chương Giản: Vừa gặp đã ái mộ
Cập nhật lúc: 2026-07-10 07:24:42
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Duy Trinh để ý thấy A Xuân cứ liên tục ngửa cổ dán mắt , miệng khẽ há như thể chiêm ngưỡng một thứ gì đó kinh thiên động địa.
hiện tại nào thời gian gặng hỏi, thừa hiểu, nếu để bọn hạ nhân phát hiện đêm khuya khoắt hai lén lút ở đây thì rắc rối to.
Theo lễ pháp, nàng phép lén lút rời khỏi viện giữa đêm khuya thanh vắng như thế .
Đó chỉ là một chuyện nhỏ.
Nếu kinh động đến Lão tổ tông và Lý phu nhân, bọn tỳ nữ hầu hạ bên cạnh A Xuân ít nhất cũng chịu vài chục gậy, tiền nguyệt lệ của tháng coi như mất trắng; nghiêm trọng hơn, chính nàng cũng sẽ phạt tiền nguyệt lệ. Mới phủ nàng lĩnh bao nhiêu bạc cơ chứ? Xấp giấy nàng dùng để chép phạt ban nãy cũng loại giấy giá trị gì.
Cũng may đêm nay tóm nàng là .
Thẩm Duy Trinh xách đèn lồng cửa, tên hầu cũng tới nơi. Vừa chạm mặt , tên đó giật nảy , vội vàng khom hành lễ: "Đại gia."
Lý phu nhân một bộ quy củ quản lý gia phong vô cùng nghiêm ngặt, cho dù Thính Tuyết hiên ở, giữa mặt nước, nhưng mỗi đêm vẫn hầu phiên tuần tra phòng hỏa hoạn, đồng thời đề phòng lũ chuột bọ c.ắ.n phá đồ đạc ban đêm.
Ngày thường vốn chẳng ai qua chỗ , hôm nay tuần tra ngang qua vô tình thấy ánh đèn heo hắt bên trong, tên hầu chỉ đinh ninh vớ bở chộp cặp uyên ương nha hầu nào đang lén lút tư tình, nào ngờ bước là vị đại gia đoan chính trọng. Hắn sợ tới mức nhũn cả hai chân, hồn bay phách lạc lên tận chín tầng mây.
Tuy phúc phận thỉnh an trực tiếp trong Nhân Thọ đường, nhưng thừa hiểu vị đại gia cai quản hạ nhân cực kỳ khắt khe, bao giờ bạc đãi ăn kẻ ở nhưng hễ ai phạm là tuyệt đối cơ hội xoay chuyển, trực tiếp đuổi thẳng cổ bao giờ thuê nữa.
"Đêm nay trăng thanh gió mát, nhã hứng đây ngắm trăng.” Thẩm Duy Trinh hờ hững : “Nếu chuyện gì thì ngoài ."
Tên hầu vội vàng rối rít xin vì phiền nhã hứng của đại gia, còn dám bén mảng nhòm ngó bên trong nửa bước? Được chủ t.ử ân chuẩn, lập tức cụp đuôi chuồn thẳng, chỉ sợ chậm một giây là chọc giận chủ tử.
Đợi khuất, Thẩm Duy Trinh đóng cửa , trả chiếc đèn lồng cho A Xuân: "Giờ còn sớm nữa, cũng nên về nghỉ ngơi . Nữ học lên lớp quy củ khắt khe, sáng mai giờ Mão thức dậy ."
A Xuân vẫn ngây ngốc đắm đuối mặt , dù nguồn sáng chuyển nhưng nàng vẫn bần thần như mất hồn. Dù mắt rõ, nhưng trong đầu nàng vẫn tự kỷ phác họa dung mạo kinh hồng nhất miết ban nãy - vẻ phi thường của ca ca.
"Sao thế? Một tên hầu thôi mà cũng dọa hóa ngốc ?" Thẩm Duy Trinh huơ huơ tay mặt nàng, chợt nhận nàng rõ bèn rụt tay về: “Nhìn gì?"
A Xuân cảm thán: "Ca ca, trai thật đó."
Thẩm Duy Trinh cau mày: "Chỉ là cái vỏ ngoài mà thôi."
A Xuân phản xạ nhanh như chớp: "Cái vỏ ngoài của ca ca thật sự trai."
Thẩm Duy Trinh phì , đó nghiêm mặt giáo huấn: "Câu cũng bừa bãi. Con thể chỉ đ.á.n.h giá qua tướng mạo bên ngoài."
Hắn nhạy bén phát hiện rằng, ở mặt , A Xuân thường xuyên ăn giữ mồm giữ miệng. Nếu nàng nhỏ tuổi hơn một chút thì còn thể ngụy biện là "trẻ con kiêng kỵ", nhưng với độ tuổi hiện tại, thực sự cảm thấy đau đầu.
Chỉ là đêm nay quá nhiều thứ đau đầu vây quanh, thêm một chuyện thế cũng chẳng bõ bèn gì.
Thẩm Duy Trinh đành tự an ủi bản như .
"Tại ạ?" A Xuân tò mò: “Đó chỉ là một lời khen thôi mà, cũng ? Trước đây lúc ca ca mới xem mắt Mạnh tiểu thư, chẳng cũng khen ngợi Mạnh tiểu thư như thiên tiên giáng trần ?"
Trong màn đêm tăm tối, nàng giọng Thẩm Duy Trinh bỗng chốc lạnh lẽo hẳn: "Tĩnh Huy."
A Xuân giật : "Sao ?"
"Nếu về ngay.” Thẩm Duy Trinh : “Chỉ e tỳ nữ gác đêm sẽ phát hiện mất tiêu ."
A Xuân đột nhiên nhớ chuyện quan trọng, vội vàng bật dậy: "Muội ngay đây."
Não cá vàng vốn giữ chuyện gì, hễ việc gấp cần là nàng quên sạch bách chuyện đó.
Vừa Thẩm Duy Trinh nhắc đến khả năng liên lụy tỳ nữ gác đêm, A Xuân liền quên sạch sành sanh câu hỏi trả lời.
Sở dĩ mấy hôm nàng nhận vài xấp lụa bích thiên thủy, nàng định nếu việc nghị của Thẩm Duy Trinh và Mạnh tiểu thư vẫn còn tiến triển, nàng sẽ đem xấp lụa đó chuyển tặng cho để lấy cớ tặng Mạnh tiểu thư, coi như một cách báo đáp ca ca.
Hiện tại A Xuân sớm quẳng sạch ý nghĩ đó đầu.
May mắn , đêm nay biến cố kinh hồn bạt vía nào xảy , sóng yên biển lặng, Thẩm Duy Trinh chinh hộ tống nàng về tận viện, buông một câu lạnh tanh " sảy chân vấp ngã kinh động tới Lão tổ tông".
A Xuân vẫn vui vẻ, nàng thừa Thẩm Duy Trinh là kẻ ngoài lạnh trong nóng, hở một tí là lôi cái chữ "lễ" ngụy biện, thực chất trong lòng quan tâm nàng.
Lúc chia tay, Thẩm Duy Trinh còn hỏi nàng một câu kì quặc: "Dạo gần đây và Kế Xương qua gì ?"
A Xuân thành thật khai báo: "Dạo Ngũ cô mẫu về phủ mang theo quà, nhị ca chuyển phần quà của tặng cho . Muội bèn sai tỳ nữ đưa chiếc túi thơm mới thêu tặng nhị ca coi như đáp lễ. Sao ?"
Thẩm Duy Trinh trầm tĩnh đáp: "Không gì, nghỉ ngơi ."
A Xuân hiểu Thẩm Duy Trinh hỏi chuyện đó để gì, nàng chỉ ngày mai xách cặp lồng đến nữ học .
Tháng ngày học hành thống khổ của nàng bắt đầu.
Sáng hôm , A Xuân dậy từ sớm, bây giờ lớp buổi sáng nên cũng miễn việc thỉnh an Lão tổ tông. Lão tổ tông thương A Xuân, còn sắp xếp thêm một tỳ nữ nữa tên là Đông Tuyết am hiểu thơ thư qua hầu hạ bồi với nàng.
Thu Sương thấy Đông Tuyết thì sửng sốt - Đông Tuyết đây từng việc ở Nhân Thọ đường, Thẩm Duy Trinh thấy nàng nhanh nhẹn mài mực bồi bút, Lão tổ tông thích chép kinh Phật cúng bái nên đặc cách cử nàng qua hầu hạ.
Vậy tại Lão tổ tông nỡ dứt ruột điều Đông Tuyết sang Tàng Xuân ổ?
Lão tổ tông và đại gia đều coi trọng như , Lý phu nhân tuy trực tiếp quan tâm nhưng đãi ngộ cung cấp cho Tàng Xuân ổ hề xuề xòa... Vị biểu cô nương , thực sự chỉ là một tiểu thư họ hàng xa bé nhỏ thôi ?
Thu Sương dám suy nghĩ sâu thêm.
A Xuân vui mừng khôn xiết.
Nữ học của nàng mang tên Lan Chương đường, cùng trong một dãy núi ven ngoại ô thành phố cạnh bên thư viện của Thẩm Duy Trinh. Hiện tại bốn vị cô nương của Thẩm phủ đều học, mỗi cấp riêng một cỗ xe ngựa. Suốt chặng đường di chuyển, Đông Tuyết giải thích cặn kẽ những bài học hôm nay của Lan Chương đường để A Xuân nắm tình hình, tránh phu t.ử gọi tên ngắc ngứ hỏi mười câu một.
A Xuân ôm lò sưởi nhỏ cầm tay, bằng ánh mắt sùng bái: "Sao ngươi rõ thế?"
"Hôm qua Hướng phu t.ử đặc biệt dặn dò .” Đông Tuyết nghiêm nghị : “Ở Lan Chương đường một vị sư trưởng từng là khuê mật thời thiếu nữ của Hướng phu tử, hôm nay bà sẽ lớp dạy cô nương. Hướng phu t.ử dặn bằng giá đốc thúc cô nương ôn tập , tuyệt đối mất mặt bà ."
Nghe xong, A Xuân càng lết xác tới trường.
Lúc cỗ xe ngựa của bốn vị cô nương Thẩm phủ vẫn còn xóc nảy đường, Thẩm Duy Trinh sớm mặt ở thư viện.
Hắn một thời gian biểu vô cùng quy củ: ngủ sớm dậy sớm, sáng sớm thức giấc sẽ sân đ.á.n.h một bài quyền hoặc múa kiếm, khi tắm rửa sạch sẽ và dùng xong bữa sáng mới cưỡi ngựa tới thư viện. Vì từ tinh mơ nên lúc Thẩm Duy Trinh tới trường thì các thư sinh khác còn tới, thể ung dung yên tĩnh sách.
Hôm nay khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-khach-giua-ngan-hoa/chuong-9-chuong-gian-vua-gap-da-ai-mo.html.]
Chương Giản thế mà cũng mặt từ sớm.
Kẻ tuy ôm ấp chí lớn hào hiệp nhưng tính tình tản mạn, cũng giống Thẩm Duy Trinh trọ học viện mà mỗi ngày đều cưỡi ngựa về. Ngày thường thì dăm ba bữa đến muộn, thế quái nào hôm nay chui rúc ở đây từ sớm tinh mơ?
Việc trái luân thường ắt biến.
Thẩm Duy Trinh mỉm chào hỏi khách sáo vài câu cắm cúi sách tiếp. Hắn vốn tâm lý trầm cẩn trọng, nhanh gạt bỏ tạp niệm mà đắm sách vở, bỏ Chương Giản thộn đó vò đầu bứt tai.
Thực , khi xảy vụ con bọ cạp, Chương Giản ngấm ngầm kính nể Thẩm Duy Trinh .
Chương Giản lớn hơn Thẩm Duy Trinh hai tuổi, năm xưa cùng ứng thí khoa thi Hương, Thẩm Duy Trinh một bước lên mây đỗ Giải nguyên, còn thì danh lạc Tôn Sơn. Ác Chương phụ là gia trưởng nghiêm khắc, bao giờ dung thứ cho lầm của con cái. ngày yết bảng, Chương Giản phụ đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, cứ lôi cái tên Thẩm Duy Trinh so sánh, mà ôm hận trong lòng cho .
Thiếu niên khí thịnh tâm cao, huống hồ Thẩm Duy Trinh là loại "công t.ử thế gia đại tộc" mà Chương Giản căm ghét nhất. Trên lớp, cưng chiều Thẩm Duy Trinh mặt, khiến Chương Giản luôn sống lay lắt cái bóng của kẻ .
Vốn tưởng đời kiếp chẳng còn sợi dây dưa nào nữa, với tài năng văn chương của Thẩm Duy Trinh, chắc chắn y sẽ hái quế cung trăng - thi đỗ ở kì thi Hội năm . Ai dè phụ nhà Thẩm mạng mỏng, bất đắc kì t.ử qua đời, Thẩm Duy Trinh hoãn thi để về quê chịu tang.
Ngày Thẩm Duy Trinh vác mặt về thư viện thì hai nghiễm nhiên trở thành đồng môn.
Có điều , Chương Giản đối với Thẩm Duy Trinh thêm vài phần kính trọng.
Bởi lẽ thời kì Thẩm Duy Trinh mãn tang, Thẩm phủ từng nổ một trận biến cố chấn động.
Những năm gần đây, Thẩm phủ con nối dõi thưa thớt, gia thế ngày càng sa sút, ác Thẩm Sĩ Nho còn nữa. Những sản nghiệp ăn trướng Thẩm phủ như cửa hàng buôn bán, điền sản, trang viên... mấy tên quản sự đầu sỏ bỗng bắt đầu rục rịch nổi lên dị tâm, ngấm ngầm giở trò mèo mả gà đồng.
Ai ngờ Thẩm Duy Trinh án binh bất động, từ lâu cài cắm mật thám của hàng ngũ, nắm thóp hành tung của đám quản sự , đó dùng kế li gián khiến bọn chúng nội bộ lục đục, ngờ vực lẫn . Chỉ đầy nửa năm, đám quản sự tự c.ắ.n xé cấu xé, tiêu diệt đến mức chỉ còn sót duy nhất một kẻ sống sót. Kẻ chủ động từ chức quản sự, thế nhưng đường hồi hương trượt chân ngã lộn cổ xuống khe suối, c.h.ế.t đuối.
Người tinh mắt qua là cái c.h.ế.t chẳng thể liên quan đến Thẩm phủ, nhưng từ ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi đến nha môn xét xử đều moi móc một bằng chứng nào liên quan đến nhà họ Thẩm, ngược còn moi việc đám quản sự những năm qua bòn rút, bỏ túi riêng tài sản của Thẩm phủ.
Theo luật thì xử c.h.é.m cả nhà, nhưng Thẩm Duy Trinh sai tới cầu tình, rằng vong phụ sinh thời vốn là nhân hậu khoan dung, đám quản sự khi còn sống cũng cống hiến hết cho Thẩm phủ, nay c.h.ế.t , thương xót cho cô nhi quả phụ vô tội, hi vọng nha môn nương tay tha mạng.
Sự việc truyền , nhất thời đầu đường xó chợ đều ca ngợi Thẩm Duy Trinh tâm từ nhân hậu, quả là hổ phụ sinh hổ tử.
Chương phu nhân đem chuyện răn dạy con cái, một là để cảnh cáo nữ nhi tuyệt đối đừng tơ tưởng gì tới Thẩm Duy Trinh nữa, kẻ tâm địa khó lường, chắc chắn chẳng hiền lành gì; hai là để cảnh báo Chương Giản chớ đắc tội với .
Chương Giản chẳng đồng tình với cách nghĩ của mẫu .
Hắn cho rằng Thẩm Duy Trinh là chính xác. Thẩm Sĩ Nho qua đời, các vị thúc phụ khác chẳng chống đỡ nổi cơ đồ, nếu Thẩm Duy Trinh chèo lái đại cục, chặt đứt đống u nhọt thì ai tương lai gia tộc sẽ mục nát tới mức độ nào? Thẩm gia tuy gốc rễ thâm sâu nhưng cũng chịu nổi đám sâu mọt c.ắ.n phá từng ngày.
Nhận trọng trách lúc lâm nguy thì điều đầu tiên là lập uy , thiết diện vô tư xong xuôi mới ban ân huệ, như mới là bậc kì tài trị quốc tề gia.
Đến khi Thẩm Duy Trinh thư viện, chủ động tóm gọn con bọ cạp, c.ắ.n mà vẫn gánh hết trách nhiệm, Chương Giản thật sự nảy sinh ý kết giao .
Đặc biệt là khi chạm mặt cô như tiên giáng trần của đối phương, Chương Giản chắc mẩm vị bằng hữu kết giao chắc .
Ngặt một nỗi Thẩm Duy Trinh đối xử với vẫn lạnh nhạt như xưa. Suốt mấy ngày qua, dù Chương Giản thăm dò bóng gió , Thẩm Duy Trinh vẫn cậy răng hé miệng mời về phủ chơi một chuyến.
Chương Giản đành nài nỉ mẫu gửi thiệp mời các cô nương Thẩm gia tới phủ thưởng nguyệt ngắm hoa quế, ai dè lúc đến chỉ hai , mong mỏi nhất là Thẩm Tĩnh Huy bặt vô âm tín.
Hắn sai dò la, trở về báo cáo rằng hai vị cô nương thì ốm đau, thì đang cắm mặt bồi với phu tử, bất tiện xuất môn.
Chương Giản sốt ruột như kiến bò chảo nóng, chẳng dám trực tiếp hỏi ai là ốm ai là học. Hồi tưởng ánh kinh hồng nhất miết hôm chạm mặt ngoài trúc lâm, thấy dáng vẻ Thẩm Tĩnh Huy liễu yếu đào tơ, e là nàng mang trong chứng bệnh gì cũng nên.
Vất vả lắm mới hóng hớt tin ngày hôm qua bốn vị cô nương Thẩm phủ đều đồng loạt lên đường nhập học, Chương Giản cả một ngày yên. Lần đầu tiên nếm mùi tương tư, bình thường thì nhanh mồm nhanh miệng nay lúng lúng túng dám bộc bạch cùng ai vì sợ vấy bẩn thanh danh của các cô nương Thẩm gia.
Đứng mặt Thẩm Duy Trinh, Chương Giản càng mở miệng nổi, chẳng nhẽ huỵch toẹt : Nguyên Kính, cưới ngươi, ngươi thấy ?
... Có khi Thẩm Duy Trinh sẽ mỉm buông thõng một câu còn nhỏ nhà định giữ thêm vài năm, qua loa đ.á.n.h trống lảng cho xong chuyện. Rồi bẵng chừng một tháng, Chương Giản "sảy chân" ngã gãy cổ, mất mạng vô cớ; "bất cẩn" trượt chân ngã xuống hồ, vớt cái xác trương phềnh của .
Mặc dù nghĩ Thẩm Duy Trinh sẽ bao giờ giở trò tiểu nhân với con cháu nhà quan , nhưng nhỡ ... nhỡ thì ?
Chương Giản dám cược sinh mạng của trò chơi .
Hắn sốt sắng chờ đến giờ tan học, thi thoảng đảo mắt ngó chừng Thẩm Duy Trinh. Diệp Thanh - tên hầu bên cạnh Thẩm Duy Trinh thì dọn đồ rề rà chậm chạp, Chương Giản cũng hiệu cho hầu nhà lề mề dọn theo; bên tăng tốc thì bên cũng guồng tay theo cho kịp.
Nhìn thấy đồ đạc xếp gọn gàng, Thẩm Duy Trinh dậy cất bước, Chương Giản liền nhéo tai hầu quát thầm giục nhanh tay lên một chút, tay xốc vạt áo lật đật đuổi theo gọi giật : "Nguyên Kính !"
Thẩm Duy Trinh dừng chân, mỉm : "Ồ, là Thiếu Phồn ."
"Hôm nay giảng câu 'Lễ dĩ dưỡng nhân vi bản'*, ngu vẫn còn vài chỗ thắc mắc thỉnh giáo Nguyên Kính .” Chương Giản chắp tay: “Hay là chúng bàn luận chăng?"
* lễ lấy việc nuôi dưỡng con gốc
Thẩm Duy Trinh khựng một nhịp: "Đáng lẽ nên từ chối, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên các tới nữ học, còn qua đó đón họ về..."
"Không .” Chương Giản mừng rỡ cắt ngang, toét miệng toe toét: “Đệ cũng tiện đường tháp tùng Nguyên Kính chung một đoạn luôn."
Thẩm Duy Trinh cũng từ chối thêm nữa.
Bên ngoài cổng Lan Chương đường, A Xuân Đông Tuyết dìu lên xe ngựa, còn kịp vén rèm bước thì bên tai chợt tiếng vó ngựa dồn dập. Nàng vui sướng vội vàng , nhận bóng dáng Thẩm Duy Trinh từ đằng xa vội nhảy tót xuống xe, lật đật chạy tới nghênh đón: "Ca ca!"
Từ xa Thẩm Duy Trinh cũng thấy nàng.
Hôm nay nàng ăn mặc càng thêm thanh đạm nhã nhặn, khoác bộ váy màu xanh lục bích, đầu chỉ trâm đúng một cặp ngọc bội bạch điệp song song. Nàng hấp tấp chạy vội mấy bước tới đầu ngựa, hai gò má ửng hồng, vui vẻ ngửa mặt lên nịnh nọt: "Hôm nay học đau hết cả đầu, giờ gặp ca ca là cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên."
Thẩm Duy Trinh cạn lời, thừa nàng chẳng buồn dòm ngó gì đến sự hiện diện của Chương Giản bên cạnh.
Hắn xuống ngựa, liếc mắt hiệu cho Đông Tuyết. Đông Tuyết hiểu ý lập tức bước tới đỡ A Xuân về xe.
"Hôm nay Thiếu Phồn sẽ cùng chúng .” Thẩm Duy Trinh căn dặn: “Có chuyện gì thì tối nay đến thỉnh an ."
Có bài học xương m.á.u từ , A Xuân ngoan ngoãn chắp tay thi lễ với Chương Giản mới bám tay Đông Tuyết lật đật leo lên xe ngựa.
Nàng dòm ngó gì tới Chương Giản, nhưng ba vị cô nương còn thì .
Thẩm Tông Thục và Thẩm Tương Mân cũng giống hệt , chỉ lướt mắt một cái buông rèm xuống, duy chỉ Thẩm Lâm Anh nhỏ tuổi nhất, tò mò nhất, liếc mắt thêm vài . Nàng thầm nghĩ bằng hữu của đại ca khí khái hiên ngang, dung mạo cũng tuấn - một kiểu tuấn khác biệt với đại ca.
Chương Giản si mê dán mắt cỗ xe ngựa của A Xuân. Mãi đến khi Thẩm Duy Trinh phi ngựa ngang qua mặt, mới giật tỉnh mộng, cuống cuồng giục ngựa đuổi theo: "Nguyên Kính !"
Thẩm Duy Trinh thèm đầu . Hắn nhíu mày, xâu chuỗi hành động của Chương Giản mấy ngày qua, mơ hồ lờ mờ nhận mấu chốt vấn đề.
Chuyến chạm trán , Chương Giản nhất kiến chung tình với nhà .