Kiều Loan - Chương 16: Lừa Dối Muội
Cập nhật lúc: 2026-04-17 09:32:02
Lượt xem: 227
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Công chúa thật sự xuất cung ? Người suy nghĩ kỹ càng ?"
Khương Ngâm Ngọc tự nhiên là , chỉ là ngày mười bảy tháng mười cận kề, căn bản cho nàng chút thời gian nào để chuẩn .
Hơn nữa, nàng cũng thể tin tưởng Trần Kỳ.
Nếu nàng dò hỏi từ miệng Hoàng , tính cách của Mẫu phi quả thực giống như lời Trần Kỳ , thì hôm nay nàng tuyệt đối sẽ với nửa lời.
Đôi mắt Khương Ngâm Ngọc trong veo như nước hồ thu, ánh lên tia sáng kiên định, nàng cất giọng dịu dàng: “Ngươi ngươi từng hầu hạ Mẫu phi , thì đưa bằng chứng xác thực, đúng ?"
"Lời nô tài hiểu."
Trần Kỳ đáp lời. Hắn rút từ trong n.g.ự.c áo một phong thư, ngón tay mân mê một chút cẩn trọng đưa tay Khương Ngâm Ngọc: “Bức thư là do chính tay Lan Chiêu nghi ."
Khương Ngâm Ngọc cúi xuống , phong thư ngả màu vàng ố, nét chữ lốm đốm mờ nhạt, gần như còn rõ nữa.
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm mặt giấy, trái tim nàng bỗng nhiên hẫng một nhịp, dường như một dòng cảm xúc mềm mại đang len lỏi lấp đầy lồng ngực.
Nàng hiểu cảm xúc từ mà đến, chỉ kìm nén sự run rẩy, cẩn thận mở phong thư .
"Mùa đông năm Tuyên Khải thứ sáu, ngày rằm tháng giêng, sinh hạ một bé gái tại hành cung, đặt tên là Ngâm Ngọc, mang ý nghĩa áng mây mỏng vờn trăng, ánh trăng sáng như ngọc."
Đôi mày thanh tú của Khương Ngâm Ngọc khẽ nhíu .
Trần Kỳ nhận sự đổi gương mặt nàng, bèn hỏi: "Có chuyện gì ạ?"
Khương Ngâm Ngọc ngước mắt lên: "Ta rõ ràng sinh tháng hai mùa xuân, tại trong thư là tháng giêng? Bức thư thật là do Mẫu phi ? Ngươi đừng hòng lừa gạt ."
Ánh mắt Trần Kỳ rơi xuống phong thư, bình tĩnh đáp: "Trong thư sai , Công chúa quả thực sinh cuối đông."
Thấy nàng vẫn tin, Trần Kỳ mỉm giải thích: “Cái sai ở bức thư. Năm xưa khi Lan Chiêu nghi Bệ hạ cưỡng ép đưa cung, m.a.n.g t.h.a.i một, hai tháng. Để giữ giọt m.á.u trong bụng, tìm cách che giấu tháng tuổi thật của t.h.a.i nhi."
Ánh mắt Khương Ngâm Ngọc khẽ d.a.o động.
"Chỉ tiếc là t.h.a.i tượng của Lan Chiêu nghi định, cuối cùng vẫn sinh non một tháng. Vì trong mắt ngoài, ngày Công chúa chào đời quá sớm so với ngày nhập cung, thực sự khiến suy đoán xa xôi."
Trần Kỳ nàng đầy ẩn ý.
Khương Ngâm Ngọc cảm thấy thoải mái, nàng phản bác: "Ta từng ai như cả."
"Đó là bởi vì ngày sinh sửa . Hoàng đế tin rằng Công chúa là con ruột, bởi vì lúc sinh Công chúa quả thực vô cùng yếu ớt, mấy dạo qua quỷ môn quan, mang đầy đủ dấu hiệu của một đứa trẻ sinh non. Hoàng đế yêu thương Lan Chiêu nghi, hậu cung nhiều phi tần, lo sợ chuyện truyền ngoài sẽ thành bia miệng cho đời đàm tiếu, nên lời xúi giục, dời tháng sinh của lùi một tháng. Dù cũng chẳng chuyện lớn, bởi lúc Lan Chiêu nghi sinh là ở hành cung ngoài Trường An, kẻ chuyện nhiều."
Trần Kỳ nghiêng tiếp: "Cho nên Công chúa sinh tháng hai, mà là sinh tháng giêng."
Thấy Khương Ngâm Ngọc vẫn còn nửa tin nửa ngờ, Trần Kỳ bồi thêm: "Nếu tin, Công chúa cứ hỏi Thái t.ử điện hạ xem, ngài chắc chắn sẽ ấn tượng."
Hôm nay Trần Kỳ đến, những lời cần đều xong, liền chậm rãi cáo lui.
Sau khi , Khương Ngâm Ngọc chằm chằm bức thư tay, hồi lâu dời mắt.
Nơi lạc khoản cuối thư là gia ấn của Lan gia ở Hà Tây.
Ông ngoại từng cho nàng vài bức thư, đó cũng dấu ấn y hệt như thế .
Khương Ngâm Ngọc xem quá chăm chú, đến mức Khương Diệu trở về lúc nào cũng .
Giọng nam trầm ấm vang lên bên tai nàng: "Sao ngẩn ngơ ở đây?"
Khương Ngâm Ngọc giật hồn, vội vàng thu bức thư .
Khương Diệu : "Vào trong điện ."
Nam t.ử , dáng thanh tao như hạc, bóng lưng cao lớn che phủ lên Khương Ngâm Ngọc.
Hắn dặn dò: "Bắt đầu từ thời gian , Đông Cung sẽ quan thường xuyên, cẩn thận hơn."
Khương Ngâm Ngọc hiểu ý, đáp: "Muội sẽ trốn kỹ trong Đông Cung, để ai phát hiện ."
Nàng Khương Diệu đang bên án thư, trong đầu hiện lên những lời của Trần Kỳ. Nàng bước tới gần một bước, ngập ngừng hỏi: “Ca ca, sinh mùa xuân mùa đông?"
Tháng một và tháng hai, chỉ cách một tháng, nhưng là sự khác biệt giữa mùa đông giá rét và mùa xuân ấm áp.
Khương Diệu nghiêng mặt sang, một tia nắng rực rỡ ngoài cửa sổ chiếu , vương hàng mi dài rậm của . Hắn khẽ hỏi: "Sao tự nhiên hỏi cái ?"
Khương Ngâm Ngọc đáp: "Không gì, chỉ là bỗng dưng thấy tò mò thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-loan/chuong-16-lua-doi-muoi.html.]
Khương Diệu Trần Kỳ đến Đông Cung buổi trưa, giờ nàng hỏi , liền đoán Trần Kỳ gì với nàng.
Về chuyện tháng sinh của Khương Ngâm Ngọc, Khương Diệu nhớ cực kỳ rõ.
Năm Tuyên Khải thứ sáu, trận tuyết lớn cuối cùng của mùa đông dứt, tại hành cung suối nước nóng, Hoàng đế gọi Khương Diệu đến mặt.
Đó là đầu tiên Khương Diệu thấy Khương Ngâm Ngọc. Ánh tuyết ngoài cửa sổ phản chiếu sắc hồng của hoa mai hắt phòng, bao phủ quanh hai bọn họ. Khương Diệu bên nôi, đứa trẻ sơ sinh đang trong tã lót.
Hoàng đế bảo đưa tay bế Khương Ngâm Ngọc, Khương Diệu theo.
Hoàng đế hỏi: "Diệu nhi sẽ cả đời đối xử với thập tứ của con chứ?"
Khương Diệu chăm chú đứa bé. Bé gái đôi mắt trong veo sáng ngời lạ thường, cực kỳ ngoan ngoãn, hề quấy . Trong lòng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ, sang Hoàng đế, mỉm gật đầu.
Sau đó, Hoàng đế thuận miệng dặn dò: "Con nhớ kỹ, sinh thần của thập tứ là tháng hai, tháng một."
Khương Diệu hỏi tại , Hoàng đế miệng đời đáng sợ, e rằng sẽ kẻ lấy chuyện thập tứ sinh non để bàn tán về huyết thống thuần khiết.
Dòng suy nghĩ trở thực tại, ngay từ khi câu hỏi , Khương Diệu Trần Kỳ lén lút với Khương Ngâm Ngọc những lời lẽ mập mờ.
"Ca ca?"
Giọng thiếu nữ nhẹ nhàng êm ái gọi .
Thấy Khương Diệu trầm ngâm hồi lâu trả lời, Khương Ngâm Ngọc cũng dám lên tiếng quấy rầy. Ánh mắt nàng dừng đôi môi , chờ đợi câu trả lời thốt từ đó.
Nàng cảm thấy Hoàng sẽ lừa gạt .
Khoảnh khắc , trong lòng nàng lờ mờ hiện lên một đáp án.
Nàng chợt nhớ , v.ú nuôi của dường như cũng thường xuyên nhớ nhầm sinh thần của nàng thành tháng một. Nàng cứ tưởng v.ú nuôi lớn tuổi nên lẩm cẩm, mỗi nhắc , bà chỉ lắc đầu trừ, vẫn dúi tay nàng chiếc bùa hộ mệnh do chính tay bà mừng sinh thần.
Vú nuôi là duy nhất còn sống trong những cung nhân từng hầu hạ Mẫu phi, Khương Ngâm Ngọc tất cả những chuyện về quá khứ của Mẫu phi đều là từ miệng bà .
Khương Ngâm Ngọc lờ mờ đoán điều gì, ánh mắt trở nên hoảng loạn.
Vậy , sinh thần của nàng thật sự là mùa đông ?
Nàng nín thở chờ Khương Diệu trả lời, nhưng ngờ Khương Diệu : "Mùa xuân."
Như một đòn giáng mạnh tim, lòng Khương Ngâm Ngọc vỡ vụn, nàng lẩm bẩm lặp : "Mùa xuân?"
Khương Diệu nghiêng : "Mùa xuân, ngày mười lăm tháng hai, hôm sắc xuân ."
Khương Ngâm Ngọc ngẩng đầu lên, đáy mắt sóng nước lưu chuyển: "Huynh lừa chứ?"
Khương Diệu cúi đầu: "Trần Kỳ gì với , khiến về đây hỏi như ?"
Khương Ngâm Ngọc định giải thích, nhưng giọng Khương Diệu vang lên : "Trước đây dặn , hãy ngoan ngoãn ở yên trong Đông Cung, đừng tùy tiện gặp ngoài, tại lời?"
Ngữ khí phần nặng nề, Khương Ngâm Ngọc xong, đang tức giận .
Nàng hỏi dồn: "Muội thật sự sinh tháng hai ? Ca ca, lừa ?"
Bầu khí giữa hai dần trở nên đông cứng, Khương Diệu hỏi: "Có còn định gặp Trần Kỳ ?"
Khương Ngâm Ngọc im lặng. Trước khi , Trần Kỳ còn sẽ mang thêm thư từ của Lan Chiêu nghi đến cho nàng xem, nàng từ chối.
Không thấy nàng trả lời, Khương Diệu đoán trúng tâm tư của nàng, giọng lạnh vài phần: “Đông Cung sẽ tăng cường thị vệ, để Trần Kỳ nữa, đừng gặp nữa."
Khương Ngâm Ngọc cảm thấy ngột ngạt: "Ca ca, tại chứ?"
Khương Diệu để ý đến nàng nữa, cứ thế bỏ .
Suốt buổi chiều cho đến chập tối, hai với thêm câu nào. Khi dùng bữa tối, cả Ngô Hoài và Tào công công đều nhận sự bất thường giữa hai vị chủ nhân.
Khương Diệu thì khí thế trầm mặc lạnh lẽo, còn Khương Ngâm Ngọc thì hồn xiêu phách lạc. Bữa cơm trôi qua, nàng chẳng ăn mấy miếng, viện cớ trong khỏe liền rời , trở về phối điện của .
Ngô Hoài và Tào công công , chẳng hiểu giữa hai họ xảy chuyện gì.
Cuối cùng, Ngô Hoài vắt óc suy nghĩ cũng chỉ đoán một lý do: Chẳng lẽ vì ban ngày Ngụy gia nương t.ử đến Đông Cung, Công chúa thấy nên vui?
Nhắc đến "Ngụy gia nương tử" , đêm đó tại cung yến nàng rót rượu cho Thái tử, hôm Hoàng hậu triệu kiến cung. Hiện giờ bên ngoài râm ran tin đồn nàng sắp trở thành Thái t.ử phi .
...