Kiều Loan - Chương 71: Rùng Mình
Cập nhật lúc: 2026-04-27 14:35:54
Lượt xem: 153
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế đó, đợi một lúc lâu, cũng thấy Thái t.ử thắt xong dây váy.
Khổ nỗi dải lụa đỏ cứ như rong nước, quấn chặt lấy ngón tay Khương Ngâm Ngọc, gỡ mãi .
Dần dần, mặt Hoàng đế lộ vẻ mất kiên nhẫn.
Khương Ngâm Ngọc cúi đầu động tác của Khương Diệu, nghiêng mặt sang, đúng lúc ngước mắt lên, ánh mắt giao , thở đan cài.
Khương Ngâm Ngọc cảm nhận ánh mắt như như của Hoàng đế ném tới, nhắc nhở nhanh lên một chút.
Bầu khí cực kỳ ngượng ngùng, thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi khắc đều như dài đằng đẵng.
Nàng đành đùi , để mặc ôm từ phía , qua bao lâu, nút thắt c.h.ế.t mới gỡ bỏ.
Dây váy thắt xong, Khương Ngâm Ngọc chống tay lên bàn dậy, Khương Diệu cũng lên, giúp nàng chỉnh vạt áo.
Bên cạnh truyền đến tiếng Hoàng đế: "Xong ?"
Khương Diệu đáp: "Xong ."
Hoàng đế hai mắt, một là cô con gái út ông yêu thương nhất, một là đứa con trai ông tự hào nhất, nay đang chịu đựng sự gièm pha chỉ trích của đời.
Hoàng đế Khương Diệu, giọng bỗng trở nên lạnh lùng: "Thái t.ử ngoài một chút, Trẫm chuyện với con."
Khương Diệu vòng qua bàn, cùng ông điện ngoài, mãi đến tận tấm bình phong, đảm bảo Khương Ngâm Ngọc thấy nữa, hai mới bắt đầu chuyện.
"Con đang cái trò hồ đồ gì hả?"
Khương Huyền mở miệng trách mắng, hỏi: “Hôm qua yến tiệc, con kéo tay con, quỳ xuống mặt , giữ nó , là ý gì?"
Khương Diệu bình tĩnh xong, đổi sắc mặt hỏi ngược : "Con ý gì, Phụ hoàng đoán ?"
Hoàng đế sững sờ, một cục tức nghẹn ở cổ họng, lên xuống xong, chắp tay lưng , mặt dần đỏ bừng, một lúc mới ghé sát mặt Khương Diệu.
"Nó là ruột của con đấy!" Từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng.
Ai ngờ Khương Diệu khẽ cau mày, Hoàng đế chằm chằm, : "Người đang nhảm nhí gì ?"
Khương Huyền câu của Khương Diệu cho ngớ , ngờ phản ứng trực tiếp như , : "Trẫm sai ?"
Khương Diệu khẽ một tiếng: "Muội căn bản cốt nhục của . Muội sinh cuối đông tháng Một, do Lan Chiêu nghi m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng sinh . Phụ hoàng, rõ hơn con, con gái ruột của ."
Khương Huyền quát lớn, mắng năng xằng bậy.
Khương Diệu kéo Hoàng đế , : "Từ khi bà v.ú nuôi của rêu rao chuyện huyết thống thuần khiết, cộng thêm những lời đồn đại do Ngụy gia tung , bên ngoài chắc chắn con gái của , nhưng Bệ hạ cứ mãi chịu thừa nhận, đúng ?"
Khương Huyền ngờ hùng hổ dọa như , ép đến mức nên lời.
Như một mũi kim nhọn đ.â.m xuyên qua tim, m.á.u tuôn xối xả.
Cô con gái út ông luôn nâng niu chiều chuộng, thể con ruột chứ?
Ông hỏi: "Nếu Nhu Trinh con ruột của Trẫm, Trẫm bao che cho nó hai đào hôn? Trẫm nuôi con gái cho kẻ khác ?"
Khương Diệu ông một lúc, cực kỳ bình tĩnh : "Người yêu Lan Chiêu nghi, yêu ai yêu cả đường lối về, nên mới yêu thương con gái của bà . Sợ mối quan hệ còn nữa, sẽ còn lý do gì để giữ Lan Chiêu nghi ở trong cung. Cho nên dù bây giờ bên ngoài đồn đại thế nào, trong lòng cũng chắc chắn sự thật , nhưng ngoài mặt vẫn chịu thừa nhận, tự lừa dối ."
Những lời của như một con d.a.o găm, m.ổ x.ẻ trái tim Khương Huyền, phơi bày sự thật đẫm m.á.u cho ông xem.
Khương Huyền thấu tâm tư, ánh mắt như tên b.ắ.n về phía : “Thái t.ử dám phạm thượng như , Trẫm tuyệt đối thể để Nhu Trinh ở bên cạnh con, lát nữa sẽ đưa nó ."
"Con Nhu Trinh con ruột thì , Trẫm cho con , bất kể nó phận gì, Trẫm cũng yêu thương nó như thường."
Khương Diệu : "Thực từ đến nay, Phụ hoàng, đều yêu Nhu Trinh hơn yêu con."
Hoàng đế dời mắt sang chỗ khác, im lặng , hồi lâu mới lên tiếng: "Dù thế nào nữa, Trẫm nhất định giữ hai con Lan Chiêu nghi ở bên cạnh."
Khương Diệu : "Điều mâu thuẫn gì với việc Nhi thần cũng giữ ."
Hoàng đế ngẩng đầu : "Con giữ thế nào, để nó cả đời ở trong cung ? Ngụy Tông Nguyên là do con trừ khử, con giữ nó , chẳng là chứng thực lời cáo buộc hai đứa tư thông của Ngụy Tông Nguyên đó ?"
Khương Diệu trong ánh nắng ấm áp, : "Lần con trở về, chính là để giải quyết việc ."
Hoàng đế "ồ" một tiếng: “Con định giải quyết thế nào?"
"Bệ hạ ban bố chiếu thư, công bố thế của Nhu Trinh với thiên hạ, phong Nhu Trinh nghĩa nữ."
Lời dứt, sắc mặt Khương Huyền biến đổi: "Không ."
Công bố thế, đến lúc đó ai cũng Nhu Trinh là con riêng của Lan Chiêu nghi với chồng , giấu trong cung lén lút nuôi lớn. Vậy Khương Huyền ông chẳng thành trò cho thiên hạ ?
Khương Huyền : "Không thể phong nghĩa nữ."
Khương Diệu : "Vậy thì giải thích thế của Nhu Trinh cho đẽ một chút. Con nhớ lúc đó tỷ tỷ của Phụ hoàng, Nam An Công chúa, chẳng cũng ở hành cung suối nước nóng ?"
Khương Huyền nhắc nhở, nhớ .
Nam An Công chúa và Lan Chiêu nghi sinh cùng một ngày.
Cả hai đều chuyển sớm, cũng đều ở hành cung suối nước nóng, cuối cùng Lan Chiêu nghi nhặt một mạng từ quỷ môn quan, nhưng Nam An Công chúa băng huyết cầm , thái y đến cũng bó tay, cuối cùng Khương Huyền chỉ thể trơ mắt Công chúa khó sinh băng huyết mà c.h.ế.t.
Khương Huyền vẫn luôn canh cánh trong lòng về chuyện , nếu ông nhất quyết đưa Nam An hành cung chơi thì Nam An cũng hương tiêu ngọc nát sớm như .
Bây giờ, để che giấu thế thực sự, tráo đổi phận con gái Nam An và Nhu Trinh, quả thực là thượng sách.
Khương Huyền thể đồng ý?
Không chỉ Khương Huyền , Lan Chiêu nghi chắc chắn cũng sẽ chịu buông tha.
"Nhu Trinh là con gái của Lan Chiêu nghi, Trẫm thể trơ mắt hai con nó chia lìa.” ông : “Quan trọng hơn là lời ngoài chắc tin."
Khương Diệu lắc đầu: "Chỉ cần thủ đoạn của Bệ hạ cứng rắn một chút, tàn nhẫn một chút, dìm hết lời đồn đại xuống, bàn tay sắt của cường quyền, ngoài dám ?"
Đến đây, cả hai đều rơi im lặng.
Hoàng đế nhượng bộ, con trai ông cũng chịu lùi bước.
Khương Diệu : "Đến nước , lời đồn đại về con và Nhu Trinh thể dìm xuống nữa. Phụ hoàng chẳng hỏi con rốt cuộc tâm tư gì ? Nhi thần cưới ."
Đôi mắt Khương Diệu đen láy, thần sắc nghiêm túc, tuyệt đối đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/kieu-loan/chuong-71-rung-minh.html.]
Sự im lặng của Khương Huyền vỡ tan khoảnh khắc , liên tục : "Không !"
Bất kể Thái t.ử đưa con đường nào, Khương Huyền cũng thể chấp nhận.
Đế vương già nua xế chiều, đế vương mới sắp trỗi dậy, quy luật tàn khốc từ ngàn xưa , ai thể ngăn cản?
Khương Huyền là một con sư t.ử già bước tuổi xế chiều, thấy con trở thành vua của muôn loài, trong lòng ông vô cùng tự hào, nhưng tất cả đều dựa cơ sở sư t.ử con sẽ thế sư t.ử già.
Chừng nào Khương Huyền còn sống một ngày, sẽ cho phép chuyện như xảy .
Ông cũng , yêu Lan Chiêu nghi, yêu Khương Ngâm Ngọc, hơn xa yêu đứa con trai .
Hoàng đế vẻ mặt nghiêm nghị: "Đừng nhắc đến chuyện nữa, Trẫm sẽ đồng ý, Trẫm trao cho Thái t.ử quá nhiều quyền lực , để con dám kiềm chế Phụ hoàng như !"
Lần , Khương Diệu phản bác ông.
Hắn chỉ cúi đầu mặt Hoàng đế, hiếm khi tỏ ngoan ngoãn, giống như đứa con thơ dại đối mặt với cha hiền từ thuở nhỏ, trút bỏ sự đề phòng .
"Con chuyện đối với Phụ hoàng khó chấp nhận, nhưng tâm trạng yêu thương Nhu Trinh của con cũng kém gì Phụ hoàng, cho nên con cho Phụ hoàng một chút thời gian để bình tâm trạng, đó chọn một thời điểm thích hợp, công bố thế của với thiên hạ, ?"
Thái độ Hoàng đế cứng rắn, tay buông thõng bên siết chặt thành nắm đấm.
Thái t.ử vóc dáng cao, Hoàng đế ngẩng đầu mới thể chuyện bình thường với .
Thái t.ử trẻ tuổi ngày càng giống một vị vua, dù tỏ ngoan ngoãn thì vẫn toát uy áp của kẻ bề .
Khương Diệu khẽ : "Đêm nay Nhi thần chiến trường tuyến Nam , nhiều nhất cũng chỉ một hai tháng, đến lúc đó sẽ thu phục bộ tuyến Nam, hy vọng khi con trở về, thể thấy Phụ hạ chỉ ban hôn Nhu Trinh cho con."
Nụ mặt Khương Diệu dịu dàng, rạng rỡ như nước xuân: “Giống như đây, ban hôn Nhu Trinh cho Vệ Yến, Ngụy Tông Nguyên ."
Gương mặt Hoàng đế lạnh lùng, ánh mắt sắc bén.
Sau một hồi giằng co, Hoàng đế mặt mày âm trầm : "Trẫm cái gì cũng thể đồng ý với Thái tử, dù cho Thái t.ử con lén lút bậy, chỉ cần ầm ĩ đến mặt Trẫm, Trẫm đều thể nhắm mắt ngơ, duy chỉ việc đường đường chính chính cưới nó là ."
"Phụ hoàng ...”
Xa xa vang lên tiếng bước chân nữ tử, hai cha con ngừng chuyện, cùng đầu trong, thấy Khương Ngâm Ngọc từ nội điện .
Nàng nhạt, mày mắt trong sáng như suối xuân quyến rũ: "Hai chuyện xong ?"
Khương Diệu gật đầu: “Xong ."
Vẻ mặt âm trầm mặt Khương Huyền lập tức biến mất, đó là nụ hiền hòa, : "Nói xong , Nhu Trinh chuyện gì với Phụ hoàng ?"
Khương Ngâm Ngọc bước tới một bước, mím môi, vẻ thôi.
Khương Huyền lập tức hiểu suy nghĩ trong lòng nàng, : "Đừng sợ, chuyện , Phụ hoàng trách con."
Khương Huyền bước tới, ôm nàng lòng, vuốt ve lưng nàng: "Phụ hoàng tính tình con xưa nay nhu mì, dù chuyện gì quá phận, e là cũng ép buộc."
Lời Hoàng đế ý ám chỉ, Khương Ngâm Ngọc , liếc Khương Diệu bên cạnh.
Hoàng đế buông nàng , : "Cùng Trẫm về Cung Vị Ương chứ?"
Khương Ngâm Ngọc nhận lời ngay, giọng trong trẻo: "Về ạ."
Câu trả lời dứt khoát như , giống như thể chờ đợi thêm để trốn khỏi nơi , ánh mắt Hoàng đế Khương Diệu thâm sâu thêm vài phần.
Hai cùng ngoài, Khương Diệu vươn tay kéo Khương Ngâm Ngọc .
Khương Ngâm Ngọc đẩy tay , một câu "Đêm nay sẽ về phương Nam", tay khựng .
Khương Diệu mặt Hoàng đế, vuốt tóc cho nàng, giọng nhẹ nhàng, như đang hỏi ý kiến: "Ở với thêm một đêm nữa, ?"
Khương Ngâm Ngọc đôi mắt đen láy của , cảm nhận đầu ngón tay lạnh lẽo của lướt qua mặt , ánh mắt rõ ràng là bảo nàng tự với Hoàng đế, đêm nay nàng ở .
Khương Ngâm Ngọc dám thẳng mắt , lắc đầu, sang Hoàng đế.
Thái t.ử ôm vai Khương Ngâm Ngọc, cũng Hoàng đế.
"Chỉ một đêm thôi.” Khương Diệu : “Đêm nay con sẽ xuất phát rời khỏi Trường An, sẽ gì quá phận với ."
Hoàng đế nhướng mày , Khương Diệu bước tới, hạ thấp giọng : "Con khuyên Nhu Trinh bỏ ý định hòa , tính tình đôi khi bướng bỉnh quá, chẳng ?"
Hoàng đế cau mày.
Chuyện hòa vẫn đang trong quá trình đàm phán.
Cho đến tận bây giờ, đoàn sứ thần Bắc Lương vẫn ăn vạ trong hoàng cung chịu , nhất quyết đòi Hoàng đế ban hôn.
Vương t.ử Bắc Lương tuyên bố tâm đầu ý hợp với Công chúa Nhu Trinh, trừ khi Công chúa mặt, chính miệng hòa thì Vương t.ử Bắc Lương mới chịu rời .
Hoàng đế hôm nay chính vì phiền não chuyện mới đến tìm Thái tử, suýt chút nữa quên mất chính sự.
Trong đầu ông hiện lên dáng vẻ ỷ Thái t.ử của Nhu Trinh đây, cũng so với , Nhu Trinh chắc chắn lọt tai lời Thái t.ử hơn, bèn : "Chỉ một đêm thôi đấy, con khuyên bảo con cho , bảo nó mau chóng bỏ ý định hòa ."
Khương Diệu tiễn Hoàng đế ngoài, : "Vâng."
Ánh mắt Hoàng đế vẫn âm trầm, sải bước khỏi điện.
Đợi Hoàng đế , Khương Diệu .
Nụ mặt Khương Ngâm Ngọc biến mất, cau mày hỏi: "Huynh gì với Phụ hoàng ? Khiến ông đồng ý để ở Đông Cung? Rõ ràng đó ông còn đưa về Cung Vị Ương mà."
Khương Diệu : "Ta cưới , Bệ hạ đồng ý ."
Khương Ngâm Ngọc cứng : "Đồng ý , ông thể đồng ý ?"
Hoàng đế chẳng thế của nàng , bây giờ đồng ý ?
Khương Diệu , lệnh cho thị vệ: "Thời gian tới ở kinh thành, Công chúa sẽ ở tại Đông Cung, trông chừng cẩn thận, cho phép bước khỏi Đông Cung nửa bước."
Nói xong về phía nàng, khóe môi vương nụ dịu dàng, như cố ý cho nàng .
Sống lưng Khương Ngâm Ngọc lạnh toát, chợt nhận điều gì, bước lên hỏi: "Hoàng , định giam lỏng ?"
...