Lai Sinh: Tương Tư Huyễn Mộng - Chương 1: Lạc Trường An
Cập nhật lúc: 2026-07-17 06:54:34
Lượt xem: 5
Cầu Nại Hà là cây cầu ở địa ngục thứ mười, bắc qua dòng sông Vong Xuyên, tận cùng của Minh giới. Truyền thuyết kể rằng ai qua cầu Nại Hà đều uống một chén canh Mạnh Bà để quên hỷ lạc ái ố, rũ bỏ tất cả quan hệ tình cảm khi còn tại thế.
Lúc , đang ở Vong Đài là một thiếu nữ mặc hỉ phục, đầu đội mão phượng. Trên tay nàng là chén canh trong truyền thuyết.
"Bà lão, thể uống ?" Đôi mi nàng rủ xuống, che giấu ưu tư phiền não trong lòng.
Mạnh Bà lắc đầu: "Vì cô nương uống? Ký ức một đời nặng nề, rũ bỏ cũng là một cách giải thoát."
Giải thoát ?
Thiếu nữ ngẩng đầu bầu trời mây, trăng cũng mà chỉ một mảng đen mịt mờ.
Thế giới đáng sợ nhưng thứ còn càng đáng sợ hơn nhiều. Có những chuyện chỉ cần buông bỏ, nhưng cũng những chuyện nàng tình nguyện gìn giữ cả đời. Có lẽ so với từng , nàng càng sợ mất .
Thiếu nữ khẽ : "Nhân sinh quả thật vô thường. Đời trôi qua hỷ lạc ái ố, đau thương ắt cũng hạnh phúc. Ta tin vẫn sẽ luôn tồn tại một khiến con thể nào quên . Ta lưu giữ ký ức về , đời đời kiếp kiếp nhớ về . Dẫu trải qua nhiêu bao lâu, chỉ cần còn nhớ chúng nhất định sẽ ngày gặp ."
"Lại là một kẻ si tình." Mạnh Bà thở dài: "Địa phủ quy định rõ ràng. Nếu cô nương uống chén canh cũng . cô bỏ một ngàn năm ngâm sông Vong Xuyên chịu đựng đau đớn cực hình. Ngàn năm sẽ thể đem theo ký ức mà chuyển thế đầu thai."
"Được." Thiếu nữ đáp cần suy nghĩ. Nàng ngẩng đầu , mang theo yêu hận triền miên mà chờ đợi ngàn năm.
Mạnh Bà thiếu nữ nhảy xuống dòng Vong Xuyên. Khóe mắt bà nheo , đôi môi nhàn nhạt một nụ đầy thâm ý. Bên tai bà là tiếng sóng vỗ rào rạt, tiếng la thán của vô vong linh hòa cùng tiếng thét thê lương ai oán.
Bà lời hứa đời đời kiếp kiếp thể chống đỡ lòng mỏng manh .
Chớp mắt trôi qua ngàn năm . Vẫn là bờ Vong Xuyên , chân cầu Nại Hà bao vong hồn qua, thiếu nữ năm nào cũng đến lúc trở .
"Cô nương, tới lúc đầu t.h.a.i ." Quỷ sai phất tay, thiếu nữ mang hỉ phục đầu đội mão phượng ngàn năm hiện lên.
Hỉ phục đỏ thắm năm xưa giờ ngả màu. Gò má nàng ốm yếu, đôi môi nứt nẻ in hằn dấu răng c.ắ.n lên vì hứng chịu đau đớn ngàn năm nhưng khóe môi mang theo ý nhợt nhạt.
"Ngày cuối cùng cũng tới ."
Một tên quỷ sai mới đến chuyện. Hắn hỏi đầy khó hiểu: "Cô nương, cô chịu đau đớn ngàn năm sông Vong Xuyên để giữ ký ức. lỡ như quên ngươi. Vậy đáng ?"
Thiếu nữ bật , đôi mắt lấp lánh đầy mong đợi: "Xứng đáng. Chỉ cần vẫn là thì tất cả đều xứng đáng!"
Bởi tin cũng đang ở đó trong thiên hạ rộng lớn , chậm rãi nhớ về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lai-sinh-tuong-tu-huyen-mong/chuong-1-lac-truong-an.html.]
Hệt như lời hứa năm đó. Phải ?
Lương triều.
Khắp thành Lương Kinh ai ai cũng đều rằng Bình Nguyên Hầu là một phúc khí. Hầu gia những sinh Nhị công t.ử tuổi còn trẻ biên cương góp sức cho triều đình còn hai nữ nhi một tài năng một tuyệt sắc.
Nghe Tam tiểu thư Lạc Trường An dung mạo như hoa như ngọc ai cũng say đắm. Đáng tiếc nàng ít khi nào khỏi phủ, uổng cả một mỹ mạo tuyệt trần.
Lại Đại tiểu thư Lạc Thanh An cầm kỳ thi hoạ môn nào cũng tinh thông, là nữ nhi tài hiếm trong thiên hạ.
cũng đáng tiếc, nàng chỉ là con tiểu , bì với phận của Lạc Trường An mẫu là Thái Bình Quận chúa.
Chuyện nhà Bình Nguyên Hầu sớm vang danh khắp nơi. Các danh môn quý tộc ai ai cũng chằm chằm lấy nhị vị tiểu thư Lạc gia dâu hoặc gả con gái cho Nhị công t.ử chính thất.
tiếc rằng Nhị công t.ử quanh năm chinh chiến ngoài sa trường khó dịp trở về, thế là mà ánh mắt nhà đều hướng về hai vị tiểu thư họ Lạc.
Có gia tộc hỏi cưới Đại tiểu thư nhưng cũng gia tộc chê ruột Đại tiểu thư xuất thấp hèn, Tam tiểu thư là đích nữ mẫu mang phận cao quý càng thích hợp hơn.
dù cho thiên hạ bàn tán thế nào thì phủ Bình Nguyên Hầu vẫn bình chân như vại, xem như hề chuyện gì xảy .
Bình Nguyên Hầu phủ.
Tây viện.
Lạc Trường An dài ghế quý phi ngoài sân, tay cầm một quyển truyện ngắn dân gian nhưng sự chú ý của nàng ở quyển sách .
Nàng như lạc thế giới hư vô, xung quanh vô hình ảnh ngừng chuyển động. Có cung vàng điện ngọc, nhà lao ẩm ướt, chiến tranh, ly biệt, cũng một ảnh mơ hồ.
Lạc Trường An đến thế giới mười sáu năm. Mười sáu năm qua, nàng nhận tình từ phụ mẫu mà đời từng , cảm nhận thế nào là ấm áp gia đình. Lạc Trường An luôn thầm cảm tạ ân cho cơ hội một đời an yên.
Những ký ức kiếp cứ như giấc mộng phồn hoa mà bi ai. Đôi lúc thật mơ hồ, lúc chân thật. Nó nhắc Lạc Trường An nhớ rằng từng một cuộc đời khác. dường như nàng quên mất thứ gì, một thứ gì đó quan trọng khảm sâu trong linh hồn.
Một giọng trầm trầm vang lên trong ký ức: "Ta sẽ phong ấn một phần ký ức của ngươi. Đợi đến ngày trùng phùng, ký ức sẽ tự khắc trở về".
Đó là âm thanh cuối cùng mà nàng nơi âm ty.
, trùng phùng! Nàng đang đợi chờ thứ trùng phùng mà .