Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 134:"
Cập nhật lúc: 2026-08-12 11:34:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ ngày bước chân Viện 11 việc, Vân Ngưng từng tham dự một cuộc họp hành chính thức nào hồn, nên cô cũng chẳng lấy hứng thú lắm.
khi thấy các vị sếp lớn của phòng Dữ liệu lượt lục đục kéo ngoài, cả Triều Tông cùng, Vân Ngưng mới lờ mờ nhận cuộc họp vẻ hề đơn giản.
Cô tinh mắt quan sát một vòng, những tham gia cùng đều là cán bộ quản lý cấp cao, chỉ mỗi cô và Triều Tông là mang cái mác nhân viên quèn chức tước.
Triều Tông vẫn đang ôm n.g.ự.c ho sù sụ.
Vân Ngưng tiến hỏi thăm sức khỏe vài câu, tò mò hỏi: “Hôm nay Viện tổ chức hội nghị gì thế ? Sao thấy sếp lớn sếp nhỏ đều kéo đông đủ thế ?”
Triều Tông đáp: “Là cuộc họp giao ban định kỳ của Viện.”
“À, là họp giao ban định kỳ... Khoan , của TOÀN VIỆN á?!”
Triều Tông giải thích cặn kẽ: “Viện lịch họp cố định hàng tuần. Mục đích chính là để các phòng ban báo cáo tình hình, giải quyết những vướng mắc phát sinh, và tất nhiên là thể thiếu tiết mục biểu dương khen thưởng hoặc phê bình kỷ luật. Cuộc họp do đích Viện trưởng Vương chủ trì, ông luôn mong các phòng ban tăng cường trao đổi, tương tác chéo với .”
Ở thời đại , sự phân định rạch ròi về ranh giới chuyên môn giữa các phòng ban thực sự rõ rệt. Mỗi kỹ sư đều mang tâm thế " một chút cái , hiểu một chút cái " để dễ dàng phối hợp công việc.
Mục tiêu sâu xa của Viện trưởng Vương khi tạo gian giao lưu là để nắm bắt tình hình chung, lúc gặp bế tắc thì đường mà tìm đúng chuyên gia để "cầu cứu".
Vân Ngưng ngạc nhiên thốt lên: “Viện mà cũng cái văn hóa họp hành tiến bộ thế , giờ em từng gọi dự nào cả.”
Triều Tông nở một nụ nửa miệng, đầy ẩn ý.
“À thì... đây em mang phận tép riu, lấy tư cách mà chung mâm với các sếp lớn. mà... hiện tại thì em cũng khác gì ngày xưa nhỉ?”
Triều Tông thực lòng rõ là Vân Ngưng đang ngây thơ thật cố tình giả ngốc. Dạo gần đây, phòng Dữ liệu những thuật toán của cô cho chao đảo, náo loạn cả lên.
Mọi phương pháp, công thức tính toán mà cô đề xuất đều ngược với những lối mòn tư duy truyền thống. Mỗi cô trình lên một thuật toán mới, phòng Dữ liệu triệu tập họp khẩn cấp để mổ xẻ, phân tích.
Ban đầu, một cán bộ lão làng còn tỏ vẻ bảo thủ, thèm tham gia. về , khi nhận nếu cứ ngoài cuộc thì sẽ trở thành kẻ "tối cổ", chẳng chủ đề gì để c.h.é.m gió cùng đồng nghiệp, thế là họ đành ngậm ngùi vác sổ bút đến dự họp một cách vô cùng năng nổ.
Bản Triều Tông là trực tiếp chịu trách nhiệm kiểm chứng, rà soát các thuật toán của Vân Ngưng. Quả thực, nhiều phương pháp giới khoa học quốc tế công bố, nhưng do kênh tiếp cận thông tin của Viện quá hạn hẹp, lạc hậu nên đều mù tịt.
Điển hình như dạo , Vân Ngưng trình một thuật toán mang tên UKF (Bộ lọc Kalman mùi - Unscented Kalman Filter) để thế cho EKF (Bộ lọc Kalman mở rộng - Extended Kalman Filter).
Mục đích chính của EKF là nhằm ước lượng các trạng thái thông thể đo lường trực tiếp bên trong động cơ tên lửa, ví dụ như áp suất biến thiên tại một điểm cụ thể trong buồng đốt. Tuy nhiên, yếu điểm của EKF là độ chính xác cao, dễ phát sinh sai lớn.
Khác với EKF chật vật thực hiện tuyến tính hóa các hàm phi tuyến tính, UKF sử dụng một tập hợp các điểm lấy mẫu để đại diện cho phân bố xác suất của trạng thái. Các điểm truyền qua mô hình hệ thống phi tuyến tính thực tế, đó trải qua quá trình xử lý trọng , cho kết quả tính toán chính xác và tiệm cận thực tế hơn nhiều.
Vân Ngưng quả thực cung cấp đầy đủ các công thức toán học chứng minh. điều kỳ lạ là, mặc cho Triều Tông vắt kiệt sức lực lục tung tài liệu, sách báo trong thư viện, vẫn tài nào tìm nguồn gốc xuất xứ của những công thức đó.
Mặc dù tìm nguồn, nhưng qua quá trình suy luận, diễn giải và tính toán thử nghiệm, Triều Tông công nhận rằng tính chính xác của các công thức đó là tuyệt đối.
Từ đó, trong đầu lờ mờ hình thành một suy nghĩ: Rất thể việc Vân Ngưng lấy cớ "học hỏi từ các luận văn nước ngoài" chỉ là một lớp vỏ bọc hảo để che giấu phận thực sự của .
Các vị sếp lớn trong Viện hiện tại lẽ vẫn thấu sự vi diệu . Nếu cứ để một nhân tài kiệt xuất như Vân Ngưng chôn chân ở Tổ tính toán nhỏ bé thì quả là sự phí phạm nhân tài tột độ.
Nên việc hôm nay cô đặc cách triệu tập dự họp Viện cũng là điều dễ hiểu và hợp lý.
Căn phòng họp bề thế nhất của Viện 11 sức chứa lên đến cả trăm .
những nhân vật thực sự nắm giữ quyền lực, "chóp bu" của Viện thì chỉ sắp xếp quanh chiếc bàn bầu d.ụ.c trải dài ở trung tâm. Đó đều là những gương mặt trưởng, phó của các phòng ban trọng yếu.
Vừa bước chân phòng, Vân Ngưng tận mắt diện kiến vô những "tượng đài" khoa học mà ngày thường mơ cô cũng hiếm khi gặp.
Tâm trạng cô bỗng chốc trở nên kích động, rạo rực khó tả.
Trời đất ơi, đây chẳng là những vị giáo sư, chuyên gia nghiên cứu tên lửa sừng sỏ mà cô luôn ngưỡng mộ, tôn thờ ?!
Và , ánh mắt Vân Ngưng vô tình lướt về phía khu vực dành cho ban Thiết kế Tua-bin. Cô kinh ngạc phát hiện Lục Lăng cũng đang chễm chệ ở một vị trí trang trọng quanh chiếc bàn trung tâm đó.
Lục Lăng nhà cô... vai vế và địa vị cao đến thế ? Lọt hẳn top những nhân vật cốt cán cơ á?
Thấy Vân Ngưng cứ dán mắt Lục Lăng, Triều Tông kề sát tai cô thì thầm: “Cả cái Viện 11 chẳng ai là đến danh tiếng của kỹ sư Lục . Mới 18 tuổi đầu, nên kỳ tích khi chỉ chính xác lỗ hổng thiết kế trong một thử nghiệm động cơ thất bại. Trận đó vang danh thiên hạ, hàng loạt các viện nghiên cứu lớn nhỏ đều tranh trải t.h.ả.m đỏ mời về việc. Nếu nể tình nể mặt cha quá cố của em, thì chắc chắn bao giờ chịu ở cái Viện 11 .”
Nghe xong những lời đó, nhịp tim Vân Ngưng đập liên hồi liên hồi. Cô trân trân Lục Lăng bằng đôi mắt long lanh, lấp lánh sự tự hào, ngưỡng mộ. Nhìn góc độ nào cũng thấy cái đàn ông mà hảo, xuất chúng đến thế.
Triều Tông cạnh khẽ thở dài: “...”
Hiểu , cô nàng mắc chứng "cuồng tài" (hâm mộ kẻ mạnh).
Thế nhưng, ngay giây phút tiếp theo, Vân Ngưng hếch cằm tự tin tuyên bố: “Em thấy cái thiên phú của em cũng đỉnh chóp chẳng kém cạnh gì , sớm muộn gì em cũng sẽ giành cái ghế ở vị trí trung tâm, thậm chí là gần sếp lớn hơn cả cho mà xem!”
Triều Tông: “...”
Một con mắc bệnh "cuồng tài", mang trong cái m.á.u "hơn thua" cực cao.
là một cá thể chứa đầy sự mâu thuẫn.
Lúc , Lục Lăng dường như cũng cảm nhận ánh nóng bỏng của Vân Ngưng, đầu .
Khác với sự kích động của Vân Ngưng, ánh mắt lộ một sự ngạc nhiên thoáng qua, nhưng cũng nhanh chóng lấy vẻ điềm tĩnh thường ngày.
Lục Lăng chỉ lướt mắt qua cô một cái vô cùng lạnh nhạt, lập tức thu hồi tầm , dời sự chú ý sang hướng khác.
Vân Ngưng: “...”
Cái tên ! Ở chốn đông còn bày đặt giở trò giả vờ quen cô nữa chứ??
Thôi , đành chịu . Mấy ông chuyên gia khoa học nghiên cứu tên lửa chắc mang cái phong cách lạnh lùng, xa cách, bí ẩn kiểu thế , ăn khớp với hình tượng mà Vân Ngưng từng mường tượng.
Các nhân sự từ các phòng ban khác cũng đang lũ lượt kéo phòng và tìm chỗ an tọa.
Mang phận "cắc ké", Vân Ngưng và Triều Tông đành ngậm ngùi chọn hai chiếc ghế ở tít dãy cuối cùng để .
dù thì họ vẫn còn may mắn chán vì ghế mà . Nhiều đến muộn dựa lưng tường, tay lăm lăm cuốn sổ tay bìa đen và cây bút máy, trong tư thế sẵn sàng ghi chép bất cứ lúc nào.
lúc đó, Viện trưởng Vương Chí mang theo dáng vẻ vội vã, tất bật bước nhanh phòng: “Xin vì gián đoạn thời gian quý báu của các đồng chí, chúng sẽ bắt đầu cuộc họp giao ban ngắn.”
Vân Ngưng thầm mỉa mai trong bụng: Câu "chúng họp một chút thôi" muôn đời vẫn là lời dối kinh điển nhất của các vị sếp!
Vương Chí dõng dạc chỉ đạo: “Tinh thần là đ.á.n.h nhanh rút gọn nhé! Đại diện các phòng ban lượt báo cáo tóm tắt tiến độ, đặc biệt tập trung xoáy sâu những vướng mắc, khó khăn đang gặp để cùng tìm hướng giải quyết.”
Mười mấy vị sếp lớn của các phòng ban phiên lên trình bày.
Cái tốc độ nhả chữ của họ cũng nhanh như gió cuốn, y hệt cái tác phong việc của Viện trưởng Vương Chí. Những thành tựu, tiến triển đạt thì chỉ lướt qua loa vài câu, thời lượng chủ yếu dành để phân tích và m.ổ x.ẻ những bài toán kỹ thuật lời giải.
Vân Ngưng càng càng thấy cuốn hút, say mê.
Đây quả thực là một cuộc họp mang đậm tính chuyên môn, "nặng đô" và vô cùng giá trị!
Nó khác xa với ba cái mớ họp hành mang tính hình thức, lý thuyết suông, nhàm chán đến phát buồn nôn mà nhân viên nào ở thế kỷ 21 cũng chán ghét!
Vân Ngưng cảm thấy một luồng năng lượng nhiệt huyết sục sôi chạy rần rần trong huyết quản.
Được cống hiến sức lực trong một môi trường đề cao giá trị thực tiễn, coi trọng năng lực thực sự thế đúng là một điều may mắn và hạnh phúc tột độ!
Triều Tông bên cạnh: “...”
Anh lẳng lặng kéo chiếc ghế của nhích xa Vân Ngưng một an .
Sau một hồi chờ đợi, cuối cùng cũng đến lượt phòng Dữ liệu lên thớt.
Vị Trưởng phòng Dữ liệu uy nghi bật dậy, nét mặt bừng sáng, nụ tươi rói nở rạng rỡ môi. Thấy điệu bộ hớn hở của ông , các vị sếp lớn của các phòng ban khác cũng bất giác mỉm hùa theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-134.html.]
Vân Ngưng ngây ngô sang hỏi Triều Tông: “Sao tự dưng đồng loạt toe toét thế ?”
Triều Tông kiên nhẫn phiên dịch viên: “Tại vì dạo gần đây phòng Dữ liệu của chúng liên tục lập công, xướng tên khen ngợi hết đến khác các diễn đàn, nên sếp Trưởng phòng đang nở mày nở mặt, sướng rơn trong bụng. Mấy sếp khác tỏng lý do nên mới chung vui đấy.”
Vân Ngưng trố mắt kinh ngạc: “Phòng ... dạo ăn năng suất, đỉnh cao đến thế cơ á?”
Triều Tông: “...”
Một con mắc bệnh "cuồng tài", mang tính "hơn thua", nay bonus thêm cái tật "giả ngu" thượng thừa.
Trưởng phòng Dữ liệu kịp mở lời, Viện trưởng Vương Chí lên tiếng khen ngợi : “Dạo gần đây phòng Dữ liệu của các đồng chí ăn khấm khá, khởi sắc lắm đấy nhé! Tốc độ tính toán, xử lý liệu đẩy nhanh đáng kể, góp phần đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu chung của Viện. Thành tích đáng biểu dương. Phòng các đồng chí dạo ...”
Vương Chí định hỏi xem phòng Dữ liệu "chiêu mộ" vị cao nhân ẩn dật nào mà thể tung hàng loạt thuật toán đột phá đến . Thế nhưng, khi đưa mắt lướt xuống những hàng ghế phía , ông bàng hoàng khựng khi bắt gặp khuôn mặt của Vân Ngưng.
Vân... Ngưng ?
Vân? Ngưng á?
Vương Chí vội vàng đưa tay lên dụi mắt liên tục.
Ảo giác chăng? Không, Vân Ngưng vẫn đang lù lù đó, hề bốc .
Ngồi ngay sát bên cạnh Vương Chí, Vạn Kiệt tinh ý nhận sự bất thường, khẽ nghiêng hỏi nhỏ: “Có chuyện gì mà ông thất thần thế?”
Vương Chí hạ giọng, thì thầm đáp : “Ông Vạn , mắt dạo lão hóa, hoa mắt ? Cái đang ... là con bé Vân Ngưng ?”
Trời đất, ông lầm ?!
Vạn Kiệt cũng sớm tia thấy sự xuất hiện của Vân Ngưng, trong lòng ông lúc đang dâng lên một mớ cảm xúc vô cùng hỗn độn, ngột ngạt.
Đứa con trai độc đinh Vạn Trác của ông hiện đang tống trại giáo dưỡng thanh thiếu niên, ngày nào mới thả .
Cái vết nhơ pháp lý đó sẽ bám theo thằng bé suốt đời, tương lai sự nghiệp coi như hủy hoại , tối tăm mù mịt.
Bản Vạn Kiệt hiện tại cũng đang trong tình trạng "ốc mang nổi ốc", bước đều dè chừng, cẩn trọng như lớp băng mỏng, sức mà lo toan, chạy chọt cho thằng con phá gia chi t.ử đó nữa.
Ông còn kịp tìm hiểu xem dạo Vân Ngưng đang giở cái trò gì ở cái chức danh nhân viên phòng Dữ liệu, thì cô chễm chệ xuất hiện ngay trong cuộc họp quan trọng .
Vạn Kiệt hậm hực đáp : “Ông lầm , chính là cái con ranh Vân Ngưng đáng ghét đó đấy.”
Vương Chí: “?”
Vạn Kiệt giật nhận lỡ lời: “... À, xin , tự dưng thuận miệng hớ.”
Tại cái cục tức trong lòng nó lớn quá nên kìm .
Viện trưởng Vương Chí là một vô cùng bận rộn, trăm công nghìn việc đổ lên đầu, nên ông gì thời gian rảnh rỗi để lúc nào cũng theo sát, để mắt đến nhất cử nhất động của Vân Ngưng, càng rảnh để soi mói từng ngóc ngách của phòng Dữ liệu.
Còn về phía ban lãnh đạo phòng Dữ liệu, họ cũng chẳng rảnh việc để suốt ngày lượn lờ chạy lên phòng Viện trưởng chỉ để dâng những lời khen ngợi tâng bốc Vân Ngưng.
Vương Chí chỉ nắm thông tin chung chung là dạo gần đây phòng Dữ liệu đang những bước tiến vượt bậc, tạo những đột phá đáng nể. Còn về nguyên nhân sâu xa phía sự lột xác đó, ông mù tịt. Mỗi họp thì cũng chỉ chạm mặt mấy vị sếp già quen thuộc.
Khi thấy ánh mắt của Viện trưởng Vương đang hướng về phía , Vân Ngưng lập tức nở một nụ rạng rỡ, vẫy vẫy tay chào hỏi một cách vô cùng nhiệt tình, nhưng vẫn cố gắng giữ biên độ ở mức nhỏ nhất để gây sự chú ý.
Vương Chí: “...”
Ông đành gượng gạo nặn một nụ " thiện" đáp .
Trong đầu Vương Chí chợt lóe lên câu mà Vân Ngưng từng thốt lúc . Con bé bảo rằng, cái việc thi 2 điểm, đội sổ hồi cấp ba là do nó cố tình thế để chọc tức, trả đũa bố - kỹ sư Vân Dương Thư.
Lẽ nào... những lời con bé là sự thật?!
Cái chiêu trò quậy phá, nổi loạn để gây sự chú ý đúng là cái kịch bản kinh điển quen thuộc của lũ trẻ trâu tuổi dậy thì mà!
Vương Chí nhiều thời gian để chìm đắm trong những hoài nghi đó, ông còn tiếp tục điều hành cuộc họp.
Sếp Trưởng phòng Dữ liệu thẳng , hắng giọng tự hào tuyên bố: “Báo cáo Viện trưởng, hàng loạt những thuật toán ưu việt, đột phá mà phòng chúng áp dụng trong thời gian qua, tất cả đều là thành quả nghiên cứu và đề xuất của một nhân viên nữ mới tuyển dụng. Cô thực sự là một tài năng hiếm , mới chân ướt chân ráo Viện bao lâu tín nhiệm đề bạt lên vị trí Tổ trưởng.”
Ngồi ở hàng ghế , ông Chủ nhiệm liên tục ngoái đầu , nháy mắt, nhăn mặt hiệu đầy ẩn ý cho Vân Ngưng.
Vân Ngưng hiểu ý, lập tức điều chỉnh tư thế cho thật ngay ngắn, nghiêm chỉnh.
Tuy vị Trưởng phòng nêu đích danh tên tuổi, nhưng với cái màn "xiếc khỉ" hiệu lộ liễu của Chủ nhiệm, thì bộ những mặt trong phòng họp đều thừa hiểu cái nhân vật "mới tuyển dụng" xuất chúng đó là ai.
Tất nhiên, Viện trưởng Vương Chí cũng thu trọn cử chỉ đó tầm mắt.
Tâm trạng của ông lúc trở nên vô cùng phức tạp, rối bời.
Trong ký ức của ông , hồi Vân Ngưng còn nhỏ xíu, chính ông từng sắm vai "gia sư bất đắc dĩ" để kèm cặp cô bé bài tập về nhà.
Cái hồi đó, cả Thang Phượng Ngọc và Vân Dương Thư đều bận tối mắt tối mũi với công việc ở Viện. Hết cách, Vân Dương Thư đành lôi con gái đến cơ quan. Thấy Vương Chí đang rảnh rỗi việc gì , thế là Vân Dương Thư liền nhờ vả ông trông trẻ hộ.
Ký ức về cô nhóc Vân Ngưng chín tuổi năm đó vẫn còn in đậm, sắc nét trong tâm trí Vương Chí.
Vương Chí: “6 quả táo mà ăn mất 2 quả thì còn 4 quả táo. Vậy nếu 106 quả táo, ăn 102 quả thì còn bao nhiêu quả?”
Vân Ngưng (trả lời với giọng điệu vô cùng tự tin và dõng dạc): “Còn 104 quả ạ!”
Vương Chí: “...”
Lúc đó cô nhóc học đến lớp ba đấy!!
Vậy mà bây giờ, cái ông Trưởng phòng Dữ liệu đang tự hào rêu rao rằng, bộ những thuật toán cao siêu, phức tạp đó đều là tác phẩm của cô ?!
Trưởng phòng Thiết kế - bà Âu Lan Nguyệt khẽ nở một nụ mỉm, nhẹ nhàng tiếp lời: “ cũng xem qua các phương án mà đồng chí Vân Ngưng đề xuất, năng lực chuyên môn của cô quả thực đáng nể. mong trong tương lai, cô sẽ cơ hội thuyên chuyển sang hỗ trợ cho phòng Thiết kế của chúng .”
Ngay lập tức, những tràng pháo tay và lời tán dương rào rào cất lên hưởng ứng: “ cũng nghiền ngẫm những công thức toán học mới mà cô trình, tính ứng dụng thực tiễn của nó vô cùng cao. Nghiên cứu khoa học thì tầm mở rộng, tích cực nắm bắt, cập nhật những xu hướng công nghệ mới nhất từ bạn bè quốc tế, như thế mới tụt hậu.”
“Đồng chí Vân Ngưng đúng là khả năng tiếp thu và chuyển hóa những kiến thức hàn lâm, phức tạp thành những công cụ ứng dụng thiết thực một cách vô cùng nhạy bén. chỉ e là, với cái tốc độ nâng cấp thuật toán chóng mặt của phòng Dữ liệu, các phòng ban khác trong Viện sẽ vắt chân lên cổ mới đuổi kịp mất.”
Hơn phân nửa đại biểu tham dự cuộc họp đều bật tán thưởng.
Rất nhiều ánh mắt tò mò bắt đầu dáo dác tìm kiếm, hướng về phía khu vực chỗ của phòng Dữ liệu, cố gắng xác định xem cái cô nàng "Vân Ngưng" tài ba đó là ai.
Hai má Vân Ngưng đỏ ửng lên vì ngượng ngùng, nhưng sống lưng cô vẫn giữ thẳng tắp, tư thế đĩnh đạc, tự tin.
Triều Tông thấy lạ bèn hỏi nhỏ: “Sao tự dưng mặt em đỏ bừng lên vì kích động thế?”
Vân Ngưng thẹn thùng đáp: “Thì các vị đại thụ trong ngành, chuyên gia tên lửa hàng đầu khen ngợi trực tiếp thế , mà kích động cho ?”
Triều Tông: “À, cứ tưởng em thuộc tuýp mặt dày chai sạn , tưởng em sẽ bày cái vẻ mặt dửng dưng, bình thản đón nhận vinh quang cơ.”
Vân Ngưng: “...”
Mặt cô... mỏng manh và nhạy cảm lắm đấy nhé, ơn đừng hiểu lầm?!
Giữa đám đông, Lục Lăng cũng đưa mắt về phía cô.
Bắt gặp ánh của , Vân Ngưng lập tức nháy mắt tinh nghịch, gửi một tín hiệu đầy ẩn ý.