Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 142:"

Cập nhật lúc: 2026-08-14 14:28:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hoàng Phi nhíu chặt đôi lông mày, gặng hỏi: “Tổ tính toán á?”

 

“Là Tổ tính toán thủ công , ?”

 

Hoàng Phi: “...”

 

Tính toán thủ công, cái chức danh chỉ cặm cụi gõ bàn phím với gẩy bàn tính lạch cạch.

 

Vậy mà Vân Ngưng... thể vươn xa đến trình độ ?!

 

​Trong khi đó, chiếc máy phay CNC ráp nối chỉnh.

 

Giang Phúc nắm chặt cầu d.a.o điện, lòng bàn tay rịn mồ hôi hột vì hồi hộp.

 

Tất cả những thợ lão luyện đều nín thở, căng mắt dán chặt chiếc máy phay.

 

Chẳng lẽ một cái động cơ vốn dùng để xoay ống kính máy bay trinh sát thể thực sự hô biến, đóng vai trò như trái tim của một cỗ máy cơ khí hạng nặng?

 

Vân Ngưng khẽ gật đầu, hiệu sẵn sàng.

 

Giang Phúc cũng nuốt nước bọt, gật đầu đáp dùng sức đẩy sập cầu d.a.o điện.

 

Người thợ trẻ tuổi nhanh tay tiến lên bảng điều khiển, thao tác khởi động. Trục chính của máy phay bắt đầu từ từ chuyển động, tít một cách êm ái, trơn tru.

 

Đến cả cái tiếng ro ro của máy móc lúc cũng êm tai, du dương như một bản nhạc tuyệt trần!

 

Cả phân xưởng vỡ òa trong tiếng hò reo sung sướng: “Thành công !!”

 

 

​Sau khi khắc phục sự cố, chiếc máy phay còn dở chứng thêm nào nữa, công đoạn gia công tiếp theo diễn trơn tru như lập trình.

 

Vân Ngưng lao công việc như một cỗ máy mệt mỏi, nhiều lúc đến bữa ăn, giấc ngủ cũng quên béng.

 

Ngược , Thân Hướng Văn thì rảnh rỗi đến mức sinh nông nổi. Không việc gì , tha thẩn dạo khắp nơi, đếm rành rọt từng cái công viên, khu giải trí trong nội thành Cương Thành.

 

​Vào một buổi sáng tinh mơ, Giang Phúc hớt hải chạy đến báo tin vui: Chỉ cần hai ngày nữa là bộ vòng đệm sẽ thiện.

 

Theo thiết kế của Vân Ngưng, tổng cộng ba loại vòng đệm khác chế tạo.

 

Nếu thành phẩm đạt chuẩn, cần qua khâu chỉnh sửa, tinh chỉnh nào nữa, thì cô thể lập tức mang chúng về Lương Án để tiến hành chạy thử nghiệm.

 

Nghe tin , Thân Hướng Văn vội vàng gấp tờ báo đang dở: “Vân Ngưng , nhận một cuộc gọi khẩn từ đồng nghiệp ở cơ quan. Có vài hạng mục công việc phát sinh mà họ tự xử lý , chắc xin phép thu xếp hành lý về một chuyến.”

 

​"Về ngay lúc á?" Giang Phúc khỏi bất bình, tỏ thái độ chướng mắt mặt.

 

Rõ ràng mang tiếng là công tác cùng Vân Ngưng để hỗ trợ, mà từ lúc xách vali đến đây, gã hề đụng tay bất cứ việc gì ích.

 

Ngày ngày chỉ thấy gã lượn lờ, thong dong như dạo mát trong khuôn viên nhà máy. Có Giang Phúc đưa vợ con dạo công viên cuối tuần, còn bắt gặp gã đang ung dung đ.á.n.h cờ tướng với mấy cụ già.

 

Thân Hướng Văn tỏ vẻ bất đắc dĩ, thở dài sườn sượt: “ trao đổi, hướng dẫn họ qua điện thoại suốt hai ngày nay mà họ vẫn cứ loay hoay giải quyết xong.”

 

Giang Phúc bĩu môi lầm bầm: “Đã rảnh rỗi chơi bời phè phỡn suốt mấy ngày nay , nán thêm một hai ngày nữa thì c.h.ế.t ai .”

 

Thân Hướng Văn: “Ông lẩm bẩm cái gì cơ?”

 

Giang Phúc giả vờ lảng tránh, sang nháy mắt hiệu, mong Vân Ngưng lên tiếng giữ .

 

​Ai ngờ, Vân Ngưng vô tư đáp: “Được thôi, đằng nào ở đây việc cũng sắp xong xuôi cả , chẳng còn gì động tay nữa, cứ yên tâm về giải quyết việc cơ quan .”

 

Giang Phúc trợn mắt: “Cháu thế?! Cháu gái dặm trường, một một ôm cái đống đồ giá trị đó bắt tàu hỏa về Lương Án, bác mà an tâm cho !”

 

Con bé Vân Ngưng bình thường khôn ngoan, lanh lợi là thế, tự dưng mù quáng thấu cái tâm tư lươn lẹo, cố tình lấy cớ chuồn việc của tên Thân Hướng Văn nhỉ?

 

Lẽ giữ gã , bắt gã è cổ mấy việc vặt vãnh, khuân vác cho bõ ghét!

 

Vân Ngưng vẫn giữ nụ tươi tắn: “Bác đừng lo, cháu mua vé giường , lên tàu một giấc là về đến nhà thôi.”

 

Thân Hướng Văn nở một nụ đạo mạo: “Vậy thì quá. Thực lòng cũng áy náy, lo cho sự an của cô lắm, nhưng công việc cơ quan thì thể chậm trễ , đành chịu . Hôm nay sẽ ga về luôn. Nếu ở đây cô gặp khó khăn gì, cần giúp đỡ thì cứ gọi điện báo cho nhé.”

 

Vân Ngưng xòa, vẫy tay chào tạm biệt.

 

Chỉ là những lời khách sáo chót lưỡi đầu môi thôi, mấy cái việc khó nhằn của cô, cỡ Thân Hướng Văn mọc thêm ba đầu sáu tay cũng chẳng giải quyết nổi.

 

​Thân Hướng Văn cuống cuồng thu xếp đồ đạc, ba chân bốn cẳng chạy ga tàu. Trong đầu lúc đang nung nấu một mưu đồ quan trọng hơn nhiều.

 

Anh mua vé chuyến tàu sớm nhất để khởi hành về Lương Án.

 

Tám giờ tối, Thân Hướng Văn về đến nhà. Vừa bước chân dãy hành lang tối tăm, lộn xộn của khu nhà tập thể kiểu ống, thấy vợ - Hàn Ngọc - đang lúi húi giặt giũ quần áo bên vòi nước công cộng.

 

Năm nay Thân Hướng Văn mới xấp xỉ tuổi ba mươi, hai vợ chồng chung một cô con gái nhỏ năm tuổi.

 

Hàn Ngọc kém ba tuổi. Nhớ cái thuở hai mới quen qua mai mối, cô vẫn là một thiếu nữ mang vóc dáng thon thả, yêu kiều. Thế nhưng từ lúc sinh con xong, hình cô trở nên sồ sề, vòng hai ngấn mỡ chẳng bao giờ thon gọn nữa.

 

​Nhìn bộ dạng lôi thôi của vợ, Thân Hướng Văn khẽ cau mày, chẳng buồn cất tiếng chào hỏi mà thẳng một mạch nhà.

 

Hàn Ngọc tinh mắt thấy bóng chồng lướt qua, vội vàng lau vội tay vạt áo, lật đật chạy theo: “Anh về đ.á.n.h tiếng một câu để em đón?”

 

Thân Hướng Văn đáp bằng một giọng điệu lạnh tanh, xa cách: “Vì công việc đột xuất nên cũng chỉ mới nhận lệnh điều động về gấp.”

 

Hàn Ngọc "À" lên một tiếng, ân cần hỏi: “Anh ăn tối ? Có đói để em nấu bát mì cho lót nhé?”

 

Đi cả một ngày đường rã rời, bụng cũng đang đ.á.n.h trống biểu tình, Thân Hướng Văn gật đầu đồng ý.

 

​Hàn Ngọc dường như quá quen thuộc với cái tính nết lạnh nhạt, ít của chồng. Cô vẫn giữ nụ vui vẻ, lật đật chạy bếp chuẩn đồ ăn.

 

Hàn Ngọc là một phụ nữ nội trợ thời gian, công ăn việc . Mọi chi phí sinh hoạt, ăn uống trong nhà đều phụ thuộc đồng lương ít ỏi của Thân Hướng Văn. Nhiệm vụ duy nhất của cô là túc trực ở nhà lo nội trợ và chăm sóc con cái.

 

Cái mùi khói dầu mỡ bốc lên từ chiếc bếp than tổ ong khiến Hàn Ngọc cảm thấy buồn nôn, dày bắt đầu réo lên từng cơn đau quặn. Cô nhăn nhó, cố nín nhịn chịu đựng để luộc cho xong bát mì.

 

Bưng bát mì nóng hổi bước phòng, Hàn Ngọc thấy Thân Hướng Văn đang cặm cụi vẽ vời thứ gì đó bàn.

 

Từ ngày lấy đến giờ, đây là đầu tiên cô thấy chồng hí hoáy vẽ biểu đồ kỹ thuật. Tò mò, cô rón rén vòng lưng để ngó nghiêng.

 

Phát hiện hành động của vợ, Thân Hướng Văn giật thót , vội vàng vơ vội chiếc áo khoác trùm kín lên bản vẽ, phắt dậy lớn tiếng quát: “Đây là tài liệu mật của cơ quan, phận sự thì đừng tùy tiện dòm ngó!”

 

​Hàn Ngọc giật , rụt rè đáp: “Vâng, em .”

 

Khoảng hai năm trở đây, giữa hai vợ chồng họ hầu như chẳng còn tiếng chung, khí trong nhà lúc nào cũng ngột ngạt, im ắng.

 

Ngày , cô thường thủ thỉ, tâm sự với về những chuyện lặt vặt, những xích mích hàng xóm láng giềng. lúc nào cũng tỏ bực bội, chê bai cô là hạng đàn bà hẹp hòi, thiển cận, rách việc. Dần dà, cô cũng chẳng buồn mở miệng tâm sự nữa.

 

chia sẻ về những câu chuyện, những vấn đề ở cơ quan, nhưng gạt , bảo rằng mấy chuyện học thuật chuyên môn cao siêu đó thì cái đầu óc nông cạn của cô cũng chẳng thể nào tiêu hóa nổi. Còn nếu chuyện nào mà cô thể hiểu , thì đó là những bí mật quốc gia, phép tiết lộ ngoài.

 

Hàn Ngọc nhiều lúc thẫn thờ suy nghĩ, rõ ràng cái thuở hai mới yêu , mặn nồng thắm thiết, bao giờ lôi cái lý do "bảo mật công việc" để từ chối trò chuyện với cô. Hồi đó, dường như hai thể tâm sự đủ thứ chuyện đời mà chẳng bao giờ thấy chán.

 

​Thân Hướng Văn cúi xuống bát mì nước trong veo lèo tèo vài cọng hành, sự bất mãn trong lòng càng trào dâng: “Không lấy một miếng thịt đồ nhắm ?”

 

“Phải đợi hai hôm nữa cơ quan phát lương thì em mới tiền mua thịt ạ.”

 

Thân Hướng Văn hậm hực kéo ghế xuống, uể oải và từng đũa mì.

 

Đường đường mang danh là một cán bộ công nhân viên chức nhà nước, việc trong Viện nghiên cứu danh giá, thế mà cái cuộc sống sinh hoạt hàng ngày chật vật, t.h.ả.m hại đến mức .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-142.html.]

Cái cảnh sống tẻ nhạt, thiếu thốn càng lúc càng khiến cảm thấy ngán ngẩm, chán chường tột độ.

 

Bây giờ cái chức danh Trưởng phòng ở cơ quan đang bỏ trống, bằng giá nắm bắt cơ hội ngàn vàng để đổi đời.

 

 

​Công việc hàng ngày ở phòng Vật liệu vốn dĩ luôn ngập đầu ngập cổ.

 

Thân Hướng Văn lấy cớ công tác vắng mặt suốt mười ngày, đồng nghĩa với việc trọn vẹn mười ngày ăn chơi xả láng, nhàn nhã mà vẫn lĩnh lương đều đặn.

 

Ngày vác mặt trở cơ quan việc, mấy đồng nghiệp khỏi xì xầm, tỏ vẻ ghen tị mặt.

 

“Biết thế ngày đó cũng nhanh nhảu xung phong theo cho . chỉ sợ cái cô Vân Ngưng năng lực hạn, ăn lề mề, theo chỉ tổ phí hoài thời gian vô ích.”

 

Một khác chen : “ đấy, mấy cái loại vật liệu hợp kim gì đó mà cô vẽ , nghề bao năm nay còn từng đến bao giờ.”

 

​Thân Hướng Văn lập tức chấn chỉnh, giọng điệu vô cùng nghiêm túc và vẻ am hiểu: “ cẩn thận rà soát và tính toán bộ các phương án , ý tưởng của Vân Ngưng đưa cơ sở khoa học và đáng để chúng thử nghiệm.”

 

Mọi ngạc nhiên: “Thành công thật á?”

 

“Từ đến nay bộ phận vòng đệm đó chúng chỉ sử dụng duy nhất chất liệu thép gỉ. Nếu thực sự tìm một loại vật liệu mới thế ưu việt hơn, thì đó quả là một chiến công hiển hách, mang tính đột phá lớn đấy.”

 

Thân Hướng Văn tự tin vỗ ngực: “ , bỏ nhiều tâm huyết để sâu nghiên cứu vấn đề , thậm chí còn tự tay thiết kế bộ bản vẽ kỹ thuật chi tiết. dám cá là dự án chắc chắn sẽ thành công.”

 

​Vừa lúc đó, Trưởng phòng Âu Lan Nguyệt cầm tập hồ sơ ngang qua, thấy liền dừng hỏi: “Cậu tự tay vẽ bản thiết kế á?”

 

"Vâng thưa chị," Thân Hướng Văn vội vàng lôi từ trong cặp một cuốn sổ tay bìa da, cung kính đưa bằng hai tay, “Chị xem qua ạ, đây là bộ bản vẽ thiết kế mới nhất của vòng đệm và các thông kỹ thuật liên quan đến loại vật liệu mới mà em thiện.”

 

Âu Lan Nguyệt ngần ngừ, đưa tay nhận lấy cuốn sổ tay.

 

Những nét vẽ trong sổ... rõ ràng là nét bút đặc trưng của Thân Hướng Văn, chứ của Vân Ngưng?

 

Thân Hướng Văn liến thoắng giải thích: “Em thấy ý tưởng đề xuất của Vân Ngưng tiềm năng phát triển, nên em mới tình nguyện theo để giám sát, đốc thúc công việc. Dù thì cô cũng chỉ là nhân viên bên Tổ tính toán, chuyên môn sâu về vật liệu, em sợ cô loay hoay đường nào mà .”

 

​Âu Lan Nguyệt khẽ nhíu mày, chăm chú lật xem từng trang bản vẽ. Nét vẽ và những dòng chú thích quả thực là chữ của Thân Hướng Văn.

 

Cô ngước lên hỏi: “Thế Vân Ngưng vẫn về ?”

 

“Cô vẫn còn đang kẹt xưởng để tất nốt khâu gia công cuối cùng, chắc cũng sắp xong . Em thấy cũng chẳng giúp ích gì thêm nên tranh thủ về để báo cáo tình hình với chị. Hơn nữa công việc trong phòng dạo cũng đang bù đầu bù cổ, em về phụ giúp một tay.”

 

Âu Lan Nguyệt ậm ừ: “... Được , bản thiết kế cứ để đây xem xét, về chỗ việc .”

 

Sau khi Thân Hướng Văn rời , Âu Lan Nguyệt lập tức bước nhanh phòng việc riêng, nhấc điện thoại gọi thẳng đến đường dây nóng của nhà máy Titan ở Cương Thành.

 

​Cuộc gọi kết nối nhanh, Âu Lan Nguyệt đem sự việc trao đổi với Vân Ngưng. Cô cứ đinh ninh rằng Thân Hướng Văn đang giở trò ma mãnh, cướp công trắng trợn.

 

Nào ngờ Vân Ngưng điềm nhiên xác nhận: “Anh đúng đấy ạ, khi về để cho chúng em một bản vẽ thiết kế do chính tay vẽ. Chuyện cụ thể thế nào đợi vài hôm nữa mang vòng đệm về em sẽ báo cáo chi tiết với sếp .”

 

Âu Lan Nguyệt cúp máy, vẻ mặt vẫn còn đầy sự hoang mang: “...”

 

Càng nghĩ càng thấy sự việc mùi mờ ám, kỳ quặc.

 

 

​Hai ngày , khi công đoạn gia công tinh xảo máy móc tất, Vân Ngưng cuối cùng cũng chạm tay những chiếc vòng đệm thành phẩm sáng bóng.

 

Việc chế tạo ba mẫu vòng đệm khác ngốn trọn vẹn lượng 50kg hợp kim titan quý giá ban đầu.

 

Ngay cả Giang Phúc - một luôn lạc quan - lúc cũng khỏi cảm thấy lo lắng cho Vân Ngưng. Cô tự chèo chống, gánh vác một dự án quá lớn lao, mang tính rủi ro cao. Nhỡ may những chiếc vòng đệm đưa thử nghiệm mà gặp thất bại, thì áp lực và trách nhiệm mà cô gánh chịu sẽ là khổng lồ.

 

​Ngược , Hoàng Phi tỏ vô cùng thấu hiểu và tin tưởng: “Đất nước chúng trong giai đoạn chuyển , đang cần những con dám nghĩ dám , dám đương đầu với thử thách như cô . Vân Ngưng là một vô cùng cẩn trọng, việc gì cũng suy tính kỹ càng. Cô dám đưa quyết định táo bạo , chắc chắn trong tay cô những cơ sở, lý lẽ vững chắc.”

 

Giang Phúc tò mò, len lén hỏi nhỏ: “Đại diện Hoàng , rốt cuộc là cái nút thắt tâm lý về chiếc động cơ , cách nào mà tự đả thông tư tưởng, nghĩ thông suốt ?”

 

Hoàng Phi ném cho ông một cái khinh khỉnh: “Cái đó mà cũng cần vắt óc nghĩ ?”

 

Giang Phúc, kề vai sát cánh, tiếp xúc với bao năm nay, thế mà chẳng hiểu bằng một cô gái mới gặp vài như Vân Ngưng.

 

​Hoàng Phi bộc bạch nỗi lòng: “Chú nghĩ xem, bản khao khát đất nước sản xuất nhiều tên lửa chiến lược hơn, để đ.á.n.h phủ đầu bọn xâm lược ? Chẳng lẽ cứ thích cái cảnh binh lính xáp lá cà, lấy thịt đè mãi? Chú Giang , chú đổi tư duy, nâng cao nhận thức lên .”

 

Giang Phúc câm nín: “...”

 

Rõ ràng cái lúc cứ sống c.h.ế.t ôm khư khư, cho ai đụng đến cái động cơ của chiếc máy bay trinh sát - kỷ vật của vợ - chính là cơ mà! Kẻ cần "nâng cao nhận thức" là mới đúng!

 

Cái cảm giác việc chung với mấy cái con tính khí thất thường đúng là tổn thọ thật sự!

 

​Mọi việc tất, Vân Ngưng lên kế hoạch đóng gói những chiếc vòng đệm để đưa về Lương Án.

 

Hoàng Phi chủ động điều hẳn một chiếc xe quân sự chuyên dụng đến để hộ tống cô. Lý do đưa vô cùng hợp lý và thuyết phục: Những chiếc vòng đệm là sản phẩm vô giá, cần bảo vệ nghiêm ngặt.

 

Giang Phúc bịn rịn, nỡ chia tay: “Một cô gái tài giỏi, tính như cô mà ngay . Haizz, tự dưng thấy trong lòng hụt hẫng, buồn bực quá.”

 

Vân Ngưng xòa, dúi tay ông một chùm chìa khóa: “Mấy chai rượu ngon mang đến vẫn còn cất kỹ trong ngăn tủ văn phòng đấy, đây là chìa khóa tủ. Phiền Quản đốc Giang mặt , đem rượu đó chia đều cho các bác thợ trong xưởng để cảm ơn họ nhé.”

 

Cầm chùm chìa khóa tay, nét mặt Giang Phúc lập tức rạng rỡ, nỗi buồn tủi chia ly bỗng chốc bay biến sạch.

 

Biết đấy, nếu đợt thử nghiệm tới đây thành công mỹ mãn, Viện 11 chắc chắn sẽ còn ký kết hợp đồng hợp tác lâu dài với nhà máy Titan, cơ hội hai gặp vẫn còn nhiều.

 

​Khác với vẻ sầu não của , Vân Ngưng tỏ vô cùng lạc quan và yêu đời. Quan niệm sống của cô đơn giản: Chỉ cần còn sống, hít thở khí là quá đủ hạnh phúc .

 

Chiếc xe Jeep quân sự nổ máy, lăn bánh xóc nảy con đường gập ghềnh.

 

Mặc dù trải nghiệm chiếc xe cũng xóc nảy, chao đảo chẳng kém cạnh gì tàu hỏa, thậm chí phần nhỉnh hơn, nhưng bù nó mang đến một cảm giác an tuyệt đối.

 

Sau một ngày dài rong ruổi đường, chiếc xe Jeep cuối cùng cũng đỗ xịch cổng gác của đại viện.

 

Vân Ngưng xuống xe xuất trình giấy tờ tùy , trình bày lý do. Người lính gác cổng khi gọi điện xác minh với cấp , hiệu cho chiếc xe chạy thẳng trong khuôn viên Viện 11.

 

​Tòa nhà của Phòng Đọc Tạp chí án ngữ ngay vị trí mặt tiền của Viện. Từ cửa sổ tầng hai, Quan Tầm Phương và Tùng Bình đang tò mò thò đầu hóng hớt: “Trời đất, xe quân đội chở mấy lính cao to lực lưỡng kìa! Cô cái cao kều góc xem, trai phong độ kìa!”

 

Tùng Bình khẽ huých tay bạn: “ thì thấy cái nấm lùn duyên dáng, dễ thương hơn đấy.”

 

Quan Tầm Phương bĩu môi, vẻ mặt khinh khỉnh: “Gì trời? Cái gu thẩm mỹ của cô thế, lùn tịt một mẩu thế mà cũng khen cho ?”

 

Tùng Bình cãi lý: “... Chiều cao là thước đo duy nhất để đ.á.n.h giá nhan sắc của một con .”

 

Quan Tầm Phương một tín đồ nhan sắc đích thực bác bỏ quan điểm đó.

 

​Bỗng nhiên, họ há hốc mồm khi thấy Vân Ngưng nhẹ nhàng bước xuống từ băng ghế của chiếc xe quân sự.

 

Quan Tầm Phương kinh ngạc: “!!”

 

Tùng Bình gật gù cảm thán: “ linh cảm từ lâu , cái chức nhân viên thư viện quèn thể nào kìm hãm tài năng của Vân Ngưng . Sớm muộn gì cô cũng sẽ vươn cao, vươn xa hơn nữa.”

 

Quan Tầm Phương suýt xoa ghen tị: “Trời ơi, sướng nhất cô nàng! Được chung xe ô tô, còn trai hộ tống nữa chứ!”

 

Tùng Bình bất lực lắc đầu: “...”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...