Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 179:••
Cập nhật lúc: 2026-08-20 14:40:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vạn Kiệt: “...”
Đến buổi họp tiếp theo, bộ ba đó vẫn tiếp tục biệt tăm.
Vạn Kiệt trừng mắt cái điện thoại bàn, mất sạch hứng thú gọi điện cự cãi.
Một vị Phó Viện trưởng khác đành ngậm ngùi nhấc máy gọi: “... Các tự bàn bạc nội dung cuộc họp phán là nó vô dụng nên thèm tới dự đấy ??!”
Viện trưởng Vương Chí cạnh cũng chút chột .
Quả thực thì buổi họp hôm nay vốn dĩ lên lịch chỉ để chấn chỉnh tư tưởng chính trị cho một đồng chí trong viện thôi.
Sang đến buổi họp thứ ba, ba cái ghế dành cho Tổ thiết kế vẫn trống huơ trống hoác.
Tất cả các Viện trưởng, Phó Viện trưởng đồng loạt dán mắt chằm chằm cái điện thoại bàn như sinh vật lạ.
Vương Chí trừ mấy .
Mấy cũng gượng Vương Chí.
"Ông gọi ."
“Không , ngài gọi ạ, ngài cứ gọi hối thúc chúng nó mau nộp phương án thiết kế lên đây để chúng cùng nghiên cứu.”
“Thôi thôi, việc giao cho ông là hợp lý nhất, ông với Minh Vũ hơn mà.”
Các trưởng phòng ban phía trân trối mấy vị sếp lớn đùn đẩy trách nhiệm gọi một cuốc điện thoại mất chừng hai phút đồng hồ.
Các trưởng phòng ban: “...”
Đây... đây là mấy vị Viện trưởng uy quyền khiến bọn họ lúc nào cũng khép nép khiếp sợ đấy ư?
Đêm khuya, Vân Ngưng vẫn miệt mài cắm cúi vẽ bản phác thảo.
Dẫu thì ở kiếp cô cũng thực sự chính thức , nên những tài liệu thuộc hàng tuyệt mật cô thể nào tiếp cận . Những lỗ hổng kiến thức bắt buộc cả tổ tự lực cánh sinh mày mò.
Cũng may là Minh Vũ và Liên Khiết, hai vị đại lão năng lực chuyên môn thuộc hàng thượng thừa. Rất nhiều khúc mắc khó nhằn chỉ cần ba chụm đầu thảo luận là tìm ngay đáp án.
Đang vẽ dở tay thì bóng đèn bàn học chớp chớp hai cái phụt tắt ngúm.
Vân Ngưng đang hăng m.á.u việc, thấy bóng đèn đứt bóng thì luống cuống cả lên. Cô hớt hải vác nguyên cái đèn bàn chạy quanh nhà tìm bóng thế.
Mẹ Thang thấy bộ dạng lóng ngóng của con gái thì phì bất lực: “Con cuống lên cái gì? Đặt cái đèn bàn xuống , nó chân để mọc mà chạy mất .”
"À đúng ," Vân Ngưng ngớ , “Con quên mất là đèn bàn chân.”
Mẹ Thang bưng cho cô một ly sữa bò nóng hổi: “Uống hết ly sữa ngủ ngay con. Ngày nào cũng thức khuya tăng ca thế , sức vóc mà chịu cho nổi. Haiz, thằng bé Tiểu Lục cũng chả khi nào mới về đến nhà nữa.”
Vân Ngưng bận rộn, mà Lục Lăng cũng bù đầu kém.
Mấy tháng gần đây, công tác triền miên. Nào là săn lùng vật liệu mới, nào là giám sát khâu sản xuất, túc trực ở xưởng lắp ráp. Hai họ ở chung một nhà mà chẳng khác gì đang yêu xa.
"Hôm nay Lục Lăng về á?!" Vân Ngưng giật thon thót, “Là ngày hôm nay ạ?”
Mẹ Thang gật đầu xác nhận.
Vân Ngưng sững sờ, cô quên khuấy mất!
Đã hứa là yêu thương, bù đắp cho Lục Lăng cơ mà!
Vân Ngưng ba chân bốn cẳng chạy về phòng đồ.
Mẹ Thang ngạc nhiên: “Sắp mười giờ tối , con còn định ?”
“Tàu của Lục Lăng mười hai giờ đêm mới cập bến, con ga đón .”
Mẹ Thang thì lo lắng cuống cuồng: “Mẹ cấm con đón nó, nhưng đêm hôm khuya khoắt một một ngoài nguy hiểm lắm, để cùng con.”
Vân Ngưng tròng xong áo khoác, tiện tay vớ lấy chùm chìa khóa xe đạp, phi như bay khỏi cửa: “Không cần , con đón là về liền!”
Lục Lăng xe lửa nhọc nhằn suốt mười tiếng đồng hồ để về nhà. Hơn nữa, mua là vé ghế cứng.
Mức lương của tuyệt đối thấp, nhưng Lục Lăng vẫn giữ thói quen sống tằn tiện, thích vung tay quá trán. Thêm nữa, theo quy định của viện, chi phí thường chỉ thanh toán cho vé ghế cứng, chỉ trong những trường hợp cực kỳ hi hữu mới duyệt chi vé giường .
Chuyến công tác cả Phàn Lâm cùng.
Thằng chả ê ẩm cả lưng, nhức mỏi hai chân. Cứ chốc chốc lên vươn vai vận động gân cốt, sang càu nhàu với Lục Lăng: “Anh rõ ràng là thiên vị! Hồi công tác ở Cương Thành với Vân Ngưng, sắm hẳn vé giường êm ái. Sao đến lượt với , nể tình em mà bấm bụng mua vé giường cho nhờ?”
Lục Lăng bình thản đáp bằng một cái vô cảm.
Phàn Lâm nuốt nước bọt: “..., Vâng, phận , xứng.”
Cậu uể oải vươn vai thêm một cái. Mặc dù ngáp ngắn ngáp dài liên tục, nhưng cái môi trường ở toa ghế cứng quả thực thể nào chợp mắt nổi. Cái gã đối diện thì vô duyên gác thẳng đôi chân bốc mùi lên ghế ngay sát cạnh ; đằng xa xa thì đám tụ tập đ.á.n.h bài la hét om sòm; còn ngay bên cạnh thì tiếng nghiến răng ken két rợn .
Phàn Lâm cảm thấy sắp sửa phát điên đến nơi.
Lục Lăng vẫn giữ thái độ điềm nhiên: “Về đến nhà là thể ngủ một giấc thỏa thích . Sáng mai cứ đến viện muộn một chút cũng , phần báo cáo công việc để lo.”
“Hừ, thì vợ hiền đợi ở nhà, chăn ấm nệm êm để ngả lưng. Còn ? Độc cô quả, đến cái mống yêu còn chẳng .”
Khóe môi Lục Lăng khẽ nhếch lên: “Chắc giờ Vân Ngưng cũng ngủ say .”
“Thế là sướng quá còn gì, vẫn cái giường đàng hoàng để ngả lưng. Bây giờ với , cái việc thẳng lưng một chiếc giường là điều hạnh phúc nhất trần đời.”
Lục Lăng đáp lời, ngoảnh mặt ngoài cửa sổ mịt mờ.
Nằm nghỉ ngơi thoải mái đúng là điều tuyệt vời. giá như cái suy nghĩ về mục đích "nghỉ ngơi" của Vân Ngưng thể đổi một chút thì chuyện mỹ hơn bao.
Chuyến tàu hỏa vỏ xanh cũ kỹ cuối cùng cũng xình xịch tiến sân ga Lương Án.
Nhà ga Lương Án chỉ là một trạm dừng nhỏ thuộc khu vực ngoại ô thủ đô. Nó vỏn vẹn chỉ một cái sân ga duy nhất, còn phơi sương phơi gió bao năm nên trông rệu rã, xập xệ lắm .
Dòng bước xuống tàu lục tục lết những bước chân rã rời hướng về phía cổng soát vé.
Vì đêm về khuya nên hành khách cửa thưa thớt, lác đác chỉ vài bóng .
Phàn Lâm vẫn ngừng lải nhải bài ca tình cảm gia đình của Lục Lăng: “Nói cũng , Vân Ngưng đối xử với quá , an phận mà trân trọng , đừng suy tính lung tung nữa. Giữ bên cạnh là phúc đức ba đời ! Đừng bộ tịch nữa, với thế là lắm , bớt diễn nét cao ngạo ! Cứ bô bô cái miệng thích với chả thích, nó sến súa tẻ nhạt c.h.ế.t . Tóm , cái việc đường hoàng lên giường chung với mới là thứ thiết thực nhất! Mà chừng, cũng chẳng là tình cảm với .”
Lục Lăng đến mức hai lỗ tai sắp đóng kén: “Sao cứ thích xía mũi chuyện nhà khác thế nhỉ?”
"Anh thì hiểu cái quái gì," Phàn Lâm hớn hở hề hề, “Mấy thằng bạn khác của than vãn cái chuyện để cùng lúc bắt cá mười tay mà lộ. Chỉ riêng là vắt óc đau khổ để một cô gái thích . Cái ca bệnh khó đỡ của đúng là của hiếm, nên quân sư tận tình giúp đỡ mới .”
Lục Lăng cự nự: “ bao nhiêu , ...”
Phàn Lâm nhướng một bên mày, ném cho một ánh mắt đầy khiêu khích.
Lục Lăng đành ngậm bồ hòn, nuốt ngược nửa câu trong bụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-179.html.]
“Cái chuyện thích một thì gì mà hổ giấu giếm cơ chứ.”
Lục Lăng cau mày nhăn nhó: “Cậu cũng tự hiểu mà, cảnh của chúng giống bình thường.”
"Thế thì dẹp cái sự thích đó ," Phàn Lâm phũ phàng kết luận, “Đồ nhát cáy vô dụng.”
Lục Lăng: “...”
Phàn Lâm dấn tới: “Sao nào, vẫn còn đang dằn vặt suy nghĩ chứ gì? Nếu thực sự còn lăn tăn thì...”
lúc đó, hai vặn bước khỏi cửa nhà ga.
Đường phố lúc rạng sáng vắng tanh vắng ngắt. Lục Lăng ngẩng đầu lên bắt gặp ngay bóng dáng Vân Ngưng đang thu lu bên lề đường, ngáp ngắn ngáp dài ngái ngủ.
Anh sững một giây, thẳng tay huých mạnh Phàn Lâm một góc: “Cậu thể biến đấy.”
Phàn Lâm còn kịp định hình chuyện gì đang xảy , thì thấy Lục Lăng sải bước lao thẳng về phía Vân Ngưng.
Phàn Lâm: “...”
Vân Ngưng thấy Lục Lăng thì mừng rỡ, toan trèo lên xe đạp định đèo về nhà, nhưng Lục Lăng kiên quyết từ chối.
Dỏng tai lên, Phàn Lâm vẫn loáng thoáng tiếng Vân Ngưng lấy hết dũng khí nài nỉ: “Thế em ôm eo ? Em buồn ngủ xỉu luôn , dễ ngã nguy hiểm lắm. Đi mà, cho em ôm một tí thôi? Tiếc ghê, cái eo rõ là săn chắc ôm sướng tay... À , ý em là trông nó an vững chãi lắm.”
Phàn Lâm: “...”
Nhổ !!
Làm bộ tịch cái gì chứ!!
Cậu thề trời đất chứng giám, từ nay về tuyệt đối bao giờ thèm dây dưa, kết bạn với cái đám đàn ông vợ nữa! Tuyệt đối !!
Sau hai tháng trời ròng rã cắm đầu mớ bản vẽ và liệu, Tổ thiết kế cuối cùng cũng chịu ló mặt tham dự một buổi họp giao ban của viện 11.
Cuộc họp thường lệ diễn sáng thứ Hai hàng tuần. Hôm nay, ba nhân vật "bí ẩn" mới hiếm hoi chịu xuất đầu lộ diện.
Trưởng phòng Âu Lan Nguyệt tin Vân Ngưng thuyên chuyển sang Tổ thiết kế thì mừng rỡ mặt, cảm xúc khi còn hồ hởi hơn lúc cô thăng chức.
Viện luôn khao khát những dòng m.á.u mới trẻ trung, nhiệt huyết như .
Bà trêu: “Để chiêm ngưỡng dung nhan của ba vị đây quả thực còn khó hơn lên trời.”
" thì chạm mặt họ thường xuyên đấy," Triều Tông kẹp cuốn sổ biên bản họp bước phòng, “Cứ đến buổi trưa, ở nhà ăn, lúc lấy cơm.”
Âu Lan Nguyệt kinh ngạc: “Cậu dạo ăn cơm suất bệnh nhân mà, đụng mặt họ ?”
Vì lo sợ Triều Tông tái phát bệnh suy dinh dưỡng, Chủ nhiệm đặc cách cho tan ca sớm buổi trưa để xuống nhà ăn dùng bữa. Thế mà nào sớm, cũng bắt gặp cái cảnh Vân Ngưng, Minh Vũ và Liên Khiết lén lút như ăn trộm lẻn nhà ăn.
Vân Ngưng bẽn lẽn, gãi đầu ngượng ngùng: “Bọn em cũng thấy hổ lắm chứ bộ, dù cũng là tranh ăn hớt tay của mà.”
Triều Tông hỏi xoáy: “Thế món gà hầm trưa thứ Bảy ăn ngon miệng ?”
Vân Ngưng gật gù: “Ngon bá cháy.”
Cô vội vàng thanh minh: “Lương thực là nguồn cung cấp năng lượng sống còn, chúng thái độ tôn trọng tuyệt đối với nó. Hơn nữa, em xin lấy danh dự đảm bảo là bọn em hề trốn việc về sớm, chỉ là chuông reo một cái là cả đám vọt lẹ khỏi cửa thôi.”
Âu Lan Nguyệt bất lực xòa: “Hồi còn là sinh viên đại học, cũng từng trải qua cái giai đoạn oanh liệt tranh giành đồ ăn như thế .”
đó là chuyện thời thanh xuân nông nổi bồng bột, còn ba cái con ... chậc chậc, vị thánh nhân phương nào tài năng gom ba cái tổ hợp quái đản chung một phòng ?
Buổi họp chính thức bắt đầu, Viện trưởng Vương Chí rưng rưng xúc động suýt rớt nước mắt.
Nhìn kìa, những thành viên ưu tú của Tổ thiết kế cuối cùng cũng chịu hạ cố đến dự họp .
Vạn Kiệt lập tức xỉa xói, lời lẽ đầy mùi t.h.u.ố.c súng: “Làm nghiên cứu khoa học thì điều tối kỵ nhất là thói tự cao tự đại, nhốt trong phòng kín tự huyễn hoặc bản . Nếu những kẻ tiếp thu ý kiến đóng góp của tập thể, thì cũng chẳng cần nhọc công chõ mũi gì.”
Các thành viên khác trong phòng vội vàng cúi gằm mặt xuống, vờ như điếc thấy lời mỉa mai sắc lẹm đó.
Vân Ngưng vẫn thẳng lưng, tư thế nghiêm trang, ánh mắt ngây ngô lướt một vòng quanh phòng: “Phó Viện trưởng Vạn đang ám chỉ ai thế ạ?”
Chỗ của cô vẫn sắp xếp ở khu vực của Phòng Dữ liệu, và bên cạnh cô vẫn là Triều Tông.
Triều Tông rụt rè rỉ tai: “... Khả năng cao là ông đang cô đấy.”
"Nói á? Đóng cửa tự huyễn hoặc bản á?" Vân Ngưng bộ trợn tròn mắt ngạc nhiên sang Liên Khiết, “Có vụ đó hả chị?”
Liên Khiết cũng diễn xuất sắc kém: “Làm gì chuyện đó, nhóm vẫn thường xuyên trao đổi thảo luận với Thường lão cơ mà. Chẳng Phó Viện trưởng Vạn đang móc ai nữa, ổng cứ thì cứ cho vui tai .”
Hai bộ thì thầm to nhỏ với .
cái âm lượng "thì thầm" đó đủ để oang oang dội thẳng tai tất cả những mặt trong phòng họp.
Gương mặt màu gan lợn đặc trưng của Vạn Kiệt một nữa tái xuất giang hồ.
Vương Chí vội vàng hòa giải, dập tắt ngọn lửa đang nhen nhóm: “Họp hành giao ban là một quy trình bắt buộc , những vấn đề mang tính vĩ mô cần sức mạnh của tập thể mới giải quyết thấu đáo .”
Vân Ngưng mặt vẫn biến sắc.
Dưới sự dẫn dắt của "thủ lĩnh" Minh Vũ, bọn họ quả thực cúp cua kha khá các cuộc họp của viện, đa phần là mấy cái buổi học tập nâng cao tư tưởng chính trị sáo rỗng.
Minh Vũ từng dõng dạc tuyên bố tư tưởng chính trị của đạt đến cảnh giới tối cao, cần thiết tốn thời gian nâng cao thêm nữa.
Vốn dĩ Vân Ngưng và Liên Khiết còn e ngại chuyện cúp họp liên tục sẽ gây hậu quả , nhưng Minh Vũ phán một câu xanh rờn như , cả hai lập tức đạt thành nhận thức chung.
Tư tưởng chính trị của hai cô cũng thuộc hàng top chóp bu , cần gì học!
Vương Chí chuyển hướng chủ đề: “Vậy chúng bắt đầu bằng báo cáo của Tổ thiết kế nhé. Tình hình đến , tiến độ công việc ? Có gặp bài toán nan giải nào , cứ mạnh dạn đưa đây để hội đồng cùng bàn bạc tháo gỡ.”
"Cũng hòm hòm ," Minh Vũ lên, thản nhiên đẩy một xấp bản vẽ thiết kế dày cộp về phía Vương Chí, “Tạm thời thấy vướng mắc gì khó nhằn cả.”
Vạn Kiệt bực tức đến mức chẳng thèm mặt Minh Vũ.
Từ cái ngày Minh Vũ và Vân Ngưng chuyển chung một phòng, ông cũng đ.â.m ngứa mắt lây cả Minh Vũ.
vì đại cục công việc của viện, ông vẫn luôn tự nhủ kiềm chế, kiếm chuyện vô cớ với các kỹ sư, nên mới tiện mở miệng chì chiết Minh Vũ.
là vật tụ theo loài, những kẻ nào cứ dính dáng đến Vân Ngưng thì y như rằng đều mang cái nết đáng ghét.
Vương Chí cẩn thận lật giở từng trang bản vẽ, vành môi cứ mỗi lúc cong lên thêm một độ.
Khoảng mười phút , ông mới từ tốn đặt xấp tài liệu xuống, ngẩng mặt lên với các thành viên khác: “Quả thật thì một cuộc họp nội dung ... dài dòng lê thê. Ờ thì, dù dài dòng nhưng cũng tầm quan trọng nhất định. nếu các đồng chí thể đảm bảo tiến độ và chất lượng công việc xuất sắc như thế , thì việc linh động vắng mặt vài buổi họp cũng... là vấn đề gì quá to tát.”