Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 180:'
Cập nhật lúc: 2026-08-20 14:40:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Chí với nhóm ba Vân Ngưng: “Chiều nay các cô cùng đến tổng bộ, đúng lúc Thường lão gọi đến họp.”
Thường Phán Nhi gọi họ họp ? Chuyện đúng là hiếm thấy.
Vân Ngưng cứ tưởng họ chỉ tham gia một cuộc họp nhỏ, ngờ trong văn phòng khá đông . Những đều là gương mặt lạ, vẻ như chờ đợi từ lâu.
Vương Chí nhỏ: “Minh Vũ báo với rằng hôm nay thể giao phương án dự kiến ban đầu, với Thường lão một tiếng, vì bà bảo chúng đến mở một cuộc họp điều phối.”
Vân Ngưng ngớ : “... Họp điều phối?”
Thế nào là họp điều phối, và điều phối với ai cơ chứ?
Thường Phán Nhi là cuối cùng bước .
Những ở cả hai bên bàn đều đồng loạt dậy. Thường Phán Nhi tự lăn xe lăn, hiệu cho họ xuống: “Không cần khách sáo, đều bận, sẽ những lời vô ích, chúng đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.”
Bà giới thiệu: “Bên là các đồng chí thuộc Viện nghiên cứu thiết kế động cơ tên lửa nhiên liệu lỏng của Viện 1.”
Vân Ngưng tò mò sang phía đối diện.
Lúc giới thiệu đơn vị còn kèm theo cụm "Viện 1", chẳng lẽ những thuộc Viện 1?
Quả nhiên, Thường Phán Nhi tiếp: “Còn bên , là các đồng chí thuộc Viện nghiên cứu công nghệ lực đẩy hàng của Viện 6, đều đến từ Sở 11.”
Vân Ngưng lập tức thẳng lưng.
Đều nghiên cứu động cơ, là trong nghề .
Minh Vũ và Liên Khiết vẻ như quen đối phương từ nên tỏ quá ngạc nhiên.
Vân Ngưng lén lút quan sát phía bên .
Ngồi ở vị trí đầu tiên là một phụ nữ trẻ tuổi, mái tóc dài xõa ngang vai kẹp gọn bằng chiếc kẹp màu nâu, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám. Mặc dù ăn mặc giản dị nhưng ngũ quan của cô vô cùng sắc sảo, thần thái điềm tĩnh, ung dung, thoạt là một phụ nữ mạnh mẽ.
Vài còn đều là nam giới. Trong ngành , lượng nữ giới ít hơn nam giới nhiều.
Muốn giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ, vẫn cần ủng hộ các cô gái học nhiều hơn. Không thể để họ mới học cấp hai, cấp ba nhồi nhét tư tưởng rằng tương lai kiểu gì cũng lấy chồng, học việc nhà mới là điều quan trọng nhất.
Thường Phán Nhi cất giọng: “ quyết định sẽ đưa cơ chế cạnh tranh. Sở 11 của cả hai bên sẽ tiến hành nghiên cứu cùng lúc. Sau khi hai bên lượt chế tạo thiết , hội đồng chuyên gia sẽ đ.á.n.h giá và chọn đơn vị nghiên cứu xuất sắc nhất.”
Lời thốt , bầu khí trong phòng họp lập tức trở nên kỳ lạ.
Vừa nãy họ còn gật đầu chào hỏi đầy thiện, bây giờ sắc mặt ai nấy đều phần căng thẳng.
Đặc biệt là các kỹ sư của Viện nghiên cứu Tây Lãng.
Người phụ nữ mạnh mẽ lên tiếng đầu tiên: “Thường lão, theo thì Viện 1 bắt đầu nghiên cứu , xét về mặt thời gian e rằng như thế công bằng cho lắm.”
Giọng của cô bình tĩnh, nhưng ngữ khí thể hiện rõ sự kiên quyết đòi một câu trả lời thỏa đáng.
" ," Thường Phán Nhi đáp, “ cũng là khi xem xét quá trình nghiên cứu máy thu phát chuyển tiếp viễn thông mới nghĩ đến điều . YF-73 là viên gạch mở đường cho động cơ tên lửa nhiên liệu lỏng của nước , nhưng hiệu suất của nó còn lâu mới đáp ứng nhu cầu trong tương lai. Hiệu suất của YF-75 bắt buộc nâng cao đáng kể. Cơ chế cạnh tranh thể khích lệ tinh thần của các đơn vị, đó là một giải pháp . Còn về vấn đề thời gian... các cô cứ thong thả mà , cần vội, sẽ cho phía các cô thêm hai tháng.”
"Hôm nay, chúng sẽ cùng thảo luận về công việc nghiên cứu YF-75. Bắt đầu thôi."
Cuộc họp kết thúc, Vân Ngưng căng thẳng chằm chằm bốn của Viện 6.
Cô cứ tưởng chỉ mỗi là lo lắng, ai dè đầu sang thì phát hiện biểu cảm của Minh Vũ và Liên Khiết cũng chẳng khá hơn là bao.
Vân Ngưng ngạc nhiên hỏi: “Hai cũng lo lắng ?”
"Tất nhiên !" Minh Vũ nhíu mày đáp, “ uổng phí công sức , đây vốn dĩ là công việc của chúng .”
Liên Khiết thở dài: “Nếu chúng thua, đối với sự nghiệp hàng vũ trụ mà thì chẳng tổn thất gì, nhưng thể diện của chúng thì coi như vứt .”
Viện 1 ở thủ đô, trong mắt các đại viện khác chính là "quân chủ lực trung ương", nguồn lực đều sẽ đổ dồn về đây. Viện 6 thì khác, họ đóng tại vùng Đại Tây Bắc, kinh tế phát triển chậm hơn, nhiều dự án nghiên cứu điều kiện thuận lợi để triển khai, họ chỉ xem như "quân địa phương".
Vương Chí bật : “Thường lão chính là kích thích tinh thần của các cô đấy. Vốn dĩ lúc việc riêng lẻ, đều hăng hái chiến đấu, thế mà khi tụ họp với ... haizz, xem vẫn tìm đến quản các cô . Để xem ai trong tay đang ít việc nhất nào.”
"Không cần lo lắng ," Minh Vũ , “Chúng sẽ cố gắng giảm bớt nghiên cứu cách bánh ngọt . mà công nhận, bánh ngọt do các đầu bếp khác , mùi vị đúng là giống thật...”
Vương Chí chớp mắt chằm chằm .
Minh Vũ lập tức chột : “... Thôi, bàn luận nữa.”
Vài chuyện rôm rả bước ngoài.
Người của Viện 6 vẫn rời . Nhìn thấy nhóm Vương Chí tới, Bùi Uẩn Ngọc đưa tay về phía ông, điềm đạm cất tiếng: “Viện trưởng Vương.”
Khang Binh lưng Bùi Uẩn Ngọc liếc nhóm của Vân Ngưng, thái độ đối với Vương Chí mấy thiện: “Lần chúng là đối thủ cạnh tranh , Viện trưởng Vương đến đây để thu thập tình báo đấy chứ?”
Bùi Uẩn Ngọc lên tiếng ngăn cản: “Viện trưởng Vương là bậc tiền bối.”
"Mặc kệ là ai, chỉ cần ở Viện 1 thì đều ưu ái. Đâu giống như chúng , dãi nắng dầm sương, xin chút vật liệu cũng trầy trật." Khang Binh lầm bầm, “Lần gọi là cho chúng cơ hội ? Bọn họ nghiên cứu tận hai tháng , thấy rõ ràng là tìm chút kích thích cho họ thì đúng hơn.”
Chuyện vốn là do Thường Phán Nhi tùy hứng quyết định mới gọi của Viện 6 đến. Chỉ vì một cuộc họp điều phối mà họ tàu hỏa vượt chặng đường ngàn dặm xa xôi. Tại để của Viện 1 đến Viện 6 họp cơ chứ?
Thẩm Chính Thanh trông trẻ hơn một chút, dáng vẻ thanh tú, lo lắng kéo kéo áo Khang Binh.
Bùi Uẩn Ngọc tiếp tục ngăn cản đồng nghiệp nữa, cô bỏ qua chủ đề liên quan đến Viện 1 và Viện 2, sang với Vương Chí: “Viện trưởng Vương, chúng vẫn cần thỉnh giáo Thường lão thêm. Hôm nay trong cuộc họp chúng thể hiện lắm, hy vọng thứ hai tuần thể tổ chức họp thêm một nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-180.html.]
Vương Chí gật đầu: “Chỉ cần rời , chúng luôn sẵn sàng hoan nghênh.”
Bùi Uẩn Ngọc khẽ liếc ba đang lưng Vương Chí.
Khang Binh lạnh: “Cố tình gọi một đám thanh niên trẻ tuổi đến để qua mặt chúng , chừng là đang giở trò tung hỏa mù, thực chất là lén giữ các chuyên gia ở sở để tiếp tục nghiên cứu.”
Vân Ngưng nhíu mày.
Đãi ngộ của Viện 1 quả thực hơn Viện 6, đây là sự thật. Việc họ việc tại Viện 1 vốn là một sự may mắn. cũng giống như Khang Binh thể lựa chọn nơi sinh , lúc bọn họ chào đời cũng chẳng ai hỏi qua ý kiến của họ cả. Mới gặp đầu, hai bên còn kịp hiểu gì về đối phương mà năng như nuốt t.h.u.ố.c súng, Vân Ngưng thực sự thể hiểu nổi.
Cô sang Minh Vũ, cất tiếng hỏi: “Cửa hàng bán bánh ngọt nào tay nghề nhất nhỉ?”
Minh Vũ đáp: “Lát nữa đường về sẽ dẫn cô mua.”
Liên Khiết vội hùa theo: “ cũng mua, lười nấu cơm lắm, tối nay ăn bánh ngọt trừ bữa .”
Ba thản nhiên ngoài.
Vương Chí: “...”
Khang Binh: “...”
Khang Binh cạn lời phàn nàn: “Ba rốt cuộc là ai ? Bánh ngọt ư? Có nhầm , đúng là quá coi thường khác !”
Bùi Uẩn Ngọc khẽ nhíu mày.
Thẩm Chính Thanh thì thầm: “Bánh ngọt của Viện 1... cũng nếm thử xem .”
Khang Binh càu nhàu: “Này!”
Khí thế của những Viện 6 hừng hực như áp đảo. Vân Ngưng lập tức cảm thấy áp lực, hận thể ngủ luôn tại văn phòng buổi tối. Vừa về đến bàn việc, cô liền cắm mặt nghiên cứu.
Vương Chí bước theo : “Các cô đừng áp lực quá, tin tưởng trình độ của .”
Dựa nguyên tắc " , trăm trận trăm thắng", Vân Ngưng tò mò dò hỏi: “Thực lực của Viện 6 thế nào ạ?”
"Sở 11 của Viện 6 việc , từng tham gia nhiều dự án nghiên cứu. Kỹ sư Bùi phong cách việc khá quyết đoán, mạnh mẽ, nhưng năng lực xuất sắc, là một thanh niên khá."
Vân Ngưng hỏi tiếp: “Vậy còn những khác thì ?”
" rõ lắm. Hình như bố của Khang Binh là kỹ sư trưởng của đại viện bên đó, cũng thuộc Sở 11. Hai còn đều còn trẻ, từng gặp mặt."
Xem "đối thủ" chính của họ ở đây là Bùi Uẩn Ngọc. Những khác cũng thể xem nhẹ, bởi những ai cử họp đều là thành phần tinh của sở.
Vương Chí trấn an: “ xem qua phương án của , . Đừng tự tạo áp lực cho lớn quá.”
Sắc mặt Vân Ngưng vô cùng nghiêm trọng: “Không .”
Vương Chí ngạc nhiên: “Thật sự mà, lừa cô .”
Vân Ngưng quả quyết: “Không ! Vẫn tiếp tục nâng cấp! Phải lấy bảo bối tất thắng mới !”
Liên Khiết xắn tay áo lên: “Tiếp tục chỉnh sửa! Phải tối ưu hóa hiệu suất lên mức cao nhất, ép các phòng ban khác thực hiện bằng !”
Vương Chí: “...”
Ngay cả Minh Vũ cũng ầm ĩ đòi về nhà nữa, cau mày, cặm cụi vẽ bản thiết kế một cách vô cùng tập trung. Vương Chí lấy lạ: “Cậu kêu gào đòi tan nữa ?”
Bình thường, chỉ cần việc gì quá quan trọng là Minh Vũ sẽ hăng hái chuồn về nhà sớm. Thỉnh thoảng sở yêu cầu tăng ca, thậm chí còn thèm nể mặt lãnh đạo mà lưng thẳng. Vương Chí vốn quen với thái độ tự do tự tại, gì nấy của , giờ thấy ngoan ngoãn bất thường thế , ông thật sự chút quen.
Minh Vũ nghiêm túc đáp lời: “Xin đừng phiền việc.”
Vương Chí: “...”
Nhìn dáng vẻ của ba họ chẳng giống như đang nghiên cứu khoa học chút nào, mà giống như chuẩn liều mạng với thì đúng hơn. Vương Chí bất đắc dĩ thở dài: “Còn một tin nữa, sinh viên đại học nghiệp khóa sắp phân công đến đây . Nếu nhóm các thiếu thì thể chọn lấy một .”
"Quả thực là đang thiếu một ," Liên Khiết hì hì, “Thiếu một chạy vặt, bình thường giúp chúng đưa tài liệu nhà ăn lấy cơm thì sẽ tiện hơn nhiều.”
Hai tháng , thời gian của họ chủ yếu dành cho việc vẽ bản thiết kế, công đoạn chế tạo tiếp theo sẽ cần liên hệ với các phòng ban khác, chắc chắn tránh khỏi việc chạy ngược chạy xuôi.
"Chạy vặt cũng ," Vương Chí đồng tình, “Ai cũng lên từ bước mà. Ngày mai đến, sẽ phân cho nhóm các một .”
Vân Ngưng giơ tay lên, về phía Minh Vũ và Liên Khiết: “Có một đặc biệt chăm chỉ việc, đề cử đó ?”
Minh Vũ tò mò: “Bạn của cô ?”
"Cái ngày đầu tiên mới đến, cũng đến, còn giúp dọn dẹp vệ sinh nữa. Cậu là nhiệt tình nhất đấy! Toàn tâm ý việc, trong đầu chỉ công việc thôi!"
Vân Ngưng xin Mạnh Hải về nhóm của . Mạnh Hải năng khiếu hơn nhóm của Thiệu Trân, nhưng cũng giống như Vân Ngưng, bằng cấp học lực. Vân Ngưng ít còn quen với Vương Chí, trong khi Mạnh Hải chẳng chút hậu thuẫn nào.
Cứ tiếp tục chờ đợi sự chú ý của lãnh đạo thế thì đợi đến ngày tháng năm nào nữa.
Người chăm chỉ việc nhất…
Minh Vũ và Liên Khiết nghiêm túc lục lọi trí nhớ một hồi lâu, đồng thanh hỏi : “Là Lục Lăng hả?”
Rõ ràng đó là nhiệt tình nhất mà!
Mấy phân công đến Sở 11 đều là sinh viên nghiệp trường Đại học Lương An.
Mỗi năm khi rời trường, nhà trường sẽ công bố kết quả phân công công tác. Mọi ai nấy đều mong phân về việc ở quê nhà, nhưng việc điều phối gặp nhiều khó khăn.