Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cũng những cặp đôi vì phân công đến những nơi việc khác mà đành chia tay, bây giờ còn gọi đó là "mùa chia tay".
Sinh viên đại học nghiệp một năm tập sự, khi trở thành nhân viên chính thức mới xếp bậc. Bọn họ mới viện nghiên cứu, ngoại trừ những đặc biệt xuất sắc, còn đều bắt đầu từ việc chạy vặt. Phải đợi đến khi quen với công việc, họ mới cơ hội giao cho những nhiệm vụ phức tạp hơn.
Nguy Minh Châu chính là một trong những phân công đến Sở 11, đây là thành quả từ sự nỗ lực nhờ vả các mối quan hệ của Nguy Kiến Quốc. Tâm nguyện lớn nhất của ông chính là Nguy Minh Châu cũng thể việc tại viện nghiên cứu.
Nguy Minh Châu chỉ thở vắn than dài.
Cô thực sự thích thợ may. Cô từng bày tỏ suy nghĩ với mấy chị em họ trong nhà để thử hỏi ý kiến. Thế nhưng bất kể là lớn nhỏ tuổi, đều đồng loạt cho rằng Nguy Minh Châu điên .
Sinh viên thời nay thi đỗ đại học đều vô cùng xuất sắc, Nguy Minh Châu nghiệp phân công ngay đến viện nghiên cứu, sở hữu một công việc mà ai nấy đều ghen tị. Cố gắng bám trụ ở sở thêm vài năm, tương lai chí ít cũng lấy chức danh kỹ sư bậc trung, thể sống một đời vẻ vang, sung túc.
Vậy mà cô thợ may ư? Thợ may á? Phụ nữ trong nhà ai mà chẳng việc đó chứ. Có lúc Nguy Minh Châu cũng tự hoài nghi chính bản , lẽ cô thật sự phát điên mất .
Nguy Minh Châu phân đến phòng Phân tích Nhiệt động lực học. Đi cùng cô còn một sư . Sư vẫn nghiệp, nhưng do phòng đang thiếu nên nhận việc thời hạn. Nguy Minh Châu cảm thấy cái tên Mạnh Giang chút quen tai, dường như cô , nhưng chẳng thể nhớ .
Mạnh Giang trong suốt quá trình đến đây đều vô cùng kích động. Cậu theo chủ nhiệm tới phòng Phân tích Nhiệt động lực học, ngó nghiêng ngả khắp nơi.
Mạnh Hải Sở 11 việc mấy tháng, thậm chí còn sớm hơn cả . Kỳ nghỉ đông dịp Tết lúc về nhà, bố mắng mỏ cho một trận, mất mặt gia đình. Gia đình ở trong làng cũng coi như cuộc sống khá giả, hai đều rời làng lên thành phố việc, một ở Cục Giáo dục, một đang ở Lương An. Mạnh Giang thể chớp lấy cơ hội để báo danh sớm, của tốn ít công sức, điếu đóm bao nhiêu là quà cáp.
Mạnh Giang nghĩ mãi cũng thông, cái tính cách như Mạnh Hải mà còn Sở 11, tại vất vả nhờ vả quan hệ cơ chứ? may mà cái tên phòng Nghiên cứu Nhiệt động lực học vẻ oai hơn hẳn cái nhóm tính toán thủ công .
Chủ nhiệm dẫn hai văn phòng, giới thiệu họ với những nhân viên khác. Nguy Minh Châu liếc mắt một cái liền nhận Khấu Hủ.
Khấu Hủ cầm tay cuốn sổ tính toán chi chít những con , hai hàng lông mày cau chặt, đang thảo luận điều gì đó với hai bên cạnh. Sắc mặt nghiêm túc, hai dường như chút e dè nên dám lên tiếng nhiều.
Nguy Minh Châu khẽ kêu: “Ủa.”
Chủ nhiệm thấy liền hỏi: “Cô quen Chủ nhiệm Khấu ? Chủ nhiệm Khấu khá nghiêm khắc, nhưng năng lực giỏi, các cô gì thắc mắc cứ hỏi nhiều , sẽ tận tình chỉ dạy.”
Mạnh Giang lớn tiếng đáp: “Đã rõ ạ!”
Chủ nhiệm hài lòng gật đầu. Người trẻ tuổi quả nhiên cần sự nhiệt huyết thế .
Trong khi đó, Nguy Minh Châu thực sự tài nào liên hệ nổi hình ảnh Chủ nhiệm Khấu đang nghiêm túc việc với tên Khấu Hủ tính tình cổ hủ mà cô quen .
Chủ nhiệm sắp xếp chỗ cho họ. Mạnh Giang lập tức xông xáo rót nước pha cho những khác trong văn phòng. Nguy Minh Châu vốn định giúp một tay, nhưng phích nước tay Mạnh Giang nhanh nhảu giành lấy.
Nguy Minh Châu: "..." Cậu sư đúng là đáng yêu cho lắm.
Có điều cô cũng màng đến việc thể hiện bản , chỉ việc qua quýt cho xong ngày nên trở về chỗ của . lúc đó Khấu Hủ ngang qua.
"Này," Nguy Minh Châu chủ động chào hỏi , “Anh ở phòng Nghiên cứu Nhiệt động lực học ? Mới đến mà chủ nhiệm ? Lạ thật đấy, Viện 8 , ở Viện 1 gì?”
Mạnh Giang rót nước xong , thấy Nguy Minh Châu và Khấu Hủ đang chuyện thì thấp thỏm hỏi chen : “Chị Minh Châu quen Chủ nhiệm Khấu ạ?”
Cậu và Nguy Minh Châu đều là mới, nếu Nguy Minh Châu quen Khấu Hủ thì tình huống khác . Tâm tư nhỏ nhen của Mạnh Giang hiện rõ rành rành mặt, Nguy Minh Châu cảm thấy chút phiền phức.
Khấu Hủ lạnh nhạt liếc hai , thèm trả lời Nguy Minh Châu mà trực tiếp cất bước thẳng.
Nguy Minh Châu: "..." Cố tình giả vờ quen đấy ??
Mạnh Giang thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng : “Em còn tưởng chị Minh Châu với Chủ nhiệm Khấu, để những ngày tháng của chúng thể dễ thở hơn một chút.”
Nguy Minh Châu trợn ngược mắt: "Ờ." Cô theo bóng lưng Khấu Hủ, trong lòng thầm cãi với một trận. Cái loại cãi vã vô cùng kịch liệt .
Những ngày quả thực khó nhằn, nhất là đối với những mới như họ.
Mãi mới đến giờ nghỉ trưa, Nguy Minh Châu lập tức chạy đến nhà ăn. Quả nhiên Vân Ngưng ở đó . Cô lấy cơm xong, phịch xuống cạnh Vân Ngưng, than vãn: “Cuối cùng cũng gặp , công việc đúng là dành cho con mà.”
Vân Ngưng hỏi: “Cậu phòng ban nào ? Có quen việc ?”
Nguy Minh Châu tiếp tục thở dài: “Phòng Nghiên cứu Nhiệt động lực học. Khấu Hủ hình như cũng ở đó.”
"Đừng nhắc nữa," Nguy Minh Châu bực dọc , “Tên đó bây giờ dáng lắm, cứ như quen , căn bản là thèm đếm xỉa đến .”
Vân Ngưng khó tưởng tượng bộ dạng phớt lờ khác của Khấu Hủ. Cô từng việc chung với , nên cũng rõ lúc việc trông sẽ như thế nào.
Nguy Minh Châu xuống lâu, Mạnh Giang cũng tiến tới: “Đàn chị, chị cùng chủ nhiệm và ạ?”
Cậu tự nhiên xuống bên cạnh Liên Khiết. Vân Ngưng dùng ánh mắt dò hỏi Nguy Minh Châu.
Khóe miệng Nguy Minh Châu giật giật, đáp: “Đây là sư của , nhận thời hạn, cũng ở phòng Nghiên cứu Nhiệt động lực học.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-181.html.]
"Đến nhận việc sớm ? Vậy thì chắc là xuất sắc lắm," Liên Khiết , “Tuy nhiên bài vở trường cũng bỏ bê đấy.”
Mạnh Giang ngoan ngoãn gật đầu: “Cảm ơn tiền bối chỉ bảo.”
Liên Khiết xua tay: “Tiền bối thì dám nhận, vẫn còn trẻ chán.”
Nói xong, cô thấy nhóm của Tề Từ bước . Trong nhóm tính toán, duy nhất cô là Tề Từ, bởi lúc nào cũng là phản ứng sôi nổi nhất.
Liên Khiết sang hỏi Vân Ngưng: “Là nào sắp qua chỗ chúng ?”
Vân Ngưng ngoái đầu đáp: “Chính là con trai đang cạnh Tề Từ đó.”
Mạnh Giang tò mò sang, thấy mà Vân Ngưng nhắc đến thì khỏi sửng sốt. Mạnh Hải ?
Liên Khiết chậc lưỡi: “Phải giục chủ nhiệm mau chóng nhả qua đây thôi, theo nhóm thiết kế của chúng tương lai hơn nhiều.”
Nụ môi Mạnh Giang cứng đờ. Cậu miễn cưỡng duy trì vẻ mặt, cất tiếng hỏi: “Các tiền bối ở phòng ban nào ạ?”
Liên Khiết tùy tiện đáp: “Nhóm thiết kế lâm thời, chuyên điều phối các phòng ban, sẽ thôi.”
Mạnh Giang: "..." Cậu tuy hiểu rõ nhóm thiết kế lâm thời là gì, nhưng nếu thể điều phối các phòng ban khác, thì chắc chắn vị thế cao hơn việc chỉ ở yên trong một phòng ban nào đó chứ?
Mạnh Hải gặp vận may gì , thế mà điều sang nhóm thiết kế? Mạnh Giang gượng hỏi: “Mạnh Hải sắp chuyển qua đó ạ?”
Vân Ngưng Mạnh Giang: “Cậu quen ?”
Mạnh Giang Vân Ngưng. Cũng chính vì cô mà giáo viên của bọn họ thêm một lý do để rầy la sinh viên, hơn nữa còn thể mắng ở lúc, nơi. Tuy nhiên, hiện tại cô chỗ vững vàng trong sở, Mạnh Giang bèn cung kính đáp: “ là trai của Mạnh Hải, chúng là em.”
"Trùng hợp ?" Liên Khiết , “Anh em hai đều giỏi nhỉ. Nghe Mạnh Hải từ một ngôi làng nhỏ mà nỗ lực vươn ngoài , cũng thế ?”
Khóe môi Mạnh Giang cong lên: " tự thi đỗ đại học, còn là giáo viên gửi gắm đến học lớp bổ túc ban đêm thôi." Cậu với vẻ ba hoa.
Vân Ngưng Mạnh Giang, sang Mạnh Hải, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.
Nếu thầy giáo chu cấp, e rằng Mạnh Hải chẳng cách nào bám trụ Lương An. Trong lúc Mạnh Hải khốn khó nhất, tại cô từng thấy mặt trai ? Cô quen Mạnh Hải lâu như , cũng Mạnh Hải nhắc đến bao giờ. Nếu thật sự là hai em thiết, Vân Ngưng đáng lẽ gặp từ lâu .
Mạnh Giang và Liên Khiết chuyện khá hợp cạ. Vân Ngưng lén vẫy tay với Tề Từ, chỉ về phía Mạnh Hải. Một lúc , Mạnh Hải tới.
Vân Ngưng bảo Mạnh Hải xuống, chỉ sang hỏi: “Đây là trai của ?”
Mạnh Hải Mạnh Giang, ngẩn một chút mới gật đầu: “Là họ .”
Mạnh Giang tươi chào hỏi: “Lâu lắm gặp, dạo việc học hành của bận rộn quá.”
Mạnh Hải ngơ ngác gật đầu. Hiếm khi họ thái độ với đến .
Bố Mạnh Hải mất sớm, việc thể bình an khôn lớn chẳng hề dễ dàng. Anh chị em của bố tuy trong nhà đèo bòng thêm một gánh nặng, nhưng ai nấy đều dòm ngó chút tài sản ít ỏi do bố Mạnh Hải để . Mạnh Hải luân phiên đến ở nhờ nhà các cô, chú, bác. Ngoại trừ cô út , những khác đều chẳng mấy hoan nghênh .
Mỗi Mạnh Hải xách hành lý dọn đến nhà tiếp theo, đều hứng chịu những cái liếc mắt khinh khỉnh. Cậu còn nhỏ tuổi nai lưng đồng việc. Cậu hiểu rõ chẳng ai chào đón , nên khi thể tự lập, liền dọn về nhà của chính . Căn nhà đó là do bố tìm mua từ đại đội, là tài sản cá nhân.
Mạnh Hải và Mạnh Giang xấp xỉ tuổi , nhưng Mạnh Giang bao giờ dẫn chơi cùng. Khi Mạnh Giang cùng những đứa trẻ khác trong làng chơi đá bóng, Mạnh Hải tham gia thì liền xua đuổi.
Thật một cách nghiêm túc thì giữa hai cũng xích mích gì lớn. Chuyện mà Mạnh Giang thường xuyên lải nhải nhất chính là, năm lên bốn, dịp Tết bà nội thịt một con gà, nhưng đùi gà Mạnh Hải cướp mất. Bản Mạnh Hải cũng chẳng nhớ nổi chuyện thật , nhưng trong ký ức của , dường như từng diễm phúc ăn đùi gà.
Tóm , mối quan hệ giữa và Mạnh Giang còn chẳng thiết bằng nhóm của Vân Ngưng. Cậu đến Lương An lâu như nhưng gặp mặt Mạnh Giang chỉ đếm đầu ngón tay. Thế mà bây giờ Mạnh Giang tỏ vẻ hai giống như em ruột thịt, khăng khít vô cùng.
Liên Khiết ngạc nhiên hỏi: “Là họ ? cứ tưởng hai là em ruột cơ đấy.”
Mạnh Hải lắc đầu: “Không ạ.”
Mạnh Giang bực bội trừng mắt Mạnh Hải, tên đúng là lắm mồm.
Ăn cơm xong, Mạnh Giang gọi riêng Mạnh Hải khỏi nhà ăn, bực tức vặn hỏi: “Mày sắp điều khỏi nhóm tính toán ?”
Mạnh Hải gật đầu: “Nhóm thiết kế đang cần một chạy vặt.”
Mạnh Giang lời chẳng vui vẻ chút nào. Cậu ở phòng Nghiên cứu Nhiệt động lực học cũng chỉ thể mấy việc lặt vặt. thăm dò , của nhóm thiết kế đều do đích viện trưởng tuyển chọn, ý nghĩa ở đây khác biệt.
Mạnh Giang hậm hực hỏi: “Dựa cái gì mà mày ?”