Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 183:*

Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Mạnh Giang nhướng mày, lắc đầu: “Không , các chị khóa đều giỏi.”

 

​Nguy Minh Châu hỏi: “Cậu xem, đầu tiên đề xuất chuyện thi cử , thực sự nghĩ thể thi đỗ ?”

 

​Nguy Minh Châu rõ ràng là đang mỉa mai, Mạnh Giang chút bực dọc, đáp: “Vì bản mà tranh thủ cơ hội thì cũng chẳng gì đáng trách.”

 

​Hơn nữa, tuy chắc thể vượt qua nhóm của Nguy Minh Châu, nhưng ít cũng giỏi hơn Mạnh Hải. Cơ hội thể để Mạnh Hải cướp mất.

 

​Ý trong mắt Nguy Minh Châu càng đậm: “Cũng đó từng nghĩ tới chuyện , nếu để lãnh đạo phòng ban là do đề xuất, những ngày tháng liệu dễ sống ?”

 

​Toàn Mạnh Giang cứng đờ. Cậu hít ngược một ngụm khí lạnh.

 

​Là do suy nghĩ quá thiển cận. Nguy Minh Châu đúng, kỳ thi , nhất định đỗ và rời !

 

​Nguy Minh Châu trông chút ý chí phấn đấu nào thì cần lo lắng, nhưng những khác thì ? Những phân đến Sở 11 đều ít nhiều thực lực, ngộ nhỡ thất bại…

 

​Khấu Hủ tới. Anh việc nghiêm túc, tỉ mỉ chút cẩu thả, yêu cầu khắt khe nên Mạnh Giang phần sợ .

 

​Khóe mắt Nguy Minh Châu liếc thấy Khấu Hủ, cô bĩu môi, tiếp tục nghiên cứu xem thế nào để pha ấm thơm nhất.

 

​Một bóng đổ xuống che khuất tầm .

 

​Nguy Minh Châu nhíu mày, định đợi Khấu Hủ ngang qua, nhưng bóng đó dừng nhúc nhích. Cô tò mò sang, thấy Khấu Hủ đang ngay bên cạnh .

 

​Nguy Minh Châu giật nảy : “Anh ?”

 

​Khấu Hủ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc: “Cô cần chuẩn cho kỳ thi ?”

 

​Nguy Minh Châu nhớ chuyện Khấu Hủ cố tình giả vờ quen , liền bực bội đáp: “ mới lười đến cái nhóm tính toán gì đó, lý tưởng của chính là ở đây bưng rót nước.”

 

​Khấu Hủ thể hiểu nổi suy nghĩ của Nguy Minh Châu: “Bưng rót nước? Ở Sở 11 á?”

 

​"Làm ," Nguy Minh Châu hứ một tiếng, “ định gì. Chẳng qua là khó khăn lắm mới Sở 11, tiền đồ vô lượng, bảo nỗ lực cố gắng chứ gì. . Sở 11 đến mấy, cũng thiết!”

 

​Mỗi nhắc đến chuyện công việc, Nguy Minh Châu đều cãi với Nguy Kiến Quốc. Lại còn thêm đám cô dì chú bác trong nhà, luôn chê bai việc cô dùng máy may là tiền đồ.

 

​Bọn họ cái gì mà máy may chỉ dành cho phụ nữ nội trợ. Phụ nữ nội trợ thì chứ? Không phụ nữ nội trợ vất vả vun vén, bọn họ thể những tháng ngày yên ấm ?!

 

​Nguy Minh Châu cứ nghĩ đến họ là tức ách, cô cũng oán trách bản chính kiến, thể hạ quyết tâm.

 

​Nguy Minh Châu phồng má tức giận chằm chằm ấm : “Anh đừng lải nhải với nữa, trong lòng tự tính toán.”

 

​Khấu Hủ : “ pha cần nghiên cứu cả đời chứ?”

 

​Nguy Minh Châu: “Hả?”

 

​Khấu Hủ nghiêm túc phân tích: “Trà đạo thú vị, nhưng nghiên cứu đạo cả đời dường như... cũng thể như , kiên trì một việc cả đời cũng đáng nể. Cô bưng rót nước? Sau một bậc thầy đạo cũng tồi.”

 

​Nguy Minh Châu: “...”

 

​Bậc thầy... đạo á?

 

​Khấu Hủ lấy hai cuốn sách: “Vốn định cho cô mượn xem để đối phó với kỳ thi, nhưng nếu cô chỉ hứng thú với đạo, để tìm đổi hai cuốn khác, cô cứ việc của .”

 

​Khấu Hủ thẳng ngoài văn phòng, thoạt thực sự tìm sách liên quan đến đạo.

 

​Nguy Minh Châu: “...”

 

​Cái chừng ngốc chăng?

 

​Ở phía Nguy Minh Châu, Mạnh Giang nhíu mày hai .

 

​Nguy Minh Châu quả thực quen với Chủ nhiệm Khấu, hơn nữa cô còn là bạn của Vân Ngưng. Cậu mới đến sở, lạ nước lạ cái, ngộ nhỡ âm thầm giở trò lưng, cũng chẳng .

 

​Xem cần nâng cao cảnh giác…

 

 

​Nhóm thiết kế ban đầu chỉ thiếu một việc vặt, bây giờ diễn biến thành thi cử tuyển . Nội dung thi thể qua loa, chắc chắn sẽ liên quan đến khía cạnh trong việc nghiên cứu động cơ. Nói cách khác, nội dung của tất cả các phòng ban đều sẽ thể hiện đề thi.

 

​Trong những cạnh tranh với Mạnh Hải nhiều sinh viên nghiệp từ Đại học Lương An. Vân Ngưng yên tâm lắm nên buổi tối liền giữ Mạnh Hải để kèm cặp riêng.

 

​Kỳ thi sẽ diễn ngày hôm , Vân Ngưng và Mạnh Hải cùng ôn tập đến tận mười hai giờ đêm. Ngoại trừ một vài thỉnh thoảng ở sở thức trắng đêm việc, những khác đều về từ lâu.

 

​Vân Ngưng lật xem xem bài của Mạnh Hải, trong lòng khỏi kinh ngạc.

 

​Mạnh Hải thể dựa tự học mà đạt đến trình độ ... Quả hổ danh là năm xưa từng thi đỗ đại học từ một ngôi làng nhỏ hẻo lánh.

 

​Mạnh Hải thấp thỏm hỏi: “ ?”

 

​Vân Ngưng bật : “Không tham gia thi , bây giờ do dự ?”

 

​"..."

 

​Cậu chỉ là hết đến khác Mạnh Giang mỉa mai.

 

​Mạnh Hải cũng rõ suy nghĩ của đúng . Cậu thích tiếp xúc với Mạnh Giang, nhưng cảm thấy hai rõ ràng là em họ, quan hệ m.á.u mủ ruột rà thiết hơn ngoài, theo lý thì nên giúp đỡ lẫn . Cậu vẫn luôn trăn trở giữa những mâu thuẫn đó.

 

​"Cứ yên tâm tham gia thi ," Vân Ngưng an ủi, “Cho dù đỗ, cũng thể cho những khác thấy thực lực của , vẫn còn cơ hội.”

 

​Mạnh Hải ngoan ngoãn gật đầu.

 

​Vân Ngưng thu dọn đồ đạc chuẩn về nhà, khi xuất phát vệ sinh một chuyến. Mạnh Hải vội khỏi đại viện nên xin phép một bước.

 

​Đợi đến khi Vân Ngưng , đèn hành lang đều tắt, cả tòa nhà vắng tanh vắng ngắt.

 

​Vân Ngưng tìm đèn pin xuống lầu.

 

​Vừa bước , một tiếng bước chân khác cũng vang lên cùng lúc.

 

​Vân Ngưng vài bước, tiếng bước chân dừng . Cô thử im động đậy, tiếng bước chân đó vẫn tiếp tục vang lên.

 

​Giờ , trong sở vẫn còn khác ?

 

​Âm thanh truyền đến từ lầu.

 

​Vân Ngưng cũng quá hoảng sợ, cô cầm đèn pin tiếp tục xuống. Thế nhưng, lầu dường như thêm động tĩnh truyền đến.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-183.html.]

​Trong lúc gian im ắng, con luôn dễ dàng thấy những âm thanh khó tin. Vân Ngưng vốn là một theo chủ nghĩa vô thần, nhưng lúc trong lòng cũng thấy rờn rợn.

 

​Cô tự nhủ trong đại viện an , viện nghiên cứu càng lính gác canh giữ cẩn mật, thể nào kẻ lọt . Nghĩ , cô lấy thêm can đảm tiếp tục bước xuống.

 

​Vừa đến khúc quanh ngã rẽ tầng hai, một bóng đột nhiên xuất hiện.

 

​Tim Vân Ngưng chợt thót lên một nhịp. Bóng đen vươn tay đỡ lấy cô, cất tiếng: “Vừa mới tan ?”

 

​Là Lục Lăng.

 

​Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm: “Sao đột nhiên xuất hiện ở đây? Tại ở tầng hai?!”

 

​Lục Lăng liếc phía lưng: “Hôm nay tăng ca, cứ thấy tiếng động nên xem thử.”

 

​Vân Ngưng cũng thấy, cô chỉ ngón tay lên lầu: “Hình như ở bên .”

 

​"Mặc kệ ," Lục Lăng , “Anh đưa em về nhà.”

 

​Vân Ngưng hỏi: “Tối nay về ?”

 

​Lục Lăng "Ừ" một tiếng: “Có công việc nên tăng ca.”

 

​"Không nghỉ ngơi ? Phải thức trắng đêm á? Rất hại sức khỏe đấy," Vân Ngưng xót xa , “Sức khỏe của vốn dĩ .”

 

​Lục Lăng: “..., Không ở phương diện nào?”

 

​Nụ của Vân Ngưng mang hàm ý sâu xa: “Không , em đều hiểu mà, em sẽ trách . Em loại đó.”

 

​Gần đây Lục Lăng luôn từ chối việc chung sống mật với cô giường, còn cố ý giữ cách. Cô chắc mẩm là do việc quá sức.

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Anh nhíu mày giải thích: “Bọn chỗ nghỉ ngơi riêng, Phàn Lâm trải sẵn giường .”

 

​Vân Ngưng kinh ngạc thốt lên: “Anh và Phàn Lâm ở chung một chỗ ?”

 

​Lục Lăng gật đầu.

 

​Ánh mắt Vân Ngưng dần trở nên tế nhị. Cô cứ thấy Lục Lăng dạo là lạ, rõ ràng ly hôn, sống thật bên , luôn lảng tránh cô.

 

​Lục Lăng: “?”

 

​Vân Ngưng hỏi: “Em thể đến chỗ nghỉ ngơi của xem thử ?”

 

​Lục Lăng chần chừ giây lát gật đầu: “Được.”

 

​Lục Lăng dẫn Vân Ngưng lên lầu.

 

​Bên cạnh văn phòng của một căn phòng trống. Thỉnh thoảng cũng đến việc nhưng thường xuyên. Phàn Lâm mang theo chiếc giường gấp quân đội đến, chỉ cần lấy chăn đắp lên là thể ngủ.

 

​Lâu dần, văn phòng trở thành nơi chợp mắt của bọn họ. Ai việc mệt quá trụ nổi nữa thì đến đây ngủ một giấc.

 

​Lục Lăng lấy chìa khóa mở cửa. Trong phòng đang kê sẵn hai chiếc giường gấp quân đội.

 

​Một chiếc giường dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, chăn màn gấp vuông vức ngăn nắp. Chiếc còn thì bừa bộn hơn nhiều, chăn vo viên lộn xộn, vặn xoắn .

 

​Vân Ngưng liếc mắt một cái liền nhận chiếc giường sạch sẽ gọn gàng là của Lục Lăng.

 

​Cô tỏ vẻ ngạc nhiên: “Hai ngủ riêng ?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Cô đang ngạc nhiên về chuyện gì trời?

 

​Tâm trạng Vân Ngưng bỗng chốc lên hẳn, cô thấm thía vỗ vai : “Bất kể sở thích đặc biệt gì nữa, em đều ủng hộ ! Tất nhiên, nếu thì càng .”

 

​Lục Lăng vặn hỏi: “Em thể điều gì đó mà thể hiểu ?”

 

​Vân Ngưng giả vờ như thấy. Cô đến bên chiếc giường gấp xuống: “Hình như cứng, ngủ thoải mái ?”

 

​Lục Lăng đáp: “Không thoải mái bằng giường ở nhà, nhưng chỉ là chỗ chợp mắt tạm thời thôi nên cũng vấn đề gì.”

 

​Vân Ngưng dứt khoát hẳn xuống để trải nghiệm. Cô cau mày than vãn: “Không chỉ cứng, mà còn hẹp nữa, ngủ một đêm thế chắc gãy luôn cái lưng mất.”

 

​Lục Lăng bước tới gần: “Để đưa em về.”

 

​"Đợi chút ," Vân Ngưng kéo tay Lục Lăng , “Anh thử xuống xem .”

 

​Lục Lăng tuy hiểu tại bắt thử chiếc giường của chính , nhưng vẫn lời xuống.

 

​Vân Ngưng yêu cầu: “Anh xuống thử xem.”

 

​Lục Lăng chần chừ chiếc giường gấp. Một Vân Ngưng xuống chiếm gần hết, chẳng còn bao nhiêu gian, nếu xuống nữa thì…

 

​Vân Ngưng cố tình khích bác: “Em xem thử xem giường hai , ai lúc em mặt bậy bạ gì chứ.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Hết cách, đành ngả lưng xuống.

 

​Vân Ngưng chê chật chội, bèn kéo thẳng cánh tay Lục Lăng qua gối đầu, thuận tiện nghiêng vòng tay ôm chặt lấy eo , đó nở nụ mãn nguyện.

 

​Đã bàn bạc là hai bắt đầu tiếp xúc từ đầu, kết quả nếu Lục Lăng công tác thì cũng là Vân Ngưng bận công tác, thật sự quá lãng phí thời gian. Chi bằng cứ trực tiếp thẳng vấn đề chính thế cho nhanh.

 

​Vân Ngưng thể cảm nhận rõ ràng, khoảnh khắc tay cô chạm eo Lục Lăng, eo liền cứng đờ . Hơn nữa, mức độ căng cứng cơ thể của dường như chỉ phát tác khi ở gần Vân Ngưng.

 

​Cô cố gắng lắm mới nhịn .

 

​Cô ngẩng đầu lên Lục Lăng, cố tình nhấn mạnh: “Anh căng thẳng như , chúng là vợ chồng cơ mà, là vợ chồng danh chính ngôn thuận pháp luật công nhận đấy.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Gò má ửng đỏ, theo thói quen chọn cách im lặng lên tiếng.

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...