Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 184:'
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Ngưng cố ý trêu chọc: “Thực thì, chuyện quá đáng hơn cũng...”
Lục Lăng: “...”
Anh định dậy để xuống giường, nhưng Vân Ngưng kéo giật về.
Vân Ngưng tựa đầu lên vai .
Lục Lăng giơ hai tay lên quá đầu xin hàng, lúng túng Vân Ngưng.
Vân Ngưng hỏi: “Bây giờ em chỉ một chuyện thôi.”
Yết hầu Lục Lăng chậm rãi trượt lên xuống: “Chuyện gì?”
Vân Ngưng chằm chằm mắt : “Bây giờ ghét em ?”
Vân Ngưng thích ở cạnh Lục Lăng, cô thực sự sống tiếp những ngày tháng cùng . vì những chuyện mà nguyên chủ , Vân Ngưng luôn lo lắng đang trói buộc Lục Lăng .
Cô thể thực sự ngăn cản tìm hạnh phúc ? Nhỡ trong lòng, Vân Ngưng còn thể cản ?
Cứ nghĩ đến việc thể chia tay Lục Lăng, trong lòng Vân Ngưng thấy bức bối. Nguyên chủ hành xử quá đáng, cô dám xa xỉ mong Lục Lăng sẽ thích , chỉ cần ghét là . Chỉ cần ghét, cô vẫn thể tiếp tục cố gắng.
Lục Lăng tự nhiên, vội dời mắt chỗ khác: “Chắc là .”
Vân Ngưng: “Hửm?”
Lục Lăng khẽ đáp: “Chắc là... ghét.”
Nếu bây giờ cô thể rời khỏi thì càng .
Vân Ngưng bưng hai má Lục Lăng ngay ngắn: “Anh tránh em gì? Sao mặt đỏ thế ? Mới thế đỏ mặt ??”
Vân Ngưng cúi đầu : “Em gì .”
Chỉ là dùng nửa đè lên để khỏi chạy thoát thôi mà.
Lục Lăng: “...”
Anh dùng ánh mắt vô cùng phức tạp Vân Ngưng. Còn Vân Ngưng vẫn cứ mang dáng vẻ vô cùng lẽ thẳng khí hùng.
Lục Lăng đành thỏa hiệp: “Em xuống .”
Vân Ngưng kiên quyết: “Không , em hỏi cho rõ.”
Vân Ngưng sát gần hơn một chút: “Ở cạnh em, thấy vui ?”
Toàn Lục Lăng đều cảm thấy tự nhiên, bồn chồn c.h.ế.t. Hơn nữa... còn nóng. Để chuyện nhanh chóng kết thúc, dứt khoát lắc đầu: “Không.”
"Thế thì em yên tâm ," Vân Ngưng tít mắt tuyên bố chủ quyền, “Sau đừng để em thấy cùng phụ nữ khác đấy, em khoan nhượng với chuyện ngoại tình .”
Lục Lăng vội vàng gật đầu: “Sẽ thế nữa.”
Vân Ngưng: “Khoan , thế nữa? Từ 'nữa' nghĩa là ? Tức là đây từng ?!”
Lục Lăng: “...”
Vân Ngưng nhéo má Lục Lăng: “Thảo nào dạo trông thể lực của vẻ yếu , chẳng lẽ ...”
Lục Lăng hít một ngụm khí lạnh.
Vân Ngưng ép sát . Đằng là đầu giường, còn đường nào để trốn.
lúc đó, cửa văn phòng đột nhiên đẩy . Phàn Lâm cầm bình giữ nhiệt bước , thấy cảnh tượng , tiếng hát ngâm nga trong miệng lập tức nuốt ngược trong.
Phàn Lâm: “...”
Lục Lăng: “...”
Vân Ngưng vội vã ngay ngắn , đó đá nhẹ Lục Lăng một cái đổ : “Anh xem kìa, em bảo đây là văn phòng mà.”
Lục Lăng: “?”
Lông mày Phàn Lâm nhướng lên đầy ẩn ý: “Anh Lục, thật là...”
Vốn dĩ Vân Ngưng chẳng thấy gì to tát, nhưng khi khác bắt gặp thì bắt đầu hổ. Cô mang giày , lui cách xa chiếc giường gấp đến năm mét: “Hai nghỉ ngơi , em về nhà ngay đây. Khụ, con cứ thích thế đấy.”
Phàn Lâm: “Chậc.”
Vân Ngưng phối hợp hùa theo thở dài.
Lục Lăng: “???”
Hai trao đổi ánh mắt kiểu "Chao ôi, cái tính nết của Lục Lăng nhà ~".
Vân Ngưng vẫy tay với Lục Lăng: “Lần thế nữa đấy, em về nhà đây.”
Lục Lăng vẫn còn đang ngơ ngác ánh mắt kỳ quặc của hai thì Phàn Lâm nháy mắt hối thúc: “Còn mau tiễn vợ ?”
Lục Lăng đành dậy, cùng Vân Ngưng bước ngoài.
Phàn Lâm "chậc chậc" lắc đầu. Cứ tưởng Lục của đắn, đạo mạo lắm cơ. Haiz, đàn ông mà, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Phàn Lâm xuống chiếc giường gấp bắt đầu suy ngẫm nhân sinh: Ngay cả cái tính nết kỳ quặc, khó ở như Lục mà còn tìm bến đỗ, thế mà tại vẫn còn ế cơ chứ?! Thật bất công!
Rời khỏi văn phòng, Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm: “Hú vía, suýt chút nữa thì Phàn Lâm hiểu lầm .”
Lục Lăng ngập ngừng hỏi: “Sao cứ cảm giác, dường như hiểu lầm thật nhỉ?”
Vân Ngưng vỗ vỗ vai Lục Lăng, sắc mặt nghiêm trọng: “Ảo giác, tất cả chỉ là ảo giác của thôi.”
Cô dứt lời, thấy một tiếng "cộp" vang lên.
Vân Ngưng thấy lạ: “Trong tòa nhà còn khác ?”
Lục Lăng : “Vẫn còn hai văn phòng về.”
" em cứ cảm giác âm thanh truyền đến từ tầng , hơn nữa vị trí hình như giống với lúc nãy, mà loại âm thanh thì y hệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-184.html.]
Lục Lăng bước đến cầu thang, liếc lên lầu: "Ban đầu lúc thấy tiếng động, đang ở lầu." Do đó Lục Lăng mới lên tầng hai kiểm tra.
Từ lầu xuống lầu, vị trí phát tiếng động vẫn luôn đổi liên tục.
Vân Ngưng hạ giọng hỏi: “Có cần báo cho lính gác nhà một tiếng ?”
Sở 11 dù cũng là cơ quan bảo mật, thể khinh suất. Lục Lăng gật đầu đồng ý.
lúc , lầu đột nhiên vang lên tiếng đóng cửa. Lục Lăng chần chừ giây lát, hiệu cho Vân Ngưng yên tại chỗ đợi, lên xem tình hình .
Vân Ngưng lập tức bước tới nắm lấy tay : “Không , thể hành động một .”
Trên phim truyền hình, những hành động một ban đêm đều kết cục .
Lục Lăng nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Ngưng, hai cùng rảo bước lên lầu. Hành lang lầu vắng tanh vắng ngắt, cửa của tất cả các văn phòng đều đóng kín mít, phòng nào bật đèn. Có nghĩa là ai đang tăng ca cả.
Lục Lăng và Vân Ngưng một vòng mà thấy bóng nào. Hai đành lặng lẽ xuống lầu.
Lục Lăng hỏi: “Có thể là ai nhỉ?”
"Nhân viên nội bộ của Sở 11 khi sẽ tra hỏi, nhưng thông thạo địa hình Sở 11 nên mới liên tục dò la khắp nơi." Vân Ngưng phân tích, “Khả năng lớn nhất chính là 9 sinh viên mới phân đến, chỉ là họ đang tìm thứ gì.”
Lục Lăng trầm ngâm: “Những sinh viên phân đến Sở 11 đều lý lịch trong sạch, nếu bất kỳ điểm nào thỏa, Sở 11 tuyệt đối sẽ nhận.”
"Vậy thì sẽ là..." Vân Ngưng chợt nghĩ đến kỳ thi ngày mai, liên tưởng đến chuyện từng xảy hồi cô còn học ở trường bổ túc ban đêm.
Sắc mặt cô trở nên tinh tế: “Không thể nào?”
Lục Lăng: “?”
Vân Ngưng lắc đầu: “Không gì, chúng cứ báo cho lính gác một tiếng để họ kiểm tra xem , ngày mai còn , em về nhà đây.”
Kỳ thi chính thức bắt đầu lúc mười giờ sáng hôm .
Vân Ngưng đến phòng thi từ sớm để cổ vũ tinh thần cho Mạnh Hải.
Mọi đều tề tựu đông đủ tại phòng thi, Vân Ngưng hời hợt quét mắt lướt qua một lượt, cuối cùng mới dừng ở mục tiêu. Mạnh Giang đang nhắm mắt dưỡng thần, dáng vẻ vô cùng bình tĩnh, ung dung và tự tin.
Vân Ngưng nhỏ giọng hỏi Mạnh Hải: “Cậu và Mạnh Giang quan hệ thiết cho lắm, đúng ?”
Mạnh Hải gật đầu.
Vân Ngưng hỏi tiếp: “Cậu chắc cũng bắt nạt ít nhỉ?”
Mạnh Hải đáp thật thà: “ cũng rõ như thế nào thì tính là bắt nạt.”
"Cậu thật là," Tề Từ càu nhàu xen , “Làm thấy vui, tức là bắt nạt . Hơn nữa dám cá là, với tính cách của , nếu qua với ai đó mà thấy vui, chắc chắn đó là vấn đề của đối phương.”
Ai nỡ giơ tay đ.á.n.h một lúc nào cũng chăm chỉ việc cơ chứ. Chuyện tổn thương Mạnh Hải, Tề Từ thực sự thể .
Vân Ngưng hỏi: “Kỳ thi đầu tiên lúc chúng mới học lớp bổ túc, còn nhớ ? Lúc đó ở lớp một ăn cắp đề thi, đúng chứ?”
Tề Từ đáp: “Nhớ chứ, cái đám nhát gan thua mà dám nhận .”
" nhớ đó nhà trường xử lý kỷ luật vài học sinh, trong đó Mạnh Giang ?"
Mạnh Hải đây từng nhắc đến Mạnh Giang mặt họ, nên họ cũng từng chú ý đến . Giờ ngẫm , những kỷ luật hồi đó hình như còn cả vài sinh viên khóa .
Trí nhớ của Thiệu Trân , cô nhớ một lát khẳng định: “Chắc chắn là , lúc đó thấy danh sách kỷ luật còn nghĩ thầm, cái tên giống tên của Mạnh Hải thế. Có gì ?”
"Tạm thời vẫn ," Vân Ngưng mỉm , “Cứ để Mạnh Hải thi .”
Các thí sinh lục tục tiến phòng thi.
Cái gọi là phòng thi, thực chất chỉ là một văn phòng dọn cho trống trải. Để các thí sinh cách xa , họ còn sắp xếp bàn ghế trông hệt như một lớp học bình thường.
Nguy Minh Châu chậm chạp lê từng bước chân nặng nhọc về phía văn phòng, lúc ngang qua Vân Ngưng liền cô bằng ánh mắt u sầu thê thảm.
Vân Ngưng ngập ngừng: “Minh Châu, thực sự việc ở Sở 11.”
"Đừng thế," Nguy Minh Châu uể oải đáp, “Nếu tớ dám tự ý rời khỏi Sở 11, tớ sẽ trở thành tội đồ của gia đình mất, thế nên tớ đành sống vật vờ qua ngày . Hy vọng kỳ thi tớ xếp bét bảng.”
Miệng thì cứng , nhưng Nguy Minh Châu cũng chẳng dám thi bét thật. Cô mà dám mang cái thứ hạng đó về, bố cô kiểu gì cũng ngay, và thế là m.ô.n.g cô sẽ nở hoa cho xem.
Cửa văn phòng khép , Thiệu Trân mới lo lắng : “Mạnh Hải liệu ? Những nghiệp Đại học Lương An đều là tinh cả đấy.”
Vân Ngưng nhớ phản ứng của Mạnh Hải các câu hỏi khó nhằn lúc cô phụ đạo cho tối qua, bèn mỉm trấn an: “Cậu còn nỗ lực hơn những gì chúng thể tưởng tượng nhiều.”
Bên trong văn phòng, Mạnh Giang vô cùng ung dung chờ phát đề thi.
Nguy Minh Châu liếc một cái, như mỉa mai: “Nhìn bộ dạng của , vẻ như nắm chắc phần thắng trong tay nhỉ.”
Trong mắt Mạnh Giang xẹt qua ý đắc ý: " thể sánh với các đàn , đàn chị chứ." Cậu liếc về phía Mạnh Hải: “Nhiều nhất thì cũng chỉ thi hơn Mạnh Hải một chút thôi.”
"Mạnh Hải là do Vân Ngưng đích kèm cặp dạy dỗ đấy, mặc dù chỉ học bổ túc ban đêm, nhưng cũng là học trò cưng của thầy Hoắc, kết quả , vẫn còn khó lắm."
Khóe môi Mạnh Giang nhếch lên khinh khỉnh: “Bổ túc ban đêm mà... Đàn chị Minh Châu , chị thừa trường học đầu tư bao nhiêu cho mấy cái lớp bổ túc đấy.”
Cậu vẻ vô cùng thiết với Mạnh Hải: “Mạnh Hải là em của , trình độ của nó thế nào, là rõ nhất. Thực Mạnh Hải nhận nhóm tính toán là lắm , quê chúng ở tận vùng núi sâu, thoát ly thành phố coi như là xuất sắc rạng danh tổ tông .”
Mạnh Hải liếc họ của , mím môi một lời.
Nguy Minh Châu bực đảo mắt trắng dã: “Năm đó Mạnh Hải đỗ đại học đàng hoàng đấy nhé, chỉ là đ.á.n.h mất giấy báo trúng tuyển nên mới học thôi, là học viên bổ túc ban đêm bình thường. Cậu liệu hồn mà cẩn thận kẻo Mạnh Hải thi điểm cao hơn đấy.”
Mạnh Giang bật , giọng điệu đầy ẩn ý sâu xa: “ sẽ chống mắt lên xem.”
Kỳ thi chính thức bắt đầu.
Nguy Minh Châu tuy chí hướng phấn đấu trong công việc, nhưng nền tảng kiến thức của cô khá vững. Theo như lời Nguy Kiến Quốc từng cảm thán, thành tích của cô mà theo con đường nghiên cứu khoa học thì đúng là uổng phí vô cùng.