Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 185:-

Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Cô bắt đầu nghiêm túc bài.

 

​Đề thi quá khó, nhưng phạm vi kiến thức bao quát khá rộng, hơn nữa một câu hỏi thể ngay ý đồ của đề. Bình thường khi Nguy Minh Châu bài, gần như chỉ cần liếc mắt một cái là giáo viên kiểm tra điểm kiến thức nào, nhưng với đề thi của Sở 11 thì cách áp dụng .

 

​Nguy Minh Châu càng càng tập trung cao độ.

 

​Kỳ thi kéo dài đến tận 12 giờ. Sau một tiếng rưỡi, Nguy Minh Châu vẫn còn hai câu hỏi lớn giải quyết xong. Những câu hỏi đó cũng nhiều chỗ cô nắm chắc, độ khó của bài thi thực sự hề nhỏ.

 

​Nguy Minh Châu thả lỏng hai giây, liếc những xung quanh, hầu hết đều trạng thái giống hệt cô.

 

​Tờ giấy nháp của Mạnh Hải sắp kín chữ đến nơi, bây giờ đang trông vô cùng tội nghiệp, chắp vá tính toán những trống còn sót của tờ giấy nháp chi chít mực. Nguy Minh Châu suýt chút nữa thì phì .

 

​Cô sang Mạnh Giang, đó liền ngẩn .

 

​Mạnh Giang cất bút máy, đang tiến hành kiểm tra bài thi cuối. Bài thi của kín, để một trống nào, nhưng giấy nháp chỉ dùng đúng một tờ. Mà ngay cả tờ giấy cũng chỉ mới một nửa.

 

​Nguy Minh Châu liếc các bước tính toán phức tạp của . Mạnh Giang là thiên tài ? Chẳng lẽ tính nhẩm bộ?

 

​Kỳ thi cuối cùng cũng kết thúc.

 

​Sau khi nộp bài, Mạnh Giang thở phào nhẹ nhõm. Cậu theo bản năng về phía Mạnh Hải, thấy Mạnh Hải vẫn đang chằm chằm tờ giấy nháp, mặt mày ủ rũ tính toán.

 

​Mạnh Giang nhếch môi . Cậu bước về phía Mạnh Hải, vỗ vai an ủi: “Đề bài đúng là khó, nhưng dù cũng thi xong , đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Lần đỗ thì vẫn còn cơ hội mà.”

 

​Nguy Minh Châu cạn lời: “Nghe ý của , dường như Mạnh Hải chắc chắn sẽ thi trượt .”

 

​"Lần đề khó mà," Mạnh Giang đáp, “Đàn chị Minh Châu, chị hung dữ với em quá, em chỉ an ủi Mạnh Hải thôi.”

 

​Nguy Minh Châu càng phản ứng của Mạnh Giang càng thấy kỳ quái, cô sa sầm mặt : “Đợi kết quả hẵng , đừng vui mừng quá sớm.”

 

​Chỉ mười lăm bài, đề thi độ khó nhất định, nhiều còn xong bài, nên tốc độ chấm thi nhanh.

 

​Khi nhóm Vân Ngưng vẫn đang ăn cơm trong nhà ăn, thấy truyền tai : “Mọi tin gì , một sinh viên bài cực kỳ , cả tờ giấy thi mà chẳng trừ mấy điểm.”

 

​"Chà, thì thiên phú thật đấy, bộ đề đối với họ mà vẫn độ khó cao chứ đùa."

 

​"Là ai ?"

 

​"Hình như họ Mạnh, Mạnh Giang thì , nhớ trong tên bộ thủy."

 

​Mạnh Giang khẽ cong khóe môi.

 

​Nguy Minh Châu và Mạnh Giang cùng một bộ phận, nên đành ăn cơm cùng . Đã đến chúc mừng Mạnh Giang. Cậu tỏ khiêm tốn: “ may mắn thôi, nội dung thi đúng lúc đều học qua.”

 

​Nguy Minh Châu chút mất kiên nhẫn, nhịn bèn vặn hỏi: “Tại giấy nháp của hầu như chẳng dùng đến ?”

 

​Vân Ngưng thấy tiếng động liền sang.

 

​Tề Từ lớn tiếng hỏi: “Chị Minh Châu, đề thi nhiều bài tính toán lắm ?”

 

​Nguy Minh Châu sầm mặt đáp: “Gần như bộ đều tính toán, mấy tờ giấy nháp phát xuống chị còn dùng đủ, thế mà Mạnh Giang chỉ dùng nửa tờ.”

 

​Những khác đều đồng loạt về phía Mạnh Giang.

 

​Sắc mặt Mạnh Giang cứng đờ. Cậu quả thực dùng nhiều giấy nháp. Hơn nữa giấy nháp cũng cần nộp , thí sinh tự mang . Nếu mang thì còn bằng chứng gì để soi xét nữa.

 

​Mạnh Giang cố vẻ thoải mái: “Chị nhầm , em dùng nhiều mà. Đàn chị Minh Châu, chị thể vì thiết với Mạnh Hải mà nghi ngờ em vấn đề, điều đối với em thật sự quá bất công, rõ ràng em mới là sư của chị...”

 

​Lời của Mạnh Giang cũng vẻ lý, sang Nguy Minh Châu.

 

​"Cậu!" Nguy Minh Châu tức giận , “Cậu lấy giấy nháp đây cho xem !”

 

​Mạnh Giang bộ tủi đáp: “Mấy tờ giấy đó mang là em vứt , em kín hết, thể dùng nữa. Em cũng thể bới thùng rác lục cho chị .”

 

​Trình độ đóng vai kẻ yếu đuối của Mạnh Giang khiến Nguy Minh Châu ảo giác như đang thấy một bóng hình quen thuộc nào đó. Cuối cùng cô cũng hiểu, tại khi những khác cãi với Vân Ngưng tức giận đến , cô hét lên: “Làm gì chuyện trùng hợp như thế! Vừa mang vứt ngay ?!”

 

​Mạnh Giang thở dài: "Được , để em tìm thử xem." Cậu bộ chuẩn dậy.

 

​Nếu thật sự để bới thùng rác thì hình ảnh chút nào, còn hiềm nghi sỉ nhục khác. Những xung quanh vội vàng khuyên can: “Được , , ai nghi ngờ , xuống ăn cơm , thành tích còn mà. Cô gái cũng bớt vài câu , thi cử là dựa bản lĩnh của , những Sở 11 chắc chắn đều tồi, cứ an tâm đợi kết quả .”

 

​Mạnh Giang trông càng tỏ vẻ uất ức hơn.

 

​Nguy Minh Châu: "!!!" Nói chuyện với những kẻ thích giả bộ đáng thương đúng là tức c.h.ế.t !!

 

​Nguy Minh Châu Vân Ngưng cầu cứu. Vân Ngưng chỉ yên lặng ăn cơm, ý định lên tiếng giúp đỡ Mạnh Hải.

 

​Nguy Minh Châu đành nuốt những lời định trong, ấm ức phồng má nhai cơm.

 

​Bàn trống bên cạnh bỗng nhiên đặt khay thức ăn xuống. Khấu Hủ kỳ lạ hỏi: “Sao cô lúc nào cũng thấy tức giận ?”

 

​Nguy Minh Châu: “..., mặc kệ .”

 

​Khấu Hủ nghiêm túc suy nghĩ một lúc, như bừng tỉnh ngộ: “Hôm nay bận quá nên cô cơ hội nghiên cứu đạo đúng ? Quyết định thế , chiều nay giao việc cho cô nữa, cô cứ an tâm mà nghiên cứu.”

 

​Nguy Minh Châu: "..." Người đúng là y như một khúc gỗ.

 

 

​Trước khi giờ nghỉ trưa kết thúc, bài thi chấm xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-185.html.]

 

​Chiều mới , mười lăm tụ tập cùng , còn vài công nhân từ các phòng ban khác cũng mặt hóng hớt. Vân Ngưng chắc chắn thể vắng mặt.

 

​Nguy Minh Châu mang theo quyết tâm vạch trần Mạnh Giang, cũng nhanh chóng chạy tới. Cô thề thốt: “ tuyệt đối là ghen tị với Mạnh Giang. thấy rõ ràng, giấy nháp của để trống, chỉ dùng đúng nửa tờ. Trừ phi là thần tiên, thể tính nhẩm . mà những con phức tạp đó thể chỉ dựa tính nhẩm cơ chứ?!”

 

​Vân Ngưng tủm tỉm: “Cậu mà nữa, tưởng gian lận trong lúc thi đấy, chứ bài của khác?”

 

​"Là vô tình thấy thôi, cho dù rõ con cụ thể, nhưng ít cũng thấy giấy chữ chứ?" Nguy Minh Châu càng nghĩ càng thấy bức bối, “Chẳng lẽ mong Mạnh Hải thi đỗ ? Cậu để Mạnh Giang đến bưng rót nước cho nhóm các ? Người đàn ông tâm cơ nhiều lắm, khác là trong lòng mắt, còn mắt mọc luôn tâm cơ .”

 

lúc đó, Mạnh Giang tự tin bước tới. Thấy Vân Ngưng, dừng , vẻ mặt vô cùng chân thành : “Sau nhất định sẽ nỗ lực việc, gây thêm rắc rối cho .”

 

​Vân Ngưng gượng gạo nhếch môi .

 

​Đợi Mạnh Giang khuất, Vân Ngưng mới thấp giọng : “Cậu cứ chờ xem kịch .”

 

​Những sinh viên khác đều đang xúm chúc mừng Mạnh Giang: “Nghe bài nhất hả? Xem chọn chắc chắn là , chúc mừng nhé.”

 

​"Mạnh Giang bản lĩnh thật đấy, đây từng qua tên của , đúng là kêu tiếng nào, một khi kêu kinh ngạc."

 

​" nhóm thiết kế rốt cuộc là cái gì , đến bây giờ vẫn nắm rõ..."

 

​Mạnh Hải vẫn im lặng chờ đợi kết quả.

 

​Nguy Minh Châu xán gần hỏi: “Cậu sốt ruột chút nào ?”

 

​Mạnh Hải khó xử đáp: “Đề quả thực khó, nắm chắc lắm.”

 

​Nguy Minh Châu thở dài: "Cái loại tiểu nhân đắc chí là khó coi nhất. hiếm khi gặp như Mạnh Giang, dã tâm thì nhỏ nhen mà cứ thích phơi bày trực tiếp ngoài sáng." Thật đáng tiếc, để đạt mục đích .

 

​Người phụ trách công bố thành tích là Vương Chí. Một việc cỏn con thế thực cần viện trưởng đích mặt, nhưng Vương Chí , chức vụ viện trưởng của ông bãi bỏ ?? Tại đến việc điều chuyển một việc vặt cũng khác cho phép ?!

 

​Vương Chí cầm xấp bài thi trong tay, ánh mắt quét quanh một vòng. Tất cả lập tức im phăng phắc.

 

​Vương Chí mỉm : “Đề bài đối với các cô lẽ hóc búa một chút, giống với các bài thi trường, nhưng thể hiện đều , thích nghi nhanh. Kỳ thi , Mạnh...”

 

​Mạnh Giang ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, càng khẩn trương thì tim đập càng nhanh.

 

​Vương Chí dõng dạc : “Đồng chí Mạnh Hải thành tích xuất sắc nhất, theo đúng quy định của kỳ thi, Mạnh Hải sẽ điều nhóm thiết kế!”

 

​Nguy Minh Châu sững sờ hai giây, bất ngờ vỗ tay hoan hô ầm ĩ. Những khác cũng lục tục vỗ tay theo, đồng thời gửi lời chúc mừng tới Mạnh Hải.

 

​Nụ của Mạnh Giang còn kịp nở rộ đông cứng mặt: “Mạnh Hải?!”

 

​Vương Chí giơ bài thi của Mạnh Hải mặt : “Đồng chí Mạnh Hải kiến thức rộng, các câu hỏi giải đáp chính xác nhất. Bài thi sẽ để ở đây, thể lấy về nghiên cứu. Nghiên cứu cho thấu đáo, đối với công việc cũng ích.”

 

​Mạnh Giang vẫn còn đang thẫn thờ, trong khi Mạnh Hải kìm mà vội vàng bước tới.

 

​Tất cả đều đổ dồn ánh mắt Mạnh Hải, thấy nhận lấy bài thi vội vã trở . Chắc là vì thi quá nên vui sướng quá chăng? Nguy Minh Châu cũng cảm thấy kích động cho Mạnh Hải.

 

​Cậu chỉ là một học sinh bổ túc ban đêm, thế mà thể vượt qua cả những sinh viên đại học chính quy , thật chẳng dễ dàng chút nào! Đằng đó chắc hẳn đ.á.n.h đổi bằng bao nhiêu nỗ lực?! Chắc chắn bây giờ Mạnh Hải đang vô cùng xúc động!

 

​Thế nhưng, sự chứng kiến của tất cả , Mạnh Hải cầm bài thi chạy đến mặt Vân Ngưng, vò đầu bứt tai khổ não hỏi: “Câu hỏi lớn cuối cùng rốt cuộc giải thế nào ? tính mãi vẫn hiểu.”

 

​Nguy Minh Châu: “...”

 

Những khác: “...”

 

​Vương Chí vô cùng cảm động: “Nhìn tinh thần học hỏi của đồng chí Mạnh Hải mà xem, thật đáng để tất cả chúng noi gương học tập.”

 

​Những khác: "..." Xin đừng cày cuốc ganh đua nữa !!

 

 

​Mạnh Giang thấy kết quả, thực sự c.h.ế.t điếng một lúc lâu.

 

​Cậu tin sự thật , nhưng mặt viện trưởng, chẳng dám hé răng phàn nàn điều gì. Trong lòng Mạnh Giang trống rỗng vô cùng, lủi thủi đến bàn của Vương Chí, lục lọi tìm bài thi của .

 

​Người thi nhất thể nào là Mạnh Hải . Cậu chuẩn kỹ càng thứ, từng câu hỏi đều chuẩn sẵn, thể là Mạnh Hải ? Cho dù , thì cũng tuyệt đối thể là Mạnh Hải! Ở đây còn bao nhiêu sinh viên đại học chính quy phân công tới cơ mà!

 

​Vương Chí điềm nhiên về phía Mạnh Giang.

 

​Những khác khi chúc mừng Mạnh Hải xong, thấy Vương Chí cứ chằm chằm Mạnh Giang, cũng đều theo ánh mắt ông.

 

​Mạnh Giang đang chú ý, chỉ toát mồ hôi hột loay hoay lật tìm bài thi. Cậu tìm tìm mấy nhưng vẫn thấy bài thi của .

 

​Vương Chí lên tiếng: “Đừng tìm nữa.”

 

​Mạnh Giang nhận Vương Chí đang chuyện với .

 

​Vương Chí vươn tay đè xấp bài thi : “Bài thi của ở trong .”

 

​Mạnh Giang bàng hoàng ngẩn .

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...