Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 186:*
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:29
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguy Minh Châu thì thầm hỏi Vân Ngưng: “Tình hình là đây?”
Bầu khí vẻ khá căng thẳng. Tính tình Vương Chí vốn luôn , còn bình chọn là viện trưởng hiền lành nhất đại viện, hiếm khi thấy ông nghiêm nghị như .
Vân Ngưng nhỏ giọng đáp: “Cậu ...”
Lời còn dứt giọng của Vương Chí lấn át.
Vương Chí lạnh lùng cất lời: “Bài thi của đang ở Đại học Lương An.”
Mạnh Giang sởn gai ốc, những ngón tay siết chặt lấy gấu quần, cố gắng tỏ bàng hoàng: “Tại gửi đến trường Lương An ạ?”
Nguy Minh Châu vẫn xì xầm to nhỏ thêm với Vân Ngưng, nhưng mặt Vương Chí, những khác đều thức thời chọn cách ngậm miệng, cô đành im lặng chờ đợi.
Vương Chí : “Đêm qua lính gác trực ban phát hiện lén lút quanh quẩn trong tòa nhà văn phòng. Đáng tiếc là chạy thoát, bắt .”
Mạnh Giang điếng .
"Cậu thể tự do, chứng tỏ là nội bộ của sở chúng ." Sau một hồi mào đầu, Vương Chí tiếp: “Hôm nay kỳ thi kết thúc, trong quá trình chấm bài, chúng phát hiện bài thi của đồng chí Mạnh Giang giống hệt với đáp án chuẩn, nhiều câu tính toán đều lược bỏ các bước một cách tối đa. Nhớ vụ việc kẻ đột nhập tòa nhà văn phòng đêm qua, chúng tìm gặp các thầy cô ở Đại học Lương An, hỏi xem sinh viên nào tới 'thỉnh giáo' họ , và quả nhiên là tìm manh mối.”
Vương Chí nghiêm giọng: “Đồng chí Mạnh Giang, đây chỉ là một kỳ thi nhỏ trong nội bộ cơ quan. Thi đỗ thì đáng chúc mừng, mà trượt thì... cũng chẳng , chỉ là một kỳ thi thôi, liên quan gì đến sự thất bại. Vậy mà dám ăn cắp đề thi để gian lận, thực sự khiến quá thất vọng!”
Mạnh Giang thế mà ăn cắp đề thi.
Nguy Minh Châu âm thầm cảm khái, đó liền nhớ việc Đại học Lương An vài tháng cũng từng xảy một vụ việc tương tự.
Gian lận trong thi cử là một hành vi vô cùng tồi tệ, lúc đó tiếp tay cho sinh viên trường bổ túc gian lận. Kỳ thi đó đều nhớ rõ, bởi khi kết thúc, cái tên Vân Ngưng luôn xuất hiện quanh quẩn bên tai họ.
Thì Mạnh Giang…
Ánh mắt bỗng chốc trở nên đầy ẩn ý.
Mạnh Giang thể ngờ hành động đêm qua lính gác chú ý tới, đợi đến tận hơn mười một giờ đêm mới bắt đầu hành động cơ mà! Cậu cũng dám đưa thẳng đề thi cho thầy cô xem, chỉ xé lẻ hỏi vài câu hóc búa, những câu còn đều do tự tính toán ! Thế chẳng cũng coi như là do tự ?
Mạnh Giang cố gắng ngụy biện: “ hề ăn cắp đề thi, chỉ tình cờ hỏi họ vài bài toán thôi.”
Vương Chí lạnh lùng : “Cậu thể về Đại học Lương An mà giải thích với họ. Nhân phẩm của vấn đề. Vốn dĩ đến viện 11 nhận việc thời hạn, nhưng theo thấy, chuyện nhận việc sớm cần thiết nữa. Viện 11 quả thực thiếu , nhưng chúng thiếu những kẻ phẩm hạnh đoan chính. Được , giải tán . Mạnh Hải, mau chóng chuyển sang văn phòng mới nhé.”
Những khác lượt rời , ai còn để tâm đến Mạnh Giang nữa.
Mạnh Giang hoảng loạn, còn cầu xin Vương Chí thêm, nhưng nhấc chân lên mới phát hiện hai chân nhũn , thể bước nổi nữa.
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu khoác tay ngang qua, hai híp mắt Mạnh Giang, Vân Ngưng còn vẫy tay chào : “Tạm biệt nhé.”
Mạnh Giang tức tối: “Cô!”
"Đại học Lương An chúng thành lập sáu mươi năm, thế mà thu nhận cái loại phẩm hạnh tồi tệ như , đúng là mặt trường mà."
Mạnh Hải vô cùng bình thản theo Vân Ngưng.
Mạnh Giang tức giận đến mức run rẩy. Mạnh Hải mà cũng dám tranh giành với ?!
Đồ đạc của Mạnh Hải nhiều, chỉ xách theo một chiếc túi nhỏ lên lầu.
Thiệu Trân và Tề Từ để thể hiện sự coi trọng dành cho Mạnh Hải, mỗi đều xúm xách một góc túi.
Liên Khiết mở cửa cho bọn họ, Thiệu Trân và Tề Từ giả vờ như đang xách vật nặng bước : “Được , tình nghĩa em đưa tiễn đến đây thôi.”
Liên Khiết: “...”
Minh Vũ chép miệng: “Cùng là chuyển văn phòng, sự khác biệt lớn thế nhỉ.”
Anh liếc Vân Ngưng, Mạnh Hải. Một vẻ như đến đây để tận hưởng cuộc sống, còn thì vẻ đến đây để việc thật sự.
Liên Khiết tò mò hỏi: “Đồ đạc của ít thế ? Chỉ một cái túi nhỏ thôi ? Trong túi đựng gì ? Tài liệu là sách?”
Mạnh Hải lấy từ trong túi một chiếc gối, thành thật đáp: “Để ngủ trưa cho thoải mái ạ.”
Minh Vũ: “...”
Anh rút suy nghĩ , hai đều đến đây để tận hưởng cuộc sống cả.
Đưa Mạnh Hải đến tận văn phòng xong, Tề Từ và Thiệu Trân coi như thành nhiệm vụ, rưng rưng nước mắt lời tạm biệt.
Mạnh Hải xuống vị trí đối diện Vân Ngưng. Đó chính là chỗ ba Vân Ngưng chê bôi nhất.
Liên Khiết ranh mãnh: “Là do đến muộn quá nên đành chịu thôi, trách bọn nhé.”
Mạnh Hải nghiêm túc kiểm tra bốn chân bàn, kiểm tra ghế: “Chỗ mà.”
Liên Khiết: “... Ý chúng ở đây, là vì chỉ cần lãnh đạo đẩy cửa bước là thấy ngay.”
Mạnh Hải ngạc nhiên hỏi : “Thế chẳng sẽ càng tiện cho việc trao đổi công việc với lãnh đạo hơn ?”
Liên Khiết cạn lời: "..." Trên đời thích trao đổi công việc với lãnh đạo cơ chứ?
Mạnh Hải sắp xếp gọn gàng đồ đạc của , bắt đầu quan sát căn phòng việc.
Trước khi đến Lương An, tuyệt đối thể ngờ một ngày trong tòa nhà của một cơ quan bảo mật, thậm chí còn gia nhập nhóm thiết kế. Cho dù chỉ là bưng rót nước, thì ý nghĩa cũng khác biệt.
Công việc đối với Mạnh Hải vô cùng thiêng liêng, sẵn sàng dốc bộ tâm huyết nó, dù việc ngày đêm nghỉ, cũng cam lòng. Những khác trong nhóm thiết kế chắc chắn cũng suy nghĩ giống như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-186.html.]
Vân Ngưng thì khỏi cần bàn cãi, trong lòng Mạnh Hải, cô luôn là tài giỏi nhất, giỏi về mặt. Có Vân Ngưng ở đây, chẳng cần lo lắng bất cứ điều gì, chỉ cần an tâm sách, theo kịp nhịp độ của cô là .
Liên Khiết từng du học về, kinh nghiệm dày dặn, là nhân tài mà đại viện giành giật mãi mới . Minh Vũ cũng kém cạnh, là thành phần tinh từ đại viện khác điều tới Viện 1. Cả ba họ đều là những chuyên gia chuyên nghiệp.
Mạnh Hải bắt đầu mường tượng bầu khí việc trong văn phòng những ngày sắp tới. Bọn họ nhất định sẽ việc chăm chỉ mỗi ngày, thảo luận sôi nổi về cách thiết kế một chiếc động cơ hiệu suất mạnh mẽ hơn. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi, Mạnh Hải cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thế nhưng đó…
Vân Ngưng dậy về phía chiếc tủ. Cô mở tủ , khẽ kêu lên một tiếng thất thanh, đó vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Liên Khiết thấy cũng tới, biểu cảm nghiêm trọng kém: “Hết ?”
Vân Ngưng chậm rãi gật đầu.
Mạnh Hải vội vàng chạy tới: “Mọi đang tìm tài liệu gì ? Để giúp một tay.”
Liên Khiết lắc đầu, hai họ đồng loạt ném ánh mắt về phía Minh Vũ, đó im lặng bước tới.
Minh Vũ bề ngoài thì tỏ vẻ điềm nhiên, nhưng thực chất hai chân giấu gầm bàn đang run bần bật vì căng thẳng. Khóe mắt liếc thấy hai họ đang tiến gần, càng lớn tiếng to nội dung tài liệu tay: “Xét đến động cơ...”
Rầm! Liên Khiết đập mạnh tay xuống bàn.
Mạnh Hải giật thót , vội vàng khuyên can: “Mọi đừng ầm ĩ, vấn đề gì thì chúng cùng thảo luận giải quyết, cãi ích gì .”
Liên Khiết ấm ức: “Cậu hiểu ! Anh quá đáng lắm! Thế mà dám lấy cái cuối cùng!”
Mạnh Hải: "?" Lấy phần tài liệu cuối cùng ? Vậy thì quả thực quá đáng.
Liên Khiết gằn giọng: “Mau giao đây!”
Vân Ngưng bồi thêm: “Nộp vũ khí đầu hàng thì tha c.h.ế.t.”
Minh Vũ cố vẻ bình tĩnh, nhưng giọng run rẩy: “Không đời nào, cũng khí tiết của riêng .”
Mạnh Hải ngơ ngác: “... Dù khí tiết đến mấy, cũng thể mang tài liệu giấu .”
Minh Vũ liếc Mạnh Hải với ánh mắt kỳ quái, sang với Liên Khiết và Vân Ngưng: “Nó còn nữa , hai .”
Liên Khiết xắn tay áo lên: “ tin cơ đấy, xông lên!”
Mạnh Hải: "..." Vừa mới chuyển công tác ngày đầu tiên chứng kiến cảnh các kỹ sư ẩu đả, nên là xui xẻo may mắn đây?
Mạnh Hải lo lắng mối quan hệ giữa sẽ rạn nứt, bề ngoài trông họ đều là những cơ mà. Cậu sức khuyên can: “Kỹ sư Minh, mau giao .”
"Chị Vân Ngưng, nhẹ tay chút, đừng đ.á.n.h kỹ sư Minh thương."
Minh Vũ ngửa mặt lên trời hét lớn: “Tuyệt đối giao!!”
Liên Khiết tức giận: “!! Anh căn bản là hề thái độ ăn năn hối !!”
Mạnh Hải lao chắn đòn tấn công của Liên Khiết: “Kỹ sư Minh!!”
Minh Vũ rốt cuộc cũng đành lòng Mạnh Hải vì mà thương, miễn cưỡng buông xuôi: “Được , nhường cho hai , đòi nữa đấy.”
Liên Khiết và Vân Ngưng lúc mới chịu dừng tay. Mạnh Hải thở phào nhẹ nhõm.
Minh Vũ thò tay cặp táp, xòe tay về phía Liên Khiết.
Mạnh Hải: "?" Anh lấy đồ ?
Liên Khiết xòe tay , hai viên kẹo sữa rơi gọn lòng bàn tay cô. Cô chia cho Vân Ngưng một viên, phẫn nộ : “Mười viên kẹo mà ăn sạch sành sanh, quá đáng thật, ngay cả hai viên cuối cùng cũng định để cho !”
Mạnh Hải: “...”
Minh Vũ cãi : “Kẹo sữa của hãng là ngon nhất mà!”
Mạnh Hải: “...”
Vân Ngưng tiếp lời: “ chúng cũng thích ăn!”
Mạnh Hải: “...”
Trong mắt , ba vị kỹ sư vĩ đại và tương lai sẽ là kỹ sư vĩ đại, đang tranh vì... ba viên kẹo sữa ư?
Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ đầu tiên chuyển đến văn phòng mới, tín ngưỡng trong lòng Mạnh Hải sụp đổ.
Hồ sơ của Mạnh Giang vẫn lưu ở Đại học Lương An, là công nhân chính thức của sở 11. Xảy chuyện tày đình thế , đương nhiên trả về trường.
Tình cảnh của Mạnh Giang vô cùng lúng túng. Phía nhà trường cực kỳ tức giận, đối với họ, chuyện mất hết thể diện mặt Viện 1. Sinh viên của trường họ, thế mà cả gan chạy đến Sở 11 ăn cắp đề thi?! Người gán cho cái danh gián điệp tống tù là may phúc lắm ! là kẻ nặng nhẹ!
Nhà trường vẫn đang họp bàn xem nên đưa hình thức kỷ luật nào đối với Mạnh Giang.
Suốt cả ngày trời, Mạnh Giang như mất hồn, việc gì cũng trong trạng thái đờ đẫn, thậm chí còn chẳng nhớ nổi ăn trưa . Cậu lờ đờ về ký túc xá, chào đón là những ánh mắt chẳng mấy thiện cảm của bạn cùng phòng.
Mối quan hệ giữa Mạnh Giang và các bạn cùng phòng vốn dĩ , bây giờ họ càng thèm che giấu sự ghét bỏ. Khi mặt ở đó, cả phòng ai thèm với câu nào, nhưng đóng cửa , lập tức thấy tiếng họ rôm rả vui vẻ.
Trong bầu khí ngột ngạt , Mạnh Giang cảm thấy dù chỉ hít thở thêm một giây thôi cũng vô cùng nặng nề. Thái độ của những khác đối với cũng tệ. Thậm chí còn thẳng thừng mắng c.h.ử.i ngay mặt : “ thức khuya dậy sớm ôn thi vất vả, thế mà kẻ dùng trò gian lận để đạp lên đầu lên cổ . Gian lận trong trường đành, đằng còn chạy sang tận Viện 1. Sau nếu Viện 1 thành kiến với sinh viên Đại học Lương An chúng , thì tất cả đều là do thằng đó gây !”