Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 187:"
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần đầu tiên Mạnh Giang nếm trải cảm giác trở thành kẻ xua đuổi.
Buổi tối, lẻn khỏi trường, tìm một bốt điện thoại công cộng gọi cho bí thư thôn: “Bác với bố cháu một tiếng, cháu cũng tại Mạnh Hải như ... Bác giúp cháu chuyển lời nhé.”
Mạnh Hải thích nghi nhanh với công việc ở nhóm thiết kế.
Minh Vũ dễ chuyện, chỉ cần giành đồ ăn với thì thế nào cũng .
Liên Khiết và Vân Ngưng cũng tương tự, quá để ý tiểu tiết và thiện với .
Dù là chân chạy vặt, nhưng chỉ cần ba Vân Ngưng thảo luận về các phương án thiết kế là học hỏi vô điều. Cứ như thể những kiến thức từng học đây tự động kết nối với trong đầu , chỉ họ một là hiểu thấu thứ.
Ở nhóm thiết kế chắc chắn sẽ học nhiều hơn nữa!
Vân Ngưng thảo luận với bộ phận vật liệu về các vật liệu cần cải tiến cho động cơ mới. Mạnh Hải gặp tài liệu hiểu bèn hỏi Liên Khiết.
Liên Khiết gặm táo xem tài liệu: “Cái , đơn giản thôi, cho , cái là hiểu ngay.”
Mạnh Hải ngoan ngoãn : “Cảm ơn chị, gì cần giúp thì chị cứ bảo nhé.”
Liên Khiết nhịn hỏi: “Cậu cũng việc cho ?”
Mạnh Hải đáp một cách tự nhiên: “ tiền, chỉ sức lực thôi, nên đành cố gắng thêm việc giúp . Nếu chị cần tiền... thực cũng tiết kiệm vài tháng lương, chị cần bao nhiêu?”
Liên Khiết nhướng mày: “ cần bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu ?”
Bị một chị dung mạo khí chằm chằm, Mạnh Hải ít nhiều cảm thấy ngượng ngùng. Cậu né tránh ánh mắt của Liên Khiết, gật đầu: “Bao nhiêu cũng , cầm tiền cũng chẳng để gì.”
Từ nhỏ Mạnh Hải sống tằn tiện, tự đồng việc kiếm điểm công. Số lương thực chia mỗi tháng còn ông bà nội lấy một ít để mang cho nhà Mạnh Giang, nên nhu cầu vật chất của cực kỳ thấp. Hiện tại Vân Ngưng dẫn sửa chữa đồ điện cùng, cũng kiếm thêm chút ít. Cậu ở trong ký túc xá, hiệu trưởng miễn phí trọ, nên mỗi tháng tiết kiệm khá nhiều.
Liên Khiết thấy thái độ nghiêm túc của Mạnh Hải thì nên trêu chọc thế nào nữa.
Cô kéo áo Mạnh Hải: “Cậu xem , quần áo cũ sờn hết , mua cho một bộ đồ mới?”
Mạnh Hải mặc một chiếc áo sơ mi trắng giặt đến ngả màu xám. Cổ áo và cổ tay áo tuy sạch sẽ nhưng sờn rách quá nhiều.
Mạnh Hải bận tâm, đáp: “Mặc là , hai bộ, chịu khó giặt giũ thì vẫn đổi kịp.”
Liên Khiết bất lực Mạnh Hải.
Ngũ quan của Mạnh Hải khá sáng sủa, chỉ là cách ăn diện. Cậu còn để một kiểu tóc hợp thời, bây giờ trông vẫn toát lên vẻ sảng khoái, là nhờ khuôn mặt vớt vát .
Liên Khiết : “Chủ nhật đến bách hóa với một chuyến.”
Mạnh Hải gật đầu với vẻ như hiểu mà hiểu.
Trong văn phòng một chiếc điện thoại, dùng để nhóm liên lạc với bên ngoài.
lúc đó điện thoại đổ chuông, Minh Vũ tiện tay nhấc ống , vài câu đưa cho Mạnh Hải.
Mạnh Hải ngạc nhiên: “Tìm ?”
Cậu mới đến nhóm thiết kế lâu, điện thoại gọi đến đa phần là tìm Minh Vũ và Liên Khiết, tìm Vân Ngưng ít hơn một chút, tìm chứ?
Mạnh Hải nghi hoặc nhận lấy điện thoại. Cậu thấy một giọng quen thuộc xa lạ: “Hải , tết về nhà? Bà và chú lên Lương An , cháu ga tàu đón nhé!”
Ấn tượng của Mạnh Hải về bà nội và chú mờ nhạt.
Kể từ khi thể tự lo cho bản , hiếm khi về nhà gặp họ. Cậu suy nghĩ đơn giản rằng, ở cùng họ sẽ cảm thấy thoải mái, nên chủ động giảm bớt các cơ hội gặp mặt.
Tuy nhiên, mỗi phát lương thực hoặc việc đồng áng, ông nội đều đến gọi về nhà ăn cơm. Nhà họ Mạnh nghèo, món ăn chút chất đạm duy nhất chỉ là trứng gà.
Mạnh Hải và Mạnh Giang sân ga, chiếc tàu hỏa vỏ xanh kéo còi tiến ga.
Mạnh Hoa và Thôi Xảo Xảo mỗi xách hai cái túi, Mạnh Hoa còn đội thêm một cái đầu, nhọc nhằn chen lấn bước xuống: “Không thấy chúng chuẩn xuống tàu ? Không đường mà tránh !”
Ga tàu Lương An là một trạm nhỏ, chỉ dừng hai phút.
Mạnh Giang vội vàng đón, Mạnh Hải cũng bước đến giúp xách hành lý. Cậu đỡ lấy hành lý từ tay Thôi Xảo Xảo, Mạnh Hoa cũng tự nhiên dúi luôn đồ của tay .
Mạnh Giang thì đỡ lấy Thôi Xảo Xảo, dịu dàng : “Bà nội, cháu nhớ bà c.h.ế.t. Ngày nào cháu cũng nhớ những món bà nấu, cơm ở nhà ăn trường dở tệ.”
Thôi Xảo Xảo vui vẻ đến khép miệng: “Nói bậy, đầu bếp của trường nấu kém hơn bà ?”
Mạnh Giang nịnh nọt: “Bọn họ còn kém bà xa lắm~”
Thôi Xảo Xảo khen nên trong lòng nở hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-187.html.]
Nhà họ Mạnh duy nhất trong làng đỗ đại học, quả thực vô cùng nở mày nở mặt. Bây giờ Mạnh Giang sắp ở Lương An việc, càng khiến họ hãnh diện hơn. Đơn vị bảo mật ở thủ đô, chỉ thôi thấy oai phong .
Thôi Xảo Xảo mãn nguyện đứa cháu đích tôn.
Mạnh Hoa cũng lên tiếng: “Lần bọn chú lên đây cốt là để thăm cháu. Đi một chuyến thật chẳng dễ dàng gì, bắt xe thị trấn, mà thị trấn tàu thẳng, chú và bà nội cháu lên tỉnh đổi chuyến. Ôi chao, ga tàu tỉnh lớn thật đấy, mua vé khó vô cùng, xếp hàng từ lúc tờ mờ sáng...”
Ba kề vai bước ngoài, trông hệt như một gia đình hạnh phúc.
Mạnh Hải quen với chuyện .
Từ khi bố qua đời, bên cạnh còn nào nữa. Người nhà họ Mạnh coi trọng , những khác trong làng hùa theo bắt nạt . Chỉ vài hộ gia đình thấy Mạnh Hải còn nhỏ tuổi mồ côi cha quá đáng thương nên thỉnh thoảng cưu mang, giúp đỡ.
Mạnh Hải mải nghĩ đến xuất thần.
Mạnh Hoa dừng bước Mạnh Hải, ánh mắt mang theo sự bất mãn: “Hải, cháu chậm thế? Hãy học hỏi cháu nhiều .”
Thôi Xảo Xảo tiếp lời: “ cái thằng Hải cứ ở làng là , nó cứ nằng nặc đòi đây. Thầy giáo của nó cũng thế, dám giấu giếm chúng lén lút đưa nó , bí thư thôn nổi trận lôi đình đấy.”
Mạnh Hải thể đến Lương An, nhờ việc thầy giáo ngừng kiên trì thư cho trường Đại học Lương An. Thôi Xảo Xảo miệng lải nhải sợ bí thư thôn tức giận, sang oán trách thầy.
Mạnh Hải những lời đó: “Không thầy giáo, cháu thể đến Lương An.”
"Mày đến Lương An thì tích sự gì?" Thôi Xảo Xảo mắng mỏ, “Từ nhỏ mày thông minh bằng mày, đến Lương An cũng chỉ chân chạy vặt cho . Mày cũng là đồ vô lương tâm, đến đây xong là thèm về nhà nữa, quên luôn cả cái nơi sinh và nuôi dưỡng .”
Mạnh Giang nhếch mép: “Tiền lương mỗi tháng của Hải bây giờ cũng kha khá đấy, một trăm tệ nhỉ?”
Mạnh Giang cố tình phóng đại tiền lên.
Cố ý vống mức lương của khác lên đáng sợ, đáng sợ là đối phương thế mà hề lên tiếng phản bác.
Mạnh Giang Mạnh Hải đang im lặng, nhịn bèn hỏi : “Một trăm tệ thật ?!”
Cậu vẫn luôn học, gì lương. Vừa mới Sở 11, đến cái phong bì đựng tiền lương còn kịp thấy mặt mũi thì đuổi cổ.
Một trăm tệ một tháng đối với Mạnh Giang quả thực là con nhỏ, đối với Thôi Xảo Xảo và Mạnh Hoa càng là một tiền lớn.
Hai năm nay ở nông thôn còn ruộng tập thể nữa, thời đại ăn chung một nồi cơm lớn kết thúc, bắt đầu tự trồng trọt mảnh đất nhà . Trừ phần nộp cho nhà nước và tập thể, nông sản họ giữ chẳng đáng là bao, thể đem so sánh với một trăm tệ tiền mặt. Vợ của Mạnh Hoa còn thêm một nghề phụ, đan mũ rơm, rổ rá bằng tre mang chợ bán, trừ chi phí sinh hoạt cho Mạnh Giang, cả hai vợ chồng quần quật cả năm trời cũng chẳng dư nổi vài chục tệ.
Nhà họ ở trong làng cũng coi như điều kiện khá giả, những nhà nghèo khổ hơn, thậm chí chỉ vì chút tiền sính lễ mà sẵn sàng gả con gái cho những đối tượng phù hợp.
Thế mà Mạnh Hải một tháng kiếm một trăm tệ…
Thôi Xảo Xảo nhớ chút vốn liếng ít ỏi của gia đình , cố gắng cả đời cũng chắt bóp mấy trăm tệ. Bà Mạnh Hải, sang Mạnh Giang, kìm bèn cạnh khóe: “ cứ thắc mắc thằng Hải biền biệt chẳng thèm liên lạc gì với gia đình, hóa là phất lên . bảo, làng hễ ngoài phát tài là một trở , quên luôn cả gốc gác. còn đinh ninh thằng Hải sẽ giống , ai ngờ tiền là bản chất cũng như cả.”
Cả nhà bà ở làng quê sống cuộc đời nghèo khổ, còn Mạnh Hải một tháng rủng rỉnh một trăm tệ tiêu xài thoải mái, dựa chứ?
Giọng điệu của Mạnh Hoa cũng trở nên chút kỳ lạ: “Cháu Hải chắc cũng dành dụm ít tiền nhỉ?”
Mạnh Hải quen với những lời lải nhải của Thôi Xảo Xảo, cũng hiểu thái độ mấy thiện cảm từ chú. Cậu trả lời với thái độ bình thản như ngày thường: “Cháu cũng mới tăng lương cách đây lâu, thời gian đầu chỉ ba, bốn chục tệ thôi.”
Nhờ Vân Ngưng dẫn dắt nhóm tính toán cùng vượt qua bao thử thách, nhận ít tiền thưởng, nên mức lương mới cải thiện như .
"Ba, bốn chục tệ cũng là nhỏ ," Thôi Xảo Xảo hậm hực xót của, “Haiz, mày tiền là quên luôn cả họ của !”
Mạnh Hải im lặng.
Thôi Xảo Xảo sai, quả thực ý định về quê. Điều duy nhất mong mỏi là phần mộ của cha vẫn còn ngọn núi ở quê nhà. Ngoài chuyện đó , nơi chẳng còn gì để luyến tiếc. Trở về căn nhà chỉ khiến thêm ngột ngạt, khó chịu.
Thấy Mạnh Hải lời nào, Thôi Xảo Xảo càng đinh ninh rằng kiếm tiền nên rũ bỏ quan hệ với gia đình, trong lòng bà càng thêm bực bội, khó chịu.
Thằng cháu Giang học xa nhà, một tháng mới cho bao nhiêu tiền tiêu vặt cơ chứ? Ở trường, những lúc nó còn nhịn đói nữa kìa. Thôi Xảo Xảo xót xa nắm lấy tay Mạnh Giang, thủ thỉ: “Cháu vẫn cưới vợ, bà vốn còn lo khi nghiệp tuổi cháu lớn, nhà nhiều tiền mặt nên khó tìm mối. Bây giờ thì , nhà nguồn thu vững chắc, thể đường hoàng kén cho cháu một vợ .”
Mạnh Hải sờ sờ mũi, vẫn chọn cách im lặng.
Cậu cảm thấy khá kỳ lạ. Trong ký ức của , gia đình chú khá giả. Hồi nhỏ, còn trong làng kể rằng, lúc chú kết hôn tổ chức tiệc tùng linh đình, rước thím về nhà một cách rình rang, dân ở mấy ngôi làng lân cận đều mời đến ăn cỗ. Tại bây giờ đến chút tiền mặt cũng bỏ ?
Mạnh Hải dẫn Thôi Xảo Xảo và Mạnh Hoa đến nhà khách.
Lúc , Thôi Xảo Xảo xin giấy giới thiệu. Quy định ngoài mang theo giấy giới thiệu tuy bãi bỏ, nhưng hiện tại chỉ còn tồn tại hình thức, cũng mà cũng chẳng . Những cơ quan, đơn vị liên quan đến việc thanh toán chi phí thì mới sốt sắng chuẩn loại giấy tờ .
Mấy bước nhà khách liền đực ở cửa, Mạnh Giang tuốt phía , tuyệt nhiên hé răng nửa lời.
Nhân viên nhà khách lên tiếng nhắc nhở: “Mấy bên trong một chút, đừng chắn cửa thế.”
Mạnh Hải chần chừ giây lát, đành bước tới thủ tục thuê phòng, điền thông tin và thanh toán tiền.
Thôi Xảo Xảo thì liên tục giục Mạnh Hoa mau chóng mang đồ lên lầu.
Mạnh Hoa : “Chú và bà nội mệt mỏi rã rời cả ngày , tối nay chúng ngoài ăn tiệm , để thưởng thức đặc sản của Lương An một bữa. Cháu mau sắp xếp .”