Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 188:"
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Hoa và Mạnh Giang đỡ Thôi Xảo Xảo lên lầu.
Mạnh Hải cất kỹ ví tiền, đặt cơm ở tiệm ăn. Trùng hợp , tại một quán cơm quốc doanh bên ngoài đại viện, ba Vân Ngưng, Liên Khiết và Minh Vũ cũng đang dùng bữa ở đó. Đây là lúc Vân Ngưng và Liên Khiết trả thù vụ mấy viên kẹo sữa.
Vân Ngưng đang sức tẩy não Minh Vũ: “Anh ăn nhiều kẹo sữa hơn bọn , đường sẽ kích thích não bộ, giúp tinh thần sảng khoái và việc hiệu quả hơn. Đáng lý chúng thể hơn và giành tiền thưởng, nhưng chỉ vì ăn thêm hai viên kẹo sữa mà thứ tan thành mây khói. Vì , mời chúng một bữa ăn để đền bù, chuyện là hiển nhiên.”
Liên Khiết cau mày lắng . Vân Ngưng lừa gạt trắng trợn quá đấy, Minh Vũ liệu tin ? Anh ngốc, đáng nên bịp bợm tinh vi hơn một chút mới .
Ai ngờ Minh Vũ bày vẻ mặt đau khổ tột cùng: “ là như , đáng lẽ nên chừa hai viên kẹo cho hai .”
Liên Khiết: “..., rõ đấy, dùng hai viên kẹo sữa để đổi lấy một bữa ăn ?”
Minh Vũ nghiêm túc đáp: “ đường thực sự quan trọng mà.”
Liên Khiết: “...”
Minh Vũ dậy : “ mang cơm về cho vợ đây, hai cứ ăn , gọi thêm món.”
Vân Ngưng ngạc nhiên: “Kỹ sư Minh kết hôn .”
"Có gì lạ , suýt chút nữa con đấy."
Suýt chút nữa tức là , Vân Ngưng thức thời hỏi nhiều thêm.
Liên Khiết nhận xét: “Thấy , ngày nào tan cũng là đầu tiên phi khỏi cơ quan, mục đích chính là về nhà với vợ đấy, chuẩn đàn ông của gia đình luôn.”
Vân Ngưng gật gù đồng tình.
Liên Khiết tinh quái: “Kỹ sư Lục nhà cô cũng mà.”
Lục Lăng …
Liên Khiết hỏi: “Tình cảm của hai vẫn chứ?”
Vân Ngưng đáp: “Mấy hôm nay thì cũng .”
Nếu như giữa nguyên chủ và Lục Lăng những chuyện rắc rối đó thì thứ sẽ còn tuyệt vời hơn.
Hai đang mải mê trò chuyện, Liên Khiết chợt thấy Mạnh Hải bước .
Mạnh Hải để ý đến mấy họ, thẳng đến quầy gọi món, một gọi liền sáu món ăn, trong đó đến ba món mặn.
Minh Vũ cạnh đó kinh ngạc thốt lên: “Cậu còn thiết tha gì với cuộc đời nữa , sống qua ngày nữa ?”
Mạnh Hải kể chuyện mời cơm gia đình. Vân Ngưng và Liên Khiết xong đều im lặng.
Minh Vũ hỏi nữa: “Cậu thật sự còn luyến tiếc gì thế giới nữa ?”
Mạnh Hải ngơ ngác Minh Vũ.
Minh Vũ phân tích: “Bọn họ đối xử với tệ bạc như , còn lên đây chỉ để gặp Mạnh Giang, thế mà vẫn định mời họ ăn một bữa trò. Việc cái hành động khó hiểu , chứng tỏ đang ý định lật bàn, buông xuôi thứ chứ gì nữa.”
Mạnh Hải giãi bày: “ dù họ cũng là của , lặn lội đường xá xa xôi đến đây, bảo sắp xếp chỗ ăn chốn ở, thực sự cách nào từ chối.”
"Cậu hiểu ?" Liên Khiết vặn , “Người đến là để thăm Mạnh Giang, ba họ quây quần thắm thiết, xen gì? Cậu vốn dĩ nên ga tàu đón họ.”
Vân Ngưng quan hệ giữa Mạnh Hải và gia đình lắm, nhưng ngờ đến mức nhà còn bắt nạt .
Những đứa trẻ mồ côi cha che chở quả nhiên đáng thương.
Mạnh Hải thở dài: “Thôi bỏ , đợi họ về sẽ thôi, họ cũng ở lâu .”
Liên Khiết ép Mạnh Hải thề: “Chỉ trả tiền nhà khách cho một ngày thôi, những ngày tuyệt đối trả nữa.”
Vân Ngưng bổ sung thêm: “Hôm nay ăn tối, cố gắng để họ tự móc hầu bao.”
Khái niệm về những chuyện của Mạnh Hải khá mờ nhạt, chỉ Vân Ngưng và Liên Khiết sẽ hại , bèn gật đầu đồng ý.
Không lâu , Mạnh Giang dẫn theo Mạnh Hoa và Thôi Xảo Xảo bước . Mạnh Giang dường như đến tiệm cơm quốc doanh , đường lối đều vô cùng quen thuộc, nhiệt tình mời mọc: “Bà nội, bà đây nhé. Bố, bố mau đây, con bưng thức ăn , lát nữa ăn gì thì gọi thêm nhé.”
Nhiệt tình cứ như thể Mạnh Giang mới là mời khách .
Vân Ngưng nhướng mày. Liên Khiết bắt đầu nghiến răng. Chướng mắt, cái tên Mạnh Giang thật sự vô cùng chướng mắt! Đáng ghét nhất là Mạnh Hải quá nhu nhược!!
Minh Vũ bụng đưa cho hai cô gái mỗi một cái bánh bao: “Cầm lấy bóp tạm cho hạ hỏa .”
Mạnh Hải bước tới.
Nhìn thấy Mạnh Hải, Mạnh Giang mới nhận nhóm của Vân Ngưng cũng đang ở đó, sắc mặt lập tức đổi.
Cậu vẫn cho Mạnh Hoa chuyện Sở 11 đuổi về. Việc thể Viện 1, gia đình cũng tốn ít công sức. Mạnh Giang gọi nhà lên đây, mục đích là thông qua họ để gây áp lực cho Mạnh Hải, ép tìm của Sở 11 chuyện. Hình như Vân Ngưng cũng với Viện trưởng Vương, chắc chắn sẽ đỡ vài câu. Cậu vốn định từ từ kể chuyện cho Mạnh Hoa và Thôi Xảo Xảo , ngộ nhỡ bây giờ vạch trần …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-188.html.]
Mạnh Giang vội vàng lưng phía nhóm Vân Ngưng, xuống bảo: “Hải, mau xuống ăn cơm , đừng lung tung nữa.”
Thôi Xảo Xảo vẫn còn đang bận tâm đến chuyện tìm vợ cho Mạnh Giang: “Cháu cũng còn nhỏ tuổi nữa , nếu ở làng thì giờ lập gia đình sinh con đẻ cái . Cháu coi trọng chuyện cá nhân , để bà nhờ bà mối trong làng chọn cho cháu vài đám t.ử tế.”
Mạnh Giang đồng ý: "Cháu về quê, cũng lấy gái làng ." Dù cũng là sinh viên đại học, tất nhiên là thích một phụ nữ học thức, xinh , và nhất là hiểu chuyện.
"Lấy vợ thành phố tốn kém lắm đấy!" Thôi Xảo Xảo liếc Mạnh Hải.
Mạnh Hoa gì, khóe mắt cũng đang liếc về phía ví tiền của Mạnh Hải. Thật ngờ, đứa mà họ luôn cho là vô dụng nhất thể gây dựng sự nghiệp ở Lương An. Cái ví tiền trông còn vẻ rủng rỉnh hơn của ông nhiều…
Mạnh Hải chỉ cúi đầu ăn mì. Cậu gọi nhiều món, nhưng chỉ ăn mỗi mì Dương Xuân.
Thấy năng gì, Thôi Xảo Xảo mới gắp cho một miếng sườn, tỏ vẻ hiền từ: “Hải , cháu gầy đấy, ăn nhiều cho khỏe.”
Mạnh Hải sững .
Khi ăn cơm cùng gia đình, gần như chỉ ăn đồ ăn chính. Đó là trong trường hợp nhà thiếu lương thực, chứ lúc khó khăn thì đến đồ ăn chính cũng chẳng mà ăn. Mấy món ngon như thịt gà, thịt lợn, Thôi Xảo Xảo thường chỉ gắp cho những vị trí cao trong nhà, ví dụ như ông nội, hoặc là Mạnh Giang.
Mạnh Hải dám đụng đũa.
Nụ môi Thôi Xảo Xảo càng thêm giả lả: “Hải , tuy cháu là em, nhưng cháu tiền đồ, tiền lương kiếm nhiều nhất nhà. Chuyện của cháu, cháu để tâm . Cháu còn nhỏ, nhà cứ lo liệu cho cháu cưới vợ , đó sẽ tính đến chuyện của cháu, bỏ sót ai .”
Vân Ngưng mà ngứa cả tai. Rõ ràng như thế là Mạnh Hải bỏ tiền còn gì? Lại còn cái trò " Mạnh Giang Mạnh Hải", đợi đến lúc Mạnh Giang cưới vợ xong, bọn họ gì còn quan tâm đến sống c.h.ế.t của Mạnh Hải nữa. là cái đồ tay bắt giặc!
Liên Khiết cũng tức giận kém, giọng điệu của Thôi Xảo Xảo cô nhớ đến một .
Hai họ còn kịp lên tiếng thì Minh Vũ hậm hực đặt đũa xuống, dậy quát khẽ: “Quá đáng! Thật sự quá đáng! Thấy Mạnh Hải hiền lành dễ tính nên cố ý lừa gạt đây mà!”
Vân Ngưng ngạc nhiên Minh Vũ: “Kỹ sư Minh, hôm nay vội về nhà nữa ?”
Liên Khiết bồi thêm: “Phần cơm mua cho chị nhà đóng gói xong xuôi đấy, mang về nhanh là nguội mất bây giờ.”
Minh Vũ hít một , bình tĩnh xuống : “ là đang quan tâm đến đồng chí Mạnh Hải thôi.”
Liên Khiết lưu tình bóc mẽ : “Là do hóng hớt thấy hấp dẫn quá chứ gì.”
Minh Vũ mỉm , phủ nhận.
Vân Ngưng: "..." Mấy chuyên gia tên lửa trong lòng cô, ơn hành xử bình thường một chút !
Bên , Thôi Xảo Xảo và Mạnh Hoa bắt đầu ép Mạnh Hải nôn tiền lương của mấy tháng, để còn nhờ bà mối lo liệu chuyện cưới xin.
"Anh mày đến một bộ quần áo t.ử tế cũng , mặc thế gặp nhà gái chạy mất dép. Chỗ các cháu thợ may , cháu mang tiền đây, ngày mai chúng tìm thợ may may cho cháu một bộ ."
Mạnh Hoa gạt : “Thành phố lớn mua sẵn ở bách hóa, giống như quê .”
"Ôi chao, cả chỗ như thế cơ , trong đó bán những gì ?"
Mạnh Giang tranh thủ quảng cáo: “Ngày mai bà theo chúng cháu xem thử là ngay, cái gì cũng bán, vô cùng tiện lợi.”
Thôi Xảo Xảo hớn hở: “Được, để bà theo mở mang tầm mắt xem .”
Ba họ bắt đầu đùa vui vẻ.
Mạnh Hải sờ sờ ví tiền, lòng lúng túng . Mạnh Hải quá bận tâm về chuyện tiền bạc. Cậu chẳng nên dùng tiền việc gì, quần áo mặc là , ăn no bụng là xong. Vân Ngưng và Liên Khiết đều dặn dò, phép tiêu tiền vì nhà họ Mạnh nữa.
Mạnh Hải cố gắng lấy dũng khí phản đối: “Cháu... cháu bách hóa , tự .”
Mạnh Giang vẫn mải mê miêu tả sống động về các mặt hàng trong bách hóa, Thôi Xảo Xảo thì say sưa lắng với vẻ mặt đầy mong đợi, cả hai dường như chẳng hề thấy Mạnh Hải gì.
Mạnh Hải khó xử họ.
Hai bà cháu đang trò chuyện rôm rả thì một bóng đen bất ngờ đổ xuống che khuất ánh đèn dây tóc của tiệm cơm. Mạnh Giang ngẩng đầu lên, khuôn mặt to đùng của Vân Ngưng đột nhiên xuất hiện ngay mắt. Cậu hét toáng lên, suýt chút nữa thì ngã ngửa.
Liên Khiết lạnh lùng lưng Mạnh Hải. Minh Vũ thì tít ở xa để cổ vũ tinh thần cho hai cô gái.
Liên Khiết cất tiếng: “Hai điếc ? Không thấy Mạnh Hải cùng hai đến bách hóa , hai tự .”
Thôi Xảo Xảo lúc mới bắt buộc sang: “Cô là con gái nhà ai, xen chuyện bao đồng của nhà chúng ?”
Liên Khiết nổ súng, Vân Ngưng lập tức tiếp đạn: “Đừng quan tâm chúng là ai, cái kiểu ức h.i.ế.p như thế ? Đã ngần tuổi đầu còn vác mặt đến ăn bám thanh niên, sống một ở Lương An dễ dàng lắm ? Cậu học ở Lương An, hai đến một đồng sinh hoạt phí cũng cho, thế mà còn mặt mũi nào đòi chi tiền?”
Trong quán cơm còn khá nhiều khách, ai nấy đều tò mò về phía nhóm đông đúc . Mạnh Hoa thấy mất mặt, liền kéo áo Thôi Xảo Xảo bảo bà bớt lời.
Thôi Xảo Xảo nào để tâm, bà vẻ như lớn hiểu chuyện: “Người một nhà thì cưu mang giúp đỡ lẫn chứ, bố thằng Hải mất sớm, chúng một tay nuôi nấng nó nên , bây giờ nó báo hiếu chúng , mà nhà chúng cũng đang gặp lúc khó khăn nên mới nhận sự giúp đỡ. Cái cô , rõ ngọn ngành xông mắng mỏ khác thế?”
Mọi sự chú ý từ Thôi Xảo Xảo chuyển hẳn sang Vân Ngưng. Vân Ngưng dễ dắt mũi, cô đáp trả đanh thép: “Bố Mạnh Hải qua đời sớm, sống cuộc sống như thế nào ở nhà các , các tự hiểu rõ nhất chứ? Số lương thực mỗi tháng của , chắc cũng các lấy mất một nửa đúng ? Các bào tiền, cũng tìm nhiều mà bào, cứ nhè một con cừu mà vặt lông mãi, sợ cừu trụi lủi ?”
Sắc mặt Mạnh Hoa trở nên cứng đờ, ông kéo mạnh áo Thôi Xảo Xảo một cái nữa: “Mẹ, ăn nhanh , về nhà khách .”