Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 189:'
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi Xảo Xảo cãi lý: “Cô năng kiểu gì thế hả? Chúng công ơn nuôi dưỡng Mạnh Hải, đây là sự thật rành rành thể chối cãi, cô xúi giục thế là nó mang tiếng bất hiếu ?”
"Cháu trai của bà chỉ một ," Liên Khiết chỉ Mạnh Giang, “Bà bảo báo hiếu bà là ? Lương thực của Mạnh Hải cũng chia cho ít cơ mà?”
Mạnh Giang rụt cổ , dám ho he nửa lời.
Thôi Xảo Xảo bênh vực: “Nó vẫn còn đang là sinh viên mà.”
"Sao là sinh viên ?" Liên Khiết cố ý to, “Cậu sở chúng việc cơ mà, bà ?”
Thôi Xảo Xảo đương nhiên là , vì chuyện mà nhà bà tốn ít tiền của. Cũng may con trai cả việc ở Cục giáo d.ụ.c huyện quen với ở Đại học Lương An nên mới nhờ vả .
Bà liền : “Nó mới , còn nhận tháng lương nào, giờ vẫn là sinh viên nghèo thì lấy tiền? Thằng Hải mấy tháng , chắc cũng tiết kiệm một khoản. Đợi bao giờ thằng Giang lương thì trả cho thằng Hải , một nhà mà cứ tính toán chi li sòng phẳng thế ?”
Giọng điệu của Vân Ngưng lúc còn khoa trương hơn cả Liên Khiết: “Ối chao ôi, thế thì to chuyện . Đồng chí Mạnh Giang trở về Đại học Lương An mà, e rằng là nhận đồng lương nào từ Viện 1 .”
Mạnh Giang xong như sét đ.á.n.h ngang tai, sắc mặt tái mét như tro tàn, c.h.ế.t trân tại chỗ.
Thôi Xảo Xảo ngơ ngác hỏi con trai: “Viện 1 là ? Sao trả lương?”
Mạnh Hoa từng học vài năm, nhờ Mạnh Giang nên ông cũng hiểu khá rõ về các cơ quan, đơn vị ở Lương An. Ông tầm quan trọng của việc ở đại viện, nên mới c.ắ.n răng bỏ tiền lớn như .
Ông hốt hoảng hỏi: “Mạnh Giang, chuyện là thật ? Mày trường ?!”
Mạnh Giang run lẩy bẩy, nép sát Thôi Xảo Xảo, nửa chữ cũng dám hé răng.
Vân Ngưng hài lòng với hiệu quả mà câu của mang .
Liên Khiết cũng , hai tủm tỉm : “Nếu tin, cứ đến thẳng đại viện mà kiểm chứng. Đồng chí Mạnh Giang khi đến đại viện ăn cắp đề thi gian lận, viện trưởng phát hiện. Viện trưởng giữ một kẻ phẩm hạnh tồi tệ như . Dù thì Sở 11 cũng là cơ quan bảo mật, thể dung túng cho hành vi trộm cắp .”
Minh Vũ đằng bồi thêm một câu: “Đồng chí Mạnh Giang e rằng cửa ở bất kỳ cơ quan nào liên quan đến ngành hàng vũ trụ quốc phòng nữa . Tuổi đời còn trẻ mà nhiều cơ quan ghi danh sổ đen thế , đúng là hậu sinh khả úy.”
Mạnh Giang: "..." Những lời chói tai thật sự.
Mạnh Hoa lúc chẳng còn tâm trí mà nuốt nổi bữa cơm miễn phí nữa. Ông xách tai Mạnh Giang lôi xềnh xệch ngoài: “Mày rõ ràng chuyện đây cho tao, tiền thì mất , mày ăn cắp đề thi? Tại ăn cắp đề thi?!”
Xem chừng Mạnh Giang sẽ một đêm nhớ đời đây.
Mạnh Hải lên : “Bà nội, ngày mai cháu còn , thời gian đưa dạo bách hóa . Mọi cứ cùng Mạnh Giang , thạo đường lắm.”
Cậu dứt lời, Vân Ngưng lập tức viện cớ kéo rời .
Thôi Xảo Xảo ngẩn ngơ tại chỗ, bà đường, mà con trai thì chẳng dấu hiệu gì là sẽ đón.
...Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy thế ?!
Rời khỏi quán cơm, tâm trạng của Vân Ngưng và Liên Khiết cũng chẳng vui vẻ gì cho cam. Mặc dù hôm nay họ khiến Mạnh Giang nếm chút trái đắng, nhưng suy cho cùng họ cũng là một nhà, Mạnh Hoa thể nào xử lý Mạnh Giang đến nơi đến chốn . Khả năng cao là đám đó vẫn sẽ tiếp tục bòn rút m.á.u của Mạnh Hải.
Vân Ngưng bực dọc: “Cậu thể cứng rắn một chút, từ chối thẳng thừng bọn họ ? Tiền là do tự tay , chẳng lẽ họ dám trắng trợn cướp đoạt?”
Liên Khiết tiếp lời: “Cậu cũng nên thật thà khai báo hết tiền kiếm cho họ chứ. Tiền bạc để lộ ngoài, thấy , giờ thì nhắm đến đấy.”
Minh Vũ thấu suy nghĩ của Mạnh Hải, chân thành hỏi: “Nếu thực sự nên dùng tiền việc gì, thì đưa cho ? đang cần tiền đây.”
Mạnh Hải: "..." Cậu dè dặt hỏi: “ tiết kiệm nhiều tiền, thể gì chứ?”
"Tương lai thể mua xe, mua nhà!" Vân Ngưng phác họa viễn cảnh, “Lái siêu xe, ở biệt thự rộng rãi, phòng sách riêng, phòng tập thể hình riêng, sống một cuộc sống vô cùng thoải mái!”
Vẻ mặt Mạnh Hải ngơ ngác, mờ mịt. Cậu chỉ từng thấy những dãy nhà tập thể do xưởng phân phối, thể tưởng tượng nổi thế nào là phòng sách, thế nào là phòng tập thể hình. Lấy chỗ mà chứa cơ chứ?
Liên Khiết cáu kỉnh: “Cậu cứ đưa tiền cho , đang thiếu tiền lắm, bộ tiền tiết kiệm của đưa hết cho !”
Mạnh Hải gật đầu: “Được thôi, để về nhà lấy, ngày mai sẽ mang cho chị.”
Liên Khiết: "..." Cậu định cho thật đấy ?!
Minh Vũ: "?" Khoan , là đồng nghiệp của Mạnh Hải ? Anh là con ? Vừa nãy cũng ngỏ ý xin tiền, Mạnh Hải đồng ý?!
Minh Vũ bất bình: “Nghiêm cấm trọng nữ khinh nam!”
Người nhà họ Mạnh vẫn rời , Vân Ngưng và Liên Khiết thể lơ là cảnh giác.
Mạnh Hải thế mà mang bộ tiền tiết kiệm đến Sở 11 thật. Liên Khiết thấy liền vội vàng cất giúp : “Cậu cũng to gan thật đấy, cứ thế mà mang đến đây thèm giấu kỹ lớp áo trong, sợ cướp ?”
Mạnh Hải vô tư đáp: “Đại viện an lắm mà.”
Vân Ngưng tỏ vẻ thán phục: “Ước gì xung quanh những xem tiền tài như phù du giống , để đó tự nguyện dâng hết lương cho .”
Liên Khiết nghiêm giọng dặn dò: “ sẽ giữ hộ , chỉ phép cầm tiền đủ để ăn uống qua ngày thôi, tuyệt đối mang dư một cắc nào!”
Mạnh Hải ngạc nhiên hỏi: “Không chị đang cần tiền ? Chị cứ lấy mà dùng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-189.html.]
Liên Khiết: "..." Bây giờ cô tin , những lời Mạnh Hải về việc phụ giúp việc, thực sự chỉ là đơn thuần giúp việc mà thôi.
Cùng lúc đó, tại nhà khách gần ga tàu, Mạnh Hoa vẫn đang răn đe Mạnh Giang.
"Khó khăn lắm tao mới lo lót cho mày Sở 11, thế mà mày đuổi cổ ngoài? Mày đó là nơi tiền cũng chắc ? Nếu bác cả mày tình cờ ơn với , thì đến lượt mày chắc?! Bây giờ trong nhà chẳng còn lấy một xu, cả nhà chỉ trông chờ mày rạng rỡ tổ tông, thế mà mày ăn thế đấy, đến thằng Mạnh Hải mày còn chẳng bằng!"
Mạnh Giang quỳ gối sàn nhà, cơ thể cứng đờ dám nhúc nhích. Tối qua Mạnh Hoa rút thắt lưng đ.á.n.h một trận nhừ tử, giờ vẫn còn ê ẩm, động nhẹ một cái là đau điếng.
Thôi Xảo Xảo xót cháu bèn đỡ: “Anh vài câu răn đe nó là , nó còn nhỏ dại, hiểu hết những chuyện phức tạp đó? Nó bảo là do thằng Mạnh Hải chạy đến mách lẻo mà. Haiz, thằng Mạnh Hải đúng là quá đáng, ngoài một thời gian là dã tâm bừng bừng, chẳng coi gia đình gì nữa.”
"Mẹ còn bênh nó?! Mẹ cứ dung túng nó nữa thì ngày nó phản cho mà xem!"
Thôi Xảo Xảo gắt lên: “Nếu giỏi giang thì mà giúp nó, chúng cần khổ sở thế ? Việc cần bây giờ là mau chóng nghĩ cách giải quyết!”
Mạnh Giang vội vàng lên tiếng: “Mạnh Hải quen mấy trong Sở 11, quan hệ lắm, là những tiếng với viện trưởng. Chỉ cần Mạnh Hải chịu mở miệng nhờ vả, chắc chắn sẽ xong chuyện. Nếu nữa thì...”
Mạnh Hoa liếc Mạnh Giang.
Mạnh Giang căng thẳng l.i.ế.m đôi môi khô khốc, dè dặt tiếp: “Con phong phanh trong sở vẫn còn chế độ thế vị trí. Hiện tại Mạnh Hải là nhân viên chính thức của Sở 11, là do thi đỗ mà . Nó một chỗ , nếu nó chịu lùi ...”
Nếu nhường vị trí đó cho Mạnh Giang, sẽ còn cơ hội. Đây là quy định của sở, viện trưởng chắc chắn thể từ chối , đúng ?
Mạnh Hoa chần chừ: “Liệu ? Hôm qua hai con ranh con mày đưa sổ đen của đại viện cơ mà.”
"Bọn chúng chỉ xả giận Mạnh Hải thôi," Mạnh Giang tiếp tục thuyết phục, “Mấy đó thế lực trong sở lắm. Nếu Mạnh Hải nằng nặc nhờ vả, chắc chắn họ sẽ nể tình mà tay giúp đỡ. Đặc biệt là cô gái tên Vân Ngưng, con đồn bố cô từng hy sinh trong một vụ t.a.i n.ạ.n lao động, nên viện trưởng ưu ái cô vô cùng.”
Thôi Xảo Xảo kinh ngạc kêu lên: “Làm cái công việc gì mà còn hy sinh nữa?”
"Mẹ hiểu ," Mạnh Hoa vẻ sành sỏi, “Công việc càng hào nhoáng thì rủi ro càng cao, chuyện là bình thường.”
Thôi Xảo Xảo lo âu Mạnh Giang.
Mạnh Hoa hỏi: “Thế cách nào để bắt thằng Mạnh Hải giúp? Con xem, ngay cả chuyện bách hóa mà nó còn chịu cùng chúng kìa.”
Mạnh Giang nhếch mép, vẻ mặt đầy toan tính: “Thì đ.á.n.h điểm yếu của nó.”
"Điểm yếu của nó là cái gì?"
Trước đây khát khao lớn nhất của Mạnh Hải là học đại học. Dù bây giờ thực hiện , nhưng ít cũng thoát khỏi cái làng nghèo đói và chỗ ở Lương An. Cậu còn bận tâm đến điều gì nữa?
Mạnh Giang ấp úng : “Con chợt nhớ một chuyện.”
Mạnh Hoa gắt gỏng: “Có rắm thì mau thả , do mày gây họa mà.”
"Là chuyện..."
"Đại chiến" giữa Viện 1 và Viện 6 đang đến gần, Vân Ngưng nảy sinh những ý tưởng mới. Cả nhóm khẩn trương tăng ca để điều chỉnh phương án, quyết tâm hạ gục Viện 6 ngay trong một đòn.
"Chu trình mát bằng máy phát khí mà chúng thảo luận đây sẽ hao hụt một phần chất đẩy. Chu trình giãn nở mới là xu hướng phổ biến thế giới hiện nay. Liệu chúng thể tiến thêm một bước nữa, bắt kịp với tiêu chuẩn quốc tế..."
Mạnh Hải mà đầu óc cuồng, đành tự từ từ tiêu hóa. Vân Ngưng vốn định giải thích cặn kẽ hơn cho hiểu, nhưng sực nhớ hôm nay là sinh nhật của Thang Phượng Ngọc nên cô đành về nhà sớm.
Liên Khiết hào hiệp xung phong: “Để lo phần cho, giao cho .”
Liên Khiết kiên nhẫn giảng giải cho Mạnh Hải hơn một tiếng đồng hồ. Mạnh Hải chăm chú lắng , lượng ghi chép giấy ngày một ít . Liên Khiết hiểu rằng, Mạnh Hải lơ là, mà là đang nắm bắt vấn đề ngày càng nhanh nhạy, chỉ cần qua là hiểu bản chất.
Vân Ngưng đúng, Mạnh Hải thực sự thiên phú, vị trí của đáng lẽ thuộc về nhóm thiết kế từ lâu .
Hơn bảy giờ tối, Mạnh Hải mới tan . Cậu dắt chiếc xe đạp cải tiến về. Do phân nhà trong đại viện, đành tiếp tục tá túc ở ký túc xá. Vừa khỏi cổng lớn, Mạnh Hải Mạnh Giang chặn đường.
Nhớ lời dặn dò của Vân Ngưng và Liên Khiết giữ cách với Mạnh Giang, thái độ của Mạnh Hải mang theo chút ghét bỏ: “Sao đến đây nữa?”
Mạnh Giang: "..." Thằng em ngốc nghếch của thế mà cũng cách tỏ vẻ ghét bỏ khác ?
Theo trí nhớ của thì cho dù thò tay túi Mạnh Hải móc tiền chăng nữa, cũng chẳng bao giờ trở mặt. Chắc chắn là do Vân Ngưng dạy hư . Trong cái văn phòng đó, Vân Ngưng là đứa xảo quyệt nhất!
Đứng cổng đại viện, Mạnh Giang dám giở trò càn quấy. Đại viện lính gác bồng s.ú.n.g gác, mà dám bừa, nổ s.ú.n.g b.ắ.n bỏ cũng ai truy cứu trách nhiệm. Lúc đó gia đình khéo còn đền tiền đạn nữa chứ.
Mạnh Giang kéo tuột Mạnh Hải xuống khỏi xe đạp: “Bà nội sắp về quê , mày là cháu thì ít cũng tiễn chứ?”
Mạnh Hải đáp: “Không cần thiết , đưa tiễn là .”
Mạnh Giang: "..." Chắc chắn là do con nhỏ Vân Ngưng dạy!
Mạnh Giang đành tung đòn chí mạng: “Sắp đến ngày giỗ của chú thím . Bà nội bàn bạc với mày về chuyện cúng giỗ. Mày định về quê thì cũng đại diện đốt cho chú thím ít vàng mã chứ?”