Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 191:'

Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Mạnh Hải đáp: “Bác đừng cho họ , cháu cũng hết cách , cháu bắt buộc như .”

 

​Vương Chí thở dài: “Bác hiểu , cháu nỗi khổ tâm thể . Mục đích của cháu là tìm việc cho Mạnh Giang đúng ? Để bác nghĩ cách xem .”

 

​Mạnh Hải cúi gập chào: “Làm phiền bác quá, cháu sẽ nhường vị trí , cháu về quê đây ạ.”

 

​Vương Chí vô cùng bất lực. Đứa trẻ Mạnh Hải quả thực là một mầm non tiềm năng.

 

 

​Mạnh Hoa và Thôi Xảo Xảo chui rúc nhà khách. Họ tiếc tiền dám ngoài ăn tiệm, Mạnh Hoa chợ mua hai cái bánh bao tạp lương, hai con gặm bánh bao với dưa cải muối trong phòng.

 

​Những ở cùng phòng đều đang nghỉ ngơi. Tiền phòng là do Mạnh Hoa trả, ông xót tiền chịu thuê phòng đôi mà đưa Thôi Xảo Xảo ở phòng sáu .

 

​Thôi Xảo Xảo nhịn cằn nhằn: “Lại ăn bánh bao với dưa muối ? Trong miệng giờ mùi dưa muối đây .”

 

​"Mẹ cố chịu khó một chút, cảnh nhà bây giờ thế nào còn lạ gì nữa, đồng nào con dồn hết cho Mạnh Giang còn ." Mạnh Hoa cũng bực bội mặt, “Cái thằng Mạnh Hải việc tuyệt tình thật, đúng là mang theo một cắc bạc nào !”

 

​Hôm qua Mạnh Hải cuối cùng cũng chịu đồng ý nhường công việc. Mạnh Hoa chắc mẩm kiểu gì cũng đưa thêm tiền, bèn bảo về nhà lấy. Ai dè tiền đều giao cho đồng nghiệp giữ hết .

 

​Mạnh Hoa dám ép Mạnh Hải lấy tiền nữa. Mạnh Giang , mấy đồng nghiệp của Mạnh Hải là loại ghê gớm, cãi cọ hung hăng. Chuyện tráo đổi công việc giấu nhẹm , đợi ván đóng thuyền hẵng , tuyệt đối để lộ cho họ .

 

​Chẳng còn cách nào khác, Mạnh Hoa đành tự bấm bụng bỏ tiền túi trả tiền nhà khách. Thực lúc mới lên đây, ông cũng chẳng mong chờ gì Mạnh Hải sẽ trả tiền. khi mức lương hiện tại của lên đến một trăm tệ, tâm lý ông lập tức mất cân bằng. Khoản tiền đáng lẽ do Mạnh Hải gánh vác, họ gì kiếm bao nhiêu tiền? Dựa mà bắt họ móc hầu bao?

 

​Thôi Xảo Xảo đành c.ắ.n răng gặm tiếp cái bánh bao, trong đầu chút vương vấn bữa cơm ở tiệm ăn ngày hôm mới đến. Một bàn ngập tràn các món thịt, hương vị đúng là tuyệt hảo.

 

​Bà hỏi: “Chuyện mà chúng mày bàn tính chắc ăn ? Có thành công đấy?”

 

​"Mẹ cứ yên tâm," Mạnh Hoa quả quyết, “Dù thành bại thì cũng thử một phen.”

 

​Bằng tiền ông bỏ coi như đổ sông đổ bể. Hơn nữa của Mạnh Giang cũng nghiêm trọng lắm, chỉ là xem đề thi một chút thôi mà. Dù là sai lầm chăng nữa, cũng đến mức đuổi ?

 

​Mạnh Hải giờ luôn dễ bảo, dạo gần đây là do lời xúi giục của mấy gã đồng nghiệp nên mới dám chống đối.

 

​Thôi Xảo Xảo vẫn yên tâm: “Nhỡ mất luôn cả công việc của thằng Hải thì ?”

 

​Dù cũng là một trăm tệ một tháng đấy. Cứ bắt nó mỗi tháng gửi về nhà bảy mươi tệ, tích tiểu thành đại mười hai tháng trong năm, cũng là một khoản hề nhỏ.

 

​Mạnh Hoa bĩu môi khinh khỉnh: “Mẹ còn ? Bọn trong đơn vị cố tình ức h.i.ế.p Mạnh Giang là vì bênh vực Mạnh Hải đấy. Chỉ cần Mạnh Hải chịu mở miệng, chuyện gì cũng thể thương lượng . Nếu nó dám từ chối, về quê con sẽ đào ngay mả bố nó lên, để xem bọn họ về báo mộng tính sổ với nó !”

 

​Hai dùng xong bữa thì Mạnh Hải và Mạnh Giang về.

 

​Mạnh Hoa vội vàng hỏi han: “Chuyện giải quyết đến ?”

 

​Mạnh Hải gật đầu xác nhận.

 

​Mạnh Giang mặt mày hớn hở: “Viện trưởng đồng ý sắp xếp bố ạ. Đợi con nhận tháng lương đầu tiên, con sẽ gửi tiền về nhà. Tối nay cả nhà ngoài ăn một bữa trò ! Hải, mày mang tiền chứ?”

 

​Mạnh Hoa & Thôi Xảo Xảo: “...”

 

​Bọn họ mới nhét đầy bụng bằng bánh bao to tướng.

 

​Thôi Xảo Xảo lên tiếng: “Giờ khoan hẵng , để tối tính .”

 

​Mạnh Giang tiếc rẻ: “Con còn đang định ăn thử sủi cảo của tiệm cơm , mới món nhân thịt trộn rau dại, ngon xuất sắc luôn.”

 

​Mạnh Hải chẳng còn tâm trí chuyện. Cậu liếc Mạnh Giang một cái, cất giọng lạnh nhạt: “ về dọn đồ đây.”

 

​Mạnh Hoa ngạc nhiên: “Dọn đồ gì?”

 

​Ánh mắt Mạnh Hải sâu thẳm: “Về thăm bố .”

 

​Mạnh Hoa rùng ớn lạnh. Chẳng hiểu , ánh mắt của Mạnh Hải khiến ông thấy sởn gai ốc, đó là một ánh mắt từng xuất hiện ở bao giờ.

 

​Ông trầm ngâm suy tính: “Chúng thế ... liệu nó phẫn uất mà đập nồi dìm thuyền ?”

 

​"Nó thì cái trò trống gì?" Thôi Xảo Xảo chép miệng, “Cái thằng từ nhỏ lầm lầm lì lì, ghét cũng thôi. Nó chẳng dám ho he nửa lời , cứ yên tâm .”

 

​Mạnh Hải khuất, Mạnh Hoa kéo Mạnh Giang ngoài hành lang dặn dò: “Mày lương thì gửi ngay về cho tao, chỉ giữ chút ít đủ tiền ăn thôi đấy.”

 

​Mạnh Giang tỏ vẻ bằng lòng: “Sống ở Lương An tốn kém lắm bố ạ, một bộ quần áo cũng đắt đỏ , bố thể đợi con định một thời gian hẵng tính ?”

 

​"Cái thằng , mày chẳng hiểu chuyện gì cả ?" Mạnh Hoa hạ giọng thì thào, “Để lo cho mày việc , tao lén lút cuỗm luôn cả tiền hòm quan tài của bà nội mày đấy. Mày giúp tao nhanh chóng đắp khoản đó chứ? Nhỡ để bà nội mày phát hiện, bà g.i.ế.c tao mất.”

 

​Người già thường chuẩn hậu sự cho tươm tất, nên Thôi Xảo Xảo dành dụm cho một khoản khá khá.

 

​Mạnh Giang vẫn còn vùng vằng: "Người c.h.ế.t thì ma chay to cho ai xem cơ chứ? Con , con sẽ gửi tiền cho bố là chứ gì." May mà tiền lương của Mạnh Hải cũng đến nỗi tệ.

 

 

​Hôm , Mạnh Hải thu dọn xong hành lý liền ga tàu xếp hàng mua vé. Mạnh Hoa và Thôi Xảo Xảo cũng lục đục bám theo, tận mắt chứng kiến lên tàu thì họ mới yên tâm.

 

​Mạnh Hải nhích từng chút một trong hàng dài dằng dặc suốt hơn một tiếng đồng hồ mới mua . Lúc , Thôi Xảo Xảo ghế cứng, cái lưng già suýt chút nữa thì gãy đôi, bà đầy mong chờ Mạnh Hải: “Mua vé giường ghế cứng thế?”

 

​Mạnh Hải đáp gọn lỏn: “Giường .”

 

​"Ôi chao, cháu đích tôn của bà đúng là tiền đồ ," Thôi Xảo Xảo tít mắt, “Để già cũng nếm mùi giường xem nó sung sướng thế nào, chắc chắn hơn đứt cái ông chú mày, ghế cứng đúng là hành xác con .”

 

​Mạnh Hoa bực : “Con cũng ghế cứng đây , để chịu trận.”

 

​Thôi Xảo Xảo sấn sổ sán gần Mạnh Hải: “Đích tôn ngoan, nhà nên mua chút đồ ăn nhỉ? Bà thấy tàu gặm gà đấy.”

 

​Cái thằng Mạnh Hoa keo kiệt bủn xỉn, chẳng chịu mua sắm gì, lúc tàu bà chỉ ngửi mùi cho đỡ thèm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-191.html.]

​Mạnh Hải lấy lạ hỏi: “Mọi mua vé ?”

 

​Thôi Xảo Xảo: “?”

 

​Mạnh Hoa: “... Hải, cháu thế là ý gì? Vừa cháu mua luôn một thể ?”

 

​"Cháu chỉ mua vé cho cháu thôi," Mạnh Hải thản nhiên đáp, “Cháu còn đang thấy lạ chú xếp hàng, thì là hiểu lầm. Bây giờ chú xếp hàng mua vé vẫn còn kịp đấy, vẫn còn dư khá nhiều vé.”

 

​Mạnh Hoa: "..." Cái thằng Mạnh Hải giở chứng thế ?! Hồi như !

 

​Mạnh Hải lùi sang một bên, rõ ràng là hề ý định mua vé.

 

​Thôi Xảo Xảo luống cuống: “Sao cơ? Không vé của ? Hết vé giường ?”

 

​Mạnh Hải trấn an: “Bà đừng sốt ruột, bây giờ chú xếp hàng mua thì chú sẽ mua vé giường cho bà.”

 

​Mạnh Hoa: "..." Chẳng những lừa ông tự mua vé, mà còn bắt ông mua vé giường ?!

 

​"Cái thằng mày thế hả?! Quá keo kiệt đấy! Mua vé mà cũng đòi chia mua riêng?!" Mạnh Hoa tức giận đến run rẩy.

 

​Mạnh Hải bình tĩnh giải thích: “Số tiền cháu mang chỉ đủ mua một vé thôi, chú đ.á.n.h c.h.ế.t cháu thì cháu cũng móc tiền nữa.”

 

​"Tao bảo mày đòi tiền về cơ mà, mày cứ khăng khăng đưa cho đồng nghiệp gì? Không m.á.u mủ ruột rà, mày đưa tiền cho cô để cái gì?! Nhanh đòi đây!"

 

​Mạnh Hải dùng sự im lặng để đối đáp.

 

​"Mày tao hả? Mau ! Một đồng cũng thiếu! Ra ngoài đời chẳng học cái gì hồn, chỉ học cái thói ăn cây táo rào cây sung! Mấy cái cô là ai cơ chứ? Giúp mày đỡ chẳng qua cũng chỉ là vì dòm ngó tiền của mày thôi, mày tưởng họ đối thật lòng với mày ?!"

 

 

​Vân Ngưng và Liên Khiết tìm Mạnh Hải suốt cả đêm.

 

​Minh Vũ cũng nhờ bạn bè đến tận ký túc xá của Mạnh Hải để tìm, nhưng đồ đạc của dọn sạch trơn.

 

​Mạnh Hải bình thường bao giờ vô duyên vô cớ lẳng lặng rời như . Vân Ngưng và Liên Khiết chặn ngay cửa văn phòng Vương Chí, quyết đòi một lời giải thích.

 

​Vương Chí bất lực phân trần: “Không cố tình giấu hai cô, mà là Mạnh Hải cho hai cô . hứa với , thể nuốt lời .”

 

​Liên Khiết bất mãn: “Có chuyện gì mà thể để cho chúng chứ?”

 

​Vân Ngưng tóm tắt vấn đề: “Chuyện gì mà giấu giếm chúng , chắc chắn đó là chuyện chẳng gì, thì càng cho rõ ràng.”

 

​Liên Khiết giơ ngón tay cái lên: “Chí lý.”

 

​Hai kẻ tung hứng, thiếu điều cho Vương Chí chóng mặt nhức đầu.

 

​Vương Chí vẫn kiên định: “Mạnh Hải , nếu để hai cô , chuyện sẽ phiền phức, ảnh hưởng lớn đến . Cân nhắc đến chuyện , thể tự tiện tiết lộ . Hai cô cứ về , thể ì ở đây chặn cửa cả ngày ?”

 

​"Ơ," Vân Ngưng ngạc nhiên hỏi vặn , “Tại ?”

 

​Liên Khiết kéo ghế phịch xuống: “Hôm nay sẽ đóng quân luôn tại văn phòng Viện trưởng Vương, nhân tiện xem phòng việc của viện trưởng tiện nghi sang trọng cỡ nào.”

 

​Vương Chí: “...”

 

lúc đó, Minh Vũ bước báo cáo công việc.

 

​Vương Chí như túm vị cứu tinh: “Kỹ sư Minh, mau quản của nhóm thiết kế chứ, cũng coi như là tổ trưởng còn gì? Cậu nhắc nhở họ chứ.”

 

​Minh Vũ ngạc nhiên: “ chỉ định tổ trưởng từ lúc nào ?”

 

​Liên Khiết là đầu tiên lên tiếng phản đối: “Thâm niên công tác của và kỹ sư Minh là tương đương , tại tổ trưởng? phản đối.”

 

​Vân Ngưng cũng chen : “Tuy thời gian việc của lâu, nhưng cũng thử sức ở vị trí tổ trưởng.”

 

​"Hai xem , bình thường thì hứa hẹn coi là bạn bè thiết, đến lúc quan trọng là y như rằng trở mặt," Minh Vũ nghiêm túc phân tích, “ tham gia nhiều dự án nhất, chức vụ tổ trưởng đương nhiên thuộc về .”

 

​Ba tụm năm tụm ba, quây kín cửa văn phòng Vương Chí, nghiêm túc tranh luận xem ai mới là xứng đáng tổ trưởng.

 

​Vương Chí: “...”

 

​Những đồng nghiệp vô tình ngang qua văn phòng Vương Chí: “...”

 

​Vương Chí đành xổm bên trái năn nỉ: “Tiểu Ngưng , với mối quan hệ thiết của chúng , cháu tha cho chú một ?”

 

​Xong chuyển sang xổm bên thuyết phục: “Tiểu Minh , hùa theo loạn cái gì cơ chứ?”

 

​Cuối cùng, ông giữa khuyên nhủ: “Tiểu Liên ...”

 

​Liên Khiết bắt bẻ: “Lúc nãy chuyện với hai ông đều xổm, đến lượt thì ông dậy, ông coi thường ?”

 

​Vương Chí: "..." Ông là tê chân! Tê chân hiểu !!

 

​Vương Chí chỉ hận thể đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân.

 

​Ông chủ nhiệm tin liền chạy tới hóng hớt, chứng kiến cảnh tượng bèn bịt miệng trộm. Bình thường thấy Viện trưởng Vương oai phong lẫm liệt, hôm nay rốt cuộc cũng cơ hội thấy ông chịu trận, hôm nay quả uổng phí chút nào.

 

​Vương Chí: “...”

 

​"Để xem các còn giở trò gì nữa, tưởng bao vây văn phòng của là xong chuyện ?!"

 

 

 

 

 

Loading...