Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 192:"

Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vương Chí dứt lời, Tề Từ và Thiệu Trân từ xa tới với vẻ mặt đầy thắc mắc: “Mọi đang gì ở đây ? Nghe Mạnh Hải từ chức ? Thật á? Viện trưởng Vương phê duyệt ? Viện trưởng quá đáng thật đấy, thế mà cũng duyệt cho ?”

 

​Vương Chí: "..." thể bao vây thật.

 

​Vương Chí bất lực: “Nếu , chắc các cô tính san bằng luôn cái văn phòng đúng ?”

 

​"Làm gì chuyện đó," Vân Ngưng chân thành đáp, “Chú xem , phá văn phòng thì chúng cháu đền tiền, mà cái khoản đó thì cháu nhất định chịu bỏ .”

 

​Liên Khiết và Minh Vũ cùng gật gù đồng tình.

 

​Vân Ngưng tiếp lời: “Chúng cháu chỉ là những công nhân quèn, dám đe dọa chú . Bọn cháu chỉ đang bàn xem ai tổ trưởng thì hợp lý nhất thôi. Chú cứ lo việc của chú .”

 

​Liên Khiết tự tin khẳng định: “Theo thấy, chính là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức tổ trưởng.”

 

​Minh Vũ phục: “Dựa ?”

 

​Liên Khiết: “ .”

 

​Minh Vũ: “ cũng !”

 

​Liên Khiết: “ ăn vụng!”

 

​Minh Vũ: “...”

 

​Vân Ngưng gật đầu: “Điểm thực sự quan trọng.”

 

​Vương Chí: “..., Được! Rồi!”

 

​Ba lập tức im bặt, đồng loạt sang Vương Chí, thèm tranh luận xem ai hơn ai nữa.

 

​Vương Chí: "..." Rốt cuộc là ai rước mấy cái Sở 11 thế nhỉ!! Ồ, hóa là chính ông.

 

 

​Lời của Mạnh Hoa chạm đến một dây thần kinh nhạy cảm nào đó của Mạnh Hải. Cậu bất ngờ mất kiểm soát, lớn tiếng quát: “Bạn bè cháu ! Cháu cho phép chú họ như !”

 

​Mạnh Hoa chẳng thèm để tâm: “Cháu đúng là quá ngây thơ. Cháu với họ chẳng họ hàng thích gì, dựa đối xử với cháu? Cháu cái cô Vân Ngưng với Liên Khiết xem, rõ ràng là con gái mà nào nấy hung dữ như chằn tinh, thể nào cũng ế chồng cho coi. Ở làng , loại con gái như thế ch.ó nó cũng chê.”

 

​Mạnh Hải bước thẳng về phía Mạnh Hoa, trừng mắt ông đầy phẫn nộ.

 

​"Họ đều là , giống như nhà chú, chỉ vòi vĩnh. Họ luôn suy nghĩ cho cháu!" Cậu sang Thôi Xảo Xảo, “Những việc bao năm qua, tưởng cháu ? Cháu ưa cháu, cháu là vì cháu thèm bận tâm, quý cháu , cháu vẫn sống . Cháu đón , đến thăm , là vì nể tình m.á.u mủ ruột rà, chứ đừng tưởng cháu dễ bắt nạt!”

 

​"Mọi cứ mở miệng đến m.á.u mủ, bà nội, bà từng coi trọng cái thứ tình ? Mùa đông hoa màu thất bát, cháu chỉ còn vài củ khoai tây, mấy cây bắp cải cũng bà vét sạch mang chia cho nhà bọn họ, bà coi cháu là cháu ruột của bà ?"

 

​Trong mắt Thôi Xảo Xảo hề lấy một tia áy náy, chỉ sự mờ mịt. Sao tự dưng thằng ranh nhắc đến mấy chuyện cũ rích đó?

 

​Bà lấp liếm: “Chuyện từ đời nảo đời nào mà mày vẫn còn thù dai thế? Lúc đó cảnh khó khăn chung, cũng ăn no chứ.”

 

​Thấy Mạnh Hải đang trong cơn kích động, Mạnh Hoa hùa theo: “Toàn là chuyện nợ nần cũ kỹ, cháu lôi bây giờ thì giải quyết gì? Sau chúng sẽ quan tâm, chăm sóc cháu nhiều hơn là chứ gì.”

 

​Nhìn dáng vẻ tỉnh bơ, dửng dưng của họ, Mạnh Hải hiểu tất cả. Bọn họ thèm đếm xỉa đến cảm nhận của . Cậu tức giận đến mấy thì họ cũng chẳng mảy may bận tâm. Nổi giận vì những con quả thực là đáng.

 

​Mạnh Hải lạnh lùng hỏi: “Mọi sợ cháu đổi ý ?”

 

​Mạnh Hoa gắt gỏng: “Chẳng qua chỉ là hai tấm vé tàu thôi mà? Chú mua là chứ gì? Nhìn cháu xem, lề mề chậm chạp, hai cái vé thì tốn đáng bao nhiêu tiền? Đứng đấy mà đợi.”

 

​Thôi Xảo Xảo hỏi với theo: “Vé giường hả con?”

 

​"Mẹ! Nhà nghèo!" Mạnh Hoa trả treo, “Mình là công nhân chính thức , một tháng gì kiếm một trăm tệ, chịu khó !”

 

​Nhìn những gương mặt quen thuộc xa lạ của , chút bực dọc cuối cùng trong lòng Mạnh Hải cũng tan biến, dần lấy sự bình tĩnh: “Mọi thực sự sợ cháu đòi công việc ?”

 

​Mạnh Hoa đột nhiên nổi đóa: “Hải , chú với bố cháu là em ruột, chú sẽ gì tổn hại đến . nếu cháu đằng chân lân đằng đầu, thì đừng trách chú cạn tình. Xuống suối vàng , cháu tự mà xin bố cháu .”

 

​Mạnh Hải c.ắ.n chặt môi . Cậu siết chặt nắm đấm, cảm giác nhục nhã ê chề xen lẫn sự uất hận dâng trào. dẫu cũng xuất từ làng quê, những hủ tục, quan niệm cũ lẽ vẫn còn bám rễ ăn sâu trong tư tưởng. Cậu thể nhẫn nhịn Mạnh Hoa giở trò đồi bại với mộ phần của cha .

 

​Nếu ở Lương An, thể lúc nào cũng kề cận bảo vệ họ, về.

 

​Ngay khi Mạnh Hải định nén nhịn cục tức xuống, thì giọng lạnh lẽo tựa âm hồn của Vân Ngưng bất ngờ vang lên: “ còn tưởng chuyện gì tày đình cơ, hóa là giở cái trò lấy vong linh khuất để đe dọa khác.”

 

​Giọng điệu của Vân Ngưng còn the thé, châm biếm hơn Mạnh Hoa gấp vạn . Cô cất lời, Mạnh Hoa rùng ớn lạnh, cảm giác như quỷ ám.

 

​Liên Khiết từ phía kéo bật Mạnh Hải : “Cậu , ngốc ? Thế mà cũng để bọn họ uy hiếp?”

 

​Mạnh Hải sửng sốt: “Sao hai ...”

 

​Liên Khiết mắng xối xả: “Cậu còn coi chúng là bạn ? Xảy chuyện lớn thế mà dám giấu nhẹm ?”

 

​Vân Ngưng hạch sách: “Cậu xem, bọn họ đe dọa như thế nào? Cùng lắm thì chúng báo công an, vấn đề gì cứ để cảnh sát giải quyết.”

 

​Liên Khiết sầm mặt: “Vừa họ nhắc đến bố , bố mất ?”

 

​Sự xuất hiện của hai họ giống như một liều t.h.u.ố.c trợ tim, giúp Mạnh Hải vững tâm hơn hẳn. Cậu chần chừ nữa, kể bộ sự thật: “Mộ phần của bố vẫn còn núi ở quê.”

 

​"Là như chúng đang nghĩ đấy hả?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-192.html.]

​Mạnh Hải gật đầu.

 

​Liên Khiết lập tức nổi trận lôi đình: “Các còn là con ? Định đào mả bố lên thật đấy hả? Đã thế còn bắt giấu giếm cho ? Mưu hèn kế bẩn gớm nhỉ! Có chúng ở đây, các đừng hòng đắc ý!”

 

​Giọng của Liên Khiết vô cùng vang dội, khí thế bức .

 

​Mạnh Hoa bất giác lùi hai bước: “Đây là chuyện nhà chúng , liên quan gì đến các cô?”

 

​"Chúng là bạn bè, là chiến hữu! Sao liên quan?! Ông tưởng Sở 11 là cái chợ , đến thì đến, thì ?" Liên Khiết sang Vân Ngưng, giận dữ : “Gọi điện cho Viện trưởng Vương, tống cổ cái thằng Mạnh Giang ngoài, cả đời cũng đừng hòng bước chân Sở 11 nữa! Hơn nữa, điều tra cho rõ ràng xem lúc chui bằng cách nào! Tuyệt đối bỏ lọt một ai!”

 

​Mạnh Hoa luống cuống, giọng điệu thiếu tự tin hẳn: “Các cô là ai cơ chứ, chắc?”

 

​"Hôm nay sẽ cho ông sáng mắt xem lời trọng lượng !" Liên Khiết lớn tiếng mắng, “Cho dù vận dụng bộ các mối quan hệ, hôm nay cũng đá văng cái thằng Mạnh Giang khỏi đó!”

 

​Mạnh Hải ngơ ngẩn Liên Khiết.

 

​"Còn nữa!" Chửi Mạnh Hoa xong, Liên Khiết sang mắng luôn cả Mạnh Hải, “Bọn họ bảo gì cũng theo răm rắp ? Bảo cũng gật đầu đồng ý? Có gì mà xoắn lên, chúng về quê cùng một chuyến, dời luôn phần mộ là xong. Cậu hỏa táng ? Đem tro cốt của họ về Lương An an táng, thế thì gì to tát ?”

 

​Vân Ngưng thêm mắm dặm muối: “Nếu bọn họ mà dám động đến phần mộ bố yên nghỉ, mà bố tìm đến tính sổ đầu tiên chính là ông chú của đấy, lúc đó khéo ông 'bế' lúc nào .”

 

​"Chuẩn! Bố chắc chắn luôn mong cuộc sống , liệu họ chui rúc ở cái làng đó ? Về đó bọn họ hành hạ, đến bao giờ mới ngóc đầu lên ?" Liên Khiết liến thoắng, “Mua vé tàu ? Được , cần trả vé nữa, sẽ cùng , đem phần mộ của bố chuyển lên đây luôn.”

 

​Thấy tình hình , Mạnh Hoa vội vàng chống chế: “Các về thì cũng về. Người trong làng sẽ bao giờ cho phép các động chạm đến mồ mả của nhà họ Mạnh chúng .”

 

​Nói đoạn, ông ngoắt định mua vé.

 

lúc hàng rồng rắn tan rã, lắc đầu ngán ngẩm: “Vừa vặn hết vé , vé tàu khó mua thật đấy.”

 

​Mạnh Hoa: “...”

 

​Hết vé , nhưng may quá, hai con ranh con cũng mua , chỉ mỗi Mạnh Hải vé về thôi. Ông sẽ gọi điện cho bí thư thôn, một thằng Mạnh Hải thì ăn gì.

 

​Vân Ngưng với Mạnh Hải: “Cậu đừng lo nghĩ nhiều, dời mộ cho bố , dựa mà họ cấm cản? Cậu chờ chút, chú Vương quen bên cơ quan công an, để nhờ chú gọi một cuộc điện thoại cho đồn công an quê , nhờ giúp đỡ. Chúng cùng về nhà , xem kẻ nào dám cản đường.”

 

​Mặc dù thể khó nhờ các mối quan hệ ở quê Mạnh Hải, nhưng dù họ cũng là thủ đô, cùng ngành ít nhiều cũng nể mặt đỡ dăm ba câu.

 

​Mạnh Hoa cả đời từng khỏi lũy tre làng, thấy Vân Ngưng đòi nhờ quen ở tận thủ đô thì phần chột . Người làng ông liệu lớn quyền bằng thủ đô ?

 

​Ông cố vẻ cứng cỏi, buông lời chế giễu: “Cô bảo hết vé ? Giờ chỉ về thôi, các cô ở nhé.”

 

​Vân Ngưng chép miệng: “Tàu hỏa chỉ một chuyến, đổi ngày khác là xong.”

 

​Liên Khiết hào sảng phẩy tay: “Khỏi cần đổi, quen bên đường sắt, để nhờ cô mua vé giúp, cùng với Mạnh Hải luôn! Bây giờ sở xin nghỉ phép .”

 

​Mạnh Hoa: “...”

 

​Thôi Xảo Xảo hoảng hốt: “Hoa ơi, giờ ?”

 

​Mạnh Hoa cố giữ bình tĩnh, kéo tay Mạnh Hải thuyết phục: “Hải , cháu đừng lời xúi giục của mấy đứa liều. Bố cháu sống cả đời ở làng, c.h.ế.t cũng lá rụng về cội, họ rời ?”

 

​"Bọn họ rời , để mặc các tiếp tục dùng mấy cái trò bỉ ổi đê tiện đó đe dọa con trai họ ?" Vân Ngưng nể nang đốp chát, “Nếu như hai họ mà những năm qua các bắt nạt Mạnh Hải như thế nào, e rằng đêm nào họ cũng hiện hồn về bóp cổ các đấy!”

 

​Liên Khiết Mạnh Hải: “Ý thế nào?”

 

​Mạnh Hải đáp chút do dự: “ việc, theo hai .”

 

​"Thế mới đúng chứ!"

 

​"Hải!" Mạnh Hoa vẫn cố giãy giụa, “Cháu suy nghĩ kỹ , bố cháu...”

 

​Vân Ngưng bước chắn ngang mặt Mạnh Hoa: “Tránh xa chúng , ông mà còn sấn tới nữa là kiện ông tội quấy rối đấy.”

 

​Cô sang Mạnh Hải: “Cậu cứ yên tâm ở Lương An việc, chuyện chúng nhất định sẽ giúp . Sau đừng thật thà ngốc nghếch quá, lời của bọn ngu xuẩn là đáng tin nhất.”

 

​Nói xong, Vân Ngưng sang Thôi Xảo Xảo, nở một nụ rạng rỡ.

 

​Thôi Xảo Xảo chỉ lờ mờ đoán kế hoạch của họ nguy cơ đổ vỡ, và tất cả là do hai đứa con gái phá bĩnh. Bà tức giận trừng mắt Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng thong thả buông lời: “Bà nội , chuyện cháu cho bà .”

 

​Thôi Xảo Xảo: “?”

 

​Vân Ngưng : “Vừa Mạnh Giang bàn chuyện công việc, còn nằng nặc đòi ứng tiền lương nữa cơ.”

 

​Thôi Xảo Xảo mà chẳng hiểu mô tê gì.

 

​Giọng điệu của Liên Khiết lúc cũng gợi đòn y hệt Vân Ngưng: “Chúng cháu thấy khả nghi quá nên mới gặng hỏi nguyên do. Ban đầu chịu hé răng, một hồi 'thăm hỏi ân cần', mới chịu khai ...”

 

​Vân Ngưng liếc xéo Mạnh Hoa: “Ông chú lén lút trộm tiền của bà, đang cuống cuồng tìm cách kiếm tiền để bù đấy.”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...