Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 193:~

Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Mạnh Hoa: "!!" Cái thằng ôn con chuyện gì cũng bô bô cái miệng thế?!

 

​Ông chẳng còn tâm trí mà dỗ ngọt Mạnh Hải nữa.

 

​Thôi Xảo Xảo chân cẳng tuy chậm chạp nhưng vẫn cố đuổi theo đ.á.n.h ông túi bụi: “Tiền hòm quan tài của bà mà mày cũng dám động ?! Cái thằng nghịch t.ử ! Nghịch tử!!”

 

​Thừa lúc lộn xộn, Vân Ngưng và Liên Khiết kéo Mạnh Hải .

 

​Ba tới bờ sông gần ga tàu, Liên Khiết giật lấy tấm vé tàu trong tay Mạnh Hải: “Cậu nghĩ cái gì thế hả? Cho dù bọn họ lôi bố đe dọa, cũng thể cứ thế bỏ việc về quê ! Nếu bố suối vàng mà , chắc họ tức c.h.ế.t sống mất!”

 

​Tâm trạng Mạnh Hải lúc bình tĩnh trở . Vốn dĩ cũng chẳng mặn mà gì với ông bà nội, nên dẫu tổn thương thì cũng chóng qua thôi.

 

​Cậu bẽn lẽn gãi đầu : “ hiểu rõ chú mà, chú dám thật lắm. Nên tính cứ về , nhờ trông coi phần mộ bố , hoặc là dời đến một nơi nào đó mà họ , lo liệu êm xuôi tính cách .”

 

​"Thế thì cũng cần thiết nhường công việc cho ."

 

​Mạnh Hải giải thích: “Nếu đồng ý, họ sẽ đòi về quê bằng , lúc đó sẽ ở thế động. ý định về quê chôn chân cả đời, nghĩ, đợi bằng nghiệp trường bổ túc ban đêm thì vẫn cơ hội xin việc ở Lương An.”

 

​Liên Khiết cạn lời. Cô sang Vân Ngưng: “Cái thằng suy nghĩ đơn giản quá, chịu hết cách , cô tính đây?”

 

​Vân Ngưng kiên quyết: “Mộ thì kiểu gì cũng dời, chúng đùa , chúng thực sự sẽ về cùng . Cứ thu xếp trong một hai ngày tới , đừng để ông kịp trở tay, thấy ông dạng . Từ nay về cũng cắt đứt liên lạc với bọn họ , Tết năm nay sang nhà ăn Tết.”

 

​Liên Khiết bật : “Thôi dẹp , kỹ sư Lục nhà cô chả tức lộn ruột lên ?”

 

​"Anh tức giận gì chứ?"

 

​Liên Khiết đáp: “Ghen chứ . Có một đứa em trai hiền lành, ngoan ngoãn thế ở bên cạnh vợ , kỹ sư Lục thấy áp lực mới là lạ.”

 

​Vân Ngưng dở dở lắc đầu. Lục Lăng hận cô là cô tạ ơn trời phật , hiện giờ cô nào dám mong chờ gì cao xa. Đợi đến bao giờ nhận cô và nguyên chủ là hai khác , lúc đó bàn tiếp chuyện cũng muộn.

 

​Ngay khi tìm , Vân Ngưng và Liên Khiết lập tức gọi điện báo cho Vương Chí.

 

​Vương Chí chút chậm trễ, liền lệnh cho lính gác áp giải Mạnh Giang khỏi đại viện.

 

​Mạnh Giang vẫn hiểu ất giáp gì thì tống cổ ngoài.

 

​Bỏ điện thoại xuống, Vương Chí liếc ngoài cửa. Ông dò hỏi: “Kỹ sư Minh, vẫn đó ? Họ cả , tìm thấy Mạnh Hải , chuyện cũng giải quyết êm thấm , về nhà ?”

 

​Minh Vũ điềm nhiên đáp: “Chưa , đợi họ về tính tiếp.”

 

​Vương Chí: "..." Ông chống tay ngang hông lớn tiếng: “Mạnh Hải cũng là đồng nghiệp của đấy! Hai cô gái chân yếu tay mềm chạy đôn chạy đáo tìm , còn thì ở đây mát ăn bát vàng ?”

 

​Minh Vũ cãi lý một cách hùng hồn: “ thể lực yếu, sức khỏe , nên đảm nhận nhiệm vụ hậu phương vững chắc.”

 

​Vương Chí: "..." Phân công nhiệm vụ cũng rạch ròi phết.

 

​Vừa về đến cơ quan, Vân Ngưng liền hối hả xin nghỉ phép. Liên Khiết và Minh Vũ tiếp tục ở nhóm việc, họ còn tối ưu hóa phương án thiết kế để đối đầu sống mái với Viện 6.

 

​Vân Ngưng dặn dò: “Phương án mới vạch hết , hai xem xét cho kỹ , nghiên cứu thật sâu nhé, gì chúng trao đổi qua điện thoại.”

 

​Liên Khiết trịnh trọng gật đầu: “Chúng nhất định sẽ sáng tỏ ngóc ngách, đ.á.n.h cho Viện 6 tơi bời hoa lá còn mảnh giáp!”

 

​Minh Vũ phụ họa: “G.i.ế.c!”

 

​Vương Chí: "..." Mấy đều là các đơn vị hàng vũ trụ cơ mà, tình em hữu nghị hết .

 

​Liên Khiết giải thích: “Ông hiểu , đây là vấn đề thể diện của kỹ sư chúng !”

 

​Vương Chí: "..." Dạo ông những tước quyền viện trưởng mà còn đuổi cổ khỏi hàng ngũ kỹ sư luôn ?

 

​Ba họ chắp tay chào .

 

​Vương Chí phẩy tay: "Thôi thôi, mau ." Cho ông yên vài ngày!

 

​Dạo Vân Ngưng tàu hỏa liên tục, cũng quen mùi .

 

​Vương Chí cử Tề Từ cùng họ, lấy lý do là thêm đàn ông cùng cho dễ bề xoay xở, đỡ dân địa phương bắt nạt lúc giải quyết chuyện dời mộ cho bố Mạnh Hải.

 

​Vân Ngưng hình mảnh khảnh của Tề Từ.

 

​Ờ thì... dễ xoay xở.

 

​Trong lúc đó, cuộc điều tra về Mạnh Giang cũng tiến hành ráo riết. Quá trình lọt Sở 11 việc như thế nào, nhất định sáng tỏ tường tận. Sở điều tra , Mạnh Giang thể ở Sở 11 là nhờ kẻ ăn đút lót tiền của nhà họ Mạnh, tay nhúng chàm bảng điểm.

 

​Đại học Lương An khi lôi hồ sơ của Mạnh Giang kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện thêm một uẩn khúc khác.

 

​Chuyện tính chất vô cùng nghiêm trọng, đích Hiệu trưởng Tề đến gặp Vương Chí.

 

​Hai vị lãnh đạo gặp mặt, đầu tiên là màn bắt tay chào hỏi đầy xã giao. Đám trưởng phòng, chủ nhiệm chắp tay lưng, im lặng quan sát. Lãnh đạo gặp mà, cảnh tượng sặc mùi hình thức thế là điều khó tránh khỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-193.html.]

​Hiệu trưởng Tề vồn vã khen ngợi: “Viện trưởng Vương dạo trông phong độ, tráng kiện hẳn ! Tốt lắm, lắm! Dạo còn quá chén đến mức càn nữa chứ? Sức khỏe vẫn gánh vác nổi chứ hả?”

 

​Vương Chí cũng trừ đáp lễ: “ dạo vẫn khỏe. Đại học Lương An quả là tiếng tăm lẫy lừng, phát triển ngừng, mong ông nương tay đừng đẩy mấy thành phần 'ưu tú' cỡ Mạnh Giang sở chúng nữa nhé?”

 

​Hiệu trưởng Tề: “Ông cũng giữ gìn sức khỏe đấy, cái dáng dấp của ông, sợ gió thổi một cái là bay. Người ngoài tưởng ông ở cái tuổi gần đất xa trời !”

 

​Vương Chí: “Bên trường cũng nên chấn chỉnh kỷ cương sinh viên . Đỗ đạt Đại học Lương An danh giá mà còn giở thói gian lận, truyền ngoài cho thối mũi.”

 

​Hai , đồng loạt lớn: “ là tuyệt vời, quá tuyệt vời!”

 

​Đám cán bộ cấp : "..." Lãnh đạo cấp cao giao tiếp với theo kiểu ? Vậy những lúc họ cúi đầu khúm núm mặt cấp thì tính là gì??

 

​Vương Chí mời Hiệu trưởng Tề văn phòng, tự tay pha một ấm mời khách: “Thưởng thức thử xem, đây là loại bèo bọt nhất trong phòng đấy.”

 

​"Cảm ơn," Hiệu trưởng Tề , “Ông lôi luôn hộp bánh biếu ông đây, nhón vài miếng khi về là lỗ to.”

 

​Vương Chí đẩy đĩa bánh sang: “Thôi, bớt tếu táo , thẳng vấn đề chính xem rốt cuộc là chuyện gì?”

 

​Nụ môi Hiệu trưởng Tề chợt tắt, ông nghiêm nghị : “Hồ sơ của Mạnh Giang vấn đề, ông xem .”

 

​Nói , ông rút tập hồ sơ từ trong cặp táp . Hồ sơ của Mạnh Giang dày cộm mấy trang. Vương Chí nhận lấy, lật qua loa vài tờ.

 

​Thoạt thì chẳng gì bất thường, nhưng nếu soi kỹ tên tuổi…

 

​Vương Chí sững , vội vàng đeo kính lão , dán mắt tập hồ sơ săm soi một lượt, kinh ngạc ngẩng lên Hiệu trưởng Tề: “Mạnh Hải?!”

 

 

​Trong tập hồ sơ của Mạnh Giang, thế mà chễm chệ cái tên Mạnh Hải. Không bộ đều ghi là Mạnh Hải, thống kê thì cái tên Mạnh Giang vẫn chiếm đa , nhưng chắc chắn là vài chỗ ghi lù lù tên Mạnh Hải.

 

​Hồ sơ thì chỉ là của một , hoặc là Mạnh Giang, hoặc là Mạnh Hải, cớ xuất hiện cả hai cái tên cùng lúc?

 

​Nhớ chuyện Mạnh Hải từng mất giấy báo trúng tuyển, Hiệu trưởng Tề lập tức nhận tính nghiêm trọng của vấn đề. Thủ tục nhập học của Mạnh Giang chắc chắn khuất tất.

 

​Vương Chí quan tâm đến vụ việc của Mạnh Giang, Hiệu trưởng Tề là bạn học cũ của ông, nên mới tìm đến ông để bàn bạc. Nếu là khác, Hiệu trưởng Tề lẽ sẽ đặt danh dự của trường học lên hàng đầu.

 

​Sau một hồi trầm ngâm, Vương Chí chậm rãi : “Gia đình e rằng dây mơ rễ má với phòng tuyển sinh. Bọn họ lợi dụng quan hệ để rút hồ sơ từ kho lưu trữ của phòng tuyển sinh, đó đ.á.n.h tráo bằng thông tin của Mạnh Giang. Ông xem trang , rõ ràng vết d.a.o cạo.”

 

​Hiệu trưởng Tề gật gù đồng ý: “ cũng nghĩ . Bọn họ việc quá gấp gáp, kịp đ.á.n.h tráo bộ hồ sơ, nên mới để sót cái tên Mạnh Hải.”

 

​Bình thường chẳng ai rảnh rỗi điều tra mấy chuyện , nên Mạnh Giang mới trót lọt che mắt thiên hạ đến tận bây giờ.

 

​Vương Chí phân tích: “E rằng tiếp nhận hồ sơ nhập học cũng vấn đề. Rõ ràng hồ sơ xuất hiện hai cái tên, hề kiểm tra kỹ lưỡng.”

 

​"Giáo viên phụ trách tiếp nhận chủ yếu là mặt đối chiếu với ảnh, chắc là tưởng bên địa phương điền sai thông tin. Ông xem, ảnh trong hồ sơ rõ ràng là Mạnh Giang."

 

​Vương Chí hít một ngụm khí lạnh: “Mới mấy hôm thằng Mạnh Giang còn đòi ứng tiền lương, xem nhà nó cũng chẳng dư dả gì cho cam.”

 

​Chỉ đơn giản như thể dễ dàng đ.á.n.h tráo phận của khác ? Nếu chuyện là thật, lưng những bộ hồ sơ còn chất chứa bao nhiêu điều dơ bẩn nữa? Vương Chí dám nghĩ tiếp.

 

​Những học sinh nghèo bao năm dùi mài kinh sử, cuối cùng thành quả những kẻ quyền thế tước đoạt, thật bi ai bao.

 

​Hiệu trưởng Tề thở dài: “ cho điều tra sơ bộ , chú của Mạnh Giang ở Cục giáo dục. Bản Mạnh Giang thời cấp ba học cũng khá, nhưng bằng Mạnh Hải. Thành tích của Mạnh Hải cực kỳ xuất sắc, đến tận bây giờ thầy cô và hiệu trưởng trường cấp ba vẫn còn nhớ mặt gọi tên . liên lạc với hiệu trưởng cấp ba của hai đứa, ông giấy báo trúng tuyển thường do bưu tá mang đến tận nhà. Thường thì trường đại học nào gửi giấy báo về, bưu tá sẽ thông báo rùm beng, để cả làng cùng . Vậy mà Mạnh Giang bất thình lình mang giấy báo trúng tuyển .”

 

​"Nếu đúng như thì e rằng dây mơ rễ má của chuyện còn kéo dài lắm, khi cả làng của họ cũng là tòng phạm." Vương Chí cảm thán: “Rõ ràng là em họ hàng, thể nhẫn tâm chuyện tày đình ?”

 

​Hiệu trưởng Tề chép miệng: “Đứa trẻ giống như cọng cỏ non mà. Thằng con trời đ.á.n.h nhà cũng chơi với Mạnh Hải lắm, để nó , ông bố như thì nó đang sống trong nhung lụa cỡ nào!”

 

​"Thôi vòng vo , ông định khi nào thì công bố chuyện ?"

 

​Hiệu trưởng Tề gượng: “Chẳng lẽ thể xử lý nội bộ ? Dù thì nhà trường cũng cần giữ thể diện.”

 

​Vương Chí nửa miệng: “Người trong trường mua chuộc hết , giờ lo giữ thể diện? thẳng cho ông , ông giải quyết trong êm là điều tưởng. Ông cứ nghĩ đến thằng con ông , cả đám nhân viên cứng đầu cứng cổ ở viện nữa. Ông mà định che giấu, bọn họ sẽ cả trăm cách để phanh phui chuyện ánh sáng! Đến lúc đó thì thể diện của ông còn thê t.h.ả.m hơn!”

 

​Hiệu trưởng Tề vẫn từ bỏ hy vọng: “Bên là sinh viên, bên ông là công nhân. Ông đường đường là viện trưởng, chẳng lẽ chút uy quyền nào ?”

 

​Nếu là với những khác, Vương Chí tự tin khẳng định là uy quyền. với nhóm của Vân Ngưng, Vương Chí thực sự dám chắc tí uy quyền nào . Tám phần mười là .

 

​Vương Chí đề xuất: “Hay là ông đích mặt chuyện với mấy bạn của Mạnh Hải xem ?”

 

​Hiệu trưởng Tề lập tức phắt dậy: “ tin là dàn xếp .”

 

​Vương Chí bồi thêm: “Trong đó cả Vân Ngưng, học trò cũ của trường bổ túc các ông đấy.”

 

​Hiệu trưởng Tề phịch xuống: “Chuyện bàn bạc kỹ lưỡng.”

 

​Nhà trường dính líu đến chuyện tày đình , nếu để lộ ngoài, danh tiếng của trường chắc chắn sẽ tổn hại nghiêm trọng.

 

 

 

 

Loading...