Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 195:"'
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Ngưng dậy bước đến tấm bảng đen thể thiếu trong phòng họp. “Bất cứ việc gì cũng thể thông qua tính toán để đưa kết luận. Ví dụ, chu trình giãn nở cần một rãnh mát tái sinh, chúng tính toán phân bố dòng nhiệt, diện tích truyền nhiệt, lưu lượng mát... Đồng thời nghiên cứu trạng thái dòng chảy, tổn thất áp suất, phân bố vận tốc của hydro lỏng trong rãnh để đảm bảo hydro lỏng chảy định, tránh tình trạng quá nhiệt cục bộ.”
Cô nhanh chóng kín các công thức lên bảng.
"Ví dụ, về mặt cơ học chất lưu, chúng thể chỉ theo đuổi sự tối ưu cục bộ, mà thể phân tích kết hợp, kết hợp truyền nhiệt và tổn thất chất lỏng để tìm điểm cân bằng..."
Một phen trình bày kết thúc, cả phòng họp im phăng phắc.
Bùi Uẩn Ngọc nhíu mày chằm chằm lên bảng. Cô chú ý thấy nãy lúc Vân Ngưng công thức hề một tia do dự nào. Có những con rõ ràng là cô tính nhẩm ngay tại chỗ, mà thao tác vẫn cực kỳ lưu loát.
Vân Ngưng khả năng tính toán kinh . Khả năng , Bùi Uẩn Ngọc từng thấy bao giờ. Cô luôn cho rằng trong những của Viện 1 tham gia họp, Vân Ngưng chỉ là theo nền, giờ xem .
Vinh Thanh Mạn thì thầm hỏi: “Người là ai ?”
"Cô cũng để ý ?" Bùi Uẩn Ngọc , “ cũng rõ, chỉ cô tên là Vân Ngưng.”
Vinh Thanh Mạn nhún vai: “Chưa từng danh nhân vật .”
Bùi Uẩn Ngọc trầm ngâm: “Biết cô sẽ nổi tiếng đấy.”
"Cô đừng đề cao khác như thế," Vinh Thanh Mạn tinh ranh, “Lần là cơ hội để Viện 6 chúng lấy danh tiếng, nhất định giành phần thắng.”
Bùi Uẩn Ngọc im lặng. Khi đầu đến "chu trình giãn nở", điều đầu tiên cô nghĩ đến là của Viện 1 vì thắng nên từ thủ đoạn. Có lẽ họ chỉ thắng bản phương án thiết kế để thu hút sự chú ý của Thường lão, đợi đến khi Thường lão quyết định giao cho Viện 1 nghiên cứu YF-75, họ sẽ tìm cớ đổi thành chu trình máy phát khí trong quá trình sản xuất thực tế.
Bùi Uẩn Ngọc tuyệt đối tin với trình độ hiện tại của họ mà thể chế tạo động cơ chu trình giãn nở. Theo cô , đây ít nhất là chuyện của mười mấy năm . khi xem quá trình tính toán vô cùng chặt chẽ của Vân Ngưng, Bùi Uẩn Ngọc d.a.o động.
Thế mà cô d.a.o động! Bùi Uẩn Ngọc thậm chí còn ý nghĩ gia nhập đội ngũ của Viện 1 để cùng họ nghiên cứu.
Vào thời khắc mấu chốt, Vinh Thanh Mạn vỗ vai Bùi Uẩn Ngọc: “Cô đừng suy nghĩ lung tung, giữ vững lập trường, phương án của bọn họ thể nào thực hiện .”
Người trong nghề đều chu trình giãn nở vượt cấp đến mức nào, đây giống như bước một phát từ tầng một lên thẳng tầng năm . Họ mới chỉ nghiên cứu động cơ hydro-oxy mà thôi. Cho dù đuổi kịp trình độ nước ngoài đến mức nào chăng nữa, cũng thể cứ nhắm mắt chạy bừa, chẳng khác nào tự sát.
Vinh Thanh Mạn hờ hững đ.á.n.h giá Vân Ngưng. Cô gái vẫn là quá hiếu thắng.
Vân Ngưng thuyết trình xong, về chỗ . Thường Phán Nhi đăm chiêu tấm bảng đen chi chít dữ liệu. Đây là tấm bảng thứ ba kín .
Khang Binh lên tiếng: “Thường lão, chúng thể hồ đồ , đừng để những lời hứa hẹn của cô thu hút. Nói thì lắm, nhưng lúc bắt tay thực tế sẽ gặp bao nhiêu khó khăn chứ?”
Vân Ngưng mỉm : “Hóa kỹ sư Khang chỉ những việc khó khăn, điểm chúng quả thực .”
Khang Binh: “...”
Bùi Uẩn Ngọc liếc Khang Binh: "Nói ít thôi." Đã nhiều thì chớ, nào cũng cãi , mất mặt.
Vân Ngưng chân thành : “Trong quá trình nghiên cứu và phát triển, chắc chắn chúng sẽ gặp những bài toán hóc búa, thậm chí là vô bài toán khó. tin rằng, tất cả những đây sẽ khó khăn đ.á.n.h gục. Gặp khó khăn, chúng chỉ nghĩ cách để giải quyết, chứ nghĩ xem nên trốn để khó khăn đuổi kịp.”
Thường Phán Nhi khẽ gật đầu.
Khang Binh: “Thường lão?!”
Thường Phán Nhi : “Theo thấy, thể thử sức.”
Khang Binh kích động: “Bọn họ cố ý đấy! Cố ý chèn ép chúng !”
"Thế nào gọi là chèn ép?" Liên Khiết hỏi vặn , “Lần chúng đưa ý tưởng mới, xin phép các thì mới gọi là chèn ép ?”
Trong phòng họp nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng.
Thấy hai bên sắp sửa cãi , Thường Phán Nhi chậm rãi cất lời: “Đừng vội, cho rằng phương án của Viện 1 thể thử nghiệm, đồng thời Viện 6 cũng lơ là. Các tranh cao thấp ? Cứ chế tạo động cơ sẽ ai thắng ai thua.”
Khang Binh phục bĩu môi: “Để bọn họ , căn bản là bừa, lãng phí tài nguyên.”
Thường Phán Nhi : “Viện 6 ở xa, chạy tới chạy lui khá vất vả, các cô cứ về nghiên cứu cho kỹ , nếu cần, thể đến đây bất cứ lúc nào.”
Bùi Uẩn Ngọc đáp: “Đã rõ.”
Thường Phán Nhi để hai đại viện cùng lúc chế tạo động cơ, mỗi tham gia đều những suy tính riêng trong lòng.
Cuộc họp kết thúc, vài rời khỏi phòng. Liên Khiết hạ giọng hỏi: “Có Thường lão tin tưởng chúng lắm ?”
"Cô đoán đúng đấy," Khang Binh uể oải với sang, “Các ý đồ gì, đều hiểu cả. Chẳng qua là hứa hẹn một phương án thật lợi hại để giành lấy dự án về tay ? Giờ thì , trộm gà còn mất nắm gạo, thì bẽ mặt thôi. Thường lão vẫn tin tưởng chúng hơn.”
Vinh Thanh Mạn theo Khang Binh, như : “Các quả thực quá nôn nóng .”
Chỉ Bùi Uẩn Ngọc là Vân Ngưng một cái thật sâu im lặng rời .
Liên Khiết cạn lời: “Tài nguyên của Viện 6 đúng là bằng chúng , đáng lẽ nên thông cảm cho họ, nhưng ai nấy đều mang cái bản mặt đáng đòn thế nhỉ?”
Minh Vũ nhận xét: “Những ngoan ngoãn, lời và xuất sắc thường điều đến Viện 1 hết , ví dụ như .”
Vân Ngưng: “... Anh mà cũng liên quan đến hai chữ 'ngoan ngoãn' ?”
Minh Vũ mỉm : “ chủ yếu là xuất sắc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-195.html.]
Vân Ngưng: “...”
Liên Khiết thở dài: “Hai vẫn còn tâm trạng đùa , Thường lão bảo họ cùng với chúng , là thực sự yên tâm về khả năng của chúng đấy.”
Vân Ngưng cong khóe môi: “ nghĩ ngược .”
Liên Khiết: “Hử?”
Vân Ngưng đầy ẩn ý: “Thực tế, phương án của chúng quả thực phần ' ngược truyền thống'. Thường lão chính vì hứng thú với phương án nên mới để cả hai viện cùng . Bà đang 'bảo vệ' chúng đấy.”
Trong phòng họp, Vương Chí vẫn rời . Ông ngập ngừng: “Thường lão, động cơ là một cỗ máy khổng lồ, thực sự để cả hai bên chế tạo ? Thực phương án của viện chúng đúng là phần quá thời đại.”
Thường Phán Nhi ngắt lời ông: "Đi thời đại, nhưng khả thi." Bà ngoài cửa, mỉm nhẹ: “Cũng lạ thật, rõ là dựa cơ sở nào, nhưng luôn cảm giác cô bé đó thực sự .”
Vương Chí ngẩn .
Thường Phán Nhi : “Cứ chờ xem .”
Lục Lăng rút kinh nghiệm từ . Đợt Vân Ngưng cùng Mạnh Hải về quê, tích cực gọi điện thoại hỏi han cô, cuối cùng cũng giữ cái mạng nhỏ.
Gần đây còn bận hơn cả Vân Ngưng, hiếm khi thời gian rảnh rỗi, còn thường xuyên công tác. Khó khăn lắm mới tan đúng giờ, Lục Lăng ghé thẳng cửa hàng thực phẩm phụ, định bụng tối nay sẽ một bữa ngon lành.
Lục Lăng và Vân Ngưng ít khi ở nhà, Thang Phượng Ngọc ăn uống cũng qua loa, nhà họ lâu một bữa cơm đàng hoàng quây quần bên .
Lục Lăng chọn vài loại kẹo. Vân Ngưng dạo kêu ca hạ đường huyết, cần ăn kẹo để "giữ mạng". Lục Lăng thừa hiểu, đó chỉ đơn thuần là do cô nàng thèm ăn kẹo mà thôi.
Cửa hàng thực phẩm phụ đông nghịt , mấy đứa trẻ con cứ bám riết lấy quầy hàng chịu . Lục Lăng vất vả lắm mới lách . Đang lúc mải chọn đồ, bước xê dịch sang trái liền vô tình va một .
Lục Lăng nghiêng đầu sang, Vinh Thanh Mạn cũng đang . Hai chạm mắt, đều sững .
Trên mặt Vinh Thanh Mạn nhanh chóng nở một nụ rạng rỡ: “Ô, Lục Lăng? Anh điều về Sở 11 ?”
Nét mặt Lục Lăng lập tức trở nên lạnh lùng. Anh hờ hững liếc Vinh Thanh Mạn, thèm đáp mà tiếp tục chọn kẹo.
Vinh Thanh Mạn liếc những viên kẹo đủ màu sắc, khóe môi cong lên: “Mua kẹo cho bạn gái ? Hay là vợ? Anh kết hôn ?”
Lục Lăng vẫn hé răng nửa lời. Anh cầm đồ chọn thanh toán.
Vinh Thanh Mạn bám sát theo gót : “Gần đây đang nghiên cứu gì , ở viện nào? Vẫn là động cơ chứ? Thành quả mới nhất là gì? À đúng , trong sở các ai cũng nhắc đến chu trình giãn nở, chuyện ?”
Lục Lăng sải bước thẳng khỏi cửa hàng.
Vinh Thanh Mạn theo bóng lưng , bật thành tiếng: “Nực , còn lạ gì nữa, vẻ cái gì chứ?”
Nguy Minh Châu ngang qua trong đám đông lúc đó.
Tối hôm đó cô liền mật báo với Vân Ngưng: “Hôm nay một cô gái bắt chuyện với chồng , nhưng chồng một lời nào cả.”
Vân Ngưng ăn một bữa ngon lành, đang xuống lầu dạo tiêu thực cùng Nguy Minh Châu, thấy thế liền ngạc nhiên: “Lục Lăng mà cũng lúc lơ khác ?”
Nguy Minh Châu : "Không giờ vẫn lơ khác ?" Mặc dù lúc chuyện với cô thì cũng khá lịch sự, nhưng nếu Nguy Minh Châu chủ động mở lời, gần như sẽ chẳng bao giờ bắt chuyện .
Vân Ngưng bênh vực: “Lục Lăng như , đừng đổ oan cho .”
Nguy Minh Châu: “..., Trong mắt , kỹ sư Lục là thế nào?”
Vân Ngưng nghiêm túc suy nghĩ, tự đ.á.n.h giá một cách vô cùng tự tin: “Một chiếc bao cát đáng thương.”
Nguy Minh Châu: “...”
"Một chiếc bao cát trai?" Vân Ngưng bổ sung, “Bởi vì trai, bắt nạt, nên trông càng đáng thương hơn.”
Nguy Minh Châu: “...”
Cô vô cùng cạn lời: “Tớ chỉ báo cho một tiếng thôi! Tớ thấy cô vẻ quen kỹ sư Lục, vả chuyện lạ lắm, vẻ rành về . Cậu cẩn thận kẻo kỹ sư Lục khác cướp mất đấy.”
Câu Vân Ngưng khắc ghi trong lòng. Gần đây cô quá bận rộn, thể lúc nào cũng giữ liên lạc sát với Lục Lăng. Hiện tại Lục Lăng chỉ mới dừng ở mức " ghét" cô, lỡ như xuất hiện một cô gái hơn, Lục Lăng thu hút thì ?
Vân Ngưng về đến nhà, sô pha, im lặng quan sát Lục Lăng đang tưới hoa. Anh còn trẻ, nhưng sở thích chẳng khác nào mấy ông cụ non.
Lục Lăng nhận ánh mắt của Vân Ngưng, bèn sang cô.
Vân Ngưng lập tức nở nụ , dậy bước tới: “Tưới hoa cúi lưng mỏi lắm đúng ? Để em, để em cho.”
Lục Lăng: “...”
Vân Ngưng giật lấy bình tưới, định tưới thì Lục Lăng lên tiếng: “Hết nước , để hứng thêm.”