Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 197:'
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mai sẽ đốt lò ?! Cậu đồng nghiệp với Thân Hướng Văn !!
Vương Chí bất đắc dĩ lên tiếng: “Gan nhỏ cỡ mà cũng dám gác chân lên bàn ?”
Thạch Hàn bồi: “Viện trưởng Vương, nếu ngài là tha cho , e rằng sẽ nuốt trôi cơm mất.”
" gì mà tức giận chứ," giọng Vương Chí nhẹ tênh, “Nhiệm vụ do giao xuống.”
Vương Chí sang Vân Ngưng. Thạch Hàn vội : “Đồng chí Vân Ngưng, Diêm Kỳ là ruột để ngoài da, ăn thẳng thắn chứ tâm tư xa gì. Cậu cũng tăng ca hai ngày liền . Diêm Kỳ, mau xin .”
Diêm Kỳ thấp thỏm Vân Ngưng một cái, dám quá lâu mà nhanh chóng cúi đầu: “...”
Diêm Kỳ chợt nhớ danh tiếng đây của Vân Ngưng. Khi kỹ sư Vân còn sống, Vân Ngưng từng là một "tiểu bá vương" ở khu gia thuộc, tính tình cực kỳ tệ. Ai dám chọc cô, cô thể rượt theo c.h.ử.i suốt mấy con phố. Dù từ lúc Viện 11 trông cô vẻ hiền hòa hơn, nhưng cũng ai dám thử mắng cô bao giờ, lẽ…
Ngay lúc Diêm Kỳ đang rối rắm suy nghĩ, Vân Ngưng mỉm : “Không , hiểu mà. Quả thực là lắm, nên hôm nay đến phòng phân tích nhiệt động lực học để giúp một tay.”
Diêm Kỳ sửng sốt. Thạch Hàn cũng nghi hoặc hỏi: “Đến giúp ?”
Vân Ngưng gật đầu, bình thản đưa bản phương án qua: “Mấy ngày nay chúng cũng đang tính toán và chút thành quả , thảo luận với một chút để đẩy nhanh tiến độ công việc.”
Thạch Hàn và Khấu Hủ . Tổ thiết kế cũng đang suy nghĩ về các vấn đề nhiệt động lực học ư? ... Chứ là ném thẳng công việc qua cho bọn họ ?
Lúc , Diêm Kỳ còn tâm trí để nghĩ đến những vấn đề sâu xa nữa, cảm động đến mức rơm rớm nước mắt: “Cô hiểu là , hiểu là ! Không lười biếng , chỉ là thấy suy nghĩ của thực tế cho lắm... Ồ , ý là lúc triển khai thực hiện sẽ khá là khó khăn.”
Vân Ngưng đáp: “Bước nhảy vọt quả thực lớn, nhưng nghiên cứu kỹ thuật và vật liệu hiện tại, cộng thêm kinh nghiệm từ nước ngoài, tin rằng chúng thể . Tất nhiên, việc vẫn cần đến sự giúp đỡ của các vị ở đây.”
Thạch Hàn lật mở cuốn sổ tay mà Vân Ngưng đưa tới, bên trong chi chít những công thức tính toán. Bao gồm cả vấn đề gia nhiệt đồng đều trong buồng đốt đang khiến họ đau đầu bấy lâu nay.
Thạch Hàn xem lướt qua một lượt hỏi: “Đây là do cùng tính toán ?”
Kỹ sư Minh và kỹ sư Liên tuy xem là khá năng, nhưng kỹ sư Minh quanh năm gắn bó với bộ phận thiết kế bơm tuabin nên vẫn quen thuộc với công việc bên đó hơn.
Vân Ngưng gật đầu.
"Thật là lợi hại, thảo nào Viện trưởng Vương chọn mấy ," Thạch Hàn cảm thán, “Hay là cô qua phòng việc của chúng , bên đang thiếu .”
Lúc , Thạch Hàn cấp của bỗng thấy chướng mắt. Người nãy còn hết lòng bênh vực Diêm Kỳ giờ nghiêm mặt : “Cậu xem.”
Diêm Kỳ vội vàng nhận lấy cuốn sổ tay: “Cái là chữ của phụ nữ , là cô tính ? Quả thực giỏi.”
"Chà," Vương Chí lên tiếng, “Chữ do nam nữ mà cũng ?”
"Chuyện thì gì khó?" Diêm Kỳ , “Viết ngay ngắn nắn nót thì là nữ, còn bò lổm ngổm như kiến thì chắc chắn là nam.”
Đặc biệt là đám ở Viện 11 , hơn phân nửa đều chữ như kiến bò.
Vương Chí: “...”
Về nhà ông nhất định luyện chữ cho đàng hoàng mới !
Diêm Kỳ tiếp: “Người đàn ông duy nhất trong cả Viện nét chữ là kỹ sư Lục, nhưng chữ của đặc trưng, ai cũng thể nhận ngay.”
Sau vài câu chuyện phiếm, mối quan hệ giữa Vân Ngưng và bọn họ trở nên thiết hơn nhiều. Công việc thì đằng nào cũng , than vãn thì vẫn đối mặt. Chẳng công việc của họ chính là từ con để tạo thứ ? Hiện tại Vân Ngưng còn chủ động đến giúp đỡ, chuyện quả thật còn gì bằng.
Cuộc họp nhanh chóng bắt đầu, Vân Ngưng cùng nghiên cứu phương pháp tính toán. Phần nội dung Vân Ngưng từng tự học qua, cô học những kiến thức sẵn, giống như nhóm của Thạch Hàn - những thực sự đang "nhắm mắt dò đường qua sông". Vân Ngưng thẳng đáp án, mà chỉ chen vài câu ở những thời điểm then chốt để dẫn dắt hướng thảo luận đúng trọng tâm.
Những bài toán hóc búa của nhóm Thạch Hàn lượt giải đáp, lớp sương mù như dần tan biến. Diêm Kỳ bao giờ trải qua một ngày việc nào suôn sẻ đến thế, vấn đề gì thể thảo luận ngay kết quả trong ngày, cần vò đầu bứt tai?!
Đến trưa lúc tới nhà ăn, tinh thần của cả phòng lột xác.
Các kỹ sư thuộc phòng Cơ học Lưu chất vẫn đang loay hoay trong bế tắc, thấy những đồng nghiệp phòng bên vốn dĩ cũng chìm trong bế tắc như nay rạng rỡ đầy sức sống, tất cả đều vô cùng kinh ngạc.
Bị kéo gặng hỏi, Thạch Hàn đành ấp úng che giấu: “Có chuyện gì , chỉ là hôm nay tâm trạng thôi.”
Thế nhưng, Diêm Kỳ là kiểu nhanh nhảu đoảng, chẳng sắc mặt: “Hôm nay đồng chí Vân Ngưng của tổ thiết kế đến giúp chúng đấy. Đồng chí Vân Ngưng thực sự tài giỏi! Gần như cái gì cũng ! Toàn năng luôn!”
Cả phòng Cơ học Lưu chất chấn động: “?!”
Tại ai tới giúp họ chứ?!
Thạch Hàn vội vã kéo Diêm Kỳ và vài khác rời , nếu trốn lẹ, lẽ bọn họ sẽ đám "ăn tươi nuốt sống" mất. Chạy đến nơi an , Thạch Hàn mới cạn lời mắng: “Cậu ngốc ? Nói với bọn họ nhiều như để gì?”
Diêm Kỳ ngơ ngác: “Hôm qua còn bảo chúng là một nhà cơ mà.”
"Nhổ ! Ai là một nhà với họ chứ? Bọn họ là bọn họ! Chúng là chúng ! Phải giữ Vân Ngưng ở bên , bọn họ mà thì chỉ đến giành với chúng thôi, hiểu ?!"
Diêm Kỳ: "..." Lãnh đạo đổi , tâm địa ngày càng đen tối.
Lấy thức ăn xong, Vân Ngưng và Nguy Minh Châu tìm một chỗ trống xuống. Khấu Hủ cũng bám theo ngay phía .
Nguy Minh Châu bĩu môi: “Trước đây còn giả vờ quen , bây giờ cứ bám đuôi như đỉa.”
Khấu Hủ bình thản hỏi ngược : “Có ?”
Cậu gắp phần thịt gà hầm mà mỗi chỉ chia một muôi lên: “ ăn thịt gà, cô ăn ?”
Nguy Minh Châu lập tức đẩy khay thức ăn của sang: “Đại thiếu gia đúng là đòi hỏi cao, đến thịt gà mà cũng ăn. Đưa cho , xử lý hết cho.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-197.html.]
Vân Ngưng đưa mắt Khấu Hủ với vẻ kỳ lạ: “Anh nhường thịt gà cho Minh Châu ăn ?”
Khấu Hủ vẫn giữ vẻ mặt đổi: “ thích ăn.”
"Ồ?" Vân Ngưng kéo dài giọng, “ nhớ ...”
Khấu Hủ lặp : “ thích ăn.”
Vân Ngưng: “ cũng ăn thịt gà.”
Khấu Hủ ngó nghiêng xung quanh: “Lục Lăng công tác ?”
Vân Ngưng: “Xì, Lục Lăng công tác, mà là mất tích .”
Tối qua Lục Lăng về nhà, sáng nay mới gọi điện thoại cho cô, là tối qua phòng họp muộn quá, mệt bơ phờ, vốn định chợp mắt một lát, ngờ ngủ một giấc đến sáng.
Khấu Hủ: “Thế thì hết cách , cô ăn phần thịt của .”
Vân Ngưng: “Chậc.”
Cô híp mắt Nguy Minh Châu, nháy mắt hiệu. Khấu Hủ gì đó bất thường nha.
Nguy Minh Châu vốn luôn nhạy bén với tin hành lang của khác lúc nhận điều gì. Cô hỏi: “Mắt ?”
Vân Ngưng: “...”
Được ăn thịt gà, Nguy Minh Châu cảm thấy vô cùng khoan khoái, liền cảm thán: “Hôm nay thấy họp bàn thảo luận, cảm giác thực sự tuyệt.”
Vân Ngưng hỏi: “Cậu cũng việc đàng hoàng đúng ?”
Nguy Minh Châu: “... vẫn chẳng hứng thú gì cả.”
khi chứng kiến họp bàn giải quyết những vấn đề hóc búa, quả thực cô cũng nảy sinh khao khát nỗ lực phấn đấu. Nguy Minh Châu lẩm bẩm: “Bọn họ đúng, công việc mới thực sự , tích cực hơn mới .”
Vân Ngưng đồng tình: “Công việc phân biệt sang hèn, miễn là kiếm tiền, thể tự lực cánh sinh, thì quyền công việc mà yêu thích.”
"Nếu thợ may, chẳng sẽ khác hẳn với những gì mơ ước hồi nhỏ ?" Nguy Minh Châu thở dài, “ ghét nhất việc cứ con gái thì giỏi nữ công gia chánh, con gái nhất là nên thi trường Sư phạm.”
Vân Ngưng đáp: “ bây giờ dùng máy may là để kiếm tiền cơ mà. Nếu thể kiếm thật nhiều tiền, chẳng cũng tài giỏi ?”
Khấu Hủ lúc mới nhận , lên tiếng: “Không cô nghiên cứu đạo ?”
Vân Ngưng: “?”
Nguy Minh Châu: “...”
"Haiz," Khấu Hủ thở dài, “ mới tìm mấy cuốn sách , tiếc thật đấy.”
Nguy Minh Châu: “...”
Anh thế mà tìm sách thật!
Ăn cơm xong, một thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi, nhóm của Vân Ngưng tiếp tục thảo luận.
"Phân bố dòng nhiệt trong buồng đốt đồng đều, nhiệt độ ở lối của vòi phun và phần đầu buồng đốt tương đối thấp. Nếu tính toán thủ công, chúng chỉ thể sử dụng mô hình đơn giản hóa, như sai sẽ lớn. Còn chất mát nữa, trong quá trình chảy qua kênh mát, chất mát sẽ chuyển từ trạng thái lỏng sang trạng thái khí, các thông vật lý đổi kịch liệt. Nếu tính bằng tay thì sai cũng sẽ hề nhỏ."
Vân Ngưng xong, nhóm Thạch Hàn đều hướng mắt về phía cô: “Ý của cô là...”
Vân Ngưng đáp: “Có lẽ chúng cần một chiếc máy tính.”
"Chiếc máy ở trong Viện ? Để đơn xin cấp."
Vân Ngưng lắc đầu: “Hiệu suất máy tính trong Viện đủ , khối lượng tính toán của mô hình dòng chảy rối phức tạp lớn lắm. Hôm nay đến đây chính là hỏi xem cách nào mượn máy tính .”
Thạch Hàn ngớ , lúc mới chợt nhận . Nếu Vân Ngưng đến đây là để mượn máy tính, chẳng cô ... giúp một nửa khối lượng công việc của phòng bọn họ ?!
Tổ thiết kế thực sự ý định bỏ mặc họ tự bơi ư?
"Máy tính nội địa của Viện thì chắc chắn kham nổi , lẽ chúng cần máy tính mini nhập khẩu, ví dụ như PDP-11."
Thạch Hàn nhíu mày: “Nếu mượn thì còn liên quan đến vấn đề bảo mật. Việc lưu dữ liệu máy tính của các đơn vị khác, e rằng lãnh đạo Viện sẽ đồng ý.”
Vân Ngưng hỏi: “Vậy mượn của các đơn vị em thì ? Cả nước là một khối thống nhất, tinh thần hợp tác chứ.”
Thạch Hàn do dự: “Để suy nghĩ thêm .”
Trong lúc Thạch Hàn đang đau đầu tìm cách mượn máy tính, Vân Ngưng cũng rảnh rỗi. Cô tìm đến Tề Từ để dò hỏi về khoa máy tính của Đại học Lương An.
Máy tính ở các trường đại học thường dùng cho việc giảng dạy ban ngày, nhưng buổi tối thể sẽ để trống. Còn máy tính của các đơn vị em khác thì e rằng cũng đang hoạt động hết công suất 24/24 giờ.
Tề Từ dang hai tay: “Chuyện thật sự giúp gì , khoa máy tính của trường Đại học Lương An cũng bình thường thôi, Tiều Tông mới tìm hỏi thăm chuyện xong.”
"Tiều Tông ?" Đã nửa tháng nay Vân Ngưng gặp .
Tề Từ kể: “Anh học máy tính, vì máy tính sẽ nhiều công dụng thực tiễn. Anh còn tìm gặp cả lập trình viên của Viện chúng nữa. Trình độ của lập trình viên đó cũng bình thường thôi, nên mới chạy đến hỏi thăm tình hình của Đại học Lương An. còn nhờ bố hỏi giúp đấy.”