Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 199:+
Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Ngưng : “Nhìn kìa, nốt ruồi mặt, là Thôi Điền đấy.”
"Ông đuổi theo một cô bé gì nhỉ?"
Vân Ngưng liền về phía Thôi Điền.
Bọn họ từ cửa phụ, Thôi Điền trông vẻ vẫn tiếp tục đuổi theo cô bé , nhưng đường vẫn còn xe cộ tấp nập nên ông kịp băng qua.
Vân Ngưng cạnh Thôi Điền, cất tiếng hỏi: “Cặp xách cướp ?”
Thôi Điền kinh ngạc Vân Ngưng, mất kiên nhẫn đáp: “Thế mà cô còn ?”
Ông giơ tay hiệu cho tài xế nhường đường, hớt hải bước về phía .
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu cũng vội bám theo.
Thôi Điền vốn bực bội, nay tâm trạng càng thêm tồi tệ: “Các cô theo gì?!”
Vân Ngưng rảo bước nhanh hơn, tiện thể chỉ đường cho Thôi Điền: “Cô bé chạy hướng , nhanh lên thì vẫn còn đuổi kịp.”
Thôi Điền: “...”
"Rốt cuộc các cô là ai ?!"
Nguy Minh Châu bụng đáp lời: “Chúng là của Viện 11, đến thương lượng mượn máy tính với ông.”
Thôi Điền lập tức hiểu : “À, của Thạch Hàn.”
"Ông khoan hãy vội từ chối," Vân Ngưng bắt đầu điều kiện với Thôi Điền, “Ông mất cặp xách, trong đó chắc hẳn giấy tờ tài liệu, là nhiều tiền? Thấy ông sốt sắng như , đoán chừng là thứ vô cùng quan trọng. Chúng sẽ giúp ông tìm , đổi ông cho chúng mượn máy tính dùng tạm một thời gian, tuyệt đối sẽ chiếm dụng thời gian việc của bên ông.”
Thôi Điền điềm nhiên quan sát Vân Ngưng và Nguy Minh Châu.
Đều là những trẻ tuổi, trông vẻ nhanh nhẹn khỏe mạnh. Có thêm hai phụ giúp tìm con bé đó thì vẫn hơn là một ông chạy tìm lung tung.
Thôi Điền gật đầu đồng ý ngay tắp lự: “Được.”
Nhận lời hứa của Thôi Điền, Vân Ngưng lập tức tăng tốc.
Trong ba họ, Thôi Điền là lớn tuổi nhất, hình phần phát tướng, nên tốc độ chạy đương nhiên là chậm nhất.
Vân Ngưng nhanh chóng đuổi tới khu dân cư, quanh đây hầu hết đều là nhà trệt.
Đến ngã ba, Nguy Minh Châu chạy tới hỏi một cô đang trò chuyện ở đầu ngõ, cô đáp: “Vừa mới chạy qua đây, hướng .”
Hai tiếp tục đuổi theo.
Đi thêm một đoạn, con hẻm chật hẹp dần trở nên rộng rãi hơn, tầm cũng mở rộng. Vân Ngưng thấy chiếc cặp xách vứt gốc cây.
Cô bước tới nhặt chiếc cặp lên, bên trong quả thực vài xấp tài liệu, Vân Ngưng liền mở xem.
Nguy Minh Châu căng thẳng hỏi: “Tài liệu bảo mật đấy ? Chúng xem ?”
"Bảo mật là yêu cầu đối với Thôi Điền, đối với chúng , chúng chỉ là vô tình thấy thôi."
Nguy Minh Châu: “...”
Thế mà gọi là vô tình, rõ ràng là cố ý xem mà?
Vân Ngưng khẽ nhíu mày, lẩm bẩm: “Là nghiên cứu về giải phương trình rung động và dự đoán tốc độ tới hạn.”
Nguy Minh Châu cũng ghé mắt tới mấy cái: “Nhìn lén bí mật của đơn vị khác đúng là sảng khoái thật.”
Đợi hai xem xong, họ mới cất gọn tài liệu bỏ trong cặp.
Nguy Minh Châu hỏi: “Có tìm cô bé đó nữa ?”
"Chắc con bé vì tiền, chiếc cặp lục lọi , chuyện ăn cắp tiền... quả thật cũng lắm." Vân Ngưng , “Chúng tìm thêm xem ? Nếu tìm , ít nhất cũng nên chuyện với bố con bé một tiếng.”
Trông dáng vẻ của cô bé chắc mười bốn, mười lăm tuổi, đang ở độ tuổi học cấp hai hoặc cấp ba.
Đáng lý tuổi con bé đến trường mới .
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu bắt đầu dò hỏi tung tích cô bé.
Khá nhiều gia đình ăn xong bữa tối, ngoài hóng mát trò chuyện đông. Nghe hai cô miêu tả, liền lên tiếng: “Đứa chạy ngang qua hả? Chẳng là con gái nhà lão La ?”
Họ nhiệt tình chỉ đường đến nhà họ La. Đi tới thêm ba con hẻm nữa, căn nhà thứ hai bên tay .
Vân Ngưng lẩm nhẩm nhớ đường bước .
Hai nhanh tìm thấy nhà họ La. Còn bước đến gần, họ thấy tiếng ném chậu loảng xoảng vọng từ trong sân.
Kèm theo đó là tiếng c.h.ử.i mắng của một phụ nữ: “Tao bảo mày nấu xong cơm hẵng ngoài cơ mà? Sao mày lén lút chạy ?! Suốt ngày chỉ cắm đầu chơi, một chút việc nhà cũng , mai mà lấy chồng! Mày định ăn bám ở cái nhà cả đời ?!”
Nguy Minh Châu nhíu mày: “Nói năng chói tai thật.”
Vân Ngưng bước tới cổng, lén bên trong qua khe hở.
Cô bé mặc áo đỏ đang quỳ giữa sân, một phụ nữ trung niên đang vung chổi đ.á.n.h cô.
là cô bé nãy trộm chiếc cặp của Thôi Điền.
Cô bé quỳ thẳng tắp, bất kể phụ nữ tay mạnh thế nào, dẫu hình lảo đảo, cô bé vẫn lập tức thẳng lưng lên.
Chờ đến khi phụ nữ đ.á.n.h mệt , cô bé mới run rẩy đưa cho bà một thứ gì đó: “Mẹ, con tiền học phí .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-199.html.]
Tiền cuộn thành một nắm, Vân Ngưng rõ bao nhiêu tờ.
Tuy nhiên, cô thể chắc chắn tờ ngoài cùng là mệnh giá năm mươi đồng, tiền còn khá mới nhưng nhăn nhúm, lẽ do cô bé nắm chặt trong tay từ lúc lấy trộm tới giờ.
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu đưa mắt trao đổi ánh .
Cô bé ăn trộm tiền là để đóng học phí ? Quanh khu vực hẳn là nhà ở phân lô của một nhà máy nào đó, trong nhà cô bé ít nhất cũng một là công nhân chính thức.
Cho dù là vì mục đích học, thì việc ăn trộm tiền chắc chắn vẫn là hành vi sai trái.
khi cô bé thốt hai chữ "học phí", trong lòng Vân Ngưng vẫn khỏi trỗi dậy lòng trắc ẩn.
Nếu cô bé thật sự chỉ đến trường, cô tay giúp đỡ. Những bé gái sinh ở thời đại thật sự chịu quá nhiều thiệt thòi.
Thế nhưng, diễn biến đó ngoài dự đoán của Vân Ngưng.
Người phụ nữ giật lấy nắm tiền, lớn tiếng tra hỏi: “Tiền ở , mày dám lấy trộm tiền trong nhà đúng ?!”
Cô bé lắc đầu.
"Chắc chắn là mày ăn trộm tiền tiết kiệm của tao! Còn dám dối !" Vừa , bà định vớ lấy cây chổi.
Mỗi khi đ.á.n.h con, phụ nữ tuyệt nhiên hề nương tay.
Cô bé phắt dậy, lùi trốn gốc cây: “Đây là tiền con nhặt ở bên ngoài, tiền của ! Con giấu tiền ở !”
Nghĩ việc con gái quả thật chỗ cất tiền, phụ nữ mới chịu dừng tay.
Bà xuống gốc cây, đếm đếm xấp tiền. Chỉ riêng tờ năm mươi đồng khiến bà vô cùng mừng rỡ. Năm mươi đồng, tương đương với tiền lương cả một tháng của chồng bà .
Người phụ nữ giơ cao tờ tiền lên. Trời chạng vạng tối, bà cố tình bật đèn trong nhà lên, ngón tay vuốt ve tờ tiền, soi soi ánh đèn, hớn hở : “Là tiền thật.”
Số tiền lẻ còn cộng dồn cũng mười đồng. Tự nhiên nhặt hơn một tháng lương.
Người phụ nữ cất gọn tiền : “Tao còn nấu cơm tối, mày mau qua nhặt mớ rau giúp tao .”
Cô bé chằm chằm túi áo của phụ nữ: “Vậy tiền học phí của con ?”
"Cái con bé , gia đình đang khó khăn chu cấp nổi cho mày, mày thương xót bố hả? Mày là con gái, vài năm nữa cũng lấy chồng, cần học vấn cao để cái gì?"
Lúc cô bé mới bàng hoàng ý thức , cho dù tiền, phụ nữ cũng hề ý định cho tiếp tục học.
Cô bé nổi giận đùng đùng, tức giận lao tới giật tiền, nhưng đổi chỉ là một trận đòn roi tàn nhẫn: “Mày dám động tay động chân với mày ? Còn dám đ.á.n.h cả mày nữa ?!”
Nhìn thấy tình hình ngày càng căng thẳng, Vân Ngưng và Nguy Minh Châu vội vàng lao trong sân.
Cô bé đang ôm chặt lấy eo phụ nữ, cố sống cố c.h.ế.t đòi tiền, mặc cho bà đ.á.n.h đập thế nào cũng nhất quyết chịu buông tay.
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu xông tới tách hai .
Người phụ nữ tức điên lên, định chạy lấy chổi tiếp thì Vân Ngưng cản : “Đó là con gái của bà đấy! Đánh con bé thương thì tính ?”
Còn Nguy Minh Châu thì kéo cô bé . Hai mắt cô bé đỏ ngầu, chòng chọc , như thể thâm thù đại hận, vẫn ngoan cố lao về phía .
Tâm trạng phụ nữ vốn dĩ dịu đôi chút, nhưng chạm ánh mắt của con gái, ngọn lửa giận bừng bừng bốc lên: “Các xem nó chút xíu thái độ hối nào ?!”
Gia đình họ La thường xuyên xảy cãi vã.
Nhà họ La hai mụn con, La Đan là chị lớn, cô bé còn một em trai kém hai tuổi.
Bố cô là kiểu phó mặc chuyện, chỉ nhiệm vụ kiếm tiền, hễ bước chân về nhà là dáng ông lớn. Mẹ cô, Tiền Tuệ, là công nhân nhà máy thảm, công việc nhẹ nhàng hơn chồng một chút, nhưng cũng chẳng nhàn hạ gì khi còn gánh vác cả việc nấu nướng và dọn dẹp nhà cửa.
Đôi mắt đỏ ngầu, La Đan cố sức xông về phía Tiền Tuệ, đến mức sức lực của Nguy Minh Châu cũng kéo .
Vân Ngưng nghiêm mặt : “Chuyện hôm nay, giữa bà và con bé, hình như nó sai điều gì với bà ? Tiền là nó mang về, nó học, đó cũng là nguyện vọng chính đáng, lẽ nào bà con cái ham học hỏi ? Dù thế nào chăng nữa, bà cũng nên cầm luôn tiền đó.”
"Người ngoài như cô thì cái gì chứ?!" Tiền Tuệ trừng mắt La Đan mắng, “Là cho nó học ? Là do đứa con thương xót cho bố ! và bố nó tuy đều là công nhân, nhưng ông bà nội nó sức khỏe kém, trong nhà tốn một đống tiền t.h.u.ố.c thang ! Lấy nhiều tiền thế để chu cấp cho nó học? bảo nó học trường nghề để một cái nghề, học sư phạm cũng , ít còn công ăn việc , mà nó cứ nằng nặc đòi học cấp ba. Cho dù học cấp ba thì nó đỗ đại học ? Không đỗ đại học thì học cấp ba để gì!”
La Đan uất ức hét lên: “ cho em trai học cấp ba!”
Em trai của La Đan là La Vũ, chỉ kém cô bé một tuổi. Khai giảng tới La Đan sẽ lên lớp chín, còn La Vũ học lớp tám.
Tiền Tuệ và chồng vốn đinh ninh rằng La Đan trường sớm vài năm, phân công công việc, gia đình sẽ nhẹ gánh hơn nhiều, ai ngờ cô bé cứ khăng khăng học cấp ba. Ở trường cấp ba bao nhiêu đứa trẻ như thế, liệu mấy đứa thi đỗ đại học? Chẳng thà cứ thẳng nhà máy việc cho xong. Không ngờ đứa con quấy đòi thi trường cấp ba trọng điểm.
Tiền Tuệ mắng nhiếc: “Mày cứ thích so đo với em trai để gì? Mai em mày thi đỗ đại học, còn một tương lai sáng lạn, còn mày dẫu đỗ đại học, nghiệp xong cũng lấy chồng, thế thì học để cái gì?!”
La Đan lạnh nhạt: “Là vì nghiệp xong lấy chồng, tiền lương kiếm sẽ đưa cho bố nữa, cho nên bố mới cam tâm chứ gì.”
Sắc mặt Tiền Tuệ thoáng cứng , ngượng ngùng gắt: “Nói bậy bạ!”
Bà chột đảo mắt sang chỗ khác. Bọn họ trong thâm tâm chắc chắn là những tính toán như thế .
Tiền Tuệ chống chế: “Nhà nào nhà nấy đều như cả, chúng tao ngậm đắng nuốt cay nuôi mày khôn lớn, cũng đến lúc mày báo hiếu cho bố chứ?”
Nguy Minh Châu đến đây thì nổi trận lôi đình: “Bà cái kiểu gì ? là một gia đình, con cái lớn tuổi ngoài việc sớm để phụ giúp gia đình, nhưng đứa trẻ mới bao nhiêu tuổi? Con bé ham học, cớ bà cấm cản?”
Vân Ngưng đang băn khoăn liệu gia đình thật sự gặp khó khăn về kinh tế , thì La Đan nức nở : “Bọn họ chính là cho cháu học cấp ba! Em trai đòi cái gì cũng đáp ứng! cứ đến lượt cháu, kêu than nhà nghèo! Không tiền! Bọn họ còn lén lút dẫn em trai ăn kem!”
Tiền Tuệ càng chột hơn: “Chuyện đó từ đời thuở nào , mày còn lôi ? Sau đó tao chẳng mua cho mày ?”