Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 200:-

Cập nhật lúc: 2026-08-21 15:11:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​La Đan c.ắ.n môi, trong lòng đầy tủi .

 

​Cô bé và em trai rõ ràng xấp xỉ tuổi , thế mà bố lén lút dẫn em trai ăn kem. Chỉ vì La Vũ ăn ở cẩn thận, để dính vết kem khóe miệng, cô bé mới phát hiện .

 

​Cô bé bám theo bố đòi ăn kem, bọn họ cho. Quấn lấy hồi lâu, hai vợ chồng bực còn đ.á.n.h cô bé một trận.

 

​Rõ ràng là hai chị em độ tuổi ngang , nhưng lúc nào họ cũng bắt cô bé nhường nhịn em trai.

 

​La Đan : “Em trai thích học, con học cấp ba, em học trường nghề, em chỉ nghiệp muộn hơn một năm thôi, cũng thể phụ giúp gia đình mà!”

 

​"Thế ?" Tiền Tuệ giật nảy , “Em trai mày là con trai, học vấn đàng hoàng thì tiền đồ ? Mai lấy vợ thì tính ? Mày sớm một chút, còn thể giúp kiếm thêm chút tiền, để em trai mày cưới vợ sớm...”

 

​Nhắc đến mấy chuyện , Tiền Tuệ lải nhải ngừng.

 

​Nguy Minh Châu tức giận chắn mặt La Đan: “Bà còn học vấn đàng hoàng thì mới tiền đồ ? Chỉ con trai bà mới cần tiền đồ ? Con gái bà thì cần ?! Con bé một phụ nữ lam lũ, ngày ngày đầu tắt mặt tối để giúp bà kiếm tiền nuôi con trai ?!”

 

​Tiền Tuệ sững , đó thẹn quá hóa giận: “Cô đang hươu vượn cái gì thế? Nó là con gái , xót nó ? Chúng sẽ tìm cho nó một nhà chồng t.ử tế!”

 

​Vân Ngưng hỏi vặn : “Dựa tiền đồ của phụ nữ là tìm một nhà chồng t.ử tế? Con bé học, đối với nó, thi đỗ đại học mới là tiền đồ .”

 

​Tiếng cãi vã của bọn họ nhỏ, hàng xóm láng giềng ăn tối xong, đúng lúc đang rảnh rỗi tiêu thực, thấy ồn ào đều tò mò ló đầu cửa hóng chuyện.

 

​Chuyện nhà họ La bọn họ đều rành rẽ, cũng chỉ quanh quẩn chuyện học hành của lũ trẻ. Thành tích của La Đan khá , cô bé cũng ham học, chỉ là bình thường tính tình mềm mỏng, bao giờ để ai chọc ghẹo .

 

​Ngược là La Vũ, thành tích chỉ tàng tàng. Vợ chồng Tiền Tuệ vô cùng sốt ruột vì chuyện , ngóng khắp nơi xem thầy cô nào dạy giỏi, tự bỏ tiền túi mời về nhà dạy kèm riêng.

 

​Hai vợ chồng bọn họ, cái gì cũng tính toán rành mạch.

 

​"Theo thấy, thiếu chút tiền học phí , cứ để cái Đan thi cấp ba !"

 

​"Không thể nào!" Tiền Tuệ cảm thấy vô cớ ngoài mắng một trận đủ xui xẻo , bây giờ thêm mấy xem, càng thấy bực . Bà xua đuổi : “Nếu nó học trường nghề, thì lớp chín cũng khỏi cần học nữa! Tiền học phí sẽ bỏ một xu nào! Khi nào nó đồng ý học trường nghề, mới đóng học phí cho nó!”

 

​Nguy Minh Châu lúc mới vỡ lẽ, thì Tiền Tuệ đang dùng tiền học phí để uy h.i.ế.p La Đan.

 

​La Đan mới nảy sinh ý định trộm tiền đóng học phí, nhưng tuổi đời còn quá nhỏ, hiểu nguyên nhân thực sự khiến Tiền Tuệ bắt học trường nghề.

 

​Bà là vì tiếc chút tiền học phí ? Bà là mong La Đan thể sớm ngoài việc kiếm tiền, báo đáp cho gia đình.

 

​Tiền Tuệ tính toán đúng là sâu xa thật. Chút tâm tư cỏn con của bà , đều dùng hết việc tính toán thiệt hơn với chính con gái ruột.

 

​Một trọng nam khinh nữ, một bố tàng hình, Nguy Minh Châu gần như sắp tha thứ cho hành vi ăn cắp của La Đan .

 

​Trong lúc Nguy Minh Châu và Tiền Tuệ đang cãi cọ, Vân Ngưng lén lẻn ngoài cửa, hỏi thăm hàng xóm về cảnh nhà họ La.

 

​Hàng xóm láng giềng mồm năm miệng mười kể: “Cái Đan tính ghê lắm, bao giờ chịu thua ai , ngày nào cũng nó cãi với .”

 

​"Hai vợ chồng nhà thế là đúng, thời đại nào cơ chứ? Hai đứa xấp xỉ tuổi , cái Đan học khá, con bé thi cấp ba thì cứ cho nó thi. Nếu con gái mà bảo thi trường điểm, cần nó thi đỗ, chỉ cần thôi là mở cờ trong bụng !"

 

​"Haiz, chung là hai vợ chồng họ phần nuông chiều thằng Vũ thái quá. Thằng Vũ cũng ngoan, điều chịu áp lực kém, bình thường thấy con sâu cũng cuống cuồng chạy tìm chị."

 

​Khát khao học hỏi kiến thức của con ngày nay ngày càng cao, cũng chính vì thế mà các lớp học ban đêm mới trở nên thịnh hành. Đã còn là cái thời thập niên 70, khi mà giới trí thức giấu khắp nơi nữa.

 

​La Đan học, thi đại học, đương nhiên đều ủng hộ. Vân Ngưng trong lòng nắm hòm hòm tình hình. Cô hỏi: “Thế phẩm chất của con bé Đan thế nào?”

 

​"Phẩm chất là ?"

 

​Vân Ngưng giải thích: “Bình thường con bé tham lam vụn vặt ?”

 

​"Chuyện thì , nhà bọn họ về khoản khá đàng hoàng. Bình thường trong nhà thiếu cái gì chạy sang mượn, vay mượn sòng phẳng, ai phàn nàn gì."

 

​Xem việc La Đan cướp cặp xách, chỉ là hạ sách trong lúc nóng vội bế tắc. gấp gáp đến , cướp giật vẫn là sai trái, đó là một hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng.

 

​Vân Ngưng bước trong, chìa tay về phía Tiền Tuệ: “Đưa đây.”

 

​Tiền Tuệ: “?”

 

​Vân Ngưng : “Tiền là con bé nhặt , đem nộp cho đồn công an.”

 

​Tiền Tuệ: “...”

 

​Thì là nhắm tiền ? Đó là hơn sáu mươi đồng bạc đấy!

 

​Tiền Tuệ nghiến răng trừng mắt lườm La Đan. Đều tại con ranh ầm ĩ lên, lôi kéo ngoài tới. Nếu thì tháng nhà bà sống thư thả hơn một chút .

 

​Hàng xóm đều đang đây, Tiền Tuệ da mặt mỏng, còn mặt mũi nào mà ỉm tiền đó , bà gượng: “ , cũng đang định lúc nào rảnh sẽ đem nộp cho đồn công an.”

 

​Tiền Tuệ miễn cưỡng rút tiền .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-200.html.]

​Vân Ngưng nhét tiền tay La Đan: “Em ngoài với chị.”

 

​Tiền Tuệ vẫn đằng gào thét: “Đây là chuyện tiền bạc! Cái con bé , mày ông bà nội đang giường bệnh xem, cũng suy nghĩ cho ông bà chứ!”

 

​Vân Ngưng dắt La Đan đến đầu ngõ. Cô bé ngơ ngác Vân Ngưng, trong ánh mắt mang theo sự đề phòng đầy tính công kích: “Các chị là ai?”

 

​La Đan cự tuyệt sự tiếp cận của bất cứ ai.

 

​Nguy Minh Châu Tiền Tuệ cho tức điên, miệng vẫn ngừng mắng mỏ: “Làm cái kiểu gì , chỉ lăm le bòn rút lợi ích từ con cái. Bà đẻ con lẽ nào chỉ để kiếm tiền?! Sao bảo con trai cưng của bà kiếm tiền ! Uổng công bà cũng là phụ nữ!”

 

​Nghe , La Đan lặng lẽ cúi đầu.

 

​Người nhà thiên vị La Vũ hơn, cô bé quen , thậm chí cũng quen luôn với việc nai lưng chăm sóc em trai.

 

​Rõ ràng hai đứa xấp xỉ tuổi , nhưng giúp đỡ việc nhà mặc định là nhiệm vụ của cô bé, còn em trai ăn tối xong là thể thẳng về phòng. Cậu bé học hành chẳng mấy tích cực, thành tích cũng tàng tàng, mỗi về phòng cũng chịu bài tập ngay mà cứ táy máy sờ chỗ , đụng chỗ , mà bố cũng chẳng bao giờ la mắng.

 

​Đổi là La Đan, chắc chắn họ càu nhàu rằng con gái học nhiều cũng vô dụng.

 

​Vân Ngưng nhẹ nhàng : “Em đừng sợ, cho bọn chị xem, em thực sự học ?”

 

​La Đan gật đầu.

 

​Nguy Minh Châu tò mò: “Tại em học đến ?”

 

​Nguy Minh Châu học tiểu học, trung học trong khu đại viện, điều kiện của những đứa trẻ ở đó đều khá . Cô chỉ từng thấy những đứa trẻ ngoan ngoãn, thành tích học tập , chứ những khát khao mãnh liệt với việc học hành như thế thì quả thực nhiều. Chơi nhảy dây, đá bóng ngược còn sức hấp dẫn hơn.

 

​Vân Ngưng dở dở : “Bọn nỗi lo về phương diện , dĩ nhiên sẽ khát khao học hành cháy bỏng đến thế.”

 

​La Đan nắm chặt hai tay, lạnh lùng : “Em thi đỗ đại học, tìm một công việc . Em thua kém gì em trai, em cũng thể kiếm nhiều tiền!”

 

​Vân Ngưng đưa chiếc cặp xách cho La Đan: “ dù thế nào nữa, em cũng nên cướp đồ của khác.”

 

​La Đan lúc mới để ý, tay Vân Ngưng vẫn luôn cầm chiếc cặp xách đó. Ban nãy thái độ của Tiền Tuệ khiến La Đan tức điên đầu nên mới thấy.

 

​Trong khoảnh khắc , La Đan đ.â.m hoảng loạn: “Chị, cái ...”

 

​Cô bé căng thẳng Vân Ngưng và Nguy Minh Châu.

 

​Họ sẽ giải cô bé đến đồn công an ? Sẽ gặp cảnh sát ?

 

​Đây là đầu tiên cô bé chuyện như , cô bé cứ ngỡ tiền , sẽ cho tiếp tục học, ngờ... Nếu nhà trường chuyện, chắc chắn cô bé sẽ đuổi học. Đầu óc La Đan trở nên trống rỗng.

 

​Vân Ngưng nghiêm giọng: “Em tính chất của việc cướp giật nghiêm trọng đến mức nào ? Em thực sự cho rằng, mâu thuẫn trong nhà em là vì thiếu sáu mươi đồng ?”

 

​La Đan im lặng nhét tiền trở cặp.

 

​Thế là hết, cô bé chẳng bao giờ còn cơ hội học nữa. Có lẽ cô bé thật sự sẽ giống như những gì , đến tuổi thì gả chồng, sống một cuộc đời vất vả y hệt như .

 

​La Đan chợt cảm thấy vô cùng buồn bã. Sau cô bé cũng sẽ trở nên giống ? Cùng vất vả, cùng mệt mỏi, cùng... chẳng bao giờ ghi nhận những gì cống hiến.

 

​La Đan ủ rũ : “Đừng nhiều nữa, em sẽ đầu thú.”

 

​Nguy Minh Châu phì : “Cái con bé , ăn sẵng giọng thật đấy.”

 

​La Đan đáp . Bình thường cô bé vẫn luôn như , ai về cô bé, cô bé nhất định sẽ cãi . Mọi đều cô bé khó gần. Người lớn còn bảo cô bé ngoan ngoãn.

 

​Cô bé chẳng quan tâm, ngoan ngoãn thì ? Lẽ nào là để cho họ dễ bề bắt nạt ? Khó gần cũng , cô bé phản kháng hai , sẽ chẳng ai dám nữa, gặp cô bé cũng sẽ .

 

​Vân Ngưng cầm chiếc cặp xách: “Chiếc cặp bọn chị sẽ lấy . em hứa với bọn chị, tuyệt đối ăn trộm đồ nữa, sự tự trọng là thứ thể ăn cắp .”

 

​La Đan sững sờ, hồ nghi hai : “Các chị định đưa em lên đồn công an ?”

 

​"Thôi bỏ , coi như để luật bảo vệ trẻ vị thành niên phát huy tác dụng một . Chiếc cặp em lấy ở gần Viện Khí động học, chủ nhân của nó tên là Thôi Điền, bọn chị sẽ giúp em trả đồ. Nếu em sợ bọn chị lừa em, thì em thể cùng."

 

​La Đan gặp mất đồ, ông chú ban nãy còn hung dữ mắng cả một ăn xin, cô bé mà , chừng đ.á.n.h cho một trận. Chuyện là cô bé sai, thể đ.á.n.h trả .

 

​La Đan vẫn yên tâm lắm: “Các chị định tha cho em thật ?”

 

​Vân Ngưng mỉm : “Bọn chị sẽ bảo với ông là em vứt cặp chạy mất, đuổi kịp .”

 

​Nguy Minh Châu dặn dò: “Tài liệu của Viện Khí động học đều là tài liệu mật. Nếu chiếc cặp gián điệp nhặt , bí mật nghiên cứu khoa học của quốc gia sẽ rò rỉ đấy. Sau tuyệt đối như nữa.”

 

​"Chuyện học hành của em, hãy thử chuyện với giáo viên xem ," Vân Ngưng hỏi, “Em đang học ở trường cấp hai nào? Bọn chị sẽ giúp em ngóng tìm cách giải quyết.”

 

​Dẫu vẫn chỉ là một đứa trẻ, trải sự đời. Vân Ngưng dứt lời, La Đan trút bỏ lớp phòng , mừng rỡ hai : “Thật ạ?!”

 

​Nguy Minh Châu mỉm : “ em hứa với bọn chị là ăn cắp nữa. Còn nữa, đừng đối đầu gay gắt với em, em vẫn còn sống ở nhà, đối chọi gay gắt chẳng mang lợi ích gì .”

 

​La Đan cãi : “ những gì bà là sai, em thể lời bà .”

Loading...