Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 202: v

Cập nhật lúc: 2026-08-22 08:41:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vân Ngưng liếc một cái, lẩm bẩm: “Biết còn hỏi.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Anh xốc tinh thần: “Tối nay em uống sữa ? Anh hâm nóng cho em nhé.”

 

​Vân Ngưng lạnh lùng đáp: “Chúng mới ăn tối xong mà.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Phải thêm việc gì đó để khiến Vân Ngưng vui vẻ mới . Làm chuyện gì thì cô mới vui đây?

 

​Điều đầu tiên Lục Lăng nghĩ đến là giúp Vân Ngưng thiết kế phiên bản động cơ chu trình giãn nở, đây chắc chắn là chuyện khiến cô vui nhất. rõ ràng chuyện thể nào.

 

​Chuyện thứ hai thể cô vui... Tiền tiết kiệm của nộp lên cho vợ hết từ lâu, chẳng còn đồng nào để đưa, hơn nữa Vân Ngưng cũng thích tiêu tiền của , ha ha.

 

​Vậy chuyện thứ ba…

 

​Lục Lăng Vân Ngưng, chìm trầm tư.

 

​Vân Ngưng: “?”

 

​Anh ngoài, đầy năm phút . Lục Lăng leo lên giường, nhích gần Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Cô lặng lẽ nhích ngoài. Lục Lăng nhích theo một chút. Vân Ngưng kéo chăn qua, chặn ngang giữa hai .

 

​Lục Lăng bỏ cuộc, vòng qua lớp chăn, ôm lấy eo cô. Anh ngoan ngoãn Vân Ngưng, đôi mắt to chớp chớp hai cái.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Anh đang cái trò gì !!

 

​Vân Ngưng cố gắng đẩy tay Lục Lăng : “Anh gì thế?”

 

​Lục Lăng: “... Tâm trạng em đang .”

 

​Não Vân Ngưng như ngừng hoạt động: “Anh em vui lên ?”

 

​Lục Lăng gật đầu.

 

​Vân Ngưng cạn lời: “Cho nên trong suy nghĩ của , chuyện thể khiến em vui lên là... ở giường?!”

 

​Lục Lăng hề phủ nhận.

 

​Vân Ngưng: "..." Rốt cuộc cô để ấn tượng gì trong lòng Lục Lăng trời?!

 

 

​Sáng sớm hôm , Lục Lăng dậy từ sớm để chuẩn bữa sáng, tư thế thì là một bữa thịnh soạn đây.

 

​Vân Ngưng bước khỏi phòng, vươn vai một cái. Thang Phượng Ngọc đang báo, thấy cô liền hỏi: “Tâm trạng con lên hả?”

 

​Vân Ngưng: “Dạ...”

 

​Nể tình hôm qua Lục Lăng khá vất vả, Vân Ngưng đành miễn cưỡng so đo với nữa. Không thể trách Vân Ngưng ý chí kiên định, một khuôn mặt vô cùng tuấn tú đóng vai "hồ ly quyến rũ", cô thực sự chịu nổi cám dỗ.

 

​Nghĩ đến tối qua Lục Lăng chắc khá mệt mỏi, Vân Ngưng bếp quan tâm : “Buổi sáng ăn đại cái gì cũng , cần phiền phức thế .”

 

​Lục Lăng dám lơ là chút nào: “Xong ngay đây, em rửa mặt .”

 

​Vân Ngưng bóng lưng bận rộn của Lục Lăng, một " chồng tiên ốc" đảm đang tuấn tú thật sự bổ mắt, cô tha thứ cho thêm một bậc.

 

​Cộng thêm việc tối qua nhận tạp chí chuyên ngành, tâm trạng Vân Ngưng khá , tạm thời quên phiền muộn vì tìm máy tính. Bây giờ cô suy nghĩ thoáng hơn . Cứ để Viện 6 dùng , dù thứ hai bên tính toán cũng thể giống , đợi Viện 6 dùng xong thì bên cô dùng, chế tạo động cơ chuyện một sớm một chiều.

 

​Vân Ngưng vui đến mức suýt chút nữa thì ngâm nga hát.

 

​Thang Phượng Ngọc biểu hiện của hai , bất lực lắc đầu. Mối quan hệ của vợ chồng son đúng là khiến khó mà đoán thấu .

 

​Ngay lúc Vân Ngưng chuẩn vui vẻ thưởng thức bữa sáng xa hoa thì tiếng gõ cửa vang lên. Cô mở cửa, thấy Nguy Minh Châu đang ló đầu dòm ngó trong bếp.

 

​Vân Ngưng tò mò hỏi: “Cậu tìm Lục Lăng ?”

 

​"Không ," Nguy Minh Châu ngập ngừng thôi, “Cậu ngoài với tớ một lát .”

 

​Vân Ngưng theo Nguy Minh Châu xuống lầu.

 

​Trước khi đến tìm Vân Ngưng, thực Nguy Minh Châu cũng từng đắn đo. Chuyện thể sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của Vân Ngưng và Lục Lăng. cũng , cô là bạn của Vân Ngưng, suy nghĩ cho cô . Tính cách của Vân Ngưng kiểu thể ngậm bồ hòn ngọt, chắc chắn Vân Ngưng giấu giếm.

 

​Nguy Minh Châu buồn bã : “Tớ dò hỏi quan hệ của bọn họ .”

 

​Vân Ngưng: “?”

 

​"Kỹ sư Lục và Vinh Thanh Mạn ," Nguy Minh Châu hạ giọng, “Họ là bạn học đại học. Tớ hỏi thăm vài đàn chị cùng khóa, họ đều bảo hồi học, kỹ sư Lục ít , giao du với ai, nhưng thành tích cực kỳ xuất sắc. Người bạn mà tiếp xúc nhiều nhất chính là Vinh Thanh Mạn. Hồi đó trong lớp một bạn nữ thích kỹ sư Lục từ lâu, lấy hết can đảm thư tỏ tình, thế mà kỹ sư Lục chẳng thèm ngó ngàng. Ngược với Vinh Thanh Mạn, kỹ sư Lục khá thiết, còn ăn cơm chung, hơn nữa...”

 

​Vân Ngưng càng trong lòng càng thấy khó chịu, ngờ còn từ "hơn nữa". Cô nhịn hỏi: “Bọn họ hẹn hò ?”

 

​"Cái đó thì , Vinh Thanh Mạn vẫn luôn bạn trai cố định, nên đều đồn rằng kỹ sư Lục thầm mến cô ."

 

​Thầm mến cơ đấy... Được Lục Lăng thầm mến, Vân Ngưng tự dưng thấy ghen tị.

 

khoan , gì đáng để ghen tị chứ? Cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ trong đầu. Không , cô chỉ thể rầu rĩ vì công việc, thể đàn ông cho vướng bận!

 

​Vân Ngưng ủ rũ cúi đầu.

 

​Nguy Minh Châu vẫn đang thở dài: “Còn xảy một chuyện nữa. Vinh Thanh Mạn cũng thông minh, hồi đó cùng kỹ sư Lục học vượt cấp. Giáo sư xem trọng hai họ, dẫn họ cùng thí nghiệm, luận văn. Nếu trong thời gian học đại học mà thể xuất bản luận văn thì sẽ giúp ích lớn, chắc cô cũng .”

 

​Vân Ngưng gật đầu.

 

​"Kỹ sư Lục công bố vài bài luận văn, danh tiếng hồi đó của vang dội, còn Vinh Thanh Mạn thì mãi thành công. Khoảng thời gian hai họ thiết với , Vinh Thanh Mạn đột nhiên công bố một bài chất lượng cực kỳ cao. Mấy đàn chị nghiên cứu bài luận đó, tất cả đều đồng tình cho rằng..."

 

​Vân Ngưng chằm chằm Nguy Minh Châu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-202-v.html.]

​Nguy Minh Châu đáp: “Họ luôn cho rằng bài luận văn đó là do kỹ sư Lục , kỹ sư Lục giúp Vinh Thanh Mạn.”

 

​Bữa sáng hôm nay đặc biệt thịnh soạn.

 

​Cháo kê mới nấu, hai bát mì Dương Xuân, một bát hoành thánh, còn cả há cảo chiên. Lục Lăng lấy dưa muối Thang Phượng Ngọc , bày thêm một đĩa nhỏ.

 

​Vân Ngưng ngơ ngẩn chằm chằm đồ ăn bàn.

 

​Lục Lăng đẩy bát hoành thánh đến mặt cô: “Hoành thánh gói, em bảo ngon nên trong tủ lạnh vẫn còn giữ một ít.”

 

​Vân Ngưng thẫn thờ bát hoành thánh.

 

​Thang Phượng Ngọc thấy lạ liền hỏi: “Mới xuống lầu một lát mà mất hồn mất vía , Vân Ngưng?”

 

​Vân Ngưng sực tỉnh: “Dạ, cơ ạ?”

 

​Thang Phượng Ngọc : “Tiểu Lục hỏi con ăn hoành thánh .”

 

​"À ," Vân Ngưng liếc Lục Lăng một cái vội vã lảng , “Cảm ơn, em ăn.”

 

​Lục Lăng cau mày.

 

​Vân Ngưng ăn ngon miệng lắm. Lục Lăng tất bật cả buổi sáng, cô kiểu gì cũng ăn nhiều một chút, thế là cô ép bản ăn hết cả bát.

 

​Cô ăn nhanh, ăn xong liền vồ lấy chiếc ba lô . Lục Lăng và Thang Phượng Ngọc bối rối theo cô. Trước khi khỏi cửa, Vân Ngưng chần chừ Lục Lăng, nhưng nhanh thu ánh mắt.

 

​Cô chẳng dám hỏi về mối quan hệ giữa và Vinh Thanh Mạn. Thật tồi tệ, lẽ cô thực sự lỡ dở Lục Lăng . Nếu vì chuyện hy sinh của Vân Dương Thư, chắc chắn Lục Lăng sẽ trở về.

 

​Trong văn phòng, Minh Vũ đang cùng Liên Khiết thảo luận về vấn đề vật liệu cho vách trong của buồng đốt. Công việc nghiên cứu chế tạo hiện tại tiến triển khá thuận lợi, tâm trạng hai đều thoải mái.

 

​"Chúng vẫn nên bàn bạc với Trưởng phòng Âu một chút, bên bộ phận Vật liệu kiểu gì cũng sẽ đưa vài ý tưởng mới."

 

​"Đẩy bài toán khó cho họ, lý lắm."

 

​Hai , nở nụ gian xảo.

 

​Nụ kéo dài hai giây, Liên Khiết bắt đầu thở dài: “Không , chu trình giãn nở là do chúng đề xuất, thể ném hết khó khăn cho họ mặc kệ .”

 

​Minh Vũ cảm thán: “Con nhiều lương tâm quá thì sẽ mệt mỏi đấy.”

 

​Liên Khiết vô cùng đồng tình, cô hỏi: “Hay là tối nay ở thảo luận tiếp? thấy các phòng khác đều đang nỗ lực tăng ca, đúng lúc sáng mai cuộc họp.”

 

​Minh Vũ nghi hoặc hỏi: “Ngày mai họp ?”

 

​" , Viện trưởng Vương thông báo, ngày mai..." Liên Khiết liếc lịch trình sổ tay, “Từ từ , là hôm nay!”

 

​Minh Vũ: “...”

 

​Liên Khiết: “...”

 

​Hai kích động hai giây phịch xuống: “Thôi bỏ , Viện trưởng Vương chắc cũng quen .”

 

​Giây tiếp theo, Vân Ngưng nãy giờ đang bẹp ghế đột nhiên nhảy dựng lên: “Hai gì?!”

 

​Liên Khiết vội : “Chỉ là cuộc họp định kỳ thôi, cần lo lắng quá. Không họp thì thôi, để lãnh đạo quen dần là .”

 

​Minh Vũ liếc mắt Liên Khiết. Cô đang cho lãnh đạo quen dần đấy ? Làm lãnh đạo kiểu ?

 

​Vân Ngưng hào hứng : “Tối nay chúng ngủ đây ! Không đúng, từ nay về chúng đều ngủ đây ! sẽ trạm thu mua phế liệu mua một chiếc giường gấp cũ, phía bàn việc vẫn còn trống, đặt ở đó là .”

 

​Minh Vũ: “?”

 

​Liên Khiết hỏi: “Cô cãi với kỹ sư Lục ?”

 

​"Làm gì ," Vân Ngưng tươi chối bay chối biến, “ chỉ là thành công việc nhanh hơn một chút thôi, nhất định thắng Viện 6!”

 

​Minh Vũ chép miệng: “Nhìn nụ của cô kìa.”

 

​Liên Khiết bồi thêm: “Giả trân.”

 

​Ánh mắt của Mạnh Hải từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên bản sắc hoang mang.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Liên Khiết giục: “Mạnh Hải, mau khuyên Vân Ngưng , hai quen lâu hơn mà.”

 

​Mạnh Hải gật đầu, chiều đảm bảo thành nhiệm vụ, đó sang với Vân Ngưng: “Chắc nhích bàn việc ngoài một chút mới để giường đấy, khiêng giúp cô.”

 

​Liên Khiết: “..., đừng nhiệt tình quá mức như !”

 

​Vân Ngưng vẫn duy trì nụ gượng gạo: “Thật sự cãi , chúng tuyệt đối hề mâu thuẫn vì chuyện máy tính, càng thể vì khác mà vui, chỉ là nỗ lực việc thôi.”

 

​Liên Khiết: “...”

 

​Minh Vũ: “...”

 

​Mạnh Hải: “...”

 

​Đến cả Mạnh Hải cũng hiểu .

 

​Vân Ngưng cố gắng xua tay: “Mọi xem kìa, nghĩ nhiều quá , thật sự gì mà.”

 

​Liên Khiết đầy ẩn ý: “Xem mâu thuẫn nhỏ .”

 

​Minh Vũ hùa theo: “Vợ chồng sợ nhất là ly , tục ngữ câu 'đầu giường cãi vã, cuối giường hòa', mất giường là hỏng việc đấy.”

 

​Liên Khiết: “..., kỹ sư Minh, ở đây vẫn còn cô gái chồng ngây thơ trong sáng đấy.”

 

​Minh Vũ ngập ngừng: “Chưa chồng thì , con gái cũng , thế nhưng cô gái ngây thơ trong sáng thì ?”

 

 

 

 

 

 

Loading...