Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 203:√
Cập nhật lúc: 2026-08-22 08:41:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ngó nghiêng tìm kiếm: “Cô gái ngây thơ trong sáng nào cơ? Ồ, là Mạnh Hải , xem kìa, là con trai đấy.”
Liên Khiết thề, chờ cô mài d.a.o xong, đầu tiên cô xử lý chắc chắn là Minh Vũ.
Trên môi Vân Ngưng vẫn nở nụ gượng gạo, cô cố vẻ bình thản xuống nghiên cứu vài bài luận văn nước ngoài tìm . Cô từng những nội dung tương tự ở thời hiện đại , nhưng để "rò rỉ" thêm thông tin quan trọng, cô cần nắm rõ trình độ quốc tế hiện tại.
Lúc luận văn, Vân Ngưng tập trung nhanh, tạm thời gác chuyện gia đình sang một bên.
Tối hôm đó, Vân Ngưng gọi điện về nhà.
Cô cố tình canh ngay giờ Thang Phượng Ngọc tan để gọi, thế nhưng máy là Lục Lăng. Vân Ngưng khựng một chút, lẩm bẩm: “Không tăng ca .”
Lục Lăng: “Hả?”
"Không gì," Vân Ngưng vội vàng đáp, “Tổ thiết kế bận quá, ở Viện tăng ca. Trễ quá thì về , đừng đợi.”
Nói một lèo xong, cô cúp máy ngay lập tức, thở phào nhẹ nhõm.
Vân Ngưng tắt chiếc đèn bàn cũ kỹ, bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Liên Khiết sang: “Cô ở tăng ca ?”
"Lát nữa ," Vân Ngưng đáp, “ ghé trường học một chuyến, hôm qua hẹn với Minh Châu .”
Liên Khiết cau mày, trạng thái hôm nay của Vân Ngưng thực sự khiến lo lắng.
Cả ngày hôm nay, cảm xúc của cô cứ trồi sụt thất thường.
Hoặc là kích động thái quá.
Hoặc là im lìm hé môi nửa lời.
Hiệu suất công việc ngược tăng lên đáng kể, Liên Khiết, Minh Vũ cộng thêm cả Mạnh Hải, ba gộp cũng theo kịp tiến độ của Vân Ngưng.
Vân Ngưng đúng là kiểu "càng buồn bã càng mạnh mẽ".
Liên Khiết hỏi: “Thực sự chứ?”
Vân Ngưng nở nụ điềm nhiên bình tĩnh: “Thực sự cần ăn tối .”
Cô xách túi bước ngoài.
Liên Khiết: “...”
Minh Vũ hỏi: “Là do tâm trạng cô ? Hay là tai cô vấn đề thật ?”
Liên Khiết đáp: “Làm việc trong tình trạng thế ... thực sự lo sẽ xảy sai sót, kiểm tra giúp cô mới .”
Cô bàn việc của Vân Ngưng, bắt đầu kiểm tra thành quả việc cả ngày hôm nay của cô .
Từng xấp tài liệu cùng với sổ ghi chép, bao gồm cả phần nội dung Vân Ngưng tính toán liên quan đến cơ học chất lưu.
Liên Khiết im lặng hồi lâu mới cất lời: “ thật sự khâm phục cô .”
Mạnh Hải căng thẳng hỏi: “ bét nhè ?”
Liên Khiết chầm chậm lắc đầu: “Trong tình trạng tâm trạng tồi tệ thế , việc với cường độ cao, mà...”
Không lấy một sai nào?!
Cô thật hiểu nổi, một như Vân Ngưng, thi cấp ba chỉ 2 điểm?
Vân Ngưng rõ ràng là học sinh xuất sắc, thậm chí là xuất sắc nhất trong những học sinh xuất sắc mới !
Mạnh Hải thở phào nhẹ nhõm, mỉm : “Vân Ngưng thực sự lợi hại, cô hiểu thứ.”
Không những hiểu, mà còn khả năng truyền đạt cho khác hiểu.
Hoắc Niên từng , điều thực sự đáng quý.
Liên Khiết : “Điều lợi hại nhất của Vân Ngưng là cô bao giờ giấu giếm kiến thức, chỉ hận thể dâng cơm tận miệng ép ăn. Cô lấy tinh thần cống hiến vô tư đến ? Không sợ dạy học trò xong thì thầy c.h.ế.t đói ?”
Mạnh Hải để tâm lắm: “Ngành nghề của chúng khá đặc thù, âm thầm nỗ lực phát triển thì mới đuổi kịp nước ngoài. Nếu trong nhà với mà còn giấu giếm, thì đến bao giờ mới đưa lên mặt trăng? Người lên đó từ bao nhiêu năm .”
Liên Khiết vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Mạnh Hải, nhịn bật .
Người của Viện 11 đúng là thú vị thật.
Vân Ngưng chờ Nguy Minh Châu cổng Viện 11.
Nếu Lục Lăng về nhà, lẽ cô nấp gốc cây .
Nguy Minh Châu nhanh chóng chạy tới: “Xin , tớ tăng ca một chút.”
"Tớ cũng ."
"Đi xe đạp của tớ , tớ chở , nhưng mà ..." Nguy Minh Châu đ.á.n.h giá Vân Ngưng từ đầu đến chân, “Sao trông lén lút như kẻ trộm thế?”
Cứ ngó đông ngó tây, hệt như đang trốn tránh ai đó.
Vân Ngưng căng thẳng đáp: “Đề phòng Lục Lăng đột nhiên mà.”
"Vì Vinh Thanh Mạn ?" Nguy Minh Châu hỏi, “Anh gì , quan hệ với Vinh Thanh Mạn là thế nào, khi hai kết hôn, bọn họ còn liên lạc ?”
Vân Ngưng lắc đầu: “Tớ vẫn hỏi.”
"Tại ?" Nguy Minh Châu kinh ngạc, “Đây phong cách của .”
Đáng lẽ Vân Ngưng xông tới hỏi cho nhẽ ngay lập tức mới đúng.
Vân Ngưng vẫn lắc đầu: “Tớ cũng nữa, lỡ như ... thực sự vẫn còn thích Vinh Thanh Mạn thì ?”
"Anh thích Vinh Thanh Mạn mà còn kết hôn với ? Vậy thì đó càng là vấn đề của !"
Vân Ngưng thở dài: “Tớ tin là và Vinh Thanh Mạn quan hệ mờ ám nào cả, ít nhất là tớ phát hiện khi kết hôn dính líu đến phụ nữ nào khác, nhưng... ban đầu đồng ý kết hôn với tớ là vì bố tớ , là để giữ căn nhà cho gia đình tớ. Nếu trong lòng vẫn còn khác, xem, liệu vì tớ mà lỡ dở hạnh phúc của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-203.html.]
Nguy Minh Châu bĩu môi: “Cậu thật là cao thượng quá .”
Vân Ngưng tự mãn: “Tớ là hiểu lý lẽ mà.”
Nguy Minh Châu hỏi : “Vậy mong kết hôn với Vinh Thanh Mạn, tìm hạnh phúc ?”
Vân Ngưng đáp chút do dự: “Không.”
Nguy Minh Châu vỗ tay: “Cậu quả nhiên vẫn là Vân Ngưng mà tớ .”
Vân Ngưng: “...”
Cô hy vọng Lục Lăng thể thật tâm thật ý ở bên cạnh , như cũng sẽ tìm hạnh phúc.
Đáng tiếc là…
Vân Ngưng : “Thôi cứ gặp giáo viên bàn chuyện của La Đan , chút chuyện nhỏ của tớ
Nguy Minh Châu cố tình trêu chọc: “Ai đó động lòng phàm , thích mà còn cứng miệng ghê nha~”
Vân Ngưng: “...”
La Đan học trung học ở trường Số Năm.
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu lấy phận là phụ của La Đan đến tìm giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên chủ nhiệm họ đến vì chuyện của La Đan, liền thao thao bất tuyệt: “Thành tích của La Đan cũng khá, nhưng để thi đỗ đại học thì lẽ vẫn cần cố gắng thêm. Con bé nỗ lực, điều hình như thông minh cho lắm? cũng giúp con bé cải thiện thành tích, đạt kết quả xuất sắc hơn, như khả năng bố con bé đồng ý cho tiếp tục học cũng sẽ cao hơn.”
La Đan đỗ đại học thì hạ quyết tâm khổ luyện.
Vân Ngưng : “ sẽ lo học phí cho con bé, ít nhất cũng học hết cấp hai. Việc con bé ép nó học trường nghề, thậm chí cho học lớp chín là điều thể chấp nhận . Cô xem liệu nhà trường thể giúp đỡ, tạo điều kiện cho con bé tiếp tục đến trường , nếu con bé nghỉ học, xin cô hãy gọi điện thoại cho .”
Vân Ngưng để điện thoại của văn phòng.
Học sinh chủ động, tích cực học tập trong lớp nhiều, giáo viên chủ nhiệm trân trọng lòng nhiệt huyết của La Đan.
Học trò học, giáo viên chủ nhiệm đương nhiên sẵn sàng giúp một tay, cô giáo gật đầu đồng ý ngay: “Chúng dĩ nhiên mong La Đan thể tiếp tục đến trường. Thật bình thường con bé ít khi , nhưng chúng đều con bé là một đứa trẻ bụng, nhiệt tình. Các bạn nữ trong lớp nam sinh lớp bên cạnh bắt nạt, dù đối phương cao hơn con bé cả cái đầu, con bé vẫn đòi công bằng. Nếu con bé thể tiếp tục học thì thật quá.”
Vân Ngưng đưa tiền học phí chuẩn sẵn cho giáo viên. Số tiền so với tiền lương và tiền thưởng của Vân Ngưng thì chẳng bõ bèn gì.
Nguy Minh Châu cũng lên tiếng: “ cũng góp chút sức, sẽ lo các khoản tạp phí khác. Chỉ cần giúp con bé tiếp tục học, thế nào cũng .”
Giáo viên chủ nhiệm tò mò hỏi: “Hai cô là gì của La Đan ? Mà quan tâm đến con bé như thế.”
Vân Ngưng mỉm đáp: “Chúng là họ hàng xa ạ.”
Giáo viên chủ nhiệm hứa với Vân Ngưng và Nguy Minh Châu sẽ cùng ban giám hiệu nhà trường đến gặp La Đan và chồng bà để chuyện.
Hai đó đều là những kẻ sĩ diện hão, mà thời nay khá tôn trọng ban giám hiệu nhà trường. Nếu lãnh đạo nhà trường đích đến nhà, hàng xóm láng giềng thấy, vợ chồng La Đan dù thế nào cũng nể mặt đôi chút.
Rời khỏi trường, Nguy Minh Châu hỏi: “Như là thỏa chứ?”
Vân Ngưng vẫn lắc đầu: “Giáo viên La Đan thông minh cho lắm.”
"Cũng bình thường thôi, cảnh mỗi đứa trẻ mỗi khác, chỉ cần con bé chịu khó nỗ lực, cần quá thông minh cũng thể đỗ đại học."
Vân Ngưng ngẫm nghĩ: “Tớ vẫn lý do tại con bé ' thông minh', thôi, đến nhà con bé xem thử.”
La Đan đang sách trong phòng.
Nói là phòng của cô bé, nhưng thực chất chỉ là một chiếc giường nhỏ kê sát cửa sổ trong phòng khách. Mẹ cô bé kê thêm một chiếc bàn ăn tròn nhỏ cạnh giường, chiếc bàn là đồ bỏ , nhà họ nhặt về từ bãi rác.
Trong nhà thiếu tủ để đồ, gầm giường La Đan nhét đầy đồ lặt vặt, ga trải giường và vỏ chăn trông cũng cũ kỹ, sờn rách.
La Đan hai chữ, cô bé đang nấu ăn trong bếp cất tiếng gọi: “Đan Đan! Hết xì dầu , mua xì dầu !”
La Đan bực bội bỏ bút xuống, sang em trai đang xổm sàn chơi bi ve, gắt gỏng: “Bảo La Vũ ! Lên cấp hai mà còn chơi bi ve!”
La Vũ cong cớn: “Mẹ bảo chị mà, gọi em gì? Em mua .”
Mẹ La Đan cũng vọng quát: “Nó còn nhỏ, cái gì? Mày mau , đừng nhiều! Mua xì dầu xong về giặt quần áo , nước giặt quần áo đừng đổ , giữ để lau nhà!”
La Đan cáu kỉnh đặt chiếc bút chì xuống. Đồ dùng học tập của cô bé chẳng bao nhiêu, các bạn khác đều dùng bút bi, bút máy, chỉ cô bé vẫn đang xài bút chì.
Đến cả La Vũ cũng một chiếc bút máy, dù là bút cũ xin của chị họ, nhưng chiếc bút cũ cũng chẳng đến lượt La Đan dùng.
La Đan gân cổ lên cãi : “Con đang sách!”
Trong bếp im bặt.
Chẳng bao lâu , La Đan cầm theo chiếc xẻng xào thức ăn hùng hổ lao : “Bảo mày mua chai xì dầu mà cũng ? Con cái nhà ai mà bướng bỉnh khó bảo như mày hả?!”
La Đan bịt chặt hai tai .
Mẹ cô bé hất mạnh tay cô bé : “Mau mua xì dầu ngay!”
Mẹ cô bé đạt mục đích thì nhất quyết chịu bỏ qua.
La Đan hất tay bà : “La Vũ chẳng đang rảnh rỗi đó ?! Nó đang chơi bi ve kìa, lớn ngần còn chơi bi ve, con đang sách mà, cứ bắt con ?!”
"La Vũ học hành mệt mỏi nên nghỉ ngơi một chút, với mày còn lạ gì tính nó nữa, nó thì việc gì nên hồn? Tao mà yên tâm cho ? Mày là chị, tao tin tưởng mày nên mới nhờ mày ."
Ngọn lửa giận trong lòng La Đan bùng lên ngùn ngụt: “Mẹ cứ sai nó vài là nó khắc , đến cả việc cỏn con mà cũng xong, thấy nó vấn đề ?”
Lần nào cũng chỉ sai cô bé chạy việc vặt, La Vũ chẳng bao giờ động tay động chân việc gì, nó mới là lạ!
La Vũ lưng , thè lưỡi trêu tức La Đan. La Đan hung hăng trừng mắt lườm em trai.