Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 204:+
Cập nhật lúc: 2026-08-22 08:41:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Vũ lập tức giả vờ yếu đuối: “Mẹ, chị kìa!”
Tiền Tuệ bênh con trai: “Mày đừng trút giận lên em mày. Tao là , sai mày chạy việc vặt một chút thì gì mà mày phục? Mày xem con cái nhà ai mà phụ giúp việc nhà? Chỉ là mua chai xì dầu thôi, gì mà khó khăn? Mày thể mua xong về sách tiếp ?”
La Đan cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Cô bé hít sâu một , thèm tranh luận với Tiền Tuệ nữa, chỗ tiếp tục sách. Cô bé lấy sách tiếng Anh , lớn tiếng các từ vựng. Phát âm của La Đan chuẩn.
Tiền Tuệ thấy dáng vẻ đó của con gái càng thêm tức giận, hở là lải nhải mấy cái thứ tiếng chim hót đó! Bà hậm hực quát: “Mày mà mua xì dầu thì tối nay nhịn cơm!”
La Đan giữ vẻ mặt lạnh tanh: “Con thể sang nhà hàng xóm ăn ké. Họ mà hỏi con ăn ở nhà, con sẽ là cho ăn, lý do là vì con La Vũ mua xì dầu nhưng chịu.”
Tiền Tuệ: “...”
La Đan bà nhức đầu c.h.ế.t. Đứa con từ nhỏ đặc biệt, hồi bé còn đỡ, phản nghịch như thế , bây giờ thì ngày càng quá quắt. Từ lúc hai đến nhà hôm qua, thái độ của nó hôm nay càng tệ hơn, đến cả việc mua xì dầu cũng chịu !
Nhà ai mà con gái chẳng giúp việc nhà? Sao đến lượt La Đan ?
Tiền Tuệ tức tối giật lấy cuốn sách tiếng Anh, định xé thì La Đan bình thản : “Xé sách tiếng Anh thì mua cuốn khác. Mẹ thể quan tâm xem con cần dùng , nhưng con trai năm nhất định dùng đến nó đấy.”
Sách giáo khoa của La Đan đều là mượn của chị họ, cô bé dùng xong còn truyền cho La Vũ.
Tiền Tuệ: “...”
Giữa việc trút giận và tiền bạc, Tiền Tuệ đành chọn tiền bạc. Bà dám xé sách, cục tức chỗ phát tiết nên càng thêm bực bội: “Mày cứ xem , tao đóng học phí cho mày, xem mày lấy cái gì mà học! Còn ngoài nhặt tiền nữa ? Mày cái vận may đó nữa !”
La Đan trong lòng cũng đang lo lắng. Không hai chị gái hôm qua tới nữa . Việc họ vạch trần cô bé là giúp cô bé một việc lớn , nếu họ đến cũng là điều hết sức bình thường.
Tiền Tuệ tiếp tục buông lời mỉa mai: “Hai cái con ranh con hôm qua, đường hoàng đến đây lên mặt dạy đời tao, bản chúng nó thì cái gì ? Mày thật sự cho rằng dưng nước lã sẵn lòng bỏ tiền túi cho mày học ? Nằm mơ giữa ban ngày !”
La Đan buồn bã cúi đầu. Cô bé cầm bút chì lên, lạch cạch vài nét vô định cuốn sách tiếng Anh.
Trong sân, bầy gà cục tác kêu lên, tiếng cửa sắt nặng nề đẩy . Vân Ngưng và Nguy Minh Châu bước : “Xin vì phiền.”
Chiếc xẻng xào tay Tiền Tuệ vẫn kịp đặt xuống, bà kinh ngạc những tới: “Sao hai cô tới nữa?!”
Vân Ngưng phớt lờ Tiền Tuệ, mỉm chào La Đan: “Cầm sách vở của em đây.”
La Đan mừng rỡ hai , tim đập thình thịch. Cô bé lập tức tìm sách vở, chạy ùa ngoài.
Tiền Tuệ vội vã la lên: “Xì dầu ! Mày thật sự ăn cơm tối nữa ?!”
Vân Ngưng : “Đi thôi, chúng quán ăn.”
Tiền Tuệ: “...”
Nguy Minh Châu cố tình to: “Đi ăn mì thịt bò, ăn bánh bao nhân thịt to bự chảng, gọi thêm đĩa sườn xào chua ngọt nữa~”
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu khoác tay La Đan rời .
La Vũ đáng thương Tiền Tuệ: “Mẹ ơi, chị ăn thịt .”
Tiền Tuệ: "..." Bà thực sự hiểu nổi, hai cái từ chui , tại cứ để mắt đến con gái bà ? La Đan rốt cuộc điểm gì đặc biệt? Đã thế tính tình còn khó ưa!
La Vũ: “Mẹ ơi, thịt...”
Tiền Tuệ gắt gỏng: “Muốn ăn thì theo mà ăn!”
La Vũ thì định chạy theo thật.
Tiền Tuệ: “!!”
"Mày cứ ! Tao thấy hai đứa cũng chẳng hạng t.ử tế gì! Lai lịch rõ ràng! Đi thì đừng vác mặt về nhà nữa!"
La Vũ: "..." Sao cho nó ăn thịt chứ?!
Vân Ngưng và hai bạn đến một quán ăn quốc doanh. Họ dẫn La Đan đến quầy gọi món, bảo cô bé chọn món thích. La Đan thực đơn treo tường, đúng lúc quầy bên cạnh bưng một bát mì tương đen, cô bé nuốt nước bọt cái ực, lắc đầu: “Em đói.”
Thấy , Vân Ngưng liền gọi ba bát mì tương đen, gọi thêm một đĩa rau xào và món sườn xào chua ngọt như lời Nguy Minh Châu .
Nguy Minh Châu sang cửa hàng bên cạnh mua nước ngọt. La Đan cứ tần ngần cạnh bàn, nhất quyết chịu .
Vân Ngưng hỏi: “Em ăn mì tương đen ?”
La Đan cau mày: “Em thực sự đói.”
Nguy Minh Châu xách ba chai nước ngọt Bắc Băng Dương : “Còn chịu xuống ?”
La Đan: “... Đắt quá, em trả nổi . Em hứa sẽ cướp tiền nữa, xin các chị hãy tin em.”
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu bật .
"Chỉ là ăn một bát mì tương đen thôi mà, cần em trả ," Nguy Minh Châu trịnh trọng giới thiệu Vân Ngưng với La Đan, "Vị chính là kỹ sư của Viện 11..." Cô nàng thì thầm hỏi Vân Ngưng, “Cậu là kỹ sư gì nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-204.html.]
Vân Ngưng: “...”
Thật hổ, cô còn nộp đơn xin xét duyệt nữa.
Nguy Minh Châu hắng giọng một tiếng, gỡ rối: “Vị việc ở Viện 11, tháng nào cũng nhận tiền thưởng, lương cũng cao đấy nhé, mời em ăn một bát mì chẳng bõ bèn gì !”
La Đan ngơ ngác: “Viện 11 là gì ạ?”
Nguy Minh Châu hạ giọng giải thích: “Là nơi nghiên cứu tên lửa đấy. Em xem thời sự bao giờ ? Phóng tên lửa, phóng vệ tinh, đều liên quan đến chúng chị đấy nhé.”
La Đan đột nhiên kích động: “Các chị đều là những công tác nghiên cứu ? Là cái nghề mà thầy cô giáo nhắc đến ạ?”
Vân Ngưng gật đầu: “Cũng coi là nghiên cứu, nghiên cứu khoa học.”
"Nghiên cứu khoa học!!" La Đan càng thêm phần kích động, “Em cũng !! Em trở nên tài giỏi!”
Nguy Minh Châu phản ứng của La Đan, khổ: “Quả nhiên là chỉ nỗ lực việc ở Viện 11 mới là con đường duy nhất nhỉ.”
La Đan tò mò: “Tại ạ?”
Nguy Minh Châu đáp: “Như trông mới là tài giỏi nhất? Có cống hiến nhất? Lựa chọn đúng đắn nhất?”
"Không ạ," La Đan nghiêm túc phản bác, “Làm nghề gì cũng thể trở nên tài giỏi. Mẹ của bạn học em giỏi, cô đan áo len, hoa văn gì cũng đan . Áo len bạn em mặc đều do cô đan cả, đến mấy chiếc, hoa văn mỗi chiếc một kiểu, cực kỳ. Cô là giỏi nhất trong mắt tất cả bọn em đấy.”
Nguy Minh Châu dở dở : “Đan áo len cũng coi là tài giỏi nhất ?”
La Đan phục cãi : “Thế chị đan ?”
Nguy Minh Châu: "..." Chuyện đan áo len cô quả thực rành cho lắm. Cô giơ tay đầu hàng: “Em đúng, đan áo len cũng là một tài năng.”
Nói xong, chính cô khựng . Thật sự... tài giỏi ? Cũng thể coi là tài giỏi ư?
Vân Ngưng đầy ẩn ý : “Đấy, cô em nhỏ còn nghĩ thoáng hơn đấy.”
Nguy Minh Châu hỏi : “Cô cũng cho là tài giỏi ?”
Vân Ngưng nhún vai: “Ai quy định sống đời là cứ trở thành tài giỏi kiệt xuất? Cứ chính ?”
Tuy công việc của Nguy Minh Châu là một "bát cơm sắt", tương lai đãi ngộ chắc chắn , khi nghỉ hưu còn nhận lương hưu hậu hĩnh, nhưng Nguy Minh Châu là bạn của Vân Ngưng mà. Dù Vân Ngưng nhớ rõ biên độ d.a.o động của tất cả các loại cổ phiếu và quỹ, nhưng cô chắc chắn vàng và bất động sản là hai thứ giữ giá nhất! Chỉ cần dựa hai thứ , tuổi già của Nguy Minh Châu cũng đủ sống một cuộc đời an nhàn, sung túc.
Nguy Minh Châu gì thêm nữa.
Vân Ngưng bảo La Đan xuống: “Em xuống ăn thì chúng mới chuyện tiếp . Dù chị nghĩ bữa ăn thể đổi lấy sự cố gắng nỗ lực của em, nhưng nếu em thực sự thấy áy náy, thì thi thêm vài điểm nữa xem .”
La Đan bát mì tương đen từ nãy chảy nước miếng, liền cầm ngay đũa lên. Cô bé gắp một đũa thật to nhét miệng, hương vị tương thơm lừng, cô bé thỏa mãn thốt lên: “Ngon quá!”
Nửa tiếng tiếp theo, ba cắm cúi ăn một lời. Vân Ngưng gọi thêm hai đĩa thức ăn nữa, cộng thêm một bát hoành thánh. La Đan đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn mãi chẳng thấy no.
Nguy Minh Châu cánh tay khẳng khiu của cô bé mà xót xa: “Ở nhà em ăn no ?”
"Vẫn ăn no ạ," La Đan đáp, “Bố em đến nỗi để em nhịn đói, chỉ là nhà nghèo quá, ông bà nội đều ốm đau nên chuyện ăn uống tiết kiệm, lâu lắm em ăn thịt.”
Gà mái nuôi trong sân đẻ trứng, nhưng Tiền Tuệ thường đem bán lấy chút tiền. Thi thoảng lén giữ một quả thì cũng chỉ để luộc cho La Vũ ăn. La Đan dường như quên mất trứng gà vị như thế nào.
La Đan buồn bã tâm sự: “Thực em cũng từng nghĩ, nhà nghèo như , nếu em sớm để phụ giúp gia đình thì cũng chấp nhận . cứ nghĩ đến việc em trai chẳng gì mà vẫn học, em thấy tủi ... Em như , liệu là xa quá ?”
Cô bé từng dò hỏi các bạn trong lớp. Bạn bè cô bé đều bảo, con gái thường nhiều việc nhà hơn. Các bạn nam dường như chẳng áp lực phiền não về chuyện , cũng ai lo lắng chuyện tiếp tục học. Chỉ hồi lớp bảy, trong lớp một bạn nam mồ côi cả cha lẫn nghỉ học để nuôi các em. Dường như việc con gái tận tâm học việc nhà là một chuyện hết sức hiển nhiên.
"Em nghĩ thế là đúng," Nguy Minh Châu khuyên nhủ, “Con sống là đấu tranh cho chính ! Sống ích kỷ một chút cũng . Đã khổ thì cùng khổ, dựa mà đối xử thiên vị như !”
Vân Ngưng tiếp: “Nếu bố em đủ sức cho em trai em học thì họ cũng đủ khả năng lo cho em. Em chỉ cần chuyên tâm học hành là . Có mang theo vở bài tập và sách giáo khoa , đưa chị xem nào.”
La Đan gật đầu, đưa sách vở cho Vân Ngưng.
Vân Ngưng lật xem vài trang. Nền tảng kiến thức của La Đan , cách giải quyết vấn đề cũng linh hoạt, hiểu giáo viên cô bé thông minh. Cô xem xem mà chẳng tìm vấn đề.
Vân Ngưng ngạc nhiên hỏi: “Cô giáo chuyện với em bao giờ ? Cô chỉ khuyết điểm của em ?”
La Đan gật đầu: “Cô bảo em tiếp tục cố gắng, nhưng em dành hết thời gian rảnh rỗi để sách học bài .”
Thời gian rảnh rỗi... Vân Ngưng chợt nhận điều gì đó: “Một ngày em bao nhiêu thời gian rảnh?”
La Đan đếm đầu ngón tay: “Chiều học về, đầu tiên em phụ nấu cơm, ăn xong thì rửa bát, giúp chuẩn bữa sáng cho ngày mai. Rồi quét dọn sân, cho gà ăn. Một tuần giặt quần áo ba , còn ...”
Vân Ngưng mà nhức cả đầu.