Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 205
Cập nhật lúc: 2026-08-22 08:41:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi ngày bao nhiêu là việc như thế, thời gian để học mới là lạ.
Vân Ngưng nhanh chóng lật xem hết một lượt cuốn sách giáo khoa. La Đan cô bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Chị Vân Ngưng sách nhanh quá!
Vân Ngưng một kế hoạch học tập cho hai tuần tới vở bài tập của cô bé: “Em cứ học theo nhịp độ nhé, chỗ nào hiểu thì hỏi thầy cô, nếu vẫn hiểu thì thể đến hỏi chị. Toán của em khá , chứng tỏ em thông minh, cứ học từ từ, vẫn còn kịp mà.”
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Vân Ngưng chọn lọc vài kiến thức trọng tâm giảng cho La Đan , đồng thời vạch cho cô bé một kế hoạch học tập chi tiết trong hai tháng.
Nguy Minh Châu cảm thán: “Em đúng là may mắn quá đấy, chị Vân Ngưng nhà chúng là giáo viên chuyên nghiệp đó nha.”
Điều các học viên lớp bổ túc ban đêm kiểm chứng, và cả giảng viên của Đại học Lương An công nhận. Những học viên lớp bổ túc đó đến giờ vẫn còn luyến tiếc thời gian Vân Ngưng dạy học. Có Vân Ngưng dẫn dắt, giúp họ khoanh vùng kiến thức trọng tâm, việc học của họ nhàn nhã hơn bây giờ nhiều.
Hai đưa La Đan về nhà, đó Nguy Minh Châu đèo Vân Ngưng về khu đại viện. Nguy Minh Châu vốn định chở thẳng Vân Ngưng về nhà, nhưng Vân Ngưng cản : “Hôm nay tớ về Viện tăng ca.”
"Tăng ca thật á?"
Vân Ngưng nghiêm túc : “Cậu mấy bên Viện 6 đáng ghét thế nào , tớ nhất định nỗ lực chiến đấu! Phải nghiên cứu thành công chu trình giãn nở!”
Cô với giọng điệu đầy hào hùng, hệt như một trái tim nhiệt huyết chỉ một lòng hướng về Viện nghiên cứu.
Nguy Minh Châu chẳng nể nang mà vạch trần cô: “Không là dám đối chất với kỹ sư Lục đấy chứ?”
Vân Ngưng: “...”
Nguy Minh Châu tiếp: “Chuyện gì khó ? Có , nếu trong lòng kỹ sư Lục còn tơ tưởng đến khác mà vẫn kết hôn với , thì vốn dĩ sai là cơ mà.”
Vân Ngưng phần chột . Hồi đó chính cô là hùng hồn tuyên bố vợ chồng thật sự mà. Cô nguyên chủ từng ức h.i.ế.p khác đến . Những nghiệp chướng do nguyên chủ gây , chắc cô gánh cũng hòm hòm nhỉ?
Vân Ngưng lẻn văn phòng. Minh Vũ tan từ lâu, Liên Khiết và Mạnh Hải đang nấu mì trong đó. Trong văn phòng sẵn đầy đủ mắm muối tương giấm, thi thoảng họ vẫn tự nấu nướng ăn tại chỗ.
Thấy Vân Ngưng , Liên Khiết lên tiếng hỏi: “Giải quyết xong việc ? Ăn chút mì ?”
Vân Ngưng trông vẻ tràn trề năng lượng: “ ăn , hôm nay chuẩn sẵn sàng tài liệu cần thiết, chúng tranh máy tính!”
Mạnh Hải ngạc nhiên: “Kỹ sư Lục chẳng đang mượn giúp chúng .”
"Tiểu Mạnh, suy nghĩ như là đúng ," Vân Ngưng thấm thía khuyên nhủ, “Phàm là việc gì cũng dựa chính , thể ỷ khác . Chúng dựa sự nỗ lực của chính để mượn bằng máy tính phục vụ công việc!”
Mạnh Hải: “...”
Kiểu ăn của Vân Ngưng lúc , hệt như đang hát quân ca .
Vân Ngưng ở Viện 11 hì hục việc suốt hai ngày, những tài liệu cần thiết cơ bản sắp xếp thỏa. Cô cất cuốn sổ tay kín chữ trong túi.
Mạnh Hải đối diện Vân Ngưng nên dễ dàng quan sát nhất cử nhất động của cô, hai ngày nay thấy Vân Ngưng cứ cắm cúi lách ngừng, tò mò hỏi: “Rốt cuộc là chị đang cái gì ?”
Vân Ngưng mỉm : “Chẳng bao lâu nữa sẽ thôi. sang phòng Nhiệt động lực học một chuyến xem tiến độ đến .”
Vân Ngưng rời , nhóm Mạnh Hải ba liền xúm với . Minh Vũ thắc mắc: “Cô cãi với kỹ sư Lục, vì quá đau buồn uất ức nên cả một cuốn sổ tay lời lẽ kháng nghị ?”
Liên Khiết: “... Anh thà đó là thư tình gửi kỹ sư Lục còn lý hơn.”
Minh Vũ bĩu môi: “Không thể nào, Vân Ngưng gì nhiều văn chữ đến thế.”
Liên Khiết: “...”
Mạnh Hải sang bàn việc của Vân Ngưng. Dưới cuốn sổ tay còn đè mấy tờ giấy nháp, đều là những giấy tờ Vân Ngưng dùng trong hai ngày qua. Rốt cuộc cô định gì nhỉ?
Vân Ngưng tìm gặp Thạch Hàn để trao đổi một lát. Hiện tại máy tính, tính toán đều thủ công. Cách dẫn đến sai lớn và tiến độ vô cùng chậm chạp.
Thạch Hàn bất lực : “Muốn thành công việc càng sớm càng thì bắt buộc máy tính. Mấy ngày nay cũng thử nghiệm máy tính của Viện , bộ nhớ quá nhỏ, tải nổi khối lượng công việc .”
Vân Ngưng nắm bắt tình hình, gật đầu : “Trưởng phòng đừng lo, để thử cách khác xem, nhất định sẽ mượn máy tính.”
"Còn đơn vị nào máy tính cho chúng mượn nữa? Vừa đủ mạnh, là đơn vị em thiết để khỏi lo lộ bí mật."
Vân Ngưng mỉm : “Cứ đợi Viện Khí động học xem , của Viện 6 thể chiếm dụng mãi .”
Thạch Hàn chua chát : “Chuyện là cô đúng , kỹ sư Lục chẳng là chồng cô ? Tại cô để mượn máy tính giúp ngoài? Lại còn là đối thủ cạnh tranh của chúng nữa chứ.”
Trong vô thức, Thạch Hàn bắt đầu công nhận tính khả thi của phương án chu trình giãn nở, và thực sự mong tổ của họ thể giành chiến thắng Viện 6 trong cuộc cạnh tranh .
Vân Ngưng đáp: “Cũng thể trách , báo cho , đến lúc thì giúp mượn xong xuôi . Nếu vụ cạnh tranh , mấy đại viện chúng vốn dĩ cũng tương trợ lẫn mà.”
Thạch Hàn cảm thán: “ là tâm thái cô thật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-205.html.]
Từ đằng xa, Nguy Minh Châu phì : “Phụt.”
Quả là tâm~ thái~ ~ thật~
Vân Ngưng rời khỏi phòng nghiên cứu Nhiệt động lực học. Cô đang nhẩm tính xem lúc nào sang Viện Khí động học mượn máy tính thì phù hợp, vô tình bắt gặp một dáng quen thuộc. Vân Ngưng lập tức lùi , nheo mắt kỹ.
Người phụ nữ lưng về phía Vân Ngưng, bước chậm rãi. Hai ngày nay thời tiết ở Lương An khá ấm áp, cô diện một chiếc váy liền áo màu vàng nhạt, cài một chiếc kẹp tóc tinh xảo, tay xách chiếc túi nhỏ nhắn, và giày cao gót. Cách ăn mặc ở Lương An lúc bấy giờ coi là vô cùng thời thượng.
Điều khiến Vân Ngưng khó hiểu là, Vinh Thanh Mạn đến Viện 11 gì? Chẳng cô về quê thăm ốm ? Lại còn công việc gì cần đến Viện 11 nữa? Nếu vì lý do công việc, lính gác ngoài cổng chắc chắn sẽ cho cô .
Trong lúc Vân Ngưng còn đang suy nghĩ, một đàn ông ngược chiều bước tới, thấy Vinh Thanh Mạn liền chủ động bắt tay chào hỏi vô cùng niềm nở. Vân Ngưng cũng đàn ông , họ từng họp chung với nhiều . Ông là của phòng nghiên cứu Nhiệt động lực học, khá mờ nhạt, tên là Tôn Lương Bình.
Hai đến cuối hành lang, chuyện gì đó với . Vân Ngưng càng càng thấy kỳ lạ. Vinh Thanh Mạn mới mượn máy tính, đáng lẽ Viện Khí động học, chạy đến Viện 11 cái gì? Lại còn tình cờ quen Tôn Lương Bình nữa chứ?
Vân Ngưng tiến gần. Đợi đến khi Vinh Thanh Mạn rời , cô mới về văn phòng của phòng nghiên cứu Nhiệt động lực học. Khoảng mười phút , Tôn Lương Bình xách bình giữ nhiệt bước .
Thấy Vân Ngưng ở đó, Tôn Lương Bình tươi chào hỏi: “Hôm nay đến giúp đỡ ?”
Vân Ngưng nhạt, hững hờ : “Ban nãy ngoài hành lang thấy kỹ sư Vinh, quen cô ?”
"Cô là bạn học của vợ , cũng coi như quen ." Tôn Lương Bình hỏi , “Cô cũng cô ? Cô ở Viện 8, nhà ở đây nhưng hình như ít khi về thăm.”
Tôn Lương Bình thẳng thắn thừa nhận quen Vinh Thanh Mạn, thoạt vẻ gì khuất tất. Hơn nữa... Vinh Thanh Mạn ở Viện 8?
Vân Ngưng quan sát một chút quyết định hỏi thẳng: “ nhớ Vinh Thanh Mạn là của Viện 6 mà.”
"Viện 6? Không thể nào," Tôn Lương Bình khẳng định chắc nịch, “Vợ mới mời cô ăn cơm gần đây, vì coi như đồng nghiệp nên và cô chuyện nhiều hơn một chút, cô rõ ràng là ở Viện 8.”
Nguy Minh Châu thấy đoạn đối thoại liền xen : “Vinh Thanh Mạn chắc chắn là của Viện 6, nhờ đàn chị hỏi thăm .”
Tôn Lương Bình sững sờ: “... Viện 6 ?”
Vân Ngưng bổ sung thêm: “Trong cuộc họp điều phối giữa chúng và Viện 6, Vinh Thanh Mạn cũng mặt. Cô chắc chắn liên quan đến dự án động cơ YF-75.”
Tôn Lương Bình lờ mờ nhận điều bất thường, và cũng hiểu tại Vân Ngưng hỏi như . Sắc mặt xám ngoét: “Không thể nào? Chắc đến mức đó chứ?!”
Khấu Hủ lưng Nguy Minh Châu cũng rõ câu chuyện, liền lên tiếng: “ ở Viện 8 quả thực từng đến tên Vinh Thanh Mạn. Áp dụng cơ chế cạnh tranh thế , việc thăm dò thông tin của cũng là chuyện bình thường. Anh gì với Vinh Thanh Mạn ?”
Sắc mặt Tôn Lương Bình tái nhợt, vội vàng vặn nắp bình giữ nhiệt tu một ngụm lớn, vịn tay ghế từ từ xuống: “Để nhớ xem, mấy hôm cô đến nhà chơi, lúc chuyện về công việc hiện tại, ...”
Nguy Minh Châu căng thẳng chằm chằm. Trong lòng Vân Ngưng phán đoán, giờ chỉ chờ xác thực thôi.
Sắc mặt Tôn Lương Bình càng thêm khó coi: “ bảo dạo công việc bận rộn quá, mấy liệu tính mãi , cô còn giúp tính toán nữa.”
Vân Ngưng hỏi thẳng: “Anh phàn nàn về chuyện máy tính ?”
Tôn Lương Bình: “...”
Vân Ngưng sang hỏi Khấu Hủ: “Chủ nhiệm Khấu, loại máy tính mà chúng cần dùng phổ biến ?”
Khấu Hủ đáp: “Phổ biến nhất vẫn là loại máy tính hiện của Viện 11.”
Đó là loại máy tính mini, khả năng tính toán khá yếu.
Tôn Lương Bình vội vã giải thích, giọng điệu luống cuống: “ thực sự ngờ cô là của Viện 6. Chuyện liên quan gì đến cô ? , ...”
Khấu Hủ cau mày: “Anh đúng là quá bất cẩn, nội dung công việc thể tùy tiện bàn luận với ngoài như thế.”
Tôn Lương Bình lấy khăn tay lau mồ hôi trán, giọng yếu ớt: “ cứ nghĩ cô ở Viện 8 nên , vả cô cũng là trong ngành, am hiểu về tên lửa, đây còn công bố vài bài luận văn chất lượng cao, trình độ đáng nể, nên mới nhờ cô giúp tìm hướng giải quyết, nào ngờ...”
Vân Ngưng rời khỏi phòng nghiên cứu Nhiệt động lực học, trong đầu bắt đầu suy tính kế hoạch tiếp theo. Vinh Thanh Mạn... thực sự cần dùng máy tính ?
Đang mải suy nghĩ, khóe mắt Vân Ngưng chợt bắt gặp vạt váy dài thướt tha của Vinh Thanh Mạn. Cô ngẩng đầu lên, Vinh Thanh Mạn đang mỉm tươi tắn vẫy tay chào cô.
Vân Ngưng bình thản bước tới: “Kỹ sư Vinh đến việc ?”
Vinh Thanh Mạn mỉm duyên dáng: “Chỉ là tiện đường ghé thăm bạn thôi, cô chắc cũng , là của phòng Nhiệt động lực học bên các cô đấy.”
Cô ngần ngại thẳng: “Nghe dạo các cô đang gặp bài toán khó nhỉ.”
Vốn dĩ Vân Ngưng còn dám chắc chắn chuyện Vinh Thanh Mạn cố tình mượn máy tính, nhưng bây giờ thì cô gần như nắm chắc phần lớn. Vinh Thanh Mạn cố tình , cô căn bản hề nhu cầu sử dụng máy tính.
Vân Ngưng đáp trả: “ thật sự tò mò. Tuy chúng đang là đối thủ cạnh tranh, nhưng mục tiêu cuối cùng đều giống , đều vì sự phát triển của ngành hàng vũ trụ nước nhà. Giành giật cái máy tính vài ngày cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tiến độ chung, thế đáng ?”
Vinh Thanh Mạn nhún vai: “Dù cũng là của Viện 6. Nếu chúng thành công, tương lai chúng sẽ nhận nhiều nguồn lực hơn hiện tại, ngoài còn thể hãnh diện với đời. Những chuyện chỉ cần tốn chút nước bọt là xong, thậm chí chẳng cần đích mặt, cớ chứ?”