Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 207:!
Cập nhật lúc: 2026-08-22 08:41:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm phút , Trương Thừa cố tình vẻ tiếc nuối: “Nếu cần cuốn sổ tay , thì cứ tiếp tục dùng máy tính , đây là thứ dùng máy tính để đổi lấy đấy, sẽ trả cho...”
"Viện trưởng Trương!!" Trưởng phòng lập tức tươi rạng rỡ, “Không chỉ là máy tính thôi , dễ chuyện mà, là nữ đồng chí dùng đúng ? Không vấn đề gì, phòng chúng cần đến máy tính, cô cứ dùng tự nhiên, cô bê về đơn vị cô dùng cũng chẳng ý kiến gì... Cuốn sổ còn bản nào khác ?”
Trương Thừa bật mắng: “Tự mang về mà chép !”
Chuyện máy tính coi như giải quyết êm thấm. Về Vân Ngưng và tổ thiết kế nếu cần dùng máy tính hiệu suất cao thể đến đây, thuận tiện.
Vân Ngưng nhận cách khá hiệu quả. Sau nếu cần sự giúp đỡ của các đơn vị khác, cô cứ lấy kiến thức của thời hiện đại trao đổi, thể đẩy nhanh tiến độ nghiên cứu khoa học, giúp việc chế tạo động cơ sớm thành.
Vân Ngưng đeo chiếc túi vải lên vai, thong thả rảo bước về phía trạm xe buýt.
Lục Lăng dắt xe đạp, nhíu mày theo lưng cô.
Qua cơn cao hứng, Vân Ngưng mới sang Lục Lăng. Cô thu nụ : “Anh đến .”
Lục Lăng hỏi: “Em vẫn còn giận ?”
Vân Ngưng chối phắt: "Không , nghĩ nhiều ." Cô bước nhanh hơn về phía trạm xe buýt.
Lục Lăng nhíu mày, đưa tay kéo cô : “Chúng cùng về .”
" sợ mệt thôi, chỗ cách đại viện một đoạn khá xa đấy. Thôi, xe buýt là ." Nói xong Vân Ngưng liền định chuồn .
Lục Lăng kiên quyết cản đường: “Vì chuyện máy tính ? Anh thực sự Vinh Thanh Mạn cố ý .”
Vân Ngưng nhỏ giọng hừ một tiếng: “Cho dù thì cũng tiếp tay cho ngoài tính kế chúng ...”
Kết quả cũng gì khác biệt!
Lục Lăng cứng họng thể chối cãi. Vân Ngưng sai, là do suy nghĩ thiếu chu , ngờ giúp Viện 6 trong lúc họ đang cạnh tranh gay gắt với Viện 1.
Lục Lăng lên tiếng: “Từ nay về , việc gì nhất định sẽ hỏi ý kiến em .”
Vân Ngưng tiếp tục hừ hừ trong cổ họng: “Hỏi gì chứ, tối cũng thèm . Rõ ràng là gặp còn dối...”
Lục Lăng: “... Chuyện , nỗi khổ tâm riêng, thể trả lời .”
Vân Ngưng bĩu môi. Nỗi khổ tâm cái gì chứ, chẳng là vì thích ? Muốn gặp thì cứ gặp thôi, cô còn ghen tuông chắc? Cô là loại như thế ?
Vân Ngưng : “ ghen nhé. Chuyện từng trong lòng, chẳng bận tâm , nhưng thể vì thế mà dối . xin đính chính, tuyệt đối hề ghen.”
Lục Lăng đầu óc mịt mờ: “Người trong lòng nào cơ?”
"Thì kỹ sư Vinh đó," Vân Ngưng lén lút đảo mắt, “Cô quả thực xinh , thích thì cũng chẳng gì to tát. Dù chúng kết hôn cũng chỉ vì chuyện cái nhà, bây giờ quyền theo đuổi hạnh phúc của ... những lời vì ghen , hiểu ?”
"Em ý gì đây?" Lục Lăng nắm chặt cổ tay Vân Ngưng, “Bây giờ em bảo kết hôn chỉ vì cái nhà? Thích cái gì, theo đuổi hạnh phúc cái gì? Vinh Thanh Mạn ?”
Vân Ngưng bĩu môi: “Dù thì cũng ghen.”
Lục Lăng im lặng một hồi mới cất lời: “Anh và Vinh Thanh Mạn quả thực quen , và giữa bọn đúng là một chuyện tiện rõ ràng, nhưng tất cả chỉ dừng ở đó thôi.”
"Còn chuyện tiện rõ ràng ?" Vân Ngưng nhướng mày đ.á.n.h giá Lục Lăng, “Luận văn của cô , lẽ thật sự do ?”
Xì, còn bao giờ luận văn cho cô nhé.
Lại còn mở miệng đối xử với cô, bây giờ việc luận văn giúp khác chính là tiêu chuẩn vàng duy nhất để kiểm chứng xem thực sự với cô . Tiêu chuẩn Vân Ngưng mới đề thôi.
Lục Lăng kinh ngạc: “Em chuyện ?”
"Muốn trừ phi đừng , nếu sợ thì nhất là đừng !" Vân Ngưng xong, tự thấy giọng điệu của gay gắt, liền vội vã đính chính, “ chỉ đơn thuần là chướng mắt với mấy trò gian lận học thuật thôi, ý gì khác nhé.”
Lục Lăng: “...”
Anh nhíu mày, im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: "Đó là hai chuyện khác , hề thích cô , cô cũng đối tượng . Việc giúp cô chỉ là vì..." Lục Lăng sang Vân Ngưng.
Khóe môi Vân Ngưng lén lút cong lên.
Ồ, thích Vinh Thanh Mạn .
Biết thế thì cô hỏi thẳng từ sớm cho .
Thấy Lục Lăng sang, Vân Ngưng lập tức nghiêm mặt : “Vì cái gì?”
Lục Lăng chìm im lặng.
"Nỗi khổ tâm chứ gì?"
Lục Lăng gật đầu.
Vân Ngưng hỏi: “Nỗi khổ tâm lớn đến mức nào mà thể để ai ?”
Lục Lăng nhíu chặt đôi mày.
"Không cũng ," Vân Ngưng tiếp, “ mà chuyện gây ít rắc rối cho phòng nghiên cứu Nhiệt động lực học, tiến độ công việc cũng chậm trễ theo. Anh hậu quả nghiêm trọng thế nào ? Viện 6 khả năng nhân cơ hội vượt mặt chúng , và chúng sẽ nhận lấy thất bại!”
Lục Lăng: “... Chỉ mới chậm hai ngày mà vượt qua ?”
Vân Ngưng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Tiềm năng của con là vô hạn, bản , thế mà còn dám bao biện!”
Lục Lăng: “...”
Vân Ngưng hắng giọng: “Chuyện sẽ cho khác , tự kiểm điểm bản cho !”
Lục Lăng gật đầu.
Biết Lục Lăng hề tình cảm với Vinh Thanh Mạn, tâm trạng Vân Ngưng trở nên vô cùng vui vẻ: “Được , cứ từ từ mà kiểm điểm, trạm xe buýt đây, tạm biệt.”
Vừa lúc đó một chiếc xe buýt chạy tới. Vân Ngưng nhanh nhẹn bước lên xe, đưa tiền cho soát vé nhận lấy một tấm vé nhỏ.
Cô chọn một chỗ ở hàng ghế cuối cùng, cố vẻ tiêu sái lưng , nhưng thực chất khóe mắt cứ cố gắng liếc về phía .
Ngồi im một chỗ thì thể nào thấy Lục Lăng, Vân Ngưng liền khẽ xoay một chút, xoay thêm chút nữa.
Vẫn thấy bóng dáng .
Vân Ngưng: “...”
Thôi bỏ , diễn cho trót .
Vân Ngưng về văn phòng, miệng còn ngân nga một giai điệu.
Liên Khiết thấy liền hỏi: “Mọi việc êm xuôi cả ?”
"Phòng Nhiệt động lực học đang tiến hành tính toán . đoán chừng phòng Cơ học lưu chất cũng cần dùng máy tính, nên thỏa thuận với Viện trưởng bên đó , lúc nào cần thì cứ sang."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-207.html.]
Liên Khiết kinh ngạc: “Họ đồng ý ? Cô cách nào thuyết phục họ ?”
Vân Ngưng đáp: “Dùng sổ tay.”
Liên Khiết: “?”
Minh Vũ bắt đầu lục lọi tìm giấy thư.
Liên Khiết thắc mắc: “Anh gì ?”
Minh Vũ đáp gọn lỏn: “Viết thư tình mà đổi máy tính, thì cũng vài bức mới .”
Liên Khiết: “...”
Cô lườm Minh Vũ một cái, sang hỏi Vân Ngưng: “Trông cô vẻ đang vui thật đấy, chỉ vì chuyện mượn máy tính nhỉ?”
Vân Ngưng ngạc nhiên hỏi ngược : “Mấy hôm trông vui vẻ giả tạo lắm ?”
Liên Khiết và hai đồng thanh đáp: “Cực kỳ giả tạo!”
Vân Ngưng: “...”
Xem cô quả thực chuyện của Lục Lăng ảnh hưởng ít.
Vân Ngưng đắc ý khoe: “Vốn dĩ cứ tưởng Lục Lăng thích kỹ sư Vinh, nhưng bây giờ xem hình như .”
Liên Khiết: “Chỉ thôi ?”
Minh Vũ hỏi tiếp: “Anh thích cô hả?”
Mạnh Hải cũng tò mò: “Vợ chồng với mà còn để ý mấy chuyện nữa ?”
Vân Ngưng: “...”
nhỉ, Lục Lăng chỉ là thích Vinh Thanh Mạn, chứ là thích cô!
Ở bộ phận thiết kế bơm tuabin, giờ nghỉ trưa kết thúc. Phàn Lâm kéo rèm cửa, ánh nắng ngày càng gay gắt chiếu phòng. Anh vươn vai một cái đầy sảng khoái.
Lục Lăng bước .
Phàn Lâm tiện tay khoác vai Lục Lăng, hỏi: “Sao , xin máy tính ?”
Lục Lăng hít một thật sâu, gạt tay Phàn Lâm xuống ghế. Anh nhắm mắt , khẽ day day huyệt thái dương.
Phàn Lâm nhận xét: “Xem vấn đề càng thêm hóc búa .”
"Không," Lục Lăng đáp, “Vân Ngưng tự giải quyết xong . Viện trưởng Trương đồng ý ưu tiên cho bên đó sử dụng.”
Phàn Lâm vỗ tay cái đét: “Không hổ danh là Vân Ngưng! Chẳng chuyện gì mà cô ! mà chuyện giải quyết êm , trông sắc mặt vẫn khó coi thế ? Việc chuộc thất bại ?”
Lục Lăng liếc Phàn Lâm: “Cậu cần giúp đỡ nữa ?”
Phàn Lâm lập tức nở nụ nịnh nọt: “Đâu , Lục , cứ tâm sự xem đang phiền muộn chuyện gì, để em nghĩ cách giúp .”
Lục Lăng thu ánh mắt.
Vốn dĩ để ý đến Phàn Lâm, nhưng cái đầu của dẫu cũng coi là suy nghĩ.
Lục Lăng thẳng , kể ngắn gọn chuyện xảy hôm nay.
Phàn Lâm phân tích: “Người đang cần dùng máy tính gấp, tay mượn giúp Vinh Thanh Mạn. Quan trọng nhất là Vinh Thanh Mạn mượn xong thèm dùng. Nếu đổi là , cũng sẽ vui. tại dối? Anh và Vinh Thanh Mạn... là bạn bè thiết ? Gặp tiện để Vân Ngưng ?”
Phàn Lâm hỏi một cách khá uyển chuyển. ánh mắt tha thiết của , Lục Lăng thừa đang tò mò xem giữa và Vinh Thanh Mạn liệu quan hệ đặc biệt nào .
Lục Lăng chỉ chằm chằm Phàn Lâm mà lời nào.
Phàn Lâm cố gắng giải mã ánh mắt của Lục Lăng: “Nói thêm câu nữa là em sẽ toi mạng... Vâng, em hiểu . Chúng nhắc đến Vinh Thanh Mạn nữa. Thế Vân Ngưng vẫn còn giận? Cô thêm gì ? Kể thử xem, để em phân tích cho.”
"Chắc hết ," Lục Lăng cố gắng nhớ , “Chỉ còn vài câu quan trọng lắm.”
Phàn Lâm gặng hỏi: “Ví dụ như?”
Lục Lăng : “Cô bảo hề ghen? Nhắc nhắc mấy , chắc là đang giận lắm.”
Phàn Lâm: “...”
Anh Lục của đúng là xứng đáng yêu mà.
Phàn Lâm ôm bụng lăn lộn. Cậu từ bàn việc của Lục Lăng sang bàn việc của , từ bàn tận cửa.
Mấy khác đẩy cửa bước , thấy bộ dạng của Phàn Lâm đều hoảng sợ lùi .
"Văn phòng ma ."
" bảo mà, việc nghiên cứu của chúng mãi bước đột phá nào là vấn đề cả! Phải mời thầy phong thủy đến xem ngay thôi!"
Phàn Lâm thuận tay đóng cửa , tiếp tục Lục Lăng mà hớn hở.
Lục Lăng khẽ nhướng mày.
Nụ của Phàn Lâm dần tắt ngấm.
Lục Lăng lên tiếng: “Cậu mới tu nghiệp ở nước ngoài về ?”
Phàn Lâm tự tát nhẹ miệng một cái mới thể kìm , giọng vẫn còn chút yếu ớt: “Làm gì chuyện đó.”
Lục Lăng: "Thế là quen vị "cây đa cây đề" nào trong giới học thuật ?"
Phàn Lâm: “Ngày nào em cũng việc ngay mí mắt , thì quen ai cơ chứ?”
Lục Lăng khẽ : “Vậy là chán sống ?”
Phàn Lâm: “...”
Cậu thu nụ , nghiêm túc giải thích: “Em là đang xót xa cho , đang tiếc nuối cho đấy!”
Lục Lăng nhướng mày. Động tác tuy nhỏ nhưng Phàn Lâm cũng đủ cảm nhận , nếu gặp khó khăn rắc rối gì, e là chẳng còn ai dang tay giúp đỡ nữa .