Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 210:*
Cập nhật lúc: 2026-08-22 08:41:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa của Viện 1 hôm nay tự dưng phát điên, mà là do Viện 6 chọc giận bọn họ .
Giành máy tính để dùng? Thật hiểu nổi Vinh Thanh Mạn thể nghĩ cái trò .
Dùng máy tính muộn vài ngày thì cơ chứ?!
Mặt mũi của cô coi như Khang Binh và Vinh Thanh Mạn cho mất sạch .
Cuộc họp điều phối vốn dĩ chủ yếu để giải quyết vấn đề của Viện 6, còn tiến độ của Viện 1 diễn vô cùng suôn sẻ, hề vướng mắc bất cứ vấn đề gì.
Vấn đề của Viện 6 bọn họ, còn nhờ đến của Viện 1 giúp sức giải quyết.
Bấy nhiêu đó đủ mất mặt lắm , thế mà Khang Binh và Vinh Thanh Mạn còn diễn cái vở kịch .
Bùi Uẩn Ngọc sâu Vinh Thanh Mạn: “Đi xin , khi xong chuyện đó, đừng đến gặp !”
Vinh Thanh Mạn: “...”
Ba cái tên thần kinh đáng ghét!
Đám Vân Ngưng trở về văn phòng, tâm trạng vô cùng phơi phới.
Hiếm khi chút thời gian rảnh rỗi, Liên Khiết liền bàn bạc với cả nhóm: “Chúng quán ăn một bữa , gọi thêm vài món ngon, thèm lắm đây .”
Phàm là những chuyện liên quan đến ăn uống, Minh Vũ tuyệt đối bao giờ từ chối: “Được, .”
Liên Khiết : “Anh dẫn cả chị dâu cùng , nào cũng ăn quán một , chị dâu ở nhà một đáng thương bao, thể lúc nào cũng như .”
Minh Vũ với vẻ mặt điềm nhiên thoải mái: “Cô thích ngoài ăn, mang phần về cho cô là .”
Liên Khiết bảo: “Làm gì ai thích ăn ngon, là chị dâu tiết kiệm tiền? Anh thể bỏ mặc chị dâu một để hưởng thụ ngày tháng nhé.”
Minh Vũ đáp: “Ý cô là chúng cùng sống những ngày tháng khổ cực ?”
Liên Khiết và Vân Ngưng đồng loạt gật đầu: “Đương nhiên !”
Minh Vũ vẫn kiên quyết từ chối: “Cô thật sự thích khỏi nhà, chứ dẫn .”
Liên Khiết đành chịu thua.
Vân Ngưng gợi ý: “Ăn cơm xong chúng rạp chiếu phim xem một bộ nhé?”
Từ khi chuyển đến đại viện tới nay, cô còn từng bước chân rạp chiếu phim.
Liên Khiết đồng ý ngay tắp lự.
Mạnh Hải vẻ do dự, Liên Khiết liền thúc giục: “Cậu bây giờ gánh nặng gì, lương mỗi tháng cũng khá, còn lo lắng gì nữa? Đi !”
Mạnh Hải bèn gật đầu: “ .”
Minh Vũ : “Mọi , mang đồ ăn về cho vợ .”
Liên Khiết vô cùng chê bai. Lúc ăn quán thì chịu dẫn theo, bây giờ bày đặt nhớ đến vợ ?
Liên Khiết nghi ngờ hỏi: “Không là kết hôn đấy chứ? từng gặp chị dâu bao giờ.”
Vân Ngưng cũng hùa theo: “Nói thật, cũng từng gặp.”
Mạnh Hải: “ cũng...”
Minh Vũ cạn lời: “ bịa cái lời dối trá gì?”
"Nhìn bộ dạng của , cũng giống kiểu thể dễ dàng lấy vợ," Liên Khiết phân tích, “Cỡ á, Tết mua túi kẹo chắc cũng lén giấu ăn một .”
Vân Ngưng : “Kỹ sư Minh vẫn thể lấy vợ mà.”
Minh Vũ: “Vẫn là Vân Ngưng mắt .”
"Chỉ điều bọn họ sẽ vì giành đồ ăn mà đ.á.n.h thôi."
Minh Vũ: “...”
Giữa lúc cả nhóm đang trêu đùa ầm ĩ, tiếng gõ cửa vang lên. Vân Ngưng tiện tay mở cửa, thấy Lục Lăng đang đó.
Hai ngày nay quá bận rộn nên cô quên bẵng mất Lục Lăng. Vân Ngưng chặn ngay cửa: “Anh đến đây gì?”
Lục Lăng xách theo một giỏ hoa quả: “Hôm qua em về nhà, bảo mang sang cho em.”
Vân Ngưng: “... Mẹ?”
Lục Lăng nay vẫn luôn gọi Thang Phượng Ngọc là sư nương cơ mà. Cô nhướng mày với ánh mắt đầy nghi ngờ.
Lục Lăng hề nao núng, lặp : “ , bảo mang sang.”
Vân Ngưng: “...”
là mặt dày thật.
Minh Vũ đến hai chữ "giỏ hoa quả", lập tức bước tới, nhiệt tình đón Lục Lăng trong: “Kỹ sư Lục mau đây, lâu gặp, nhớ quá chừng.”
Thế nhưng Minh Vũ - thốt lên lời "nhớ" Lục Lăng - khi nhận lấy giỏ hoa quả liền thèm để ý đến nữa.
Liên Khiết mắng: “Đồ phản bội, kỹ sư Lục là kẻ thù của chúng , giúp Vinh Thanh Mạn mượn máy tính cơ mà.”
Mạnh Hải vội tìm ghế cho Lục Lăng: “Anh Lục Lăng mau ạ.”
Liên Khiết: “... Cậu cũng là kẻ phản bội nốt.”
Lục Lăng để ý sắc mặt Vân Ngưng, lên tiếng: “Chuyện quả thực là do suy nghĩ thiếu chu , xác nhận dự án gần đây của Vinh Thanh Mạn mà tự ý nhận lời giúp cô . Sau tuyệt đối sẽ để xảy vấn đề tương tự nữa.”
Vân Ngưng trở về chỗ , cố tình thèm đoái hoài gì đến .
Liên Khiết răn đe: “Vậy thì nhớ cho kỹ , đặc biệt nhớ kỹ, giúp đỡ phụ nữ thì báo cáo thành thật, dối.”
Lục Lăng đó với vẻ mặt hiền lành cam chịu, liên tục gật đầu.
Vân Ngưng giả vờ luận văn, nhưng thực chất vẫn luôn lén quan sát Lục Lăng. Cô cố nhịn , đưa mắt hiệu cho Liên Khiết.
Liên Khiết nhận tín hiệu, gật đầu, vẻ nghiêm túc : “Kỹ sư Lục, đây là một vấn đề nghiêm trọng, hiểu ?”
Lục Lăng nhất thời ngơ ngác: “... Vấn đề nào cơ?”
"Vinh Thanh Mạn !" Liên Khiết tra khảo, “Anh và Vinh Thanh Mạn quan hệ gì? Trước đây từng một đoạn tình cảm ? Sao thiết thế?”
Lục Lăng khẽ nhíu mày: “Chúng chỉ là bạn học đại học thôi.”
Vân Ngưng tiếp tục nháy mắt hiệu.
Liên Khiết bèn hỏi tiếp: “Ngoài thì ? Kỹ sư Vinh trông cũng xinh đấy, hề động chút tâm tư nào khác ?”
Lục Lăng: “... Chuyện đó thể chứ.”
Vân Ngưng lúc mới yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-210.html.]
Liên Khiết cũng hài lòng: “Được , , hôm nay đến đây gì?”
Lục Lăng về phía Vân Ngưng.
Vân Ngưng cố gắng giữ vẻ bình thản, duy trì phong thái, giả vờ như những câu hỏi là điều cô hỏi.
Lục Lăng : “Phàn Lâm bảo em đang ghen, nên đến để xác nhận.”
Liên Khiết: “Phụt.”
Mạnh Hải đang uống nước thì sặc, ho sụ sụ mấy tiếng, khuôn mặt đỏ bừng Vân Ngưng.
Minh Vũ tròn mắt: “Ghen... ?”
Khuôn mặt Vân Ngưng lượt chuyển đổi qua đủ các sắc thái đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím.
Phàn! Lâm!
Vân Ngưng cố gắng giữ bình tĩnh, giọng điệu vô cùng hòa nhã dễ gần: “Chẳng với , hề ghen.”
Lục Lăng gật đầu: “Anh , nhưng Phàn Lâm , em nhấn mạnh quá nhiều, chứng tỏ sự thật ngược .”
Vân Ngưng: “...”
Liên Khiết vội lật sách : "Ha ha, sách đây." đôi tai dỏng lên ngóng.
Mặt Mạnh Hải càng đỏ tợn. Chuyện giữa hai vợ chồng , cứ thế ... thật ngại quá mất.
Minh Vũ kéo Mạnh Hải qua, nhét tay một nắm đậu phộng: “Mau xem , còn hơn cả phim điện ảnh.”
Vân Ngưng: “...”
Mặt cô sắp nổ tung đến nơi . Vân Ngưng hít một thật sâu, cố gắng bình tâm trạng, tiện thể suy nghĩ trong đầu một trăm cách để băm vằm Phàn Lâm.
Giọng điệu của Vân Ngưng càng thêm phần thiết: “Đừng Phàn Lâm bậy, những gì mới là sự thật.”
"Ừ," Lục Lăng đáp, “Anh lời Phàn Lâm đáng tin mà.”
Vân Ngưng: “...”
Thế còn chạy tới đây hỏi gì!
Liên Khiết giải vây: “Kỹ sư Lục ăn nhà hàng cùng chúng luôn .”
Nhắc đến chuyện ăn uống, cái miệng của Minh Vũ khép : “Thế thì quá, để kỹ sư Lục nếm thử tay nghề của đầu bếp nhà hàng đó xem . bảo tay nghề của đầu bếp đó là đỉnh nhất, nhưng họ đều phản đối, đến phân xử giúp chúng !”
Lục Lăng khẽ gật đầu.
Cả nhóm cùng lao về phía nhà hàng.
Minh Vũ, Liên Khiết và Mạnh Hải đều xe đạp. Còn Vân Ngưng, nay vẫn nhờ Lục Lăng đưa đón, đến giờ vẫn sắm cho một chiếc xe.
Cô Lục Lăng đang dắt xe , đ.á.n.h liều một phen cắm đầu cắm cổ chạy trốn lưng Liên Khiết.
Vân Ngưng mới chạy hai bước Lục Lăng túm cổ áo kéo : “Em vẫn còn giận ?”
Vân Ngưng: “...”
Lục Lăng thấy lạ liền hỏi: “Sắc mặt em lắm, ốm ?”
Anh đưa tay sờ lên trán cô, tự sờ trán để so sánh, nhíu mày : “Nóng quá.”
Vân Ngưng: “...”
Anh thực sự vì mặt cô nóng thế ??
Vân Ngưng Lục Lăng, nghiến răng nghiến lợi. Dám bảo cô ghen, cô là kiểu hẹp hòi như !
Lục Lăng : “Lên xe , đến bệnh viện khám thử xem.”
Liên Khiết đầu hỏi: “Phải bệnh viện ? Ai khỏe ?”
Lục Lăng: “Cô thể đang sốt...”
Chữ "sốt" còn kịp thốt khỏi miệng, Lục Lăng Vân Ngưng vội vàng bịt miệng . Lục Lăng dáng cao lớn, Vân Ngưng kiễng chân lên, bực bội giục: “Lên xe! Nhanh lên! Đi ăn quán! Tiến lên!”
Liên Khiết: “...”
Minh Vũ: “...”
Mạnh Hải: “...”
Vân Ngưng cưỡng chế kéo Lục Lăng lên xe đạp, lặng lẽ thu nấp lưng .
Mặt mũi cô coi như mất sạch !
Vân Ngưng gục lưng Lục Lăng với vẻ mặt còn thiết sống nữa.
Lục Lăng hỏi: “Em thật sự chứ? Không cần bệnh viện ?”
Vân Ngưng chỉ tay về phía con sông đằng xa, bảo: “Anh mà thêm một câu nữa.”
Lục Lăng: “?”
Vân Ngưng: “ sẽ nhảy xuống sông cho xem.”
Liên Khiết đạp xe đầu, dẫn đường đến một nhà hàng tư nhân bên ngoài đại viện.
Hai năm nay, phố lác đác xuất hiện các cửa hàng tư nhân, còn gọi là hộ kinh doanh cá thể. Phần lớn vẫn còn tâm lý bài xích đối với loại hình , bỏ lỡ mất làn sóng kiếm tiền ập đến.
Nhà hàng trang trí vô cùng lộng lẫy xa hoa, mới khai trương cách đây lâu, định vị đẳng cấp ngang ngửa các nhà hàng lớn. Tầng một đều bố trí bàn tròn, tầng hai phòng bao riêng tư, thậm chí trần còn treo cả đèn chùm pha lê.
Nhân viên phục vụ nhiệt tình đón mấy bước .
Minh Vũ lên tiếng: “Còn phòng bao ?”
"Xin quý khách, phòng bao của chúng cần đặt , hiện tại kín chỗ ạ. Quý khách tầng một ?"
Liên Khiết gật đầu: “Dẫn đường cho chúng .”
Nhân viên phục vụ phía , dẫn cả nhóm đến một bàn trống ngay chính giữa. Âm thanh trong nhà hàng khá ồn ào hỗn tạp, Vân Ngưng chỉ mải ủ rũ cúi đầu, nên hề để ý đến những ở bàn bên cạnh.
Cô chợt thấy một tiếng thoải mái vang lên: “Ô, các vị cũng đến đây ?”
Vân Ngưng ngẩng đầu lên , hóa là nhóm của Vinh Thanh Mạn đang ngay bàn kế bên.
Hàng chân mày của Lục Lăng lập tức cau chặt .
Vô tình đụng mặt "những bạn cũ" trong nhà hàng, biểu cảm của nhóm Bùi Uẩn Ngọc đều sự đổi vô cùng tinh tế.
Cô tạm thời hề chạm trán của Viện 1 chút nào. Đặc biệt là cuộc họp điều phối ngày hôm nay, cô thực sự còn mặt mũi nào để đối diện với họ.
Thẩm Chính Thanh thì ngược , nhiệt tình lên tiếng chào hỏi: “Trùng hợp quá, chúng ở đây mới mở một quán đồ ăn Tứ Xuyên ngon nên rủ tới thử, các vị cũng ?”