Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 211

Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Liên Khiết mỉm gật đầu.

 

​So với nhóm Bùi Uẩn Ngọc, nhóm Liên Khiết thoải mái hơn nhiều.

 

​Tất nhiên, những thoải mái bao gồm Vân Ngưng.

 

​Cô vẫn đang nhớ chuyện nãy.

 

​Sao thành giống như cô đang theo đuổi Lục Lăng thế nhỉ? Cho dù cô yêu đương kết hôn, thì cũng là Lục Lăng theo đuổi cô mới đúng!

 

​Thật khiến buồn bực.

 

​Tất cả đều ăn ý phớt lờ sự khiêu khích của Vinh Thanh Mạn.

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Cô về phía nhóm Bùi Uẩn Ngọc, nhíu mày: “ thật hiểu, các sợ họ gì?”

 

​Thẩm Chính Thanh : “Họ thực sự giỏi mà, hệ thống chu trình dãn nở đấy, hề gặp khó khăn nào thể giải quyết.”

 

​Vinh Thanh Mạn lạnh lùng : “Chỉ khi động cơ thì mới là thành công thực sự, bây giờ cứ c.ắ.n răng bảo vấn đề gì, chỉ càng thêm mất mặt.”

 

​Thẩm Chính Thanh tò mò: “ chẳng họ vấn đề gì ?”

 

​"Cậu tin ?" Vinh Thanh Mạn khẩy, “Loại động cơ trong nước từng , họ mới nghiên cứu đầu, mà chẳng gặp rắc rối gì ư? Dùng đầu óc của nghĩ thử xem, chuyện đó thể xảy ?”

 

​Đừng là trong lĩnh vực hàng vũ trụ, cho dù là quốc, khi nghiên cứu các sản phẩm cải tiến thế hệ mới mà gặp bất kỳ khó khăn nào là điều bất khả thi.

 

​Thẩm Chính Thanh : “Lẽ nào họ còn cố ý che giấu?”

 

​"Không chừng là sợ chúng chê ," Vinh Thanh Mạn , “Người của Viện Một bọn họ nay luôn tự đề cao bản .”

 

​Bùi Uẩn Ngọc gắp cho Vinh Thanh Mạn miếng thịt: “Cô bớt vài câu, bình thường cô điềm đạm lắm mà, về thế?”

 

​"Thanh Mạn đúng là là lạ," Triệu Lương Trù thành thật , “Bình thường cô sẽ nhiều như .”

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Bình thường cô chọc tức đến mức .

 

​Nói cũng lạ, dù từ nhỏ cô mang danh thần đồng, vượt quan trảm tướng vươn lên đến tận ngày hôm nay, thế mà gần đây dường như đặc biệt dễ nổi nóng.

 

​Cô đang nghĩ ngợi, bàn bên cạnh bỗng truyền đến tiếng reo hò: “Vì mục tiêu chung của chúng , cố lên!”

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Quả nhiên vẫn chọc tức.

 

​Nhà hàng tư nhân nhân viên phục vụ đến tận nơi gọi món, cần quầy tự lấy.

 

​Người gọi món là Minh Vũ, một gọi liền ba bốn món, những khác phiên gọi thêm một hai món, thêm qua thêm , cuối cùng gọi tổng cộng mười món.

 

​Khang Binh liếc sang bàn bên đó, nhóm họ tổng cộng năm , chỉ gọi sáu món.

 

​Bên Vân Ngưng cũng năm , nhưng mười món??

 

​Đây là cố tình đè đầu cưỡi cổ họ ?

 

​Khang Binh giơ tay: “Mang thực đơn đây!”

 

​Vinh Thanh Mạn: “Gọi thêm vài món nữa!”

 

​Bùi Uẩn Ngọc: “..., đừng cái gì cũng so đo như thế!”

 

​Ở bên ngoài, nhóm Vân Ngưng vô cùng ăn ý bàn chuyện công việc.

 

​Vân Ngưng cạnh Lục Lăng, nghiên cứu về khoản ăn uống của Minh Vũ đúng là đỉnh cao, mấy món gọi món nào dở.

 

​Bàn ăn là loại bàn xoay, Vân Ngưng trơ mắt món cà tím xào hương vị ngày càng xoay xa.

 

​Lục Lăng : “Em ăn gì, gắp cho.”

 

​Vân Ngưng bây giờ để ý tới Lục Lăng cho lắm.

 

​Minh Vũ lấy mấy chai nước ngọt ga, Lục Lăng mở nắp đưa cho Vân Ngưng: “Ăn ngon miệng ? Nếu khỏe thì...”

 

​Vân Ngưng giật lấy chai nước ngọt: “Đừng nữa!”

 

​Lục Lăng: “ sắc mặt em trông vẫn , em...”

 

​Liên Khiết cạnh Vân Ngưng che miệng trộm.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Cô cảm xúc với Mạnh Hải: “Sao trò chuyện cùng chị Liên Khiết ? Xem chị buồn chán thế kìa.”

 

​Mạnh Hải sững một chút, sang Liên Khiết: “Nói... chuyện gì?”

 

​Liên Khiết cũng ngây , Mạnh Hải thì trân trân Liên Khiết.

 

​Thấy hai cũng rơi tình cảnh lúng túng, trong lòng Vân Ngưng thấy thoải mái hơn nhiều.

 

​Cô thấp giọng với Lục Lăng: “Anh thấy là quá đáng lắm ?”

 

​Lục Lăng hiểu: “Làm ?”

 

​"Sao thể đem cuộc chuyện của chúng kể cho Phàn Lâm ?"

 

​Lục Lăng giải thích: “Anh chỉ lo em sẽ tức giận.”

 

​"Bây giờ em mới tức giận đây," Vân Ngưng nghiêm túc , “Không em đồng ý, đó là xâm phạm quyền riêng tư của em, như thế là .”

 

​Lục Lăng: “...Nghiêm trọng đến thế ?”

 

​"Tất nhiên ," Vân Ngưng , “Có bao nhiêu cặp vợ chồng chia tay chỉ vì những lời đàm tiếu của khác, hiểu lầm thì trực tiếp trao đổi, thể thông qua thứ ba để truyền lời chứ?”

 

​Lục Lăng nghi hoặc : “ nhớ đồng chí Liên cũng chuyện của chúng , em...”

 

​Minh Vũ leo : “Cũng , lừa dối.”

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Cô ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt : “Nam nữ khác , em là em, , em kể cho khác thì là bình thường.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Minh Vũ : “Cô chỉ thiếu điều phơi bày hẳn cái tâm tư nhỏ bé của thôi, cô thế , kỹ sư Lục thể đồng ý ?”

 

​Lục Lăng: “Anh hiểu .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-211.html.]

​Minh Vũ đang gặm đùi gà sang Lục Lăng: “...”

 

​Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm, cố gắng "tẩy não" Lục Lăng: “Hơn nữa nhé, em lời trái với lòng ? Có chuyện gì em cũng sẽ thẳng, đúng ?”

 

​Lục Lăng gật đầu.

 

​Vân Ngưng vòng vo một hồi, cuối cùng cũng trọng tâm: “Cho nên, em ghen, thì chính là ghen, Phàn Lâm là suy nghĩ nhiều .”

 

​Minh Vũ vứt khúc xương gà , trơ mắt Lục Lăng gật đầu một nữa: “Anh cũng nghĩ .”

 

​Vân Ngưng nở nụ .

 

​Như là cô thể đối mặt bình thường với Lục Lăng !

 

​Minh Vũ lau sạch tay, sờ sờ trán Lục Lăng, thở dài một : “Kỹ sư Lục, chỉ IQ của ... xài hết ? Chắc chắn là bình thường quá mệt mỏi, cơ quan đúng là bóc lột ! kêu oan cho !”

 

​Bàn bên cạnh bất thình lình truyền đến tiếng : “Có gì lạ , việc thật sự thể bình thường hơn, kỹ sư Lục đối với Vân Ngưng, gọi là cực kỳ để tâm.”

 

​Vân Ngưng tủm tỉm đáp: “Kỹ sư Vinh còn vấn đề gì giải quyết ? Cứ nhé, chúng nhất định sẽ giúp một tay.”

 

​"Ai cần các giúp!" Vinh Thanh Mạn còn gì, Khang Binh chịu: “Cái gì mà chương trình máy tính cô , chúng tuyệt đối sẽ dùng! Không đáng tin! Chúng phương pháp riêng!”

 

​"Được thôi," Vân Ngưng hờ hững , “Người mệt , các cứ từ từ mà tính, nhất là những phương pháp từng nhắc đến các đừng dùng.”

 

​"Tất nhiên là sẽ dùng! Ai cố ý mất thời gian của chúng ? Đợi đến lúc động cơ, so xem của ai lợi hại hơn là ngay!"

 

​Vân Ngưng nhướng mày: “Chỉ e là động cơ của chúng bay lên trời , còn tính toán của các vẫn .”

 

​Minh Vũ thêm : “Điều thật sự khả năng, suy cho cùng thì chúng ...”

 

​Liên Khiết và Mạnh Hải sang Minh Vũ.

 

​Minh Vũ: “Vừa thông minh đoàn kết còn luôn cầu tiến, ngại học hỏi.”

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Da mặt của bọn họ còn dày hơn tường thành.

 

​Vân Ngưng nghiêm túc : “Không thể như .”

 

​Vinh Thanh Mạn hừ lạnh: “Coi như cô cũng chút tự .”

 

​Vân Ngưng tít mắt đính chính: “Chủ yếu vẫn là chúng quá thông minh, những cái khác đều là yếu tố phụ.”

 

​Vài cùng nâng chai nước ngọt lên hò reo ăn mừng.

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Khang Binh: “...”

 

​Khang Binh : “Có đôi khi thật sự học hỏi sự mặt dày của bọn họ.”

 

​Vinh Thanh Mạn lạnh nhạt : “Đừng để bọn họ ảnh hưởng, hãy bình thường .”

 

​Bùi Uẩn Ngọc chút phiền: “Các cô bớt trêu chọc , cũng sẽ gì.”

 

​Chỉ Thẩm Chính Thanh vẻ mặt hâm mộ: “Bầu khí của họ thật ! Thật hòa thuận!”

 

​Trong chớp mắt, bàn ăn đều chằm chằm về phía .

 

​Thẩm Chính Thanh: “..., Bầu khí của chúng cũng lắm nha! Haha, thật ghen tị với chính .”

 

​Vinh Thanh Mạn về phía Lục Lăng.

 

​Lục Lăng chăm sóc Vân Ngưng ngược tỉ mỉ, chủ động rót nước ngọt cho cô, còn giúp cô gắp thức ăn, lấy khăn tay.

 

​Vinh Thanh Mạn cạn lời nhướng mày.

 

​Cô thật hiểu, Lục Lăng cần thiết đến mức ?

 

​Vinh Thanh Mạn Vân Ngưng: “Hai kết hôn, thể an tâm ?”

 

​Vân Ngưng đang ăn vui vẻ liền đầu : “Ô, nhảm kìa.”

 

​Vinh Thanh Mạn mỉm : “ đang cô đấy.”

 

​Vân Ngưng uống một ngụm nước ngọt: “ gì mà an tâm, cũng lén lút mượn chồng để chẳng thèm dùng.”

 

​Vinh Thanh Mạn: “Mượn chồng mà dùng? Cô đang cái gì , cô... chuyện máy tính cô định ghim bao lâu nữa?!”

 

​Minh Vũ cảm thán: “Một đời dài, mà một đời cũng ngắn.”

 

​Huyệt thái dương của Vinh Thanh Mạn giật liên hồi.

 

​Bây giờ cô thể chắc chắn rằng, từ lúc sinh cho đến nay, cô từng tức giận đến thế !

 

​Vinh Thanh Mạn dậy đến cạnh Lục Lăng: “ thật sự thấy lạ, đây bắt nạt thành cái dạng gì, vẫn thể kết hôn với cô ? Anh điên , khống chế ?”

 

​Vân Ngưng sững .

 

​Nhóm ba Minh Vũ đều chuyển đến đại viện , chuyện quá khứ của nguyên chủ và Lục Lăng.

 

​Vân Ngưng ngờ Vinh Thanh Mạn cũng .

 

​Liên Khiết theo bản năng định giúp Vân Ngưng phản kích, nhưng cô cản .

 

​Chuyện thể cứ mãi trốn tránh, cô từng bắt nạt ai, thẹn với lòng, nhất định rũ bỏ những ảnh hưởng tiêu cực do sự việc mang .

 

​Vân Ngưng hít sâu một , định lên thì thấy Lục Lăng vội dậy .

 

​Thần sắc lạnh nhạt, ánh mắt sắc lạnh, còn ẩn chứa một luồng lệ khí ác liệt.

 

​Vừa mới mở miệng, cảm giác xa cách mãnh liệt liền tuôn trào, dường như bài xích sự tiếp cận của Vinh Thanh Mạn.

 

​Lục Lăng : “Đây là chuyện riêng của chúng , liên quan đến cô.”

 

​Thần sắc Vinh Thanh Mạn trở nên phức tạp.

 

​Lục Lăng khi học đại học vẫn sống ở nhà Vân Ngưng, chuyện bắt nạt là do những cùng sống ở Viện Một kể .

 

​Các bạn học trong lớp đều tin, Lục Lăng khi còn học mặc dù nhỏ tuổi nhất, nhưng cũng là điềm tĩnh nhất lớp.

 

​Thành tích của luôn xuất sắc nhất, mỗi một giáo viên bộ môn đều khen ngợi dứt, mới trải qua một kỳ thi thu hút mấy vị giáo sư già tranh đòi nhận Lục Lăng học trò.

 

​Ngoài thành tích, ngoại hình của cũng vô cùng xuất chúng, ưa sạch sẽ, việc cẩn thận tỉ mỉ từng phạm , Vinh Thanh Mạn trạc tuổi , cũng từng vài thoáng xao xuyến.

 

 

 

 

 

 

Loading...