Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 212:+

Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:30
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Khi Vinh Thanh Mạn Lục Lăng sống nhờ ở nhà khác, bắt nạt mà dám cãi lấy một lời, chút xao xuyến trong lòng cô liền tan biến.

 

​Trong mắt Vinh Thanh Mạn, như thế là quá nhu nhược.

 

​Thậm chí khi các bạn học trong lớp Lục Lăng hỏi tội Vân Ngưng, Lục Lăng đầu tiên bênh vực cô, từ chối việc gây thêm phiền phức cho Vân Dương Thư và Thang Phượng Ngọc.

 

​Vinh Thanh Mạn nghĩ, đây chính là điểm đáng tiếc nhất ở Lục Lăng. Nếu tính cách của thể cứng rắn hơn một chút, chắc chắn sẽ còn tiến xa hơn.

 

​Đó là chuyện của nhiều năm , tâm tư khi còn trẻ bấy giờ đem đặt hiện tại giống như một trò . Dù , Vinh Thanh Mạn vẫn thể hiểu nổi tại Lục Lăng thể hết lòng hết với Vân Ngưng đến thế.

 

​Vinh Thanh Mạn nghiêm mặt : “Trước gây rắc rối cho cha nuôi thì thôi , còn bây giờ thì ? Vì chăm sóc con gái của họ mà đ.á.n.h đổi cả cuộc đời ư? Sống cùng từng bắt nạt , thấy vui vẻ lắm ?”

 

​Nhóm Liên Khiết mà chẳng hiểu gì.

 

​Cô sang Minh Vũ, Minh Vũ nhún vai giang tay. Anh cũng là điều đến Viện 11 , tuy quen Lục Lăng nhưng cũng chỉ giới hạn trong công việc.

 

​Mạnh Hải thì càng gì.

 

​Những lời của Vinh Thanh Mạn Vân Ngưng thấy khó xử, bởi đó việc cô từng , cô sẽ tự dằn vặt bản .

 

chút lo lắng cho Lục Lăng, đây chính là khúc mắc trong lòng .

 

​Vân Ngưng để Lục Lăng đối mặt một . Cô cố gắng lên, nhưng Lục Lăng ấn vai cô xuống.

 

​Vân Ngưng kinh ngạc Lục Lăng, Lục Lăng nhàn nhạt liếc cô một cái, ánh mắt chất chứa điều khó đoán.

 

​Lục Lăng cất lời: “Nếu cô tò mò, thể cho cô đáp án.”

 

​Vinh Thanh Mạn đáp: “ xin rửa tai lắng .”

 

​“Trước đây, quả thực luôn cố kỵ sư phụ và sư mẫu. Vân Ngưng là con gái của họ, tổn thương Vân Ngưng cũng chính là tổn thương họ.”

 

​“Còn bây giờ thì ? Sư phụ của hy sinh .”

 

​“Bây giờ thì càng đơn giản hơn,” Lục Lăng rành rọt từng chữ, “Cô còn giống như . thích cô , nguyện ý ở bên cô , và ở cùng cô .”

 

​Vân Ngưng sững .

 

​Trái tim cô hoảng loạn mất một lúc lâu, cố nhịn xuống ngẩng đầu lên, nhưng khao khát những lời Lục Lăng rốt cuộc là thật lòng giả dối.

 

​Trong sự bối rối, Vân Ngưng dè dặt ngước mắt lên.

 

​Lục Lăng tỏ thản nhiên, tựa như chỉ một câu bình thường nhất đời.

 

Vân Ngưng hiểu rõ Lục Lăng từng giằng xé nhường nào. Việc bảo quên những tổn thương mà nguyên chủ từng gây để bắt đầu từ đầu là chuyện khó khăn đối với bất kỳ ai.

 

​Nếu đổi là bản Vân Ngưng, cô sẽ với tất cả rằng tổn thương thể dễ dàng xóa nhòa, cô sẽ ghim cả đời những kẻ từng hại .

 

​Vân Ngưng cứ chôn chân Lục Lăng đăm đăm.

 

​Vinh Thanh Mạn cũng ngờ nhận câu trả lời .

 

​Cô sững sờ trong giây lát, khó tin hỏi : “Anh ... thích cô ?”

 

​Lục Lăng một nữa lặp một cách chắc nịch: “ , thích cô , và nghĩ chuyện cần xin phép, càng cần báo cáo với cô.”

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Lục Lăng sang Bùi Uẩn Ngọc: “Vị là kỹ sư Bùi đúng ?”

 

​Bùi Uẩn Ngọc đang cố trốn tránh bỗng điểm danh: “...”

 

​Cô ngượng ngùng dậy, về phía Lục Lăng, vươn tay : “Kỹ sư Lục, danh từ lâu.”

 

​Lục Lăng bắt tay cô, khách sáo : “Chúng đều phục vụ cho đất nước, Viện 11 của Viện Một Viện 11 của Viện Sáu, cho cùng cũng đều như cả, cô thấy đúng ?”

 

​Bùi Uẩn Ngọc lườm Vinh Thanh Mạn một cái, hùa theo: “Kỹ sư Lục đúng lắm.”

 

​Thẩm Chính Thanh lén kêu “Oa” một tiếng, nhỏ giọng lầm bầm: “Vị kỹ sư Lục là thần thánh phương nào mà thể khiến kỹ sư Bùi hạ nhún nhường như .”

 

​Triệu Lương Trù đáp: “Nghe là một giỏi và tiềm năng, thuộc kiểu thông minh xuất chúng, từng tham gia nhiều dự án, đóng góp nổi bật, tên bao giờ ?”

 

​Bên Thẩm Chính Thanh và Triệu Lương Trù đang lén lút bàn tán, bên Bùi Uẩn Ngọc cố sức kéo Vinh Thanh Mạn bàn ăn.

 

​Vinh Thanh Mạn cam tâm về phía Vân Ngưng, nhưng chỉ thấy Lục Lăng ngay ngắn , bàn tay đang nắm chặt lấy tay Vân Ngưng.

 

​Vinh Thanh Mạn: “...”

 

​Vân Ngưng lén Lục Lăng.

 

​Nhóm Liên Khiết im lặng phăng phắc như tờ.

 

​Yên tĩnh mất một lúc lâu, Minh Vũ mới chủ động dậy nâng ly: “Mọi , hôm nay gọi mười món, ăn hết là về đấy.”

 

​Tất cả đều vô cùng ăn ý nhắc lời của Vinh Thanh Mạn nữa, bầu khí dần trở bình thường.

 

​Vân Ngưng véo nhẹ ngón tay Lục Lăng.

 

​Lục Lăng sang cô.

 

​Vân Ngưng móc ngoéo ngón tay hiệu cho .

 

​Lục Lăng cúi sát .

 

​Vân Ngưng thầm thì: “Thật ...”

 

​Cô liếc mắt Lục Lăng: “Phàn Lâm sai .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-212.html.]

​Lục Lăng khẽ ngẩn , đó môi từ từ cong lên: “Anh .”

 

​Từ khi Vân Ngưng chuyển về nhà sống, chiếc giường gấp trong văn phòng liền trống chỗ, trở thành đồ dùng chung của .

 

​Vài ngày , Vân Ngưng hẹn Nguy Minh Châu cùng đến trường thăm La Đan. Kỳ thi của bọn trẻ kết thúc, thành tích cũng công bố. Thành tích của La Đan tiến bộ vượt bậc, thi đỗ hạng nhất.

 

​Nhà trường còn phát giấy khen cho cô bé. Đó là tấm giấy khen tay nắn nót tên La Đan. Cô bé nâng niu tấm giấy khen, vui sướng chạy ào tới: “Hai chị xem !”

 

​Cô giáo chủ nhiệm tin Vân Ngưng và Nguy Minh Châu đến liền đặc biệt gặp mặt. Cô khen ngợi La Đan hết lời: “Con bé tiến bộ thật sự quá nhanh, cảm giác giống như nay tâm trí khai mở, tự nhiên bỗng chốc thông suốt hẳn. La Đan lập thời gian biểu học tập cho con bé, cô quả là lợi hại!”

 

​Cô giáo chủ nhiệm thậm chí còn xin Vân Ngưng truyền đạt chút kinh nghiệm.

 

​Vân Ngưng đáp: “Vốn dĩ La Đan thông minh, chỉ là thời gian học ở nhà của em quá ít, ngày nào cũng phụ giúp cha việc. Nếu thể chuyên tâm học hành, em sẽ còn tiến bộ nhiều hơn nữa.”

 

​Cô giáo chủ nhiệm cảm thán: “ là như , nhiều đứa trẻ trong lớp đều phụ giúp gia đình việc, đặc biệt là các bé gái. Thực năm lớp 9 là một năm vô cùng quan trọng, nhưng... chao ôi, cảnh bây giờ, chắc các cô cũng hiểu.”

 

​Vân Ngưng sờ sờ những đồng tiền trong túi áo.

 

​Cô sống cùng Lục Lăng và Thang Phượng Ngọc, cuộc sống trôi qua khá giả. Tiền lương, tiền thưởng cùng những khoản thu nhập bên ngoài thỉnh thoảng kiếm nhờ sửa đồ điện của cô gần như từng đụng đến.

 

​Vân Ngưng lên tiếng: “Nếu trong trường còn những nữ sinh thành tích nhưng khả năng đóng học phí, cô thể liên hệ với , sẽ cố gắng giúp đỡ. Hoặc những em học lực bình thường nhưng tìm một lối thoát, học trường nghề chẳng hạn, cô cũng thể gọi cho .”

 

​Cô giáo chủ nhiệm kinh ngạc hỏi: “Các cô sẵn lòng giúp đỡ ?”

 

​Vân Ngưng và Nguy Minh Châu trông đều trẻ, thế mà nhiệt tình và hào phóng đến .

 

​Cô giáo chủ nhiệm thắc mắc: “Rốt cuộc các cô là...”

 

​Nguy Minh Châu tự hào đáp: “Người của Viện Một chúng ai cũng nhiệt tình như thế cả.”

 

​Cô giáo chủ nhiệm bừng tỉnh hiểu , mỉm : “Đan Đan gặp các cô đúng là phúc phần của con bé!”

 

​Làm một việc , tâm trạng Nguy Minh Châu cực kỳ vui vẻ, hào hứng : “Tớ cắt vải may cho Đan Đan một bộ quần áo đây, con bé ngay cả một bộ đồ t.ử tế cũng , tớ phát huy bộ khả năng của mới !”

 

​Vân Ngưng tán thành: “Ở nhà tớ cũng vải, còn mấy chiếc cúc áo lắm, viền ren cũng , tớ cứ lấy dùng hết .”

 

​Nguy Minh Châu khoác lấy tay Vân Ngưng nài nỉ: “Đợi tớ may xong vài bộ, cùng tớ mang chợ bán nhé? Tớ thấy dạo ngoài chợ mấy bán quần áo, bảo họ chở quần áo bằng xe tải từ miền Nam , chạy một chuyến kiếm bộn tiền đấy.”

 

​Vân Ngưng sảng khoái nhận lời: “Không thành vấn đề.”

 

​Nguy Minh Châu hỏi : “Cậu sợ buôn bán cùng tớ sẽ ảnh hưởng đến ?”

 

​Vân Ngưng đáp: “Chính sách mới ban hành cho phép các hộ kinh doanh cá thể tồn tại , hơn nữa tớ vẫn luôn xem là ăn buôn bán, chỉ điều thứ bà bán là dịch vụ. Mẹ tớ mà chẳng ảnh hưởng gì đến tớ , thì ảnh hưởng ? Cậu cứ yên tâm mà , kiểu dáng thì chắc chắn sẽ bán chạy. Hơn nữa nhất chúng đừng ngoài chợ bán, chúng sẽ hàng cao cấp, bán giá cao.”

 

​Nguy Minh Châu hiểu lắm về mấy phương thức kinh doanh .

 

​Ở đời , Vân Ngưng cũng chỉ là một tiêu dùng, nhưng chừng đó kinh nghiệm đủ để đối phó với thị trường hiện tại, khi mà cách ăn của vẫn còn khá thô sơ.

 

​Nguy Minh Châu bắt đầu chìm mộng tưởng về một cuộc sống kiếm khoản tiền lớn.

 

lúc đó xe buýt ghé trạm, Vân Ngưng chuẩn bước lên xe.

 

​Cô nhấc chân lên, Nguy Minh Châu kéo cô : “Cậu sang bên đường kìa, đó là kỹ sư Vinh ?”

 

​Viện Sáu lẽ sẽ ở Lương Án một thời gian, họ chạy chạy quá rườm rà nên việc Vinh Thanh Mạn xuất hiện ở đây cũng gì lạ.

 

​Điều kỳ lạ là bên cạnh cô còn đang dìu một cô gái mặc sườn xám màu xanh nhạt. Cô gái đó chân trần, dáng vẻ hốt hoảng, liên tục đảo mắt ngó xung quanh.

 

​Đứng mặt họ là hai đàn ông to lớn. Vinh Thanh Mạn dường như đang tranh cãi với bọn họ, hai tên đó mấy định động tay động chân nhưng đều Vinh Thanh Mạn cản .

 

​Nguy Minh Châu lẩm bẩm: “Có họ đang gặp rắc rối ?”

 

​Trông dáng vẻ , hai gã đàn ông thể động thủ bất cứ lúc nào.

 

​Vân Ngưng kịp suy nghĩ nhiều: “Đi, chúng qua đó xem .”

 

​Tuy Vinh Thanh Mạn điểm nào khiến yêu mến, nhưng cũng thể trơ mắt phụ nữ đàn ông ức hiếp.

 

​Vinh Thanh Mạn dùng che chắn cho Cát Na.

 

​Vừa Cát Na chạy khỏi nhà, đúng lúc cô định ghé thăm nên khi chuyện liền vội vàng tìm. Cô đuổi tới nơi thấy Cát Na đang giằng co với hai đàn ông lạ mặt.

 

​Hỏi mới , hóa do Cát Na vô tình giẫm chân chúng mà xin .

 

​Tinh thần của Cát Na vốn dĩ định, lúc nào cũng trong trạng thái ngây dại nên hiểu những chuyện .

 

​Vinh Thanh Mạn giải thích nhưng hai tên đó chẳng buồn . Chắc hẳn là thấy Cát Na trông khá xinh xắn nên mới tiện tay túm chặt lấy cánh tay cô, cợt bỡn cợt nhất quyết buông.

 

​Vinh Thanh Mạn đối phó với hai đàn ông, cản Cát Na tiếp tục bỏ chạy, quả thực là lực bất tòng tâm.

 

​Đang lúc bực tức, hai kẻ đó càng trơ tráo sấn sổ dựa sát Vinh Thanh Mạn: “Đây là em gái cô ? Hai chị em đều xinh đáo để, em gái cô giẫm hỏng chân em trai , chuyện tính đây, cô cho một lời dứt khoát .”

 

​Đối phương rõ ràng đang tống tiền ăn vạ, Vinh Thanh Mạn nén cơn giận : “Nếu các cho rằng em trai các thương, sẽ đưa các đến bệnh viện kiểm tra. Nếu kiểm tra vấn đề gì, chúng cùng lên đồn công an!”

 

​“Ái chà, ngang ngược gớm nhỉ.”

 

​Hai tên đàn ông tà, đó giở trò xô đẩy Vinh Thanh Mạn: “Cô nghĩ chúng dọa cho sợ lớn lên chắc? Còn đòi lên đồn công an? Cô cổng đồn công an mở hướng nào ?”

 

​Cảm xúc của Cát Na càng lúc càng kích động, giữa lúc Vinh Thanh Mạn luống cuống tay chân, Vân Ngưng và Nguy Minh Châu từ phía hai gã đàn ông chạy ào tới.

 

​Vân Ngưng mạnh bạo hất tay tên đàn ông : “Chỉ tay ai đấy hả? Ở nhà ai dạy phép lịch sự ?”

 

​“Đi, chúng đến đồn công an!”

 

 

 

 

 

 

Loading...