Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 213:+
Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vinh Thanh Mạn thấy Vân Ngưng, đầu tiên là sững sờ, đó theo bản năng che chắn cho Cát Na.
Hai đàn ông Vân Ngưng dọa chạy, ngược còn ha hả: “Các cô hết đến khác, đều quen ? Đều là chị em ?”
"Anh hai, cô trông cũng xinh phết."
Tên em trai trắng trợn chằm chằm n.g.ự.c Vân Ngưng, phát tiếng quái gở.
Vân Ngưng : “Đẹp ? Cho cho nhé?”
Tên em trai mày mặt hớn hở, định bước tới, liền thấy Vân Ngưng chạy đến mặt ba bạn học sinh ngang qua: “Chào các em, ngại quá, bạn của chị bắt nạt, phiền các em tới đồn công an báo án giúp chị ?”
"Anh ơi, phiền một chút, bạn em bắt nạt, bọn em sợ lắm, thể giúp bọn em ?"
"Cô ơi, hai bắt nạt bạn cháu, cháu lo họ sẽ còn càn hơn, cô thể giúp chúng cháu ?"
Vân Ngưng lượt kêu cứu từng một.
Vài vốn dĩ chỉ xem kịch bắt gặp ánh mắt của Vân Ngưng, cũng thể cứ mãi , mười mấy bắt đầu xúm chỗ hai đàn ông.
Tên em trai: “...”
"Chẳng chỉ giẫm lên chân một cái thôi ? Giẫm hỏng ? Không nữa ? thấy vẫn còn nhảy nhót tưng bừng lắm, hề hấn gì , cố ý giở trò lưu manh đúng ?"
Vân Ngưng đúng lúc bổ sung thêm: “Bây giờ còn tội lưu manh nhỉ? Thật sự thì báo án , hai trai thoạt đáng sợ quá.”
"Xem kìa, dọa cô gái nhà phát luôn !"
Hai đàn ông: “...”
Cô trông giống đang ? Rõ ràng là đang xem kịch mà!
Dưới sự chỉ trích của , hai kẻ đó bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Vân Ngưng lời cảm ơn những đến giúp đỡ.
Vốn dĩ chỉ là chuyện thuận miệng vài câu, nhưng Vân Ngưng cảm ơn vô cùng nghiêm túc, khiến họ chút ngại ngùng: “Ây dà, hai kẻ đó đúng là lưu manh, thế tính là giúp đỡ gì , cần cảm ơn .”
Vân Ngưng vẻ đầy chân thành: “Bọn họ hình cao lớn, ngộ nhỡ đ.á.n.h , chúng đều khả năng thương. Mọi bằng lòng giúp chúng cháu là mạo hiểm , nhất định cảm ơn ạ. Cháu cảm ơn , sẽ những việc cảm thấy chạnh lòng, gặp tình huống thế , ai bằng lòng tay giúp đỡ nữa thì ?”
Vân Ngưng khéo léo dỗ dành khiến ai nấy đều vui vẻ.
"Cô bé thì xinh , miệng còn ngọt xớt, ắt tiền đồ!"
Đám đông tản , Vân Ngưng mới sang Vinh Thanh Mạn.
Cát Na đang nấp phía Vinh Thanh Mạn.
Vân Ngưng tò mò bước tới.
Cô bước một bước, Vinh Thanh Mạn liền lớn tiếng quát: “Dừng , đừng qua đây!”
Nguy Minh Châu cạn lời : “Cô bệnh chứ, chúng mới giúp cô đấy.”
Sắc mặt Vinh Thanh Mạn hết sức khó coi: “Không thấy cô sợ cô ?”
Nguy Minh Châu hỏi: “Lúc nãy hai đàn ông mắng mỏ, thấy cô mạnh miệng thế ? Sợ chúng gì?”
Vinh Thanh Mạn im lặng, vẫn luôn chằm chằm Vân Ngưng.
Cát Na cũng thấy Vân Ngưng.
Ngay ánh mắt đầu tiên, cô liền như điện giật mà giật lùi về phía .
Vinh Thanh Mạn : “Cô tránh xa một chút, đừng kích động cô nữa! Người mà cô sợ hãi nhất chính là cô!”
Vân Ngưng sang Nguy Minh Châu: “ lẽ quen cô ?”
Vinh Thanh Mạn mỉa mai: “Nghe cô mất trí nhớ ? Từng kẻ ác, mất trí nhớ, bây giờ thản nhiên ? Những từng cô bắt nạt thì tính ? Chỉ Lục Lăng cái đồ thần kinh đó mới với cô, những khác đều hận thể để cô khuất mắt cho rảnh nợ!”
Vân Ngưng lờ mờ hiểu đôi chút.
Ý của Vinh Thanh Mạn là, nguyên chủ từng bắt nạt Cát Na.
Vân Ngưng quả thực đoạn ký ức .
Nguy Minh Châu cũng lắc đầu.
Cô nàng cũng nhớ nhân vật nào tên Cát Na.
với tính cách đây của Vân Ngưng, chuyện bắt nạt khác cũng chẳng gì lạ.
Những rắc rối mà nguyên chủ gây quả thực nhiều, Vân Ngưng bất lực thở dài, cô chân thành : “ thực sự nhớ nữa, cô quen ? Trước tiên xin gửi lời xin .”
"Không cần," Vinh Thanh Mạn đáp, “Cô chỉ cần tránh xa cô một chút là , về nhà mà ôm lấy Lục Lăng của cô trải qua ngày tháng .”
Vân Ngưng điềm nhiên : “Chuyện liên quan gì đến Lục Lăng chứ?”
"Không liên quan? Nói câu , cô thấy nực ? Cát Na và Lục Lăng đều là cô bắt nạt, Lục Lăng ngược còn kết hôn với cô. May mà bây giờ tâm trí Cát Na tỉnh táo, nếu tinh thần cô còn bình thường, e là sẽ phát điên thêm một nữa."
Vinh Thanh Mạn châm biếm: “Cô vẫn vì Lục Lăng giúp ư? với , nếu giúp, sẽ dắt Cát Na đến tìm lãnh đạo Viện 11, cho tất cả đều cô là loại như thế nào. Anh thật nực , dám cô giống như nữa. Lòng là thứ thể đổi, cô vẫn là cô của lúc , giả vờ thế nào cũng vô dụng.”
Lục Lăng giúp Vinh Thanh Mạn, là bởi vì Cát Na?
Vân Ngưng tò mò đ.á.n.h giá Cát Na.
Một cô gái xinh xắn, trạc tuổi cô, ánh mắt luôn lẩn khuất né tránh, tiếp xúc với Vân Ngưng.
Tiết trời vẫn ấm lên là mấy, cô chân trần chạy ngoài, thể thấy tinh thần quả thực bình thường.
trang sức, quần áo của cô đầy đủ. Quần áo là hàng may đo, chất vải thấy , đồ trang sức chủ yếu bằng vàng, mái tóc cũng chăm chút kỹ lưỡng, vô cùng mềm mượt.
Trạng thái của cô gái giống với những bệnh nhân tâm thần thông thường cho lắm, lẽ là do điều kiện gia đình cô khá giả chăng?
Vinh Thanh Mạn dẫn Cát Na rời .
Cát Na lén lút ngoảnh Vân Ngưng một cái, đó hệt như con thỏ nhỏ hoảng sợ, suýt chút nữa thì nảy né thật xa.
Vinh Thanh Mạn hề dối.
Trên đường trở về đại viện, Vân Ngưng vẫn luôn chìm trong suy tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-213.html.]
Nguy Minh Châu nên khuyên nhủ thế nào.
Vân Ngưng quả thật khiến căm ghét. Nếu thực sự hại Cát Na đến mức tinh thần bất thường, thì việc cô chịu chút báo ứng cũng là đáng.
Cứ cách Vân Ngưng đối xử với Lục Lăng khi là đủ hiểu.
Vân Ngưng của hiện tại, quả thực cũng còn là Vân Ngưng của nữa.
Nguy Minh Châu thể cảm nhận , cô và đây chẳng điểm nào giống cả.
Rốt cuộc cô thể buông bỏ những tội lúc để sống những ngày tháng , một vấn đề phức tạp như thế vốn thích hợp để Nguy Minh Châu nhọc lòng suy nghĩ.
Hai im lặng bước tới lầu, Nguy Minh Châu cuối cùng nhịn bèn khuyên một câu: “Cậu cứ hỏi kỹ sư Lục xem , chắc chắn xảy chuyện gì. Nếu là thật, chúng sẽ bù đắp lầm, chung quy vẫn đối mặt thôi, chị đừng áy náy nữa.”
Vân Ngưng theo bản năng thốt lên: “Tớ áy náy, cũng là chuyện tớ .”
Nguy Minh Châu: “Hả?”
"À , ý tớ là, tớ mất trí nhớ , cho nên cảm giác tội mãnh liệt đến thế," Vân Ngưng giải thích, “Tớ đang nghĩ, Cát Na tớ ép đến phát điên ư? Tớ cái gì chứ? Lục Lăng ?”
"Cậu lên nhà hỏi thử chẳng sẽ ?" Nguy Minh Châu chỉ lán xe phía tòa nhà bảo, “Kỹ sư Lục về kìa.”
Từ cửa sổ tầng hai, Lục Lăng thấy câu đó, vội vã rảo bước lên lầu.
Anh nhanh chóng mở cửa , trong nhà ai, Thang Phượng Ngọc vẫn về.
Tiếng gõ cửa vang lên, Lục Lăng theo phản xạ xách đồ xoay một vòng, mới cửa chính mở cửa cho Vân Ngưng.
Vân Ngưng cửa liền đặt túi xách xuống, mở miệng hỏi ngay: “Anh nhận lời giúp kỹ sư Vinh mượn máy tính, cô hứa hẹn điều kiện gì với ? Có liên quan đến Cát Na đúng ?”
Trái tim Lục Lăng đập thình thịch.
Anh len lén Vân Ngưng một cái, thấy thần sắc cô vẫn bình thản tự nhiên, sự nghi ngờ trong lòng càng hằn sâu.
Vừa nãy Nguy Minh Châu để ý đến câu của Vân Ngưng, nhưng Lục Lăng thì để ý.
Trên thực tế, cách đây lâu Lục Lăng cũng từng dấy lên nghi ngờ. Giữa cô và dáng vẻ của quả thực khác biệt quá lớn.
đây suy cho cùng là chuyện mà khoa học thể giải thích . Lục Lăng tự nhận là công tác nghiên cứu khoa học, dần dần xua tan ý nghĩ đó.
hiện tại thể suy nghĩ nhiều hơn.
Lục Lăng bộ như tự nhiên mà xuống: “Cát Na? , là Cát Na. Em xuống đây, cho em .”
Vân Ngưng kỳ quái Lục Lăng: “Anh chứ?”
Lục Lăng: “Không .”
Vân Ngưng: “...Thật sự ?”
Lục Lăng cố tỏ vẻ điềm nhiên: “Anh thì thể xảy chuyện gì chứ?”
Vân Ngưng chỉ chiếc túi vải trong tay Lục Lăng: “Anh xách một con gà cái gì thế?”
Lục Lăng cúi đầu, thấy con gà mới vặt sạch lông, móng vuốt gà còn thò cả ngoài.
Lục Lăng: “...”
Gà mới mua về, quên cất .
Vân Ngưng hỏi: “Anh cái sở thích cầm gà chuyện ?”
Lục Lăng: “...”
Anh dậy vứt con gà trong thau, rảo bước : “Em... nhớ Cát Na ?”
Vân Ngưng đem những lời của Vinh Thanh Mạn truyền đạt y nguyên cho Lục Lăng.
Lục Lăng xong đầu tiên là im lặng, hồi lâu mới lên tiếng: “Em đều cả ?”
Vân Ngưng dùng ánh mắt dò xét Lục Lăng, nghiêm túc : “Giao dịch giữa và Vinh Thanh Mạn em , khai thật mau lên.”
Lục Lăng quan sát Vân Ngưng một cách để lộ dấu vết, chậm rãi kể : “Em đúng là từng bắt nạt Cát Na, bắt nạt nghiêm trọng.”
Trong ánh mắt Vân Ngưng lộ một tia áy náy nào.
Lục Lăng kể tiếp: “Là bạn học hồi cấp hai của em. Có một thời gian, em và Đặng Song Vi chơi với . Hình như là bạn nam chơi với Đặng Song Vi đột nhiên chạy chơi cùng Cát Na, Đặng Song Vi vui, hai liền cùng chặn đường cô lúc tan học.”
Vân Ngưng ngước trời.
Thật là một câu chuyện tuổi dậy thì xốc nổi thiếu suy nghĩ .
Nguyên chủ mà cùng Đặng Song Vi bắt nạt khác.
Về chính Đặng Song Vi bắt nạt, âu cũng coi như là quả báo .
Vân Ngưng hỏi: “Cách thức bắt nạt là gì?”
Lục Lăng đáp: “Tình hình cụ thể thì quá rõ, nhưng một , các em học bổ túc đến tận chín giờ tối, em giả ma dọa Cát Na.”
Ngay trong ngày hôm đó chuyện truyền đến tai nhà trường. Thầy cô ngay lập tức liên lạc với bố Vân Ngưng, còn Cát Na thì đưa tới bệnh viện công nhân viên của đại viện.
Cô chịu đựng áp lực to lớn trong một thời gian dài, Vân Ngưng dọa cho một trận như , từ đó trở tinh thần trở nên bình thường.
Phần lớn thời gian cô vẫn như bình thường, nhưng thỉnh thoảng la hét ầm ĩ. Tình trạng như nhà trường đương nhiên dám nhận, Cát Na đành thôi học ở nhà.
Nghe cô gả chồng từ sớm, rời khỏi đại viện, còn chuyện gả cho ai thì ai rõ.
Có thể , nguyên chủ đổi cả một đời của Cát Na.
Vân Ngưng thỉnh thoảng sẽ cảm thấy nguyên chủ bố ngó lơ cũng chút đáng thương, nhưng thực sự cảm thấy cô đáng hận.
Hành vi của nguyên chủ đối với Cát Na, là mang đầy ác ý.
Cho dù lúc ban đầu nghĩ đến việc sẽ hại Cát Na nông nỗi , thì cũng thể nào đổi kết cục.
Nhìn trạng thái lúc nãy của Cát Na, tình hình tinh thần vẫn hề chuyển biến .