Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Lục Lăng xong, Vân Ngưng chìm trầm tư, liền nhân cơ hội quan sát cô.

 

​Trong ánh mắt của Vân Ngưng thể sự đồng cảm, nhưng tuyệt đối hề sự áy náy.

 

​Lục Lăng thăm dò hỏi: “Em gặp cô , dự định sẽ gì?”

 

​Vân Ngưng cần suy nghĩ liền đáp: “Trước tiên cứ đưa cô đến bệnh viện kiểm tra . Chúng bao nhiêu năm gặp, mà tình trạng tinh thần của cô vẫn hề chuyển biến , điều lạ.”

 

​Cát Na khi gặp Vân Ngưng vốn chân trần, Vân Ngưng chắc chắn điều do cô kích động mà .

 

​"Hôm nay em thấy cô ăn mặc khá, còn đeo cả trang sức, chắc là do áp lực tinh thần. Cô quả thực sợ khi thấy em, nhưng em cảm thấy cô hình như sợ đến mức như kể, tóm khác với những gì ."

 

​Vân Ngưng nghiêm túc phân tích.

 

​Từ ngữ khí và giọng điệu của cô, Lục Lăng một chút áy náy nào. cô vẫn giúp đỡ Cát Na, thể là tâm địa .

 

​Nếu bảo chỉ đơn thuần là mất trí nhớ... Lục Lăng càng tin một khả năng khác khó tin hơn.

 

​Lục Lăng : “Anh thể giúp em hỏi thăm tình hình gia đình cô , em cần ?”

 

​"Đương nhiên , còn nữa..." Vân Ngưng chợt sang Lục Lăng, tủm tỉm , “Anh cũng nên thành thật khai báo chút chuyện giữa và Vinh Thanh Mạn ?”

 

​Lục Lăng: “?”

 

​Sao tự nhiên lôi đến đầu ?

 

​Vân Ngưng tít mắt tới bên cạnh Lục Lăng, quàng lấy cánh tay xuống: “Nói thật , mấy bài luận văn mà Vinh Thanh Mạn đăng hồi học đại học là do đúng ?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Vân Ngưng hỏi dồn: “Lúc đó thích cô ? Không , cứ thẳng, em ghen.”

 

​Lục Lăng phủ nhận: “Anh bận, hứng thú.”

 

​"Bây giờ cũng bận mà," Vân Ngưng , “Thế vẫn hứng thú với em đấy thôi.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Anh từ một đang quan sát Vân Ngưng, thoắt cái biến thành quan sát.

 

​Gò má Lục Lăng dần dần nóng lên. Anh thật sự hiểu, thể những lời như thế một cách vô cùng tự nhiên đến ?

 

​Vốn là hướng nội sống khép kín, Lục Lăng nhích sang bên cạnh, cố gắng tránh xa "nguồn nhiệt" kế bên.

 

​Vân Ngưng lập tức bám sát theo: “Không lẽ cô dùng chuyện để uy h.i.ế.p ?”

 

​Lục Lăng: “Khụ.”

 

​"Cô tình trạng của Cát Na, với nếu giúp cô mượn máy tính, cô sẽ công khai? Hoặc là tìm em?"

 

​Lục Lăng: “... Cũng gần thế.”

 

​Hồi đó, nhờ sự giới thiệu của giáo sư, Lục Lăng xuất bản vài bài luận văn.

 

​Vinh Thanh Mạn cũng thử qua mấy , nhưng bài vẫn còn nhiều thiếu sót nên giáo sư trả về. Sau đó, cô phát hiện Lục Lăng bênh vực gia đình Vân Dương Thư, bao gồm cả Vân Ngưng. Cô bèn mang tâm lý thử dò hỏi, ngờ thành công.

 

​Thấy Lục Lăng thừa nhận, Vân Ngưng cảm thán: “Anh 'nối giáo cho giặc', hóa cũng ngay thẳng cho lắm nhỉ.”

 

​Lục Lăng cô, bình thản đáp: “Em xảy chuyện, sư phụ và sư mẫu sẽ buồn.”

 

​Vân Ngưng đầy hứng thú hỏi : “Vì bố em, chuyện gì cũng thể ?”

 

​"... Chỉ là vài bài luận văn thôi, quan trọng."

 

​Vân Ngưng vứt một câu hỏi chí mạng: “Nếu bây giờ bắt lấy khác mới cứu bố em, lấy ?”

 

​Quả đúng là phiên bản thời đại của câu hỏi kinh điển: "Vợ và cùng rơi xuống nước thì cứu ai ".

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Vân Ngưng véo má Lục Lăng, khiến nhíu mày. Vân Ngưng sức vò vò gò má : “Anh bao che khuyết điểm quá đà , như . Cùng một chuyện mà thể vấp ngã tận hai ? Đồ ngốc.”

 

​Lục Lăng nắm lấy tay Vân Ngưng, chớp mắt cô: “Lần giống.”

 

​Vân Ngưng: “Hửm?”

 

​"Nếu Vinh Thanh Mạn dẫn Cát Na của hiện tại đến Viện loạn, em là công nhân chính thức , chuyện sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của em. Chẳng em Viện 11 ?"

 

​Anh ngay cả luận văn còn thể nhường cho Vinh Thanh Mạn, huống hồ chỉ là hạ mượn máy tính giúp cô .

 

​Vân Ngưng rạng rỡ : “Em niềm tin, Viện 11 đ.á.n.h mất em là một tổn thất.”

 

​Đáy mắt Lục Lăng khẽ trầm xuống.

 

​Vân Ngưng quả thực vốn liếng để tự tin. Kể từ khi cô bước vị trí cốt lõi của Viện 11, hiệu suất việc của tất cả các bộ phận đều nâng cao đáng kể. Cô tìm Viện Khí động học mượn máy tính thì lập tức ngay bài báo cáo chuyên môn mà họ cần.

 

​Cô cứ như... sớm tất cả thứ.

 

​Tại phòng thiết kế bơm tuabin, Lục Lăng đờ đẫn chằm chằm bản vẽ suốt mười phút đồng hồ. Phàn Lâm qua mặt mấy cũng chẳng hề .

 

​Phàn Lâm nhịn bèn liếc bản vẽ một cái.

 

​Anh Lục nhà bài toán khó nào kìm chân ? Không giống với phong cách của tí nào.

 

​Phàn Lâm xuống đối diện. Lục Lăng cuối cùng cũng tỉnh táo .

 

​Phàn Lâm hỏi: “Vân Ngưng nữa ?”

 

​Lục Lăng kinh ngạc: “Sao ?”

 

​"Biểu cảm của khi nghĩ đến Vân Ngưng hề giống với khi nghĩ đến khác."

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Phàn Lâm mờ ám: “Đây chính là vợ chồng đấy nhỉ. Nào, kể xem, gặp vấn đề nan giải gì .”

 

​Lục Lăng : “Vân Ngưng bảo, kể với .”

 

​Phàn Lâm: “...”

 

​Anh Lục quả nhiên chỉ là một đàn ông sợ vợ bình thường. Phàn Lâm : “Thì đừng cho cô chứ gì.”

 

​Lục Lăng: “?”

 

​Thấy nét mặt Lục Lăng kỳ quặc, Phàn Lâm chột : “Không dối ? bảo mấy đối tượng là rắc rối nhất mà, ...”

 

​Lục Lăng ngắt lời: “Cậu lý.”

 

​Phàn Lâm: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-214.html.]

​Lục Lăng hiệu cho Phàn Lâm xích gần: “Chuyện sắp với , tuyệt đối kể cho khác.”

 

​Phàn Lâm liền nghiêm túc giơ tay thề thốt: “Tuyệt đối .”

 

​Lục Lăng rào đón: “Cậu thể sẽ khó mà hiểu , nhưng những gì đều là sự thật.”

 

​Phàn Lâm : “Chuyện thì cứ yên tâm, cả cái Viện 11 tin tưởng nhất chính là , khác cũng tin.”

 

​Lục Lăng lúc mới hạ giọng: “ nghi ngờ, Vân Ngưng của hiện tại... thể là Vân Ngưng của .”

 

​Phàn Lâm c.h.ế.t sững như tượng gỗ: “?”

 

​Thế nhưng Lục Lăng vẫn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm trọng: “ đang suy đoán phận của cô . Liệu cô từ... tương lai về hiện tại ?”

 

​Đôi mắt ti hí của Phàn Lâm chớp chớp liên hồi.

 

​Lục Lăng tự phân tích: “Đã mấy , cô dường như thể dự đoán những chuyện sẽ xảy trong tương lai, chẳng hạn như sự cố ở bệ thử nghiệm. Giờ nghĩ , việc bệ thử nghiệm sẽ xảy chuyện, thật sự chỉ là nhờ vô tình chuyện vòng đệm bít kín thôi ?”

 

lúc đó Trưởng bộ phận đẩy cửa bước : “Lục Lăng, qua đây một chuyến... Ơ, Lục Lăng thế ?”

 

​Phàn Lâm phũ phàng phắt dậy, đáp: “Đầu óc hỏng , thưa sếp. Đưa đến bệnh viện ạ.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Về chuyện của Cát Na, Vân Ngưng tuy áy náy nhưng cũng chút bận tâm.

 

​Liên Khiết phụ trách theo dõi phần tính toán cơ học chất lưu, Viện Khí động học cho mượn máy tính vô cùng sảng khoái.

 

​Liên Khiết thu thập liệu xong, thấy Vân Ngưng vẫn đang chìm trong suy nghĩ liền hỏi: “Chuyện vật liệu em suy xét kỹ ? Các trang thiết hiện tại của chúng lẽ loại vật liệu mà em cần .”

 

​Vân Ngưng đáp: “Chuyện vật liệu cứ đợi tính toán xong dữ liệu, bên phòng kết cấu chốt xong thiết kế tính tiếp. Em đang nghĩ... trong ai Cát Na ?”

 

​Bố Cát Na việc ở Viện Một, đáng lẽ sẽ chuyển nhà .

 

​Minh Vũ cau mày lắc đầu: “Chưa từng qua tên .”

 

​"Chắc là việc ở Viện Một nhỉ?"

 

​Vân Ngưng liền lên: “Em tìm Lục Lăng hỏi một chút, sẽ ngay.”

 

​Cô vội vã chạy một mạch đến phòng thiết kế bơm tuabin.

 

​Lục Lăng và Phàn Lâm hiện đang sử dụng chung một văn phòng, bên trong tĩnh lặng đến mức kỳ lạ.

 

​Vân Ngưng gõ cửa, trong phòng vắng lặng như tờ.

 

​Cô gõ cửa nữa, thấp thoáng thấy tiếng trò chuyện lọt .

 

​"Làm ."

 

​"Cứ thử xem !"

 

​Giây tiếp theo, cánh cửa kéo , Vân Ngưng liền bước . Bất thình lình, mấy viên phấn từ mép khung cửa rơi rụng xuống, trúng phóc ngay Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Phàn Lâm: “...”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Kẻ đầu sỏ Phàn Lâm đang nấp cánh cửa, nhăn nhó gượng với Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng giữ im lặng một hồi lâu.

 

​Phàn Lâm lùi bên cạnh Lục Lăng, hai sợ hãi thì thầm bàn bạc: “Không bảo cô từ tương lai trở về ? Người hành tinh khác mới kỹ thuật tránh né chứ nhỉ? Sao cô tránh ?”

 

​Lục Lăng cũng cố đè thấp giọng lầm bầm: “ thế.”

 

​Phàn Lâm lo lắng: “Tiếp theo , cùng chờ c.h.ế.t ?”

 

​Lục Lăng Phàn Lâm một lát, giây tiếp theo liền dứt khoát đẩy : “ ngăn cản nhưng lời, giao cho em xử lý đấy.”

 

​Phàn Lâm: “Anh Lục!!”

 

​Một nụ từ từ nở khuôn mặt cứng đờ của Vân Ngưng.

 

​Cô tiện tay cầm lấy một cuốn tạp chí, chậm rãi cuộn tròn từ từ tiến về phía hai : “Cái trò bẫy phấn bảng ... Đã sắp ba mươi tuổi đầu cả mà còn chơi mấy trò trẻ trâu của học sinh tiểu học hả! Hai cái đồ ngốc nghếch !!”

 

​Trong nhà ăn, Lục Lăng và Phàn Lâm im thin thít với tư thế hết sức ngoan ngoãn.

 

​Các kỹ sư ngang qua liên tục dán mắt về phía hai .

 

​"Hai thế?"

 

​"Nghe là chọc giận Vân Ngưng ."

 

​"Thế thì tiêu đời họ ."

 

​"Chậc, cái trò thà chọc giận lãnh đạo còn nhẹ tội hơn."

 

​Để tỏ vẻ hối sâu sắc, Lục Lăng và Phàn Lâm cúi đầu thấp gằm.

 

​Vân Ngưng sa sầm mặt mũi hỏi: “Khai báo , cảnh gia đình Cát Na thế nào.”

 

​Lục Lăng ngoan ngoãn đáp ngay: “Anh hỏi thăm , bố của Cát Na vẫn ở trong đại viện. Hai ông bà đều là công nhân bình thường, bố việc ở phân xưởng, còn do sức khỏe kém nên xin nghỉ hưu sớm.”

 

​Vân Ngưng đưa mắt sang Phàn Lâm.

 

​Phàn Lâm trưng vẻ mặt đưa đám, mếu máo : “Bà cố tổ của ơi, cô với , hỏi thăm!”

 

​Lục Lăng lập tức nở một nụ đắc thắng: “Cậu chịu việc, em cứ tìm mà tính sổ.”

 

​Phàn Lâm: “!!”

 

​Vân Ngưng hừ lạnh một tiếng, : “ là bảo khai báo, vì gài phấn bảng mép cửa để ném .”

 

​Cô mới tin là hai bọn họ rảnh rỗi đến mức độ , chắn chắn là lý do.

 

​Phàn Lâm chớp mắt ngụy biện: “Nếu đó là sở thích cá nhân của , cô tin ?”

 

​Vân Ngưng gật đầu.

 

​Phàn Lâm mới kịp thở phào nhẹ nhõm, Vân Ngưng liền tiếp: “Lát nữa Trưởng bộ phận của mấy đến, cũng dùng phấn gài bẫy lén ổng như , mới tin.”

 

​Phàn Lâm: “...”

 

 

 

 

 

 

Loading...